Login now! Register Now!
Forgot Password?    The Facebook Platform
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!
Trang 1/2 12 Trang CuốiTrang Cuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 16
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định Brokeback Mountain, LanYu, Bá Vương Biệt Cơ: Ba câu chuyện - Một tình yêu

    mylucky 15-06-2006

    Tặng Cameo

    Đúng la như bạn nói so sánh giữa Brokeback Mountain, LanYu và Bá Vương Biệt Cơ là khập khiễng vì mỗi phim có một góc nhìn, một chủ đề, một thông điệp riêng dù đều đề cập đến vấn đề đồng tính. Nhưng đối với mình, khi gạt bỏ đi những hoàn cảnh khác nhau, dụng ý khác nhau và cả văn hóa khác nhau thì những gì còn lại của 3 phim này thật giống nhau. Đó là bi kịch của những tình yêu bị chối bỏ, bi kịch của những người đã yêu hết mình và bi kịch của những người đã không yêu hết mình.

    "Bản chất của ta là nam, không phải nữ"

    3 nhân vật, 3 hoàn cảnh khác nhau nhưng cùng đưa đẩy đi vào 1 thế giới. Jack, cứng cỏi mạnh mẽ, tự nhận biết và tự khẳng định mình thuộc về thế giới đó. Lam Vũ, ngây thơ trong sáng, gặp gỡ Hàn Đông 1 lần rồi mãi mãi ở lại nơi ấy. Đắc Di, cô đơn cố chấp, cố gắng vùng vẫy nhưng rồi vẫn phải chấp nhận số phận, chấp nhận làm một Ngu Cơ bên cạnh Bá Vương - Tiểu Lâu.

    "Phải, em bệnh. Bao nhiêu cô gái không thích lại thích anh"

    Đắc Di, một tâm hồn đầy vết thương, đã yêu người bạn diễn có-vẻ-mạnh-mẽ Tiểu Lâu của mình. Đó có phải là tình yêu không? Hay chỉ là một thói quen, một sự nhầm lẫn? Cả đời anh vẫn cứ nhập nhoạng giữa sân khấu và đời thực thì tình yêu của anh cũng thế thôi. Một tình yêu lầm lẫn đến tận phút cuối cùng.
    Jack và Ennis. Đó trước hết là tình bạn. Hai gã đàn ông khốn khổ, nghèo khó, cùng ở bên nhau giữa mênh mông núi đồi. Đồng cảm làm cho họ thành bạn. Xúc cảm làm cho họ yêu nhau.
    Lam Vũ lại yêu Hàn Đông từ lần đầu họ gặp nhau. Đối với một cậu bé trong sáng như Lam Vũ, thật đơn giản để yêu một người đem đến cho bạn 1 cảm giác che chở, quan tâm. Một mối tình đầu giản dị nhất nhưng cũng khó quên nhất.

    "Cái mà tớ muốn có và tớ biết chắc là không bao giờ có được"

    Cái nhìn thảng thốt rồi bất chợt chuyển sang giận dữ của Đắc Di khi Tiểu Lâu chỉ tội anh phản quốc. Cái nhìn tuyệt vọng của Jack khi anh ôm Ennis vào lòng khi chia tay lần cuối cùng. Cái nhìn buồn da diết nhưng sao lại thật hiền lành, bao dung khi Lam Vũ thốt lên với Hàn Đông "Em hiểu mà". Thật bi kịch khi chính những người họ yêu thương nhất lại là những người làm tổn thương họ nhiều nhất. Nhưng biết thế nào được. Có mấy ai trên đời dám bỏ tất cả để theo đuổi tình yêu đến cùng.

    "Sống có gì vui thì chết có gì buồn"

    Có lẽ trái tim của Đắc Di đã chết khi chiếc mặt nạ anh hùng của Tiểu Lâu vỡ nát trong buổi đấu tố. Có lẽ Lam Vũ đã không còn có lại nụ cười thật tươi tắn như trước nữa khi Hàn Đông bỏ cậu đi lấy vợ. Có lẽ trong Jack giờ chỉ còn những hồi ức về núi Brokeback. Cũng có lẽ vì vậy mà kết cục của cả 3 đều giống nhau. Họ ra đi với tất cả tình yêu của mình và tôi nghĩ rằng họ đều rất mãn nguyện khi ra đi như vậy.

    "Trong biển người mênh mông, anh đã tìm thấy em. Rồi anh để lạc em vào biển người mênh mông đó. Giờ đây, anh ước gì có thể tìm lại em từ biển người lần nữa".

    Tôi xem cả 3 phim và nhận ra mình chẳng thể ghét được Hàn Đông, Ennis hay Tiểu Lâu. Họ đều rất người. Hàn Đông không thể từ bỏ sĩ diện, Ennis không thể thoát khỏi nỗi ám ảnh từ thời thơ ấu, Tiểu Lâu không có gan để chống lại cả một làn sóng chính trị. Vì vậy họ đã chọn cách từ bỏ tình yêu, từ bỏ người mà họ yêu thương nhất. Họ cũng đau khổ lắm chứ. Không thể trách họ được. Trong hoàn cảnh của họ, liệu mình có làm khác đi được không? Chỉ biết thầm tiếc cho những tình yêu không đủ lớn và đủ mạnh. Để rồi cuối cùng người sẽ sống trong đau khổ, người phải nuối tiếc cả đời lại chính là bản thân họ.

    "Cái thứ tình yêu đó là phi logic."

    Tình yêu có logic thật không? Hay chỉ là những logic của những ý nghĩ hẹp hòi, của những toan tính, của những kỳ thị. Tại sao không để những người yêu nhau đến với nhau? Thế giới này còn biết bao nhiều sai lầm khác, sao cứ đòi sửa chữa những điều vốn không cần sửa chữa?

    "Cầu cho những người yêu nhau trên đời đều có thể thành đôi"

  2. #2
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định

    hellangel313 15-06-2006

    Khoan nói về Bá Vương Biệt Cơ và Brokeback, tôi chỉ muốn nói 1 chút về LanYu. Quả thật trước khi đọc LanYu, thành kiến của tôi về đồng tính luyến ái rất nặng nề. Trong quan niệm của tôi, những con ng đồng giới đó đến với nhau ko bởi tình yêu mà chỉ đơn thuần để thỏa mãn nhục dục, theo cách của riêng họ. Thế nhưng, tất cả đã thay đổi kể từ khi tôi đọc LanYu.

