angmaybay
09-10-2009, 04:31 PM
Cũng đã lâu rồi tôi không còn hy vọng rằng Alec và Vicki sẽ trở thành người yêu và cưới nhau trong hạnh phúc nữa, bởi mong ước đó quá xa vời và không thiết thực, vì mỗi người luôn bận rộn với công việc riêng của mình và giữa họ rất hiếm hoi có những sự kiện tham gia cùng nhau, mà nếu có lại cũng chỉ tìm nhau qua ánh mắt, chỉ lẳng lặng nhìn nhau phía đằng xa mà thôi, những lúc như thế tình cảm tôi dành cho hai người ấy lại nhói lên một mỗi đau mà tôi không thể hiểu vì lý do gì…Từ cảm giác buồn vu vơ, lấy ý tưởng từ bài hát “Em có vui không” của Alec Su tôi viết ra câu chuyện này dành tặng cho tất cả những ai yêu mến AV… và cũng đã đến lúc bạn nên khép lại những ước mong về ngày đoàn tụ của hai anh chị ấy…
***************
EM CÓ VUI KHÔNG?
Một buổi sáng cuối thu. Alec thức dậy sau giấc ngủ dài, cũng đã lâu rồi anh không có được một giấc ngủ ngon đến vậy, công việc bận rộn cuốn anh trong vòng xoay của công việc, đến hôm nay anh mới có thời gian nghĩ ngơi, chăm sóc bản thân…
Một ngày như mọi ngày, nhưng sao trong anh vẫn cảm thấy hôm nay thật lạ…Bước xuống giường, đến bên cửa sổ, anh mở toang cửa đón nắng-gió sớm mai vào phòng, nhắm mắt lại, gió đang thổi, lại tiết trời này…nó làm anh nhớ lại cái ngày anh và cô chia tay…thời gian trôi qua thật mau, ngày ấy cứ ngỡ như mới ngày hôm qua...
Ngày ấy,…ta chia tay, anh đếm thời gian trôi thật chậm, từng giây mà dài hơn thế kỉ. Trong bóng đêm anh ngồi gậm nhấm nỗi cô đơn và nhớ mong khắc khoải, anh đau đớn khóc cho cuộc tình tan vỡ, để lại trong anh vết thương khó có thể phai nhoà. Ta chia tay nhau thật rồi phải không em?
Lâu lắm rồi, mình không liên lạc với nhau nữa. Em bây giờ ra sao rồi? Anh chỉ muốn biết em có vui không?
Em đã gặp được người hiểu em hơn anh chưa?...
Lang thang trên con phố vắng, ngẫu nhiên đi qua con đường đó, phảng phất hương thơm quen thuộc khiến anh phải hoài niệm.
Nhớ từng giây từng phút anh và cô đi bên nhau vẫn trên con đường ấy, vui đùa bên nhau thật vui vẻ biết bao, anh ước này ấy không bao giờ tan biến.
Có lẽ…sau lần chia tay ấy… trái tim của anh đã già hơn trước một chút.
Thời gian ơi có thể nào quay trở lại, để anh được nói lời xin lỗi, để anh được sửa chữa lỗi lầm không?
Mấy năm nay, anh vẫn luôn nhớ về những lời thề đã nợ với em!
Em à! lúc này em có vui không?
Em đã gặp được người em muốn gặp chưa?
Dưới ánh mặt trời, anh nhớ da diết ánh mắt tươi cười của em!...
- Nhớ… ánh mắt cô nhìn anh dịu dàng, đôi mắt to tròn lúng liếng khi nhìn anh, ánh mắt ấy đã khiến anh bao đêm phải thổn thức…
- Nhớ…nụ cười thật tươi của cô làm tim anh tan chảy, anh chưa bao giờ vui hơn như khi anh ở bên cô, nụ cười ấy làm anh quên đi bao muộn phiền lo lắng…
- Nhớ…nụ hôn họ trao nhau thật mãnh liệt, có đôi lúc khiến anh lạc lối…
- Nhớ, nhớ da diết… tất cả những gì thuộc về em…vì cũng chỉ có em làm tim anh xao xuyến và nhớ nhung đến thế…
Nơi em vẫn luôn muốn đến lại là nơi anh đã ngẫu nhiên chọn khi đi du lịch.
Anh – không hay, không biết – từ đầu đến cuối vẫn cứ chôn chặt những lời nói của em tận đáy lòng.
Những lỗi lầm đã qua…, anh biết rằng đã không thể nào còn thay đổi được, anh biết… anh nên quên đi mới phải!
Nhưng…Em…người anh yêu vẫn nằm sâu trong ký ức – mãi không chịu nói lời tạm biệt!
Bây giờ đã là cuối thu, tiết trời se se lạnh, anh ước được quàng khăn ấm cho em, được ôm em thật chặc để cảm nhận hơi ấm của em…thời gian trôi qua thật mau. Nhìn lại, bạn bè anh đều đã có gia đình, còn mỗi anh vẫn mãi cô đơn, vẫn mãi chờ đợi một hình bóng xa vời…
Cuộc sống thay đổi và con người cũng thay đổi, thời gian đã làm phai mờ những vết thương…
Yêu...hận... đều đã không còn nữa!
Anh chỉ là... không thể không quan tâm đến em!
