PDA

View Full Version : [Fanfic] Never Thought I'd Think This Way | Author: Lady Eye



the_way
23-01-2008, 01:38 AM
Never Thought I'd Think This Way- Không bao giờ nghĩ tôi lại nghĩ theo hướng này

Source: http://www.winglin.net/fanfic/alecnruby/
Author: Lady Eye
V-trans: the_way @ DAN


LỜI GIỚI THIỆU

Bạn đọc thân mến!
Đây là lần đầu tiên tôi viết fanfiction, vì vậy xin đừng tức giận nếu nó gây kích động.Thực tế thì tôi cũng muốn cảnh báo cho các bạn biết rằng nó thực sự chán (really boring) vì tôi hoàn toàn thiếu kinh nghiệm.
Câu chuyện này về Ruby Lin và Alec Su. Tôi là một fan lớn (huge fan) của cả hai và tôi sẽ viết về họ.
Nếu bạn là fan của Vicki, đừng tức giận với tôi.Tôi cũng thích Vicki, nhưng tôi nghĩ Alec và Ruby cùng nhau sẽ đẹp đôi hơn.
P.S: Hãy nhận xét sau khi bạn đọc truyện của tôi. Tôi sẽ cố gắng cập nhật thường xuyên khi có thể.
Cảm ơn!
Lady Eye.


(to tỷ moon, htt: cái titre dài quá, em ko thể chèn nghĩa tiếng Việt,vậy nên em thêm tên tác giả vào, nếu chị hay htt sửa được giúp em thì tốt quá, thanks!)

the_way
23-01-2008, 01:56 AM
CHƯƠNG 1 - Giới thiệu nhân vật

Ruby Lin: 22 tuổi,xinh đjep,dịu dàng ,có năng khiếu hài hước, con gái duy nhất của thương nhân giàu có – Mr Jimmi Lin, làm thư kí tại tập đòan Lin.

Alec Su: 25 tuoi, đẹp trai,nhanh nhẹn, láu cá , mồ côi, là thành viên của băng nhóm Trộm Cắp Julian Chen , một trong những kẻ cắp xảo quyệt nhất từng tồn tại.

Vicki Zhao: 22 tuoi, xinh đẹp, nhưng hay nóng tính, là bạn tốt nhất của Ruby từ thời trung học, làm thư kí tại tập đòan Lin.

Leo Ku: 26 tuoi, đẹp trai và nhanh nhẹn , bỏ nhà đi từ khi mới 5 tuổi, một tên trộm khác của băng nhóm Trộm Cắp Julian Chen , chuyên móc túi.

Nicholas Tse: 25 tuoi, đẹp trai , nhanh nhẹn, một tên trộm của băng nhóm Trộm Cắp Julian Chen,cực kì láu cá, chuyên phá mã.

Gigi Leung: 24 tuổi,đẹp tuyệt vời, là một tên trộm của băng nhóm Trộm cắp Julian Chen, đẹp đến mức bạn không thể nghĩ rằng cô ta là một kẻ cắp, yêu thầm Alec, chuyên ăn cắp ở các cửa hàng.

Julian Chen: 28 tuổi, sếp của băng nhóm Trộm Cắp Julian Chen, rất đẹp trai, bản thân anh ta cũng là một tên trộm giỏi, hơn nữa còn là một kẻ giết người!!!

Các nhân vật khác:
Annie
Jessica
Benny
Michelle
Enjoy

the_way
23-01-2008, 09:47 PM
CHƯƠNG 2 Một ngày tồi tệ khác

-----------------------------------------------------------
6h sáng
Giọng của Julian ở đại sảnh, thức dậy đi, mọi người, đừng nằm ườn nữa, dậy đi nào mọi người
Nic: Awe, sếp, Hôm nay là thứ bẩy mà , chúng tôi ko thể ngủ thêm chút sao, chúng tôi đã làm việc tới 2h sáng, hãy để chúng tôi ngủ thêm chút nữa.
Nic lại nhắm mắt lại.
Giọng Julian oang oang: Nhanh lên, những anh chàng lười nhác, Gigi 3h đêm qua mới đi ngủ, vậy mà cô ấy đã dậy và sẵn sàng rồi.Các cậu ko muốn ăn sáng sao?
Alec va Leo ( cả hai chung phòng với Nic) lầm bầm và cố gắng để dậy.
Nic thì vẫn nằm yên trên giường, hòan tòan ko quan tâm.
Alec: gì vậy? Anh thường ko bao giờ thức dậy sớm như thế này mà.Ngay cả ngày trong tuần.Alec khóac áo pijamas và đi vào bếp.
Leo vừa ngáp vừa bước theo Alec .
Leo: Chỉ một tiếng nữa là tốt rồi. Nhưng Ông chủ vẫn là ông chủ. Và chúng ta phải gbey… ah, ah, ah, ah – chew!
Julian: Chào buổi sáng. Chúng ta có mục tiêu mới(nhìn quanh tìm Nic) Nic đang ở trong hang nào rồi? Tôi nghĩ tôi đã nói "TẤT CẢ CÁC CẬU" chứ, Julian trở nên tức giận.
Gigi, Bình tĩnh đi sếp. Nào, một ít thịt xông khói và trứng nhé . Tôi sẽ xem có chuyện gì với Nic, Chúng ta có thể nói chuyện sau bữa sáng mà, phải ko? Gigi bước đi.
Nic vẫn đang ngủ yên trên giường.
Gigi (mở cửa và hét lên), Nic!!! Nhà bị cháy!!! Dậy đi nếu không anh sẽ chết đấy!!!
Nic bật dậy và nhảy ngay ra khỏi giường, đâu? Lửa ở đâu, Đi !Gọi cứu hỏa đi ! Đừng để cháy mấy cái đồ nữ trang Alec , Leo va tôi đã lấy hôm qua !
Gigi: Chào buổi sáng, Nic! Đã đến giờ ăn sáng rồi, tôi nghĩ vậy.
Nic bối rối mất một lúc. Tại sao Gigi không chạy đi gọi điện thoại. Sau đó, anh ta đã phát hiện ra, cô ! Gigi! Oh, cô thật là nhỏ mọn…!
Gigi nhìn Nic cười nghịch và bước đi.
Nic nhìn theo Gigi tức giận, sau đó, anh ta nhún vai và đi xuống nhà bếp.
-----------------------------------------------------------
Sau bữa sáng.
Alec: Chúng ta sẽ bàn về cái gì vậy sếp?
Leo: Yeah, Mục tiêu là gì?
Nic: Tốt nhất là một người nói thôi, sau tất cả những gì tôi đã phải chịu . ( Nic vẫn tức giận với Gigi)
Gigi: Nic, tôi xin lỗi, Tôi đã nói điều đó với anh gần như toàn bộ 50 phút sáng nay rồi! Đừng vô lý như thế chứ.
Alec: Yeah, Nic, Tốt nhất là anh đừng than vãn nữa, hoặc tôi sẽ ghim mồm của anh lên tường đó. Anh đã làm phiền chúng tôi suốt bữa sáng rồi. Như thế vẫn chưa đủ sao ? Anh còn muốn gì nữa đây ?
Julian: Đủ rồi! Bây giờ hãy nói về mục tiêu của chúng ta, hehe…
Leo (bình tĩnh nhất) Gì vậy?
Julian: Chỉ là thật tốt vì không ai có thể tìm thấy một gia đình tốt hơn để cướp . Đương nhiên, chúng ta phải cảm ơn cái trí thông minh khôn ngoan đặc biệt của tôi. Chỉ có tôi mới có thể sáng lập ra một kế hoạch tuyệt vời như thế và nghĩ ra một mưu kế liền mạch như vậy…
Alec (trở nên bực bội) yeah, yeah. Gì nào!
Julian (đang tập trung nói và dừng ngay lập tức), Uh, như tôi đã nói. Kế hoạch này rất chi là hoàn hảo.Gia đình này giàu có và…
Nic: Quên các chi tiết đi! Gia đình nào, sếp ?
Julian: Um, Tôi nghĩ rằng Gigi sẽ nói cho mọi người.
Gigi ( đảo cặp mắt) Điều đó không khiến ai sợ hãi đâu sếp! Được rồi. Đó là gia đình họ Lin. Họ Lin, chủ của tập đòan Lin .
Ba chàng trai thoáng giật mình.
Alec: Woa! Đây là một kế hoạch lớn. Tôi ko thể chờ đến lúc bắt đầu nữa. Chúng ta sẽ làm gì, sếp?
Leo: Họ có một cô con gái, phải ko ? Có thể… có thể…
Nic: T..T… Thật vậy sao? Tôi… Tôi… Tôi cho rằng … vụ này thật là, tốt…, humongous !
Julian cười khoái trá: Tôi biết là mọi người sẽ thích nó mà. Nào, chúng ta cần phải bàn bạc những chi tiết cẩn thận. Vụ này không dễ dàng đâu.Nhưng tôi tin vào trí thông minh của tôi. Vì vậy các chàng trai. Nó sẽ ko bao giờ sai đâu.

ariellee
24-01-2008, 05:10 AM
Truyện của tỷ rất hấp dẫn, mong sẽ được tiếp tục thường thức truyện của tỷ. Nhân tiện muội hỏi luôn sao muội không viết được tiếng Việt nhỉ? Thanks trước nhé!


truyen cua ty rat hap dan,mong se duoc tiep tuc thuong thuc truyen cua ty.Nhan tien muoi hoi luon sao muoi khong viet duoc Tieng Viet nhi?Thanks tr­uoc nhe!

