Heo tả bà hoàng rần rần

. Hoàng hậu và thứ phi của vua Bảo Đại đều đẹp. Mình từng coi hình bà Mộng Điệp ở Đà Lạt, hình chân dung chụp nghiêng, đường nét đầy đặn, khí sắc tươi sáng nhưng thần thái hem có nét trâm anh đặc biệt như Nam Phương. Cơ mà nói theo mấy ông xem diện tướng kiểu gì cũng bảo số bà hoàng khổ hơn bà Mộng Điệp cho mà coi

. Nhiều mẹ trên wtt cám cảnh cho bà hoàng âu cũng phản ảnh VN có chỉ số hạnh phúc cao số 2 thế giới, cốt cách bà hoàng trinh tĩnh bình hòa, nhàn nhã đại phương

. Mình thích cái hình nhỏ nhỏ mặc váy Tây đầu tiên của bà hoàng lắm, thanh khiết, trân quý, như luồng gió nhẹ mát đầu thu

. Mắt phượng trong hình dung của mình hem to long lanh nhưng mắt bà hoàng cũng hem phải. Mắt phượng dài, rợp bóng hàng mi như nửa ngủ nửa thức mà thần mắt có lực. Bà hoàng cười có vẻ hem đẹp nhở.
Xem tướng thường chỉ nói khá những gì hiển hiện bên ngoài, hay na ná nhau. Mình bảo với bạn mình phụ nữ mặt nên giống Bồ tát, nam giới na ná Di lặc là số sướng bà hen. Nhắc đến tự dưng hình dung mặt Châu Nhuận Phát giống Di lặc, bạn mền bảo ổng được mấy thứ… linh tinh gỡ lại chứ mặt… Di lặc xấu, sướng nỗi giề

. Bát tự của mình đọc lên có vẻ… dễ phất vậy mà mình chỉ thấy mình có số mất của

. Mình hem có bao giờ ra ngoài xem bói vì nghĩ mấy ông thầy có xem được cho đời các ổng ấy đâu mà coi cho mình

. Thật ra những lá số của các sao Hoa ngữ thời nay thấy họ nói dựa trên thế lực của sao chứ ai cũng có nét xấu mà có khi chính điểm đó các bác ấy lại liệt vào quý tướng. Những người đã khuất, đã lùi bóng thì họ phán hay hơn. Trong điển tích thần tướng nữ nhân mình nghĩ thời phong kiến không thể bỏ rơi Võ Tắc Thiên, thời hiện đại khó thể kể sót Lâm Thanh Hà, như rồng phượng trân bảo. Họ phân tích rất nhiều về cô Lâm, heo thích thì mình kể sơ sơ
Nhà ngoại cưng mà ăn cỗ thì đông vui lắm nhở, dễ thương ghê

. Nhà ngoại mình cũng đông, trừ ông hơi khắt khe, mọi người tính khí bốc đồng, cũng hem giữ kẽ chi. Hồi nhỏ ba mẹ khó khăn nên tha mình về cho ông bà…bắt nuôi. Lớn lên chỉ quanh quẩn ở mấy cái phố, chẳng biết đến miệt vườn, mình thèm có quê để về lắm í

. Bà ngoại mình vốn dân Nam Định hiểu ý mỗi lần về ăn giỗ lại dắt mình đi theo.
Ngày xưa đi WC một mình ở nhà ông bà thực sự là nỗi rùng rợn với mình. Nhà thời đó hay xây kiểu cứ một gian là đến cái sân. Mình muốn đi WC là phải qua 2 cái sân, cái giáp gian cuối với nhà bếp có bể nước lạnh lẽo. Đi qua đấy cứ như ma nó đuổi theo. Ngồi trong đêm tối dưới ánh đèn vàng chong lờ đờ, sau lưng lại có gió luồn qua mấy ô cửa sợ lắm. À mà mùa hè mình cùng mấy bà dì cũng nằm kềnh ra sàn gỗ ở trên gác ngủ í

. Nghe nói có lần hồi 70 chính quyền đòi lấy tầng dưới làm ủy ban phường, dẹp nhà ông bà mình lên gác vì có lối đi riêng, ông mình đấu tranh mới giữ lại được.
Lichsuvn.info có nhiều tư liệu hay lưu trong í, các bác chém cũng siêu, nhưng giờ hem hay bằng ngày trước. Mà họ ko ham thích chủ đề mỹ nhân như chúng mình. Đang ngồi nghĩ mà cười lăn, hai đứa mình ham thích mỹ nhân lại nói về tướng cách, gặp ngoài đời mà ngồi nói chuyện với nhau có khi lại giống hiệp khách giang hồ đội nón che rèm