

Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít
Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con...
Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
những lần gượng cười mà nỗi đau nổi
Chỉ là em nhớ anh thôi
Muốn nghe giọng anh nói
Muốn được thấy anh cười
Muốn được ôm anh khi dỗi
Muốn được xin lỗi anh khi giận
Muốn được nhìn anh với ánh mắt đầy lửa hận
Để được anh cưng nựng yêu chiều
-
Chỉ là em nhớ anh thôi…
Sao nước mắt cứ rơi nhiều như thế?
Không ai làm gì mình, mà sao thấy mệt mỏi vô cùng, nụ cười của mình giờ đây thậm chí còn nhiều hơn trước, mà sao thấy vẫn còn có gì đó xót xa và cay đắng, thương ba, thương mẹ, thương em, thương bao nhiêu người đã lo cho mình, vì lẽ đó mà mình phải cười, vì biết rằng, nước mắt của mình hãy để 1 mình mình nếm, đừng bắt người khác phải nếm cái thứ thểu não đó, như vậy sẽ không
Nếu thật buồn em cứ về với biển
Biển vẫn xanh rờn như thuở vừa yêu
Giấu hết bão giông vào tấm lòng sâu thẳm
Biển yên bình , biển hát phiêu diêu
Nếu thật buồn em hãy về với biển
Về bãi cát xưa tìm dấu tích lâu đài
Em sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn
Ngỡ chạm vào xưa cũ dấu
Nếu được yêu anh, em sẽ yêu anh theo cách của riêng em. Không giống bất kì ai đã từng là người yêu dấu của anh và cũng không giống bất kì cách em yêu người yêu dấu nào.Bởi cảm xúc là riêng biệt...tình yêu là duy nhất và chỉ dành cho một người.
Yêu anh theo cách của riêng em...
Em có những thói quen kì cục, những sở thích dở hơi, những ngẩn ngơ vớ vẩn.
Em sẽ yêu anh bằng tất cả những gì em có