PDA

View Full Version : [Fanfic] As long as we had feelings-Chỉ cần chúng ta có cảm giác|izzleyippee



Moon_Cold
16-01-2008, 11:24 PM
AS LONG AS WE HAD FEELINGS - CHỈ CẦN CHÚNG TA CÓ CẢM GIÁC


Source: http://www.winglin.net/fanfic/izzleyippee/
Author: izzleyippee
V-trans: Moon_Cold, Bella @ DAN



LỜI GIỚI THIỆU

Xin chào,

Tôi là một thành viên tương đối mới tại winglin và đây là tác phẩm fan-fiction đầu tay của tôi vì thế làm ơn đừng chĩa hướng vào tôi nếu bạn không thích hay thậm chí ghét câu chuyện của tôi. Đầu tiên, Alec Su và Vicki Zhao là cặp đôi trên màn ảnh nhỏ tôi yêu thích, do đó câu chuyện này chủ yếu là viết về họ. Thứ hai, tôi không có trí tưởng tượng phong phú nên câu chuyện chỉ hư cấu một nửa, nửa còn lại là tin tức của AV được vận dụng vào để phù hợp với câu chuyện, vì vậy lưu ý là nó thiếu tính sáng tạo. Tuy nhiên, tôi vẫn hy vọng các bạn sẽ yêu thích câu chuyện nhiều giống như khi tôi viết nó. Cám ơn nhiều!


izzleyippee

Moon_Cold
16-01-2008, 11:30 PM
CHƯƠNG 1


translated by Moon_Cold

Alec nhìn chằm chằm vào gương, ngắm nhìn một cách thích thú gương mặt trẻ trung và đẹp trai của mình khi anh lau khô nó. Anh nhớ những lần khi anh hát bằng cả trái tim cùng Nicky Wu và Benny Chen, những người bạn thân của anh trong Tiểu Hổ Đội. Nhìn lại lúc ấy, anh sung sướng tột cùng vì sự nổi tiếng của họ vụt lên rất nhanh, và anh nhanh chóng trở thành triệu phú, là một trong những người giàu có nhất ở Đài Loan lúc bấy giờ.

Tiếng gõ cửa cùng giọng nói quen thuộc cắt ngang dòng hồi tưởng của anh.

"Oi! Nhanh lên, phim Hoàn Châu Cách Cách không lâu nữa sẽ bắt đầu đó. Chắc chắn cậu không muốn đến trễ và để lại ấn tượng xấu chứ. Đừng quên ấn tượng đầu tiên có giá trị..." Benny tiếp tục ba hoa về ấn tượng đầu tiên trước khi ngừng lại lấy hơi, đồng thời đợi nghe Alec trả lời.

Im lặng. Alec vẫn đang chìm đắm trong thế giới mơ mộng. Tuy nhiên, lần này, anh nhớ đến khoảng thời gian ở London sau khi Tiểu Hổ Đội tan rã. Anh đã trải qua gần một năm dạo quanh không có mục tiêu gì ở đó trước khi anh nhận được cú điện thoại của một người tên Quỳnh Dao. Dì ấy muốn anh đóng vai Vĩnh Kỳ trong bộ phim truyền hình sắp tới của dì. Đợi một chút, Quỳnh Dao là tiểu thuyết gia tình cảm tên tuổi. Và "Vĩnh Kỳ" chắc cũng có tiếng. Oh đúng rồi, anh ấy là nhân vật trong Hoàn Châu Cách Cách của dì Quỳnh Dao, một trong những quyển tiểu thuyết nổi tiếng. Mặc dù Alec thừa nhận rằng Vĩnh Kỳ là một nhân vật "trang trí" nhưng anh tự hứa sẽ chấp nhận mọi thứ đến với anh cho đến khi anh đủ nổi tiếng để có thể chọn những vai diễn quan trọng hơn. Với một chút do dự, anh vui vẻ chấp nhận lời đề nghị của dì Quỳnh Dao.

"Hổ ngoan ngoãn, cậu có trong đó không hay là tôi đang nói chuyện với cánh cửa?" Benny hỏi

Lần này, Alec nghe tiếng anh ấy và nhận ra người bạn thân của mình đang nói với anh.

"Huh?" Alec ráng nặn óc và cuối cùng nhớ ra những gì Benny đã nói trước đó.

"Oh, được rồi. Đừng lo lắng. Em ở đây và sẽ trở ra trong một, hai phút nữa. Dù hôm nay quan trọng thế nào, em cũng phải đánh răng trước đã, đúng không? Em chắc dì Quỳnh Dao thà để em đến trễ còn hơn ngửi mùi hơi thở khó chịu của em cả ngày. Và em không muốn dọa Vicki bỏ chạy, bất kể cô ấy là ai"

"Hahaha. cậu tốt đấy, Alec. Vicki thật là cô gái may mắn! Tôi nghe nói cô ấy rất xinh đẹp. Thậm chí một số fan hâm mộ của cậu nghĩ rằng hai người là một đôi trời định. Giá mà, hai người..." Benny nói, cố nén tiếng cười.

"Ok, tôi sẽ sớm gặp cậu" Benny nói trước khi Alec kịp trả lời. Xong Benny trở lại trường quay nơi nhiều diễn viên đã có mặt đông đủ.

dienanhchuacophim
17-01-2008, 02:09 AM
tiếp đi bạn ơi fic hay lắm dấy, lâu lắm mới dọc được fic của AV đấy,
tiếp tiếp đi bạn ơi, nhanh lên, mình cở vũ cho bạn

Moon_Cold: Cám ơn bạn đã đón nhận tác phẩm này nhưng Moon xin nói rõ một chút là đây ko phải là fic Moon viết mà Moon chỉ dịch lại từ tiếng Anh để các bạn có thể dễ cảm thụ bằng tiếng Việt thôi ^_^

Moon_Cold
17-01-2008, 03:41 PM
CHƯƠNG 2



translated by Moon_Cold

"Vicki và Alec, hãy đi về phía cung điện nơi các bạn sẽ đóng cảnh đầu tiên ngày hôm nay. Những người khác có thể xem trong IM LẶNG khi phim đang quay để trau dồi kỹ năng diễn xuất hoặc đến phim trường để tập lời thoại cho ngày mai, hôm nay các bạn không cần diễn" giọng thông báo vang lên khiến những người trợ lý cảm thấy như bị chế nhạo.

"Geez, không cần nói im lặng lớn như thế thì chúng tôi mới hiểu" một diễn viên phụ bực mình nói.

"Ruby, cám ơn chị sáng nay đã đi cùng tôi. Tôi sẽ trò chuyện với chị sau nhé. Hẹn gặp lại chị!" Vicki vừa nói vừa vẫy tay chào người bạn mới.

Alec bước vào phòng, lẩm nhẩm đọc lại lời thoại anh đã chịu khó học thuộc ngày hôm trước. Mặc dù anh có trí nhớ tốt nhưng anh muốn chắc chắc mình không bỏ xót một từ nào hay hành động nào. Ấn tượng đầu tiên, giọng nói lặp đi lặp lại trong đầu anh. Tất cả là nhờ Benny và đó là những gì anh có thể nghĩ đến.

"Tạm biệt Vicki" Ruby đáp

Vicki? Alec nhìn theo nơi phát ra tiếng nói. Anh bị đôi mắt xinh đẹp của cô làm cho choáng váng. Bây giờ anh thì đã hiểu "đôi mắt biết nói" nghĩa là gì. Ôi trời, Alec thầm nghĩ, ra đó là bạn diễn của mình, Vicki! Mình đã không biết cô ấy đẹp thế này. Trái tim anh đập liên hồi. Benny đã đúng, cô ấy quả thật rất xinh đẹp. Àh không, xinh đẹp không đủ để diễn tả về cô ấy. Nói tóm lại, gương mặt cô ấy rất...rất... Anh không tìm ra được từ ngữ để diễn tả dù cho anh có trở lại là học sinh gương mẫu thời niên thiếu. Thanh lịch ư? cô ấy xứng đáng với một từ hơn thế, anh vẫn chưa nghĩ ra được từ gì thích hợp để mô tả vẻ đẹp thu hút của cô.

"Hi, tôi là Vicki. Này anh kia, đừng nhìn tôi chằm chặp, tôi không phải là sinh vật lạ; Tôi chỉ muốn biết anh có phải là Su You Peng không? Tôi đang tìm anh ấy vì chúng tôi cần đóng chung cảnh đầu tiên" Vicki tiến về phía anh mà không thèm để ý đến anh.

Vicki đang tìm anh? Anh có nghe nhầm không? Hai má anh ửng đỏ và anh cảm thấy tai mình nóng rang. Chắc chắn Vicki đã thấy hai cái tai màu cà chua của anh, nếu không hãy nhìn chúng xem.

Alec rụt rè đáp lại "Hey, Vicki, tôi là You Peng, nhưng tôi thích được gọi là Alec hơn nếu cô không phiền. Uhm ... cũng như, tôi không nghĩ cô là sinh vật lạ. Tôi nhìn cô chăm chú bởi vì... bởi vì... oh đừng quan tâm" Alec dứt khoát không thừa nhận lý do thật sự. Bị bắt quả tang là đủ tệ lắm rồi.

"Thôi nào, chúng ta đi thôi. Tôi không muốn đến muộn. Chúng ta sẽ đóng cảnh đầu tiên. Nó sẽ thú vị đấy, tôi không thể chờ thêm nữa!" Vicki vô tư lự kêu lên

Họ im lặng đi cùng nhau đến cung điện.

Cô ấy dường như đã quên chuyện Alec bỏ dỡ câu nói của mình, về điều làm anh thích thú.

Nhưng thật ra không phải thế. Mặc dù Vicki muốn biết tại sao Alec nhìn cô chăm chú nhưng cô biết tốt hơn là không nên làm anh bối rối vì câu hỏi của mình. Có lẽ anh ấy chỉ căng thẳng, vì vậy cố nhớ lời thoại và vô tình nhìn cô trong lúc tập trung. Đó phải là câu trả lời. Nếu không tại sao anh ngạc nhiên khi anh đến gần cô? Hay anh yêu cô? Cô nghi ngờ điều này vì họ chỉ mới gặp nhau. Không không không. Cô không nên nghĩ về anh như thế. Cô không thể thiếu chung thủy với bạn trai của mình, Vincent.

Moon_Cold
19-01-2008, 07:26 PM
CHƯƠNG 3


translated by Moon_Cold

Bà Quỳnh Dao đi về phía Alec và Vicki với nét lo lắng hiện trên khuôn mặt.

Alec và Vicki nhìn nhau ngạc nhiên. Có chuyện gì thế nhỉ?

"Mấy cháu àh, theo tin thời tiết thì chiều nay trời sẽ mưa. Vì thế chúng ta phải quay cảnh trên cánh đồng bây giờ, trước khi thời tiết chuyển xấu. Dì rất tiếc về điều này nhưng dì chắc hai đứa sẽ thích đóng cảnh hôn nhau trước hơn" bà Quỳnh Dao cho biết, cố dấu sự lo lắng của bà về thời tiết.

Trên khuôn mặt của Alec và Vicki đầy vẻ sửng sốt. Họ thậm chí còn chưa sẵn sàng đóng cảnh của ngày hôm nay vì hôm qua thiếu ngủ, chỉ ngủ được 3 giờ, chứ chưa nói đến cảnh hôn nhau và có trời mới biết còn cảnh nào khác tương tự mà bà Quỳnh Dao có ý định dành cho họ.

"Không được đâu, cháu chưa sẵn sàng dì àh. Xin lỗi, cháu hoàn toàn chưa chuẩn bị. Đóng cảnh khác hôm nay còn cảnh hôn nhau để ngày mai nhé? Chúng cháu có thể đóng cảnh Alec cưỡi ngựa đuổi theo khi cháu bỏ đi. Đó cũng là cảnh trên cánh đồng mà" Vicki nài nỉ với ánh mắt van lơn.

Alec không thể không chú ý đến đôi mắt thu hút, xinh đẹp của Vicki nhưng nhanh chóng quay về hiện thực. "Vâng, vì cảnh hôn là đoạn cao trào, chắc dì cũng muốn chúng cháu chuẩn bị kỹ và có một cảnh diễn tốt chứ? Alec nói thêm vào, cố giúp Vicki.

Vicki gật đầu đồng ý.

Bà Quỳnh Dao lắc đầu "Không mấy đứa àh, các cháu không hiểu đâu. Giờ đang là mùa đông nên thời tiết sẽ rất xấu suốt cả tuần, kèm theo mưa đá như dự báo trong hai ngày. Làm ơn, đừng kêu ca nữa và hoàn thành tất cả cảnh quay trên cánh đồng trong ngày hôm nay. Dì không muốn bất kỳ ai bị cảm lạnh và việc quay phim bị hoãn lại. Thêm nữa, chúng ta cũng đã lên lịch làm việc sau đó rồi".

Bà nhấn mạnh chữ "cánh đồng" để Alec và Vicki có thể loại chữ "hôn" ra khỏi đầu dù điều đó không thể xảy ra.

"Nhưng..."

"Không nhưng nhị gì hết nếu các cháu muốn có thêm thời gian ngủ" bà Quỳnh Dao cắt ngang. Bà biết đây là cách tốt nhất để thuyết phục họ, đặc biệt là Alec, người rất coi trọng giấc ngủ của mình.

Vicki, người đang khổ sở vì thiếu ngủ trầm trọng, không còn lựa chọn nào khác. Vincent sẽ trút giận vào cô nếu ngày mai có bất kỳ phóng viên nào đưa thông tin này lên báo. Trước đó anh đã gọi để nói rằng anh sẽ đến thăm cô vào buổi chiều. Nếu anh ấy thấy họ đang hôn nhau thì làm thế nào? Anh ấy chắc sẽ hiểu lầm và cô không muốn phá hỏng mối quan hệ với anh. Oh thôi, cô sẽ giải quyết chuyện đó khi nó tới".

Thấy Vicki đồng ý, Alec cũng gật đầu chấp thuận và giả vờ như có vẻ chán nản. Vicki không phát hiện ra anh đang phải lòng cô, ít nhất là cho đến khi anh sẵn sàng bày tỏ với cô. Anh đang bắn một mũi tên trúng hai đích - cơ hội được hôn Vicki đồng thời có thể ngủ nhiều hơn. Cuộc sống đang trở nên tươi đẹp hơn từng giây.

muoibay_1986
19-01-2008, 08:39 PM
Truyện này có vẻ như tận dụng tối đa tin tức thật bên ngoài của AV ghê, không biết tác giả cho kết thúc thế nào đây :-?

Moon_Cold
19-01-2008, 10:12 PM
CHƯƠNG 4



translated by Moon_Cold

"1, 2, 3 DIỄN" Bà Quỳnh Dao hô to

Uh oh, Vicki thầm nghĩ, sự bối rối bắt đầu lộ ra.

"Hmm... trông họ đẹp đôi, phải không? Benny nói với Ruby

"Vâng, chính xác như là đôi uyên ương" Ruby ghen tức đáp lại, hơi chế giễu

Vicki nhảy khỏi lưng ngựa xuống cánh đồng. Ouch! Đau quá, Vicki nghĩ. Cô sẽ không ngạc nhiên nếu cái chân mình thật sự bị thương.

Thấy Vicki nhảy xuống, Alec cũng làm theo. Anh cùng cô lăn tròn trên đám cỏ khô. Họ gần nhau đến nỗi anh có thể ngửi thấy mùi hương tóc cô. Đến một lúc, môi của họ gần như chạm nhau, làm họ kinh hãi ngoài sức tưởng tượng, đối với Vicki nhiều hơn là Alec.

Hoàn toàn bất ngờ, Vicki đẩy Alec ra, la lên "không ai bảo huynh đến gần tôi, tránh ra" Vicki ngã ngược ra sau vì bàn chân cô đang đau nhói sau cú ngã ngựa.

Alec chạy đến bên cô và bày tỏ sự quan tâm "Tiểu Yến Tử, muội có sao không?"

Họ cùng kéo ống quần bên phải của Vicki lên. Máu chảy trên chân cô trông khủng khiếp. Người tạo máu giả quả thật đã làm một việc trông rất thực.

Alec tiếp tục, "Nhanh lên, cử động chân muội xem xương có bị gãy không".

"Tránh xa tôi ra, đừng làm phiền tôi. Tôi đã hứa không bao giờ nói chuyện với huynh nữa" Vicki hét lên, đẩy Alec ra.

Alec quàng tay qua người Vicki và ôm cô thật chặt như thể họ là đôi tình nhân thật sự.
"Muội đã bị thương, tại sao lại khó chịu giận dữ với ta? Trái tim ta chỉ có mình muội" Alec bày tỏ với giọng nói dịu dàng có thể làm tan chảy trái tim của bất kỳ cô gái nào, thậm chí đó là Vicki ngoài đời.

Tuy nhiên, Vicki tiếp tục cố gắng thoát khỏi, giả vờ không nghe thấy gì

"Vì muội mà ta lo lắng cả ngày. Thậm chí ta đã trừng phạt người khác vì muội. Cai Lian thậm chí còn không có được một chỗ nhỏ nhất trong trái tim ta. Không vị công chúa hay ông trời nào có thể so sánh với muội dù là một chút".

Vicki đẩy mạnh khỏi vòng tay ôm của Alec. "Tôi không thông minh, tôi ngu dốt và cũng không sâu sắc (theo tôi nghĩ). Tôi không có cái này cũng không có cái kia. Tôi không có bất cứ...!"

Trước khi cô tiếp tục, Alec đã đặt một nụ hôn lên môi cô.

Thật là! Anh đã hôn cô trong sự háo hức trước khi cô nói xong. Thật tuyệt. Giờ chắc Vicki sẽ nghĩ anh là một kẻ ghê gớm. Oh không, cái gì đến cũng đã đến. Hối hận cũng đã muộn.

Vicki cảm giác ngờ ngợ khi cô nhìn Alec, cứ như là cô đã gặp anh trước đây ở nơi nào đó. Nhưng khi Alec hôn cô nồng nhiệt hơn, Vicki lại nhìn lên nhìn xuống, cố nói với bà Quỳnh Dao cắt cảnh này để có thể thực hiện lại. Tất cả đều là lỗi của Alec vì đã làm tăng sự bối rối trong cô.

Người quay phim thấy biểu hiện của Vicki và nhìn sang bà Quỳnh Dao nhưng bà ấy không nhìn lại, Thay vào đó, bà đang tập trung vào cảnh diễn của họ.

"Cắt!" bà Quỳnh Dao hô lên sau những gì có vẻ như đã ổn

Rốt cuộc, Vicki nghĩ thầm và thở dài nhẹ nhõm

Oh, Alec mong có cái lỗ dưới đất để anh chui xuống biết chừng nào. Anh nhìn Benny chằm chằm với khuôn mặt cầu khẩn. Benny tiếp tục chu miệng ra như đang hôn để chọc tức Alec làm Ruby tỏ ra thích thú với khuôn mặt giận dữ của Alec, đồng thời cũng đầy ganh tỵ. Cô ước mình có thể thế chỗ của Vicki. Alec hy vọng không ai nhận ra lỗi này, nhưng từ hành động của Benny, anh biết những người khác cũng đã để ý.

"Tạm biệt Benny, tôi có buổi diễn tập" Ruby nói, nóng lòng bỏ đi để không phải xem Alec và Vicki diễn. Tại sao Vicki lại có tất cả những người đàn ông tốt? Vicki Zhao, sớm hay muộn tôi sẽ trả đũa cô. Đợi đấy mà xem, Ruby thầm nghĩ, trong đầu đang hình thành kế hoạch đen tối.

Song Benny lại quá chú tâm vào việc tạo hình gương mặt.

"Hoan hô, hoan hô" bà Quỳnh Dao khen ngợi, có vẻ hài lòng với công việc sáng nay.

"Tốt lắm, các cháu. Alec, cháu hôn Vicki hơi sớm nhưng không sao. Nó bộc lộ rõ sự say mê trong con người của Vĩnh Kỳ hơn, chứng minh là anh ấy thật sự yêu Tiểu Yến Tử. Vicki cũng khá lắm, bằng cách liếc lên liếc xuống, cháu cũng thể hiện hoàn hảo tính cách của Tiểu Yến Tử.

"Su You Peng, chúng ta cần nói chuyện" Vicki nghiêm giọng nói.

polly_la
20-01-2008, 10:31 AM
Moon_cold ơi, truyện này hay lắm, tiếp tục đi bạn, đang đến đoạn hay mừ nhưng chuyện này dựa trên nhiều thông tin có thật thì cũng khó có kết thúc có hậu lắm. Vì ở ngoài đời, 2 người có thành đôi đâu.

Moon_Cold
20-01-2008, 09:10 PM
CHƯƠNG 5



translated by Moon_Cold

Vicki kéo Alec vào phòng cô, tránh để người khác nhìn thấy.

"Giải thích đi" Vicki vẫn nghiêm giọng nói.

"Chúng ta có thể quay lại nếu em không hài lòng. Anh... anh... Đó là một tai nạn, anh thề", Alec lắp bắp.

Alec nhìn Vicki với cặp mắt ngây thơ làm cho cô không thể không nửa tin những gì anh nói.

"Em sẽ tin anh lần này, Al. Vì dì Quỳnh Dao hài lòng cách diễn của chúng ta nên chúng ta sẽ không quay lại, tất nhiên trừ phi anh và sự háo hức của anh mong muốn", Vicki xấc xược nói.

Từ khi nào cô ấy gọi anh là Al? Alec không tin rằng Vicki đã thích anh để tặng anh một biệt danh đáng yêu như thế.

"Em nói sao cũng được, bé àh" Alec vừa đáp vừa cù lét cô, trả đũa sự xấc xược của cô. Alec cảm thấy trái tim mình trở nên mềm nhũn mỗi khi nhìn cô.

Tiếng cười vang khắp phòng của Vicki.

Sau nhiều tràng cười rúc rích, Vicki bèn nói "Ahh...haha... anh làm ơn dừng lại đi, em chết mất. Làm ơn Al, em năn nỉ anh đấy".

Alec vẫn không dừng lại khi đã cù khá lâu. Đây là lần đầu tiên họ thật sự vui vẻ cùng nhau. Anh thấy mặt của Vicki thật buồn cười; còn gì nữa, không có gì trên đời này có thể chịu được chiêu cù lét của anh. Những người khác không biết họ đang ở phòng của Vicki, vì thế không ai có thể cứu Vicki được.

***

"Ba ni de xin, wo de xin, chuang yi chuang..." điện thoại của Vicki reo lên.

Alec ngạc nhiên khi nghe giọng của chính mình đến nỗi phải dừng chọc cười cô.

Ơn trời, Vicki nghĩ thầm, dù phải công nhận là cô đã có thời gian thật vui vẻ bên Alec hơn bất kỳ người bạn trai nào của cô.

"Anh đã hát một đoạn nhạc chuông của em, em biết không? Alec tò mò hỏi.

"Xin lỗi Al, gặp anh sau", Vicki nói. Hăm hở trả lời điện thoại, cô bước vội ra khỏi phòng mà không nghe thấy Alec đã hỏi gì.

***

"Hey cưng", giọng bên kia đầu dây vang lên.

Oh, là anh, Vicki nghĩ thầm, mình đang mong mẹ gọi.

"Hi Vincent, có chuyện gì thế?" Vicki trả lời, cố làm ra vẻ quan tâm. Alec còn thú vị hơn Vincent nhiều, người dường như chưa bao giờ sôi nổi một cách bất ngờ.

"Xin lỗi Vicki, hôm nay anh không thể đến được. Hôm nay là tối thứ 6 và anh có nhiều việc phải làm cho xong. Anh thật sự xin lỗi. em có thể tha lỗi cho anh không?" Vincent hỏi.

Tối thứ 6? Hôm nay đúng là tối thứ 5 mà. Vicki xem lại đồng hồ cho chắc. Dạo gần đây, dường như Vincent đang tránh cô và cô chắc chắn cái cớ của anh là xạo.

"Oh ok. Em sẽ tha lỗi cho anh miễn là anh đền lại cho em" Vicki đáp với giọng nói anh-chưa-được-tha-thứ. Cô đã thất vọng vì mong chờ anh đến thăm.

***

Alec nhìn quanh căn phòng của Vicki, nó chưa được trang bị đầy đủ tiện nghi vì việc quay phim chỉ mới bắt đầu. Có những thứ cần thiết: một cái giường, tủ quần áo và hành lý. Nhưng thứ nổi bất nhất là tấm poster Tiểu Hổ Đội được treo trên đầu giường cô với nhiều trái tim quanh mặt của Alec! Tim Alec bắt đầu đập nhanh giống như khi sáng. Vậy là cuối cùng Vicki đã có cảm tình với anh.

Bella Ruan
21-01-2008, 09:50 AM
CHƯƠNG 6


translated by Bella

“Này cô gái, hôm nay trông em thật dễ thương” Vincent vừa tươi cười vừa nói.

"Cảm ơn lời khen ngợi. Nhân tiện, chào anh Vince"

“Chúng ta hãy đi cùng nhau cả ngày nhé” – Vincent nói một cách hăm hở, túm lấy tay cô. Cô gái này trông khá hơn cô bạn gái của anh ta, cô ấy đã không dành nhiều thời gian để làm vừa lòng anh.

“Chắc chắn rồi, nhưng trước hết em muốn anh gặp 1 người bạn của em” Ruby nói với 1 giọng thân thiện.

“Người đó là nam hay nữ vậy?” Vincent hỏi

“Là con gái. Dù sao, em sẽ kể cho anh biết khi em giới thiệu 2 người với nhau”
Ruby dẫn Vincent tới phòng của Vicki, cô thấy vui khi kế hoạch của mình đã đi đúng hướng. May mắn thay Vincent đã không hề biết rằng cô chỉ lợi dụng anh. Vicki Zhao, giờ đang tận hưởng lợi thế và đang cười cợt cô.

Ruby mở cánh cửa, tay trong tay với Vincent.

Cả Vincent và Vicki đều há hốc miệng khi nhìn thấy nhau. Họ quá sốc khi nhận ra rằng Ruby đứng sau chuyện này.

“Vicks, anh có thể giải thích” Vincent vội nói.

“Vincent !” Ruby nói, vừa ôm ghì lấy anh vừa nhìn anh bằng ánh mắt hợm hĩnh.

“Anh là bạn trai của em, nhớ không?” Ruby nói với 1 giọng thì thầm đủ cho Vicki nghe thấy.

“Vincent, chúng ta chia tay rồi. Bản thân tôi biết rõ anh đang lừa dối tôi. Hãy cút đi!” Vicki vừa nói vừa khẽ nấc lên. Cô cảm thấy như bị dội 1 gáo nước lạnh.

“Đi đi, ngay lập tức!” Vicki tiếp tục hét lên, cảm giác như con giận của cô đang sôi lên. Vì sao họ lại phải tan vỡ sau từng ấy năm có mối quan hệ bền vững. Đó là một trò rác rưởi. Đó tất cả là tội lỗi ngu ngốc của Ruby.

“Vicki Zhao, bây giờ cô đang hăm dọa tôi đấy à, hả?” Vincent vừa nói vừa tiến đến gần cô như 1 gã găng-tơ

Vicki đảo mắt nhìn chăm chăm khắp phòng, mong tìm thấy 1 vật gì có thể ném đi. Cô phát hiện ra cái cell phone của Alec ở trên bàn. Hi vọng anh quên mất nó.

"Một lần nữa Vincent, để tôi nhắc nhở anh lần thứ 2 rằng chúng ta đã chia tay rồi. Chúng ta có nghĩa là anh và tôi đó” Vicki nói mỉa mai. Vicki chỉ thẳng vào Vincent rồi chỉ vào bản thân mình.

“Cô cũng chẳng phải là bạn bè của tôi. Chỉ bây giờ tôi mới biết ai là những người bạn thật sự của mình: đó là Benny và Alec. Ruby, cô có thể giữ Vincent cho riêng mình miễn là cô muốn như vậy. Tôi không muốn đi chơi với người nào lừa dối sau lưng tôi. Còn với tôi, bây giờ tôi có việc phải đi ra ngoài. Chúc các người vui vẻ”

Ồ tuyệt, Ruby nghĩ. Bây giờ mình đã khiến Vicki tan vỡ với Vincent, vẫn còn có Benny và Alec phải loại bỏ. Nhưng mình chưa thể loại bỏ họ khi mình còn chưa nắm được công ty của Vincent, hoặc là Vicki cũng có thể nối lại với anh ta lần nữa, nghĩa là lúc đó mình sẽ không đạt được điều gì cả.

Với 1 trái tim tan vỡ thành hàng nghìn mảnh, Vicki chạy hướng về phía phòng của Alec, cô muốn từ từ kể hết cho anh nghe. Nhưng cô lại không muốn Alec nhìn thấy cô đang khóc.
*****

Bella Ruan
22-01-2008, 09:38 AM
CHƯƠNG 7


translated by Bella

Benny đóng cánh cửa phòng ngủ của họ lại. “ Vậy thì Alec, cậu và Vicki …” Benny nói, nhướn cặp lông mày, gợi ý về mối quan hệ của họ.

“Chẳng có gì xảy ra giữa chúng em cả, chúng em chỉ là những người bạn bình thường thôi, giống như anh và em vậy” Alec vừa nói vừa nhìn xuống tập kịch bản của mình. Anh biết là anh sẽ bị đỏ mặt nếu nhìn thẳng vào Benny khi nói chuyện. Việc nghĩ đến Vicki luôn làm cho trái tim anh phải run lên.

“Người anh em, tôi không phải là giới truyền thông tọc mạch đâu. Thôi nào, không cần phải có những lời tuyên bố trịnh trọng thế đâu, ngoại trừ những nơi mà Ruby có liên quan. Bên cạnh đó, chúng ta đã biết nhau từ nhỏ. Cậu không cần nói dối tôi, tôi có thể nhìn rõ cậu mà. Thành thật mà nói, cậu đang cố đè nén tình cảm của mình đấy” Benny nói, như thể anh biết rõ Alec có cảm giác như thế nào đối với Vicki.

“Được rồi, em nhận thấy sự duyên dáng của cô ấy, đặc biệt là đôi mắt tuyệt đẹp của cô ta” Alec thú nhận.

“Cô ấy thật xinh đẹp” Benny nói, theo cái cách ‘Tôi đã bảo cậu mà’

“Em không nói chính xác là như thế” Alec đáp lại

“CÁI GÌ? Cậu cứ như trẻ con vậy” Benny sửng sốt.

“Ý em là những từ ngữ đó không thể diễn tả hết được vẻ đẹp của cô ấy” Alec nói, đôi mắt mơ màng.

“Phù, thì ra ý cậu là vậy. Nhưng cô ấy có biết tình cảm của cậu đối với cô ấy thế nào không?” Benny tò mò hỏi.

“Không, vẫn chưa biết. Em phải chắc chắn xem tình cảm của cô ấy đối với em thế nào trước đã. Em không muốn chuyện này lại thành tình trạng yêu đơn phương”

Sao mình có thể để Benny biết được chuyện tình cảm của mình thế này, Alec nghĩ. Là một kẻ hay ba hoa, anh ta quả là người không nên kể bí mật cho nghe nhất. Có lẽ khi người ta đang yêu, họ thường không nhận ra mình đang làm gì nữa.

“Cậu nên nói cho cô ấy nghe 3 từ này sớm thì hơn, trước khi cô ấy bị cướp đi. Đừng quên là tôi vẫn đang cô đơn đấy nhé” Benny vừa nói vừa lè lưỡi diễu cợt.

Điều đó chỉ tuyệt thôi, Alec nghĩ. Bây giờ mình sẽ có cuộc cạnh tranh vì người mình yêu dấu. Phải can đảm, Benny chắc sẽ giành được Vicki trước khi anh làm được điều đó.

“Không cần phải trông có vẻ thất vọng như vậy đâu Alec. Tôi chỉ nói đùa chút thôi. Tất nhiên tôi sẽ không bao giờ tán tỉnh bạn gái và vợ chưa cưới của người bạn thân nhất của tôi đâu”

Vicki gõ cửa phòng Alec đúng lúc cô nghe được Benny đang nói. Alec chưa hề nói với cô rằng trước đó anh đã có bạn gái. Có thể anh muốn giữ điều đó như 1 bí mật.Có thể trước đây anh chưa hề yêu cô. Giờ cô đã tìm thấy người mình thực sự muốn gắn bó, vì sao ông trời cứ phải đùa giỡn với cô?

Alec lập tức tươi tỉnh hẳn lên “Cảm ơn anh, Ben-Ben”

“Không có gì. Có bạn để làm gì chứ? Nhưng nếu cậu còn gọi tôi bằng cái nickname ngốc nghếch hồi nhỏ đó 1 lần nữa thì tôi sẽ nghĩ về điều này lần nữa đấy”

Vicki vừa gõ cửa vừa cố lau sạch nước mắt. Nhưng việc đó không hiệu quả, đôi mắt cô trông vẫn đỏ hoe.

“Mời vào” Benny nói lớn.

Vicki bước vào, khuôn mặt vẫn còn chưa khô nước mắt.

“Vicks, có chuyện gì vậy?” Alec lo lắng hỏi. Anh rất lo sợ khi thấy Vicki buồn. Chỉ một lúc trước thôi, họ vẫn còn rất vui vẻ, nhưng bây giờ tâm trạng cô đã trái ngược hẳn. Anh không thể là nguyên nhân khiến cô phải khóc, phải vậy không?

“Tôi sẽ để 2 người ở lại cùng nhau. Hãy nhớ những gì tôi đã nói với cậu nhé, Alec” Benny nói, cùng 1 cái nháy mắt. Benny nhẹ nhàng đóng cánh cửa và đứng lại đó, sẵn sàng nghe lén cuộc nói chuyện của họ. Vậy mà thực tế, Benny là 1 người rất bận rộn.

(to be continued)

Bella Ruan
22-01-2008, 05:52 PM
CHƯƠNG 7

(continued)


translated by Bella

Alec rút 1 cái khăn giấy và đưa cho Vicki, cô đang ngồi trên giường của anh. Vicki không trả lời, nhưng thay vào đó, cô vẫn khóc, để cho dòng lệ chảy xuống. Alec choàng tay qua người cô và để cô dựa vào vai anh.

"Nếu em không muốn nói cho anh biết chuyện gì không hay đã xảy ra, cũng không sao cả đâu" Alec nói, đan tay mình vào tay Vicki.

Ôi Alec, cảm ơn anh đã an ủi em. Thật tuyệt vời khi có 1 người bạn như anh" Vicki nói trong tiếng nức nở. Như 1 cái đệm êm ái, bờ vai Alec dựa vào thật dễ chịu.

"Em đã chia tay với Vincent rồi" Vicki tuyên bố

"Nếu anh có thể hỏi em thì, Vincent là ai vậy?"

"Ồ phải rồi, anh không biết anh ấy là ai mà. Anh ấy là bạn trai của em, ý em là anh ấy đã là bạn trai cũ của em rồi" Vicki nói mà nước mắt rơi xuống nhiều hơn.

Alec cảm thấy thật hạnh phúc, đồng thời cũng thấy khá buồn. Vicki đã có bạn trai nhưng giờ cô ấy lại tự do rồi. Đó là 1 trạng thái bấp bênh. Nếu như Vicki vẫn có bạn trai, anh sẽ để cô ra đi, miễn là cô biết rằng họ đã 1 lần có cảm giác với nhau.

"Anh xin lỗi vì đã hỏi em". Mình thật ngốc, Alec nghĩ. Đáng lẽ mình nên tự nhận biết hơn là đi hỏi. Làm cô ấy buồn, thật không đáng để biết được câu trả lời.

"Không, anh không phải xin lỗi đâu"

"Theo anh em hãy cứ khóc cho thoả. Làm vậy, em sẽ cảm thấy khá hơn nhiều. Bạn gái trước đây của anh cũng vậy khi bọn anh chia tay đấy". Vicki thậm chí cảm thấy tệ hơn rất nhiều, cô biết rằng trong nỗi đau khổ của cô còn có cả người bạn gái trước đây của Alec.

Ở bên ngoài, Benny lắc đầu. Cái gì có thể làm ngừng được những giọt nước mắt của các cô gái chứ? Anh đang chờ đợi Alec nói câu 'I Love You', nhưng nó vẫn chưa xảy ra. Trên thực tế, hắn đã đi quá xa khỏi câu nói đó.

Vicki còn tiếp tục khóc lóc khoảng nửa tiếng đồng hồ nữa, vừa kể cho Alec nghe mọi chuyện từ đầu đến cuối. Alec vẫn đan bàn tay mình với tay cô, ôm cô và an ủi cô. Cuối cùng, cô cũng bình tĩnh trở lại và thiếp vào giấc ngủ. Alec nhẹ nhàng đặt cái gối của anh xuống dưới đầu cô trước khi bước ra khỏi phòng.

Là 1 người bận rộn, Benny sốt ruột lôi Alec ra hỏi " Alec, cuối cùng cậu cũng ra rồi. Thế Vicki đâu?"

"Cô ấy đã ngủ thiếp đi trên giường của em sau khi khóc như mưa vậy đó" Alec rầu rĩ. Sự đau khổ của Vicki đang khiến anh đau lòng. Anh đang cảm thấy bức xúc thay cho cô. Rốt cuộc, Benny cũng cảm thấy đáng tiếc cho Alec, và tội nghiệp cho Vicki.

"Cậu sẽ ngủ ở đâu nếu đến tối mà cô ấy vẫn không tỉnh dậy?"

"Ưmm... câu hỏi hay đấy. Em không thể ngủ trên giường cô ấy ở kế bên giường của Ruby được rồi vì điều đó thật bất tiện. Vậy còn cái giường của anh thì sao nhỉ? Em chỉ còn có sự lựa chọn đó thôi" Alec đùa, nhưng Benny lại thấy nó thật nghiêm trọng.

"Không đời nào, tôi sẽ không thế chỗ để mà phải ngủ chung phòng với Ruby đâu, không bao giờ khi mà cô nàng lẳng lơ độc ác đó là nguyên nhân khiến Vicki phải đau khổ đến như vậy. Rồi lại phải nhìn cảnh Vicki ngủ trên giường của cậu, cùng phòng với cậu nữa"

"Sẽ không xảy ra chuyện gì đâu mà".

"Chờ 1 chút, anh đã biết về Ruby như thế nào rồi?"

“Umm….bye Alec, tôi phải đi diễn tập đây" Benny loanh quanh rồi vội quay đi nhưng Alec đã bắt kịp anh. Lần này thì Benny không định chuồn đi nữa.

"Anh đã nghe lén phải không?" Giờ Alec đứng chắn ngay trước mặt Benny, khiến Benny không có lối nào để thoát nữa.

"Thật 100%, đúng như vậy" Benny đành đầu hàng.

"Có 1 điểm, không có âm thanh nào phát ra từ trong phòng nên tôi nghĩ 2 người đã ngủ cùng nhau" Benny tiếp tục, cố gắng chuyển chủ đề và đồng thời chọc Alec, còn đang chìm đắm trong sự buồn chán, chỉ vì Vicki.

"Ben Ben, anh rất biết cách để vui nhộn trong khi em đã không làm vậy được. Anh cũng biết rằng em không thích trẻ con bởi vì ba mẹ em đã li dị. Nói một cách hơi láo lếu chút, anh đã nợ em 1 điều" Alec nói, đập đập tay lên người bạn của mình 1 cách thân thiện.

Benny không quan tâm đến việc mình có nợ Alec 1 điều gì, miễn là người bạn tốt nhất của anh lại được hạnh phúc 1 lần nữa. Chỉ cần được như vậy, thì cho dù có rất nhiều rất nhiều điều Alec muốn, cũng không có điều gì là quá khó cả.

Bella Ruan
28-02-2008, 08:22 AM
CHƯƠNG 8


translated by Bella

Alec và Benny ngồi trên 1 cái ghế sofa trong phòng của họ, trao đổi về kịch bản. Họ giữ yên lặng để không làm ảnh hưởng đến Vicki.

Vicki vươn vai và mở mắt, đôi mắt cô vẫn đang sưng húp “Mình đang ở đâu đây?” Cô lầm bầm.

Alec nhìn lên “Để kết thúc 1 câu chuyện dài, em đã ngủ 1 giấc thật say sau khi khóc rất nhiều đấy”

Vicki nhớ lại những chuyện xảy ra ngày hôm trước “Em xin lỗi vì đã sử dụng chiếc giường của anh. Anh đã có thể nghỉ ngơi nếu không phải nhường nó cho em”

“Không sao đâu. Em có muốn ăn gì không? Mẹ anh vừa đi khỏi xong và bà có mang súp đậu xanh cho em đấy” Alec nói, giọng đầy quan tâm.

“Vâng, tốt quá. Đòi hỏi vậy có nhiều quá không vậy?" Vicki hỏi

“Ồ không, khi mà có 1 anh chàng người hầu đang ở ngay cạnh anh đây” Alec tủm tỉm cười

“Anh hầu Benny, hãy múc súp để đền đáp cho cái điều mà anh nợ em đi” Alec ra lệnh.

“Vâng thưa ông chủ” Benny đáp lại 1 cách ngoan ngoãn.

“Vì sao anh ấy lại nợ anh 1 điều gì thế?” Vicki hỏi

“Đừng lo, đó là 1 câu chuyện dài. Anh sẽ kể cho em nghe 1 ngày gần đây” Alec cười nói. Khi chúng ta làm đám cưới, anh sẽ kể cho em nghe. Anh thấy rất vui khi Vicki đã trở về là con người bình thường của cô. Có lẽ giấc ngủ vừa rồi thật có ích.

“Phải rồi, anh đã có bạn gái chưa?” Vicki hỏi, cô muốn xác nhận điều mà cô lo sợ nhất.

“Không có nữa kể từ khi anh còn học trung học cơ”

Benny phá vỡ sự ngại ngùng kể từ khi anh ra ngoài “ Súp đây, thưa bà Vicki” anh cố tình nhại theo giọng của cô hầu bàn người Pháp. Anh thậm chí còn mặc cả cái tạp dề.

Tất cả bọn họ đều cười ngặt nghẽo vì anh đã bắt chước như vậy.

“Phải rồi Vicki, em có biết cả 2 bọn anh đều cùng trong ban nhạc Little Tigers không? Anh là Quái Quái Hổ nè”

“ÔI TRỜI! Thật sao? Chẳng trách em đã cảm thấy ngờ ngợ khi nhìn thấy anh hôm trước, giờ em đã biết tại sao rồi. Em đã từng và đến giờ vẫn là 1 big fan của Litter Tigers đấy. Em đoán là anh nói với em vì cái poster và nhạc chuông của em phải không".

Vicki tiến tới và ôm chặt lấy Alec “Em không thể tin được là thần tượng của em đang đứng ở ngay trước mặt”. Alec yêu cái ôm của Vicki lắm. Cảm giác khi cô chạm vào anh thật tuyệt và bàn tay cô mềm mại như lụa vậy.

“Cô fan thân mến nhất của anh, để anh chứng minh cho em rằng anh thực sự là Quái Quái Hổ nhé”

Alec hắng giọng chuẩn bị thông họng. “Jiao ni yi sheng MY LOVE, qing ai de…” anh hát. Vicki, đó là điều mà anh thực sự cảm nhận về em đấy.

Trong lúc thấy Vicki đang theo dõi rất phấn khởi, Benny tham gia vào hát cùng.

Vicki vỗ tay khi họ vừa hát xong, phấn khích tới gần như sốc khi cô đang ở cùng phòng với những thần tượng của mình.

Khi Vicki nhớ ra điều lúc đầu đã làm cô ngạc nhiên, cô nói “Benny, Alec và em có thể có 1 chút thời gian riêng được không?”

“Hãy trả hết nợ nần của anh bằng lần thứ 2 nữa đi để chắc chắn rằng em sẽ thực sự tha cho anh” Alec nói giễu.

Benny nhìn Alec và Vicki rồi gật đầu: “Vâng, ông chủ Tô”. Giống như lần trước, Benny lại nháy mắt với Alec, nhưng Alec đáp lại bằng một cái lườm giận dữ.

“Vậy, có chuyện gì thế?” Alec hỏi. Đây là lần đầu tiên Vicki yêu cầu anh thay vì trách móc, vì vậy anh không đoán ra được xem có chuyện gì.

“Anh có hứa sẽ giúp em không? Điều đó thực sự rất quan trọng với em đấy” Vicki nài nỉ, đôi mắt đáng yêu của cô đang nhìn phấp phỏng.

“Ờ… cũng tùy” Alec đáp. Đó cũng gần như là “đồng ý” đó, Vicki. Anh đã khi nào nói “không” với bất cứ yêu cầu nào của em chưa? Nhưng sau đó, cô lại không hề yêu cầu anh bất kỳ điều gì cả. Chỉ cần anh đáp lại, cũng đủ cảm thấy an tâm rồi.

“Anh có thể giả bộ làm bạn trai của em để trả thù Vincent được không anh?” Vicki cầu khẩn. Vicki muốn trả thù Vincent, nhưng đồng thời, cô cũng muốn hẹn hò với Alec. Anh quá đáng yêu, khiến cô không thể kháng cự lại cảm giác muốn hẹn hò cùng anh.

“Umm…” Mình có nên không? Đó là 1 lý do tuyệt vời để ở bên Vicki, nhưng có thể anh sẽ phải đau khổ một khi cô không cần anh nữa.

“Chỉ 2 tuần thôi, em hứa mà” Vicki nói thêm, khi cô thấy vẻ do dự miễn cưỡng của Alec. Thôi nào Alec, làm gì có nhiều người muốn mình hẹn hò với họ đâu chứ.

Dù sao, Alec đã quyết định sẽ chấp nhận rủi ro. “Thôi được”

“Cảm ơn anh, Al. Anh là người bạn tốt nhất!” Vicki nhảy lên reo mừng. Cô hôn nhẹ lên má Alec. Cô cảm thấy 1 sự thôi thúc mạnh mẽ muốn ôm ghì lấy anh thật chặt nhưng rồi cô đã cưỡng lại được sự cám dỗ đó vì cô biết anh ghét bị giữ chặt như thế.

Alec đỏ mặt vì ngượng, thật vui khi người con gái mà anh phải lòng đang biểu hiện tình cảm với anh. Anh sẽ thú nhận tình cảm của mình với cô ngay khi cô nói xong.
----------------------

Bella Ruan
28-02-2008, 08:29 AM
CHƯƠNG 9


translated by Bella

“Alec, nào” Vicki thì thầm.

“Ok” Alec đáp lại với âm lượng tương tự.

Họ chìm đắm trong nụ hôn nồng nàn khi Vincent và Ruby đi ngang qua. Vicki liếc thấy họ và đẩy lưỡi cô vô miệng Alec để trọc tức Vincent hơn nữa.

Vincent không thể cứu vãn được cảm giác thất bại. Anh ta không thể nghĩ rằng Vicki lại có thể quên mình nhanh đến thế. Có lẽ báo chí đã đúng: cô đang hẹn hò với Alec, ơn Chúa đó không phải là Ruby, giờ anh đã bỏ lại tất cả chỉ còn có cô. Tuy nhiên, anh lại không cảm thấy hạnh phúc khi ở bên Ruby, thông qua Benny, anh nhận ra rằng cô chỉ lợi dụng anh mà không thèm đếm xỉa tới Vicki. Như Vicki đã nói, đó là sai lầm của anh khi lừa cô nghĩ rằng anh và Ruby đã chẳng làm điều gì khác ngoài trò chuyện. Điều gì tới cũng đã tới, Vicki đang lừa dối sau lưng anh cùng với anh chàng công tử bột Alec.

“Nào Ruby, đi thôi. Anh sẽ đối xử với em như những gì em muốn” Vincent nói, vội vã muốn tránh khỏi đôi uyên ương trước mặt anh ta. Anh giả bộ ân cần với Ruby để làm Vicki phát điên. Đó là cách anh ta muốn làm để nối lại quan hệ với cô.

“Hẳn rồi” Ruby đáp. Vincent đang gợi ý với Vicki thì đúng hơn là đang giao kèo điều gì đó.

***

Alec và Vicki vẫn hôn nhau thêm 1 lúc nữa sau khi 2 người kia đi khỏi để cho chắc chắn. Cuối cùng, họ cũng buông nhau ra, với Alec anh còn mong mỏi nhiều hơn thế.

“Em có biết em hôn rất giỏi không Vi?” Alec nhận xét. Anh đặt một nụ hôn lên trán cô. Trán cô vừa mềm lại vừa đẹp, cứ như là thiên thần vậy.

“Anh quà là 1 con người tốt. Dù sao, tất cả cũng vì em đã có kinh nghiệm với Vincent rồi” Vicki đáp. Cô vẫn có thể cảm thấy được vết thương còn đang nhức nhối trong tim kể từ cái ngày cô hiểu thấu được về mối quan hệ của họ.

“Oh” Alec cố gượng nói mà không giấu nổi nỗi chán nản. Cô ấy vẫn còn nghĩ tới anh chàng đó. Vì sao cô ấy không thể thay vì nghĩ đến mình được chứ? Mình giàu có hơn, hào hoa lịch thiệp hơn và tốt hơn hết thảy, mình sẽ không bao giờ dối lừa cô ấy, cả đời này.

“Em xin lỗi, em không nên nói về anh ta. Em muốn quên hết quá khứ của mình và anh sẽ giúp em phải không?” Vicki hỏi. Cầu xin anh Alec, em không muốn giữ lại bất cứ ký ức nào về cú sốc đó nữa sau tất cả những gì anh ta đã làm khiến em phải ra đi.

Rõ ràng Alec trông hạnh phúc hơn rất nhiều. Vicki đã nhận thấy tình cảm anh dành cho cô ra sao, như vậy cô mới không muốn đề cập tới Vincent nữa. Cuối cùng thì Vicki cũng thể hiện 1 chút quan tâm lo lắng cho anh, chỉ những điều đó thôi anh đã thấy cảm kích lắm rồi.

“Trước đây có ai nói cho anh biết rằng anh không thể che dấu được cảm xúc của mình không?” Vicki vừa cười vừa tiếp tục. Đó chính là nhược điểm lớn nhất hiện nay của Alec.

“Ờ, về điều này, trước đây Benny đã đề cập đến rồi. Liệu nó có dễ thấy đến vậy không?” Alec nói. Anh vẫn không muốn Vicki biết được anh cảm thấy như thế nào mỗi khi cô hay bất kỳ ai đang nhìn anh.

“Haha, Alec. Giờ em có thể nói là anh thật lúng túng đấy” Vicki cười toe toét.

Alec đỏ ửng mặt thậm chí còn lúng túng hơn. Giờ là lúc Alec tự nói với mình. Cô ấy có tâm trạng tốt khi ở bên mình. Anh hít sâu 1 hơi. “Vicki, anh muốn nói với em rằng anh y…”

***

“Các cháu, đến giờ diễn rồi” Quỳnh Dao nói lớn, ngắt lời Alec.

Vicki lập tức tách xa khỏi Alec khi Quỳnh Dao lại gần họ.

“Alec và Benny, tới trường quay 1. Vicki và Ruby, tới trường quay 2” Quỳnh Dao tiếp tục.

“Hai cháu đang hôn nhau sao?” Quỳnh Dao hỏi.

“Không thưa dì, đâu có gì xảy ra giữa chúng cháu đâu ạ” Vicki trả lời, cô khẽ lùi lại 1 bước.

Alec gật đầu đồng ý. Tuy nhiên, Quỳnh Dao đã để ý thấy có chút son môi trên miệng Alec và bà cười.

“Không cần nói dối dì, Vicki. Dì đã biết chuyện gì xảy ra rồi. Hai cháu có thể hẹn hò cùng nhau, dì không có ý kiến. Trên thực tế, dì rất hân hạnh đã “tác hợp” cho 2 cháu. Còn nữa, Alec, cháu có thể lau sạch môi đi đấy” Quỳnh Dao cố nén cười. Bà chỉ lên đôi môi của Alec.

“Đây Alec, em sẽ lau sạch nó cho anh” Vicki nói, 1 cách chu đáo.

Alec còn đỏ mặt hơn nhiều lúc nãy. Không như những gì Quỳnh Dao nghĩ, Vicki trở nên không vui nhưng vẫn chăm sóc anh cứ như thể 1 bà mẹ.
--------------------------------

michkhoang_01
13-03-2009, 03:35 PM
Chương 10



Translated by michkhoang_01


“Oh, Benny, em đã lấy hết can đảm để nói với Vicky em yêu cô ấy, nhưng dì Quỳnh Dao đã phá ngang. Em ko có đủ can đảm để thử lại lần nữa đâu. Em biết làm gì bây giờ đây?” Alec lên tiếng hỏi rồi ngồi xuống giường.

Di động của Benny đổ chuông. Một giọng nữ cất lên ở đầu dây bên kia: “Chào Benny, em cần sự giúp đỡ”. Benny nhận ra giọng nói trong trẻo cao vút đó là của Vicki.

Benny đáp lời Alec: “Cậu đang hỏi tôi ư? Một người không có chút kinh nghiệm trong tình yêu? Cậu nên hỏi Nicky ấy, hay hỏi đám bạn trung học của cậu. Cuối cùng cậu ta cũng đã kết hôn. Đợi một chút”.

“Có chuyện gì thế?” Benny hỏi vọng vào trong máy

“Em muốn nói với Alec rằng em yêu anh ấy nhưng em không biết phải nói như thế nào cả. Giúp em được không?. Anh là con trai nên chắc anh sẽ hiểu cảm giác của anh ấy như thể nào” Tiếng Vicky đáp lại.

“Sao em không thử xem. Hãy thử nói điều đó với anh bây giờ xem”.

“Em không có nhiều kinh nghiệm trong chuyện tình cảm đâu. Làm ơn đi, em cần vài lời khuyên. Anh nói đúng, cô ấy sẽ sớm nhận ra thôi”. Alec lên tiếng khi nhận thấy Benny tỏ ra lơ đễnh chuyện của mình và đang để tâm đến người nào đó.

“Giữ máy nhé. Anh có chuyện cần nói với 1 người. Chờ cho đến lúc anh quay lại em hãy bắt đầu nhé”. Benny nói với Vicki. Vicky tự thực hành một mình.

"Hừm .xem nào .Tại sao cậu không tập nói “ Anh yêu em , Vi bây giờ nhỉ ?"
.Vừa nói Benny vừa che loa đi để Vicky ko thể nghe thấy được.

“Anh..anh yêu em …Vi. Alec lắp bắp. Không tệ thật. Nghe thật giả dối”.

“Thêm chút tự tin đi.” Benny nói.

“Anh yêu em Vi . Lần này thì sao?”

“Tuyệt. Làm lại một lần nữa đi”

“Được rồi , giờ chúng ta bắt đầu”. Benny quay sang Vicky.

“Anh yêu em Vi”. Alec tự tin nói với đôi mắt nhắm nghiền. Anh có thể hình dung ra được biểu hiện của Vicky. Anh ko hề biết rằng Benny đã đặt điện thoại vào sát tai mình.

“Em yêu anh, Al”. Vicky nói với một giọng tự tin ko kém.

“Gì cơ?”. Cả Benny và Alec đồng thanh kêu lên.

“Vicky, có thật không?”. Alec là người lên tiếng trước sau khi lấy lại bình tĩnh.

“Em chắc mà Alec. Em thực sự yêu anh. Chỉ có anh mới khiến em thực sự hiểu tình yêu là gì.”

“Anh cũng thế. Anh yêu em ngay từ lần đầu nhìn thấy em. Một tình yêu từ cái nhìn đầu tiên”

“Giữ máy vài giây nhé, Vi”.

“Được ạ”.

“BENNY ANH PHẢI TRẢ GIÁ GẤP 10 NGÀN LẦN VÌ TỘI CHƠI KHĂM EM”.

“Ăn miếng trả miếng thôi cậu em. Cậu cũng phải trả giá một chút để có được Vicky và trả giá vì đã gọi tôi bằng cái tến ngốc nghếch ấy 2 lần. Benny nói với một nụ cười chế giễu. Chỉ có làm như vậy mới khiến cậu có thêm can đảm”.
“Giờ thì tôi kệ cậu với Vi nhé”. Benny rời khỏi phòng.

***
Những tuần sau đó.

“Vicky em sẽ lấy anh chứ?”. Alec cầu hôn.

Vicky cân nhắc một lát trước khi nói. “Đợi đã chúng ta cần phải bàn bạc một vài điều trước”.

“Ôi, phù... Anh đã nghĩ là em đang từ chối anh đấy. Dù vậy, đó là chuyện gì thế?”.

“Sẽ có nhiều lời bàn tán nếu chúng ta cưới nhau. Người ta đã quen em là bạn gái cũ của Vincent rồi. Hơn nữa, em không muốn sự nghiệp diễn viên của mình kết thúc ở đây. Sẽ rất buồn chán nếu em chỉ có anh là người bạn diễn duy nhất trong suốt phần đời còn lại ”

“Điều đó có nghĩa là gì? ”

“Em muốn thử những cái mới, không giống như ai đó, suốt đời chỉ diễn những vai diễn ủy mị.”

Alec mỉm cười. Vicky nói đúng. Anh chỉ quen diễn những vai diễn quen thuộc trong khi cô không ngần ngại thử sức trong nhưng vai diễn mới. Đó là lý do tại sao Vicky Zhao nổi tiếng, tại sao mọi người ngưỡng mộ cô ấy.

“ Em định làm gì tiếp theo đây, Vi? ”

“Em đang tính, Alec. Anh kiên nhẫn chút đi ”.

Vicki tiếp tục với một giọng nói trong trẻo "Vì vậy em đề nghị rằng chúng ta nên có vòng cưới thay vì nhẫn cưới. Và chắc rằng anh ko đeo nhẫn cầu hôn của anh ở ngón nhẫn đó. Em không muốn mọi người biết chúng ta cưới nhau, cũng như em không muốn anh cưới em như cưới một người phụ nữ khác. Điều đó sẽ làm em bị tổn thương. Anh đồng ý chứ ?”.

“Được, Vi, anh hứa. Anh chắc đây là ý rất hay”.

Vicki trông thật xinh xắn. Cô ấy đặc biệt xinh xắn khi cô ấy tập trung suy nghĩ. Cuối cùng Alec ko thể kiềm chế lâu hơn nữa “ Vicki. Em đừng cử động. Anh muốn làm một cái gì đó”. Alec hơi nghiêng người về phía trước và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi Vicki. Vicki đáp lại nhẹ nhàng.

“Vậy em sẽ lấy anh chứ? ”. Alec lặp lại câu hỏi. Làm ơn đi Vicky, hãy nói em đồng ý. Hãy đáp lại mong ước của anh, của mẹ. Hãy lấy anh đi.

"Hãy làm lại một lần nữa đi và em sẽ đồng ý ". Vicky đáp lại với khuôn mặt đỏ hơn bao giờ hết.

Họ lại chìm đắm trong 1 nụ hôn như lời hẹn ước cho cuộc hôn nhân bền lâu.

___________________________________________
Ôi cái fic yêu thích :">

michkhoang_01
13-03-2009, 03:37 PM
Chương 11



Translated by michkhoang_01


“Ai sẽ đến lễ cưới của chúng ta?” Alec tò mò hỏi.

“Chỉ có chúng ta thôi: Cô dâu và chú rể.” Vicki trả lời với một giọng lạnh lùng.

“Không có lễ cưới nào mà lại ko có khách mời cả, trừ khi chúng ta quá khác người. Em đang đùa anh sao?”.Alec nói với giọng pha chút giận dỗi.

Vicky thở dài “ Không phải vậy, như những gì mà em đã nói với anh tháng trước đó. Không phải em sợ những người thóc mách như Benny hay người có tâm địa độc ác như Ruby xen vào . Mà thậm chí cả cha mẹ của chúng ta cũng không được biết”.

“Em có nhận thức được việc này ko đó, mẹ anh sẽ giết chúng ta nếu bà ấy biết chuyện này. Bà luôn luôn nghĩ rằng những cô bạn gái của con trai mình là người ngoài nghành giải trí. Anh sẽ phải giải thích với bà như thế nào đây nếu cái tin này được đăng tải trên các phương tiện truyền thông , có trời mà biết chuyện gì sẽ xảy ra. Bà sẽ chết vì đau tim mất”. Alec nói nhanh.

“Không phải anh đã nói với em cô bạn gái cuối cùng và duy nhất là bạn học hồi cấp 3 sao?” Vicki choáng váng khi nghe anh dùng từ những người bạn gái.

“ Sao tôi có thể ngu ngốc đến thế” Alec thầm nghĩ. Vicki, anh quá mải mê nghĩ đến đám cưới tuyệt vời của chúng ta. Anh không có ý làm tổn thương em.

“Xin lỗi em ,Vi. Anh lỡ lời nhưng ý anh là anh không hề nói dối em”.

Vicki nhíu mày nghi ngờ.

Alec tiếp tục “ Mẹ người chăm sóc anh thì luôn luôn nghĩ rằng mỗi người bạn nữ mà anh dẫn về nhà thì đều là bạn gái của anh. Cơ bản là bà muốn có cháu nhưng anh sẽ để nghĩa vụ đó cho anh trai anh”.

“Cám ơn vì anh đã nói điều này, Alec Su. Anh làm em lo lắng vô cớ đâý”.Vicky nghĩ thầm“ Em muốn em là người duy nhất và mãi mãi đối với anh. “Xin lỗi vì em đã nghi ngờ anh”.

“Mẹ anh không thể biết được đám cưới bí mật của chúng ta nếu mà em không nói. Tin em đi, em đã có kế hoạch hết rồi. Chị dâu cũng là người quản lý của em đã lên kế hoạch hết cho chúng ta rồi”.Wow, Alec chắc sẽ chú ý đến câu cuối mình đã nói. Vicki nghĩ. Tại sao cô lại ngu ngốc thế chứ. Ko lấy gì làm lạ khi những người bạn của cô nói cô không thể giữ được bí mật và giờ thì cô đã biết tại sao rồi.

“Hey, thật không công bằng. Nếu chị ấy biết, anh trai của em chắc chắn sẽ biết và anh ấy sẽ nói lại với mẹ em trong khi anh lại ko thể nói một lời nào với ba mẹ và em trai của mình”. Alec nói giọng đã cao hơn.

“Được rồi, anh bình tĩnh đi, em chịu thua. Hãy nói với ba mẹ anh mọi chuyện và em cũng sẽ nói với ba mẹ mình. Chừng nào mà giới truyền thông còn để cho chúng ta yên, chúng ta sẽ vẫn ổn thôi. Nhưng hãy chắc chắn rằng bất cứ ai tham dự thì ko được có mối quan hệ gần gũi với bất cứ phóng viên nào”.

“Cứ quyết định vậy nhé”.

***
1 tuần sau đó.

Những lời cha xứ nói chỉ có giá trị khi 2 người trả lời đồng ý. Thực tế, cả 2 đã chìm đắm trong thế giới của riêng họ từ trước đó quá lâu đến mức họ thấy ngạc nhiên khi lễ cưới đã gần kết thúc.

“Và giờ ta tuyên bố hai con là vợ chồng. Chú rể có thể hôn cô dâu”. Cha xứ nói. Cả hai đều đồng ý.

Alec hôn Vicki say đắm và Vicki cũng đáp lại nồng nàn.

« Ôi cuối cùng thì cậu con trai bé nhỏ của tôi cũng đã trưởng thành và tìm cho mình một tình yêu đích thực ». Bà Su nói với đôi mắt rớm lệ. Bà và bà Zhao ôm nhau và cùng mừng cho những đứa con của mình đã tìm được tình yêu đích thực cho chúng.

Ánh flash của camera lóe lên, chụp ảnh đám cưới của hai người. Không biết bằng cách nào đó các báo đã có mặt để làm công việc của mình.Tin tức về đám cưới của họ chắc đã bị tiết lộ ra ngoài nhưng Alec và Vicki ko quan tâm. Bằng kinh nghiêm của mình họ biết rằng họ cũng ko thể thay đổi mọi chuyện được. Họ càng cố gắng làm như vậy, thì những tin đồn sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.Họ không quan tâm nếu ngày mai họ xuất hiện trên trang nhất các báo. Thật ra, họ đã hài lòng với quyết định hôn nhân của mình và thế là đủ miễn là họ cảm nhận được.

__________________________The end________________________________