Login now! Register Now!
Forgot Password?    The Facebook Platform
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!
Trang 12/14 Trang ĐầuTrang Đầu ... 2891011121314 Trang CuốiTrang Cuối
kết quả từ 166 tới 180 trên 205
  1. #166

    Mặc Định

    Phim truyền hình: Nghiệp dư toàn tập


    Bài 2: Đổ xô “đánh võ rừng”

    SGTT.VN - Để giảm chi phí sản xuất, quy trình bắt buộc trong khâu sản xuất phim truyện truyền hình bị bỏ qua. Tác hại của nó là không còn phân biệt ai là chuyên nghiệp, không chuyên nghiệp nữa. Nước bắt đầu đục, và ai cũng có thể buông câu .

    Bỏ qua rất nhiều công đoạn trong quy trình sản xuất phim

    Nhiều phim truyền hình đang chạy theo tiêu chí sang, đẹp.



    Cảnh trong phim truyền hình Người mẫu. Ảnh: TL

    Theo ông Nguyễn Hồ, nguyên giám đốc hãng phim TFS (TPHCM) bỏ qua giai đoạn viết kịch bản phân cảnh là nguyên nhân chính dẫn đến sự mất chuyên nghiệp ở tất cả mọi khâu: “Kịch bản văn học có khi chưa hoàn chỉnh, để có thể sửa chữa, biên tập, xét duyệt kỹ càng hơn, phải có kịch bản phân cảnh. Từ kịch bản phân cảnh, đạo diễn, thiết kế, âm thanh ánh sáng, chủ nhiệm phim…có thể hình dung rất rõ về trách nhiệm của mình, nếu không cả ê kíp sẽ như “thằng mù đi đêm”.

    Nhưng rất nhiều hãng phim hiện nay đã bỏ qua kịch bản phân cảnh, người có tài hay không có tài đều làm như nhau, tha hồ quay về mới dựng lại, như thế làm sao có phim hay? Hãng phim Lasta ngộ nhận hết sức lớn khi học hãng phim Kantana của Thái Lan, bỏ qua kịch bản phân cảnh. Tất nhiên, phân cảnh như thế nào cho phù hợp là một việc khác, có thể không chi ly, khắt khe như phim nhựa, nhưng dù quay 3 máy, 5 máy vẫn phải phân cảnh đàng hoàng. Đó là điều kiện cần cho một bộ phim không có sạn.

    Hỏi ra mới biết, nhiều đạo diễn tên tuổi cũng bỏ qua khâu này. Đạo diễn Quang Đại khi làm Chim phóng sinh cũng viết kịch bản phân cảnh rất kỹ, nhưng khi làm cho Lasta, anh không viết kịch bản phân cảnh nữa. Lê Hoàng khi làm Thiên thần áo trắng... Có thể như thế họ cảm thấy “thoải mái”, không bị kiểm soát, hay cũng là một kiểu “làm tiền”? Thiếu trách nhiệm với nội dung và nghệ thuật của bộ phim trước tiên ở khâu chuẩn bị, vì dù có tài đến đâu chăng nữa nếu chuẩn bị không đúng quy trình cũng rất bị động về thời gian, tiền bạc, lao động nghệ thuật sẽ không nghiêm túc. Phim Bỗng dưng muốn khóc do chính đạo diễn viết kịch bản, nên có thể anh hình dung khá kỹ về phim, nhưng nếu có phân cảnh, biên tập, chắc chắn sẽ không mắc những lỗi sơ đẳng như cảnh một anh chàng mới đi xe máy vài tập trước, lại tập xe đạp ở tập sau. Blouse trắng nhờ phân cảnh kỹ càng mà khi quay xong, đạo diễn Mỹ Hà có thể rảnh tay đi nhậu thoải mái, vì đã có thư ký chuyên nghiệp Ngọc Hiệp cùng dựng phim trên một đường dây xuyên suốt. Được biết nhà văn Thu Huệ, khi viết kịch bản cho Lasta, tập trước quay hết rồi mà kịch bản tập sau vẫn…chưa xong!

    Chủ nhiệm Quách Mạnh Kha than thở: “ Để quay một bộ phim, người ta đã đơn giản hóa đi rất nhiều khâu chuẩn bị, không duyệt dự toán cho từng phim, mà chỉ đầu tư theo kiểu cào bằng. Nếu tay mơ chụp giật thì rất dễ “nửa đường đứt gánh”. Riêng tôi, làm dự toán phải mất ba tháng trời, bàn tới bàn lui kinh phí, vì giám đốc hãng phim đâu có đồng ý kiểu chung chung. Giờ thì các bên trả giá với nhau từng đồng, 90 triệu/ tập phim, nhận không? Thậm chí 85 triệu/tập cũng có anh nhận liền! Kịch bản gần như không có, rất lơ mơ, tất cả khoán trắng cho đạo diễn, kéo theo diễn viên lơ mơ, làm sao mà không “nói giả, diễn giả”. Bối cảnh chỉ chọn những gì có sẵn, ấy là chưa kể có đạo diễn nói với tôi rằng cứ quay đi, khỏi cần chọn cảnh chi cho mất công! Nếu tôi bức xúc thì bị cô lập liền. Khi cả xã hội đổ xô “ đánh võ rừng” thì rõ ràng chất lượng phim thấp là chuyện thấy trước.”

    Văn hóa của nhà đầu tư hiện nay rất “có vấn đề”


    Nhiều đạo diễn than ngắn thở dài về chuyện không ít nhà đầu tư rất kênh kiệu, bỏ ra ít tiền mà muốn chi phối hoàn toàn nhà sản xuất, người chịu trách nhiệm nghệ thuật. Phim chiếu rồi nhưng cũng không biết bao giờ mới nhận được tiền, không ít nhà sản xuất tư nhân méo mặt, vì bao chi phí không minh bạch, cứ nợ dắt dây dẫn đến phá sản luôn. Có đoàn phim đến khâu cuối vẫn chưa có tiền trả lương cho ánh sáng, khiến một anh phải ôm đèn chạy luôn...

    Đạo diễn Châu Huế, người vừa tạo được dấu ấn với Dòng sông định mệnh, bức tranh sống động và hiện thực về một Nam Bộ hôm nay trước làn sóng đua nhau làm giàu bằng mọi giá vẫn còn tiếc nuối vô cùng vì kinh phí hạn hẹp nên bối cảnh sông nước không được đầu tư thỏa đáng. Anh cũng bị mấy công ty quảng cáo bỏ tiền làm phim “hành” tới bến, cho rằng muốn ăn khách thì phải…đổi tên phim, phải đưa bối cảnh lên thành phố, phải cho nhân vật…ăn sang mặc đẹp!. Người viết kịch bản đã…giận, nhưng nể đạo diễn, nên cũng phải xuống nước thuyết phục để giữ được màu sắc sông nước cho phim.

    Đạo diễn Quốc Hưng thổ lộ: “Về trình độ nghề nghiệp, tất cả mọi khâu trong hệ thống sản xuất phim hiện nay đều bất ổn. Kiểu tự biên, tự diễn, tự làm khiến cho mọi người cùng xuề xòa dễ dãi với nhau. Xin đừng đổ lỗi hết cho cơ chế. Một người có nghề, có lương tâm, không thể đổ thừa cho thời gian thúc ép để làm nhanh, làm ẩu. Điện ảnh truyền hình là một nghề hết sức chuyên biệt, phải am hiểu bếp núc của nó, có kiến thức mới lượng giá thẩm định được. Những nhà mua bán phim thế giới đều là những nhà phê bình, hết sức am hiểu phim ảnh... Kịch bản phân cảnh truyền hình khác với điện ảnh, mỗi người có một hình thức khác nhau, nhưng phải có, để nhà sản xuất, người làm phim kiểm soát được mấy chục tập phim hết sức khoa học về số lượng bối cảnh, độ khó của bối cảnh, phục trang, đạo cụ…nhìn ra mọi thứ ngọn ngành, ước lượng được số tiền đầu tư khác nhau, không thể cào bằng. Phim Hàn Quốc nhân vật rất ít, nhưng họ điều tiết rất kỹ hệ thống nhân vật. Còn phim của ta, nhân vật nhiều đến mức đạo diễn cũng không nhớ hết, kết cấu quá lỏng lẻo đến nỗi nhân vật biến mất lúc nào cũng không hay. Đây là quy trình được giảng dạy rõ ràng trong trường điện ảnh, không phải tùy hứng mà nghĩ ra được”.

    Kim Yến
    SGTT
    thay đổi nội dung bởi: akinh, 21-08-2011 lúc 04:27 PM

  2. #167

    Mặc Định

    Phim truyền hình: nghiệp dư toàn tập

    Bài cuối: Còn đâu vẻ đẹp nhân văn và thuần Việt

    SGTT.VN - Thị trường phim truyền hình hiện gồm: nhà sản xuất – nhà đài – khán giả. Nếu mỗi khâu đều tỏ rõ tính chuyên nghiệp, sự khắt khe của mình, chắc hẳn thái độ vô trách nhiệm của người làm nghề sẽ bớt đi, chính họ sẽ tự phải điều chỉnh nếu không muốn bị đào thải. Nhưng thực tế, những người làm phim tử tế đang trở nên cô đơn hơn bao giờ hết.

    “Đội ngũ chuyên nghiệp đã hiếm lại đang mất dần”


    Vì thiếu phim trường nên Lý Công Uẩn – đường tới thành Thăng Long (ảnh) phải quay ở Trung Quốc, một trong những lý do khiến báo chí tốn giấy mực về yếu tố thuần Việt của phim này. Ảnh: TL

    Đau khổ nhất với chủ nhiệm phim Quách Mạnh Kha và nhiều người trong giới làm phim là sự xuống cấp của chính những người từng là… tử tế. Anh nói: “Trong một cơn lốc xoáy như vậy, đành xuôi tay chấp nhận hư hỏng. Chúng ta đang mất dần đội ngũ làm nghề chuyên nghiệp vốn hiếm hoi, lại càng hiếm hoi hơn. Cũng không còn ai phản kháng trước việc làm ẩu, làm dối”.

    Hội Điện ảnh bao quát một lượng hội viên rộng khắp trong các khâu của quy trình sản xuất phim, không thể không chú tâm bảo vệ hội viên của mình. Tại sao các nhóm nghiệp vụ khác nhau lại không thể có tổ chức riêng để bảo vệ quyền lợi cho nhau, và để tự phản biện, nâng cấp chất lượng nghiệp vụ chính mình? Đây phải chăng là di chứng của căn bệnh “dĩ hoà vi quý” đầy thụ động, và tư tưởng “tiểu nông” mà chúng ta hằng chê trách?

    Thành lập các hiệp hội nghề nghiệp là chuyện không lạ ở các nước, nhưng ở nước ta nó không được tính đến như một giải pháp làm tăng nội lực ngành. Đó chính là điểm cốt tử khiến việc nâng chất lượng phim truyền hình trở nên khó thực hiện.

    Đào tạo bài bản: trễ nhưng vẫn phải làm

    Để khắc phục tình trạng bát nháo trên, trước hết, phải có những nhà sản xuất, đội ngũ biên tập và những người duyệt chuyên nghiệp. Bên cạnh đó, việc đào tạo người viết kịch bản cần được làm bài bản. Các nhà sản xuất nên tạo nguồn kịch bản tin cậy cho mình thông qua những chương trình đào tạo có mục đích. Thực tế, hầu hết các trường điện ảnh truyền hình hiện nay đào tạo người viết kịch bản theo kỹ thuật điện ảnh (phim truyện nhựa một tập), trong khi kỹ năng thiết kế một kịch bản truyền hình dài tập gần với tiểu thuyết hơn. Đây là chuyện dài đến nay vẫn chưa được các nhà sản xuất đặt lên bàn nghị sự. Không có chiến lược kịch bản, phim truyền hình mãi mãi ở trong tình trạng “ăn đong”.

    Đạo diễn Tường Phương cho rằng: “Phim truyền hình đi vào tận giường ngủ của mỗi người, nếu không có một chuẩn giá trị chung cho các bộ phim, chắc chắn dẫn đến tình trạng “cùng nhau xuống cấp”, đầu độc cả nhiều thế hệ. Nếu cơ quan đầu não, tức nhà đài và Nhà nước không có quyết tâm cao nhất về mục tiêu giáo dưỡng thì không thể thay đổi được chất lượng truyền hình. Phải làm một cuộc cách mạng với phim truyền hình, vì sứ mạng của phim truyền hình là đào tạo công dân cho thế hệ tương lai, tuyên truyền về văn hoá dân tộc. Nếu đánh mất vẻ đẹp nhân văn và thuần Việt, phim truyền hình sẽ trở thành thứ độc dược với nhiều thế hệ. Quan điểm thẩm mỹ này phải lan toả thành chiến lược quốc gia, để Nhà nước đầu tư kinh phí đáng kể cho việc đào tạo, hình thành một guồng máy thực sự chuyên nghiệp”.

    Kim Yến
    SGTT
    thay đổi nội dung bởi: akinh, 23-08-2011 lúc 12:27 AM

  3. #168
    namlaanh's Avatar
    namlaanh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Quản lý khu vực Việt Nam
    Que será, será ...✿
    Bumilia_4ever in my~♥

    ••••giả danh ╦rí ╦hức▬■ ¤ Hạnh phúc là nơi gần ta nhất ¤


    Tham gia ngày
    Aug 2007
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    9,114
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    ĐD Bùi Huy Thuần: "Tôi làm phim vì nguyện vọng của khán giả"


    Bộ phim "Chủ tịch tỉnh" đã đến với khán giả THVN được quá nửa chặng đường và để lại ấn tượng sâu sắc, VTV.vn đã có buổi gặp gỡ ĐD Bùi Huy Thuần để cùng ông chia sẻ thêm về bộ phim.


    Sau khi đóng máy những cảnh quay cuối cùng và bước vào phần hậu kỳ phim, Đài THVN đã quyết định phát sóng bộ phim "Chủ tịch tỉnh" ngay lập tức, cảm xúc của ông thế nào khi đón nhận điều này?

    Một cảm xúc chung của đạo diễn cũng như những anh em trong đoàn là vui sướng khi thành quả của mình được công nhận, và đặc biệt là được phát sóng sớm do với dự kiến. Điều này có nghĩa là phim được sự đánh giá cao và quan tâm của lãnh đạo Trung tâm sản xuất phim truyền hình cũng như lãnh đạo Đài THVN.

    Kể từ khi công chiếu, bộ phim đã nhận được những phản hồi rất tốt từ phía khán giả. Là đạo diễn của bộ phim, ông đánh giá thế nào về những điều đó?

    Ngay khi cầm kịch bản tôi đã thấy đây là một kịch bản tốt, có thể sản xuất được một bộ phim hay được khán giả đón nhận. Và quả thực rất may khi phim phát sóng, luồng dư luận phản hồi rất tốt. Điều này giúp cho đạo diễn và các thành phần làm phim có một không khí vui vẻ, tinh thần sảng khoái để tiếp tục chuẩn bị bắt tay vào những bộ phim mới.

    Trong vai trò của một đạo diễn, ông đánh giá thế nào về bộ phim?

    Đây là một bộ phim chính luận với đề tài gai góc là đề cập đến các nhân vật cấp cao, những sự tham nhũng, tệ nạn của xã hội... Do đó mà bộ phim sẽ giúp cho khán giả nhìn vào cuộc sống để thấy được những mặt trái, mặc phải của xã hội hiện nay. Cũng chính vì tính chất của bộ phim, nên trong quá trình thực hiện, chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn, rất may được UBND tỉnh Bắc Ninh giúp đỡ tận tình, đoàn phim cũng rất tâm huyết và nhiệt tình để hoàn thành được bộ phim.