Bởi hạnh phúc của em vẫn mãi là mối quan tâm đặc biệt của anh. Anh chỉ muốn được nghe giọng nói của em!
Những lỗi lầm đã qua, có thể nào quay đầu lại để anh được nói lời xin lỗi không?
Tại sao, Vicki – người anh yêu vẫn nằm sâu trong ký ức – mãi không chịu nói lời chia tay.?
Dù anh biết rằng ……. em và anh …. sẽ chẳng bao giờ …. thuộc về nhau…..
….. nhưng tại sao …….. anh vẫn không thể quên được???
***************
EM CÓ VUI KHÔNG?
Một buổi sáng cuối thu. Alec thức dậy sau giấc ngủ dài, cũng đã lâu rồi anh không có được một giấc ngủ ngon đến vậy, công việc bận rộn cuốn anh trong vòng xoay của công việc, đến hôm nay anh mới có thời gian nghĩ ngơi, chăm sóc bản thân…
Một ngày như mọi ngày, nhưng sao trong anh vẫn cảm thấy hôm nay thật lạ…Bước xuống giường, đến bên cửa sổ, anh mở toang cửa đón nắng-gió sớm mai vào phòng, nhắm mắt lại, gió đang thổi, lại tiết trời này…nó làm anh nhớ lại cái ngày anh và cô chia tay…thời gian trôi qua thật mau, ngày ấy cứ ngỡ như mới ngày hôm qua...
Ngày ấy,…ta chia tay, anh đếm thời gian trôi thật chậm, từng giây mà dài hơn thế kỉ. Trong bóng đêm anh ngồi gậm nhấm nỗi cô đơn và nhớ mong khắc khoải, anh đau đớn khóc cho cuộc tình tan vỡ, để lại trong anh vết thương khó có thể phai nhoà. Ta chia tay nhau thật rồi phải không em?
Lâu lắm rồi, mình không liên lạc với nhau nữa. Em bây giờ ra sao rồi? Anh chỉ muốn biết em có vui không?
Em đã gặp được người hiểu em hơn anh chưa?...
Lang thang trên con phố vắng, ngẫu nhiên đi qua con đường đó, phảng phất hương thơm quen thuộc khiến anh phải hoài niệm.
Nhớ từng giây từng phút anh và cô đi bên nhau vẫn trên con đường ấy, vui đùa bên nhau thật vui vẻ biết bao, anh ước này ấy không bao giờ tan biến.
Có lẽ…sau lần chia tay ấy… trái tim của anh đã già hơn trước một chút.
Thời gian ơi có thể nào quay trở lại, để anh được nói lời xin lỗi, để anh được sửa chữa lỗi lầm không?
Mấy năm nay, anh vẫn luôn nhớ về những lời thề đã nợ với em!
Em à! lúc này em có vui không?
Em đã gặp được người em muốn gặp chưa?
Dưới ánh mặt trời, anh nhớ da diết ánh mắt tươi cười của em!...
- Nhớ… ánh mắt cô nhìn anh dịu dàng, đôi mắt to tròn lúng liếng khi nhìn anh, ánh mắt ấy đã khiến anh bao đêm phải thổn thức…
- Nhớ…nụ cười thật tươi của cô làm tim anh tan chảy, anh chưa bao giờ vui hơn như khi anh ở bên cô, nụ cười ấy làm anh quên đi bao muộn phiền lo lắng…
- Nhớ…nụ hôn họ trao nhau thật mãnh liệt, có đôi lúc khiến anh lạc lối…
- Nhớ, nhớ da diết… tất cả những gì thuộc về em…vì cũng chỉ có em làm tim anh xao xuyến và nhớ nhung đến thế…
Nơi em vẫn luôn muốn đến lại là nơi anh đã ngẫu nhiên chọn khi đi du lịch.
Anh – không hay, không biết – từ đầu đến cuối vẫn cứ chôn chặt những lời nói của em tận đáy lòng.
Những lỗi lầm đã qua…, anh biết rằng đã không thể nào còn thay đổi được, anh biết… anh nên quên đi mới phải!
Nhưng…Em…người anh yêu vẫn nằm sâu trong ký ức – mãi không chịu nói lời tạm biệt!
Bây giờ đã là cuối thu, tiết trời se se lạnh, anh ước được quàng khăn ấm cho em, được ôm em thật chặc để cảm nhận hơi ấm của em…thời gian trôi qua thật mau. Nhìn lại, bạn bè anh đều đã có gia đình, còn mỗi anh vẫn mãi cô đơn, vẫn mãi chờ đợi một hình bóng xa vời…
Cuộc sống thay đổi và con người cũng thay đổi, thời gian đã làm phai mờ những vết thương…
Yêu...hận... đều đã không còn nữa!
Anh chỉ là... không thể không quan tâm đến em!
Bởi hạnh phúc của em vẫn mãi là mối quan tâm đặc biệt của anh. Anh chỉ muốn được nghe giọng nói của em!
Những lỗi lầm đã qua, có thể nào quay đầu lại để anh được nói lời xin lỗi không?
Tại sao, Vicki – người anh yêu vẫn nằm sâu trong ký ức – mãi không chịu nói lời chia tay.?
Dù anh biết rằng ……. em và anh …. sẽ chẳng bao giờ …. thuộc về nhau…..
….. nhưng tại sao …….. anh vẫn không thể quên được???