PDA

View Full Version : [Fanfic] Trái tim chân thật| HMSchocolate



earhole
09-01-2008, 09:31 AM
Fanfic: Trái tim chân thật
Tác giả: HMSChocolate
Độ dài: một chương
Casting: Alec Su, Vicky Zhao, Ruby Lin

http://www.youtube.com/watch?v=z_97u82eWV4

Lời dịch:

Mở cửa sổ ra, nhìn những ngôi sao sáng
Những đôi cánh của các hồi ức đang bay
Bên bờ chỗ ngọn gió thổi nhẹ nhàng
Những nhánh cỏ đang khiêu vũ
Và em ước gì có anh ở bên em.

Chim én dũng cảm ơi,
Hãy nói cho anh ấy biết điều ước của trái tim tôi
Nói với anh ấy tôi vẫn đứng dưới chiếu cầu
Chờ đợi anh trở lại bên tôi
Muốn cho anh một gia đình,
Một trái tim chân thật.
Hãy cho em ngả má vào ngực anh
Cho anh những lời chúc phúc
Có được tình yêu của anh, đó là thiên đàng
Và tất cả hạnh phúc sẽ bền lâu.

Có anh trong đời, mọi sự đều thay đổi
Như có ánh sáng trong một đêm đen tối
Người yêu ơi hãy ôm em thật chặt và đừng buông em ra...

*******
12 tháng 3

Cầm đôi dép xăng-đan trong tay, Vicki đi chân trần chầm chậm theo quanh bờ hồ đầy cỏ trong cái tĩnh lặng êm dịu của một buổi sáng mùa xuân. Một tiếng thờ dài đắng ngắt thoát ra khỏi đôi môi cô. Hôm nay là sinh nhật cô.

Lần cuối cùng cô gặp Alec, chồng chưa cưới của mình, là hai tháng trước. Nhưng dù sao, hôm nay vẫn là ngày sinh nhật của cô mà, không kể còn là ngày kỉ niệm một năm từ khi họ đính hôn. Có thể là anh ấy đã quên? Nhưng nếu anh ấu có nhớ, ó thể nào mà anh ấy lại không hề nhắc gì tới dù chỉ một lần, không một dòng email, không một câu qua điện thoại?

Vicki cắn chặt môi. Không đâu, cô tự nhủ, vẫn còn sớm lắm mà. Mặt trời mới mọc chưa đầy một tiếng trước. Hôm nay nhất định anh ấy sẽ gọi điện. Nhất định.

Dù tự nhủ thế, trong lòng cô vẫn có một cảm giác nôn nao tự hỏi liệu có nhất định đến vậy không.

***

Cô đã gặp Alec qua người bạn học thân nhất ở trường đại học, Ruby. Alec lại chính là anh trai của Ruby. Nhà doanh nghiệp trẻ đã mang đến cho Vicki một ấn tượng đầu tiên mạnh mẽ với sự kết hợp của bề ngoài đẹp trai, trí thông minh và khiếu hài hước của mình. Họ bắt đầu chỉ là ban bè suông, anh ấy là anh trai của Ruby, cô là bạn thân của Ruby. Vicki đã tự nhủ, vì tình bạn với Ruby, không thể nào xem anh hơn là một người bạn cả. Giờ đây cô chỉ có thể tự cười thầm. Làm thế nào mà giờ đây trên tay cô lại đeo chiếc nhẫn của anh?

***

“Không được đâu,” Vicki nói nhỏ, không hề nhìn anh mà nhìn bức tường đằng sau lưng anh.

Có một sự im lặng dài đằng đẵng.

“Vậy à?” Alec chậm rãi nói. Một hồi lâu im lặng. “Và đó là toàn bộ câu trả lời của em? Anh không được biết tại sao?”