    Là người hay làm phim về đề tài chính luận, ông có thể cho biết bộ phim "Chủ tịch tỉnh" có gì khác so với những phim trước?

    Mỗi bộ phim thì đều khác nhau, vẫn là khai thác những mặt sáng tối của cuộc sống, vẫn là những đề tài chống tham nhũng nhưng càng sự tham nhũng càng tinh vi hơn, các cấp công quyền càng lớn lên... Và ở mỗi bộ phim, cần phải có sự khác biệt để mang đến khán giả những điều mới mẻ.

    Ông có thể chia sẻ về những khó khăn trong quá trình thực hiện bộ phim này?

    Quả là có những cảnh quay tương đối khó ví dụ cảnh dân biểu tình ở cổng ủy ban tỉnh, chúng tôi có thể tập hợp được người, có thể huy động các loại xe, nhưng nếu như để dân tập trung quá đông ở cổng UBND tỉnh thì khiến người dân tò mò, họ không hiểu mình làm phim thì sẽ ảnh hưởng tới ủy ban tỉnh.

    Nhiều cảnh quay chúng tôi dàn dựng tương đối kỹ, nhưng khi quay, còn nhiều yếu tố ngoại cảnh nên chưa được ưng ý, mặc dù chúng tôi được UBND tỉnh Bắc Ninh hết sức giúp đỡ về mọi mặt.

    Vậy còn có những cảnh quay, có những điều gì ở bộ phim làm ông nuối tiếc không?

    Bất cứ đạo diễn nào đều cảm thấy có những cái mình làm chưa tới, có một cảm giác hơi tiếc nuối, giá mình làm được hơn thế... và hy vọng phim sau mình sẽ khắc phục được điều đó.

    Ông có điều gì muốn nhắn gửi tới khán giả?

    Tôi sản xuất phim phần vì tâm tư nguyện vọng của mình, phần lớn vì của người dân, của khán giả truyền hình cả nước. Nhờ vào những bộ phim, người dân nhìn vào sẽ thấy sau này đời sống tốt đẹp lên, đặc biệt nếu như chức không đi liền với tiền sẽ không sinh ra nạn chạy chức, chạy quyền, tham ô, tham nhũng...

    Xin cảm ơn ông!

    Nguồn: vtv.vn
    • WE ARE THE WORLD - PRAY FOR JAPAN •

  4. #169

    Mặc Định

    “Cascadeur vừa liều vừa lì!”

    Vườn đời - phim truyền hình 32 tập - có đến 30 diễn viên vốn là những cascadeur (diễn viên đóng thế), nay được vào vai... không giấu mặt. Ít ai biết rằng họ từng xuất hiện trong những bộ phim khác với vai trò là người đóng thế.

    Xuất hiện trên phim, cascadeur cùng lắm được ghi danh kiểu: “giang hồ 1, giang hồ 2, tên cướp 1, tên cướp 2...”. Dương Bảo Anh (vai đàn em của Lộc Cá Chốt trong Vườn đời) - một cascadeur có sáu năm kinh nghiệm và từng chỉ đạo võ thuật cho một số phim như Vật chứng mong manh, Thiên sứ 99 - ngậm ngùi: “Nếu may gặp đạo diễn có tâm huyết với những cảnh hành động thì cascadeur còn được trọng dụng. Ngược lại, họ chỉ mời những “quần chúng hành động” để tiết kiệm chi phí”.



    Một cảnh tập luyện của diễn viên Kim Dung - Ảnh: nhân vật cung cấp

    Thế nhưng, khi đã được đóng thế, họ sẵn sàng đánh đấm, nhào lộn, nhảy lầu, té xe, thậm chí để cho toàn thân bốc cháy ngùn ngụt... mà có khi nhận lại chỉ vài trăm ngàn đồng.

    Càng gian khổ, càng đam mê

    “Cascadeur là vừa liều vừa lì!” - Dương Bảo Anh khẳng định. Từ một cậu sinh viên năm 1 ngành mỹ thuật chưa biết gì về cascadeur đến khi đạt được những thành công nhất định, Bảo Anh không biết mình đã lãnh bao nhiêu vết sẹo trên người nhưng cái “máu lì” thì quyết không đổi.

    Nghề kén tuổi

    Có một nghịch lý, không cascadeur nào - kể cả những cascadeur chuyên nghiệp - dám thừa nhận mình sống được bằng nghề, đó là chưa kể nghề này khá kén tuổi.

    Theo anh Quốc Thịnh (chủ nhiệm CLB cascadeur Quốc Thịnh), nghề cascadeur đẹp nhất chỉ từ 18-28 tuổi, trên độ tuổi đó phải nhường lại cho lớp trẻ.

    Còn anh Trần Xuân Thanh (chủ nhiệm CLB cascadeur X-men) cho biết nghề cascadeur thoạt nghe rất oai và hấp dẫn nên rất nhiều bạn trẻ xin vào CLB, lúc cao điểm có khi lên đến hơn 100 người. Nhưng chỉ sau ba tháng tập luyện và sàng lọc, con số này chỉ còn lại khoảng 20-30.

    Anh Thanh lý giải: “Những người trụ lại nếu không có năng khiếu bẩm sinh thì phải siêng năng và chịu khó học hỏi. Điều quan trọng là phải có đam mê mới có thể trụ lại với nghề”.

    Những ngày đầu gia nhập CLB cascadeur Hồng Bàng, chàng sinh viên sống xa nhà này đã phải đạp xe ròng rã từ Gò Vấp đến Nhà văn hóa Quân khu 7 hằng ngày để luyện tập dù có khi công việc chỉ là trải thảm ra cho các anh em tập luyện rồi lại cất vào.

    Ròng rã suốt sáu tháng, Bảo Anh cũng được trình diễn nhưng chỉ là diễn... xiếc đi cà kheo: “Tại mình trót yêu cái nghề tuy không nhiều vinh quang nhưng lại được thỏa mãn lòng đam mê, thích phiêu lưu và thử thách của mình”.

    Dù vậy, sự vất vả của Bảo Anh và các bạn trai mê “đánh đấm” đã thấm vào đâu so với những cascadeur nữ. Chế độ tập luyện cho một nữ diễn viên đóng thế không hề được ưu ái hơn so với nam, họ vẫn phải nhào lộn, đấm đá, nhảy lầu, té xe... Kim Dung (CLB cascadeur Quốc Thịnh, vai nữ công an trong Vườn đời) nhờ có vóc dáng khá hợp với các diễn viên nữ cộng thêm luyện võ từ nhỏ nên được các đạo diễn ưu ái cho đóng thế vai của Kim Hiền (Gia đình phép thuật), Thanh Trúc (Trái đắng).

    Ít ai biết những ngày đầu luyện tập, Kim Dung từng không ngủ được cả tuần, khóc suốt do các cơ bắp đau nhức. Biết chuyện, gia đình ngăn cản quyết liệt.

    “Mỗi lần ba mẹ thấy mình có thêm vết sẹo nào lại xót, bảo: Con gái gì mà sẹo đầy người, không sợ ế à. Nhưng mình lại không thể dứt ra được. Cái nghề này lạ lắm, càng khó khăn, gian khổ người ta lại càng bị cuốn vào” - Kim Dung chia sẻ.

    Thật ra, đam mê mà hầu hết các cascadeur nhắc đến không chỉ là đam mê võ thuật, thử thách thần kinh của chính mình mà còn là niềm vui lớn khi được cống hiến cho phim ảnh những cảnh quay đẹp mắt. Dương Minh Chiến (ĐH Hồng Bàng, vai đàn em của Tý Ngão trong Vườn đời) đã gắn bó với nghề cascadeur hơn hai năm với gia tài là 10 phim từng tham gia nhưng chỉ một lần được xuất hiện thật trên màn ảnh. Đó là một vai nhỏ trong Vườn đời.

    Minh Chiến bảo: “Lúc đầu đi quay, ai mà chẳng muốn khuôn mặt mình, tên mình xuất hiện trên phim, nhưng rồi sau đó nhận ra chỉ cần được đến phim trường, được thể hiện mình thì dù có là cái bóng của ai, dù không được ghi tên trong danh sách diễn viên vẫn có niềm vui riêng. Mọi con đường đều dẫn đến thành Rome mà!”.








    Dương Bảo Anh với những tư thế quen thuộc của cascadeur - Ảnh: Gia Tiến

    Giấc mơ phim ảnh

    Chịu đựng sự khắc nghiệt là vậy có lẽ bởi cascadeur nào cũng ấp ủ giấc mơ phim ảnh. Mà giấc mơ ấy phụ thuộc nhiều vào yếu tố may rủi. Như Minh Chiến, Bảo Anh phải mất hơn nửa năm tập luyện mới có vai diễn đầu tiên trên phim nhưng Kim Dung thì chỉ cần... hai tháng.

    Kim Dung đang thử sức với vai trò diễn viên chính trong phim truyền hình Chuyện tình đả nữ (mới đổi tên thành Gọi yêu thương) của đạo diễn Lê Bảo Trung: “Cascadeur đã mang đến cho tôi cơ hội nhưng tôi không nghĩ đó là bàn đạp hay bước đệm mà là động lực để tôi hoàn thiện mình hơn. Ở vị trí nào tôi cũng được cống hiến cho phim ảnh những pha hành động đẹp mắt”.

    Nguyễn Tuấn Anh (vai Bảy Ngà trong Vườn đời) - chàng trai 9X đã nắm trong tay mình niềm tự hào với hơn 20 phim, clip ca nhạc trong cả hai vai trò cascadeur và diễn viên trong ba năm làm nghề - là một trường hợp khá điển hình cho giấc mơ phim ảnh của những cascadeur.

    Tuấn Anh còn thử sức với vai trò hỗ trợ chỉ đạo nghệ thuật cho một số đơn vị tham gia chương trình “Chúng tôi là chiến sĩ” trên VTV3 và hiện đang đảm nhận một trong những vai chính của Huyền thoại 1C (phim truyền hình 20 tập, đạo diễn Nguyễn Thanh Vân). Dù vậy, không bao giờ Tuấn Anh quên thời gian tập luyện hằng ngày cùng các anh em cascadeur.

    “Tôi sẽ chẳng bao giờ bỏ được nghề này đâu!” - Tuấn Anh tâm sự.

    Theo Tuổi Trẻ
    thay đổi nội dung bởi: namlaanh, 30-09-2011 lúc 07:28 PM Lý do: trình bày lại

  5. #170

    Mặc Định

    “Làm phim truyền hình nếu không đủ bản lĩnh dễ biến thành thợ”



    (TGĐA Online) - Đó chính là quan điểm làm phim của đạo diễn Trương Quang Thịnh – người vốn thường được gọi với cái tên thân mật là Thịnh Chuột.


    Là người đầu tiên đóng chung với bầy chuột trong phim Chuột của đạo diễn Vũ Ngọc Đãng và cái tên Thịnh Chuột đã khó có thể phai trong lòng những người làm nghề và khán giả hâm mộ. Cho đến bây giờ khi gặp lại Thịnh, người ta vẫn dễ dàng nhận ra chân dung rất riêng của anh, đó là thông minh, lì và lạnh. Độ “ lạnh” ở đây chính là một bản lĩnh sắc bén của người đạo diễn trên phim trường.



    Đạo diễn Trương Quang Thịnh

    Trương Quang Thịnh tốt nghiệp khóa đạo diễn Trường Đại học SKĐA Hà Nội với tấm bằng xuất sắc qua bài thi tốt nghiệp Khát vọng. Tiếp đó, anh làm phó đạo diễn hai phim Màu tình yêu Đâu phải chia ly và làm đạo diễn với bộ phim đầu tay Bà ngoại cũng yêu. Xem những tác phẩm này của anh nhiều người trong nghề cũng phải thốt kên, lên “ Cái thằng Chuột này giỏi, bản lĩnh ra phết!”

    Khi quyết định đứng riêng độc lập để làm nghề, Thịnh nghĩ ngay đến cách tiếp thị bản thân theo kiểu rất “ chuột” và khá quyết liệt - đó là hóm, khôn, khéo, tửng, tinh, ranh, liều : Gửi những người có tiền và có quyền ( nhà sản xuất), tôi tin tôi là một đạo diễn có những tố chất mà nhà sản xuất nào cũng mong muốn. Chỉ điều tôi không có, đó là tên tuổi. Tôi đang chờ tạo cơ hội để làm nên tên tuổi…còn nếu chưa được thì… để mai tính. Còn với chính mình, anh luôn tự nhủ, khi làm phim, nếu anh giỏi là phải biết phục vụ người ta, đồng thời có nghĩa là phục vụ cho chính mình. Người đạo diễn giỏi là phải thích nghi, nhạy bén với hiện trường.

    Công ty Sao Thế giới và HTV đã dám “ bắt giò” Thịnh ngay với thử thách kịch bản đầu tiên Đánh thức trái tim. Đây là lần đầu tiên có nhà sản xuất tin tưởng giao cho đạo diễn trẻ toàn quyền quyết định trong các khâu: Sửa kịch bản, dàn diễn viên, êkíp thực hiện và bối cảnh.



    Quyết định đặt lại tên phim theo tiêu chí khó có tên đẹp, nhưng dứt khoát phải là tên phim lạ, đủ sức thu hút khán giả. Cũng là đề tài tình yêu, thì việc gì mà phải đánh thức, mà phải càng biết yêu mạnh mẽ…cho đến già vẫn cứ yêu. Chính vì vậy tên phim Bà ngoại cũng yêu ( hài- tâm lý xã hội) đã ra đời. Cái khó nữa so với kịch bản ban đầu tiên là cần phải “ đẻ trò”- xây dựng nhiều câu chuyện, tình huống phải hợp lý và hấp dẫn, nhằm phục vụ cho câu chuyện chính của bộ phim. Một đường dây sạch, chỉnh sửa rất kỹ tới từng phân đoạn và lời thoại, tạo xung đột và cách giải quyết ấn tượng cho người xem.

    Về quan điểm chọn diễn viên, Thịnh không mời diễn viên diễn giỏi, mà mời diễn viên có chút gì đó na ná nhân vật, hoặc biến nhân vật thành diễn viên. Cần tỉnh táo để “ bẻ” các vai chính cho tính cách của họ luôn đối lập nhau. Thí dụ Thân Thúy Hà vào vai Mộng Lành bán trái cây ngoài chợ, thích nghe cải lương, có tính cách mạnh mẽ như đàn ông. Lành đi chiếc mô tô Milk phân khối lớn, lại yêu nhà Tút ( đạo diễn Hùng Phương), thật thà, rất có duyên khi làm thơ, nói được nhiều điều bức xúc trong xã hội, con nhà giàu nhưng vẫn thích đi chiếc xe đòn dong cũ có cái chuông lại không kêu và luôn thích đội nón bảo hiểm để bảo vệ môi trường.