    Lần đầu tiên tôi thấy có một tình yêu đồng giới hoàn toàn ko vụ lợi, ko vì bản năng, mà vì chính trái tim mình. LanYu ko yêu đàn bà, cũng ko yêu đàn ông, mà chỉ yêu duy nhất một mình HanTung, dù HanTung đã có lúc nghi ngờ cậu, rời bỏ cậu, cậu cũng chỉ yêu có một mình anh. Trong suy nghĩ của tôi, LanYu dường như chỉ sinh ra để yêu HanTung, một mình HanTung mà thôi. Khác với Cameo, tôi lại yêu LanYu của truyện hơn phim, dẫu rằng trên phim, LanYu cũng rất dễ thương. LanYu trg truyện là một người khá phức tạp, mạnh mẽ đấy mà cũng mềm yếu đấy, giản đơn đấy mà cũng khó hiểu vô cùng, nhưng gói gọn lại cũng chỉ trong một chữ "yêu". Tôi còn nhớ mãi giây phút LanYu nói muốn HanTung hôn lên má mình trước khi ra đi, có ai ngờ, đó lại là nụ hôn cuối của HanTung mà LanYu có được...Đau!
    *****************

    Có 1 điều muh Heo thấy là những ng phụ nữ trong truyện nì rất mờ nhạt, rõ ràng nhất chỉ có mẹ của HanTung. Còn cô vợ muh HanTung lấy sau khi LanYu ra đi nữa chứ, mặc dù ko có một dòng nào nói rõ về cô ấy, nhưng Heo thấy cô ấy thật sự đáng thương. Lấy chồng, và sinh cho chồng một đứa con gái, nhưng ko hề nhận được t/y từ chồng, nói đúng ra, trái tim của chồng cô cũng đã chết theo LanYu.

  3. #3
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định

    Cameo 16-06-2006,

    Mình thật ngố khi nghĩ rằng cứ so sánh là cuối cùng phải phân biệt hơn kém, cứ tranh luận là phải có thắng thua , nên lúc đầu cứ thấy ngại ngần khi so sánh ba bộ phim này.

    Nhớ hồi trước đọc “Bức thư của người đàn bà không quen”, cameo thắc mắc mãi, không hiểu nổi tại sao có người con gái dành trọn cả cuộc đời mình, để yêu một nhà văn không hề yêu cô, thậm chí không biết đến cả sự tồn tại của cô. Yêu từ lúc còn nhỏ, cho đến khi trở thành nàng thiếu nữ, rồi một người mẹ trẻ, vẫn giữ mãi cho riêng mình tình yêu ấy đơn phương thầm lặng. Cũng có khi, cô thoảng qua cuộc đời nhà văn trong khoảnh khắc, rồi sinh cho ông một đứa con trai, nhưng cho đến phút cuối cùng, cô vẫn tự nguyện làm một ảo ảnh nhạt nhòa - một “người đàn bà không quen” trong cuộc đời văn sĩ... Có lẽ ngay đến bây giờ cameo vẫn chưa tự mình giải đáp được hoàn toàn, nhưng cũng đã ngộ ra được đôi chút cái nguyên do giản dị ấy. Bởi lẽ trong cuộc đời này, tìm thấy một người để mình gửi gắm tình yêu, cũng đã là một thứ hạnh phúc. Dù cái mà ta thu được là gì đi chăng nữa, vui sướng, khổ đau, thì ta vẫn có thể tự hào là ta đã từng yêu.

    ***********

    Mở đầu có vẻ hơi dài dòng như vậy, để nói rằng, kết thúc của ba câu chuyện “tưởng như khác nhau mà lại rất giống nhau” kể trên, tuy có hơi buồn (hay nói đúng hơn là rất buồn), thì đó cũng vẫn là cái kết mà Lan Yu, Jack, và Đắc Di lựa chọn. Định mệnh sắp đặt, nhưng cũng là chính họ tự nguyện đi đến cái tận cùng mà số phận an bài.

    “Kiếp này em không hối hận vì đã gặp anh.” Lan Yu đã không hề ngần ngại mà nói với HĐ như thế, và đó thực sự là những gì cậu nghĩ. Xét cho cùng, nếu không gặp HĐ, thì ai sẽ là người đi tìm LY trong cái đêm hỗn loạn ở quảng trường Thiên An Môn? Ai sẽ là người ôm cậu trong lòng, che chở cho cậu, và đâu sẽ là nơi cậu mãi cảm thấy an toàn? “Em chẳng cần biết anh đối với người khác thế nào, chỉ biết rằng anh thực lòng tốt với em, thế là đủ”. Cũng có nghĩa là LY đã yêu và đã được yêu. Đối với LY tình yêu đó đáng để LY nhớ mãi.

    Còn Jack, anh chỉ có Enis là người bạn duy nhất đồng cảm với mình. Trên đời này chẳng có ai thay thế được Enis trong lòng Jack. Và Enis chẳng phải cũng đã đánh mất hạnh phúc gia đình vì Jack sao? Enis cũng không hề che giấu nỗi hân hoan khi hai người họ được ở bên nhau. Hai tâm hồn cô đơn nương tựa vào nhau, dù 10 năm, 20 năm... vẫn mãi là như thế.

    Trình Đắc Di, thì không thể quên thủa ấu thơ cùng Tiểu Lâu nếm mùi roi vọt. Hình ảnh hai đứa trẻ lớn lên bên nhau, nằm ngủ bên nhau trong cái giá rét của mùa đông, vô cùng yên bình và hạnh phúc. Phải, đúng là Trình Đắc Di yêu Tiểu Lâu khăng khăng cố chấp. Nhưng nếu không cố chấp, liệu anh có nhập hồn mình vào vai diễn để trở thành một Ngu Cơ tái thế được hay không? Khán giả liệu có sững sờ và rơi nước mắt cảm động cho mối tình Bá Vương biệt Cơ hay không? Nụ cười cuối cùng của Đắc Di thật nhiều ý nghĩa. Có lẽ, sau bao năm, cuối cùng ĐD đã nhận ra rằng, cả đời mình là sự lẫn lộn giữa sân khấu và đời thường. Giờ đã đến lúc phải thức giấc, nhưng ĐD hiểu rằng anh chỉ là chính mình khi ở trong giấc mộng mà thôi. Và ĐD ra đi không có gì ân hận hay tiếc nuối.

    ************

    Cho dù thế nào, người ở lại bao giờ cũng là những người đáng thương hơn cả. Tiếp tục phải sống, phải đối diện với những nuối tiếc khôn nguôi. Nhưng xin hãy đừng băn khoăn day dứt, bởi con người thực tuy mất đi nhưng tình yêu thì còn mãi. Lan Yu, Đắc Di, hay Jack, dù ở ngay cạnh hay ở mãi nơi xa, họ vẫn luôn mong người mình yêu được hạnh phúc. “Tôi không yêu anh vì cần anh, mà tôi cần anh bởi vì tôi yêu anh” - một tình yêu thực sự chỉ biết cho đi mà không đòi hỏi đền đáp bao giờ.

    @Mylucky: Tớ rất thích câu này trong bài của cậu, đọc lên giống như một câu hát...
    "Trong biển người mênh mông, anh đã tìm thấy em. Rồi anh để lạc em vào biển người mênh mông đó. Giờ đây, anh ước gì có thể tìm lại em từ biển người lần nữa".

  4. #4
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định

    mylucky 16-06-2006

    *Bàn tiếp về 3 phim

    Bá Vương Biệt Cơ lấy màu sắc chủ đạo là màu vàng tối, cảnh quay đẹp nhưng lại đầy ám ảnh. Brokeback Mountain thì ngược lại, hùng vĩ mênh mông, phải nói là nhìn cảnh đó cứ ước gì được lên núi chăn gia súc như Jack với Ennis! Lan Yu thì bối cảnh lãng mạn, rất phù hợp với một chuyện tình.

    Trong 3 diễn viên chính Leslie, Lưu Diệp và Jake thì Leslie có vẻ mềm mại, yếu đuối nhất trong khi Jake lại rất mạnh mẽ. Lưu Diệp chắc là trung bình của Leslie và Jake. Điểm chung lớn nhất của cả 3 theo mình chính là ánh mắt cực kỳ có hồn. Ánh mắt buồn đến nao lòng ngay cả khi cười của Leslie. Ánh mắt trong sáng hồn nhiên cực kỳ dễ thương của Lưu Diệp. Ánh mắt trong như đáy nước của Jake. Trước giờ, khi coi phim, mình thường thích nhân vật nào có nụ cười đẹp, nhưng sau khi coi Leslie rồi sau này tới Lưu Diệp và Jake thì lại thích thêm ánh mắt nữa.

    Không bàn được về Hồ Quân, Heath Ledger và Trương Phong Nghị vì không thích. Không phải vì diễn viên đóng không hay, phải nói là cả 3 đều đóng rất hay mới đúng, mà chỉ vì 1 cặp thường chỉ thích được 1 người mà lỡ thích 3 người kia mất rồi nên không thích được 3 người này.

    Trong 3 người thì mình thích Leslie nhất. Có lẽ vì coi phim này đầu tiên mà tình đầu thì khó quên. Một mặt khác Leslie cũng là người đồng tính, trong nét tính cách của anh lại có chút khác thường, rất gần với nhân vật Đắc Di nên hóa thân hoàn hảo. Từ cử chỉ đến lời nói, ánh mắt đến nụ cười, giờ nhắm mắt lại vẫn như thấy rõ. Nhưng đây là topic về Lan Yu nên ko bàn nhiều về Leslie.

    Lưu Diệp thì quá xuất sắc. Anh không phải người đồng tính, lại còn rất trẻ khi vào vai Lam Vũ. Nhưng thể hiện thì tuyệt vời. Khuôn mặt không quá đẹp trai nhưng rất biểu cảm. Là phim đầu tiên coi Lưu Diệp đóng, từ đó ghi nhớ luôn. Những phim sau này của Lưu Diệp cũng vẫn hay nhưng hình như chưa qua được Lam Vũ. Rất hy vọng có đột phá ở Balzac và cô bé thợ may với Dark Matter, nhưng chưa được coi.

    Riêng đối với Happy Together, có lẽ không thể so sánh chung với 3 phim này. Vì hoàn cảnh tình yêu trong Happy Together không giống.

    *Về truyện và phim

    Giống như Hell, mình thích truyện hơn phim, thích Lam Vũ của truyện hơn Lam Vũ của phim. Lam Vũ trong truyện nhắc mình nhớ đến "Tiếng chim hót trong bụi mận gai".

    "Có truyền thuyết về một loài chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng tiếng hót của nó hay hơn bất cứ sinh vật nào trên thế giới. Giây phút nó rời tổ ấm bay đi tìm kiếm bụi mận gai và không hề ngơi nghỉ đến khi tìm bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau đớn khôn tả, nó cất tiếng hót hân hoan mà cả sơn ca và họa mi cũng phải ganh tị. Bài ca duy nhất, bài ca đánh đổi bằng cả tính mạng. Nhưng thế gian lặng đi lắng nghe, và Thượng đế trên cao đã mỉm cười. Bởi vì những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể đạt được bằng nỗi đau khôn tả...Ít ra là truyền thuyết nói như thế."

  5. #5
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định

    hellangel313 17-06-2006

    http://vnfiction.com/forums/index.php?showtopic=1915/

    Truyện ngắn Brokeback Mountain, tặng cho những ai từng coi phim Brokeback.^^
    ******************

    Chưa được coi Tiếng chim hót trg bụi mận gai, vì cách đây 2 năm, khi mún mua thì bị nói: "Con cònbé ko được đọc truyện này" bây giờ thì ko có tiền

    Tớ nhớ có 1 truyền thuyết về chim lửa, đại loại thế này: "Chim lửa có thể sống tới 500 năm. Khi thời hạn đã đến, nó tìm đến 1 ngọn núi hoang vu hẻo lánh rồi bùng lửa lên tự thiêu. Từ trong đống tro tàn, một con chim lửa nhỏ được sinh ra. Loài chim lửa huy hoàng và vĩ đại, là nhờ nó phải trải qua khổ đau, thử thách mới có thể tái sinh"
    Nhắc tiếng chim hót trg bụi mnận gai, lại nhớ đến chuyện này ^^

  6. #6
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định

    Cameo 17-06-2006

    Đầu tiên là thanks DienAnhNet vì đã đặt cho topic một cái tên rất hay, chẳng những tớ không mất hứng mà lại càng thêm hăng hái. Giờ thì có thể so sánh thoải mái rồi mà không sợ lạc đề

    Tiếp tục sự nghiệp so sánh 3 phim:

    Xét về thời lượng, cũng như quy mô và độ hoành tráng thì BVBC xứng đáng đứng đầu (không có đối thủ), còn tiếp theo là BBM và cuối cùng LY khiêm tốn đứng ở vị trí thứ 3. Thứ tự này vẫn không thay đổi khi xét về độ phức tạp của nội dung phim. BVBC, xem xong không thể không nghĩ (dù có nghĩ ra hay không ) . BBM thì khiến người ta phải tự nhìn nhận lại bản thân, tự sửa lại những suy nghĩ không đúng (nếu có của mình) về những người đồng tính. Còn LY chỉ để lại dư âm tình yêu.

    BVBC lấy kinh kịch làm nền, nên vừa xem phim khán giả vừa được thưởng thức và tìm hiểu thêm về bộ môn nghệ thuật truyền thống này của Trung Hoa. BBM thì chiếm ưu thế với cảnh núi đồi hùng vĩ, đồng cỏ xanh mướt một màu, từng đàn cừu trắng như bông nhẩn nha thơ thẩn... quá đẹp. LY lại đột phá với một cảnh "nhạy cảm", và nhiều trường đoạn tình tứ... e hèm... Mối phim một vẻ, đưa lại cho người xem những cảm giác khác nhau.

    Ba đôi trong ba phim:

    Về ngoại hình:

    Không còn gì phải bàn cãi, Jack và Enis là đôi chiếm thế thượng phong. Khuôn mặt đẹp trai, lại thêm kiểu ăn mặc Cowboy miền Tây nên càng tôn thêm vẻ nam tính của hai chàng.

    Đôi của Tiểu Lâu - Đắc Di cũng đẹp, xứng đáng làm thành cặp “anh hùng - mỹ nhân” đình đám của sân khấu kinh kịch một thời. Đắc Di hơi thấp, Tiểu Lâu hơi cao nên đi bên nhau là hoàn toàn hợp lý.

    Đôi của Lan Yu – Handong đành ngậm ngùi xếp ở vị trí thứ ba, hix... Hồ Quân, Lưu Diệp, xưa nay nhan sắc chưa bao giờ là thế mạnh của các anh. Chỉ xin khích lệ là đã biết khai thác tiềm năng thế mạnh của mình, nên vẫn được khán giả đón nhận.

    Về sự ăn ý khi diễn xuất

    Nếu xét trên khía cạnh này thì đôi Hồ Quân – Lưu Diệp xứng đáng là “chất lượng như vàng trên toàn thế giới”. Từng cử chỉ, cái nhìn, cái ôm... đều thật là tình cảm, thật là âu yếm, không khác gì một cặp tình nhân thực sự. Ngoài ra cũng phải kể đến yếu tố kịch bản phim đã tạo cho họ có nhiều đất diễn để biểu đạt tình yêu. Hai người họ, người già - người trẻ, một từng trải - một ngây thơ, một mạnh mẽ - một hiền lành, nên tình yêu của họ có sức hút trái dấu rất thuyết phục.

    Đôi thứ hai mình bầu chọn cho Trương Quốc Vinh và Trương Phong Nghị, dù tình cảm giữa họ không phải là tình yêu (chỉ là tình yêu đơn phương của Đắc Di), nhưng do TQV đã quá xuất sắc nên đã khiến cho khán giả xúc động mãnh liệt. Một mình ĐD cũng biểu đạt đủ tình cảm cho cả hai người. ><

    Đôi thứ ba là đôi của Jack và Enis. Vì cảm thấy họ chưa đạt đến mức tình yêu, mà chỉ dừng ở trên mức tình bạn. Cả hai quá nam tính, nên khi bên nhau không biểu lộ được cái tình. Không nhất thiết phải đến mức quấn quýt như trong Lan Yu, nhưng cũng cần một ánh mắt say đắm nào đó, hay sự trìu mến giành cho nhau chứ. Tiếc rằng mình không thấy được điều này trong phim. Hai diễn viên trong phim thể hiện khá tốt, nhưng chưa đến mức khiến người ta ngỡ ngàng và ngấm ngầm khâm phục như Lan Yu và BVBC.

  7. #7
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định

    Cameo 18-06-2006

    Để tiện so sánh đánh giá xin được post 3 tấm hình của 3 phim

    Bá vương biệt cơ



    Brokeback moutain



    Lan Yu


  8. #8
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định

    mylucky 18-06-2006

    . Hell vô đây để đọc truyện Tiếng chim hót trong bụi mận gai nè.
    http://vnthuquan.net/truyen/truyen.a...a3q3 m3237nvn
    -----------------------
    Nhớ lại hồi đó còn nhỏ, đọc truyện Hán Sở tranh hùng thấy thích quá, ra tiệm mướn phim lại thấy tựa phim là Bá Vương Biệt Cơ, tưởng là phim dựng theo Hán Sở tranh hùng nên lấy về coi. Ai ngờ đâu ... Đúng là ngố.

    Đúng là bi kịch của Đắc Di là là do sự lầm lẫn của anh giữa cuộc đời và sân khấu. Nhưng theo mình, nhập nhoạng giữa cuộc đời và sân khấu không chỉ có ở một mình Đắc Di. Sân khấu là nơi người ta diễn kịch sao? Thực tình thì cuộc đời cũng vậy. Những con người thay đổi sắc mặt đến chóng mặt, hôm nay còn ca tụng anh là 1 nghệ sĩ lớn, ngày mai đã có thể hét lên rằng anh là một tên phản quốc ghê tởm, chẳng phải cũng đang diễn kịch hay sao? Nếu nói cuộc đời là thực còn sân khấu là ảo? Vậy trong Bá Vương Biệt Cơ có bao nhiêu người sống thực với chính mình, sống thực với những gì mình nghĩ, những cái mình cho là đúng, hay cũng chỉ chạy theo những giá trị ảo, những thứ mà bản thân cũng chưa hiểu hết, chưa tin hết. Tệ hơn, sân khấu cuộc đời đó có khi còn không phải là sân khấu kịch - nơi mà ít ra người ta cũng tự diễn vai diễn của mình, mà chỉ là một sân khấu rối - nơi tất cả chỉ đang bị điều khiển, nơi mà thân phận mỗi con người dường như trở thành trò chơi cho thế lực và tiền bạc. Giữa cái sân khấu cuộc đời như vậy, có được và có gan để giữ được sự cố chấp và lầm lẫn như Đắc Di, biết đâu lại là một niềm hạnh phúc?

    Bi kịch của Ennis và Jack, mà cũng không phải chỉ của riêng Ennis và Jake mà chính xác là của 2 gia đình, lại là do những kỳ thị về giới đồng tính. Coi phim này xong, mình không đau với nỗi đau của Ennis và Jack bằng nỗi đau của vợ 2 người và cả con cái nữa. Elma khi biết chồng mình là đồng tính và vẫn gắng giữ lấy anh. Nhưng vô vọng. Mình nghĩ, nếu đó là 1 người phụ nữ khác thì chắc Elma sẽ biết làm gì để giữ chồng, để chống lại người phụ nữ kia. Nhưng đây lại không phải là 1 phụ nữ và như Ennis nói, cô chẳng hiểu được thực sự mối quan hệ đó là thế nào. Đành buông xuôi, vô vọng. Còn Luren, ai cũng nói khi biết chồng là người đồng tính, cô đã hết tình cảm với Jack nhưng vẫn giả dối giữ hình ảnh người vợ chung thuỷ. Nhưng mình không cảm thấy vậy. Luren là 1 cô gái mạnh mẽ. Cô hoàn toàn không cần thiết phải làm như vậy. Và thái độ lạnh lùng tàn nhẫn khi cô báo tin cho Ennis biết Jack đã chết chỉ là một cách để che dấu nỗi đau của mình.

    Bi kịch của Lam Vũ và Hàn Đông theo mình lại chỉ thuần túy là bi kịch của 1 tình yêu bị ngăn trở. Vấn đề đồng tính ở đây chỉ dừng lại ở vai trò là 1 lý do để ngăn cản tình yêu giữa Lam Vũ và Hàn Đông chứ không được khai thác sâu như Brokeback hay trong truyện gốc. Nhưng nói như vậy không có nghĩa là nỗi đau của chuyện tình này không lớn bằng 2 chuyện kia mà ngược lại chính điều này làm cho phim dễ nhận được sự đồng cảm hơn. Hàn Đông luôn tự lừa dối mình Lam Vũ đến với ông ta chỉ vì tiền và bản thân Lam Vũ cũng luôn mặc cảm vì khởi đầu của tình yêu này là một cuộc đổi chác. Nhưng đến cuối cùng chính Hàn Đông không thể tự gạt mình, cả cuộc đời này chỉ có Lam Vũ mới thực sự yêu ông, yêu con người thật, ích kỷ và xảo biện của ông, ngay cả khi ông chỉ coi cậu như 1 món đồ chơi.

    Đối với mình thì khó mà nói đôi nào đẹp hơn hay tình cảm hơn đôi nào. Vì tính cách của từng nhân vật trong 3 đôi khác nhau quá. Lam Vũ ngây thơ trong sáng, Hàn Đông từng trải chiều chuộng, nên quấn quýt yêu thương là chắc chắn. Đắc Di đau khổ cố chấp mà Tiểu Lâu vốn không phải là người đồng tính, anh chỉ thương Đắc Di như 1 người bạn, 1 người em nên không thể có những khúc yêu thương được. Còn cặp Jack và Ennis, Ennis thì rụt rè, ít nói đến độ nhiều khi anh ta nói mà giống như không nói, Jack thì mạnh bạo, mãnh liệt quá (cao bồi mà) cho nên cách thể hiện tình cảm của họ cũng khác. Nhưng mình không bao giờ quên cái cách Jack ôm Ennis. Nó vừa thiết tha, ấm áp mà vừa như có chút gì bất an nữa.

  9. #9
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định

    Cameo 20-06-2006

    Cảm nhận riêng của cameo về ba phim này khá khác nhau, xét tổng thể tất cả các yếu tố cấu thành nên phim thì mình xếp thứ tự ba phim từ cao xuống thấp là BVBC, BBM và LY. (nhận xét công tâm )

    Đối với BVBC, cameo ngưỡng mộ bộ phim này như ngưỡng mộ một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo. Từng cảnh quay của BVBC đều ko có khiếm khuyết, những diễn viên trong phim từ chính đến phụ đều diễn rất tuyệt vời (nhưng cũng có một điều không ưng ý, đó là nhân vật Tiểu Lâu ở tuổi thiếu niên, thấy nhân vật này ko ăn nhập hoàn toàn với Tiểu Lâu lúc nhỏ và lúc lớn ). Còn lại thì BVBC xứng đáng là một tác phẩm thuộc hàng kinh điển, sống mãi với thời gian. Tình cảm dành cho phim là sự khâm phục, nể trọng tài năng của những người đã góp công sức làm nên một bộ phim hay ngoài sức tưởng tượng đến như vậy. :-* BVBC đa tầng đa nghĩa, nhiều câu chuyện nhỏ hợp thành một câu chuyện lớn về một đời người. Đây cũng là phim đầu tiên mình xem, cũng có thể coi là "tình đầu khó phai" của mình đó.

    Còn BBM thì thành thực mà nói cameo "cảm" được không nhiều . Nhưng mình đánh giá cao bộ phim này, bởi phim đã dựng lại được cuộc sống thực của những chàng cao bồi miền tây nổi tiếng một thời. Đằng sau cái phóng khoáng hoang dã mà bấy lâu nay người ta vẫn nghĩ về những con người này, là những cuộc đời nghèo nàn, vất vả, vật lộn chống lại thú dữ, chống lại thiên nhiên, và cả nỗi cô đơn hiu quạnh nữa. Ngoài ra do BBM là phim Hollywood nên nó rất chân thật. Khác với BVBC nhiều tình tiết hư cấu tượng trưng, LY quá bay bổng lãng mạn, BBM đặt vấn đề đồng tính vào đúng bối cảnh xã hội và kể lại những gì xảy ra trong đời thực. Mình thực sự đau lòng trước những cái nhìn khinh khi mà những người xung quanh dành cho Jack và Enis (những cảnh này lại xuất hiện khá nhiều ở trong phim). Phim có tính đấu tranh rất cao và thực sự là tiếng nói đồng cảm, bênh vực mà những nhà làm phim đã dành tặng cho những người đồng tính, vì thế nó xứng đáng được trân trọng và được đặt ở một vị trí đặc biệt trong seri những phim về đề tài này.

    Còn LY, ,dù mình yêu phim này nhất nhưng điều đó không có nghĩa là LY là "ngọc không tì vết". Ngược lại, LY có khá nhiều điểm ko hợp lý, như việc lờ đi hoàn toàn những dư luận xã hội, hay như quá đơn giản mối quan hệ trong phim (thế giới của LY như là thế giới chỉ có 2 người), rồi nguyên nhân gặp nhau lần đầu của LY và HĐ.... Cái được của LY, đó là những cảnh quay không lời cực kỳ đắt giá mà có lẽ ít có phim nào có được, và sự tinh tế trong từng đường nét biểu cảm của nhân vật. Đối với một cốt truyện đơn giản như LY (phim đơn giản hơn truyện gấp mấy lần), mà làm được như vậy, cũng là bằng chứng khẳng định tài năng của những nhà làm phim. Thứ mà phim đem lại nhiều nhất, chính là cảm xúc, mà nhờ đó người xem có thể đồng cảm với số phận của các nhân vật trong phim. Nhỏ xinh nên bộ phim trở nên đáng yêu, thân thương và gần gũi. Có lẽ đó cũng là lí do vì sao những người đã yêu thích LY thì đặt nó ở một vị trí rất đặc biệt, còn ngược lại, thì sẽ có rất nhiều điều để phê bình, chê trách.

  10. #10
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định

    tèo 04-07-2006

    Màu vàng tối? Có phải em nghĩ về tông màu trang phục biểu diễn và màu nội thất xung quanh Đắc Di? Bá Vương Biệt Cơ mang những mảng màu khác em ạ, màu của mặt nạ, đỏ, đen, và trắng, màu của khốc liệt, của kinh kịch và của thời gian. Trong mảng kịch hát, kinh kịch gần với tuồng hơn chèo, gần với bi hùng hơn dân dã. Như Bá Vương Biệt Cơ, cận kề những thái cực hơn là lãng đãng sương khói.

    Lấy chồng, và sinh cho chồng một đứa con gái, nhưng ko hề nhận được t/y từ chồng, nói đúng ra, trái tim của chồng cô cũng đã chết theo LanYu... Đừng bi thảm mọi thứ chứ em. Nước mắt kg chỉ dành cho đau thương mà còn cho hạnh phúc nữa. Hãy để dành nó. Vài năm nữa em sẽ hiểu, có nhiều dạng tình yêu và nhiều dạng hạnh phúc. Càng yêu Lanyu Hantung sẽ càng trân trọng những thứ quanh mình. Anh đang hạnh phúc đấy!
    ...



    Nếu bảo tôi chọn nhân vật lưu luyến nhất trong 3 phim, thì đó kg phải... các chàng trai.

    Không ít người phát điên lên vì những chàng trai hôn nhau trên màn ảnh. Vẫn có rất nhiều tình yêu nam nữ tuyệt đẹp nhưng vì sao vẫn kg ấn tượng bằng cảnh hai chàng trai ôm nhau? Có rất nhiều lời lẽ cho rằng tình yêu là tình cảm người – người, bất chấp giới tính. Nhưng bạn vẫn kg thể phủ nhận bạn chú ý tới họ hơn vì họ không bình thường, cũng như những tình cảm đó kg bình thường – những tình yêu đồng tính. Tự thân bạn vẫn có so sánh và phân biệt.

    Bá Vương Biệt Cơ kg nên xếp vào danh sách này, rất không cân xứng. Đắc Di không chính xác là một người đồng tính. Cả tình yêu của anh, không chính xác là tình yêu thông thường / tình yêu đồng tính. Đắc Di không giống yêu Tiểu Lâu, chỉ là cái yếu đuối trong anh có xu hướng luôn tìm về 1 nơi nương tựa. Kinh kịch cũng vậy, nó cũng là 1 thứ để anh ta tựa vào. Nếu bảo yêu, Đắc Di yêu 3 người. Ngày bé, là mẹ. Lớn 1 chút, là Tiểu Lâu. Rồi sau này, người Dắc Di yêu là Diệu Linh – tôi chỉ phát hiện gần đây thôi - chính xác là Diệu Linh, không phải Tiểu Lâu.

    Lanyu chưa bao giờ hấp dẫn tôi. Có thể vì tôi chưa xem phim. Truyện đọc trong 1 lúc rất tình cờ, vì tò mò hơn hứng thú. Đọc, xúc động, rồi… quên ngay luôn, chỉ nhớ được tên 2 nhân vật chính. Tôi vẫn bảo vệ quan điểm của mình, rằng tình yêu cần có sự hấp dẫn giới tính, được thể hiện bằng nhiều cách thức khác nhau. Lanyu và Hantung đ/v tôi những cảm xúc ấy, những cách thể hiện ấy không đặc biệt hơn những mối tình khác. Tính cách Lanyu không khác gì một thiếu nữ và tình yêu ấy không khác gì tình yêu giữa 1 nam và 1 nữ. Beijing Story cố gắng tỏ ra tiêu biểu mà không hiện thực, nó chẳng khác gì một phiên bản bi kịch của Pretty Woman, và rất tệ vì tác giả hoàn toàn bế tắc trong giải quyết vấn đề.

    Vì vậy tôi đánh giá Brokeback Mountain cao hơn (nhưng vẫn khoái khi Crash chiến thắng). Suy nghĩ của tôi thì vẫn vậy, dù thông cảm vẫn khó thể bình thường với những gì không bình thường. Nhưng tôi thán phục tình yêu này, một tình yêu vượt thời gian, vượt cấm kỵ, vượt qua sợ hãi và cả những quy tắc của bản thân. Brokeback Mountain khó xem hơn Lanyu, cả nguyên tác, và phim, có lẽ. Tiếc cho nhận định của Lý An về một phim “nhỏ mà quý” vào thời điểm ban đầu. Thành công của marketing khiến Brokeback Mountain phổ biến và con dao 2 lưỡi ấy làm phim không còn là nó nữa. Sức ảnh hưởng của quần chúng bốc cả đạo diễn và nhà văn lên mây ngây ngất. Brokeback Mountain biến dạng thành 1 loại giáo phái, hay gì đó, đại loại vậy. Những ai biến mình thành con chiên của 1 bộ phim thì khó thể nhận định chính xác về nó.

    Bình luận Brokeback Mountain không khác gì dùng lời nói để mô tả âm nhạc. Tất cả đều diễn ra lặng lẽ, như ánh nhìn của Jack, như phút ngậm ngùi của Ennis. Họ kiệm lời, tình yêu kiệm lời, cả nỗi day dứt cũng im lặng, nuốt vào lòng mọi hi vọng và trọn vẹn thống khổ. Ngay cả khi bạn điếc nhạc, bản nhạc Brokeback Mountain vẫn xứng đáng để nghe bằng trái tim hơn thốt ra thành lời.

    Kết cục của Brokeback Mountain cũng khá nhiều ý nghĩa. Một người bạn của tôi rất tinh khi phát hiện ra bức tranh cuối phim. Khung cửa mở ra bên cạnh cửa tủ khép kín, rất lạc quan. Nữa là Brokeback Mountain phát triển phụ nữ trong phim rất hay. Nhân vật ấn tượng trong phim với tôi kg phải các chàng trai. Là Alma, Lureen, cô gái trong quán rượu, và cô con gái. Giống Diệu Linh của Bá Vương Biệt Cơ, càng xem càng tỏa sáng, lu mờ 2 nam nhân kia. Brokeback Mountain không chủ nghĩa anh hùng cá nhân mà giống phim Châu Âu tả nhân vật phụ rất tinh tế. Lanyu hời hợt về mảng này.

    Ngưng ở đây vậy, câu cú nhức đầu và khô khủng khiếp vì mớ NĐ đang xem (bình thường tèo không đến nông nỗi này đâu, tèo sợ mấy giáo phái lắm!)

  11. #11
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định

    Cameo 05-07-2006

    Chào anh tèo, rất vui vì đã gặp anh ở đây!!!

    Em đồng ý với anh là người ta chú ý đến 3 phim này, một phần là bởi yếu tố 'các chàng trai ôm nhau' .

    Nhớ lần đầu em xem BVBC, tình cờ thấy Củng Lợi, đoán chắc phim hay, thế là xem thử. Và cảnh làm em dán mắt vào phim không gì khác chính là cảnh ĐD bước trên sân khấu sau buổi biểu diễn, khán giả ở dưới tung hô, reo hò. Cái vẻ đẹp vừa kiêu sa vừa e lệ của Ngu Cơ khi đó đã khiến em ngây ngất (chẳng kém gì Viên Sĩ Quần mê mẩn sắc đẹp của nàng Ngu Cơ ). Dù biết đó là nam cải trang nữ nhưng sao vẫn thấy xúc động, và nảy sinh tò mò, từ đó ko thể dứt ra khỏi phim được nữa!!! Sau này xem đi xem lại thì tất nhiên ko bị yếu tố đồng tính hấp dẫn nữa, nhưng cảm giác ban đầu, thật khó quên.

    Tình cảm giữa ĐD và DL, theo em đó là sự đồng cảm giữa 2 con người cùng thiếu thốn tình cảm và khát khao tình yêu. Ban đầu họ đố kỵ ghen ghét nhau vì cả hai đều muốn giành giật TL cho riêng mình, họ yêu TL hết lòng, nhưng họ cũng lờ mờ cảm nhận được cái vị trí bấp bênh của mình trong trái tim anh ta. DL ko thể có con, còn ĐD thì khao khát tình mẹ, nên tình cảm mà họ giành cho nhau rất gần với tình mẫu tử. DL chắc chắn là rất thương ĐD, ngay đến phút cuối trao lại thanh kiếm cho ĐD, cô ngoảnh nhìn ĐD lần cuối, trong cái nhìn ấy không phải là sự oán trách, mà chỉ có sự xót xa. Xót xa cho ĐD, xót xa cho mình, cả đời dâng hiến và cuối cùng bị phản bội. ĐD có yêu DL không? Tin rằng trong tiềm thức thì có, nhưng tự thân anh ta ko nhận ra được điều này, cho đến lúc DL chết rồi, mới vỡ lẽ ra tất cả.

    --------

    So sánh về Lanyu giữa truyện và phim, thì phim khác truyện rất nhiều. Vẫn với nội dung như vậy, nhưng được chuyển tải bằng ngôn ngữ điện ảnh rất thuyết phục. Cùng chung cảm nhận với anh tèo rằng truyện Lanyu ko vượt ra ngoài cái sự thông thường của yêu- đau khổ- hy sinh. Đọc Lanyu, em ko xúc động trước Lanyu yếu đuối dũng cảm, mà ấn tượng nhất là sự tha thiết nhẫn nại khi yêu của nhân vật này. Nhớ nhất một đoạn trong truyện, khi LY làm HĐ mất hứng có một lần, thế mà ngay sau đó đã lập tức xin lỗi và lại chiều lòng anh ta: 'Anh không giận đấy chứ? Anh có thể làm mọi điều anh muốn, làm sao em dám có ý kiến ...' Lanyu mềm mỏng ngọt ngào như thế, chỉ e phái nữ còn chạy theo dài dài mà không kịp

    Truyện đã đơn giản, phim còn đơn giản hơn rất nhiều. Xem LY dễ như ăn bánh vậy, chẳng cần suy nghĩ, cứ để tự nhân vật cuốn mình đi vào câu chuyện của họ. Điều đặc biệt là khi xem phim này em hoàn toàn mất đi cảm giác về giới tính trong tình yêu Không phải vì LY quá giống một thiếu nữ (ngược lại trong phim Lanyu có vẻ nam tính hơn trong truyện), mà vì mọi thứ trong phim đều diễn ra quá tự nhiên, hai người hợp nhau, quyến luyến nhau, rồi yêu nhau, rất đơn giản. Phim cũng chưa đạt được tiêu chí 'là một hành trình tìm hiểu và chấp nhận giới tính của con người' như truyện đã mô tả. Vấn đề đồng tính chỉ đơn giản được nêu ra là lí do để chia tay, mà nếu thay bằng một lý do khác, như theo đuổi danh vọng, theo đuổi một cuộc hôn nhân tương xứng ... thì cũng chẳng có gì khác. Phim LY có lẽ là một tình yêu tưởng tượng trong tương lai, khi người ta được tự do yêu nhau mà không phân biệt nam nữ. Và nhân vật LY cũng rất đơn giản, lược bỏ hết những gì bí ẩn và khác thường. Ko có bi kịch sau khi LY mất đi HĐ mới biết LY bán nhà cứu anh thoát khỏi tù. Trong phim HD biết rõ những hy sinh của LY cho anh ta, và tình yêu của họ rất hạnh phúc.

    Lược bỏ nhiều như vậy thì sẽ còn lại những gì? Cái còn lại đó chính là những tâm trạng và cảm xúc. Rất nhiều trạng thái khi yêu được thể hiện trong phim: từ xa lạ, rồi yêu thương, rồi chia tay đau khổ, gặp lại vấn vương, hạnh phúc tột cùng, và chia xa mãi mãi... Nếu như khán giả đã từng bị vẻ mạnh mẽ đầy nam tính của Hồ Quân trong Thiên long bát bộ hút hồn, thì cũng sẽ bị cuốn vào thế giới tình yêu của Lanyu say sưa và ngây ngất y như thế. So sánh có vẻ hơi khập khiễng nhưng đó đúng là tâm trạng của cameo khi xem phim này. Hồ Quân thì vẫn luôn chọn cách diễn tinh tế và bản lĩnh, còn Lưu Diệp thì diễn nhẹ nhàng mà hiệu quả. Một khán giả đã nhận xét rằng 86 phút theo dõi Lanyu như là được xem một cuốn anbum ảnh, kể lại ngắn gọn câu chuyện tình yêu này bằng những khoảnh khắc, và giữa các cảnh quay là những khoảng thời gian tương đối dài, nhiều tháng, nhiều năm... Các góc quay của đạo diễn rất tuyệt vời. Trong một bối cảnh tương đối chật hẹp, thường chỉ quay ở trong phòng, với những hoạt động đơn giản như ăn uống, truyện trò, đạo diễn và diễn viên đã xoay xở rất tài tình và biểu đạt tình cảm có thể nói là hoàn hảo. Có rất nhiều cận cảnh chỉ chiếu khuôn mặt, bàn tay của 2 nhân vật chính, mà nét biểu cảm của họ, đặc biệt là đôi mắt, được thể hiện tuyệt hay. Cũng có một số hiệu ứng là lạ như sử dụng hình ảnh phản chiếu qua những tấm gương, hay cánh cửa đóng lại và đằng sau nó người ta nghe thấy tiếng thì thầm của hai nhân vật... tạo ra cảm giác khá thú vị.

    Nếu xem Lanyu để tìm kiếm một triết lý, một điều gì mới mẻ, thì điều này hoàn toàn ko hề có ở Lanyu. Từ nội dung, đến tính cách của hai nhân vật chính, đều không vượt ra ngoài khuôn khổ bình thường. Có lẽ nhận định 'nhỏ mà quý' của BBM mà giành cho Lanyu thì rất thích hợp. Xem LY để được bước vào khám phá thế giới của tình yêu, và chỉ là tình yêu thôi chứ không phải là tình yêu đồng tính. Người bình thường cũng có thể cảm nhận và học hỏi được rất nhiều từ tình yêu ở trong phim, đơn giản vì nó chẳng có gì khác thường so với một tình yêu giữa nam và nữ.

    --------

    Quay trở lại vấn đề nếu thay các chàng trai âu yếm nhau bằng một bộ đôi bình thường thì sao? Câu hỏi này thật khó trả lời, nhất là với BVBC và BBM vì đây là yếu tố gắn liền với cốt truyện và sự diễn biến của nhân vật. Còn LY, em cho rằng nếu thay LY là nữ, thay lí do chia tay bằng một nguyên nhân khác, và diễn viên nữ đó diễn xuất thuyết phục thì em sẽ vẫn yêu thích phim này (nhưng ko biết có bằng LY do Lưu Diệp đóng hay ko, đơn giản vì LD trong phim đáng yêu vô cùng >< ). Sự thật là có rất nhiều fan yêu thích BBM vì 2 diễn viên chính đẹp trai, và nhiều fan của LY thích phim này vì yêu mến vẻ dễ thương và buồn bã của Lưu Diệp. Đó cũng là một điều dễ hiểu vô cùng phải không anh tèo

    Một điểm chung của 3 phim này là 3 nhân vật chính đều chết ở cuối phim. Nhưng em nghĩ 3 cái chết đó không làm người xem cảm thấy bế tắc, chỉ đơn giản là phim cần có một điểm nhấn khi kết thúc, và cái chết là cách lựa chọn hay hơn cả. Còn những gì muốn đưa tới người xem, đều đã được gửi gắm trong toàn bộ diễn biến của phim. BVBV trọn vẹn một cuộc đời cô khổ đau thương, BBM trọn vẹn một bi kịch đồng tính, và Lanyu thì trọn vẹn một tình yêu.

  12. #12
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định

    autumnboy 18-09-2006

    Chào mọi người thật ra thì Autum chỉ mới xem phim Brokeback Mountain còn Lan Yu và Bá Vương Biệt Cơ thì khi vào diễn đàn này Autum mới biết. Do đó autum không dám bình luận về những cảnh quay hay diễn xuất của các diễn viên mà autum chỉ nói về nội dung của 3 phim trên.
    Xét về nội dung chúng ta dễ nhận thấy là BBM có nội dung sát với thực tế nhất. Những người như Jack và Ennis có thể ta vẫn gặp ở đâu đó trong cuộc sống. Họ chỉ là thiểu số. Còn nội dung câu chuyện trong LanYu và Bá Vương Biệt Cơ ta thấy cách đặt câu chuyện vào trong 1 trường hợp cá biệt (như là nghệ sĩ hát bội đóng vai con gái) và chính những sự áp đặt như vậy khiến cho người xem không có cảm giác thật về nội dung phim. Và khi một bộ phim đặt ra quá nhiều điều kiện cho điểm xuất phát của bộ phim thì tính thực tế của nó càng giảm.
    Ngoài ra thì nhân vật chính trong Bá Vương Biệt Cơ và Lan Yu có nữ tính quá nhiều. Và điều họ yêu một người đàn ông cũng là điều dễ hiểu đối với khan giả. Còn BBM thì khác Jack và Ennis là những thanh niên có cùng cảnh ngộ nên họ đến với nhau bằng sự cảm thông chia sẽ với nhau. Họ quyến luyến nhau nhưng không ủy mị.


    Có một điều mà mem “teo” đã nói là Jack và Ennis quá kiệm lời, tình yêu của họ kiệm lời. Nhưng chúng ta hãy xem xét nhận định này một chút nhé. Chúng ta hãy thử đặt mình vào hòan cảnh của Jack và Ennis với tình cảm của họ như vậy, với hòan cảnh như vậy họ là sao có thể biểu lộ tình cảm của mình mộty cách dễ dàng (dù khi đó chỉ có hai người với nhau). Họ nhận thức tình cảm của họ là trái khoáy nhưng đó lại là những tình cảm chân thật của họ và họ cũng biết mọi người sẽ khinh khi miệt thị họ nếu biết sự thật thì thử hỏi làm sao họ có thể dám bày tỏ tình cảm của mình huống chi là sống với nhau.Và cuối cùng thì họ cũng chỉ dám thể hiện của mình qua ánh mắt. Một ánh mắt chan chứa yêu thương những nó cũng vương cả những nét muộn phiền, mệt mỏi vì phải sống giả dối với gia đình và chính bản thân mình. Tuy cả bộ phim rất ít lời thoại chứ không gì Jack và Ennis nó vẫn đủ sức chuyển tại mọi ý nghĩ của từng nhận vật đến cho người xem.

    Thật ra khi xem xong BBM autum không còn phân biệt Jack và Ennis là nhận vật chính còn các nhận vật nữ như Alma, Laurren, cố gái ở quán rượu và con của Ennis là nhận vật phụ mà qua mỗi nhân vật xuất hiện trong phim như kể cho người xem về cuộc đời mình với những nỗi buồn riêng.
    Còn điều cuối cùng mà autum đang KHÔNG NGỪNG thắc mắc là mem “tèo” nói “Brokeback Mountain biến dạng thành 1 loại giáo phái, hay gì đó, đại loại vậy. Những ai biến mình thành con chiên của 1 bộ phim thì khó thể nhận định chính xác về nó. Autum không hiểu ý này lắm mong mem “teo” giải thích.

  13. #13
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,038

    Mặc Định

    heavendream 22-09-2006

    Mình chỉ muốn nói đến 1 chút về bộ phim Brokeback một chút thôi ha , theo như bạn lucky đã nói từ đầu là bạn quan niệm rằng đó là họ đả từ bỏ tình yêu của mình , mình lại không nghĩ như bạn , họ không muốn từ bỏ tình yêu của họ nhưng bản chất của họ họ không chất nhận rằng họ là một người đồng tính , họ vẫn muốn có vợ nhưng để rồi họ nhận ra rằng họ không thể sống thiếu đối phươmg , một tâm trạng hoảng loạn , 1 tình yêu không lối thoát , liệu xã hội lúc ấy có chấp nhận cho họ được sống cạnh bên nhau hay không , hay là khi mọi người biết họ lại bị khinh bỉ , đôi mắt jack nhìn Ennis ra đi là cản hmà tôi không thể không nhớ , nó đau xót và buồn wá , cảm giác như nước mắt sắp trào ra nhưng rồi , họ nuốt đau khổ và nước mắt trong lòng , và nếu chú ý thì các bạn sẽ thấy hình cảnh cái áo khi Ennis bắt gặp khi vào phòng của Jack và cảnh chiếc áo vào cuối phim , . Lúc ở trong phòng jáck chiếc áo của Ennis nằm gọn trong áo của Jack ===> một niềm khao khát mà họ không thể nắm bắt được
    " Hãy đi với mình nhé , mình đủ sức nuôi cả hai chúng ta mà "
    Lời cầu khẩn , cầu xin của Jack với Ennis . Nhưng liệu khi Ennis có con và gia đình anh ta có thể bỏ tất cả hay không ? Và bản thân anh ta vẫn là 1 người đàn ông , dù yêu Jack như thế nào anh ta cũng không muốn mình phải phụ thuộc một ai để rồi ko thể kiềm chế được Ennis bật khóc
    " Khi xa cậu mình cũng đau lắm , cậu biết không "
    Đối với hai người họ đối phương là một thứ gì đó wá xa vời tầm tay , họ càng muốn tiến gần xã hội lại càng đẩy họ đi xa hơn , rất xa , để rồi khi Jack đi khỏi thế giới này , cánh cửa trái tim của Ennis cũng đã đóng lại :" I wear " cùng với tiếng khóc và hình ảnh chiếc áo của Jack giờ lại nằm trong chiếc áo của Ennis ==> một hạnh phúc để có thể che chở cho nhau sẽ không bao giờ có được , chỉ là hoang tưởng và mơ mộng , họ không thể chống lại được cái xã hội khắt nghiệt mà họ đang sống để có thể tiến tới với nhau , một tình yêu kéo dài suốt 20 năm , khởi đầu chỉ là sự cảm thông trên ngọn núi Brokeback xinh đẹp và sau đó là nỗi đau chờ đợi và hy vọng , nhưng tất cả chỉ đề rồi thất vọng , đau khổ , và ước mơ có thể bên nhau che chở cho đối phương giờ chỉ là 1 câu truyện dang dỡ và không thành . nhiều lúc tôi tự hỏi nếu được chọn lại thì thì tôi nghĩ Ennis sẽ bỏ tất cả để cùng với Jack , như thế ít nhất cũng ko phải hối hận với những gì mình đã gây ra
    " người ở lại bao giờ cũng buồn hơn người ra đi "
    Đúng như thế , Ennis tồn tại đễ suy ngẫm là sống lại những gì trong quá khứ , lý do mà Ennis tồn tại là vì quá khứ tại ngọn núi xưa ấy cùng 1 điều mà Jack muốn đó là Jack muốn Ennis sống .

  14. #14

    Mặc Định

    Wow...bài viết thật cảm động, đã tổng hợp tất cả những gì về 3 bộ phim trên...rất cám ơn bạn vì bài viết này.
    Tôi chỉ xem mới được 2 phim BBM & Bá Vương Biệt Cơ. Tình cảm của những nhân vật cũng da diết, tràn đầy màu sắc của cái gọi là tình yêu...Khi đứng trước cảm xúc thật của mình thì dẫu cho đối phương có là ai thì chẳng còn quang trọng...chỉ cần đôi tim hiểu nhau và chia sẽ mà thôi...

  15. #15
    Tham gia ngày
    Apr 2007
    Địa chỉ
    Chung Tình Thôn
    Bài gởi
    45

    Mặc Định

    Mình thì mới chỉ xem hai phim BBM và LY thôi nhưng mình có nhận xét về phim như thế này BBM thì cho ta cái cảm giác buồn và tức vì tại sao yêu nhau lại không đến được với nhau nhất là cảnh Jac nói với Enic mình rất nhớ cậu thật sự rất nhớ cậu lúc đó tim mình như nhói đau cùng nhân vật.
    LY thì buồn nhưng theo 1 cách khác buồn cho LY đã yêu dẫu không biết tình yêu đó rồi sẽ về đâu nhưng mình vẫn cảm nhận được sự hạnh phúc của LY hạnh phúc vì dã7 yêu và được yêu .
    °¨(¯`'•.¸(¯`'•.* Nụ Hôn Định Mệnh *.•'´¯)¸.•'´¯)¨°

Trang 1/2 12 Trang CuốiTrang Cuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •