PDA

View Full Version : [Fanfic] Hàn điệp



♫ Love Autopsy ♫
31-01-2008, 10:01 PM
Đây là 1 câu chuyện buồn, câu chuyện buồn về thân phận của 1 kĩ nữ dưới thời đại nhà Hán, lúc này không còn phồn thịnh nữa mà đã trở thành 1 đế chế mục nát và suy tàn. Vì là fanfic đầu tay nên không thể tranh khỏi sai lầm và thiếu sót, hy vọng sẽ nhận đc phản hồi tích cực từ các bạn
Poster hiện vẫn trg giai đoạn hậu kỳ, hứa là sẽ post lên sau, mình xin giới thiệu trc các nhân vật chính.
http://i217.photobucket.com/albums/cc178/emma_watson_cool/264795577_be2aae16cc.jpg
Vương Tử Lan
http://i217.photobucket.com/albums/cc178/emma_watson_cool/264795578_d8e1f57c54.jpg
sau trở thành kĩ nữ Hàn Điệp
http://i217.photobucket.com/albums/cc178/emma_watson_cool/U105P28T3D306458F326DT2004021817185.jpg
tướng quân Nghị Phong
http://i217.photobucket.com/albums/cc178/emma_watson_cool/U105P28T3D1078895F326DT200605111850.jpg
Lâm Phong
http://i217.photobucket.com/albums/cc178/emma_watson_cool/dt4.jpg
Ban Cơ
http://i217.photobucket.com/albums/cc178/emma_watson_cool/logzg2.jpg
Công chúa Mộng Lâm

Câu chuyện này lấy cảm hứng từ 1 câu chuyện truyền kỳ nổi tiếng trg lịch sử HQ về nàng Ju Non-Gae thời đại Chosun, nhưng có thêm thắt nhiều tình tiết và đc đưa về đất nc TQ vì dú sao TQ cũng có 1 nền văn hóa khá giốn với Vn ta -> dễ tưởng tượng hơn.

chuotcon_taehee
31-01-2008, 10:33 PM
Mình cảm thấy cái topic này ko liên quan gì đến fei mấy :( vì Fei ko tham gia phim này
Với lại đây là ảnh ghép chứ ko phải fei bạn nên post 2 hình của FF qua bên ảnh ghép thì phù hợp hơn

Speed
31-01-2008, 11:29 PM
Mình cảm thấy cái topic này ko liên quan gì đến fei mấy :( vì Fei ko tham gia phim này
Với lại đây là ảnh ghép chứ ko phải fei bạn nên post 2 hình của FF qua bên ảnh ghép thì phù hợp hơn

Fan Fiction :cold:

♫ Love Autopsy ♫
01-02-2008, 10:03 AM
@chuột: đây là fanfic, làm fanfic để khuấy động box mà bạn, ở box Fei đã có 2 cái fanfic là Thiên nữ truyền ký, Bão vũ cuồng phong, còn bên ss Tamia thì có Đom đóm mùa thu và 7 ngày định mệnh.
@all: đang viết dở, khi nào xong mình sẽ post lên
Sory cả nhà, mình vừa đổi tên 1 số nhân vật. Kính mong mọi người xem lại nhá.

hoalongnu
01-02-2008, 10:28 PM
@JoseMourinho:
box Fei rất ít người viết fanfiic nên ss rất muốn xem fic của em viết thế nào;;) em viết xong hồi nào thì cứ post lên cho mọi người xem trước hen:x

vivi_bobo
01-02-2008, 10:51 PM
JoseMourinho ơi! bạn post lẹ đi bạn, mong chờ fic của bạn lắm đó, thấy wa bên các box khác ai cũng làm fanfic(đặc biệt là box jimmy đoá) bạn post lẹ lên nha, thankssssssss

♫ Love Autopsy ♫
02-02-2008, 12:27 PM
Cả nhà ơi, nếu hem có gì thay đổi thì ngày mai iem sẽ post chap 1 lên nhá. Nhưng warn trc là hem biết mọi người có khoái lại truyện này hem, nó có màu sắc kiểu phim Vương Chiêu Quân đóa, em mê drama này lém í nên hơi bị ảnh hg. Với cả nó cũng hơi mang phong cách của Nô tì Mẫu Đơn (Peart Buck) với lị Triệu Phi Yến (Nam Cung Bắc) hi hi hi.....

Princesses & Fairies
03-02-2008, 08:14 AM
Mình mới đọc phần mở đầu của bạn. Cũng hay lắm ấy chứ. :smile:. Nếu viết xong phần nào thì bạn cứ post lên để mọi người xem trước nha. Nhớ đừng quên post kèm hình hoặc poster nhé. :)

♫ Love Autopsy ♫
03-02-2008, 12:18 PM
Em xin thông báo là fic nì khá dài, hem biết mọi người có kiên nhẫn theo dõi đc hem. Mà văn chg em thì cũng hem lai láng mí. :embarrassed: :embarrassed: Ai đọc xong thì cho ý kiến nhá, nếu hem hay cứ nói, em hem bùn đâu. Iu cả nhà:sweet_kiss: :sweet_kiss:

Chương 1:
Mùa xuân lại tới trên vùng núi Vũ Di. Bấy giờ, cảnh vật đương vào thời kì nở rộ. Hoa đào nở hồng rực một vùng. Những nhành hoa mảnh mai đùa trong gió xuân hây hẩy. Bầu trời trong xanh không một gợn mây in bóng lên mặt hồ trong veo tựa pha lê.

Cứ vào độ này, người ta lại tổ chức lễ hội, gọi là hội đón xuân, chào mừng mùa xuân đến làm băng tan tuyết chay, khiến đất trời thêm rạng rỡ, đẹp đẽ như 1 bức tranh sơn thủy hữu tình.

Thấp thoáng bên dòng suối bóng dang 1 thiếu nữ vận áo hồng xinh đẹp. Nàng lặng lẽ ngắm dòng nước chảy xiết, băng qua những mảnh đất màu mỡ, băng qua những hòn đá mấp mô, chảy về hướng xa xăm không rõ bến bờ.

-Lan muội lại tới đây sao? - Giọng 1 chàng thanh niên trẻ tuổi vang lên, cùng với đó là tiếng bước chân tiến lại gần.

Tử Lan quay lại nở nụ cười:

- Phong ca không ở nhà giúp Tứ Nương sao?

- Mẹ ta nói ta đi tìm Lan muội. Việc nhà là việc của nữ giới, đâu phải việc của cánh nam nhi.

Tử Lan đứng dậy, chu môi lên xinh đẹp, đôi môi nàng tựa bông hoa anh đào chún chím nồng nàn hương xuân:

- Nam nhi chí lớn ghê nhỉ? Như huynh suốt ngày lêu lổng thì gây dựng nên cái gì chứ?

- Rồi Lan muội xem, đến lúc ấy thán phục cũng chưa muộn đâu.

Tử Lan bật cuời khanh khách, đến tiếng cười của nàng cũng tựa như tiếng chim sơn ca hót mỗi buổi sớm tinh mơ. Bất chợt nàng bắt gặp cái nhìn của Lâm Phong.

- Phong ca nhìn gì muội? Bộ chưa thấy con gái cười bao giờ ư?

Lâm Phong lại gần:

- Con gái cười thì thấy nhãn mắt rồi, nhưng Lâm Phong này cả đời chưa từng thấy người con gái nào cười đẹp như Lan muội.

- Phong ca thật biết nói đùa.

- Ai thèm trêu Lan muội chứ?

Đúng là Lâm Phong không hề nói dối, Tử Lan đẹp thật, vẻ đẹp rực rỡ tràn trề nhựa sống át lên cả cánh rừng bạt ngàn anh đào đương thì rộ nở. Chẳng có gì phải phân vân khi bảo Tử Lan là cô gái đẹp nhất vùng, không 1 cô gái nào đồng trang lứa sánh đc với nàng.

Họ rảo bước men theo dòng suối. Lâm Phong đi trước, Tử Lan theo sau. Chàng ngoái nhìn xuống làn nước róc rách trôi, thấy bóng Tử Lan yêu kiều như liễu rủ, gương mặt hoa lộ rõ nét bần thần tư lự, tựa như nàng đang nuối tiếc hay mơ mộng về 1 cái gì đó thăm thẳm mờ xa.

-Lan muội nghĩ gì vậy? Nói ta nghe đc không? - Chàng đặt tay lên vai Tử Lan trìu mến.

-Phong ca thử nói xem, dòng nước bình lặng này sẽ trôi đến miền đất xa xăm nào ở chân trời tít tắp kia? Giá như muội cũng có thể là 1 giọt nước, để đc chu du khắp chốn trần gian. Giọt nước tuy nhỏ bé mà chứa đựng biết bao mênh mông trong hồi ức. Liệu có bao giờ muội đc như giọt nước kia không? Có bao giờ muội có thể rời làng và nhìn ngắm phồn hoa đô hội bên ngoài?

- Thế giới bên ngoài đâu thể đẹp bằng thiên đường của 2 chúng ta.

- Nhưng muội tò mò muốn biết đến kinh thành nô nức yến anh, thị trấn tấp nập cửa hàng cửa hiệu. Chứ cứ ở đây mãi thì buốn tẻ lắm. Chẳng nhẽ huynh không thấy buồn tẻ sao?

- Ở đây Lan muội và ta có thể chơi đuổi bắt, tập bắn cung, ngày ngày ngâm thơ, hái lượm, hát hò, thổi sáo, đi dạo khắp nơi. Cuộc sống lúc nào cũng thanh bình, êm ả, chẳng phải lo nghĩ gì.

-Nhưng nếu muội đã chơi chán rồi thì sao? Ngày trước cha muội làm quan huyện, bây giờ đã từ quan, cha thường kể muội nghe về những đòn thương hồ, những đoàn lái buôn với hàng xấp lụa hảo hạng, nước hoa thơm nứa, mũ áo lấp lánh. Muội cũng muốn đc 1 lần thấy họ.

- Nếu Lan muội thích, sau này Phong ca sẽ cố gắng tu chí rèn luyện, đi làm tướng quân, lúc ây đưa Lan muội đi khắp nơi cưỡi ngựa thưởng hoa.

-Phong ca hứa nhé! - nàng vui sướng reo lên như 1 đứa con nít.

- Ừ thì hứa.

-Hứa phải giữ lời cơ.

- Đã bao giờ ta thất hứa với Lan muội chưa?

-Vậy thì ngoắc tay nào.

Tử Lan chìa ngón út ra, cả Lâm Phong cũng vậy. Chàng thầm nghĩ cái ngoắc tay này đã là lời giao ước giữa cuộc đời họ. Sẽ chẳng có gì có thể ngắn cách họ đc nữa.



* * *

Mọi ngườicho ý kiến về đoạn đầu nha, dù vẫn chưa có gì xảy ra. Chg 1 chưa hết đâu, còn khá dài.

snow_summer
03-02-2008, 02:30 PM
Fic này là fic đầu tiên về FeiFei mà tôi từng đọc. Bạn viết chap mở đầu này còn hơi ngắn nên chưa có nhiều tình tiết được hé lộ (theo tôi thì đây chưa phải là 1 chap).
Theo cá nhân tôi thấy cách kể chuyện trong fic này tựa hồ như trong các truyện khiếm hiệp TQ.
Mà bạn ơi, bạn vẫn còn viết sai chính tả đấy, trong câu: "Họ dảo bước men theo dòng suối." thì từ "dảo" phải là "rảo" mới đúng.
Nói chung fic của bạn có một cốt truyện rất hấp dẫn! Mong phần tiếp theo của bạn.

♫ Love Autopsy ♫
03-02-2008, 04:20 PM
Đây hem phải 1 chap, bạn đoán chuẩn lém. Thank về nhắc nhở cái chín tả, mình hcj văn hem giỏi lém mà. Với lị đây hok phải truyện kiếm hiệp đâu bạn ạ, ừ thì mình cũng coi qua 1 số tác phẩm của bác Kim nên cũng hơi bị ảnh hg 1 tẹo. Bạn là mem mới à, hoan hô đến box Fei nha. trg box cũng có 1 số fic cũ đó, bạn nên đọc đi, cũng rất hay à.

vivi_bobo
03-02-2008, 06:24 PM
hay đó JoseMourinho, nhưng về phần chính tả có hơi sai, nhưng hem sel đọc vẫn có cảm xúc, JoseMourinho nè! bạn viết tiếp đi nha viết đc chừng nào thì post lên chứng ấy mình rất thích truyện bạn viết đoá

Princesses & Fairies
04-02-2008, 01:57 AM
Bạn viết truyện hay lắm tuy có sai chính tả 1 chút. Bạn viết rất dễ hiểu, mình có thể hình dung ra hết. Mong bạn phát huy tiếp để cho ra đời 1 tác phẩm thật dài, thật hay, thật hấp dẫn nha. :smile:

♫ Love Autopsy ♫
04-02-2008, 05:30 PM
Hai người trở về. Người dân trong làng lúc này ai nấy đều bận rộn: người tỉa hoa, người bày biện, người trang hoàng, người nhảy múa hát hò vui vẻ... Tất cả đều rang rỡ hồ hởi sức xuân, áo quần tươm tất, vui tươi chào đón mùa xuân mới.

- Lan nhi đi đâu vậy? Vào giúp mọi người 1 tay nào.- mẹ nàng gọi - Lần này là không trốn đc đâu.

Tử Lan không thích những việc bếp núc lặt vặt. Nàng thường ỷ vào mẹ, người phụ nữ đảm đang, khéo léo. Cũng chính vì mẹ mà cha nàng đã xin từ quan về ở ẩn, vì mẹ mà cha đã quyết định rời bỏ chốn phù hoa. Tử Lan không giống mẹ, ngoại trừ đôi mắt, đôi mắt đẹp đến kì lạ. Mắt nàng không gióng mắt những thiếu nữ khác: Chúng sáng trong như làn nước, hai con ngươi như hai đóa hoa đen lay láy xinh đẹp, hàng mi dài vút cong, đôi lông mày thanh tú như trong bức họa nổi bật trên gương mặt trắng ngà và dưới mái tóc mượt mà được tết đuôi sam gọn ghẽ. Song, người ta bảo, mắt nàng thậm chí còn đẹp hơn mắt mẹ nàng nữa: mắt mẹ nàng có vẻ tiều tụy u uất của 1 người phụ nữ từng chịu sự đầy đọa của lễ giáo phong kiến hà khắc và bất công, còn với Tử Lan, hai đồng tử đen và to lạ thường giữa tròng trắng trong lúc nào cũng rạng ngời tươi trẻ.

- Mẹ à! - Nàng kéo tay bà, giọng nài nỉ - Mẹ để con về nhà đem đàn đến nhé.

Bà lườm cô con gái kiều diễm 1 cái rồi đành nhượng bộ nhưng trong giọng có phần trách móc yêu:

- Thôi đc, nhưng là lần cuối cùng đấy.

Nàng cười đẹp tựa cánh bướm vút bay. Ngắm nhìn cái nụ cười tuyệt mĩ ấy, đúng là chẳng ai nỡ trách nàng. Kéo tay Lâm Phong, nàng giục:

-Ta đi nhanh nào!

Tử Lan chơi đc nhiều thứ nhạc cụ: tì bà, thất huyền cầm và nàng còn biết thổi sênh - những ống cây sáo làm từ ống trúc. Từ khi mới lên 5, cha nàng đã dạy nàng đàn hát. Vốn thuộc dòng dõi con nhà quan lại, tuy chỉ mang chức quan thấp, song ông cũng là con người tài hoa. Tiếng đàn của ông từng được Hán Thành đế khen ngợi trong 1 lần nhà vua vi hành tìm hiểu tình hình dân chúng nơi miền núi. Ông thích chơi thất huyền, tiếng thất huyền sao mà bi ai não nùng khôn xiết, cũng giống như cuộc đời ông lắm thăng trầm biến cố. Tử Lan thì khác, nàng mới 15 tuổi, nàng trẻ trung trong sáng, cuộc đời nàng chưa từng tì vết, tuy gia cảnh chẳng có gì gọi là khấm khá nếu chưa muốn nói là cũng phần nào cực nhọc nhưng cha mẹ chưa từng để nàng phải khổ, nàng chưa từng phải nếm trải đắng cay, phải chăng vì thế mà nàng không ưa thất huyền cầm mà chỉ thích nhạc khúc của cây đàn tì bà, tuy buồn man mác nhưng trong trẻo và giàu sức sống? Còn thổi sáo là do Lâm Phong dạy nàng. Họ thường cùng thổi sáo bên dòng suối mát trong. Tiếng sáo trầm bổng vi vút lên tận trời xanh bao la, cuộc sống nơi miền sơn cước sao mà bình yên như một giấc mộng của thiếu nữ đương thì trổ rực.

Tử Lan trèo lên cầu thang và lấy cây đàn tì bà của mình xuống. Họ cùng chạy vội đi. Tới nơi thì lúc này tất cả đã chẩn bị xong xuôi, trời chiều xẩm tối, mặt trời bắt đầu lặn sau rặng núi xanh.

-Kìa, Lan nhi tới rồi. Lan Nhi hãy bắt đầu đi.

Lâm Phong rời khỏi Tử Lan đi về phía những người khác. Chàng nhìn nàng với vẻ say đăm thiết tha. Tử Lan ngồi xuống, tay áo hồng để lộ đôi bàn tay mảnh dẻ, xinh xắn và tròn trặn. Nàng đưa những ngón tay dài yêu kiều lướt trên dây đàn. Tiếng đàn vang lên, thánh thót như tiếng suối reo, lại vi vút như tiếng gió đìu hiu se sẽ đậu trên mặt nước. Âm thanh lúc bổng lúc trầm, khi dồn dậm khi chậm rãi thư thả, tiếng đàn không chỉ là tiếng gỗ Ngô Đồng mà đã trở thành tiếng của vạn vật trào dâng đâm trồi nảy lộc khi mùa xuân tới. Khi âm thanh cuối cùng chấm dứt, mọi người ai nấy tấm tắc ngợi khen. Tài chơi đàn của Tử Lan quả là tuyệt kĩ, kể cả cha nàng trước đây cũng khó mà bì kịp.

- Lan muội đánh đàn tuyệt quá! - Lâm Phong la lên tán dương. Mọi người ai nấy đồng tình ủng hộ. Họ tuy ít học, quanh năm ngày tháng lao động chân tay, chẳng hiểu gì về cầm kì thi hoạ, chẳng hiểu gì về âm luật, về thi nhã thanh cao của tiếng đàn, nhưng Tử Lan chơi hay đến mức tiếng đàn của nàng có thể đánh thức cái đẹp trong những tâm hồn tầm thường vị kỉ, nàng chơi tuyệt đến độ ngay cả kẻ phàm phu tục tử cũng phải nhận ra cái đẹp trong cái giản dị tinh khôi.

-Nhà họ Vương thật là có phúc - thím Triệu thốt lên - có cô con gái nhan sắc đã hơn người mà lại tinh thông thơ văn nhạc hoạ. Đúng là trên đời khó kiếm người thứ hai.

-Phải đấy, Vương cô nương xinh đẹp như hoa nở, tài năng hiếm có, không biết ai có diễm phúc đc kết duyên cùng.

-Vương muội cũng đã qua tuổi 15, cũng nên chọn ý trung nhân đi là vừa.

Tử Lan thẹn ửng mặt, trông nàng càng đẹp hơn bao giờ hết, nước da mịn màng hồng hào như trái nho thu.

- Ta thấy Vương cô nương dung mạo xinh đẹp, tính tình đoan chính, còn Lâm huynh đệ cũng là người tinh thông võ nghệ, dũng cảm hơn người, hơn nữa Vương gia và Lâm gia cũng có mối giao tình từ trước, vậy sao không nhân dịp vui này mà tác thành đôi lứa cho hai bên? Dù sao cả hai cũng đã đều đến tuổi dựng vợ gả chồng, chẳng phải là song hỷ lâm môn hay sao? -Vị trưởng thôn đứng lên dõng dạc nói.

- Phải đấy phải đấy! - Tất cả mọi người trong ngoài đồng tình ủng hộ.

Tử Lan cảm thấy ngại ngùng khi cả làng bàn chuyện hôn nhân đại dự của cả đời mình. Nhưng hơn hết, nàng cảm thấy bồn chồn âu lo. Nàng đã từng chứng kiến những người bạn mình đi lấy chồng, cả ngày phải ở nhà làm lụng, chăm sóc gia đình, con mọn tay bồng tay bế. Tử Lan cò trẻ, hơn nữa nàng lại giàu ước mơ, tâm hồn nàng phiêu bạt khắp nơi, nội tâm nàng đâu có giản đơn và hạn hẹp như những thiếu nữ khác. Nàng ghét cái cảnh sống bó buộc như tù đầy với xiềng xích là những quy luật gia phong còn gông cùm là bổn phận làm dâu làm vợ làm mẹ. Tử Lan yêu cuộc đời tự do lớn lên như 1 bông hoa dại, nàng đâu dễ gì chôn chân nơi đây, nàng còn muốn nhìn thấy kinh thành bao la rộng lớn, nàng còn nuốn ngắm nhìn những thương gia giàu có, nàng thậm chí còn tưởng tựong ra các hoàng tử khôi ngô tuấn tú, những công chúa kiều diễm như hoa, những phi tần rực rỡ trong phục sức gắn vàng gắn bạc, và kể cả vị hoàng đế oai phong lẫm liệt. Cả 1 cuộc đời đẹp đẽ còn ở phía trước, nàng có ngốc gì mà đóng cái cửa sổ mộng mơ ấy lại để mà tự trói buộc mình bằng sợi dây phong kiến?

Nàng nghĩ tới Phong ca. Phong ca và nàng đã sống cuộc đời thật nhàn tản trên cánh đồng hoa vàng rực mênh mông, trong cánh rừng anh đào phủ hồng một chốn, dưới ánh sao lấp lánh của miền nội cỏ hoang vắng đơn sơ. Nàng không hiểu sẽ ra sao nếu 1 ngày kia nàng không đc nghe tiếng sáo huýt vui tươi của Phong ca. Nàng không dám nghĩ sẽ thế nào nếu 1 ngày chỉ còn mình nàng giữa bạt ngàn VŨ Di, không có bàn tay Phong ca đặt lên vai nàng trìu mến. Nhưng... nàng không thể vì chàng mà từ bỏ ước mơ của mình. nàng tự hỏi có lẽ nàng đã tham lam quá chăng? Trên thế gian có mấy ai được mãn nguyện, đc cái này vị tất phải từ bỏ cái kia.

Chợt Lâm Phong lên tiếng:

- Lan muội à, điều Trần trưởng thôn vừa nói cũng là điều ta muốn nói với Lan muội từ lâu rồi.

Tử Lan giật mình, nàng chẳng thể ngờ rằng Phong ca lại sẽ nói những điều như vậy.

- Muội.... - Nàng ấp úng, rồi lại hối tiếc vì đã mở miệng nói, sẽ phải đáp lại ra sao đây.

Nàng không ngửng lên, nhưng biết rõ đôi mắt ấm áp của Phong ca đang nhìn mình, chờ đợi câu trả lời chấp thuận. Cái nhìn chăm chú ấy khiến nàng cáng thêm khó xử.

Phong ca và nàng.... Nàng nhớ lại những ngày trèo bè ra hồ, nàm ngắm mây trời, Phong ca bảo hai đám mây trên trời là chàng và nàng, lúc nào cũng quấn quýt vui tươi. Rồi những ngày đông băng giá họ cùng sưởi ấm bên bếp lửa đun trà nghi ngút mùi thơm. Nàng lạnh, chàng khoác tay lên vai nàng để nàng dựa vào vai mình cho ấm. Cả những ngày cùng nhau đi chăn bò. Trong khi đàn bò nhẩn nha gặm cỏ, họ lại chơi trò đuổi bắt, đến khi mệt nhoài thì lăn ra giữa đồng xanh mà nghỉ. Nàng thấy đứa bé nhà bên có con diều, chàng cũng làm tặng nàng một cái hình đôi bướm. Họ cùng chạy lên núi, tiếng sáo diều vi vút ngân nga. Và những chiếc thuyền nan bằng giấy,... Nàng lặng im, thời gian kéo dài như vô tận. Rồi sẽ đến đâu? Nàng không biết.

vivi_bobo
04-02-2008, 10:27 PM
yeah! bóc tem đầu tiên nè!:biggrin: :biggrin:
JoseMourinho ơi! sel bạn post 2 bài mòa cùng 1 chủ đề vậy lèm mình tưởng truyện dài lém đọc sướng, ai dè cùng 1 tập, huhu. JoseMourinho nè! về phần chính tả so với bài đầu tiên có tiên bộ, đáng khen đoá, mong JoseMourinho tiếp tục cố gắng và phát huy nha!!!!! ngày nào mình cũng vô ĐA để chờ bạn post chập mới đoá, ráng nghĩ ra y tưởng nhìu nhìu nha JoseMourinho, mình bắt đầu ghiền truyện của bạn rồi đoá, hihihi. Trong truyện bạn tả Tử Lan đẹp ghê tả rất giống với FF iu đóa, thôi mình viết nhiu đây thui, chờ chap sau rồi mình ghi cảm nhân tiếp, mong bạn sớm post chap tiếp theo càng nhanh càng tốt:sweet_kiss:

♫ Love Autopsy ♫
07-02-2008, 11:18 PM
ne` Han` Diep. la ky~ nu hay la` ky` nu vay.????

Tớ viết rất rõ ở bên trên đóa, Hàn điệp là 1 kĩ nữ, nhưng là chuyện về sau bạn ạ, còn bi giờ ss vẫn là Vg Tử Lan, 1 cô thôn nữ giưa miền sơn cước. Gọi HD là kì nữ cùng đc vì nàng là 1 mĩ nhân có tài cầm kì thi họa. Nhưng kì nữ thì hơi chung chung quá vì trên đời ccos nhìu kì nữ thuộc tầm lớp khác nhau: cong chúa tiểu thư v..v..., còn n/v ở đây chỉ là kĩ nữ, nhưng là 1 kĩ nữ có tài năng xuất chúng. Cảm ơn bạn đã khen ngợi nha, hy vọng bạn ủng hộ fic nè, dù nó cũng bình thg lém.

♫ Love Autopsy ♫
09-02-2008, 09:02 PM
tiếp chg 1 đoá

- Chẳng nhẽ Lan muội không ưng ta sao? - Lâm Phong hỏi, trong giọng thoáng 1 chút đùa vui. Chàng nghĩ rằng Tử Lan chỉ chưa có đủ can đảm, Tử Lan chỉ chưa thực sự sẵn sàng, còn trái tim nàng, chàng tin rằng trấi tim ngây thơ đẹp đẽ ấy luôn thuộc về mình. Chàng đinh ninh mình hiểu tâm hồn Tử Lan hơn bất kì ai.

- Người trong mộng của muội phải là 1 vị tướng quân anh dũng cưỡi nựa trắng đeo bảo kiếm bên áo giáp bạc cơ. - Tử Lan bật lên tiếng. Tất cả mọi người cùng nhìn nằng vẻ sững sờ. Nàng thấy trống rỗng, nằng như thấy ớn lạnh trước cái nhìn xuyên thấu của Phong ca.

- Lan muội .... - Lâm Phong ấp úng, chàng nói không ra hơi, tưởng như có vật gì đó nghẹn dưới cổ họng làm chàng không thốt ra đc lời nào, đôi mắt chàng im lìm cảm xúc.

Trái tim đập bình bịch, Tử Lan chạy vụt đi. Nàng không nghe tiếng Phong ca chạy theo sau, nàng hiểu rằng đó không phải trò vui đùa của ngày thơ ấu. Tử Lan chạy mãi, mắt nàng mờ đi, cảm giác cay xè biết bao kì lạ, lệ rơi, nàng nhận ra mình đang khóc, đã lâu lắm rồi nàng chưa từng như vậy. Không thấy đường đi, nhưng đôi chân nàng vẫn chạy. Hương hoa đồng nội thơm ngát bốn bề, nàng biết mình đang tới đâu, nàng nghe rõ tiếng suối trôi qua bao làng mạc. Róc rách, róc rách... Không gian im lìm, chỉ còn tiếng suối róc rách là nét tĩnh duy nhất trg bức tranh động. Nàng cũng muốn như con suối... Nàng cũng muốn trôi, nàng cũng muốn in bóng mây trời... Lời hứa của mình, Phong ca còn chưa thực hiện...

Tử Lan ngồi trên 1 mỏm đá lớn. Nàng dựa thân hình bé nhỏ như con yến vào thân cây đã mục. Nàng lặng lẽ nhìn dòng nước, cảnh trôi qua mắt nàng như vô định. Nàng không muốn nghĩ gì nhiều, dòng nước kia cũng có bao giờ suy nghĩ? Không nghĩ, song sao tâm tình nàng vẫn nặng trĩu trong tim. Nhìn thấy cảnh vật đẹp như trong tranh, lòng nàng cũng đôi phần thanh thản. Một giọt lệ lăn xuống gò má đẹp xinh. Tử Lan vẫn đẹp, nhưng cái đẹp tinh khôi nhuóom buồn, nỗi buồn đọng thành lệ trên đôi mắt long lanh tựa sao trời. Nàng ngồi yên, không một chút khái niệm về thời gian trôi chảy, có lẽ đã rất lâu rồi chăng, nhưng sao nàng thấy tất cả như mới chỉ xảy vài giay trước? Nàng nhìn về rặng núi phía xa, thầm cầu mong mặt trời không bao giờ mọc, nàng liệu còn có thể nhìn Phong ca thêm nữa?

Tử Lan cất bước trở về. Trong nhà, đèn đã tắt, cha mẹ có lẽ đã ngủ rồi. Mẹ không đi tìm Tử Lan, bà hiểu những gì nàng nghĩ. Nàng bước lên cầu thang, nhè nhẹ mở cửa phòng cha mẹ, đúng là cha mẹ đang say giấc. Nhìn gương mặt hai người sâu hoắm những vết nhăn già nua và cằn cỗi không không kém gì mảnh đất khó nuôi trồng này, bất giác, Tử Lan thấy toàn thân nóng bừng như sáp chảy, nàng cố kìm nén lòng mình để khỏi bật lên 1 tiếng nức nở: cha mẹ đã lo nghĩ cho nàng thế là quá đủ.

Tử Lan trở về phòng, đóng kín cửa. Nàng thắp ngọn nến nhỏ lên, ánh nến leo lét soi sáng cho gian phòng nhỏ hẹp. Nàng cầm lên cây đàn tì bà, có lẽ mẹ đã mang về sau khi nàng bỏ chạy. Nàng lướt nhẹ tay lên dây đàn. Rồi như bị thôi thúc bởi 1 nỗi ám ảnh vô hình, nàng cứ gảy mãi, 1 khúc nhạc tương tư, nàng tin cha mẹ sẽ không vì tiếng đàn mà tỉnh giấc, họ cách nhau những 3 gian phòng đóng kín.

(hết chg 1)

♫ Love Autopsy ♫
09-02-2008, 09:05 PM
Buồn ghê, seo topic chẳng ai thèm nghía qua thế nhỉ? Hic, chuyện sắp đến đoạn chính rồi, mọi người đợi qua chg 2 là sẽ đến đoạn hay.

Mọi người vào page 1 để xem , em vừa post thêm 1 đoạn nữa để hoàn thành chap 1, link nè
http://dienanh.net/forums/showthread.php?t=30695

Giản Đơn
12-02-2008, 08:33 AM
Phải công nhận là bạn rất kiên nhẫn vì đã post được dài như thế rồi. Và bạn viết cũng rất hay. Liệu chúng ta có thể hiểu về nhau hơn một chút không?Phải chăng bạn học khối văn. Mình rất mong sự đóng góp ý kiến của ban ở FANFIC gia đình vui vẻ mình mới viết. Mình cần có lời nhận xét đúng để viết hay hơn
thanksss

Princesses & Fairies
12-02-2008, 08:38 AM
Chào Jose, mình ghé qua topic của bạn rồi nè :smile: Công nhận bạn càng viết càng hay tuyệt vời :biggrin: Đúng là sắp đến đoạn gay cấn rồi, phải đón xem mới được.

ngọc nữ
12-02-2008, 08:40 AM
Nghe huyenphuong giới thiệu là hay nên mình cũng vào nghía thử, đúng là hay thật, cậu cố gắng viết thật hay nhé.

♫ Love Autopsy ♫
13-02-2008, 10:00 PM
cảm ơn mọi người nhá, Jose đang gấo rút viết chap 2, sẽ sớm post lên thôi, hy vọng sẽ làm vừa lòng mọi người. Dạo này qua tết, Jose cũng không còn nhiều thì giờ sáng tác nhưng mà sẽ cố gắng hết mình. Cảm ơn tất cả đã động viên Jose hén.

vivi_bobo
16-02-2008, 08:33 PM
jose ơi viết chap 2 nhanh nha bạn, hihihi, truyện của bạn càng ngày càng hay đoá, đọc khúc Tử Lan khóc mòa mình cảm thấy đau lòng ghê, hic hic, cố lên nha jose mong chờ coi tập gây cấn của bạn đóa hồi hộp ghê

crystal94
16-02-2008, 11:05 PM
jose oi, vít nhanh lên dùm mình với, sốt ruột wa'. Bạn cố viết nhanh lên nha, cả FC đang chờ đợi đấy:brick:

♫ Love Autopsy ♫
17-02-2008, 02:32 PM
Cảm ơn mọi ngưởi ủng hộ, nhưng Jose đang vit dở chap 2 và vì không mún cắt chap ra nên sẽ phải vài hum nữa mới xong được, mọi người cố gắng đợi thêm 1 tí thoai, dạo này Jose cũng có chút ít việc, nhưng sắp xong roài.

♫ Love Autopsy ♫
21-02-2008, 08:53 AM
Đã mấy ngày trôi qua, Tử Lan giam mình trong phòng. Nàng ngồi đó, lướt tay trên dây đàn, tiếng tì bà ngân vang sâu thẳm. Nàng miên man suy nghĩ, những ý nghĩ mông lung không đầu không cuối. Gương mặt àng tựa như trong tranh, nhưng trong đôi mắt đen như pha mực ẩn chất 1 nỗi niềm mênh mang, đôi chút tiều tụy như cánh hoa tàn.

- Lan nhi! - giọng mẹ nàng vang lên sau cánh cửa - Lan nhi à! Đã mấy ngày con chưa ăn gì rồi....

-Mẹ đừng lo cho con. Con không đói đâu mà - Nàng đáp, giọng nhỏ như đang thì thầm với chính mình.

Tử Lan thôi không gảy đàn, nàng đứng dậy, nhặt lên con diều hình đôi bướm xinh đẹp mà Phong ca tặng nàng làm. kỉ niệm lại trào dâng. Nàng nhớ lại những ngày hạnh phúc và tự do như gió bên chàng. Nàng thấy hối tiếc. Giá như nàng đã không nông nổi. Giá như nàng không hành động như thế. Giá như... nàng không biết. Lòng nàng rối bời, nàng phân vân tự hỏi liệu con đượn nàng đã chọn là đúng hay sai?

- Lan nhi à! Con cứ như vậy làm mẹ thật lo lắng.

Tử Lan tựa mình vào cửa. Nàng thở dài:

- Mẹ! Hãy để con ở lại một mình trong chốc lát.

- Làm sao mẹ có thể yên tâm khi con thiểu não thế này?

- Chẳng nhẽ mẹ không tin con à? - Nàng ngắt lời mẹ.

Bà lặng im, bà quá hiểu Tử Lan, sẽ chẳng ai có thể lôi nàng ra đc nếu nàng không muốn. Nhưng rồi, bà lại thốt lên:

- Lan nhi à, thằng Phong nó bị ốm mấy hôm nay rồi, con không muốn tới thăm nó sao.

Tử Lan lặng đi khi nghe tin đó. Phong ca bị ốm sao? Nàng nhớ lại lần nàng bị phong hàn. Ngày nào Phong ca cũng tới cho nàng uống thuốc, bón cho nàng ăn, rồi lại kể chuyện cho nàng nghe. Chàng chỉ đợi cho đến khi nàng ngủ thật say rồi mới ra về. Sáng hôm sau, khi nàng vừa tỉnh giấc đã thấy chàng bên cạnh. Cái hồi thơ ngây ấy, nàng đã nói với chàng rằng nàng cũng sẽ săn sóc chàng mỗi khi chàng bị ốm đâu. Chàng cười ồ lên, "Có bao giờ ta bị ốm đâu", chàng bảo thế. Nhưng Tử Lan biết rằng mình đâu thể đến đó, chỉ 1 câu nói ấy thôi cũng đã đủ khiến họ gần nhau mấy bước chân mà như đã xa cách ngàn trùng. Giá như là 1 giọt nước, nàng sẽ là giọt nước của bờ suối trong veo, để có thể xoa dịu nỗi đau cho Phong ca. Chợt, trào lên trong tim nàng 1 sự đố kị với dòng chảy miên man bất tận ấy.

-Mẹ để mặc con, con không đến đấy đâu - Nàng thì thầm, nỗi buồn tưởng như không bao giờ dứt in lên lên đôi mắt tựa hồ có 1 dòng ưu phiền đang chảy trong mắt nằng.

Chẳng biết làm gì hơn, mẹ nàng đành bỏ đi. Tiếng chân bà cứ xa dần, xa dần, rồi khuất hẳn.

Tử Lan hé cửa, thò đầu ra nhìn, có lẽ hôm nay mẹ nàng ra thị trấn. Tử Lan chui hẳn ra, nàng vịn người vào lan can: ngoài kia, gió vẫn thổi, mây vẫn trôi, náng vẫ tỏa sáng, hoa anh đào vẫn nở, mùa xuân đẹp như giấc mơ thiếu nữ. Nàng chạy như bay xuống bếp, nàng quyết định sẽ tới thăm Lâm Phong. Vụng về, Tử Lan làm món canh ép vỏ lựu, mẹ nàng từng bảo rằng loại canh này rất tốt cho người bị ốm.

Tử Lan ủ bát canh vào trong người, nàng ra đi. Con đường này nàng đã đi lại biết bao lần, đột nhiên hôm nay nàng thấy lạ. Lòng bâng khuâng, bước chân sao nặng nề khó tả. Đường đi như dài ra bất tận. Nàng khe khẽ hát, tiếng hát trong veo như tiếng gió reo, câu hát về tình yêu, câu hát mà ngày thg nàng và Phong ca vẫn hát, nàng lại thấy buồn. Tử Lan dừng bước, ngôi nhà nhỏ hiện ra trc mắt. Ngôi nhà chìm trong sự lặng yên. Có lẽ Phong ca đang ngủ chang? Liệu có nên vào không? Nàng tự vấn mình như thế, nàng phân vân, cái khoảnh khắc ấy sao mà dài dằng dặc, nàng tới gần, rồi rất từ từ nàng bước lên từng bậc thang.

Princesses & Fairies
21-02-2008, 09:10 AM
Trời ơi Jose ơi là Jose, sao bạn viết hay quá vậy???:smile: Hâm mộ bạn quá. Mình cũng phải học hỏi bạn để viết 1 fic mới được:biggrin: Bạn giỏi quá đi!!! Princess này vẫn còn thua xa bạn về khoản viết văn:cry: Này, chắc bạn học giỏi môn văn lắm phải không?:)

♫ Love Autopsy ♫
21-02-2008, 09:24 AM
- Lan nhi đó sao? - Một giọng nói cất lên từ phía trên làm nàng giật bắn mình. Nàng vội vã ngẩn đầu, là Tứ nương đã gọi.

Giây phút ngỡ ngàng và thẹn thùng giữa hai người phụ nữ. Tử Lan vội cúi xuống, chẳng biết phải chòa hỏi ăn nói ra sao. Nàng lí nhí:

- Dạ, cháu chào bác.

- Cháu đến à? Có việc gì vậy? - Bà ấp úng, tựa như bà đang cố gắng chọn lựa từ ngữ, Lan nhi ngày hôm nay, đối với nhà họ Lâm, đã khác trc rồi, nàng chỉ là Vương Tử Lan, một Vương cô nương bình thường mà thôi.

Nàng bối rồi, Tứ nương luôn đối đãi với nàng như người trong nhà, nhưng hôm nay, họ tựa như 2 người xa lạ.

- Cháu.... cháu nghe nói Phong, à không, Lâm đại ca...

- Ừ phải - bà ngắt lời, điều đó khiến Tử Lan thấy dễ chịu, nàng không muốn nói hết câu, hay là nàng không đủ can đảm?

- Thế huynh ấy ....

- Thằng Phong đang ở trên kia. Nó sắp lành rồi. Cháu khỏi lo, cứ về đi.

Tử Lan lặng đi. Tứ Nương đã lên tiếng đuổi nàng, cũng chẳng thèm nói bóng gió xa xôi làm gì nữa. Mô hôi tứa ra trên mặt. Nhưng bà đâu có sai, nàng đâu có tư cách gì? Nàng là ai chứ? Những gì nàng đã nói ra, những gi nàng đã làm, chính nàng đã khước từ.... Giữa nàng và họ chẳng còn gì nữa. Nàng chỉ là 1 Vương Tử Lan mà thôi, Phong ca và nàng, hai người không có gì ràng buộc. Rồi 1 ngày kia, Phong ca sẽ kết hôn, chàng sẽ lấy 1 cô gái nào đó. Nàng cũng chỉ là 1 hoài niệm thôi, nàng chỉ là 1 chiếc lá nhỏ nhoi, con người ta, có ai nhung nhớ 1 chiếc lá đã từng rơi xuống bờ vai?

- Dạ - nàng không biết nói gì hơn ngoài điều đó. Giữa họ làm gì có gì để nói nữa. Nàng quay đi, không khóc, cặp mắt ráo hoảnh.

Nhưng chợt từ trên gác, có giọng nói vọng ra từ 1 căn phòng.

- Ai vậy mẹ? - Giọng Lâm Phong nhỏ nhưng đủ để nghe.

Tử LAn sững lại, nàng dừng bước. Chờ đợi, nàng chờ đợi trong chốc lát ngắn ngủi.

- Không có gì đâu, con cứ nghỉ đi. - Tứ nương đáp lại sau 1 hồi lặng im khó nói. Không phải Tử Lan không nghĩ tới điều này, nàng chỉ bất ngờ khi điều đó thực sự xảy đến. Đó là dấu chấm hết rồi. Khi đã chấm hết, dù có cố viết gì thêm nữa thì cũng chỉ là níu kéo.

- Là Lan muội phải không? - Giọng Lâm phong lại vang lên.

Câu hopir của chàng khiến cả Tử Lan và Tứ Nương như tỉnh giấc từ trong giấc mộng. Không ai dám cất tiếng. Tử Lan muốn reo lên đáp lại, nhưng cổ nạng nghẹn cứng, có cái gì chặn trong cổ họng không cho âm thanh phát ra. Không nén đc lòng, nàng nấc lên, 1 giọt lệ tuôn dài trên má.

- Sao không ai trả lời vậy?

- Không có ai hết, con cứ nằm đó. - Lời đáp giống 1 tiếng hét xé lòng hơn là lời đáp trả. Đến lượt mình, ba cũng nức nở theo, giọt lệ như sương giá tuổi già.

Rồi bà quay sang Tử Lan, thì thào:
- Đi đi, đi ngay đi, đừng đến đây nữa, đừng để thằng Phong nhìn thấy cô nữa. Hũa đi mà tìm người cưỡi ngựa trắng của cô. Cô còn muốn làm khổ nó đến nhường nào cô mới vừa ý? Sao cô nhẫn tâm quá vậy? Ta không đối xử tốt với cô sao? Thẳng Phong không đối xử tốt với cô sao?

Tử Lan định bỏ chạy.

Nhưng lại là tiếng Lâm Phong vang lên làm nàng như chôn chân tại chỗ:

- Đúng là Lan muội rồi. Lan muội, con nghe tiếng Lan muội mà. Lan muội hãy lên đây.

Lệ tuôn không ngừng đỏ hoe hai tròng mắt.

- Cô nghe rồi đấy. Bây giờ thì đi đi .

Nàng định vụt đi, nhưng lại nghe tiếng gọi, tiếng gọi ngăn không cho nàng bước tiếp.

- Lan muội không lên sao? Muội không lên vậy thì để ta xuống.

Nàng nghe thấy tiếng trở mình lục cục. Nàng vội vàng chạy lên thật nhanh, ẩy cánh cửa nhỏ phi vào. Lâm Phong đang ngồi trên giường, gương mặt có phần hốc hác tái xanh.

Nàng lặng thin. Đôi bàn tay run rấy. Chợ! Choang! Bát canh lựu rơi xuống vỡ toang. Tử Lan vội vàng cúi xuống, nàng nhặt lên từng mảnh vỡ, nước canh đổ lênh láng

♫ Love Autopsy ♫
21-02-2008, 09:49 AM
- Lan muội đã tự nấu canh cho ta sao? - Lâm Phong hỏi.

Nàng chỉ gật gật, người nàng hẵng còn run, chưa dám ngẩng đầu lên.

- Chỉ tiếc là Lâm Phong này không có diễm phúc đc nếm thử.

Tử Lan nấc nghẹn.

- Lan muội buồn sao? Lan muội khóc à? Lan muội khóc Phong ca sẽ càng buồn hơn nữa.

- Nếu Phong ca muốn, hãy để muội làm lại cho Phong ca bát canh khác. - Lần đầu tiên Tử Lan mở miệng, nước mắt vẫn chảy dài trên gò má xinh đẹp. Nhưng đột nhiên, nàng thấy lòng lình nhẹ nhõm.

- Ta rất muốn, nếu như có thể. Nhưng nếu bây giờ ta để Lan muội đi, nhỡ đâu Lan muội sẽ không quay lại nữa, nhưng ta lại để mất Lan muội thì sao. Lan muội hãy tới đây nào. -Chàng đưa tay ra, lòng bàn tay mở rộng

Tử Lan bước lại gần. Rụt rè, nàng đặt bàn tay tròn trĩnh nhỏ xinh của mình lên bàn tay rắn rỏi như đá của Phong ca. Nàng nhớ lại những ngày họ cùng nhau đuổi bắt đàn chim, rồi những ngày họ cùng nắm tay nhau chạy lên núi thả diều.... Cảm giác ấm áp kì lạ, nàng nghĩ về ngày mai, phân vân, nhưng sẽ lậi là những ngày tươi đẹp. Có lẽ nàng sẽ chọn chàng, nghĩ vậy, nàng lại thấy bình yên,, lời nói của Tứ nương ban nãy trôi đi trong óc.

- Lan muội này, tối nay hãy tới dòng suối nhé. Ta sẽ đợi muôitj ở đó. Có 1 việc này qua trọng...

-Tại sao không phải là bây giờ?

-Lan muội phải hứa là sẽ tới nhé.

-Nhưng tại sao?

- Hãy hứa với ta đi.

- Nhưng ... muội...

-Hãy hứa đi.

-Vâng - nàng cúi xuống lặng im.

-Ta buồn ngủ quá

-Vậy Phong ca hãy ngủ đi.

-Chỉ sợ rằng Phong ca sẽ để mất Lan muội

-Phong ca vẫn cầm tay muội đấy thôi.

-Nhưng nếu ta không thể nắm giữ trái tim muội?

-Nếu đã thế, thì dù là mơ hay tỉnh, Phong ca cũng chẳng thể giữ đôi chân của muội đc đâu.

-Hãy hứa chỉ rời ta khi ta đã ngủ nhé.

- Muội hứa. - Nàng nở nụ cười đẹp như 1 đóa hoa. Đôi mắt nàng nở ra lung linh. Nàng thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian

♫ Love Autopsy ♫
21-02-2008, 09:52 AM
GAMESHOW HÀN ĐIỆP FIC

Vậy là kết thúc chg 2, bây giờ mình sẽ tổ chức 1 gameshow thế này cho những ai yêu mến fanfic của mình, hy vọng mọi người tham gia. Gameshow thế này, mọi người hãy dự đoán xem chuyện vô cùng quan trg mà Lâm Phong muốn nói với Tử Lan là gì. Gợi ý nè: ĐÓ là chuyện sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời Tử Lan sau này, là nút thắt của số phận nàng. Ai dự đoán đúng và nhanh nhất sẽ là người thắng cuộc. Những ai thua sẽ phải nhấp nút thank cho người thắng. Đáp án đg nhiên sẽ đc công bố vào kì tới của fic đóa.

Giản Đơn
21-02-2008, 10:32 AM
Mình đoán có phải Phong ca định cầu hôn Tử Lan không? Chắc là thế nhưng Tử Lan sẽ không đồng ý vì nghĩ là hơi sớm. Cũng chíng vì vậy Ảnh hưởng đến mối tình 2 người phải không? Mình hồi hộp quá.

♫ Love Autopsy ♫
23-02-2008, 10:36 PM
gợi ý thêm nè, hãy nghĩ xa hơn 1 chút nha các bạn. Mọi người vào dự đoán nhiều nhiều nha, tuần sau em post chap 3

vivi_bobo
24-02-2008, 12:05 AM
vivi dự đoán là Phong ca sẽ nói với Tử lan là sẽ là mẫu người lý tưởng như Tử Lan từng noí, và Phong ca còn nói với nữa là Tử lan hãy chờ chàng ta trở về và lúc đó mới cầu hôn nàng

Giản Đơn
24-02-2008, 04:31 PM
mình nghí Phong ca sẽ nói: Khi nào lập được sự nghiệp lớn thì sẽ cầu hôn Tử Lan, chắc mối tình của họ sẽ phải kéo dài nhiều năm đây, xem chừng về sau sẽ lâm li lắm.
Mong Jose tiết lộ một chút nha, một chút thôi.:sweet_kiss:

crystal94
24-02-2008, 05:56 PM
Minh` ca' là Phong ca sẽ quyết định biến thành chàng hoàng tử cưỡi bạch mã, rồi sau đó sẽ cầu hôn Tử Lan:biggrin:

Eragoner
25-02-2008, 12:19 PM
Viết gì dài dòng làm biến đọc quá

coca_cola
25-02-2008, 08:30 PM
@ eragon: ẹc, văn dài mới hay. Tớ cũng ngu văn, ngại đọc lắm, dài ơi là dài, nhưng đọc xong thì thấy cũng hay lắm, nội dung cũng có nhiều chi tiết, đc cái cách viết không gây nhàm chán, dễ đi vào lòng người.

ờm, đoán là anh này sắp chết đùng không, môtip phim Hàn, tớ máu phim hàn lắm, mà bạn Jos gì gì đó cũng bảo truyện theo cốt Hàn mà. Đón vậy, chả biết đúng không nữa

Giản Đơn
01-03-2008, 06:00 PM
@Jose:Eo ơi, viết hay quá, mỗi lần huyenphuong vào đây cũng đọc Hàn điệp(là đọc lại). Jose tả hay thật, huyenphuong muốn đọc chap mới ngay.
Mạn phép gọi Jose là em ha, chắc Jose không giận đâu nhỉ. Hừm phuong sinh năm 91 hen.
:sweet_kiss: Thú thật,cũng là học cách viết của em, nên huyenphuong cũng lập 1 fic bên Wallace Chung. Mà huyenphuong muốn ý kiến của Jose nhất( vẫn ấn tượng Jose từ vụ ss chương) nên mời Jose vào fic thăm hen.
mật bí: lí do phuong lập fic bên Chung Hán Lương
- Vì ca ca là thần tượng
- Quan trọng hơn:Bên này Hàn Điệp chói sáng quá, Fic dài là phuong không đọc, đọc mỗi HĐ thôi đó.

♫ Love Autopsy ♫
05-03-2008, 10:19 PM
Bầu trời quang đãng, không1 gợn mây. Trang sáng vằng vặc dát lên không gian 1 màu vàng óng. Hàng ngàn ngôi sao là hàng ngàn ngọn nến rực rỡ lung linh. Tử Lan cất bước tới dóng suối trong veo, nơi ngày trc nàng vẫn gọi là suối Cầu Vồng.

Suối Cầu Vồng gắn bó với tuổi thơ đẹp đẽ của Tử Lan. 1 lần, nàng thấy ánh Mặt Trời chiếu xuống nước tạo nên hình Cầu Vồng 7 sắc vắt mình qua con suối nhỏ, thế là nàng gọi nó là suối Cầu Vồng. Dóng suối trong xanh ấy chất chứa bao hoài niệm.... Những trái dâu rừng chín mọng ngọt mát... Những cành liễu đổ bóng... Những cành hoa rực nở đôi bờ.... Những chiếc thuyền làm bằng lá tre bập bềnh trên sóng nước...

Tử Lan tới nơi, đã thấy Lâm Phong đứng đó sắn, tựa hồ như chàng đã đứng đó từ rất lâu rồi.

-Phong ca! - Nàng reo lên như 1 đứa trẻ, rồi đột ngột hạ tiếng - Muội không tới trễ chứa?

-Lan muội đến rồi sao? - Lâm Phong nở 1 nụ cười có phần gượng gạo.

-Phong ca bớt ốm rồi thì phải.

-Nhìn thấy Lan muội tươi vui, đột nhiên ta thấy mình khỏe khoắn hơn nhiều.

Chàng đỡ nàng trèo lên mỏm đá lớn gần đó. Họ ngồi bên nhau 1 hồi lâu. Tử Lan lắng nghe tiếng suối róc rách trôi, gương mặt sáng lên trong ánh trăng vàng thắm. Lâm phong nhìn nàng với con mắt buồn bã, xa xăm, song nàng lại không nhận ra điều đó.

-Phong ca định nói chuyện gì cho muội vậy>

-Ừ, phải. ta muốn gặp Lan muội là vì có chuyện mà.

-Phong ca chẳng bao giờ trả lời đúng vào câu hỏi của muội - Đôi mắt nàng nheo lại lộ vẻ trách móc.

Lâm Phong ngập ngừng:

-Ta...

- Có điều gì khó nói lắm sao? Vậy thì Phong ca hãy viết lên đất đi vậy. - nàng gợi ý.

-Ta sẽ nhập ngũ - Nàng vừa dứt lời thì Lâm Phg đã lên tiếng dứt khoát, mạnh mẽ, dóng dạc. Chàng phân vân tự hỏi Lan muội sẽ phản ứng ra sao, nhưng nàng chỉ cười:

-Phong ca cũng thật biết nói đùa.

-Lan muội đã thấy ai nói đùa về chuyện tòng ngũ chưa? - Chàng nói mà như thể thì thầm với chính mình.

Lời nói ấy khiến nụ cười trên môi Tử Lan tắt ngấm. Nàng nhìn thật sâu vào mắt Lâm Phong như thể sẽ thấy sự thật trong đó, Nàng nhớ lại cái lần chàng lừa nàng rằng chàng bị đau chân. Nàng đã tin chàng nói thât. Chàng vẫn hay trêu nàng vì sự nhẹ dạ cả tin ấy. "nếu Phong ca đã từng bịa chuyện cái chân đau, thì làm sao chàng lại không định bịa thêm chuyện tòng ngũ để gạt mình chứ?", nàng nghĩ thầm rồi bật cười khanh khách, nàng nguýt 1 cái:

-Lần này thì không lừa đc muội nưa đâu nhé. Còn lâu muội mới tin mấy chuyện tầm xàm bá láp ấy. Muội không dễ bị mắc bẫy như Phong ca tưởng bở đâu.

♫ Love Autopsy ♫
05-03-2008, 10:51 PM
Nàng lăn ra cười. Nhưng khi ngẩng lên, nàng thấy Phong ca vẫn ngồi yên ở đó, im lìm như 1 bức tg đa lạnh lẽo vô tri, mắt đăm đăm hướng về 1 khoảng xa xăm. Chàng không hùa vào trò vui của nàng như mọi khi. Nàng vỗ vào vai chàng tỏ ý giận dỗi:

-Phong ca giả bộ cũng đạt quá nhỉ. Nhưng vâã không thể làm cho muội tin đâu.

-Lan muội nghĩ thế thật sao? - Giọng chàng lạnh lẽo như băng tuyết. Tựa như có 1 vật vô hình bóp nghẹt lấy trái tim Tử Lan. Nàng chợt thấy sợ, 1 nỗi sợ mơ hôg. Nàng run run ấp úng:

-Là thật... hay đùa vậy? Là... chỉ là đùa thôi, đúng không?

-Họ đã phát quần áo cả rồi. - Chàng trả lời cụt lủn.

Tử Lan lặng người đi. Trong 1 phút giây, nàng tưởng như cơ thể mình đang chìm trong nước đá, lạnh ngắt, các giác quan như tê liệt. Một nỗi buồn xâm chiếm cơ thể nàng, thắt lại từng bó cơ khiến cho nàng không tài nào cử động nổi. Phải khó khăn lắm, Tử Lan mới có thể lên tiếng:

-Vì sao?... Vì sao vậy?

-Ta... Lan muội này....

Nhưng Lâm Phong chưa kịp giải thích, Tử Lan đã ngắt lời. Giọng nàng lạc đi cho dù đôi mắt nàng vẫn ráo khô không vương 1 giọt lệ.

-Là vì chuyện đó sao? Vì chuyện đó mà rời bỏ muội sao? - nàng muốn nhắc đến những gì nàng đã nói khi từ chối lời cầu hôn của chàng.

Lâm Phong chỉ lặng yên, chàng biết rằng nàng đã nói đúng những gì suốt mấy hôm nay chàng luôn suy nghĩ.

-Lan muội, bình tĩnh lại.

-Phong ca! Phong ca, muội sẽ không để cho Phong ca đi! Phong ca phải ở lại với muội. Những gì muội nói hôm ấy đều không...

Chàng vội vã lấy tay che miệng tử lan ngăn không cho nàng nói tiếp:

-Lan muội đừng nói gì nữa, đừng giải thích gì nữa. Những gì cần nói, Lan muội đã nói hết rồi. Muội cũng đã giải thích rồi đấy thôi. Rồi Lan muội thấy, ta sẽ trở thành vị tướng quân mặc áo giáp bạc, cưỡi chiến mã, đeo bảo kiếm trên lưng, oai phong, lẫm liệt.... Khi ấy, Lan muội sẽ không còn lí do gì để chối từ ta nữa.

-Đi chiến trg ư? Đi chiến trg có khác nào tự sát? Chẳng nhẽ Phong ca không sợ chết hay sao?

-Lâm Phong này đã dám rời bỏ Lan muội, vậy thì trên đời này còn có gì bất khả thi đâu, còn việc gì đáng sợ nữa đâu? Cái chết, cái chết thì có sá gì. Rời xa Lan muội, tâm hồn ta cũng đã chết rồi.

-Được lắm. Vậy Phong ca không sợ rằng sau khi phong ca đi muội sẽ lấy người khác ư?

-Chẳng nhẽ Lan muội lại không chờ đợi ta?

-Muội- nàng bối rối - Nhưng nếu thế thật thì sao? Làm sao muội có thể chờ phong ca đến mòn mỏi đc?

-Nếu như vậy thật thì có nghĩa 2 ta có duyên mà không có phận.

-Nói thế nghĩa là muội sẽ không thể níu giữ Phong ca?

Lâm Phong ghì nàng vào lòng. Chàng vòng tay ấp lấy thật chặt đôi vai Tử Lan, nàng nép gương mặt vào ngực Phong ca. Nàng nghe rõ nhịp đập dồn dập của trái tim trong lồng ngực ấy.

-Lan muội sẽ đợi ta chứ?

-Phong ca đã rời bỏ muội, vậy mà còn đòi hỏi muội phải đợi mình sao?

-Nhưng Lan muội sẽ làm thế phải không?

-Chuyện của ngày mai, sao lại phải ngồi đó mà đoán non đoán già. Có trời mới biết ngày mai sẽ thế nào.

-Muội nói đúng. Chuyện ngày mai, hôm nay sao đoán trc. Biết đâu, ngày mai ta lại không phải nhập ngũ thì sao, ừ, biết đâu đấy.

-Vậy khi nào Phong ca lên đường?

-3 ngày nữa.

-3 ngày thôi ư? 3 ngày, thật không thể ngờ chúng ta đã sống với nhau 15 năm. 15 năm, thời gian qua nhanh như 1 giác mơ.

-Lan Muội phải hứa là sẽ tới tiễn ta đấy.

-Không!muội sẽ không tới tiến Phong ca. muội sẽ không tới đó.Muội sợ rằng, có lẽ, muội sẽ không cầm đc nước mắt. Chẳng phải khóc trc mặt người khác là xấu xí và hèn yếu lắm sao?

-Ta đã khiến ALn muội rơi lệ quá nhiều. ta đã có lỗi với Lan muội.

-Phong ca đâu có lỗi gì. Là muội. Ai bảo muội từ chối Phong ca? Ai bảo muội... Giá như... Có lẽ giá như là quá muộn.

Rồi nàng nhắm mắt, lòng thấy nhẹ nhõm hơn khi nghĩ rằng vẫn còn 1 ngày yên bình cuối cùng để mè thưởng thức cùng Lâm Phong

♫ Love Autopsy ♫
05-03-2008, 10:51 PM
Nàng lăn ra cười. Nhưng khi ngẩng lên, nàng thấy Phong ca vẫn ngồi yên ở đó, im lìm như 1 bức tg đa lạnh lẽo vô tri, mắt đăm đăm hướng về 1 khoảng xa xăm. Chàng không hùa vào trò vui của nàng như mọi khi. Nàng vỗ vào vai chàng tỏ ý giận dỗi:

-Phong ca giả bộ cũng đạt quá nhỉ. Nhưng vâã không thể làm cho muội tin đâu.

-Lan muội nghĩ thế thật sao? - Giọng chàng lạnh lẽo như băng tuyết. Tựa như có 1 vật vô hình bóp nghẹt lấy trái tim Tử Lan. Nàng chợt thấy sợ, 1 nỗi sợ mơ hôg. Nàng run run ấp úng:

-Là thật... hay đùa vậy? Là... chỉ là đùa thôi, đúng không?

-Họ đã phát quần áo cả rồi. - Chàng trả lời cụt lủn.

Tử Lan lặng người đi. Trong 1 phút giây, nàng tưởng như cơ thể mình đang chìm trong nước đá, lạnh ngắt, các giác quan như tê liệt. Một nỗi buồn xâm chiếm cơ thể nàng, thắt lại từng bó cơ khiến cho nàng không tài nào cử động nổi. Phải khó khăn lắm, Tử Lan mới có thể lên tiếng:

-Vì sao?... Vì sao vậy?

-Ta... Lan muội này....

Nhưng Lâm Phong chưa kịp giải thích, Tử Lan đã ngắt lời. Giọng nàng lạc đi cho dù đôi mắt nàng vẫn ráo khô không vương 1 giọt lệ.

-Là vì chuyện đó sao? Vì chuyện đó mà rời bỏ muội sao? - nàng muốn nhắc đến những gì nàng đã nói khi từ chối lời cầu hôn của chàng.

Lâm Phong chỉ lặng yên, chàng biết rằng nàng đã nói đúng những gì suốt mấy hôm nay chàng luôn suy nghĩ.

-Lan muội, bình tĩnh lại.

-Phong ca! Phong ca, muội sẽ không để cho Phong ca đi! Phong ca phải ở lại với muội. Những gì muội nói hôm ấy đều không...

Chàng vội vã lấy tay che miệng tử lan ngăn không cho nàng nói tiếp:

-Lan muội đừng nói gì nữa, đừng giải thích gì nữa. Những gì cần nói, Lan muội đã nói hết rồi. Muội cũng đã giải thích rồi đấy thôi. Rồi Lan muội thấy, ta sẽ trở thành vị tướng quân mặc áo giáp bạc, cưỡi chiến mã, đeo bảo kiếm trên lưng, oai phong, lẫm liệt.... Khi ấy, Lan muội sẽ không còn lí do gì để chối từ ta nữa.

-Đi chiến trg ư? Đi chiến trg có khác nào tự sát? Chẳng nhẽ Phong ca không sợ chết hay sao?

-Lâm Phong này đã dám rời bỏ Lan muội, vậy thì trên đời này còn có gì bất khả thi đâu, còn việc gì đáng sợ nữa đâu? Cái chết, cái chết thì có sá gì. Rời xa Lan muội, tâm hồn ta cũng đã chết rồi.

-Được lắm. Vậy Phong ca không sợ rằng sau khi phong ca đi muội sẽ lấy người khác ư?

-Chẳng nhẽ Lan muội lại không chờ đợi ta?

-Muội- nàng bối rối - Nhưng nếu thế thật thì sao? Làm sao muội có thể chờ phong ca đến mòn mỏi đc?

-Nếu như vậy thật thì có nghĩa 2 ta có duyên mà không có phận.

-Nói thế nghĩa là muội sẽ không thể níu giữ Phong ca?

Lâm Phong ghì nàng vào lòng. Chàng vòng tay ấp lấy thật chặt đôi vai Tử Lan, nàng nép gương mặt vào ngực Phong ca. Nàng nghe rõ nhịp đập dồn dập của trái tim trong lồng ngực ấy.

-Lan muội sẽ đợi ta chứ?

-Phong ca đã rời bỏ muội, vậy mà còn đòi hỏi muội phải đợi mình sao?

-Nhưng Lan muội sẽ làm thế phải không?

-Chuyện của ngày mai, sao lại phải ngồi đó mà đoán non đoán già. Có trời mới biết ngày mai sẽ thế nào.

-Muội nói đúng. Chuyện ngày mai, hôm nay sao đoán trc. Biết đâu, ngày mai ta lại không phải nhập ngũ thì sao, ừ, biết đâu đấy.

-Vậy khi nào Phong ca lên đường?

-3 ngày nữa.

-3 ngày thôi ư? 3 ngày, thật không thể ngờ chúng ta đã sống với nhau 15 năm. 15 năm, thời gian qua nhanh như 1 giác mơ.

-Lan Muội phải hứa là sẽ tới tiễn ta đấy.

-Không!muội sẽ không tới tiến Phong ca. muội sẽ không tới đó.Muội sợ rằng, có lẽ, muội sẽ không cầm đc nước mắt. Chẳng phải khóc trc mặt người khác là xấu xí và hèn yếu lắm sao?

-Ta đã khiến ALn muội rơi lệ quá nhiều. ta đã có lỗi với Lan muội.

-Phong ca đâu có lỗi gì. Là muội. Ai bảo muội từ chối Phong ca? Ai bảo muội... Giá như... Có lẽ giá như là quá muộn.

Rồi nàng nhắm mắt, lòng thấy nhẹ nhõm hơn khi nghĩ rằng vẫn còn 1 ngày yên bình cuối cùng để mè thưởng thức cùng Lâm Phong

Giản Đơn
06-03-2008, 07:50 AM
Hay tuyệt vời, JOSE viết Fic càng ngày càng hay,Hàn Điệp hay thật sự. Phuong vô cùng thích. Có lẽ phuong chưa đọc 1 fic nào hay thế này đâu. Hi vọng fic sẽ ngày càng bất ngờ và hồi hộp hen.
Phuong chờ chap tiếp theo.

ngocbich_2000
07-03-2008, 09:39 AM
Chương này đọc thấy hay hơn mấy chương trước tuy nhiên bích thấy lời lẽ hơi hoa văn 1 chút thì phải ( hơi liệt kê và tả hơi nhiều )
Bạn nên sử phần đó thì hay lắm đó

Giản Đơn
07-03-2008, 10:02 AM
Chương này đọc thấy hay hơn mấy chương trước tuy nhiên bích thấy lời lẽ hơi hoa văn 1 chút thì phải ( hơi liệt kê và tả hơi nhiều )
Bạn nên sử phần đó thì hay lắm đó

Tùy từng Fic, Hàn Điệp theo mình tả nhìu là được đó, Tuyến nhân vật có nội tâm hơi phức tạp, phải nói rõ một chút. Đoạn Phong ca nhập ngũ phải tả như thế mới là hay.

ngocbich_2000
07-03-2008, 10:07 AM
huyenphuong: mình thấy nó hơi dài dòng vì mấy cái đoạn miêu tả ngoại hình của Vương Lan quá kĩ
Một fic ngắn gọn dễ hiểu vẫn được thích hơn fic dài dòng đúng ko nào

Giản Đơn
09-03-2008, 11:10 AM
Nàng lăn ra cười.
Nàng lăn ra cười thế nào vây?=)) =)) =))



-Lan muội nghĩ thế thật sao? - Giọng chàng lạnh lẽo như băng tuyết. Tựa như có 1 vật vô hình bóp nghẹt lấy trái tim Tử Lan. Nàng chợt thấy sợ, 1 nỗi sợ mơ hôg. Nàng run run ấp úng:
Đồng cảm với Tử Lan luôn, hơi sợ mà cũng run run.


--Là thật... hay đùa vậy? Là... chỉ là đùa thôi, đúng không?

Tử Lan ngây thơ thấy yêu, yêu quá yêu quá...:sweet_kiss: :sweet_kiss:



--Tử Lan lặng người đi. Trong 1 phút giây, nàng tưởng như cơ thể mình đang chìm trong nước đá, lạnh ngắt, các giác quan như tê liệt. Một nỗi buồn xâm chiếm cơ thể nàng, thắt lại từng bó cơ khiến cho nàng không tài nào cử động nổi. Phải khó khăn lắm, Tử Lan mới có thể lên tiếng
Buồn quá, bắt đầu chuyện buồn rồi hen

:cry: :cry: :cry:



-- Nhưng Lâm Phong chưa kịp giải thích, Tử Lan đã ngắt lời. Giọng nàng lạc đi cho dù đôi mắt nàng vẫn ráo khô không vương 1 giọt lệ.

-Là vì chuyện đó sao? Vì chuyện đó mà rời bỏ muội sao? - nàng muốn nhắc đến những gì nàng đã nói khi từ chối lời cầu hôn của chàng.

Lâm Phong chỉ lặng yên, chàng biết rằng nàng đã nói đúng những gì suốt mấy hôm nay chàng luôn suy nghĩ.

-Lan muội, bình tĩnh lại.

-Phong ca! Phong ca, muội sẽ không để cho Phong ca đi! Phong ca phải ở lại với muội. Những gì muội nói hôm ấy đều không...

Chàng vội vã lấy tay che miệng tử lan ngăn không cho nàng nói tiếp:

-Lan muội đừng nói gì nữa, đừng giải thích gì nữa. Những gì cần nói, Lan muội đã nói hết rồi. Muội cũng đã giải thích rồi đấy thôi. Rồi Lan muội thấy, ta sẽ trở thành vị tướng quân mặc áo giáp bạc, cưỡi chiến mã, đeo bảo kiếm trên lưng, oai phong, lẫm liệt.... Khi ấy, Lan muội sẽ không còn lí do gì để chối từ ta nữa.

-Đi chiến trg ư? Đi chiến trg có khác nào tự sát? Chẳng nhẽ Phong ca không sợ chết hay sao?

-Lâm Phong này đã dám rời bỏ Lan muội, vậy thì trên đời này còn có gì bất khả thi đâu, còn việc gì đáng sợ nữa đâu? Cái chết, cái chết thì có sá gì. Rời xa Lan muội, tâm hồn ta cũng đã chết rồi.

-Được lắm. Vậy Phong ca không sợ rằng sau khi phong ca đi muội sẽ lấy người khác ư?

-Chẳng nhẽ Lan muội lại không chờ đợi ta?

-Muội- nàng bối rối - Nhưng nếu thế thật thì sao? Làm sao muội có thể chờ phong ca đến mòn mỏi đc?
Đoạn này đối thoại hay quá, phuong hình dung được hết cà
-- -Nếu như vậy thật thì có nghĩa 2 ta có duyên mà không có phận.
Phong ca ơi, đừng tuyệt tình thế chứgemcry

Hổng có time nhận xét nhiều, thế này thôi ha.Fic hay lắm phải có nhiều thời gian mới nhận xét hết được, thông cảm hen:shy:

Giản Đơn
25-03-2008, 05:01 PM
@Jose: Không post chap tiếp sao? Phương chờ lâu quá. lâu quá quá. Có chuyện gì vậy hả Jose, bộ dạo này văn chương xuống dốc hay sao? Nhớ post nhanh lên nha. Mà Jose có định bỏ fic không đấy? Ôi đừng đừng...uổng

ngocdiep10101991
29-06-2008, 08:46 AM
hix lâu ra chap quá......mà hình như cái cô kĩ nữ ý chết phải ko???? Jose đừng cho ss chết nha, cho ss lấy aming là tốt oi`.......

yangmi_no.1
06-07-2008, 07:42 PM
Công nhận cha JOSE này kì công ghê gớm ngồi viết đc chỗ này thì ...
Tại hạ xjn bái phục:redface::redface::redface:

matcachan
20-07-2008, 01:03 AM
Hic Jose ơi post tiếp đi mà, tớ đợi bạn mòn mỏi mấy ngày liền rồi hic hic. Ai bảo bạn viết hay quá trời, mình đang tưởng tượng đến cảnh 2 ng` bên bờ suối đây, sao mà đẹp thế :((:((

liuyifei19861986
18-08-2008, 07:49 AM
ơ thế ko fải fim của Fei àh thế mà cứ tưởng fim mới chứ:lookdown:

A-Tsan
03-06-2011, 01:13 AM
tang 1 tam hinh

A-Tsan
03-06-2011, 01:26 AM
[IMG]ky nguyen[IMG]
fic này của bạn cũng rất hay đó

A-Tsan
03-06-2011, 01:31 AM
[IMG]http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQcrXXRolr8TDs5j96dmKWz4rolcqij_ sreYJq69GV8cGB98rFVyQ[IMG]

A-Tsan
03-06-2011, 01:32 AM
http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQcrXXRolr8TDs5j96dmKWz4rolcqij_ sreYJq69GV8cGB98rFVyQ