    Bà ngoại cũng yêu gồm hai cặp nhân vật chính là nhóm bạn cùng học phổ thông với nhau: Tút- nhà thơ với Mộng Lành- bán trái cây; Chính Thiện- bác sĩ thú y với Bích Hòa- chuyên viên tư vấn tâm lý. Họ đều xấp xỉ 40 mà chưa ai có gia đình. Nhưng khi gặp lại nhau, mỗi người đều tạo ra vỏ bọc bên ngoài là thuê những người tình hờ để “ nổ” cho đã với nhau…để rồi lại đến với nhau trong tình yêu quá tinh khôi. Đặc biệt có cặp khách mời ( điểm tựa tuổi già) là bà Tám ngoại ( diễn viên Lê Thiện) và ông Lộc ( do nhà văn trẻ Mạc Can, sau gần 2 năm rưỡi đi Mỹ trở về nhận vai đầu tiên). Đây là cặp đôi rất có duyên- một trong những điểm nhấn của phim, mỗi lần xuất hiện là không thể không gây cười.

    Trong phim không thể thiếu những vai “ rác”, tuy họ xuất hiện ít, nhưng rất quan trọng trong việc tạo “ màu” cho câu chuyện phim. Phim có 9 vai rác, trong đó có hai nhân vật nổi bật là tay giang hồ hẻm ( ngõ) ấn tượng ( 11 phân đoạn) do Thành Tâm, luôn đóng vai chính, nhưng rất thích nhân vật nên đã vui vẻ nhận. Hay một tay catcadeu nhà nuôi heo, lại ăn nhầm thức ăn tăng trưởng…



    Hậu trường của Bà ngoại cũng yêu

    Về bối cảnh phim, sẽ không hề xuất hiện những biệt thự, xe hơi, chân dài mà là không khí phố xá ngổn ngang qua bối cảnh 2 khu chợ Tân Bình ( sạp vải) và Tân Sân Nhất ( sạp bán trái cây) ở hai góc ngã ba. Hay như quán cà phê cóc và “ tiệm” hớt tóc bên vỉa hè có hàng rào, thành tường cổ xưa trên đường Nguyễn Thị Diệu, quận 3. Có gần 30% bối cảnh ngoại cho phim thêm phần sinh động.

    Với khán giả, cần xác định phim truyền hình phải hướng tới những đối tượng vừa rửa chén, vừa lau nhà vẫn có thể xem phim được. Trong tổng thể bộ phim rất cần những phân, trường đoạn quay rất kỹ. Nhưng trong một tập phim chỉ cần một phân đoạn, hay một cảnh quay thật ấn tượng để làm điểm nhớ cho khán giả là “ăn tiền” rồi, nhất là trong giai đoạn sản xuất phim truyền hình hiện nay.

    Niềm tin với nhà sản xuất.

    Rất tự tin qua chân dung “ lạnh” để khẳng định quan điểm làm phim của mỉnh là phải đạt yếu tố hấp dẫn, nhưng được lặp lại thêm ba lần Hấp dẫn, hấp dẫn và hấp dẫn. Vì vậy ngay từ khâu dựng chắc chắn nhà sản xuất đã phải hài lòng.

    Hồng Liên

  6. #171
    namlaanh's Avatar
    namlaanh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Quản lý khu vực Việt Nam
    Que será, será ...✿
    Bumilia_4ever in my~♥

    ••••giả danh ╦rí ╦hức▬■ ¤ Hạnh phúc là nơi gần ta nhất ¤


    Tham gia ngày
    Aug 2007
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    9,114
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    Đạo diễn Vũ Huân – người làm nghề cần phải có cá tính

    (Mask)- Một người giàu cảm xúc, làm việc với tinh thần trách nhiệm cao, luôn cầu toàn trong mỗi phân cảnh chỉ đạo…Vũ Huân đã góp phần tạo nên sự thành công cho bộ phim “Đồng tiền muôn mặt” qua vai trò đạo diễn.


    Tiếp xúc với Vũ Huân tại trường quay Đà Lạt, có thể ghi nhận – anh là một trong những đạo diễn trẻ, có tài, có tâm huyết với nghề và có khả năng vươn xa trong tương lai… Trước khi làm đạo diễn, Vũ Huân từng là diễn viên thành công trong một số bộ phim truyền hình và cũng đã tham gia một số phim do nước ngoài sản xuất mà MASK cũng từng đăng tin trước đây.

    Phải gọi như thế nào cho đúng với những vai trò mà anh đã và đang đảm nhiệm - diễn viên hay đạo diễn Vũ Huân?


    Thật sự hiện nay nếu như gọi tôi là diễn viên hay đạo diễn đều đúng, vì tôi có thể đảm nhiệm được cả hai công việc này. Nhưng tôi đã xác định không làm diễn viên nữa vì tôi nghĩ vai diễn ấn tượng nhất trong đời làm diễn viên của tôi đã đến lúc phải chuyển sang một công việc khác.


    Trước khi đến với cương vị của một đạo diễn, anh đã từng được khán giả biết đến qua vai Thịnh bò trong phim Hướng Nghiệp 2, vậy anh có thể chia sẻ con đường đến với công việc hiện tại của mình?

    Từng là một diễn viên được khán giả yêu mến tôi cảm thấy hãnh diện và tự hào vì mình đã làm thành công một công việc mà mình đã chọn trước đây. Con đường mà để tôi trở thành một đạo diễn như hiện nay cũng rất tình cờ với tôi. 5 năm trước, tôi nhận được một vai diễn thứ chính trong phim Truy tìm dấu vết của đạo diễn Xuân Cường do hãng phim giải phóng sản xuất. Lúc đó để nhận được một vai diễn thì không phải đơn giản nên khi tôi được vào vai thì đây một điều hạnh phúc lớn, nhưng sự tình cờ và bất ngờ đã đến với tôi trong quá trình làm phim với anh Xuân Cường. Cái ấn tượng ban đầu mà tôi không bao giờ quên được là hôm đó trời mưa tầm tã đoàn phim đang quay tại nhà hàng thiên thai nằm trên đường Trường Chinh, khi quay xong mọi người về hết tôi và anh Xuân Cường ngồi lại nhà hàng vừa ăn cơm, vừa trú mưa.Anh có tâm sự với tôi hiện tại phó đạo diễn của anh đã xin nghỉ vì bận việc gia đình không tiếp tục theo phim và anh có hỏi tôi có biết ai là phó đạo diễn được giới thiệu cho Anh. Tôi nửa đùa nửa thật nói : “ Em được không đại ca”, đạo diễn Xuân Cường cười nói: “ Thôi mày ơi, mày lo đóng phim đi”, tôi nói : “ Anh không tin em hả ?, em làm không được thì anh chỉ em” anh Cường nói : “ nếu thật sự mày muốn làm thì ok, mai vào việc ngay”. Thế là tôi lại được nhận thêm một việc nữa trong đoàn phim. Khi về tới nhà thật sự trong lòng vừa vui mà cũng vừa sợ vì lúc đó tôi có hiểu làm phó đạo diễn là như thế nào đâu. Nhưng lỡ miệng nói rồi thì phải tự an ủi mình, thôi cứ cố làm đi sẽ có thêm một khoản tiền để lo cho gia đình. Tôi đã bị khiển trách rất nhiều nhưng bù lại anh Cường cũng đã chỉ dạy nghề nghiệp cho tôi rất nhiều, và thời gian trôi qua tôi đã theo đạo diễn Xuân cường được gần bốn năm trời, làm phó được rất nhiều phim.Trong quá trình làm với anh Cường tôi đã đi thi vào trường Đại học Sân khấu Điện ảnh TP HCM và đã học khoa đạo diễn hệ tại chức.

    Từ một diễn viên, chuyển sang làm đạo diễn, hai vai trò này có điểm gì giống và khác nhau, những khó khăn và thuận lợi trong quá trình mà anh “chuyển đổi”?

    Hai công việc này hoàn toàn khác nhau. Thuận lợi vì đã từng làm diễn viên nên công việc chỉ đạo diễn xuất cho diễn viên tôi rất tự tin. Còn khó khăn là những áp lực trong công tác đạo diễn tôi phải xử lý rất nhiều, nhanh và phải có hiệu quả tốt vì tôi là linh hồn chính của bộ phim cũng như của nhà sản xuất.


    Trước mỗi tác phẩm, ở cương vị đạo diễn hiện tại anh quan tâm đến vấn đề nào nhất - nghệ thuật hay thương mại? Theo anh, một bộ phim hay, thuyết phục được người xem phải hội tụ những yếu tố gì?

    Hai vấn đề nghệ thuật và thương mại tôi đều phải quan tâm nhưng yếu tố chính vẫn là nghệ thuật vì nghệ thuật có tốt, thì thương mại mới đạt hiệu quả cao được.

    Một bộ phim hay mà để thuyết phục được người xem thì yếu tố quan trọng nhất là phải thực tế và đồng thời phải xác thực với đời sống của con người. Bên cạnh đó đặc biệt nó phải có chân thiện mỹ trong một tác phẩm nghệ thuật.

    Trong thời buổi phim Việt ồ ạt như hiện nay, anh có bao giờ trăn trở để tìm lối đi riêng cho chính mình hay cứ đi theo những gì đã có sẵn?

    Đã là một đạo diễn thì luôn luôn phải có một cái riêng cho mình, một tính cách riêng để xây dựng tác phẩm của mình. Nhưng đặc biệt vẫn phải đưa yếu tố nghệ thuật lên hàng đầu.


    Bộ phim Đồng tiền muôn mặt đã tạo được sự chú ý, cảm xúc của anh thế nào?

    Đồng tiền muôn mặt là một đề tài không mới, nhưng nó rất lạ vì nó mang tính giáo dục cao với thời buổi kinh tế thị trường như hiện nay. Thực hiện bộ phim này trongg thời gian chạy đua phát sóng nên rất cực, có những khó khăn do thời tiết, do bối cảnh…đôi lúc khiến tôi “sắp” quỵ ngã nhưng nguyên tắc làm nghề của tôi là phải có đạo đức nghề nghiệp, có lương tâm và cẩn thận, tôi không cho phép mình làm qua loa, ẩu thả.Bộ phim đang phát sóng, nhận được nhiều lời khen và quan tâm của khán giả, sự động viên chân thành của anh em đồng nghiệp cũng làm tôi vui rồi.

    Đồng tiền muôn mặt đánh dấu việc lần đầu tiên anh đứng độc lập ở vai trò đạo diễn, vậy trước khi phim khởi quay anh có phải chịu sự áp lực nào không - từ phía nhà sản xuất và cả bản thân nữa?
    Đối với tôi khi đã xác định là một đạo diễn thì dù có áp lực như thế nào cũng phải vượt qua vì như vậy mới đạt được mục đính tốt.


    Là một đạo diễn trẻ, được đào tạo qua trường lớp, vậy anh có mong muốn gì cho công việc hiện tại của mình?

    Tôi chỉ có một ước mơ là khi một tác phẩm của tôi ra đời thì được khán giả cũng như anh em trong nghề chấp nhận và ủng hộ tôi. Nên như vậy tôi phải cố gắn hết sức mình làm cho tốt.

    Đối với anh, điều quý giá nhất là gì?

    Ngoài nghề nghiệp, điều quý giá mà tôi luôn gìn giữ, yêu thương, trân trọng chính là gia đình – vợ và con gái của tôi. Gia đình là nguồn động viên mạnh nhất để cho tôi có nhiều nghị lực làm việc.Tôi luôn yêu thương và biết ơn cũng như trách nhiệm với gia đình tôi.

    Bộ phim “Đồng Tiền Muôn Mặt” là bộ phim về bi kịch gia đình thông qua ngành nghề sản xuất rượu vang truyền thống. Kịch bản phim: Đặng Thanh, hãng phim Chợ Lớn thực hiện, Đạo diễn: Vũ Huân. Hiện đang trình chiếu trên HTV 9 từ ngày 26/6 lúc 22h30 vào các ngày thứ: Năm, Sáu, Bảy, Chủ nhật. Phim tập hợp dàn diễn viên kỳ cựu như: NSUT Minh Đức vai bà Tâm, NSUT Chiều Xuân vai bà Lam, NSUT Giang Châu vai ông Phú, Tống Mỹ Ly vai bà Hạnh, Mai Sơn vai ông Ba Keo, Lê Quang Thanh Tâm vai Hải,nghệ sĩ cải lương Bích Hạnh vai bà Tý, Huỳnh Công Danh vai ông Danh, Hoàng Mai vai bà Vân... cùng một dàn ca sĩ, siêu mẫu, diễn viên nổi tiếng như: Ca sĩ Hoàng Thiên Long vai Khanh, Siêu mẫu Huỳnh Trường Thịnh vai Cường,Thùy Trang vai Thúy, Siêu mẫu La Ngọc Duy vai Thy, Mai Hải Anh vai Trân, Minh Ngọc vai Bích, Hoài Trang vai Ngọc, Mộng Trúc vai Thu, Ca sĩ Nguyễn Khánh Hưng vai Sang, Thảo Vy vai Ngân, Trần Minh Đời vai Đạt, Bảo Sơn vai Quân, Thiên Đan vai Hường...



    Các diễn viên tham gia Đồng tiền muôn mặt

    Nguồn: maskonline.vn


    • WE ARE THE WORLD - PRAY FOR JAPAN •

  7. #172

    Mặc Định

    Nhà biên kịch Quý Dũng: Sau những khoảng lặng buồn tênh


    Quý Dũng không quá đặc biệt, nếu nói trên phương diện một người viết. Nhưng, thời gian qua, anh đã làm được một điều khiến khán giả phải thừa nhận, những phận đời bị bỏ rơi, những số phận không may và đặc biệt là đề tài hoàn lương của những kẻ tù tha trong những kịch bản anh viết rất đời, tạo được niềm tin nơi khán giả.

    Hàng loạt những kịch bản của anh đang được dựng thành phim, đặc biệt là những bộ phim hành động - võ thuật.

    Cuộc đời lênh đênh và những khoảng lặng buồn tênh

    Quý Dũng chẳng bao giờ nghĩ mình lại trở thành nhà biên kịch vì anh không hề được đào tạo chuyên môn về nghề này. Nó đến với anh đơn giản như một cơ duyên.

    "Tôi lớn lên chỉ biết mình quê quán ở Đồng Tháp, nhưng sinh ra và lớn lên tại Gia Lai, có thời gian sinh sống ở Đà Nẵng, Long An rồi cuối cùng dừng chân, lập nghiệp tại TP.HCM", anh "khai báo" về mình. Thấy cũng có chút năng khiếu vẽ nên anh nghe lời bạn thử thi Trường Kiến trúc, ai ngờ lại thi đậu, và chính vì thế sau này nó đã giúp anh mưu sinh được một thời gian bằng nghề chép tranh, vẽ phim hoạt hình…

    Từ lúc lên Sài Gòn học (1985), rồi lập gia đình (năm 1996) cho đến mãi tận năm 2008 anh mới thoát khỏi kiếp ở nhà thuê. Anh bảo có lẽ gần như tất cả các quận huyện ở thành phố này đều có mặt anh, hết chuyển chỗ trọ này đến chỗ thuê khác. Một thời gian dài, Quý Dũng lăn lóc với cuộc đời qua những nghề như cò xe máy, chép tranh…

    Có lúc cuộc sống của anh đã rơi vào cảnh khốn khó đến tận cùng. Có một lần vợ anh (khi ấy đang là giáo viên) bị bệnh trên gác mà dưới nhà thì anh trai đang ngồi tiếp bạn bè. Anh buộc phải lẳng lặng đưa vợ ra ngoài kêu xe đi cấp cứu. Tới đó, anh đành kêu mẹ vợ tới trông giúp để về nhà đi đón con nhỏ học mẫu giáo. "Nhưng thực ra lúc đó là mình kêu má vợ tới để trả tiền giúp, vì thực sự chỉ còn hai ngàn đồng trong túi. Trên đường về mình đắn đo, rồi quyết định mua ổ bánh mì cho nhóc con 3 tuổi ăn tối cho đỡ đói lòng. Khi đó, thực sự là buồn lắm và nghĩ không ngờ cuộc đời mình lại rơi vào nỗi khốn cùng như vậy. Bạn bè vẫn bảo, mình nhiều tài lẻ, vẽ tranh, làm thơ, viết báo... ai ngờ có ngày không đủ tiền mua nổi ổ bánh mì cho con.