Vicki thở dài. Tại sao việc này lại phải khó khắn đến thế? Cô chậm rãi gặp ánh mắt anh và nói, “Alec, thật sự anh là một người bạn rất tốt và em rất cám ơn anh đã có lời mời và thật sự em cảm thấy rất hân hạnh là anh đã nghĩ về em như thế, nhưng thật sự không được đâu. Anh là anh trai của Ruby.”

“Chuyện đó thì có liên quan gì tới việc đi ăn tối với anh?” Alec hỏi một cách hoang mang. Vicki lại thở dài. Tại sao đàn ông lại cứ phải tối dạ đến thế?

“Anh đang mời em đi ăn tối, là một cuộc hẹn hò,” cô nói.

“Ừ.”

“Là một buổi ăn tối kiểu để xem chúng ta có thể tiến xa hơn là chỉ là bạn bè hay không?”

“Đúng.”

“Em luôn luôn định chỉ có thể làm bạn với anh thôi, Alec ạ.”

“Tại sao?”

“Bởi vì,” cô nói một cách thiếu bình tĩnh, “anh là anh trai của Ruby. Cả anh và em đèu biết có những người thành đôi rồi chia tay rồi không bao giờ có thể đối mặt với nhau nữa. Nếu mọi chuyện không có tiến triển tốt giưa chúng ta, em có thể nhìn mặt Ruby nữa không? Cô ấy là bạn thân nhất của em, em không muốn đánh đổi tình bạn đó dù là vì bất cứ thứ gì. Em cũng không muốn đánh đổi tình bạn của anh.”

“Em đang cự tuyệt anh chỉ vì một điều có thể hoặc có thể không xảy ra?”

“Anh là một doanh nhân, Alec, anh phải nắm lấy thời cơ và những sự may rủi. Em là nhà báo, em chỉ biết ngồi viết lách thôi,” Vicki nói hơi với một nụ cười và nhún vai một cái.

“Nhưng em thực sư nghĩ mọi chuyện không thể có tương lai giữa chúng ta?”

“Em không nói thế. Em chỉ biết có rất nhiều thứ có thể mang đến sự đổ vỡ của một mối tình và giết chết tình bạn. Em không muốn mạo hiểm như vậy”

“Tất cả không phải xấu đến thế đâu, em à. Có nhiều người hẹn hò, chia tay nhưng vẫn có thể làm bạn lại. Nếu cả hai chúng ta đối xử tốt với nhau thì không có lý do gì chúng ta không thể trở lại làm bạn nếu chuyện tình cảm không thành. Chỉ cần chúng ta đưa tình bạn của chúng ta lên trên hết và trước cả tình yêu thì mọi việc vẫn có khả năng.”

“Đơn giản thế sao?”

“Đơn giản, nhưng không có nghĩa là nó phải dễ dàng.”

Có một hồi im lặng, và Vicki không nói gì cả. Rồi Alec lại lên tiếng, “Anh chỉ mời em đi ăn tối thôi mà, Vicki, chứ đã có phải cầu hôn với em đâu. Bây giờ em trả lời đi, em đi ăn tối với anh không hay là phải để anh năn nỉ em?”

***

Quan hệ của họ đã tiến riển một cách nhẹ nhàng và không lâu sau Vicki đã nhận thấy được chuyện mạo hiểm đi ăn tối một hôm với Alec không hẳn là một ý tồi. Trước khi cô có thể nhận thấy chuyện gì đang xảy ra thì cô đã phải tự nhận rằng cô đã yêu anh rồi. Ruby đã trêu cô không ngớt lời khi lần đầu Vicki kể chuyện này, nhưng Vicki cũng biết được rằng Ruby thật lòng vui cho những tiến triển tốt giữa cô và Alec.

***

“Vicki, trái đất gọi Vicki, trả lời đi Vicki,” Ruby nói, vẫy vẫy tay trước mặt bạn mình.

“Gì vậy?”

“Cậu có biết cậu vừa ngồi mơ màng mất mười phút trong khi mình tốn lời giải thích cho cậu những phần nghiên cứu mình vừa thức cả đêm để làm cho bài tập này không?”

