Ninh Chữ - Đà Lạt 5 ngày 4 đêm (Phần 3: Đường lên dốc núi cheo leo)
by , 29-05-2012 at 02:08 PM (157 Lần đọc)
Ngày 2 (tt): The remains of the day ko có gì là đặc sắc lắm cho nên mình chỉ xin phác hoạ sơ sơ toàn cảnh chiều tối ngày thứ 2 ở NC.
Số là sau khi lắc lư trong cái xế hộp máy lạnh suốt 30 cây số đường xấu, mẹ mình chính thức đổ bệnh nên chiều hum đó phải ở lại resort cạo gió cho má mi. Hây, nhắc tới thiệt là đau lòng. Nhìn má sóng soài mà bao nhiêu ốc iếc trong ruột nó bốc hơi hết trơn.
Sau khi làm tròn đạo hiếu cho má đi ngủ mình hết quay lơ ra ngáy khò khò. Đến khoảng 5h chiều lếch ra biển hóng mát tự kỉ lần chót rồi về khăn gói đi ăn cơm tối. Trong bữa nghe các cô ngợi khen món nho, táo miệt vườn và quả rượu nho Ba Mọi ngon lành mà thèm phải biết. Hix, thui kệ, đi mắc công nhậu nhẹt say xỉn làm nhục nhã gia môn nữa. Nhắm mắt bịt tai coi như ko nghe ko thấy và ko biết.
Spoiler:
Tối về đi dạo biển đêm hồi tưởng kỉ niệm xa xưa từa lưa thời còn đi bán hột dưa 1 chốc rồi về phòng khăn gói quả mướp chuẩn bị cho chuyến thượng du Đà Lạt sớm ngày mai. Tối đó có kinh nghiệm đầy mình rồi nên mặc lun cái quần jean và áo lạnh nguyên con cứ thế mà ngủ. Nhờ thế mà phước đức ông bà phù hộ sáng dậy ko phải ôm bụng nữa
Ngày 3: Từ NC tới Đà Lạt được thông báo là nhờ đi đường tắt nên chỉ cần cuốc xe khoảng 120 cây lô mếch nữa thôi. Thế mà cả đoàn phải khởi hành đi từ lúc 7h rưỡi và tới hơn 12h trưa mới tới nơi. Tưởng cái gọi là đường tắt ở đâu xa, chính là đường đi qua con đèo Ngoạn Mục (hay đèo Xông Pha) mà cách đây 7 năm mình đã từng đi. Xe chạy đến chân đèo thì ngừng lại nghỉ chân cho các quý thầy quý cô "trút bầu tâm sự". Mình nhân lúc này làm 1 pô hình:
Dưới chân con đèo này là nhà máy thuỷ điện Đa Nhim. Nhìn thẳng lên quả núi sẽ thấy 1 đường thẳng chạy chạy tới đỉnh. Mọi người đừng lầm đó là đường đèo. Thực chất đó là 2 ống dẫn nước của nhà máy từ thượng nguồn về. Nhìn từ xa thấy nhỏ như sợi chỉ thế thôi chứ mỗi ống nước có đường kính ít nhất là 1 thước 2. To thế mới có thể tải 1 khối lượng nước khổng lồ về nhà máy làm quay tua bin, chuyển từ thế năng thành điện năng (hehe, kiến thức Vật Lí cấp 3, quá khen quá khen[nhục chưa, tự sướng trắng trợn kìa
]).
10h hơn, xe bắt đầu lăn bánh leo đèo. Cảm giác đi đường đèo chỉ thua trò rolling coaster về tốc độ mà thôi chứ còn về độ... hoảng hồn thì ngang ngửa. So với cách đây 7 năm thì đường đèo bây giờ bị xuống cấp rất nhiều, lại đang bị thi công dang dở nên mặt đường lỗ chỗ kính thưa các loại ổ từ gà đến voi. Đường đèo hẹp té mà chiếc xe 50 chỗ thì cồng kềnh nên qua những khúc cua gấp mình có cảm tưởng xe văng ra ngoài vực tới nơi rồi
.
Nhưng mình sợ chết cũng ko bằng sợ mẹ mình. Suốt đoạn đầu đường leo núi mẹ trông như chết rồi vì chịu ko nổi độ xóc của xe. Chỉ còn biết ôm mẹ cho chặt rồi nam mô lạy trời cho mẹ đừng ói
.
May là lên càng cao thì xe càng đỡ lắc. Mình bấy giờ mấy rảnh tay mà ghi lại vài khung hình:
Spoiler:
Cảnh đẹp thì có đẹp đó nhưng so với 7 năm trước đây thì rừng thông giờ có vẻ thưa thớt quá. Ko biết là bị dốn mất bao nhiêu cây lớn rồi mà giờ đây còn rất ít thông già. Ko bít vài năm nữa ở đây còn có thể thấy được những ngọn thông đâm thẳng từ bờ vực lên cao cả trăm mét nữa hay ko. Haiz, thiên nhiên thì có hạn còn con người thì vô chừng mà.
Đặt chân xuống con phố Bùi Thị Xuân lúc 12h mà thấy như bước vào cái tủ lạnh. Ko khí bên ngoài thậm chí còn mát hơn so với cái điều hoà trong xe. Lúc giữa trưa mà nhiệt độ chỉ chừng 26 mà thui. Hít thật sâu cái thứ khí núi đó vào thật căng lồng ngực mà cảm thấy sảng khoái. Ở Sài Gòn, hiếm khi nào dám thở mạnh lắm, ở đây phải tranh thủ thôi. Chào Đà Lạt!







. Nhìn má sóng soài mà bao nhiêu ốc iếc trong ruột nó bốc hơi hết trơn.
. Nhắm mắt bịt tai coi như ko nghe ko thấy và ko biết.



[nhục chưa, tự sướng trắng trợn kìa
]).








, ở đây phải tranh thủ thôi. Chào Đà Lạt!