    Khi kể về chuyện mua được nhà, anh bật cười, hồi ấy vợ chồng anh ở căn nhà thuê tại quận Tân Bình (cũng chính là căn nhà của vợ chồng anh bây giờ), bà chủ nhà không chồng cũng trạc tuổi anh (sinh năm 1962), tính tình khá thoải mái, có lần tạt qua thu tiền nhà, bà vui miệng nói "anh mua nhà tôi bán cho, giá 22 cây vàng (hồi ấy tương đương 120 triệu).

    Nghe thế, anh mới nói đùa: "Vậy chị cho tôi trả trước một nửa đi, còn lại thì tôi trả từ từ được không?". Bà chỉ cười cười rồi về. Bẵng đi hai tháng sau không thấy bà xuống lấy tiền nhà, anh mới gọi điện cho bà hỏi: "Bây giờ chị không xuống lấy tiền nhà, tôi biết chị đâu mà trả". Bà ấy ngạc nhiên nói: "Tôi hứa bán cho anh rồi mà, anh còn không biết lo chạy tiền trả cho tôi nữa".

    Anh ngẩn người nghĩ đàn bà người ta còn nói như vậy được, mình là đàn ông mà hứa kiểu giỡn chơi thì sau này làm sao nhìn mặt nhau được. Thế là vợ chồng anh chạy đôn chạy đáo mượn chỗ này kia nhưng chẳng mượn được bao nhiêu. Biết chuyện của anh, người chị ở Mỹ đã gửi tiền về cho vợ chồng anh mua được căn nhà đó.

    "Nhưng cuộc đời cũng có những lúc vui buồn lẫn lộn, bởi nhiều khi nửa đêm chị ấy từ nước ngoài gọi điện về bảo phải bán nhà để gửi tiền qua cho chị, rồi ba, bốn ngày sau lại không thấy chị nhắc nữa. Rồi cũng đến một ngày chị ấy quyết định chỉ cho vợ chồng tôi một nửa giá trị căn nhà, còn lại phải trả cho chị ấy, nhưng khổ nỗi lúc đó giá trị căn nhà đã lên tới hơn 1 tỷ đồng. Thực sự tôi cảm thấy tối mắt tối mũi, vì mọi sinh hoạt của gia đình đang ổn định, hộ khẩu đã chuyển về căn nhà này, con cái học hành cũng quen rồi... Tính tới tính lui, tôi quyết định cầm cố căn nhà. Đầu tiên tôi đi vay ngân hàng 40 triệu để hợp thức căn nhà, tiếp đó mới cầm cố được cho ngân hàng để lấy tiền trả cho chị gái. Từ đó, vợ chồng tôi bắt đầu lao vào hết công việc này đến công việc khác để có tiền trả nợ cho ngân hàng. Có thể nói việc viết nhiều kịch bản phim phần lớn cũng bắt nguồn từ sự thôi thúc phải trả nợ và hoàn cảnh gia đình lúc bấy giờ của tôi", anh tâm sự.

    Cuộc sống vợ chồng anh hiện cũng tương đối ổn định với hai đứa con nhỏ, một cháu học lớp 9, bé em cách 6 tuổi. Vợ anh đã nghỉ công việc dạy học từ lâu, giờ chị đang quản lý cơ sở thuốc Nam của gia đình bên ngoại.

    Anh cười rất tươi cho biết: "Bây giờ mới thấy câu "Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn" rất hay, rất đúng. Sau 4 năm vợ chồng tôi đã trả hết nợ ngân hàng, và tôi thấy rằng khi cuộc đời mình hanh thông rồi thì tự nhiên mọi chuyện trong cuộc sống cũng sẽ thuận lợi với mình. Để có những thành quả như ngày hôm nay tôi phải cảm ơn cuộc đời vì đã dung dưỡng tôi và cho tôi tìm ra đúng công việc mà mình yêu thích".

    "Chẳng ai buồn nhắc đến biên kịch làm gì"

    Hiện nay hàng ngày "văn phòng" làm việc của Quý Dũng là các quán cà phê, có lẽ quán nhẵn mặt anh nhất là quán trên đường Nguyễn Thái Bình quận Tân Bình. Anh bảo cứ sáng 7 giờ khoác ba lô đến quán, vừa ngồi uống cà phê, vừa làm việc, trưa thì có thể ăn tại quán mà cũng có thể đi ăn đâu đó với bạn bè, rồi lại về quán ngồi tiếp đến đêm mới xách ba lô ra về.

    Cũng có khi Quý Dũng vi vu đâu đó nhìn ngắm thiên hạ, có lúc lại tới tòa án dự những phiên tòa hay đến gặp một vài bác sĩ để quan sát, để hỏi chuyện họ… Tất cả chỉ nhằm tích cóp những chi tiết đáng giá hay học hỏi cách xử lý, giải quyết những tình huống trong cuộc sống để đưa vào những kịch bản phim của mình.

    Đã có thời gian từng cộng tác viết bài, biên tập cho một số tờ báo, tạp chí, đặc biệt là anh có thời gian khá dài cộng tác viết một số phóng sự xã hội, điều tra cho báo Công an nhân dân, có lẽ cũng phần nào giúp anh có những kiến thức, chất liệu mang đầy sức sống và thực tiễn đưa vào những kịch bản của mình.

    Trải qua bao thăng trầm, khó khăn, Quý Dũng đã và đang từng bước chinh phục khán giả bằng những kịch bản phim hành động - võ thuật được nhiều người trong giới đánh giá khá cao và hầu như kịch bản nào anh viết cũng ít nhiều thấy bóng dáng của những tay giang hồ, đại ca; những cuộc trả thù, đánh đấm…

    Tuy vậy, nội dung phim vẫn thấm đẫm sự nhân văn sâu sắc và nhất là thực tế hơi thở cuộc sống. Trong đó có thể kể đến như các phim Hoa xương rồng, Giấc mơ biển, Vườn đời, Sáu mặt Rubic, Dương cầm…

    Đặc biệt là phim Vật chứng mong manh của anh, được đánh giá là kịch bản hay, mang nhiều nét mới lạ ở thể loại phim hình sự, qua bàn tay của đạo diễn Nguyễn Duy Võ Ngọc, phim đã gây được sự chú ý lớn từ công chúng, từ đó Quý Dũng trở thành cái tên "hot" trong làng biên kịch. Trên đà đó, hiện anh đang viết khá nhiều phim hành động, hình sự như Nữ thẩm phán, Mật số CX 1300, Dòng sông chết, Gai hồng, Lật mặt…

    Có cảm giác bây giờ anh luôn đầy ắp những ý tưởng kịch bản, chỉ cần anh ngồi xuống với chiếc máy tính là những trang bản thảo sẽ được hình thành nhanh chóng.

    Tuy vậy, không phải anh không có những suy tư mà không nhiều người biết. Anh bảo phim Vật chứng mong manh được làm khá nghiêm túc, đạo diễn làm rất tốt, nhưng điều đáng buồn là ở tập phim cuối nội dung đại cảnh của phim đã bị thay đổi không giống như trong kịch bản của anh.

    Theo đó, về cuối phim nhân vật Hai Đương đang tìm cách kéo dài thời gian, chỉ cần giao hàng xong là ông trùm này sẽ xa chạy cao bay nhưng cơ quan công an đã nhân đó tương kế tựu kế để bắt quả tang và thu một mẻ lưới lớn. Đại cảnh này sẽ diễn ra trong cảng Sài Gòn. Nhưng thực tế trên phim ở đoạn bắt Hai Đương lại xảy ra trong một vườn cây và người bắt được ông trùm này lại là… hai cô gái!

    "Chẳng có ông tác giả nào lại đuối đến như thế, phim đó làm cho tôi vẫn còn buồn mãi tới bây giờ. Khi phim đã phát sóng hết thì có một cô gái ở Kiên Giang nhắn tin cho tôi rằng, chú ơi chú viết phim hay quá, lần sau chú nhớ viết nữa nha, nhưng lần này chú đừng để cho cảnh sát đi lãnh lương mà lại cho hai cô gái phải đi bắt tội phạm như vậy. Tôi đã nhắn cái tin đó cho những người làm phim này để họ biết", Quý Dũng có vẻ bức xúc.

    Nói vậy nhưng anh bảo có người lại cho rằng phim hay dở người ta có "chửi" thì phần nhiều chỉ có đạo diễn phải giơ đầu ra chịu báng chứ chẳng ai buồn nhắc tới biên kịch làm gì. Chỉ thấy có đạo diễn Lê Cung Bắc là cho rằng phim hay dở hay không thì 70% là do biên kịch, bởi biên kịch là người chế tác đầu tiên, họ có đưa ra chất liệu hay, "bột tốt" thì đạo diễn mới nặn được "bánh ngon", phim mới hay được.

    Theo Quý Dũng, điều cốt lõi khi viết kịch bản là phải nắm được nguyên tắc chung của nó. Khái niệm kịch bản có thể hiểu nôm na rằng, "bản" là tờ văn bản truyền ý tưởng từ biên kịch qua nhà sản xuất, qua đạo diễn, diễn viên để thực hiện; "kịch" theo chữ Hán bao hàm chữ Hổ và chữ Thỷ (con heo) - hai chữ này có sự xung đột rõ ràng - Dần Thân Tị Hợi tứ hành xung.

    Do đó, trong một tập kịch bản hấp dẫn phải có xung đột, một tập kịch bản cứ 5 phút lại có một xung đột nhỏ, bình quân 45 phút sẽ có 8 đến 9 xung đột nhỏ dẫn đến xung đột chung của một tập phim. Như vậy trong 30 tập phim sẽ có khoảng 30 xung đột chung cho vấn đề chính của phim. Cuối cùng sẽ giải quyết vấn đề lớn nhất là nội dung chính của phim. Cho nên người viết kịch phải biết cài cắm những chi tiết xung đột vào lúc nào cho hợp lý, cho gay cấn thì phim mới lôi cuốn được.

    Ngoài thế mạnh là phim hình sự - võ thuật thì hiện nay Quý Dũng đang lấn sân viết kịch bản sang nhiều lĩnh vực phim khác như dã sử võ thuật hành động hay kinh dị hình sự và cả phim giả tưởng, theo anh thì đều những phim có tình tiết, cốt truyện hấp dẫn cả nhưng vẫn chưa tìm được nhà sản xuất đồng ý bỏ tiền đầu tư.

    Hy vọng thời gian tới những kịch bản của anh sẽ được các nhà sản xuất chú ý đầu tư và khán giả sẽ tiếp tục được thưởng thức những bộ phim lôi cuốn, hấp dẫn

    Phạm Phú Lữ
    công an nhân dân

  8. #173

    Mặc Định

    Những người làm phim "Ván bài lật ngửa "- Kỳ 1: Đại tá Nguyễn Thành Luân bây giờ


    30 năm trôi qua kể từ ngày bấm máy, chúng tôi tìm gặp những nghệ sĩ đã góp phần làm nên một trong những bộ phim kinh điển của điện ảnh Việt - Ván bài lật ngửa, thì trong đó có người đã mất, người tha hương.


    Vai diễn để đời của một nghệ sĩ

    Tôi bắt tay diễn viên Nguyễn Chánh Tín trong ngôi nhà có những sợi dây xanh quấn quanh ban-công ở Q.10, TP.HCM. Gương mặt vẫn còn lưu lại nét phong trần, hào hoa, lịch lãm của một điệp viên tình báo siêu hạng. Thời gian điểm bạc trên mái tóc nhưng nhắc lại những ngày làm phim Ván bài lật ngửa, đôi mắt anh bỗng sáng.

    Khán giả Việt, đặc biệt người Sài Gòn tuổi trung niên khó lòng quên được dáng cao gầy của Nguyễn Chánh Tín trong vai Robert Nguyễn Thành Luân trong Ván bài lật ngửa. Nguyễn Thành Luân bước ra khỏi chiếc xe Traction Citroen chậm rãi hút thuốc, chiếc áo choàng đen cùng bóng anh trải dài trên con đường rừng cao su đầy lá đổ là cảnh quay khó phai trong ký ức người yêu điện ảnh Sài Gòn.


    Nguyễn Chánh Tín (Nguyễn Thành Luân) và Thương Tín (thiếu tá Lê Như Vọng) trong phim Ván bài lật ngửa - Ảnh: NV cung cấp

    “Rất xúc động khi nhìn lại những hình ảnh đó. 30 năm đã qua, một đoạn đời không hề ngắn ngủi, để lại trong tôi nhiều kỷ niệm có cả vui lẫn buồn”, bên chén trà xanh, Nguyễn Chánh Tín nói rặt giọng Cà Mau, đậm chất Nam Bộ. “Đời nghệ sĩ không gì vui và hạnh phúc cho bằng khi tham gia vào một tác phẩm nghệ thuật được công chúng yêu mến. Đến tận bây giờ, vẫn còn nhiều người nhắc, đến thăm hỏi “đại tá Nguyễn Thành Luân”. Tôi là người may mắn khi được đạo diễn Lê Hoàng Hoa và chú Trần Bạch Đằng mời vào vai chính khi còn rất trẻ”.

    Đời nghệ sĩ không gì vui và hạnh phúc cho bằng khi tham gia vào một tác phẩm nghệ thuật được công chúng yêu mến. Đến tận bây giờ, vẫn còn nhiều người nhắc, đến thăm hỏi “đại tá Nguyễn Thành Luân.
    NSƯT Nguyễn Chánh Tín

    Rồi anh bật cười khi kể lại cái áo choàng đen trên phim, vật gắn liền với vai diễn Nguyễn Thành Luân, là chiếc áo mưa cũ của quân đội Mỹ. “May mà thời đó làm phim đen trắng chứ quay màu như bây giờ là “bể” hết! Còn cái nón nỉ, tôi phải đi thuê chứ làm gì có”.

    Cuộn phim đời đậm ký ức chợt quay lại. Anh kể bằng giọng trầm ấm chẳng trách móc cũng không hề xưng tụng: “Sáu tháng trời quay một tập phim nhận được 300 đồng. Số tiền đó ăn còn không đủ lấy đâu mua áo choàng hay nón nỉ. Thời đó diễn viên nhà nước hạng A hay ngôi sao lĩnh 70 đồng/tháng cộng thêm nhu yếu phẩm. Tôi là diễn viên tự do nên chỉ có 300 đồng mà thôi”.

    Nguyễn Chánh Tín nhớ lại những nhọc nhằn anh em nghệ sĩ phải chịu đựng để có những thước phim mà mãi 30 năm sau, nhiều khán giả vẫn nhớ: “Cơm nước ăn như bộ đội. Diễn viên, đạo diễn, chuyên viên kỹ thuật chỉ “độc” nhất mấy món: rau luộc, tô canh toàn nước và chén mắm kho hay chút cá khô mặn. Nước mắm không có mà ăn, phải lấy nước muối pha màu”.