“Hả? Thế à? Xin lỗi nhé, mình chỉ…”

“…đang ở trên chín tầng mây mơ mộng về anh trai mình. Lại nữa.” Một nụ cười trêu chọc nở trên môi Ruby. Vicki đỏ mặt.

“Mình không có mơ mộng.”

“Ừ, thì cậu chỉ đang mộng tưởng về người anh tuyệt vời của mình và không nghe mình nói đến một từ,” Ruby nói, hoàn toàn với vẻ mặt nghiêm túc.

“Xin lỗi nhé, cậu lại phải làm cái bài tập này với mình…”

“Ừ, nhưng thật sự dễ thương lắm đó,” Ruby khúc khích cười. “Mình chưa bao giờ thấy cậu lâng lâng chỉ vì một người con trai thế này bao giờ.”

“Lâng lâng á? Cậu dùng từ có đúng không vậy?”

“Trong viết văn thì dùng từ lúc nào cũng có thể đúng nếu nó nói lên được ý của tác giả.”

Rồi Ruby nhìn thẳng vào mặt Vicki và cười một cách chế giễu. Vicki lại đỏ mặt và giấu mặt vào trong một cái gối ghế sofa.

“Thế…” Ruby nói, cố cho giọng dài ra.

“Đừng mà, đừng mà, đừng mà,” Vicki nói qua tiếng cười và cái gối.

“Dù sao thì cũng biết được một điều. Anh trai mình là một thiên tài. Anh ấy đã làm cho một Vicki Zhao nghiêm nghị cững nhắc trở thành như một đứa con gái mới lớn hay mắc cỡ. Thế cậu có yêu anh ấy không?”

Vicki nhìn lên và hỏi một cách ngạc nhiên, “Cậu có biết tế nhị là gì không?”

“Tất nhiên, nhưng lúc này không phải là lúc tế nhị. Thế nào?”

Mặt Vicki lại đỏ thêm nữa. Rồi cô gật đầu.

“Mình nói với anh ấy nhé?”

“Đừng mà,” Vicki hét lên.

“Ok, thế thì mình sẽ chỉ tự nói với mình thôi. Tất nhiên là khi anh ấy có mặt trong phòng và nghe được.”

“Ruby!”

***

Dù thế, đến lúc anh cầu hôn với cô, đó vẫn là một sự bất ngờ lớn.

***

Anh ấy đã chọn ngay sinh nhật của cô. Hôm đó nằm vào kỳ nghỉ xuân của năm cuối của cô ở trường đại học. Anh đã đưa cô đến công viên này, nơi, khuất sau một lùm cây, có một cái hồ nhỏ đẹp đến làm cô không nói nên lời.

Vicki phải tự công nhận là cô không hề đoán trước được ngày hôm đó. Cô biết anh sẽ cùng cô ăn một buổi picnic ở đó nhưng cô không hề dự đoán được là sẽ tìm thấy chiếc nhẫn ở trong bó hoa hồng anh tặng cô. Cô đã không thể nói nên lời khi rút ra từ bó hoa một chiếc hộp nhung màu xanh dương. Bản năng đầu tiên của cô là tự hỏi xem có phải anh đang đùa không nhưng ánh mặt đầy yêu thương của Alec đã đủ để cho cô biết rằng anh đang thật lòng.

“Alec…” Vicki thì thầm, và mở chiếc hộp với đôi tay run run.

“Vicki, anh yêu em và anh muốn dành cả cuộc đời mang hạnh phúc đến cho em. Em có bằng lòng làm vợ anh không?”

Không phải là một bài diễn văn dài dòng, lời cầu hôn thật đơn giản nhưng thật lòng. Và lời câu hôn đó là anh.

Vicki vẫn không thể nói nên lời sau sự ngạc nhiên này. Nhưng lời nói đâu phải là cần thiết trong lúc này, đúng không? Cô tựa người vào anh và hôn lên môi anh.

“Đó có phải là câu đồng ý không?”

“Điều đó còn tuỳ thuộc xem em có phải tự đeo nhẫn hay không.”

Alec cười tươi và đẩy chiếc nhẫn vào tay trái của Vicki.

***

Họ đã thoả thuận là đợi đến khi Vicki học xong đại học rồi mới kết hôn. Tất cả sau đó thật hoàn hảo. Chưa bao giờ trong đời cô cảm thấy hạnh phúc như những ngày tháng sau đó. Giờ đây Vicki tự hỏi có phải là tất cả quá hoàn mỹ không.

Hai tháng trước, Alec thông báo là sẽ đi công tác ở Mỹ bốn tháng. Xa nhau lần đầu kể từ khi đính hôn đối với cả hai người thật khó khăn nhưng Vicki cũng hiểu được lý do cho chuyến đi này và Alec đã hứa sẽ email cho cô và gọi điện khi có thể.

Trong một tháng rưỡi đầu, đúng là ngày nào anh cũng viết cho cô vài dòng, dù nhiều dù ít và gọi điện thường xuyên. Được đọc những dòng email của anh và nghe được tiếng anh cũng đủ an ủi cho Vicki dù anh đang cách xa cô ngàn dặm. Từng ngày một, Vicki mong ngóng đến đoạn cuối của bốn tháng đó.

Nhưng rồi đã hai tuần rưỡi kể từ lần cuối cùng cô nói chuyện hay nhận được email từ Alec. Trong thời gian đó, tất cả email của cô không được trả lời. Anh cũng không hề gọi điện cho cô và cô cũng không có cách nào để gọi cho anh. Cứ như thể là anh đã biến mất. Vicki cũng đã hỏi cả Ruby nhưng bạn cô cũng nói không có liên lạc với anh trai trong thời gian đó. Nhưng Ruby cũng nói thêm là đã nói chuyện với một cộng sự của Alec là Zhou Jie, và anh ta nói là có liên lạc với Alec và Alec gần đây vẫn đang ở Mỹ nhưng rất bận.

Không phải là Vicki không muốn tin tin Alec. Không, thực sự cô rất tin tưởng khi anh nói anh yêu cô. Nếu không, thì tại sao anh lại muốn lấy cô khi anh có thể có bất cứ cô gái nào mình muốn? Nhưng việc anh cắt hết liên lạc với cô trong thời gian dài như vậy làm cô lo lắng và bị tổn thương. Tại sao lại thế? Vicki biết mình không phải là kiểu bạn gái cứ suốt ngày đeo đuổi anh, muốn biết anh làm gì lúc nào với ai mọi lúc mọi nơi. Cô chỉ muốn thình thoảng nhận được tin anh để cô yên tâm thôi.

Tuần đầu tiên không nhận được email của anh, Vicki chỉ tự giải thích rằng chắc anh bận. Nhưng đến tuần thứ hai, cô lại bắt đầu thấy lo và bất an.

Đến lúc này thì cô thật sự ghét chính mình vì cứ phải tự hỏi tại sao. Vicki tự hỏi có phải sự im lặng của anh là vì tình cảm anh dành cho cô đã thay đổi? Cô biết không có lý do gì khiến cô phải nghĩ đến việc đó nhưng cô phải tự giải thích thế nào cho sự im lặng này, ngay hôm nay, ngày sinh nhật của cô? Lúc trước, anh đã biết anh sẽ không ở nhà vào ngày sinh nhật cô nhưng đã hứa sẽ gọi điện cho cô hôm trước ngày này và vào ngày này.

Nhưng hôm qua, không có cuộc điện thoại nào cả. Không một dòng email.

Cô biết sự bối rối của cô về việc không nhận được tin của Alec là rõ rang cho tất cả mọi người quanh cô thấy. Có nhiều lần cô quay ra và thấy Ruby nhìn cô với ánh mắt rất lạ.

Chắc chắn hôm nay anh sẽ gọi điện, Vicki cố gắng tự thuyết phục như thế. Nhưng không có kết quả. Alec không phải là người hay quên những việc như thế này, và càng không phải là người lờ nó đi khi anh có nhớ đến…và vẫn còn quan tâm. Vicki thật sự không muốn phải rút ra cái kết luận mà những sự tự ti của cô đang nói với cô.

“Thôi đi, Vicki,” cô tự mắng mình. “Thôi đi.”

Vicki bất chợt nhận thấy má mình đã đẫm lệ. Mím môi để chặn một tiếng khóc nấc lên, cô thả mình xuống cỏ. Vicki dật một bông hoa dại mọc một cách ngây thơ bên cạnh mình từ đám cỏ và tấn công nó đến nỗi vài phút sau nó chỉ còn là một đống cánh hoa nát bên cạnh.

“Mày thật thảm hại, Vicki ạ,” cô tự nói với mình. “Hôm này là sinh nhật mình, đáng lẽ phải đang vui vẻ với bạn bè. Đây lại ngồi đau khổ vì một người không đủ quan tâm để gọi điển hay hỏi thăm lấy một tiếng hay có chút dấu hiệu là còn sống và biết mình đang tồn tịa và hôm nay khác những hôm khác thế nào.”

Bầu trời xanh không một áng mây và tiếng chim hót líu lo như đang mỉa mai cô. Vicki không biết mình đã ngồi đó bao lâu nhưng có vẻ như một thời gian rất dài. Cuối cùng, cô kêu lên ngao ngán. Cuối cùng thì cô đang làm gì ở đây? Ngồi đây tự thương hại mình chẳng có tác dụng gì. Tại sao cô phải phụ thuộc vào Alec để làm nên ngày vui của cô?

Vicki đứng dậy và phủi những nhánh cỏ khỏi người. Cô gạt những giọt lệ cay đắng vẫn còn trên má và đá một viên sỏi ở dưới chân, làm cho viên sỏi rơi xuống nước. Rồi cô quay lưng lại với cái hồ…

Và được sự bất ngời lớn nhất trong ngày.

Đang đứng trước mặt cô, cầm một bó hoa hồng đỏ, với một nụ cười hơi ái ngại trên mặt, là Alec.

Vicki mở miệng đinh nói gì đó nhưng thấy rằng chẳng biết nói gì nên chỉ biết đứng nhìn anh.

“Chúc mừng sinh nhất,” Alec nói.

“Anh đang làm gì ở đây?” Vicki hỏi, khi đã tìm được giọng nói của mình.

“Anh cũng nhớ em lắm,” anh nói với giọng hơi chế giễu

“Anh đang làm gì ở đây?” cô nói to hơn, và bước đến phía anh một cách hăm doạ

“Làm cho em ngạc nhiên?”

“Làm cho em ngạc nhiên? Làm cho em ngạc nhiên à? Anh không hề viết thư, không hề gọi điện trong hai tuần lễ trời rồi tự nhiên hiện ra để làm em ngạc nhiên ư? Anh đáng lẽ là đang ở New York mà.”

“Em giận anh lắm phải không?”

“Giận anh à? Anh có biết hai tuần này em đã phải trải qua những gì không? Anh có biết em lo thế nào và cảm thấy thế nào không, khi không có tin tức gì của anh, dù chỉ một dòng email?” Rồi cô bật khóc. Vicki cũng chẳng biết mình đang khóc vì cái gì nữa.

“Này, này, này,” Alec nói nhỏ, đến bên cô và ôm cô vào lòng.

“Anh tồi lắm nhé, anh làm em không biết anh còn yêu em nữa không và có phải là anh đã…”

“…biến mất và bỏ em à?” Alec hỏi, nửa kinh ngạc, nửa cười đùa.

“Ừ.”

“Thế những bông hoa này và sự ngạc nhiên có bù đắp được không?”

“Chỉ khi anh giải thích cho em chuyện gì đang xảy ra,” Vicki phụng phịu nói.

“Nói thật thì chỉ là muốn dành cho em sự ngạc nhiên nhân ngày sinh nhật thôi mà.”

“Hả?”

“Anh biết được là công việc kết thúc sớm hơn dự tính rất nhiều và anh có thể về nhà kịp ngày sinh nhật của em. Anh muốn làm em ngạc nhiên nhưng…cũng hơi trẻ con nhưng anh muốn làm em lo lo một tí nên đã nghĩ nếu không gọi điện hay viết email cho em thì em sẽ càng ngạc nhiên hơn khi gặp anh.”

“Hai tuần? Hai tuần à? Có thể vài ngày là đủ có được cái ấn tượng của anh, nhưng hai tuần à?”

“Vậy anh nghĩ là làm thế là hơi quá đang nhỉ?”

“Anh nghĩ à?”

Vicki nhìn anh. Đúng là trông anh có vẻ áy náy là đã làm cô lo lắng và buồn bực. Trong một khoảnh khắc đó, Vicki tự dưng cảm thấy có lỗi vì đã không tin tưởng anh. Lẽ ra cô phải biết được sẽ có một lý do thích đáng để anh không liên lạc với cô, dù lý do đó có là vì muốn làm cô tức điên đi nữa. Vicki mỉm cười một cách khoan dung và hôn lên má anh.

“Giờ thì em đã biết được là đúng là anh không đổi ý về việc lấy em…”

“Không bao giờ.”

“…thì phải nói là ít nhất anh cũng đã thành công trong việc làm em ngạc nhiên.”

“Nhưng anh không dự tính sẽ làm em khóc,” anh nhẹ nhàng nói, và gạt đi những giọt lệ trên má cô.

“Anh chỉ làm em không biết phải cảm thấy thế nào thôi. Chỉ có cái hơn hai tuần nay em tự hỏi điều gì đã xảy ra và anh hiện ra ngay cái lúc em chẳng còn hy vọng gì nữa. Em chẳng hề nghĩ tới việc anh sẽ về sớm như vậy.”

“Thế có nhớ anh không?”

Vicki lườm anh một cái. “Không.”

“Không à? Anh thì nhớ em lắm.”

“Rõ ràng là thế rồi,” cô nói, với giọng đáng lẽ là lạnh lẽo nhưng nụ cười đang nở trên môi cô không cho câu nói có được hiệu lực như mong muốn.

“Thế, anh thử lại lần nữa nhé? Chúc mừng sinh nhật.”

Vicki cười và nhận lấy bó hoa. “Anh cứ thế đi và sang năm em sẽ cứ trông mong một bó hoa hồng từ anh thôi…và cả một sự ngạc nhiên nữa.”

“Thế thì sang năm anh sẽ vứt bỏ tất cả các sự ngạc nhiên vậy,” Alec cười.

“Cảm ơn anh, nhưng anh vẫn phải bù cho em hai tuần kia.”

“Thế này bù đủ chưa?” Alec thì thầm và hôn cô.

“Chưa hẳn, nhưng một lần nữa thì có thể được đây,” Vicki nói một cách tinh nghịch. Alec cười và hôn cô lần nữa.

“Chắc em vẫn còn muốn quà sinh nhật nữa chứ nhỉ?”

“Còn quà nữa à?”

“Cái này anh mua từ lâu lắm rồi nhưng đợi mãi đến hôm nay mới đưa cho em đấy.” Anh rút từ trong túi ra một cái hộp dẹt bằng nhung xanh.

“Nó quá to so với một chiếc nhẫn và dù sao thì anh cũng đã cho em một chiếc rồi,” Vicki nói.

Alec không trả lời mà chỉ mở chiếc hộp cho cô thấy. Ở trong là một sợi dây chuyền đẹp hết sức với cái mặt hình trái tim bằng đá màu xanh dương.

“Đá aquamarine,” Alec cho biết khi cô chỉ biết nhìn nói. Viên đá biểu tượng cho tháng sinh của cô.

“Alec…đẹp quá…”

“Không đẹp bằng em.” Lời của anh làm cho cô đỏ mặt.

“Anh thực sự không cần tặng em gì đâu mà, anh biết đó…”

“Một người đàn ông thích được chiều chuộng người đẹp của mình vào ngày sinh nhật của cô ấy mà, Vicki.”

Lòng Vicki cảm thấy nhẹ hơn bao giờ hết khi cô quay lưng lại để Alec giúp cô đeo chiếc dây chuyền lên cổ.

“Giờ thì anh nghĩ chúng mình nên về nhà em, anh nghĩ là Ruby có một buổi tiệc gì đó…”

“Ruby! Này đợi đã,” Vicki nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ. “Cô ấy không thể biết được cái chuyện ngạc nhiên này của anh đúng không? Cô ấy nói cũng chẳng nhận được tin gì của anh…Có phải thế không?”

“Có thể anh đã bảo nó bẻ gãy sự thật một chút,” Alec nhún vai.

“Em sẽ giết chết cô ấy!”

“Đừng giết nó vội. Em vẫn còn muốn nó làm phù dâu cho em mà.”

“Em thấy giờ em phải nghĩ rất kỹ rồi mới có thể khẳng định là sẽ lấy anh đấy.”

“Em cứ nghĩ đi, nghĩ cho kỹ đi, chỉ đừng để cho anh leo cây vào ngày cưới thôi. Nhưng em thích sự ngạc nhiên này mà, nói thật đi.

“Thôi được…cũng…dễ thương nếu quên đi những giờ phút trước khi anh xuất hiện,” Vicki phụng phịu nói.

“Chúng ta đi vậy nhé?” Alec giơ tay ra, và Vicki lồng cánh tay mình vào khửu tay anh. Khi họ từ từ đi về phía xe ô tô của anh, Alec thêm, “Anh yêu em.”

Vicki mỉm cười và ngả đầu vào vai anh. “Biết rồi. Em cũng yêu anh.”

The End.


----------------------------

Chút trivia cho mọi người, các viên đá biểu tượng cho các tháng sinh gồm có như sau:

Tháng 1: Garnet (ngọc hồng lựu)
Tháng 2: Amethyst (thạch anh tím)
Tháng 3: Aquamarine (đá ngọc xanh biển)
Tháng 4: Diamond (kim cương)
Tháng 5: Emerald (ngọc lục bảo)
Tháng 6: Moonstone (đá mặt trăng)
Tháng 7: Ruby (hồng ngọc)
Tháng 8: Peridot
Tháng 9: Sapphire (ngọc bích)
Tháng 10: Opal
Tháng 11: Topaz
Tháng 12: Turquoise (ngọc lam)

earhole
09-01-2008, 09:36 AM
Fic này lấy ý tưởng từ bài hát Trái Tim Chân Thật (Zhen Xin Bu Jia - album Swallow) của Vicki. Earhole rất thích bài hát này...vì mỗi khi cảm thấy mệt mỏi Earhole thường nghe ca khúc này...sẽ thấy dễ chịu hơn...

bibodethuong
09-01-2008, 01:48 PM
Hay tuyệt luôn bạn ơi. Phải chi ngoài đời Alec & Vicky cũng được như thế này thì còn gì bằng. Nãy giờ đọc bài này mình đang liên tưởng đến phim HCCC đó.

dienanhchuacophim
18-01-2008, 11:52 AM
fanfic hay thậy mà chỉ có một chương thồi sao, đọc xong fic này làm mình tưởng AV ngoài dời chứ,