the_way
26-01-2008, 06:27 AM
CHƯƠNG 3 - Gia đình Lins
-----------------------------------------------------------
Sáng thứ 7
Ruby: Bố, con có thể đi shopping với Vicki không?
Jimmy: Bố nghĩ được. Umm, để bố xem nào, cuộc họp buổi chiều, Midsummer Ball lúc 8h… Ok, nhưng con phải trở về nhà trước 6h đấy.
Ruby(ôm bố): Cám ơn Bố. Con sẽ gặp bố sau. Con sẽ về trước 6h, con hứa đấy.
Jimmy: Phải cẩn thận trên đường đấy, Ruby. Đừng lái xe nhanh! Và đừng nói chuyện với người lạ !
Ruby gật đầu và vội vàng chạy ra chiếc xe Volvo màu bạc của cô.
-----------------------------------------------------------
1h sau
Vicki, Hey, Ruby!
Ruby: Oh, Bạn đây rồi. Bạn chờ có lâu ko?
Vicki: Không sao! Jess mới gọi điện cho mình. Cô ấy nói rằng cô ấy không thể làm nó hôm nay, nhưng cô ấy sẽ vẫn có mặt tại buổi khiêu vũ tối nay.
Ruby: Thật đáng xấu hổ. Dù sao đi nữa, tối nay bạn sẽ mặc gì?
Vicki: Mình không biết. Bạn thì sao?
Ruby: Mình cũng không biết. Tại sao chúng ta không chọn lựa trong khi chúng ta đi shopping nhỉ?
Vicki: Ý kiến hay đấy! Mình muốn cái gì đó màu trắng. Đó là màu mình thích , bạn biết mà?
Ruby: mình cũng thế, nhưng đừng để chúng ta trông thật tức cười trong màu trắng?Mình nghĩ, váy áo trắng dành cho những cô dâu, dung ko?
Vicki (thở dài): mình cũng nghĩ vậy. Thôi được, không may, chúng ta phải chọn màu khác thôi.
Ruby: Uh. Màu xanh baby, màu hồng và màu xanh lục nhẹ cũng ko quá xấu.
Vicki: Um huh.
-----------------------------------------------------------
3 giờ chiều
Ruby: Mình mệt quá!
Vicki: Mình cũng vậy
Ruby: Ít nhất chúng ta đã chuẩn bị tất cả cho tối nay
Vicki: Yeah, May là thế.
Ruby đặt túi mua hàng của cô ấy xuống, nó đầy ắp đồ. Những bộ quần áo, high-hills(sorry, mình không hiểu từ này), đồ trang điểm, hoa tai, vòng cổ,.... Có quá là nhiều thứ.
Ruby: Dù sao đi nữa,Mình sẽ đi kiếm vài cái kem. Bạn có muốn một chiếc không, Vicki ? Ok, Mình sẽ đi mua chúng. Bạn cứ ngồi ở đây và trông những gì chúng ta vừa mua được nhé.
-----------------------------------------------------------
Trong lúc đó
Julian: Alec, Nhìn cô gái kia đi?
Alec quẳng cái nhìn khó chịu vào giữa Ruby và Vicky, ai nào?
Julian: Cô gái có mái tóc dài . Nhìn cô gái đi ra để mua kem đó.
Alec: Cô đó hả? Vậy, cô ta là cô gái nhà họ Lin đó hả?
Julian: Chính xác.Tên của cô ta là Ruby. Cô ấy là người mà anh phải tán tỉnh đấy.
Alec nhìn Ruby một cách thực sự khó chịu, Um huh. Nhưng xa quá. Tôi không thể nói là cô ta xinh hay không?
Julian: Ai quan tâm? Công việc của anh là phải tán tỉnh cô ta. Kể cả nếu cô ta là một mụ phù thủy.Mà tôi chắc chắn là cô ấy xinh đẹp.
Leo: Tại sao luôn luôn là Alec đi tán tỉnh các cô gái?
Nic: Yeah, Tôi cũng muốn có cơ hội.
Julian:Cả hai cậu im đi. Các cậu phải biết rằng Alec là tốt nhất với những cô gái trong số tất cả chúng ta. Các cậu có công việc riêng của mình. Công việc của các cậu cũng không dễ dàng gì. Vì thế, hãy ngừng quan tâm tới các cô gái. Đó là vấn đề của Alec. Hãy chuẩn bị chính các cậu đi.
Nic càu nhàu với Leo: Chúng tôi cũng đẹp trai như Alec. Chỉ bởi vì Alec là kẻ trộm tốt nhất, nhưng không có nghĩa rằng anh ta tốt tất cả mọi thứ.
Gigi thì thầm: các anh sẽ được chấp nhận, Alec Khá, umh, nhiều tài. Anh ta biết làm sao để làm mọi thứ,dù anh ta không phải là chuyên gia trong một số việc. Mà thật sự tốt, bởi vì anh ta đã có thể thực hiện được rất nhiều bởi chính anh ấy.Không phải như những người còn lại chúng ta, chúng ta cần hợp sức.
Leo: Chỉ vì cô thích Alec,chứ không phải là chúng ta không tốt .
Julian: Như vậy đã đủ chưa? Chúng ta chắc chắn sẽ chia rẽ nếu các cậu mang việc này ra nói ầm ĩ như vậy.

the_way
29-01-2008, 09:36 PM
CHƯƠNG 4 Midsummer ball- Sự Chuẩn bị
-----------------------------------------------------------------------------------------
Sáu giờ chiều
Ruby: Ôi chúa ơi!.
Vicki: Gì vậy?.
Ruby:Mình phải về bây giờ. Bố mình nói mình phải về nhà lúc 6h. Nếu mình không nhanh, mình sẽ gặp rắc rối lớn. Bố sẽ không cho mình ra ngoài nữa.
Vicki( Cũng bắt đầu hoảng sợ): Chỉ có hai giờ là đến buổi khiêu vũ ! Chúng ta điên mất, ở ngoài muộn như thế này! Chúng ta nên khẩn trương, hoặc chúng ta sẽ không bao giờ đúng giờ.
Ruby: (chụp giật túi mua hàng của cô ấy) Gặp bạn tại buổi khiêu vũ nhé!
-----------------------------------------------------------------------------------------
Nửa giờ sau đó
Ruby thở hổn hển, Bố! Con về rồi. Xin lỗi vì con về muộn. Con đã quên mất thời gian.
Jimmy: Đừng lo , Hãy đi và chuẩn bị cho con đi. Đừng quan tâm đến việc trang hoàng nhà cửa. Jame (người làm) đang chuẩn bị cho căn nhà. Chỉ cần con đi và chuẩn bji sẵn sàng nhanh nhất con có thể
Ruby: Cảm ơn bố. Con sẽ xuống đây trong vòng 1 phút nữa.
Jimmy: Không , Tất cả đều ổn mà. Hãy sử dụng thời gian của con va đừng có gấp. Bố muốn con tối nay trông thật rực rỡ.Chúng ta không cần sự giúp đỡ của con ở đây.
Ruby nhìn Jimmy cười âu yếm, Ok, con sẽ làm hết sức có thể.
Ruby đi vào trong phòng của cô. Cô lấy những thứ mới mua được. Quần áo màu hồng nhẹ, rộng, phùng ra , kiểu áo dài Scarlet O' Hara với những bông hoa hồng. Ruby tắm xong và mặc nó vào. Trong tôi thật là khác, cô nghĩ.Rồi cô lấy giầy , đôi ghót hồng, cao và mang chúng vào. Cô làm tóc thành những búi nhỏ màu hồng, những bông hoa hồng nhân tạo vòng quanh chúng. Ruby đeo vòng cổ với những bông hoa hồng và đeo hoa tai. Chúng tỏa sáng trên người cô. Cuối cùng, Ruby lấy đồ trang điểm. Cô nhìn chằm chằm vào chúng trước khi nhặt lên son môi màu hồng nhẹ, mascara, kem nền, phấn má hồng và phấn mắt màu trắng nhẹ.Cô trang điểm thật cẩn thận, rồi liếc nhìn đồng hồ. Bảy giờ kém, cô có nửa giờ để đi, Ruby nghĩ khi cô đi nhón chân xuống gác. Cô ấy đã đi nhón chân bên ngoài phòng khách và liếc trộm..
Ruby thở hổn hển, Wow!
------------------------------------------------------------------------------------------
Trong lúc đó tại băng nhóm Trộm Cắp Julian Chen.
Alec bị làm phiền . Julian, Leo Và Nic đã bao vây anh và thử cho anh ta mặc mọi loại quần áo. Những bộ âu phục với kiểu dáng khác nhau, màu sắc khác nhau và kích thước cũng khác nhau. Thật là phiền phức! Tại sao họ không chỉ im lặng và để mặc anh tự chọn quần áo cho mình nhỉ ?
Julian: Bộ này hợp với cậu đấy , Alec..
Leo: Không, nó màu đen . Cậu nên thử cái bộ màu xanh này.
Nic : Cái này thì sao ? Nó trông thật sự thoải mái..
Leo: Cái đó à? Thôi nào, đừng đùa chứ. Nó rộng quá. Nó sẽ phùng ra khi Alec nhảy với cô gái nhà họ Lin.
Julian: Cô ta tên là RUBY, đừng gọi là cô gái nhà họ Lin! Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi? Bên cạnh đó, Alec cần phải trông thật đặc biệt vào tối nay. Cậu ta cần mặc đồ màu đen.
Leo: Không, Anh ta cần bộ đồ màu xanh!
Julian: Tôi là sếp ở đây, vì vậy đừng tranh luận nữa.
Alec: Hey, dừng lại đi. Tôi sẽ chỉ mặc bộ đồ màu đen, hoặc là tôi sẽ bị muộn buổi khiêu vũ. Gigi đâu ? Cô ấy không đi với tôi sao ?
Nic: Có, nhưng cô ấy đang thay đồ
Alec: nào, bây giờ hãy làm ơn cho tôi một phút. Tôi cần phải thay đồ. Hãy ra khỏi phòng này đi.
Ba anh chàng kia đi ra ngòai.
Alec, Cám ơn Chúa !

ariellee
29-01-2008, 09:57 PM
Trời tỷ để em ngóng dài cổ luôn đó,Ruby ăn mặc lộng lẫy quá,lại toàn màu nhẹ,em không hình dung nổi luôn :brick: .Viết tiếp nha tỷ,sắp đến hồi gay cấn rùi mà:biggrin:

the_way
29-01-2008, 11:01 PM
@ariellee: hihi, xin lỗi để em và mọi người phải chờ, tại dạo này hơi bận chút, chị sẽ cố gắng dịch nhanh hơn, chị cũng đang đọc đến chương này thôi, đọc đến đâu, dịch đến đấy, hi vọng câu chuyện hấp dẫn chút.:biggrin:

the_way
01-02-2008, 12:30 AM
CHƯƠNG 5 Buổi khiêu vũ “ Giữa mùa hè”

-----------------------------------------------------------
Buổi khiêu vũ
Ruby : Bố? Con rất lo lắng. Nếu con làm sai cái gì đó thì sao?.
Jimmy : Thư giãn đi, Con gái của bố. Con sẽ làm tốt. Chỉ cần thư giãn và nó sẽ đến. Bây giờ, hãy thở thật sâu và đẩy hết nó ra. Hít vào và thở ra. Tốt. Vui vẻ lên, Ruby. Con trông thật xấu với cặp lông mày nhíu chật lại như vậy. Cười lên cho bố, Con yêu quý của bố.
Ruby cười, Bố! Bố nói nghe thật buồn cười. Con hy vọng con sẽ không làm bất cứ cái gì lung tung. Nếu con cười quá ầm ĩ hay ợ thì sao?
Jimmy: (vỗ nhẹ Ruby thương yêu), Bố biết con sẽ không làm vậy. Con là một thiên thần và thiên thần chưa bao giờ làm bất cứ cái gì lung tung. Tối nay con thật đẹp. Bố đoán tất cả những người đàn ông ở đây đều yêu thích con. Aragh, Bố không muốn rời xa Ruby yêu quý của bố sớm như vậy đâu.Ở đây, không có người phụ nữ nào đẹp hơn con. Ruby, con sẽ là ngôi sao của đêm nay.
Ruby đỏ mặt, Bố.... Đừng nói như vậy.Con không đẹp đến như vậy. Vicki đẹp hơn con rất nhiều. Cô ấy cần phải ở đây sớm. (Liếc nhìn tại đồng hồ) Năm phút nữa, khách khứa sẽ đến bất kỳ lúc nào.
Jimmy nhìn Ruby một cách buồn bã. Ông biết ông không thể giữ Ruby với ông mãi mãi. Ông chỉ hy vọng rằng Ruby sẽ vẫn ở quanh ông và đến thăm ông ta sau khi cưới chồng. Jimmy ngạc nhiên khi điều có thể đến là ông không thê có cháu trước khi ông chết.(chỗ này way cũng chẳng hiểu dịch thế nào:cry: )
Chuông cửa reo
Ruby: Con sẽ ra mở
Ruby đi tới cửa và mở cửa cho người khách đến sớm. Đó là Vicki.
Vicki trong bộ váy vàng mềm mại,dài trùm xuống sàn. Cô ấy cũng rất xinh như Ruby, nhưng theo hai kiểu khác nhau. Không giống Ruby, Vicki không thanh lịch mà cũng không nữ tính, và chưa bao giờ có ý định sẽ như vậy. Thật ra, cô nghịch như con trai. Hơn nữa, cô mang vẻ đẹp của một cô gái tinh nghịch

Vicki: Chào, Ruby. Bạn trông thật đẹp.
Ruby: Oh, Cảm ơn. Bạn cũng vậy..
Rồi họ cười khúc khích cùng nhau..
Vicki: Thử nghĩ xem chúng ta có thể gặp bất kỳ gã đáng yêu nào tối nay?.
Ruby: Mình hy vọng thế, nhưng mình không thể nói như vậy tối nay.Mình phải tỏ ra bẽn lẽn, đẹp, thanh lịch, con gái của chủ nhà tối nay..
Vicki: Và bạn thích điều này chứ?
Ruby: Uh, Mình nghĩ vậy. Mình không thể hành động mọi thứ bây giờ và sau đó. Shh! Khách đã đến rồi. Chúng ta phải dừng lại ở đây thôi.
Một cặp già bước ra khỏi chiếc BMW của họ ở phía trước ngôi nhà của Ruby . Quý ông dìu quý bà cẩn thận khi họ tiếp cận Ruby và Vicki một cách chậm chạp.
Ruby đến chào hỏi họ với nụ cười thiên thần trên gương mặt của cô , chào buổi tối, Quý ông và quý bà. Cháu là Ruby Lin. Cháu có thể xưng hô với ông bà như thế nào ạ?
Quý ông : Cháu có khỏe không? Cháu có thể gọi tôi là Ông Lee. Cháu là con gái duy nhất của Jimmy , tôi đóan vậy?.
Ruby : Vâng, Ông đóan đúng ạ. Nếu trí nhớ của cháu không nhầm thì ông là người tốt bụng đã giúp đỡ cha cháu từ khi mới bắt đầu kinh doanh. Cám ơn ông, ông Lee tốt bụng. Cháu không biết gia đình cháu bao giờ mới có thể cám ơn ông đủ.
Ông Lee tươi cười: Tôi rất vui lòng, Cháu Lin. Giới thiệu với cháu đây là vợ tôi, Bà Lee.
Bà Lee : Cháu khỏe không, Cháu Lin.
Ruby: Thật vinh dự khi được biết Ông bà Lee. Nếu ông bà muốn vào trong nhà, Cháu chắc chắn rằng bố cháu đang nóng lòng chờ đợi ông bà đấy ạ.
Ông bà Lee chập chạp bước vào trong nhà, trong khi Ruby chào hỏi những vị khách khác. Họ cười với nhau hạnh phúc. Họ thấy rằng họ quý cô ấy..
Bà Lee: Cô ấy thật tử tế và đẹp. Cô ấy hợp với Benny phải không?
Ông Lee: Uh, Cô ấy hợp đấy. Cô ấy thanh lịch và hình thức cũng tốt. Công ty của chúng ta cần một bà chủ như cô ấy. Như vậy sẽ không phải đề cập đến sự kết hợp của hai công ty..
Bà Lee thở dài: Em ước gi Benny ở đây bây giờ. Nó sẽ nhận thấy cô ấy hoàn hảo bao nhiêu. Có thể chúng sẽ yêu nhau, nếu nó ở đây nhỉ.
Ông Lee vỗ về bà Lee : Đừng lo lắng, em yêu. Có nhiều cơ hội để chúng ta cho chúng gặp nhau. Nó sẽ yêu vẻ đẹp của cô bé ngay khi nó nhìn vào cặp mắt của cô ấy. Cô ấy là cô gái đẹp nhất em có thể tìm thấy vào thời buổi này.
-----------------------------------------------------------
Một giờ sau
Vicki: Ruby!Bạn ổn chứ? Bạn trông hơi nhợt nhạt..
Ruby:Uh, mình vẵn ổn. Mình chỉ hơi mệt, thế thôi .Mình muốn ngồi xuống một chút. Bạn có thể lấy cho mình một cốc nước chanh được không? Mình không muốn uống rượu nho. Nó có thể sẽ làm cho mình say tối nay.
Vicki đưa cho Ruby cốc nước, Uh, Bạn đứng ở đó cả giờ rồi, chào hỏi nhiều người như bạn có thể. Có bao nhiêu người cha bạn mời tới tối nay?.
Ruby nhún vai: Mình không biết. Một trăm, có thể..
Vicki nhìn chằm chằm vào Ruby không tin tưởng.
Jessica (một thư kí khác): Hey Rub. Hey Vic. Hai bạn đang làm gì vậy? Mình đưa bạn của mình đến. Đây là Annie. Annie, họ là Ruby và Vicki. Annie là một bạn cũ của mình. Bọn mình là bạn từ thời trung học. Cô ấy là hộ lý trong Bệnh viện Trung tâm..
Vicki :Tuyệt! Bây giờ chúng ta không phải săn lùng một bác sỹ nữa . ở đây đã có một rồi.
Annie:Không, Mình không phải là bác sĩ. Mình chỉ là một y tá.
Vicki (vui vẻ): Dù sao thì chúng cũng tương tự nhau mà. Mình cá rằng bạn biết nhiều về nghề y .
Sau đó âm nhạc bắt đầu, những người đàn ông đã đi vòng quanh và yêu cầu những quý bà nhảy với họ. Một người đàn ông trẻ khỏang 24 tuổi yêu cầu Ruby nhảy cùng.
Người đàn ông trẻ: Tôi có thể nhảy cùng cô bản nhạc này không, Cô Lin?.
Ruby (cảm thấy thật sự mệt): Oh, Tôi rất xin lỗi. Tôi... Tôi cảm thấy không được tốt lúc này. Tôi chắc chắn một trong số những bạn của tôi rất vinh dự..
Jess ( Nhìn thấy mặt Ruby nhợt nhạt): Tôi có thể có được vinh dự ấy chứ?.
Người đàn ông trẻ: Um, Tôi cũng nghĩ là như thế.
Jess và người đàn ông nhảy điệu van-xơ . Ruby, Vicki và Annie quan sát họ nhảy. Không ai trong số họ chú ý tới một người đàn ông dễ coi, đứng cạnh với một vẻ đẹp rực rỡ, đang nhìn Ruby với sự quan tâm..
Người đàn ông đó, tất nhiên, Alec Su.

the_way
11-02-2008, 09:31 PM
Chúc mừng năm mới , xuân Mậu Tý, vạn sự như ý, hạnh phúc an khang!:sweet_kiss:

------------------------


CHƯƠNG 6 - Buổi khiêu vũ giữa mùa hè – Tiếp tục
-----------------------------------------------------------

Còn trong nhà của Ruby

Gigi : Đi và mời cô ấy nhảy với anh đi! Em biết anh giỏi điều đó mà, phải không, Alec. Không có người phụ nữ nào có thể kháng cự lại anh. Đôi mắt của anh thật đặc biệt . Đi nào, yêu cầu cô ấy nhảy với anh. Đó là mục đích mà chúng ta ở đây tối nay,đúng không ?.
Alec nhìn Gigi cười gằn một cách tội lỗi. Nếu anh coi điều đó như một gợi ý thì em sẽ nghĩ gì về anh?.
Gigi đã nhìn đi chỗ khác và đỏ mặt : Không. Em chỉ muốn anh đi tới đó và nhảy với cô ấy. Làm điều đó hoặc chúng ta có thể không bao giờ có một cơ hội khác. Anh biết Julian , Em không muốn trở thành người chống lại anh ta. Nhớ cái gì đã xảy ra với John không?
(John là một thành viên cũ của băng nhóm Trộm Cắp Julian Chen. Anh ta không tuân lệnh Julian và đã bị giết )
Alec : Tất nhiên là anh nhớ. Điều đó thật kinh khủng. Chưa bao giờ nghĩ Julian như vậy. Thậm chí không đoán được, đến khi anh ta xuất hiện. Em đừng lo. Anh không muốn giải thoát cho cái đầu của anh nhanh như vậy. Các cô gái lo lắng quá nhiều. Anh đang chỉ trêu em thôi, em biết mà..
Và Alec đi về phía Ruby.
Alec (nhìn rất là quý phái), Tôi có thể có vinh hạnh chứ, thưa cô?.
Vicki và Annie đều quay lại. Tim của họ đều đập mạnh cùng lúc. Vicki nghĩ, một gã lanh lợi, anh ta đã mời mình nhảy. Annie tự nói với mình, anh ta muốn nhảy với mình!.
Và trong tâm trí của họ, Annie và Vicki nói: Vâng! Cùng lúc. Họ nhìn nhau giận dữ khi họ nghe thấy người kia nói Vâng.
Vicki : hey, Anh ta nói với mình chứ không phải bạn!.
Annie : Không, anh ta nói với mình! Đừng có mơ .
Vicki: Ai muốn nhảy với một cô gái béo như bạn? Chưa kể bạn trông thật xấu xí.
Annie : xin lỗi! Bạn nói là tôi béo và xấu xi? Vậy mà, Tôi đã được bầu là cô gái đẹp nhất trong trường học của tôi trong năm cuối trung học. Tôi đã nghe nói rằng không ai bỏ phiếu cho bạn khi bạn học tại trường. Bây giờ, nếu bạn vui lòng, tránh ra để tôi có thể rời khỏi cái ghế của tôi.
Vicki thật sự giận dữ :Tại sao, Bạn thật nhỏ mọn.
Ruby cuối cùng cũng quay lại, các bạn sao vậy? Làm ơn dừng lại đi. Đừng cãi nhau ở đây. Điều đó không có gì tốt đẹp để khoe đâu. Làm ơn đừng phá hỏng buổi khiêu vũ của bố mình. Làm điều đó vì mình đi.
Với sự nhắc nhở này, cả hai cô gái dừng lại ngay lập tức. Tuy nhiên, Annie đã yên lặng còn Vicki vẫn còn bốc khói. Họ tỏ vẻ giận dữ nhau.
Alec dừng lại. Một cô gái thật đẹp, anh ta nghĩ, cô ta thậm chí tốt hơn Gigi. Mình đã nghĩ ở đây không thể có cô gái nào đẹp hơn là Gigi,nhưng cô gái này thì đúng là như vậy. Sự lựa chọn tốt, Julian. Tôi chỉ yêu công việc của tôi ở đây. Alec không nghe thấy Ruby gọi anh, vì anh đang bận nhìn Ruby.
Ruby: Thưa ông? Thưa ông?
Alec: Huh? Ah, Vâng. Gì vậy ?
Ruby : Tôi rất tiếc thưa ông, nhưng tôi có vẻ đã quên tên của ông. Tôi có thể gọi ông như thể nào ?
Alec nhìn Ruby với nụ cười tuyệt đẹp của anh, tôi là Alec Su. Cứ gọi tôi là Alec..
Ruby : Oh, Tôi biết rồi. Bây giờ, Ông Su....
Alec: Alec, làm ơn. Đừng gọi tôi là Ông hay Ngài.
Ruby : Xin lỗi, Ông… A…Alec ? Anh muốn nhảy với ai vậy ? Cả hai cô bạn của tôi đây đều sẵn sàng nhảy với anh.Không, đừng nói ngay với chúng tôi. Tôi gợi ý rằng anh nên hỏi cả hai, hoặc chúng tôi không thể có sự hoà bình nào và sự yên tĩnh trong đôi tháng tiếp theo..
Alec : Tôi không hỏi họ, Cô Lin. Tôi đang hỏi cô!.
Cả Vicki lẫn Annie đều dừng tỏ vẻ giận dữ nhau vào lúc đó, họ đều quay ra nhìn Ruby với một sự ngạc nhiên lớn được viết trên mặt của họ..
Ruby hơi đỏ mặt, xin lỗi, tôi đã không nghe thấy anh nói gì. Tôi đã không chú ý. Tôi thật sự rất tiếc..
Alec nhanh chóng ngắt lời cô ấy: Không , ổn mà. Tôi có thể có danh dự?
Ruby liếc nhanh hai bạn của cô: Không , Tôi xin lỗi. Tôi cảm thấy không khỏe ( Kẻ nói dối! Cô ấy thực sự rất tốt khi đó), Tôi rất tiếc. Chắc chắn, các bạn của tôi có thể....
Alec quỳ xuống trên sàn nhà: vui lòng, Tôi cầu xin cô. Tôi chỉ đến đây để mời cô nhảy với tôi. Tôi đã nghe nói gia đình Lin có một cô con gái xinh đẹp từ em họ của tôi ở đó (chỉ tay về phía Gigi), đó là lí do tại sao tôi đến đây. Để nhìn thấy Cô Lin và mời cô nhảy với tôi . Lẽ ra tôi không nên đến, nếu tôi biết trước Cô Lin không muốn nhảy với tôi. Vui lòng, chỉ nhảy một bản với tôi là đủ rồi. Tôi đã có thể khoe với cả thế giới là tôi đã nhảy với cô gái đẹp nhất trên thế giới. Vui lòng, hãy nhảy với tôi vì tất cả những rắc rối tôi phải trải qua để đến đây....
Ruby : Làm ơn, Ông... Alec? Làm ơn đứng dậy đi. Nền nhà rất lạnh. Anh có thể bị lạnh đấy. Tôi không muốn anh bị lạnh..
Alec tương đối ngạc nhiên. Anh chưa bao giờ phải mất công đến vậy trước một cô gái, hầu hết họ đều nhanh chóng thích anh ngay khi họ mới nhìn thấy anh, còn cô gái này thì đến giờ vẫn không đồng ý nhảy với anh. Alec không hoang mang, Anh biết hàng trăm cách để tán tỉnh các cô gái. Ruby Lin này, không quan trọng cô ta đẹp như thế nào, trước sau gì cô ta cũng sẽ theo thôi. Anh đang nghĩ tiếp theo nên làm thế nào, thì giọng của Gigi thình lình được cất lên.Cặp mắt của em… mắt … mắt … mắt... Đúng,đôi mắt, Anh đã không sử dụng chúng.
Alec nhìn Ruby với ánh mắt cầu xin. Đôi mắt trong sáng và vô hại của anh đã chạm tới trái tim của cả ba cô gái.
Vicki thì thầm: Đi Ruby. Anh ta thích bạn không phải bọn mình . Bọn mình chưa bao giờ có được anh ta, không có vấn đề gì..
Annie thì thầm: Nhảy với anh ta đi, Ruby.Mình không thể chịu nổi khi nhìn thấy anh ta như vậy. Anh ta nhìn như thể trái tim của anh ta sắp tan vỡ. Đừng làm tan nát trái tim anh ta. Trái tim anh ta có lẽ được làm bằng thủy tinh. Nó chắc là rất thuần khiết, trong sáng và vô hại.
Ruby không chắc chắn liệu cô nên hay không nên nhảy với Alec. Có một cái gì đó đang nói với cô là cô không nên, có thể đó là giác quan thứ sáu của cô. Nhưng mọi thứ khác đang nói với cô là hãy nhảy đi. Sau một hồi tranh đấu tư tưởng, Ruby chịu thua. Cô chìa bàn tay phải của cô cho Alec, anh ta hôn nhẹ như một quý ông cần phải làm, Và để cho anh ta dắt cô tới giữa phòng khách..
Gigi quan sát với một sự ghen tức. Nhưng cô ấy tự nhắc nhở bản thân rằng tất cả những gì đang xảy ra bây giờ không phải là thật. Alec chỉ làm điều này cho nhóm. Anh ta gượng gạo để làm điều này cho Julian. Gigi nghĩ tới các buổi khiêu vũ cô đi cùng Alec vì công ty, nhưng cô chưa bao giờ được nhảy với anh, dù chỉ là một điệu nhảy. Bởi vì Alec luôn luôn mang một nhiệm vụ và trong một chừng mực nào đó, khi anh ta đến các buổi khiêu vũ, luôn luôn là nhiệm vụ xung quanh các cô gái.Gigi buồn nghĩ, mình không phải là một nửa của anh ấy. Mình chỉ là cộng tác của anh ấy. Mình đi vì anh ấy không muốn tự đi đến buổi khiêu vũ.Gigi chìm đắm trong suy nghĩ và cô ấy không chú ý một người đàn ông đang đến gần và gần hơn.
Alec dịu dàng đỡ Ruby khi họ nhảy. Anh nhìn chăm chú vào Ruby. Ruby chỉ tiếp tục giữ tới Alec. Cô ấy bị hoảng sợ, bởi vì chưa bao giờ có ai giữ cô ấy như vậy trước đây.Alec nghĩ rằng cô ta thật xinh đẹp và cười với chính mình. Đợi một phút, Alec! Một giọng nói nhỏ xíu được nói trong đầu của anh.Anh đang thích cô ta đấy à, phải không ?Anh biết là anh không thể mà. Cô ta là một trong những cô gái anh phải đá khỏi mãi mãi ngay khi nhiệm vụ của anh được hòan thành.
Yeah, Yeah, Alec giận dữ nghĩ, Tôi biết tự mình, cảm ơn. Tôi tin tưởng rằng tôi có thể tự kiểm soát mình. Có bao nhiêu cô gái được tôi giả vờ yêu trước đây? Tôi chưa bao giờ thích bất kỳ ai và chắc chắn sẽ không phải là Cô ấy!.
Alec: Ruby? Ở đây thật ngột ngạt, phải không? Tại sao chúng ta không ra ngòai một lát? Chúng ta cần không khí trong lành..
Ruby: Đúng vậy, Vậy chúng ta hãy đi dạo ở ngòai vườn nhà tôi. Có nhiều hoa đang nở vào thời gian này của năm. Tôi không muốn nhảy nữa, Tôi thấy mệt..
Alec: Đó là lý do nữa khiến chúng ta ra ngoai. Đi nào, Ruby. Tôi muốn biết về cô nhiều hơn.
Ruby có một cảm giác bồn chồn về điều này, nhưng cô ấy đã lờ đi suy nghĩ này và đi theo sau Alec. Một người đàn ông với đôi mắt tương tự Alec không thể xấu được, không thể nào?

the_way
14-02-2008, 01:05 AM
CHƯƠNG 7 Sự kì diệu của đêm hè
-----------------------------------------------------------
Trong vườn
Ruby và Alec đi dạo trong vườn. Họ đang có một khoảng thời gian nói chuyện tuyệt vời. Nhiều hoa nở.Mùi ngọt của những bông hoa hồng, hoa loa kèn và những hoa khác pha trộn cùng nhau. Alec liếc nhìn Ruby, người đang đi bộ phía trước anh. Anh đưa tay ra muốn chạm vào vai của Ruby.Anh cũng muốn lchamj vào cái búi tóc nhỏ trên đầu cô và cảm nhận mái tóc của cô. Alec nghĩ, kì lạ, mình chưa bao giờ cảm thấy như thế này trước đây. Thậm chí cả khi mình đang theo đuổi một cô giá không nằm trong nhiệm cụ của mình.Không, mình không thể yêu được.Như vậy sự ủy thác của băng nhóm Trộm Cắp Julian chen thì sao? Julian sẽ giết chết mình nếu mình yêu với bất cứ ai trước khi mình bốn mươi, không phải đề cập tới một cô gái chúng tôi muốn cướp. Nhưng cô ấy thực sự hoàn hảo. Alec tự đấu tranh với chính mình.
Ruby thì hoàn toàn không biết gì về bí mật của Alec. Cô chỉ thấy thực sự thoải mái khi được ra khỏi nhà. Trước đó, cô đã thực sự chóng mặt. Không khí trong lành chắc chắn sẽ tốt hơn. Ruby ngắm những bông hoa trong vườn. Thật đẹp! Chúng thậm chí đẹp hơn so với trong ngày. Cô ấy đi chậm tới đài phun nước và ngồi trên vòng của nó. Ruby không biết Alec ở đâu, anh ta biến mất từ lúc nào. Ruby chìa bàn tay trái của cô ra và nhúng nó trong nước.
Alec đang dấu mình đằng sau mấy cái cây. Anh đang yên lặng đấu tranh với các suy nghĩ của mình. Anh nhìn thấy Ruby ngồi cạnh đài phun nước. Ánh trăng rơi chiếu lên cọc rào yếu ớt. Cô ấy trông rực sáng lên trong bóng tối. Thực sự, cô ấy trông như một thiên thần, không đợi đã, cô ấy trông giống thần vệ nữ hơn, vị thần của sắc đẹp và tình yêu. Alec không thể giúp được bản thân mình, và nhìn chăm chăm vào Ruby. Anh biết là anh không thể, nhưng anh ta yêu Ruby rồi.
Alec được thử điều khiển chính mình, nhưng không thành công.Năm phút sau, Anh nghĩ nên hay không nên mời cô ấy nhảy với anh ngay bây giờ, ở trong vườn. Anh không suy nghĩ nữa, đi dần ra phía sau Ruby và hỏi, Cô Lin, tôi có thể có vinh hạnh được nhảy với cô bay giờ không? Đêm nay thật đẹp.
Ruby quay lại ngay tức thì:Alec? Anh đã ở đâu? Tôi nghĩ rằng anh đã về trước rồi đấy.
Alec: Không, Tôi vẫn đứng ở bên kia, nhìn cô. Không ai cản tôi và tôi cứ thế đứng ngắm nhìn cô, bởi vì cô thật đẹp.Tôi đã đứng yên và nhìn cô tới tận bây giờ. Nào, chúng ta vẫn có thể nghe được tiếng nhạc từ ở đây.
Ruby cảm thấy đỏ từ cái trán đến những ngón chân. Cô không chắc để làm cái gì, nói cái gì. Cô ấy chỉ đứng ở đó, trong khi Alec đã cầm lấy bàn tay cô trong sự yên lặng và vòng tay qua người cô. Họ nhảy và đã nhảy và nhảy.
Bất thình lình một giọng đàn ông gọi ầm lên ở bên ngoài , Ruby đâu? Nó được dặn là đứng ở đây và vẫy chào tạm biệt khách cơ mà.
Người đàn ông đó là Jimmy. Ông ta phần nào đã lo lắng , bởi vì Ông ta đã thấy Ruby luôn ở trong phòng, trong khi bây giờ thì không.
Ruby đã đẩy Alec ra ngay lập tức và chạy quay trở vào nhà, để lại Alec ở trong vườn.
-----------------------------------------------------------
Lát sau tại nhà của băng nhóm Trộm Cắp Julian Chen
Nic:Thế nào rôi? Cô ta đẹp phải không? Cậu đã hôn cô ta? Cậu yêu rồi phải không? Cô ta cũng yêu cậu đúng không? Kể cho tôi nghe tất cả đi. Tôi muốn biết mọi thứ đã xảy ra.
Leo: Yeah, Tất cả các chi tiết . Cậu có gặp "hot girls" nào không. Cậu nghĩ sao nếu cậu giới thiệu cho chúng tôi vài cô trong số họ. Chúng tôi muốn mỗi người một cô. Không chơi với bất kỳ ai trong số họ một khi chúng ta mới mười tám. Cậu có một ở đây rồi, người đã cho phép cậu có thể chạm vào các cô gái.
Gigi: Hãy để cho anh ấy nghỉ! Anh ấy mệt và tôi cũng vậy. Chúng tôi muốn được yên và hãy giữ trật tự.Alec, anh nên đi ngủ bây giờ. Trông anh thật suwj mệt mỏi.
Julian gọi từ phía sau: Đúng, anh ta cần phải nghỉ ngơi, nhưng trước tiên phải cho tôi biết những gì đã xảy ra. Hãy kể cho tôi nghe nào, Gigi. Mọi việc tốt chứ?
Gigi: Um, vâng tôi cho là tốt. Ruby có vẻ như rất mệt sau khi chào hỏi mọi người trong buổi dạ hội. Lúc đầu cô ta không muốn nhảy, nhưng, nhờ sự khéo léo của Alec , cuối cùng cũng đã thuyết phục cô ta chịu nhảy. Họ đã trải qua gần như cả buổi khiêu vũ cùng nhau ở trong vườn. Từ ánh mắt long lanh của Ruby, tôi nghĩ rằng cô ta rất bằng lòng với Alec.
Julian: Tốt! Bây giờ, chúng ta phải sắp xếp cho Alec vào trong tập đoàn Lin. Họ cần phải gặp nhau thường xuyên hơn. Một khi Alec có gần như tất cả các thông tin lưu trữ, anh ta sẽ phá mã và lấy mọi thứ của họ.
Nic: Hey! Đó là công việc của tôi mà!
Julian : Tôi biết rằng cậu giỏi phá mã mã, nhưng chúng ta không cần cử anh làm việc đó. Alec cũng không tồi trong việc này. Tôi cho rằng, anh ta sẽ xoay xở tôt. Bây giờ, tối nay em làm việc thế nào, Gigi yêu quý?
Gigi: Tốt, Em có mượn vài thứ ( Cô ấy mở túi ra, trong đó đầy ắp các món đò nữ trang) Rất tiếc vì em đã không làm tốt được như Leo. Em chưa bao giờ giỏi trong việc móc túi. Em đoán chỗ này cũng không tệ lắm phải không? Tôi sẽ hữu ích hơn trong một cửa hàng, anh biết mà?

the_way
15-02-2008, 08:20 PM
CHƯƠNG 8: Kế hoạch của chúng ta có thể bị thất bại!
-----------------------------------------------------------
5h sáng tại nơi của băng nhóm trộm cắp Julian Chen
Julian: Dậy đi! Mọi người dậy nào!
Alec: Sếp! Anh ổn chứ? Mới 5h sáng mà! Tại sao anh cần chúng tôi vào lúc sáng sớm như vậy? Tôi nghĩ rằng anh cần phải đi bác sỹ. Dạo này anh hành động không bình thường. Từ khi nào anh quay trở lại thành một con chim hót buổi sáng vậy?Anh thường ngủ đến buổi trưa! Tại sao hôm nay anh dậy sớm như vậy?
Julian: Nghe này chàng trai trẻ. Cậu là một kẻ trộm xảo quyệt, nhưng đừng quên rằng lúc này chúng ta đang làm một viêc thực sự to lớn. Chúng ta cần lập kế hoạch nhiều như chúng ta có thể. Máy bay của chúng ta phải l được kiểm tra thật kĩ càng và được tiến hành đúng thời điểm. Nếu trục trặc, cả 5 chúng ta sẽ thất bại. Chúng tôi sẽ kết thúc trong tù.
Alec nằm trở lại giường của anh, bất cứ điều gì anh nói, Sếp. Tôi không quan tâm. Bây giờ tôi thực sự muốn ngủ. Tôi đã ở buổi khiêu vũ tới tận nửa đêm hôm qua, không phải anh đã nói là sẽ để cho tôi ngủ bù đó sao. Nếu tôi hẹn hò với Ruby, tôi cần phải trông tuyệt vời nhất. Hãy để tôi ngủ để lấy lại vẻ đẹp của tôi. Những gì anh muốn nói có thể đợi.
Julian: Hey, Tôi là sếp! Đừng nói với tôi như vậy. Tôi giao cho cậu công việc ở vị trí đầu tiên. Vậy mà cậu sử dụng điều đó như một lời xin lỗi! Dậy ngay lập tức, bây giờ!
Leo vẫn còn đang ngái ngủ, Yeah, đừng nói với sếp của chúng ta như vậy Alec. Anh ta sẽ giết chết cậu, cậu biết mà. Nhưng tôi cho rằng tiếng hét cuae anh ta mới thực sự là không chịu nổi. Hãy làm theo lời anh ta nói và để anh ta im đi, hoặc là tôi sẽ giết cậu.
Julian: Cả cậu nữa Leo! Dậy! Tôi nói mọi người không phải chỉ Alec ! Dậy! Dậy! Dậy! NIC! Cậu đừng có lờ tôi đi! Hãy rời khỏi cái giường của cậu!
Alec nghĩ: oh không! Julian lầm ầm lên rồi. Tốt hơn là dậy hoặc mình có thể chết. Mà mình khồn muốn chết. Mình muốn biết nhiều hơn về Ruby..
Gigi đi vào phòng nam. Có chuyện gì vậy? Các anh ồn ào quá. May mắn là chúng ta không có láng giềng nào xung quang, nếu không họ sẽ ở đây bây giờ và kiểm tra xem chuyện gì đã xảy ra. Tiếng ồn các anh gây ra có thể làm gấu ngủ đông cũng phải thức dậy đấy!
Julian đã tức giận rồi đấy, tốt nhất là các anh hãy dậy đi. Các anh có thể giúp tôi được không hả nhưng con lợn này. Họ rất khó thức giấc... gì vậy? um, gấu ngủ đông, tôi đã nói mà.
Gigi cũng tức giận: Cái gì? Anh làm rất nhiều tiếng ồn chỉ để đánh thức họ? thực ra, tôi không trách họ. Sếp, Anh cần phải giữ gìn sức khoẻ của anh hơn. Tôi đi ngủ đây. Gigi bắt đầu bỏ đi.
Julian: Không, cô không được đi! Cô hãy ở lại đây! Bây giờ cô dậy rồi, thì đừng lên ngủ nữa!Có gì đó thực sự không tốt. Có gì đó có thể xảy ra và diễn ra. Tôi chỉ mới tìm ra một giờ trước đây! Chúng ta cần làm cái gì đó thật nhanh! Chúng ta cần có một cuộc họp khẩn cấp. Mọi người hãy ăn mặc chỉnh tề sau 20 phút nữa! Đặc biệt là Alec. Anh ta phải vào phòng tắm đầu tiên. Khẩn trương, trước khi nó quá muộn.
Nic vẫn còn ngáy ( Anh ta như một chuyên gia ngủ. Nhớ lần gần đây nhất Gigi phải làm gì chứ? ) Alec càu nhàu trong khi anh vừa nhắm mắt vừa đi vào phòng tắm . Leo ngồi trên cái giường của anh , không làm bất cứ cái gì. Gigi thì có sắc mặt của một con ma cà rồng khi cô ấy quay trở lại phòng để thay đồ.
Gigi thì thào: Anh đợi chút, Julian! Tôi sẽ quay lại ngay. Không ai có thể mang lại vẻ đẹp cho tôi thay giấc ngủ. Dạo này, tôi trông ngày càng kinh khủng, tất cả là lỗi của anh đấy, Julian. Ai nói anh phải dậy sớm như vậy và kiểm tra những gì sai lầm? Tôi đánh cuộc là không có gì nghiêm trọng cả. Anh chỉ làm phiền chúng tôi thôi phải không?Oh, Anh đợi chút. Tôi sẽ có mặt ngay. Sẽ có ngày tôi hút máu của anh. Hãy chờ đấy!
Alec bật vòi nước, nhưng không bực mình mà bước vào trong. Anh cứ ở đó và chợp mắt ngủ trong giây lát. Cuối cùng, khi anh ấy tỉnh táo trở lại, 10p đã trôi qua.Anh cầm nhanh lấy vòi tắm và cố gắng tự làm cho mình trông tốt nhất có thể. ( nhưng điều đó thật sự không thể, bởi vì dưới cặp mắt của anh có hai quầng thâm.) Khi anh đã sẵn sàng, Alec đi vào trong nhà bếp và thấy Julian ở đó. Julian đang nhìn chăm chăm vào cái đồng hồ. Anh ta đang đếm thời gian, tất nhiên. Anh ta chỉ có một mình trong bếp.
Alec: Um, sếp? Chuyện gì xảy ra vậy? Chuyện gì mà khẩn cấp vậy?
Julian nhìn quanh: Chỉ anh đúng giờ, chàng trai của tôi. Ngồi xuống. Những người khác đều muộn. Họ đáng lẽ phải ở đây lúc này rồi.
Gigi lao vào trong nhà bếp (kéo Leo và Nic đi cùng cô): Xin lỗi! Anh nói tôi đã ở đây rồi chứ? Tôi sẽ không muộn nếu không vì hai người này...
Gigi nhìn Nic và Leo bực bội.
Julian cười:Không, không phải là cô, Gigi. Là hai người này. Hey,hai ông vua ngủ đẹp trai! Tôi nghĩ rằng công chúa của chúng ta phải hôn mỗi người một cáiChưa làm việc đó chứ?
Gigi đỏ mặt giận dữ: Julian!!!!!!!.
Julian cười: Chỉ trêu thôi mà!
Leo dụi mắt. Anh ta chỉ mới thay đồ có một nửa. Anh nhảy dựng lên trên khi nhận ra có ba cặp mắt đang tức giận nhìn mình...
Leo: Oops! Tôi không cho là vậy đâu! Tôi sẽ quay lại ngay mà!
Leo chạy quay trở lại phòng nhanh nhất có thể và mặc quần áo. Anh ta đã rất ngượng khi Gigi thấy anh ta chỉ có một nửa được mặc quần áo. Anh ta rất hối hận vì Julian nhận ra anh không tuân lệnh lệnh của anh ta..
Nic vẫn đang ngủ (tiếng thở , như một con lợn vậy) trên sàn nhà bếp lạnh lẽo. Anh ta hoàn toàn lãnh đạm về việc có ba kẻ khác trong phòng và anh ta tiếp tục ngáy.Cho đến lúc....
Julian: NICOLAS TSE! Anh chết rồi hả!
Nic tỉnh dậy và bắt đầu: tôi à, thật tuyêt! Có thiên thần đẹp nào quanh tôi không, Chúa ơi? Tôi chưa bao giờ có một cơ hội với những cô gái khi tôi còn sống. Chắc chắn bây giờ tôi có một cơ hội now. Alec chưa chết Phải không? (anh ta xem và nhìn thấy Alec đang nhìn chắm chằm anh) ồ, tuyệt vời. Tất cả những gì đẹp đều đẵ được lấy, giờ ông ta ở đây..
Julian sắp sửa nổ tung với sự giận dữ: NICOLAS! Ngừng mơ đi!
Nic: Chào sếp. Thật vui khi được gặp anh ở trên thiên đàng. Làm thế nào mà tất cả chúng ta đều chết vậy? Có động đất không hay nhà bị cháy phải không?Leo đâu? Anh ta cũng phải chết chứ..
Alec và Gigi không thể chịu đựng thêm được nữa. Họ cười ầm lên. Hai trong số họ bò ra đất, và xoa bụng. Julian trông như bị điên, nhưng anh ta cười sặc sụa .
Julian: Hahahaha! Điều này thật buồn cười. Cậu như một tên hề vậy, Nic. Không ai có thể điên lâu như cậu.
Nic nhận ra là anh ta chưa chết. Anh ta ngượng đỏ lừ cả mặt. Anh nhìn thấy ba người trên sàn và cũng cười sặc sụa.
Leo trở lại và cái nhìn chằm chằm họ một cách lạ lùng, Sếp? Alec? Nic? Gigi? Mọi người ổn cả chứ? Có phai mọi người bị đau dạ dày hay gì đó không? Chuyện gì xảy ra vậy?.
Julia đã chùi nước mắt và nghiêm túc trở lại ! Đủ rồi!Quay lại cuộc họp của chúng ta. Điều này thật sự tồi. Kế hoạch của chúng ta có thể thất bại!
Alec thở dài: Thư giãn đi, Sếp! Tôi có cô ta. Tôi không làm bất cứ cái gì sai tối qua. Đừng làm tất cả loạn lên. Tất cả chúng ta bây giờ sẽ phải đưa tôi vào trong công ty và có kết quả với cô ta. Miễn là chúng ta tuân thủ kế hoạch, không gì có thể trục trặc. Tôi sẽ khién cho cô ta phải gục đầu dưới chân tôi sau khi tôi gặp cô ta vài lần nữa.Cô ta không thể lâu hơn. Như tôi biết, không có cô gái nào có thể chống lại tôi lâu hơn ba tháng..
Gigi: Yeah, hãy tin Alec một tí. Anh ta chưa bao giờ thất bại trước đây..
Nic: Tôi đồng ý..
Leo: Vì thế tôi nghĩ. Không gì có thể trục trặc khi Alec tán một cô gái.
Julian: Không, cậu sai hoàn toàn. Ruby này khác! Cô ấy thực sự khó với tới. Không ai có thể mời nổi cô ta ra ngoài, thậm chí chỉ là một bữa tối. Không phải cậu đã phải quỳ xuống mới mời được cô ta nhảy với cậu sao?Cô ta lkhông phải là một cô gái bình thường, tôi có thể nói với cậu như thế!
Alec: Gì vậy chứ? Ok, cô ta khó. Nhưng cô ta sẽ chấp nhận tôi sau đó. Tôi biết một thực tế là không ai có thể chống lại tôi mãi mãi.Dù cô ta có thể, nhưng bạn của cô ta không thể. Ánh mắt của tôi đã khiến các bạn của cô ta làm cho cô ta phải nhảy với tôi tối qua và họ sẽ khiến họ phải làm cho cô ta đi ra ngoài với tôi trong tương lai.
Julian gật đầu:Tôi biết điều đó. Nhưng cách của cậu mất thời gian. Trái lại, chúng ta không có nhiều thời gian.
Leo lo lắng: Anh nói thế là ý gì? Có mật thám đằng sau chúng ta à? Tôi hy vọng không phải. .
Julian: Không, không phải mật thám. Alec, Cậu phải cạnh tranh với người khác nữa. Người đàn ông này không dễ dàng để đánh bại. Hắn ta giàu, giàu hơn chúng ta ngay cả khi chúng ta cướp toàn bộ thế giới. Hắn là cháu trai của người đàn ông giàu nhất thế giới. Hắn sẽ thừa kế khoản tiền đó một ngày nào đó. Hắn ta dễ coi, vẻ bề ngoài trông cũng đẹp như cậu, Alec. Không, hắn ta có lẽ đẹp trai hơn.Hắn giỏi.Hắn có học vị về y học, luật, doanh nghiệp và văn học. Alec không có trình độ học vấn gì cả. Hắn ta đang làm việc trong IBM trong khi Alec là một kẻ trộm! Thậm chí nếu Ruby thích cậu hơn, người cha của cô ta cũng sẽ chọn người đàn ông này chứ không phải cậu. Cậu biết rằng cô ta yêu người cha của mình như thế nào và có thể làm mọi thứ ông ta muốn cô ta làm! Điều đó không thật sự khủng hoảng ư?
Cả bồn người họ đều kinh ngạc. Đôi mắt mở lớn và trợn tròn, những cái miệng há hốc và rộng, nước mũi chảy thò lò và những cái tai đỏ lựng . Không ai dám phát lên một âm thanh..
Julian nhìn họ: Ghê quá! Lau chùi mũi của các người đi! Đừng có chỉ nhìn và há hốc ra như thế ! Chúng ta cần một kế hoạch tốt. Bất kỳ ý tưởng nào?
Nic nuốt nước miếng: Um, tại sao chúng ta không bỏ vụ này đi và tìm một vụ khác. Họ Lins cũng khó nữa. Chúng ta có thể tìm thấy một số người khác dễ dàng hơn để lấy và giàu nữa..
Leo nói lầm bầm: Tôi hoàn toàn đồng ý..
Gigi: Yeah, Sếp. Anh sẽ tìm thấy một mục tiêu mới thậm chí còn tốt hơn. Trí óc của anh không tồi mà.
Julian: Bỏ vụ này? cậu có bị điên không? Tôi phải lấy tiền của họ Lins nếu đó là thứ cuối cùng tôi định làm. Tôi sẽ làm điều này. Đừng nói tôi bỏ vụ này. Tôi muốn có những gợi ý cho kế hoạch ...
Alec:... Tốt chúng ta luôn luôn có thể làm chứng chỉ giả mạo nào đó, các cậu biết đấy..
Alec nói giọng như thể vì sự bắt buộc của Julian, nhưng thực tế anh muốn làm vụ này. Thậm chí , anh ta cũng không biết tại sao.
Julian vui vẻ : Ý tưởng hay! Ở đây chỉ có Alec là hiểu tôi. Cám ơn cậu, Alec!
Anh ta bỏ đi đẻ làm những chứng chỉ giả mạo..
Alec :Tôi chỉ hy vọng những gợi ý của tôi có ích, hoặc Julian sẽ giết tôi.
Nic : Cậu tốt hơn tôi
Leo: Đây cũng vậy...
Gigi: Đừng như vậy, các chàng trai.

Moon_Cold
16-02-2008, 12:23 AM
Đọc chương 8 này buồn cười quá, chi tiết về Nic, về Alec... Câu chuyện chắc sẽ khá rắc rối đây, ko biết Alec có biệt tài đến đâu, "cưa đổ" Ruby như thế nào và khi mọi chuyện về thân phận có bị bại lộ hay ko? Nhưng đọc đến chương này rồi Moon vẫn ko tưởng tượng được Alec "cặp đôi" với Ruby, khó hình dung 2 người là "tình nhân". Chi tiết Alec quỳ xuống để nài nỉ Ruby nhảy với mình trong buổi tiệc làm Moon cười sặc sụa^^.

the_way
16-02-2008, 09:27 PM
haha, em cũng vậy đó chị, chưa hình dung được hai người này thành cặp thế nào?!
ở chương này, đoạn Nic nói mê, em cười quá trời, ổng mơ lên thiên đàng, mà còn muốn kéo cho đủ cả 5 người cùng chết, haha

Moon_Cold
16-02-2008, 10:11 PM
Không biết có phải vì lúc nào chị cũng nghĩ họ là ban bè thân thiết nên đọc truyện dù họ là nhân vật chính sẽ có tình cảm luyến ái với nhau nhưng vẫn cảm thấy ko có chemistry. Còn chi tiết về Nic, lúc đó chị lại liên tưởng đến Alec, rất giống những nhân vật mà hồi xưa ổng hay đóng, tếu tếu gì đâu.

michkhoang_01
23-10-2008, 02:38 PM
Chương 9: Benny Lee


Translated by michkhoang_01

7h sáng tại nhà Lee

Bà Lee: Benny, đến lúc phải dậy rồi. Bà có vài kế hoạch cho cháu hôm nay. Dậy đi nhanh lên nào, cháu yêu.

Benny: Bà ơi. Mới có 7h thôi mà. Hôm nay là thứ bảy. Chẳng có việc gì cả. Thôi mà, đừng bắt cháu phải dậy sớm thế. Gặp bà sau nhé.

Benny lại lăn ra ngủ nhưng bà Lee đã tóm lấy anh.

Bà Lee: Benny.Cháu đừng thế chứ. Bà chẳng đã nói cháu có một cuộc hẹn hôm nay sao. Dậy và thay quần áo thôi.Hôm nay trông cháu phải thật bảnh

Benny nhăn mặt: Bà đừng lôi cháu vào 1 cuộc hẹn mà cháu không biết tý gì chứ.Mấy cô gái đấy thì lúc nào cũng xấu. Hay bà nghĩ cháu cũng xấu trai thế?

Bà Lee mỉm cười: Không, cháu yêu. Cháu đẹp trai lắm chứ. Nếu cháu có cách nhìn khác về các cô gái thì đó cũng không phải là lỗi của bà.. Tuy vậy, cô gái hôm nay bà tìm cho cháu trông như một thiên thần vậy. Bà chưa từng thấy bất kỳ ai giống cô ấy trước đó.

Benny: Thôi rồi. Cô ta chắc chắn là cực kỳ xấu.Cám ơn bà. Cháu nghĩ là cháu có thể tự tìm được một cô bạn gái cho mình

Bà Lee: Bà đã cho cháu tự tìm rồi đó chứ. Bà cho cháu rất nhiều cơ hội nhưng những cô gái cháu đưa về nhà thật kỳ lạ và thô lỗ. Giờ thì ông bà sẽ phải chọn cho cháu một cô. Dù gì ông bà cũng là người chăm sóc cháu, nhớ không. Thôi, không nói chuyện này nữa. Bây giờ cháu hãy thay quần áo và đi xuống nhà ăn bữa sáng đi. Đừng có để một cô gái phải đợi cháu.

Benny cảm thấy hối hận. Chuyện này đang trở nên tệ. Rất tệ. Mình bắt đầu ghét cô gái này.

-----------------------------------------------------------
1h sau tại nhà Lins

Jimmy: Chào Benny lâu rồi không gặp. Trông cậu lớn hẳn so với hồi trước đó. Cậu đã ăn gì mà lớn thế này. Sữa hay là một thứ gì khác tương tự?

Benny thấy rất khó chịu. Giờ thì anh đã nhớ ra rồi. Cô gái này chắc chắn là Ruby. Cái con nhỏ đó. Hồi trước nó toàn ăn kẹo của mình và khi mình nổi khùng lên,nó khóc và đi mách ông bà mình.Mình toàn gặp rắc rối chỉ vì nó. May mắn là khi mình lên sáu gia đình mình đã chuyển đi và mình không bao giờ gặp lại nó nữa. Cái số mình xui nên giờ mình sắp phải hẹn hò với con nhỏ đó.Từ trước mình đã ghét nó và bây giờ vẫn thế. Sự thật này không bao giờ thay đổi.Chờ đã, có thể nó cũng ghét mình. Tại sao lại không nhỉ? Benny mải chìm đắm trong những suy nghĩ của mình nên không nghe thấy tiếng ông Lin đang nói với anh.

Jimmy: Benny? Benny? Trái đất gọi Benny! Trái đất gọi Benny!

Benny: À, xin lỗi. Cháu đang mải suy nghĩ.

Ông Lee nhướng mày : Cháu đang nghĩ gì thế?

Benny vội nói dối: Ồ, cháu đang nghĩ về Ruby. Đã lâu rồi cháu không gặp cô ấy.Chắc bây giờ cô ấy xinh lắm. Với lại ở đây làm cháu nhớ lại nhiều kỷ niệm cũ.
Ba người lớn tuổi cười.

Jimmy : Thực ra thì Ruby đang ở đây. Nó đang ở trên gác.Tại sao cháu không lên và xem nó đang làm gì nhỉ?

Benny tỏ ra xấu hổ: Dạ, được thôi! Cháu sẽ lên ngay

Anh đứng lên và rời khỏi đó.

Bà Lee: Jim à, Ruby đang làm gì vậy? Benny lên bây giờ có tiện không?
Jimmy cười khoái trá. Chắc chắn là con bé vẫn đang ngủ. Còn lúc nào tốt hơn để hai đứa nó gặp lại nhau hơn lúc này chứ? Ruby lúc nào cũng giống thiên thần khi nó đang ngủ. Thậm chí có thể nhìn thấy cái vòng trên đầu nó nữa cơ!

Ông Lee: Jim cậu quả thiên tài đấy. Tôi không thể nghĩ ra kế hoạch nào tốt hơn đâu.
-----------------------------------------------------------
Trong phòng ngủ của Ruby.

Benny gõ cửa. Không có ai trả lời. Ruby trở mình trên giường. Cô ấy vẫn ngủ.
Benny gõ cửa lần nữa. Vẫn không có ai trả lời. Cuối cùng anh bực mình và hét lên. Ruby, Benny đã trở lại đây. Tôi theo lệnh của bố cậu lên để ngắm khuôn mặt xấu xí của cậu đây. Cậu nghĩ là tôi muốn lắm hả? Còn lâu nhé. Tôi cũng chả muốn vào phòng của cậu đâu nhưng nếu tôi không vào tôi sẽ gặp rắc rối ngay. Và vì cậu đã không mở cửa nên tôi sẽ tự vào. Đến lúc đó thì đừng có khóc và trách tôi đã không báo trước vì tôi đã làm điều đó rồi.

Ngay sau đó Benny đạp tung cánh cửa.

Thật đáng ngạc nhiên là chừng ấy tiếng ồn không đủ để đánh thức nàng công chúa của chúng ta dậy.Cô vẫn nằm im trên giường hơi thở đều đặn.
Benny vừa làu bàu vừa tiến đến giường. Anh nghĩ ngày hôm nay sao mà đen đủi thế. Giờ thì anh lại phải đóng vai bảo mẫu và gọi cô nàng dậy. Bất ngờ anh dừng lại. Anh nhìn chằm chằm vào cô gái đang nằm trên giường. Anh như đông cứng lại và không thể cử động được.

Đây không phải là Ruby.Không phải là Ruby. Benny tự nhủ. Ruby xấu lắm mà

Ruby lại trở mình và cô chớp chớp mắt. Cô tỉnh dậy và thấy một khuôn mặt ngay trước mắt mình.

Ruby thét lên: Cứu! Bố ơi! Cứu con. Có kẻ lạ mặt vào phòng con!

Benny : Bình tĩnh nào, Ruby. Là tôi mà. Bạn cũ Benny đây

Ruby nhìn Benny một lúc rôi nói “ À đúng là Benny. Nhưng ai nói cậu là bạn của tôi, cậu là kẻ thù của tôi thì có. Cậu lúc nào cũng giật lấy những viên kẹo ngon nhất trong lọ nhà tôi.

Benny : Được rồi. Vậy tôi xin lỗi.Chuyện đó cách đây 18 năm rồi mà. Đừng có giận dữ như thế.

Ruby : Giận dữ? Tôi ấy à? Trông tôi có vẻ như đang giận dữ lắm sao. Để tôi nói cho cậu biết nhé. Trông cậu mới là đang giận dữ đấy.

Benny : Thôi thôi. Nghe này, bố cậu và ông bà tôi muốn chúng ta hẹn hò với nhau. Tôi không muốn đâu nhưng vì họ ép nên tôi mới phải làm. Tại sao chúng ta không lừa họ và cứ hẹn hò buổi tối nay đi. Sau đó chúng ta sẽ nói với họ rằng chúng ta ghét nhau đến mức không bao giờ muốn gặp lại nhau nữa

Ruby : Thôi được! Nhưng chỉ lần này thôi đấy. Tôi không thích lừa dối bố mình.

Benny : Được thôi. Tôi cũng không thích nói dối. Hãy xuống nhà và nói với họ tin tốt lành nào. Mong họ sẽ quá vui mà thôi không quấy rầy chúng ta nữa.

Ruby : Ý kiến hay đấy. Nhưng cậu có thể ra ngoài được không. Tôi cần phải thay đồ.

3h chiều

Ông Lee: Rất vui khi lại được nói chuyện với cậu, Jim. Tôi phải sớm gặp lại cậu mới được

Bà Lee: Đúng thế, chúng tôi rất vui. Nhưng bây giờ chúng tôi phải đi thôi. Lát nữa Ben có khách ở nhà. Nhưng mà Ben sẽ trở lại đây sớm thôi, đúng không?
Benny : Bà đừng gọi cháu là Ben nữa mà.

Bà Lee: Bà hiểu rồi! Chỉ có Ruby mới được gọi cháu là Ben thôi (thật ra Ruby đã gọi như thế để trêu Benny lúc trước). Cũng được thôi. Bà không định lấy cháu làm chồng đâu. Cháu làm sao sánh được với ông nội chứ.

Mặt Benny đỏ lên vì tức giận trong khi Ruby đỏ bừng mặt lên vì thẹn.

michkhoang_01
03-11-2008, 03:46 PM
Chương 10: Cuộc hẹn của Benny và Ruby.




Translated by michkhoang_01



5h chiều tại nhà Ruby

Jimmy : Tại sao con vẫn chưa chuẩn bị gì hết vậy? Bố tưởng con có một cuộc hẹn với Benny một tiếng nữa mà !

Ruby : Bố! Con không mất đến 1 tiếng để thay đồ đâu.

Jimmy : Vậy thì con hãy đi chuẩn bị đi! Bố muốn con phải thật xinh đẹp. Benny là anh chàng được đấy. Con đừng bỏ lỡ!

Ruby thở dài: Vâng, thưa bố. Con sẽ đi chuẩn bị ngay đây.

-----------------------------------------------------------
1 tiếng sau đó.

Benny lái chiếc BMW mới cóong đến đón Ruby. Trông anh rất bảnh. Có biết bao cô gái đã ném hoa hồng lên xe của anh trên đường đến nhà Ruby (anh chàng này được hâm mộ dữ :))). Benny chỉ cười thầm và đầy hi vọng rằng có khi tối nay anh lại chiếm được tình cảm của Ruby cũng nên. Quái thật, anh nghĩ, mình chưa bao giờ nghĩ mình lại thích Ruby được. Hồi nhỏ Ruby chỉ là cô nhóc phiền toái và xấu xí.

Ruby ra mở cửa: Chào Benny. Hôm nay thế nào?

Ruby mặc một bộ váy ngắn. Cô ghét váy ngắn nhưng Jimmy muốn cô mặc nó tối nay. Ôi! Những ông bố, Ruby nghĩ, họ lúc nào cũng kỳ lạ.

Benny nhìn Ruby với vẻ hài lòng: Mình thấy là cậu đã thay đồ và sẵn sàng để đi rồi.

Ruby khó chịu: Vậy cậu nghĩ gì đây? Hay cậu tưởng tôi sẽ đi khắp nơi và không mặc gì cả?

Benny cười: Mình không có ý đó mà.

Ruby : Hừ!

Họ rời khỏi nhà và đi đến nhà hàng Chinatown.

-----------------------------------------------------------

Cùng lúc đó tại băng nhóm trộm cướp Julian Chen.

Julian : Nhanh lên, Alec.Kiếm cho cậu một bộ cánh tử tế và đi đến nhà hàng Chinatown ngay bây giờ đi. Gigi, đi cùng cậu ta. Ruby và Benny đang ở đó đấy. Hai người hãy đến đó và để mắt tới họ.

Alec : Không được đâu sếp. Ruby sẽ nhận ra tôi ngay. Tại sao sếp không bảo Nic hay Leo đi? Ruby không biết họ.

Julian : Ý kiến hay đấy! Leo, đi thôi! Đừng có quên kiếm chác thêm đấy.

Leo vừa làu bàu vừa thay đồ và theo Gigi ra ngoài.

-----------------------------------------------------------

Tại nhà hàng Chinatown.

Ruby và Benny mải mê nói chuyện nên không để ý đến một đôi nam nữ đang chăm chú nhìn họ. Dù họ không phải là một đôi thì họ cũng đã có những năm tháng chơi đùa cùng nhau.

Benny :… anh chàng cứ đập đầu xuống đường ray cho đến khi nó bật máu. Trông cũng hơi ghê và anh ta đã phải khâu mười hai mũi song cũng đáng khi bạn gái anh ta đã quay trở lại ngay với anh ta.

Ruby : Ôi! Anh chàng tội nghiệp!

Họ nói chuyện trong khi Gigi và Leo nghe. Hai tiếng sau, Ruby và Benny ra về. Lúc này Gigi và Leo đã “thu nhập” được khá nhiều, họ cũng biết rằng thông tin của Julian sai bét. Có vẻ như Benny và Ruby chỉ là bạn.

-----------------------------------------------------------

Ở cổng nhà Ruby.
Ruby : Cảm ơn nhiều vì bữa tối, Benny. Mình đã rất vui!

Benny : Mình cũng vậy. Sau này có dịp chúng ta sẽ lại đi chơi và nói chuyện tiếp chứ?

Ruby : Được chứ. Mình sẽ rủ thêm vài người bạn nữa. Đến lúc đó thì tha hồ mà buôn chuyện.

Benny có vẻ buồn vì Ruby chỉ coi anh như một người bạn. Tuy nhiên, anh đồng ý với gợi ý của cô. Anh tự nhủ, tất cả mọi mối quan hệ đều bắt đầu từ tình bạn.

Benny : Ồ, mình phải đi đây. Vậy giờ này tuần sau nhé. Mình sẽ rủ thêm một người bạn đến.

Ruby : Tuyệt! Tại sao cậu không rủ một cậu bạn trai và mình sẽ rủ thêm một cô bạn gái nhỉ? Chúng ta sẽ chơi trò mai mối.

rubynhu
13-11-2008, 03:59 PM
Trùi ui truyện hay quá, post tiếp đi bạn

michkhoang_01
14-11-2008, 08:57 PM
Xin lỗi cả nhà thời gian này mich bị kín lịch nộp bài báo cáo mấy môn cuối khóa và sắp thi nữa nên ko đảm bảo thời gian dịch fic đều đặn được.Chiến đấu xong xuôi nhất định sẽ dịch típ thật nhanh. Hic, cáo lỗi cáo lỗi:cry::cry::cry:

michkhoang_01
13-03-2009, 03:42 PM
Chương 11: Cơ hội để Alec tán tỉnh.




Translated by michkhoang_01


Tại băng nhóm trộm cướp của Julian Chen.

Julian: Tốt chứ?

Gigi: Cái gì tốt cơ?

Julian: Cậu đang giả ngốc hả? Cậu đã kiếm chác được bao nhiêu tiền? Mối quan hệ giữa Ruby và cái gã đó là gì vậy?

Leo: Chúng tôi kiếm được khá nhiều tiền (anh chàng dốc túi ra, bên trong chứa đầy ví và ngọc). Dù thế nào đi nữa đó cũng ko phải là điểm đáng chú ý. Chúng tôi đã phát hiện ra Benny và Ruby chỉ là bạn. Họ biết nhau từ hồi còn nhỏ. Benny và Ruby sẽ gặp lại nhau vào giờ này tuần tới. Họ sẽ chơi trò mai mối.

Julian: Được rồi. Điều này khiến cho mọi việc dễ dàng hơn với chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phải dè chừng. Rất nhiều đôi mới đầu cũng chỉ là bạn. Alec, tốt hơn là cậu nên đến tập đòan nhà Lins vào ngày mai. Cậu cần phải tìm hiểu Benny và giả vờ làm bạn cậu ta. Hãy làm cho cậu ta dắt cậu đến buổi hẹn tới với Ruby nhưng hãy tán tỉnh Ruby thay cậu ta.

Alec: Được thôi. Tôi sẽ đi viết vài chữ cho người quản lý ngay bây giờ. Có thể tôi sẽ có một buổi phỏng vấn vào ngày mai.

Nic: Hừm. Tôi cũng có thể làm tốt công việc đó đấy. Viết những lá thư. Haha.

-----------------------------------------------------------

Sáng ngày hôm sau tại tập đòan nhà Lins.

Alec đứng bên ngòai tòa nhà. Anh nhìn ngắm tòa nhà trước mặt mình và thầm nghĩ đây là nơi Ruby làm việc. Trống ngực anh đập mạnh và anh tự cười thầm mình. Tiến lên nào, Alec tự gõ vào đầu , mình ko phép được cảm thấy thế này, nhớ không? Alec hít một hơi thật sâu và bước vào tòa nhà.

Alec : Uhm, xin lỗi tôi có thể tìm phòng quản lý nhân sự ở đâu. Tôi có một cuộc phỏng vấn ngày hôm nay.

Cô gái trẻ ở bàn tiếp tân ngước nhìn lên. Alec thấy cô gái này rất quen nhưng anh không thể nhớ đã gặp cô ở đâu.

Cô gái: Là anh sao anh Su. Thật ngạc nhiên khi thấy anh ở đây. Tôi đã nghĩ là anh làm ở đây.

Alec : Uhm, ko. Người em họ của tôi làm ở đây. Tôi cần một công việc và cô ấy gợi ý là tôi nên đến đây.

Cô gái cười nghịch ngợm:Tôi ko nghĩ vậy. Anh ở đây là vì Ruby, đúng không? Thật là một anh chàng dễ thương, Nếu tôi có thể tìm được một anh chàng yêu tôi nhiều như anh yêu Ruby thì tôi sẽ rất hạnh phúc.Lạ là Ruby chưa bao giờ nói về anh sau buổi khiêu vũ đó.

Alec khó chịu. Bằng cách nào mà cô gái này biết anh?

Alec : thưa cô,tôi ko biết cô, Bằng cách nào mà cô biết tôi thể?

Cô gái: Tôi là Vicki Zhao.Là người nghĩ là sẽ được anh mời nhảy. Tôi cũng ko nghĩ là anh sẽ nhớ tôi . Anh quá mải mê ngắm Ruby hơn là để ý đến tôi.

Người đàn ông: Cô Zhao! Cô có rỗi không. Chúng tôi cần sự giúp đỡ. Cô có thể đến đây 1 lát không?

Vicki: Ôi! Tôi có việc phải đi. Chỉ cần đi đến tầng sáu anh sẽ tìm được phòng quản lý nhân sự. Thư ký ở đó là cô Jessia. Chúc anh may mắn !

Alec bước tới thang máy một cách chậm rãi. Anh bước vào trong khi nó mở ra. Trước khi cánh cửa đóng lại , một giọng nói trong trẻo gọi với theo” Chờ tôi với”.

Alec nhấn nút ,cánh cửa mở ra và cô gái chạy vào.

Cô gái: Cám ơn! Tôi sẽ gặp rắc rối nếu tôi lỡ mât thang máy. Cô gái ngước mắt lên nhìn.
Cô gái: Anh.. ALEC! Anh đang làm gì ở đây thế?

Alec nghĩ giọng nói này quen lắm. Anh nhìn sang bên cạnh và ….

Alec: Ruby ! Thật vui vì gặp em ở đây!

Ruby: Sao anh ở đây vây? Anh đang tìm cô em họ hay gì à ?(Rõ ràng là, cô ấy có trí nhớ tốt hơn Vicki).

Alec: Uhm, anh cần một công việc.

Ruby cướp lời “ Vậy là anh đã quyết định đến đây để tìm 1 công việc. Tuyệt quá! Em sẽ tới phòng trưởng phòng nhân sự với anh. Dù sao em cũng đang cần đến đó. Có khi sự có mặt của em có thể giúp anh có 1 công việc đó".

Alec: Cảm ơn em.

-----------------------------------------------------------

Tại phòng quản lý nhân sự.

Ruby: Jess .Tôi đây. Ông Chiang có đó không vậy?

Jess nói vào máy: Có thưa cô. Ông ấy đang đợi cô. Ông ấy còn nhắn rằng có một thanh niên trẻ tên là Alec Su có thể sẽ đến cùng giờ này.Cô có nhìn thấy anh ấy đâu không?

Ruby: Có anh ấy đang đi cùng tôi đây.

Jess: Hay quá. Khi cô nghe tiếng bíp hãy kéo cánh cửa mở ra.

BÍP.

Ông Chiang: Xin chào, cô Lin. Còn đây chắc là cậu Su ?

Alec: Vâng, ông Chiang. Rất vui khi được gặp ông.

Ông Chiang: Tôi cũng rất vui khi được gặp cậu. Mời hai cô cậu ngồi.

Ruby và Alec: Cám ơn.

Ông Chiang : Xem nào .... Được rồi ,cô Lin, ông Lin có đề cử cô lên làm quản lý tài chính thay ông Peng đã nghỉ hưu. Ông ấy nghĩ rằng cô sẽ quản lý tài chính cho công ty rất tốt .Còn cậu Su, chúng tôi cần một nhân viên mới cho cô Lin. Cậu có muốn được là một trong những nhân viên được lựa chọn đầu tiên cho phòng tài chính mới không cậu Su ?

Alec không thể tin vào sự may mắn này: Vâng dĩ nhiên là được .Tôi rất vui khi được làm công việc này.

Ông Chiang: Tôi nghĩ thế là ổn rồi đó. Cô Lin và cậu Su hãy nộp cho tôi bản báo cáo của phòng tài chính vào 8h sáng ngày mại. Tạm biệt. Rất vui được nói chuyện với hai người.

Alec và Ruby: Cám ơn ông!

-----------------------------------------------------------

Bên ngoài.

Alec: Wow ! Vậy là anh đã có một công việc. Nhanh thật. Những công ty trước đây phỏng vấn đều giống như tra tấn anh vậy.

Ruby: Tuyệt quá vậy là cuối cùng anh đã ở đây.

Alec: Yeah! Anh rất thích ... Không ý anh là làm việc cùng em .

Ruby nở nụ cười duyên dáng: Em cũng vậy. Chà , em phải đi bây giờ. Em cần đóng gói đồ đạc ở văn phòng của mình. Gặp lại anh vào ngày mai nhé!

Alec: Gặp lại em sau nhé!

Alec nhìn theo thân hình uyển chuyển của Ruby khi cô quay người bước đị. Thật hoàn hảo. Alec nghĩ đến buổi tối mà họ đã nhảy cùng nhau. Anh mỉm cười khi nhớ đến nó

Alec tự nhủ: Đây chắc chắn là cơ hội để tán tỉnh cô ấy.