    Hơn sáu năm làm 8 tập phim Ván bài lật ngửa là ngần ấy thời gian anh đưa vợ con rong ruổi theo đoàn phim. Thời đó, Nguyễn Chánh Tín, vợ anh ca sĩ Bích Trâm và ca sĩ Thanh Lan (vai Thùy Dung, vợ Nguyễn Thành Luân) là những tên tuổi lớn nên đi đến đâu cũng có thể kiếm sống được bằng nghề hát. “Tôi nhớ lần đoàn phim đến Bến Tre, ký hợp đồng với rạp hát để tối đó vợ chồng tôi và chị Thanh Lan biểu diễn ca nhạc, kiếm thêm chút thu nhập, cải thiện bữa cơm cho anh em nghệ sĩ. Lý Hùng (vai cậu bé quăng lựu đạn trong phim) chừng 12 hay 13 tuổi gì đó được phân công đứng soát vé. Tối đến, mặt mày tái xanh, Lý Hùng chạy vô nói với tôi: Chú ơi khán giả đông quá, đạp con té nhào tràn vào rạp rồi! Tôi cười nói thôi để khán giả vào xem càng đông càng vui. Ban ngày diễn, ban đêm hát, tiền thu từ bán vé chúng tôi đóng góp cho Hội Điện ảnh TP.HCM”.

    Nhớ lắm những đồng nghiệp

    Ván bài lật ngửa là bộ phim đen trắng về đề tài tình báo do Xí nghiệp phim tổng hợp TP.HCM sản xuất, Khôi Nguyên (Lê Hoàng Hoa) đạo diễn dựa theo kịch bản của Nguyễn Trương Thiên Lý (nhà văn Trần Bạch Đằng). Phim khởi chiếu từ năm 1982 đến 1987 gồm 8 tập: Đứa con nuôi vị giám mục, Quân cờ di động, Phát súng trên cao nguyên, Cơn hồng thủy và bản tango số 3, Trời xanh qua kẽ lá, Lời cảnh cáo cuối cùng, Cao áp và nước lũ, Vòng hoa trước mộ. Thành phần diễn viên: Nguyễn Chánh Tín (vai Nguyễn Thành Luân), Thúy An và Thanh Lan (Thùy Dung), Lâm Bình Chi (Ngô Đình Nhu), Thu Hồng (Trần Lệ Xuân), Đỗ Văn Nghiêm (Ngô Đình Thục), Lan Chi (Hélène Fanfani), Thương Tín (thiếu tá Vọng), Cai Văn Mỹ (Lý Kai), Khương Mễ, Nguyễn Đình Thơ, Hoàng Sơn, Lê Cung Bắc, Trần Quang, Lý Hùng, Trần Quang Đại...

    Phim đang được chiếu lại trên Đài PTTH Bình Dương (BTV1) vào lúc 6 giờ 40 và 20 giờ.
    Tôi hỏi anh có thông tin gì về những đồng nghiệp năm xưa, Nguyễn Chánh Tín chợt buồn. Diễn viên Nguyễn Đình Thơ (vai đại úy) vừa đỡ bệnh sau thời gian dài ngồi xe lăn. “Anh Thơ từng là huấn luyện viên tam đẳng judo cũng không thể chống lại quy luật của thời gian. Chú Khương Mễ, chú Đỗ Văn Nghiêm (vai Ngô Đình Thục) đã mất. Anh Xuân Hoàng, phó đạo diễn phim cũng qua đời vì điện giật”.

    Đa phần diễn viên trong phim Ván bài lật ngửa không được đào tạo chính quy. Ngay như Nguyễn Chánh Tín cũng là “tay ngang” bước vào điện ảnh như lời anh thú nhận. “Nhân vật Ngô Đình Nhu do Lâm Bình Chi thể hiện rất hay trong phim, ngoài đời chỉ là anh chàng bán quần jeans ở chợ Tạ Thu Thâu. Tình cờ đạo diễn Lê Hoàng Hoa phát hiện do anh có ngoại hình quá giống ông Nhu nên mời vào phim. Đạo diễn Lê Hoàng Hoa phải tập trung sức lực truyền hết kỹ năng diễn xuất để anh có thể đấu trí với tôi trong phim. Anh Chi giờ đang sống tại Mỹ. Cai Văn Mỹ (Lý Kai), đạo diễn Lê Hoàng Hoa cũng thế, thỉnh thoảng về VN anh em gọi nhau đi nhậu, ôn lại ngày xưa. Chị Thanh Lan ở Mỹ cùng gia đình, xa quê đã 20 năm”, Nguyễn Chánh Tín kể.

    Rồi anh nói thêm về chị Thu Hồng (vai Trần Lệ Xuân) lúc đó là nhân viên Công ty du lịch TP.HCM, tướng cướp Phạm Văn Bền do họa sĩ Lê Chánh thủ diễn...

    Nhắc chuyện xưa để nhìn lại điện ảnh hôm nay, Nguyễn Chánh Tín chia sẻ: “Thế hệ làm phim bây giờ đầy đủ hơn thời chúng tôi nhiều, từ vật chất đến cả kiến thức. Ngày trước làm phim vì niềm vui, vì yêu thích nên không mấy đắn đo chuyện cơm áo, gạo tiền, gia đình đã có vợ lo liệu. Bây giờ mọi thứ đều khác. Tất cả đều đong đếm bằng lợi nhuận, doanh thu. Ván bài lật ngửa được Nhà nước hỗ trợ rất nhiều từ nhân lực đến vũ khí, đạn dược. Lần đóng phim ở cù lao tận Bến Tre sử dụng đến vài ngàn tấn thuốc nổ. Đất trời rung rinh như chiến tranh thật sự, mấy chục chiếc xe bọc thép M113, hàng ngàn lính giao tranh, đâu thua gì Hollywood”.

    Mỗi cảnh quay, từng thước phim chậm rãi chảy trong ký ức người diễn viên bước vào tuổi 60. NSƯT Nguyễn Chánh Tín chỉ mong mỏi khán giả mãi nhớ về những nghệ sĩ năm xưa, những người từng ăn cơm độn bo bo, củ mì để làm nên những thước phim kinh điển cho điện ảnh Việt.

    Đỗ Tuấn

  9. #174

    Mặc Định

    Những người làm phim "Ván bài lật ngửa": Đam mê của thiếu tá Thuần




    Nghệ sĩ ưu tú Lê Cung Bắc - Ảnh: nv cung cấp

    Trông Lê Cung Bắc không có dáng vẻ gì của một người ngoài 70. Ánh mắt và nụ cười của nghệ sĩ hết một đời vì nghệ thuật vẫn tinh anh, linh hoạt.

    Nhận vai vì nể bạn

    NSƯT Lê Cung Bắc tâm đắc với hai câu thơ của Đỗ Phủ (Trung Quốc): Thiên thượng phù vân như bạch y/Tu du hốt biến vi thương cẩu (tạm dịch: Mây nổi trên trời như áo trắng/Thoắt biến thành hình con chó xanh). “Cuộc đời vài mươi năm trước từ một thanh niên mà giờ đây đã là người cao tuổi. Tất cả đều là hư vô, còn lại chỉ là cái tình, cái nghĩa”, đạo diễn, diễn viên Lê Cung Bắc khởi đầu câu chuyện.

    Ông nói dù mình và Nguyễn Chánh Tín chênh nhau hàng chục tuổi nhưng anh em quý nhau như ruột thịt. “Tôi và nó (Nguyễn Chánh Tín) chơi với nhau mấy chục năm rồi. Cái nhà này, Tín chỉ cho tôi mua gần nhà nó để dễ qua lại. Tôi biết vợ chồng Tín từ thuở cơ hàn, lúc cả hai đạp xe bán thơm tận xa cảng miền Tây rồi mở quán nhậu rượu đế ở Mạc Thị Bưởi, Q.1, TP.HCM. Tín thẳng như ruột ngựa mà lại nóng. Tôi nhớ mãi lần mấy đứa thanh niên đến quán quậy phá, đập nát đồ đạc, nó về tung cú đá cực mạnh, một thằng bay qua bên kia đường. Cả đám bỏ chạy tán loạn. Vậy mà có chuyện gì cũng chạy sang tôi vào những lúc khó khăn nhất. Anh em tâm sự, chia sẻ, giải sầu bên chai rượu suốt cả đêm dài”.

    Vào vai thiếu tá Thuần trong phim Ván bài lật ngửa với Lê Cung Bắc là do… nể bạn. Ông và đạo diễn Lê Hoàng Hoa chơi thân nhau từ xưa. Ngày khởi quay Ván bài lật ngửa, vì một số trục trặc ông không tham dự được. Đạo diễn Lê Hoàng Hoa rất áy náy, cứ nhắc mãi bạn sắp xếp thời gian đóng phim. Nể tình, Lê Cung Bắc gật đầu. Những ngày lên Đà Lạt quay phim, Lê Cung Bắc rất vui. Ông được thỏa chí với ước mơ thuở bé: trở thành diễn viên điện ảnh dù từng tốt nghiệp cao học quản trị kinh doanh tại Sài Gòn từ trước năm 1975.

    “Vai thiếu tá Thuần, tùy viên quân sự của quân đội Việt Nam cộng hòa tại Lào, chuyên phá các vụ án buôn lậu ma túy của sĩ quan chế độ Sài Gòn trong Ván bài lật ngửa cũng là một vai đấu trí gay go. Phim có kịch bản rất chặt chẽ, logic nên dù thoại nhiều nhưng vẫn thu hút khán giả, không gây nhàm chán”, Lê Cung Bắc nhìn nhận.

    Chồng đóng phim, vợ tốn tiền

    “Ngôi nhà này một tay vợ tôi tậu. Đời nghệ sĩ thỏa chí tang bồng chứ làm sao đủ tiền mua được?”, Lê Cung Bắc thổ lộ. Ông kể ngày xưa, mỗi lần đi đóng phim từ Ván bài lật ngửa đến Con thú tật nguyền, vợ đều đưa một chỉ vàng phòng thân vì cát-sê chẳng thấm vào đâu nếu gặp phải sự cố. “Đưa hôm trước, hôm sau gặp bạn bè đoàn phim tôi bán ra nhậu sạch. Sợ vợ buồn, trước khi về nhà, tôi ra chợ Bến Thành sắm một chiếc nhẫn giả. Lâu ngày vợ phát hiện đồ dỏm vì chiếc nhẫn ngả màu xám xịt. Vậy mà lần nào đi đóng phim vợ cũng ráng mua cho một chỉ lận lưng”.

    Hơn trăm vai diễn trong 70 phim điện ảnh và 80 phim truyền hình đủ thấy sự nghiệp đồ sộ của NSƯT Lê Cung Bắc. Ông còn là đạo diễn nhiều bộ phim rất được khán giả ưa thích như Nhịp đập trái tim, Dấu ấn của quỷ, Cõi tình, Xóm cũ, Người đẹp Tây Đô, Dòng sông phẳng lặng, Vó ngựa trời Nam, Dòng đời…

    Tình bạn, với Lê Cung Bắc là thứ báu vật trong đời. Ông say sưa kể lại những lần “bù khú” với đạo diễn, NSND Hồng Sến bên chén rượu nồng, say đến nỗi đạo diễn cho ông mượn tiền chơi tiếp với bạn bè mà chẳng nhớ, đến lúc ông trả mới “à” một tiếng rồi thôi. Còn vợ chồng Nguyễn Chánh Tín thì sắm được cây quạt điện, mua chiếc xe máy đều chạy sang “khoe” với ông. “Mấy chục năm trước những thứ ngỡ đâu tầm thường bây giờ lúc đó là cả gia tài. Nhưng rồi tất cả đều cũ nát, hư hỏng chỉ còn lại tình bạn của chúng tôi”.

    Với ông, một người sinh ra tận Quảng Trị, học Quốc học (Huế) rồi Viện Đại học Đà Lạt, làm báo ở Sài Gòn thì “cái nghiệp điện ảnh cứ mãi quẩn quanh người”. “Tôi mê làm phim không phải vì tiền, cũng chẳng vì danh. Từng tuổi này còn ham hố gì nữa! Điện ảnh là thứ tôi bị nghiện. Khi đọc một kịch bản hay tôi tìm mọi cách thực hiện”. Rồi ông kể Sài Gòn năm xưa, những năm tháng diễn ra trên phim Ván bài lật ngửa còn hoang vu lắm. Vùng Bảy Hiền (Tân Bình) cỏ cây um tùm. Sài Gòn lúc đó không như bây giờ, chưa đến 1,5 triệu dân. “Tôi có dịp sống ở đây vào giai đoạn này nên khi vào phim không chút bỡ ngỡ. Ván bài lật ngửa là phim do người miền Nam làm, người Nam viết kịch bản nên rất Sài Gòn, rặt Nam Bộ. Phim thành công nhờ trao đúng người, làm đúng việc”, ông tâm sự.

    Ước mơ của Lê Cung Bắc là làm sao thực hiện càng nhiều phim lịch sử càng tốt, bởi “kể chuyện quá khứ để nhắc nhở thế hệ cháu con biết đến hiện tại và tương lai của dân tộc”.

    Chia tay tôi, nghệ sĩ Lê Cung Bắc nháy mắt: “Tôi đang chuẩn bị khởi quay Nơi trái tim ở lại cho hãng phim TFS. Phim này tôi đạo diễn lấy bối cảnh tận Phan Thiết, nên cứ phải đi tìm địa điểm liên tục”. Ông cười, nụ cười của một người đã toàn tâm toàn ý với điện ảnh Việt suốt gần 40 năm dài.

    ĐỖ TUẤN

  10. #175

    Mặc Định

    Những người làm phim "Ván bài lật ngửa" - Kỳ 3: Ngôi sao lận đận Thúy An


    Chị vẫn còn đó nét đẹp của phụ nữ Nam Bộ ngày nào, khác chăng mái đầu đã điểm vài sợi bạc. Ngôi sao điện ảnh Việt Nam hơn ba thập niên trước đang sống âm thầm nơi đất khách.

    Vì mang thai phải chịu kỷ luật

    Nhiều năm nay, Thúy An chọn cho mình một cuộc đời bình dị như bao phụ nữ khác: chăm lo cho chồng con và gần như quên bẵng đi hình bóng của một ngôi sao. Cố gắng liên lạc nhiều lần tận Frankfurt (Đức), nơi chị đang sống với chồng và con gái riêng của chị cùng NSND Hồng Sến: Thúy Hồng, thật may khi chị hé lộ đôi chút về mình, về những năm tháng làm phim đầy kỷ niệm ở quê nhà.



    Thúy An và Nguyễn Chánh Tín trong phim Ván bài lật ngửa - Ảnh chụp từ phim

    Thúy An cho biết chị đã có cháu ngoại. Niềm hạnh phúc đó được trả giá khi 30 năm trước chị phải chịu kỷ luật vì… mang thai Thúy Hồng! “Đóng vai Thùy Dung trong Ván bài lật ngửa được ba tập đầu (phim dài 8 tập - PV), tôi bất ngờ mang thai mà chẳng hay biết. Sau cảnh quay lướt ván ở Thanh Đa (TP.HCM), tôi nôn mửa dữ dội và cứ ngỡ bị say sóng. Bác sĩ khám cho biết tôi đã cấn thai. Sau đó vai Thùy Dung được thay bằng ca sĩ Thanh Lan. Tôi bị quy vào lỗi không giữ đúng hợp đồng. Tội nghiệp chồng - đạo diễn Hồng Sến - lúc đó phải giải quyết nhiều chuyện phiền não”, chị cười kể lại.

    Giá trị đó với tôi là được đóng phim, được làm nghề mình mơ ước. Thế là đủ đầy rồi. Mọi vinh quang, xưng tụng rồi cũng phôi pha


    Diễn viên Thúy An
    Thúy An tự nhận vai Thùy Dung quá xa lạ với con người thật của chị ngoài đời - một cô gái sinh ra và lớn lên tận miền Tây Nam Bộ, lên Sài Gòn mưu sinh bằng nghề bán nước mía, tình cờ được đạo diễn Hồng Sến phát hiện. “Thật sự diễn viên thời đó đâu ai có cơ hội sống cuộc đời của một nữ điệp viên tình báo. Nhưng khi vào phim, với sự chỉ đạo diễn xuất của đạo diễn Lê Hoàng Hoa, tôi cũng đã hoàn thành nhiệm vụ”, chị tâm sự.
    Sống nơi đất nước giàu có, đầy đủ tiện nghi vật chất, Thúy An vẫn không thể quên được những khốn khó ngày xưa. “Thời bao cấp, lúc đóng Cánh đồng hoang rồi Ván bài lật ngửa, đời sống rất chật vật. Nghệ sĩ cũng không nằm ngoài thực trạng ấy. Ăn thì toàn cơm độn củ mì, khoai lang. Thèm một tô phở mà túi tiền lại eo hẹp nên đành chịu nhịn. Chắc không ai trong giới diễn viên trẻ bây giờ thấu hiểu được nỗi nhọc nhằn đó. Nếu được gọi là “ngôi sao điện ảnh”, tôi cũng chưa bao giờ tưởng tượng mình từng thèm tô phở ngon đến thế!”, chị nhắc lại chuyện xưa bằng giọng nhẹ tênh của người phụ nữ từng trải qua.

    Ngôi sao chưa từng được phong tặng

    Lập gia đình với NSND Hồng Sến, bôn ba khắp đất nước đóng phim, tuổi trẻ của Thúy An dành hết tình yêu cho điện ảnh. Không được đào tạo chính quy nhưng diễn xuất của Thúy An chân thành và mộc mạc như bản tính của chị. Đạo diễn Long Vân luôn nhắc đến Thúy An những ngày làm phim Biệt động Sài Gòn. Ông công nhận chỉ có ngôi sao mới thể hiện được ánh mắt đầy nội tâm, khắc khoải mối tình vô vọng với chiến sĩ biệt động thành Sài Gòn Sáu Tâm do Thương Tín đóng. Cảnh Thúy An vào vai Ngọc Lan, cô bán cháo vịt trong phim không khác gì công việc ngoài đời chị từng trải qua.

    Ngôi sao một thời

    Thúy An nổi tiếng trong và ngoài nước qua vai diễn trong Cánh đồng hoang (1979), một kiệt tác của điện ảnh Việt Nam. Mùa gió chướng là phim đầu tiên chị đến với nghệ thuật thứ bảy (1978), sau đó hàng loạt phim trở thành “bom tấn” thời ấy: Ván bài lật ngửa, Biệt động Sài Gòn, Mùa nước nổi, Vùng gió xoáy…
    “Là diễn viên nổi tiếng, vợ của một đạo diễn lừng danh Việt Nam nhưng tôi phải làm đủ nghề tay trái, từ bỏ mối bút bi đến mở quán ăn để cải thiện thu nhập, lo cho gia đình”, chị kể. Ngày chị tất bật với chuyện áo cơm, đêm về vội vã lao vào lớp học bổ túc văn hóa. Năm 1995, sau khi đạo diễn Hồng Sến qua đời, nỗi lo thiếu hụt càng đè nặng trên vai người mẹ trẻ mới ngoài 30. Chị học thêm nghề kim hoàn rồi bôn ba sang tận đất Lào tìm kế sinh nhai. Tình cờ, chị gặp người chồng bây giờ rồi kết hôn và chuyển về Đức sinh sống.

    Giờ đây, xa điện ảnh, Thúy An cho rằng mình đã quyết định đúng. “Ở đâu và thời nào cũng vậy, minh tinh màn bạc lên ngôi khi còn trẻ. Tôi hãnh diện lắm vì được đóng góp cho điện ảnh nước nhà. Toại nguyện là hai chữ tôi cảm nhận về cái nghề đã mang lại cho tôi nhiều vinh quang. Tôi đã góp chút sức mình vào công việc làm sống lại quá khứ, lịch sử hào hùng của dân tộc mình. Tuổi trẻ Việt Nam thời đạn bom, khói lửa ai cũng sẽ làm như tôi, như vợ chồng Ba Đô trong Cánh đồng hoang”, chị nhìn nhận.

    Hỏi chị có tiếc nuối không khi đến giờ chưa từng nhận bất cứ giải thưởng hay danh hiệu nào về nghề nghiệp, kể cả một giải mang tính “tượng trưng” là cống hiến hay thành tựu sự nghiệp, Thúy An cười, nụ cười của người đã chọn lối sống “vô vi” với thời cuộc. “Danh hiệu hay giải thưởng chỉ có giá trị tinh thần. Giá trị đó với tôi là được đóng phim, được làm nghề mình mơ ước. Thế là đủ đầy rồi. Mọi vinh quang, xưng tụng rồi cũng phôi pha”.

    Thúy An tiết lộ vài năm nữa khi vợ chồng chị về hưu sẽ có nhiều thời gian thăm quê hương - nơi đã ban tặng chị danh tiếng, cơ hội; gặp gỡ đồng nghiệp, bạn bè của một thời. “Mong muốn lớn nhất của tôi lúc này là làm sao đừng để điện ảnh bị mai một dần như cổ nhạc miền Nam đang gánh chịu”, chị nói bằng giọng nghẹn ngào. Tôi nghe và chợt hiểu tình yêu điện ảnh trong chị vẫn cháy mãi, cho dù đang sống nơi xứ lạ quê người.



    THÚY AN VÀ BẠN THÂN HÀ XUYÊN HIỆN NAY.

    ĐỖ TUẤN
    THANH NIÊN
    thay đổi nội dung bởi: akinh, 03-10-2011 lúc 01:15 PM

  11. #176

    Mặc Định

    Những người làm phim "Ván bài lật ngửa" - Kỳ 4: Gặp lại “Clark Gable Việt Nam”



    Trần Quang (vai bác sĩ Ymơ Êban) trong phim Ván bài lật ngửa - Ảnh chụp từ phim

    Giở chiếc nón nỉ, kéo áo sơ mi ca-­rô cho thẳng thớm, Trần Quang khởi đầu câu chuyện bằng giọng Hà Nội thật trầm. Thời gian, ký ức, kỷ niệm của một thời trai trẻ như sống lại trong người đàn ông đã bước sang tuổi 70.

    Sinh ở hải ngoại, thành danh tại quê nhà

    Ông bắt đầu câu chuyện: “Tôi gốc Hà Nội nhưng sinh ra tận Vientiane (Lào), lớn lên ở Bangkok (Thái Lan). Năm 1954, theo gia đình về VN. Năm 1963, tốt nghiệp thủ khoa trường Quốc gia âm nhạc và Kịch nghệ Sài Gòn. Tôi tâm niệm nếu đã theo nghề phải đi đến tận cùng của sự đam mê. Bởi thế mà giờ đây, ở tuổi 70 tôi vẫn nguyên sơ một tình yêu điện ảnh, cứ như người tình chung thủy suốt đời. Điện ảnh là người đàn bà đẹp khiến tôi phải mắc nợ”.


    Ảnh nhân vật cung cấp

    Rồi ông chợt nhớ lại những ngày tham gia phim Ván bài lật ngửa. “Gần 30 năm rồi nhưng tôi không thể quên. Đạo diễn Lê Hoàng Hoa giao tôi vai bác sĩ Ymơ Êban, một vị chỉ huy Fulro ở Tây Nguyên đóng khố, ngậm ống píp, uống rượu cần. Vai này khó “nhai” lắm nên đạo diễn nhớ đến tôi. Năm đó tôi chỉ 40, cái tuổi đạt đến đỉnh cao trong nghệ thuật diễn xuất”.

    Thời gian đóng Ván bài lật ngửa và nhiều phim khác trong giai đoạn từ 1975 đến 1985, theo Trần Quang, là sự hy sinh rất lớn của nghệ sĩ. “Cuộc sống lúc đó quá kham khổ. Tất cả đến với trường quay, được nung nấu bằng tình yêu và niềm đam mê nghề nghiệp đến nỗi quên đi cả chuyện áo cơm. Mỗi lần đóng phim là mỗi lần xa gia đình, phải thức khuya dậy sớm. Có ngày làm việc đến 18 tiếng là chuyện bình thường”.

    Kỷ niệm ông nhớ mãi với người bạn “già” Lê Cung Bắc là lần đóng Con thú tật nguyền. Cả hai tưởng đâu đã về nơi chín suối. Cảnh quay trực thăng thả thang dây xuống một cánh rừng để Trần Quang và Lê Cung Bắc leo lên. Bất ngờ khi đang diễn thì thang dây bị đứt, xoắn lại, quăng đập cả hai vào những ngọn cây rừng. Phía dưới, mọi người nắm lấy sợi thang, bên trên hai thiếu tá phi công cố hết sức giữ trực thăng đứng yên bất động và hạ độ cao chỉ còn vài mét - điều rất khó trong kỹ năng lái giữa lúc gió mạnh.

    Ở tuổi 70, tôi vẫn nguyên sơ một tình yêu điện ảnh, cứ như người tình chung thủy suốt đời. Điện ảnh là người đàn bà đẹp khiến tôi phải mắc nợ

    Nghệ sĩ Trần Quang


    “Tôi nhảy xuống được, kéo Lê Cung Bắc khỏi thang dây mới biết anh đã ngất xỉu. Sau này, hai thiếu tá phi công tiết lộ chỉ chậm 5 hay 7 giây thôi, các anh buộc phải điều khiển trực thăng bay lên cao để không rớt đột ngột, chắc chắn tính mạng tôi và Lê Cung Bắc cực kỳ nguy hiểm”, Trần Quang kể lại quãng đời đầy oanh liệt của mình.

    Đánh đổi hạnh phúc riêng lấy nghệ thuật

    Nhiều lần kết hôn, con đàn cháu đống những tưởng Trần Quang sẽ yên bình từ khi sang Mỹ năm 1992. Ra đi, Trần Quang ôm ấp nhiều hoài bão, học hỏi nghệ thuật thứ bảy. Nhưng rồi thực tế cuộc sống nơi xứ người không đơn giản như ông nghĩ. Lăn lộn mưu sinh, ông càng thấm thía nỗi buồn viễn xứ.
    Từ năm 2007 đến nay, Trần Quang đi về VN - Mỹ liên tục để rồi ông quyết định ở lại hẳn quê nhà từ đầu năm 2011. Cái giá cho quyết định này là cuộc chia tay vợ. “Tôi ly dị vì muốn chọn cho mình sự tự do để có thể tiếp tục làm nghệ thuật dù ở tuổi này chẳng dễ dàng gì. Mong muốn cuối đời là về đây truyền hết kinh nghiệm diễn xuất lại cho lớp trẻ, làm vài phim để thỏa chí tang bồng. Tạo nên tên tuổi đã khó, giữ được càng khó hơn. Chỉ cần đóng một phim không hay thôi là mất tất cả”.

    Chia tay tôi, Trần Quang chậm rãi bước trên con phố dài giữa Sài Gòn tấp nập người xe. Máu giang hồ lãng tử mãi chảy trong huyết quản. Ông cho biết đang thuê một căn phòng nhỏ, sống một mình để con cháu khỏi lo bởi thường bị than phiền: sao ông cứ mãi đi sớm về khuya, sống lang bạt như thế mất sức khỏe lắm! Trần Quang đang chờ đợi một cơ hội để tiếp tục dấn thân vào điện ảnh như hơn 40 năm trước ông đã từng. Sống giữa lòng quê hương với ông thật ấm áp. Rảnh rỗi, gọi bạn bè đi nhậu, đưa cháu đi xem phim, với ông như thế là mãn nguyện. Danh lợi giờ đây chỉ là phù du.

    Clark Gable của Việt Nam

    Trần Quang không phải là diễn viên xa lạ với khán giả Sài Gòn trước năm 1975. Bước chân vào điện ảnh từ năm 1968, ông từng đoạt giải Diễn viên xuất sắc nhất qua vai Hoàng guitar trong phim Vết thù trên lưng ngựa hoang (1971) do Lê Hoàng Hoa đạo diễn. Trần Quang được báo giới Sài Gòn cũ đặt cho biệt danh “Clark Gable Việt Nam” nhờ hàm râu đẹp và hôn quá điệu nghệ trên phim. Ông còn đoạt giải Ảnh đế do độc giả Tạp chí Trắng Đen bình chọn năm 1972, 1973 và 1974 (Ảnh hậu là Thẩm Thúy Hằng). Sau ngày hòa bình, Trần Quang tiếp tục khẳng định vị trí “kép độc” qua các phim: Cô Nhíp (1975), Tội lỗi cuối cùng (1978), Cầu Rạch Chiếc (1980), Ván bài lật ngửa (1982), Con thú tật nguyền (1985), Vết thù năm tháng (1991)...


    Đỗ Tuấn
    Báo thanh niên

  12. #177

    Mặc Định

    Những người làm phim "Ván bài lật ngửa - Kỳ 5: Ngồi xe lăn vẫn đóng phim


    Trong số những người tham gia phim Ván bài lật ngửa, có thể nói Nguyễn Đình Thơ là một trong những diễn viên có số phận chìm nổi nhất.


    Đổ đèo với tốc độ 80 km/giờ

    Năm nay 66 tuổi, từng đóng 45 phim nhựa và 378 phim truyền hình, video, nhưng Nguyễn Đình Thơ vẫn nhớ rất nhiều kỷ niệm về Ván bài lật ngửa. Ông hào hứng nói về những ngày ông cùng đoàn phim Ván bài lật ngửa lặn lội lên Đà Lạt để ghi hình. “Tôi vào vai đại úy Trưởng phòng Phản gián Nha An ninh quân đội Sài Gòn nhận nhiệm vụ ám sát đại tá Nguyễn Thành Luân (do Nguyễn Chánh Tín đóng). Trong số những diễn viên ngày ấy, ngoài lý do hợp vai, tôi còn biết lái xe hơi nên được đạo diễn Lê Hoàng Hoa giao vai này”.


    Diễn viên Nguyễn Đình Thơ ngồi xe lăn trong phim Cuộc gọi lúc không giờ - Ảnh: nhân vật cung cấp

    Cảnh quay trong Ván bài lật ngửa đòi hỏi Nguyễn Đình Thơ phải lái chiếc jeep đua theo xe Traction Citroen do Nguyễn Thành Luân điều khiển đổ đèo Ngoạn Mục với vận tốc trên 50 km/giờ. “Tài xế chuyên nghiệp thời đó còn không dám chạy với tốc độ cao như thế nói chi tôi. Đường sá 30 năm trước đâu được như bây giờ. Đổ đèo tối đa 30 km/giờ là đã mệt mỏi lắm rồi”, ông thú nhận. Tuy nhiên khi bắt đầu diễn, Lê Hoàng Hoa buộc ông phải tăng tốc lên 70, 80 km/giờ để cảnh rượt đuổi thêm phần gay cấn. Ông bấm bụng lái xe mà ruột gan lên mây, tinh thần căng thẳng tột độ.

    Ván bài lật ngửa không là phim đầu tay nhưng để lại trong ông nhiều kỷ niệm. Tình bạn bè, nghĩa đồng nghiệp đã giúp ông chống chọi với những nghiệt ngã cuộc đời mà bây giờ, 30 năm sau, mỗi lần nhắc lại đôi mắt Nguyễn Đình Thơ chợt đỏ.


    Cảnh quay Nguyễn Đình Thơ đổ đèo Ngoạn Mục trong phim Ván bài lật ngửa - Ảnh: chụp từ phim
    Mối thâm tình với “Lý Kai” nơi xứ người

    Nguyễn Đình Thơ vừa trở về quê nhà Phan Thiết sau vài ngày nán lại TP.HCM vì công việc. “Tôi sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng nghèo, xuất thân trong một gia đình nông dân. Mới 10 tuổi, tôi buộc phải tha hương, theo người cô vào tận Sài Gòn để tìm kế sinh nhai và ăn học. Ban ngày đến trường, ban đêm từ 2 đến 4 giờ tôi đi gánh nước mướn được vài xu trang trải mọi chi phí. Đám bạn cùng lớp nhà giàu sáng nào cũng mua cho tôi quà bánh, đổi lại tôi chỉ bọn nó làm bài tập về nhà. Nhọc nhằn, cơ cực đã giúp tôi đủ cứng rắn, mạnh mẽ để sống và tồn tại đến hôm nay”, ông kể bằng giọng tỉnh queo, chẳng than thân hay trách phận.

    Con người bên ngoài hung tợn là thế nhưng cái tâm ông lại hiền lành và thật thà hiếm thấy. “Sống vậy nên trời thương, tai qua nạn khỏi”, ông kết luận. Tháng 4.2005, ông được gia đình bên vợ bảo lãnh sang Mỹ sau thời gian mắc bệnh thoát vị đĩa đệm và liệt không chữa trị được. Nhưng 2 vị bác sĩ Mỹ sau khi xem xét bệnh tình cũng lắc đầu từ chối điều trị. Lúc đó ông vừa quay xong phần 1 phim Hướng nghiệp của đạo diễn Châu Huế, tiếp tục tham dự phần 2 của phim này. “Nhiều phân đoạn tôi ngồi xe lăn diễn xuất, đạo diễn quay cận cảnh phần trên nên khán giả không hề biết tôi đang bệnh”.

    Ông kể, suốt đời mang ơn James Đức, bác sĩ Mỹ gốc Việt chỉ độ 30 tuổi, người tình nguyện khám và phẫu thuật cho ông sau khi hội đồng y khoa của Bệnh viện California đánh giá bệnh của ông chỉ 12% chữa khỏi, đến 88% chịu tật nguyền. “Tôi suy sụp lắm. Vì sang xứ người mà bị liệt thì chẳng ai lo được cho mình, ăn bám gia đình tôi lại không muốn. Bác sĩ Đức nói một câu làm tôi xúc động lắm: Cháu sẽ mổ cho chú vì nếu chú bị liệt, gia đình và bản thân chú đều rất khổ. Lúc đó tôi mới biết tình đồng bào là như thế nào”.

    Vài tháng sau phẫu thuật, Nguyễn Đình Thơ kiên trì tập luyện để có thể đi lại được nhưng ông phải chịu đựng sự lạnh nhạt của ngay cả những người thân trong gia đình. “Quá buồn tủi, tôi đăng báo tìm bạn bè ở Mỹ. Rồi một ngày nọ, tôi nhận cú phôn. Đầu dây bên kia là Cai Văn Mỹ (người đóng vai Lý Kai trong phim Ván bài lật ngửa - PV). Giọng nó run lên vì mừng. Gần 25 năm dài từ khi đóng chung phim, giờ tôi với nó mới có dịp trùng phùng”, ông nghẹn ngào.

    Thế rồi mỗi tuần vài lần, Cai Văn Mỹ đến mobile home (nhà ở di động), nơi Nguyễn Đình Thơ tá túc, ẵm ông đưa lên xe hơi chở đến bệnh viện tập vật lý trị liệu. “Nó nhỏ con, ốm yếu mà bồng tôi như thế, có sắt đá mới không mủi lòng. Thỉnh thoảng còn dấm dúi cho tôi lúc 50 lúc 100 USD xài vặt dù nó chẳng giàu có gì”. Hết bệnh là thời điểm ông quyết định ly dị vợ để trở về Việt Nam sống cùng hai con gái. “Ngày trở về ai cũng nói tôi khùng, dở hơi, sang được đây mà lại lội ngược về. Mặc kệ, tôi sống cho đam mê của đời mình là đủ”, ông tâm sự.

    Bạn bè ở quê nhà biết tin ông hồi hương đã giúp sức, tìm cơ hội để ông quay lại phim trường. Điện ảnh trở thành cái nghiệp của đời ông khi hơn 30 năm trước trong một buổi chiều tà đạp xe lọc cọc từ Sông Bé về Sài Gòn ngang qua đường Lê Quý Đôn, trước xí nghiệp phim Tổng hợp TP.HCM ông nghe bạn gọi và giới thiệu với đạo diễn - NSND Huy Thành. Thấy dáng vẻ bề ngoài của ông, đạo diễn mời vào vai một sĩ quan chế độ cũ trong phim Như thế là tội ác quay năm 1979. Điện ảnh đón ông bằng một sự tình cờ như thế. “Nếu không, chắc giờ đây tôi đã là lão nông rồi”.

    Tai họa vẫn không buông tha cho Nguyễn Đình Thơ. Tháng 5.2011, lúc đang chạy bộ tập thể dục buổi sáng gần nhà, ông bị một chiếc xe máy chở nước đá đụng phải. Cú va đập làm ông chấn thương nặng, nằm viện hơn tháng trời và tiếp tục… ngồi xe lăn suốt mấy tháng dài. “Bạn bè nói thôi thằng Thơ đã hết số! Vậy mà tôi vẫn sống, thật lạ kỳ”, ông cười ha hả sau khi khoe đang tham gia phim Món nợ miền Đông của đạo diễn Trần Vịnh.

    Đỗ Tuấn
    báo thanh niên



    TRONG NHỮNG VAI DIỄN MỚI ĐÂY CỦA DV NGUYỄN ĐÌNH THƠ MÌNH ẤN TƯỢNG NHẤT VAI ÔNG CHÍN TRỰC TRONG DÒNG SÔNG ĐỊNH MỆNH. MỘT VAI DIỄN RẶC CHẤT ÔNG GIÀ NAM BỘ. CÁM ƠN CHÚ THƠ ĐÃ DIỄN QUÁ HAY VAI DIỄN NÀY!

  13. #178

    Mặc Định

    Những người làm phim "Ván bài lật ngửa" - Kỳ 6: Hoàng Sơn, “ông trùm” phản diện

    Ông cười, hàng ria mép run bần bật. Sau từng ấy năm làm phim Ván bài lật ngửa, diễn viên Đặng Trí Hoàng Sơn vẫn như trên màn bạc thuở nào.


    Đóng vai ác nhưng lại hiền khô

    Ngôi nhà trong con hẻm trên đường Hồ Tùng Mậu, TP.HCM vắng vẻ, tĩnh mịch như tính cách của Hoàng Sơn ngoài đời. Ông vui lắm khi có người hỏi về những năm xưa cũ, ngày ông còn ở tuổi trung niên và “máu lửa” với nghệ thuật thứ bảy.

    “Vai đại tá Lại Văn Sang hữu dũng vô mưu trong phim Ván bài lật ngửa do đạo diễn Lê Hoàng Hoa đề cử nhưng người quyết định chọn tôi lại là nhà văn Trần Bạch Đằng, tác giả kịch bản của phim. Nhiều người đến thử vai này nhưng đến lượt tôi diễn xong, anh Trần Bạch Đằng cười hể hả: Thằng này đúng là Lại Văn Sang thật rồi, giống đến 100% không sai một tí nào cả. Lúc đó, tôi vui lắm”, Hoàng Sơn trầm ngâm kể.

    Lại Văn Sang không là vai diễn chính nhưng để lại trong lòng công chúng thời đó một dấu ấn khó phai về một viên đại tá trung thành với tướng cướp Bảy Viễn - thủ lĩnh Bình Xuyên. Thành công này khiến cho nhiều người thời đó chẳng biết ông tên gì, chỉ nhận ra Lại Văn Sang hàm hồ, thô tục mà thôi.

    Năm 1975, Hoàng Sơn khi đó làm đủ thứ nghề để sống: thợ bạc, buôn vàng, rồi mở tiệm cầm đồ, bán bánh mì và chạy xe du lịch thuê… thì tình cờ gặp bạn thân là đạo diễn Lý Huỳnh. Ông đã nhận lời tham gia vai diễn đầu tiên: Tình đất Củ Chi. Sau đó, hàng loạt tác phẩm kinh điển của điện ảnh Việt in đậm dấu chân ông. “Đến giờ ngồi đếm chắc cũng cỡ hơn 30 phim mà đa số toàn đóng vai phản diện”, ông khề khà.

    Hoàng Sơn kể ngày xưa lúc vào vai Lại Văn Sang, ông phải tự mày mò tìm gặp nhiều sĩ quan quân đội Sài Gòn cũ, những người từng là lính của Bảy Viễn, Bình Xuyên để thu thập thông tin cũng như tính cách của đại tá Lại Văn Sang, một người khét tiếng khu vực cầu chữ Y, quận 8, Sài Gòn. Vào vai này, ông phải diễn nhiều cú đánh nhớ đời. Là võ sư taekwondo đệ tam đẳng nên có lần đạo diễn Lê Hoàng Hoa buộc ông phải “ra tay” như thật. “Nạn nhân” là nhân vật Sáu Thưng do Hùng An đóng. Kết quả Hùng An phải nằm viện gần tháng trời do chấn thương nặng. “Hối hận lắm nhưng biết làm sao bây giờ. Cú đá từ phía sau của tôi để đủ lực trông như thật chắc chắn Hùng An phải gục thôi. May mắn là dưỡng thương một thời gian, Hùng An trở lại với đoàn phim”. Ông vẫn nhớ lần diễn cảnh hôn trên phim Ván bài lật ngửa mất… 3 tiếng đồng hồ. “Đạo diễn Lê Hoàng Hoa không chịu, cứ bắt làm đi làm lại hoài khiến bạn diễn nữ muốn khóc, còn tôi cũng chẳng sướng gì”, ông cười.


    Mong lắm một ngày điện ảnh Việt dậy sóng với những bộ phim lịch sử, tình báo như Ván bài lật ngửa hay Biệt động Sài Gòn năm xưa

    Nghệ sĩ Hoàng Sơn

    Vất vả đời làm phim

    Bước sang tuổi 70, cuốn phim đời của diễn viên Hoàng Sơn nhuốm đủ bụi phong trần. “Lúc được chọn vào vai Lại Văn Sang tôi đang làm nghề thợ bạc, kiêm buôn bán vàng. Thời đó không ai dám công khai kinh doanh kim loại quý như bây giờ, phải núp bóng thợ bạc. Thương anh em đoàn phim cơ cực quá, những lúc “trúng mánh” tôi mua đủ món ngon về cho mọi người ăn, nhậu. Nhiều đêm phải ngủ trên mái hiên nhà dân, cát-sê lĩnh cho vui chứ thấm tháp gì”, Hoàng Sơn chậm rãi nói. Ông kể thêm những năm tháng làm nghề ông được cấp phép để râu tóc. Nếu không, rất dễ bị công an “hỏi thăm”.

    Quê tận Bến Tre, theo gia đình lên Sài Gòn từ bé, dòng họ nội ngoại của Hoàng Sơn đều theo cách mạng nhưng ông thì “chuyên trị” vai sĩ quan quân đội Sài Gòn trên phim.


    Hoàng Sơn và vợ tại San Francisco (Mỹ) - Ảnh: NV cung cấp

    Năm 2002, Hoàng Sơn định cư ở San Francisco (Mỹ) cùng vợ và con. “Ra đi cũng vì kinh tế thôi, chứ tôi ham sống ở quê hương lắm. Tôi cứ đi về mỗi năm, ở lại đây 5, 6 tháng là bình thường. Tuổi này còn cơ hội bù khú với bạn bè thì hạnh phúc lắm rồi. Ngày xưa đám bạn nhậu gồm tôi, Nguyễn Dương, Lê Cung Bắc, Cai Văn Mỹ, chỉ đủ hùn tiền mua đĩa mồi kèm lít bia hơi mà vui như tết. Giờ cứ đến cuối năm, Hội Điện ảnh TP.HCM tổ chức tiệc liên hoan, mời anh em nghệ sĩ về dự đông đủ. Bận cỡ nào tôi cũng sắp xếp đến dự để biết anh em ai còn ai mất, ai cần hỗ trợ gì. Đời nghệ sĩ có người đến phút cuối nghèo và khổ lắm”.

    Vẫn mái tóc bồng bềnh và hàng ria mép tỉa cẩn thận nhưng giờ đây Hoàng Sơn đã lên chức ông, chung quanh là đàn cháu nội ngoại. Ông khoe: một bảo tàng ở Mỹ đã trưng bày bản phim DVD Ván bài lật ngửa cùng hàng loạt tư liệu về những nhân vật có thật trên phim. “Xứ người mà người ta biết đến sử Việt nhiều như thế. Tôi chỉ mong thế hệ cháu con đừng bao giờ quên quá khứ của dân tộc mình. Và điện ảnh chính là chiếc cầu nối giữa ký ức với hiện tại. Mong lắm một ngày điện ảnh Việt dậy sóng với những bộ phim lịch sử, tình báo như Ván bài lật ngửa hay Biệt động Sài Gòn năm xưa”.

    Hoàng Sơn lần giở từng trang album ảnh, nhiều bức đã bạc màu thời gian. Ông đang sống lại với những tháng năm đẹp nhất của đời mình. “Đời vậy là vui rồi, còn đòi gì nữa?”, ông kết luận.

    Tham gia hơn 30 phim

    Ngoài phim Ván bài lật ngửa, nghệ sĩ Hoàng Sơn còn tham gia các phim: Hòn đất, Biệt động Sài Gòn, Mùa gió chướng, Cánh đồng hoang, Trận tuyến trên sông, Như thế là tội ác và hàng chục bộ phim khác. Bộ phim cuối cùng ông tham gia trước lúc đoàn tụ gia đình ở Mỹ là Vượt sóng (2001).



    Đỗ Tuấn
    BÁO THANHNIEN
    thay đổi nội dung bởi: akinh, 06-10-2011 lúc 01:19 PM

  14. #179
    namlaanh's Avatar
    namlaanh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Quản lý khu vực Việt Nam
    Que será, será ...✿
    Bumilia_4ever in my~♥

    ••••giả danh ╦rí ╦hức▬■ ¤ Hạnh phúc là nơi gần ta nhất ¤


    Tham gia ngày
    Aug 2007
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    9,114
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    Xu hướng phim Việt hóa sẽ còn tiếp tục


    TT - LTS: Xung quanh câu chuyện nở rộ phim truyền hình Việt hóa và nỗi lo thiếu kịch bản thuần Việt (Tuổi Trẻ ngày 4 và 5-10), Tuổi Trẻ ghi nhận thêm ý kiến của đạo diễn Đỗ Thanh Hải - giám đốc Trung tâm sản xuất phim truyền hình Việt Nam (VFC) và đạo diễn Phan Đăng Di - người biên tập kịch bản phim Thiên sứ lông bông (đang phát sóng trên HTV2), Chit và Pi và một số bộ phim chưa lên sóng...

    * Đạo diễn Đỗ Thanh Hải: Việt hóa cũng là học

    Phim Việt hóa không phải là một lựa chọn tồi trong sản xuất phim truyền hình. Nhưng quan trọng là sự cẩn trọng trong từng khâu Việt hóa. Nếu ai đó có tâm lý cho rằng Việt hóa phim truyền hình rất dễ là hoàn toàn sai lầm! Chúng ta không thể làm việc sao chép, minh họa. Có muốn minh họa cũng không được, vì công nghệ sản xuất phim của chúng ta còn thua xa các nền công nghiệp điện ảnh khác.

    Công việc làm phim cũng như xây dựng một ngôi nhà, có nhiều thành phần cùng tham gia thực hiện. Trong đó kịch bản như bản vẽ của kiến trúc sư, chi phối các bộ phận, cùng dựa trên đó để triển khai công việc.

    Do vậy, kịch bản Việt hóa nếu chưa phù hợp sẽ tạo ra một ngôi nhà không có sự phù hợp cảnh quan, cảm nhận của người xung quanh. Triển khai Việt hóa bao giờ nhóm kịch bản và êkip sáng tạo đều cần đặt câu hỏi: Nội dung cảnh quay này có cho khán giả thấy câu chuyện đang diễn ra trong đời sống xã hội của mình không?

    Cá nhân tôi nghĩ cốt truyện văn học rất quan trọng với việc làm phim, bởi vậy nếu là một cốt truyện hay thì không cần e ngại nó là của nước ngoài hay VN, quan trọng là bộ phim đó được làm như thế nào. Thực tế cũng cho thấy rõ các nền công nghiệp điện ảnh phát triển trên thế giới vẫn thường xuyên săn lùng và lựa chọn các kịch bản nước khác để đem về chuyển thể, viết lại kịch bản và sản xuất.

    Việc chuyển thể kịch bản đã và đang diễn ra rất thoải mái. Tại một số hội chợ phim quốc tế, các đồng nghiệp vẫn thường xuyên mua bán, trao đổi bản quyền phim và các chương trình. Vì vậy xu hướng này sẽ còn tiếp tục và chúng ta phải chấp nhận, vấn đề là cách lựa chọn và cách chuyển thể, cách làm phim thế nào để khán giả chấp nhận.

    Bên cạnh đó, cũng cần thấy quá trình Việt hóa kịch bản là quá trình cả êkip có dịp học cách triển khai câu chuyện một bộ phim dài tập. Chúng tôi không ngần ngại để nói rằng việc học tập từ các tác phẩm của đồng nghiệp quốc tế là cần thiết.

    Đây không phải là sự sao chép để phải e ngại. Đó là cách lựa chọn khôn ngoan của những người làm phim VN, khi chúng ta không có môi trường đào tạo chuyên nghiệp về việc làm phim.

    * Đạo diễn Phan Đăng Di: Cần một cơ chế cạnh tranh lành mạnh

    Chất lượng kịch bản truyền hình kém là một thực tế phải thừa nhận, lý do không hẳn nằm ở tiền bạc hay nhân lực mà nằm ở yêu cầu về chất lượng phim của các nhà đài với nhà sản xuất.

    Theo tôi biết hiện nay nếu phim được lên sóng thì lợi nhuận mà nhà sản xuất thu được là như nhau, không phân biệt phim hấp dẫn hay không. Khi chất lượng phim không đi kèm với lợi nhuận thì không lý do gì nhà sản xuất phải đầu tư nhiều cho khâu sáng tạo (kịch bản, đạo diễn, diễn xuất). Tương tự, nếu mức nhuận bút cho các nhà biên kịch vẫn cào bằng cho mọi phim thì chẳng ai còn mặn mà đầu tư nghiêm túc để viết hay hơn.

    Cứ so với Hàn Quốc hay Mỹ chẳng hạn, với phim truyền hình biên kịch là vua, phim càng ăn khách họ càng được trả cao, thậm chí cao nhất trong êkip sáng tạo và trong một số trường hợp họ còn có quyền yêu cầu nhà sản xuất thay đổi diễn viên hay đạo diễn. Họ có được vị trí đó vì họ là người quyết định sự hấp dẫn của phim bằng tài năng kể chuyện. Nhưng chuyện đó không có ở VN.

    Tôi nhớ là khi Bỗng dưng muốn khóc gây sốt với khán giả, tôi chẳng nghe được thông tin nào về việc êkip sáng tạo của phim lĩnh được nhuận bút kếch sù - điều mà theo logic thông thường đúng ra họ phải được hưởng.

    Để phim truyền hình chuyên nghiệp và tốt hơn ở VN, theo tôi, chỉ có một cách duy nhất thôi, đó là có một cơ chế cạnh tranh lành mạnh được đo bằng mức độ hài lòng của khán giả thông qua tỉ suất người xem. Phim nào có nhiều người xem thì thu nhập của nhà sản xuất lẫn êkip sáng tạo phải cao và ngược lại.

    Thay vì cạnh tranh về thời lượng và khả năng lên sóng như hiện nay, các nhà sản xuất và nhà đài nên hướng cuộc chơi theo hướng cạnh tranh về chất lượng. Phim càng nhiều người xem thì nhà sản xuất và êkip thực hiện càng được trả cao và ngược lại, đó là quy trình đơn giản và lành mạnh mà chúng ta nên theo.

    Nguồn: tuoitre.vn
    • WE ARE THE WORLD - PRAY FOR JAPAN •

  15. #180
    namlaanh's Avatar
    namlaanh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Quản lý khu vực Việt Nam
    Que será, será ...✿
    Bumilia_4ever in my~♥

    ••••giả danh ╦rí ╦hức▬■ ¤ Hạnh phúc là nơi gần ta nhất ¤


    Tham gia ngày
    Aug 2007
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    9,114
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    Nhiều hạn chế khi Việt hóa phim Hàn


    Sau bài báo “Nở rộ phim Việt gốc Hàn”, chúng tôi nhận được nhiều email đồng tình của bạn đọc, và tục ghi nhận ý kiến của những người trong cuộc.



    Cảnh trong phim Cầu vồng tình yêu - Ảnh đoàn phim cung cấp

    Chuyển thể từ bộ phim Vinh quang gia tộc (đã phát sóng trên HTV3) của Ðài SBS, sau sáu tập phim Cầu vồng tình yêu chưa xóa bỏ được hết dấu vết hơi hướng phim Hàn (xung đột gia đình đẩy lên thái quá) nhưng ít nhiều tạo thuyết phục với diễn xuất khá đều của các diễn viên. Bà Ðặng Thiếu Ngân - một trong bốn tác giả kịch bản chuyển thể phim Việt hóa Cầu vồng tình yêu, kiêm trưởng Ban Thế giới điện ảnh online tạp chí Thế Giới Ðiện Ảnh - trao đổi với Tuổi Trẻ:

    * Ðã trực tiếp chuyển thể phim Hàn, thông hiểu ngôn ngữ và có sự giao lưu với các nhà làm phim nước này, êkip của chị phải cẩn trọng như thế nào trong quá trình Việt hóa?

    - Các kịch bản phim Hàn chủ yếu hấp dẫn ở lời thoại. Phần lớn đối thoại trong phim Hàn rất sâu sắc, xúc động, điều này tạo thành mạch lôi cuốn cho bộ phim. Khâu chuyển thể kịch bản Hàn từ trước tới nay của chúng ta thường theo quy trình biên dịch tiếng Hàn ra tiếng Việt, gọi là bản dịch thô, sau đó các biên kịch thuần Việt mới gia công, tỉa tót lại. Thực hiện theo quy trình này, lời hay ý đẹp, những gì tinh hoa nhất của nhiều câu nói đã bị rơi rụng đi do người dịch chỉ cắm cúi dịch, dịch cho đúng đã nghĩ là tốt chứ mấy ai để ý kỹ về bối cảnh, mày mò tìm từ ngữ thích hợp. Mà như thế đôi khi biên kịch cũng không thể có thêm cảm hứng sáng tác. Vì vậy, khi có ý định chuyển thể kịch bản phim Hàn sang phim Việt, điều cần chú ý đầu tiên là khâu ngôn ngữ.

    * Chị tìm thấy những kinh nghiệm, bài học nghề nghiệp nào với những bộ phim chuyển thể gần đây không mấy thành công? Ðiều gì các nhà làm phim có thể tránh khi thực hiện các bộ phim Việt hóa?

    - Hàn Quốc có quá nhiều kịch bản phim. Bản thân nhiều phim của Hàn Quốc còn na ná giống nhau nên việc lựa chọn một bộ phim để “nhào nặn lại” là điều không đơn giản. Có rất nhiều bộ phim nổi tiếng, phim thần tượng của Hàn được bán kịch bản ra nước ngoài, nhưng không phải bản sao nào cũng đẹp đẽ, tuyệt vời như nguyên bản. Ðấy là sự thất bại của những lựa chọn chưa tới nơi, vì người ta chỉ nhìn vào thành công của nguyên bản, không hiểu việc chuyển từ kim chi sang rau muống, sang hamburger, sang mì Ý... thì sẽ phải gia giảm lại thế nào cho phù hợp.

    Có một điều nhận thấy rõ là hầu hết phim Việt hóa không thành công thuộc hàng “bom tấn”, ăn khách của làn sóng Hàn tại Việt Nam và nhiều nước khác. Ngoài những hạn chế khách quan như tình cảm và sự xét nét của khán giả, thì hạn chế chủ quan của những bộ phim được Việt hóa phần lớn ở đoạn chuyển ngữ, sắp xếp tình huống và diễn xuất của diễn viên.

    Ngoại trừ một số diễn viên gạo cội, trừ thêm một số diễn viên tay ngang có năng khiếu; dàn diễn viên trẻ của chúng ta không được “nhào nặn” kinh khủng như diễn viên trẻ của Hàn Quốc. Hời hợt trong cách thể hiện, lời thoại ngô nghê, nét diễn vô hồn dĩ nhiên sẽ bồi thêm những thất bại cho một “siêu phẩm nước hai”. Trường hợp Cầu vồng tình yêu tạm đang được yêu thích, có thể nói đó là do sự thận trọng khi lựa chọn kịch bản, sự cầu kỳ trong việc tuyển lựa đúng người, đúng việc, từ khâu đọc, khâu viết đến êkip sản xuất, dàn diễn viên tham gia...

    Ý kiến người trong cuộc

    * Nhà văn - nhà biên kịch Nguyễn Quang Lập: Cần tìm hiểu tâm lý người xem

    Thứ nhất, việc nở rộ phim truyền hình Việt hóa cho thấy các nhà sản xuất rất có thể đang mất niềm tin vào lực lượng sáng tác kịch bản trong nước (đang không đáp ứng được thị hiếu người xem). Nhưng nhìn ở một khía cạnh khác, họ lại đang coi thường đội ngũ biên kịch, chưa kể không đánh giá đúng khả năng của đội ngũ này. Nó thể hiện ở chính cách họ trả nhuận bút, nhiều nơi cho đến nay vẫn trả ở mức trung bình 5 triệu đồng/tập. Có tủi thân không khi cách đây bốn năm năm, các nhà biên kịch Trung Quốc đã cho biết trung bình biên kịch nước họ được trả 2.000 USD/tập.

    Sự coi thường nhiều khi thể hiện ở chính cách các nhà sản xuất tổ chức kịch bản. Nói thật, công tác tổ chức kịch bản, thẩm định và biên tập kịch bản là khâu yếu nhất hiện nay. Nếu người mua hàng yếu kém thì làm sao có được những kịch bản chất lượng cao? Nếu có chỉ là gặp may mà thôi. Tôi biết đang xảy ra hiện tượng mua thành mớ các kịch bản của sinh viên rồi đem xào xáo lại. Làm sao đòi hỏi tác phẩm hay khi gốc rễ đã là những kịch bản còn thiếu nhiều vốn sống, kinh nghiệm...

    Như tôi một lần đã nói, khi ta chưa giỏi chế biến đồ ta mà đòi lấy đồ tây (tức nước ngoài nói chung) để chế biến thành đồ ta là một ảo tưởng nguy hiểm. Không nên hiểu Việt hóa phim nước ngoài (cụ thể ở đây là phim Hàn Quốc) là thay tên Việt, bối cảnh Việt, câu thoại Việt. Điều cốt yếu ở đây là Việt hóa văn hóa, Việt hóa tâm sinh lý. Nhiều người hỏi tôi cũng bộ phim đó khi dân ta xem phim nước ngoài thì rất thích, nhưng khi ta chế biến thành phim ta thì ai xem cũng chê là tại sao? Khoan hãy nói chuyện quay phim, dựng phim của ta hiện nay đang lấy cẩu thả, tháu cáy làm căn bản, mà hãy nhìn nhận khâu đầu tiên là tâm lý tiếp nhận của người xem. Khi xem phim “ngoại”, dân ta cho là mình xem chuyện của người ta. Còn khi xem phim đã Việt hóa thì ta đang xem chuyện của mình, cho nên tất cả những gì diễn đạt theo luật chơi của người sẽ bị coi là giả tạo, vô lý, thậm chí dở hơi. Vấn đề cốt tử là ở chỗ đó.

    * Ông Trần Minh Tiến - giám đốc Hãng phim Lasta: Nếu chỉ ngồi trước máy tính và gõ...

    Sau bộ phim Vòng xoáy tình yêu (làm lại của Thái Lan, phát sóng năm 2005), chúng tôi cũng có ý định chuyển thể bộ phim thứ hai là Anh chị em sinh đôi. Tuy nhiên, sau nhiều lần làm việc với nhóm biên kịch, chỉnh sửa đến lần thứ ba mà đọc kịch bản chúng tôi vẫn cảm thấy có nhiều điều không ổn, cuối cùng dự án này phải bị loại bỏ. Rõ ràng chuyển thể kịch bản nước ngoài để làm phim VN không phải là chuyện đơn giản.

    Qua kinh nghiệm làm phim nhiều năm, chúng tôi thấy một bộ phim tốt phải có sự phối hợp tốt giữa kịch bản - nhà sản xuất và đạo diễn. Ngày xưa để có thể cầm bút viết, người viết phải đi thực tế nhiều. Ngày nay người viết ngồi trước máy tính và gõ. Họ thiếu kinh nghiệm sống. Hãng phim chúng tôi nhận được nhiều kịch bản gửi tới. Trong số đó chỉ có vài kịch bản tốt có thể làm phim, còn lại là hời hợt. Vì thế, chúng tôi chọn phương thức đặt hàng cho biên kịch.

    Muốn có kịch bản hay cần có sự phối hợp trao đổi kỹ lưỡng với nhóm biên kịch. Trao đổi càng kỹ thì kịch bản càng tốt. Ngay từ buổi đầu, nhà sản xuất phải yêu cầu thật kỹ với nhóm biên kịch: làm phim về ai, ngành nghề nào, mức độ ra sao, các tình tiết như thế nào... khi kịch bản xong phải đọc kỹ để sửa chữa những chỗ không hợp lý. Quy trình này mất ít nhất hai tháng, thậm chí đến bốn, năm tháng. Nếu nhà sản xuất muốn có kịch bản nhanh chỉ còn cách mua của nước ngoài và chỉnh sửa lại chút ít mà thôi.

    • WE ARE THE WORLD - PRAY FOR JAPAN •

Trang 12/14 Trang ĐầuTrang Đầu ... 2891011121314 Trang CuốiTrang Cuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •