Login now! Register Now!
Forgot Password?    The Facebook Platform
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!
kết quả từ 1 tới 3 trên 3
  1. #1

    Mặc Định [Fanfic] Mãi mãi không xa rời...

    fic này chắc không hay lắm đâu, lại còn hơi chán nên các bạn đừng trách.... hihi


    Mãi mãi không xa rời




    ..:: I ::..




    Tôi từng nhiều lần tự hỏi mình, tôi có bao nhiêu bí mật không muốn người khác biết? Câu trả lời là rất nhiều, và tôi biết rõ không chỉ có mỗi mình tôi như thế, có người nào mà không có bí mật. Ví dụ là mình đã từng bí mật yêu người học cùng lớp, đã bí mật viết thư tỏ tình rồi lén lút bỏ nó vào hộc thư nhà người ấy, và không chừng còn bí mật tặng những hộp Chocolate thơm ngon chính tay mình làm cho người ấy trong ngày Valentine lãng mạn. Đó là một điều căn bản trong sinh hoạt, bởi vì nhờ có nó, cuộc sống của chúng ta mới không trở nên nhàm chán.





    Tôi là ai ư? Là một người ăn không ngồi rồi, rãnh đến nỗi không có chuyện gì làm ngoại trừ ngồi đây suy nghĩ vớ vẩn. Diệp Tuyền là tên mà cha mẹ tôi vắt óc nghĩ ngợi rất lâu rồi quyết định tặng nó cho tôi vào 20 năm trước, khi tôi mới vừa chào đời. Dĩ nhiên hiện giờ tôi vẫn còn là một học sinh trung học năm cuối đang tất bật chuẩn bị cho kì thi đại học. Nói thì như vậy thôi, cho dù tôi có đậu hay rớt, kết quả ra sao, không vào được trường nổi tiếng thì cũng không phải là vấn đề lớn lao gì. Đơn giản là vì tôi sau này sẽ quản lý công ty của gia đình, thêm vào đó, tôi không phải là con một. Tôi có người anh trai lớn hơn tôi 5 tuổi - Anh còn trẻ mà đã giúp cha tôi quản lý những khách sạn sang trọng tập đoàn T.J. do chính cha tôi điều hành. Cuộc sống của tôi chỉ đơn giản là ăn uống, ngủ nghỉ, vui chơi và học hành mà thôi.




    “Michelle này…” Là Linda đang gọi tôi đấy. À, chúng tôi hiện đang trong lớp nói chuyện, tán gẫu trước giờ học. Bọn con gái ngồi chung quanh tôi đang bàn tán xôn xao về bộ phim tình cảm đang phát sóng trên tivi, về nhân vật chính trong phim, không ngừng khen ngợi những thần tượng mà họ yêu thích. “Xem đám con gái bàn về trai là hai mắt sáng rực.”




    Tôi chỉ biết mỉm cười không nói lời nào. Nhỏ tóc ngắn ngang vai lên tiếng tiếp tục nói về thần tượng của nhỏ. “Kate này, cậu có mua được vé trình diễn của Raymond hay không? Tớ mua không được…”




    Thế là họ lại thao thao bất tuyệt về nam ca sĩ nổi tiếng và được nhiều fan hâm mộ nhất ở Hong Kong hiện giờ. Những lời khen ngợi phát ra từ họ làm cho bọn con trai ngồi gần chúng tôi cứ lắc đầu. Không phải tôi không có thần tượng nên không hiểu những đứa bạn gái này nghĩ như thế nào, tôi cũng có ca sĩ, diễn viên yêu thích, chỉ là không nói ra mà thôi.




    Chuông reo vào giờ, ai nấy vội vã chạy về chỗ ngồi. Tiết đầu tiên là tiết chủ nhiệm và thầy chủ nhiệm thì chẳng bao giờ vào trễ. Có lẽ trong mắt bọn con gái, thầy chủ nhiệm là người khó nhìn nhất trên thế gian này. Không bao lâu tôi lại được nghe những lời chê bai, chỉ trích từ họ. Nào là “người gì chỉ được chiều cao mà không có vóc dáng, thân hình”, nào là “cái mái tóc lúc nào cũng rối bù”, nào là “bộ không còn cặp mắt kính nào hay sao mà đeo cái quái đản như thế”, và rất nhiều điều khác. Một phút trước thôi, họ khen không ngừng miệng về thần tượng với cái tên Raymond, nhưng vào phút này thì lại chê thầy chủ nhiệm thậm tệ. Nếu như trong mắt của họ Raymond, nam ca sĩ trẻ đầy triển vọng kia là một thiên thần thì có lẽ thầy chủ nhiệm lớp tôi chắc hẳn là ác quỷ.




    Đứng trước mặt bao nhiêu học sinh trong lớp, thầy đẩy nhẹ chiếc kính mang đậm tính chất mọt sách trên gương mặt rồi thì hằn hắng giọng. Không mất nhiều thời gian, thầy lấy trong cặp sách ra quyển toán dày cộm. Và rồi với chất giọng đều đều, thầy giảng những bài toán nhàm chán và khó hiểu. Đó là những gì tôi còn nhớ được khi nghe những cô bạn gái trong lớp nói về thầy.




    Lúc đầu tôi đã từng nói tôi có rất nhiều bí mật đúng không, nhưng tôi cũng không quan tâm lắm nếu chúng bị người khác phát hiện, ngoại trừ 2 bí mật lớn nhất đời Diệp Tuyền này. Bí mật thứ nhất là điều mà không một ai trong những học sinh ngồi ở đây và cả những người sống trên Hong Kong này biết, ngoại trừ tôi và gia đình tôi, rằng thầy chủ nhiệm lớp tôi, thầy Lâm Phong thật ra chỉ lớn hơn tôi 4 tuổi và còn là một anh chàng đẹp trai, phong độ khiến bao nhiêu cô gái phải điên đảo. Bởi vì anh chính là nam ca sĩ nổi tiếng, Raymond mà bọn con gái vừa bàn tán xôn xao.




    Và bí mật thứ hai chính là thầy chủ nhiệm kiêm ca sĩ nổi tiếng kia là ông xã yêu dấu của tôi. Không tin được phải không? Ngay cả tôi còn không tin nữa huống chi là người khác. Nhưng sự thật là như vậy, Ray và tôi đã kết hôn cách đây nửa năm dưới sự chứng kiến của gia đình hai bên. Thật ra thì chúng tôi đã có hôn ước từ khi còn trong bụng mẹ, bởi vì trong một đêm uống say cha tôi và cha anh, hai người bạn thân từ nhỏ đến lớn, đã hứa với nhau rằng sau này cho dù là trai hay gái thì chúng tôi cũng phải lấy nhau để tăng thêm tình cảm giữa hai gia đình.




    Từ nhỏ tôi đã có một nguyện vọng đó chính là một ngày nào đó cùng anh bước vào giáo đường, cùng nhau nó “Tôi đồng ý”, trao cho nhau chiếc nhẫn mà sau này sẽ trói chặt tình yêu, cuộc sống của hai chúng tôi trước sự chứng kiến của Cha và toàn thể người thân trong gia đình. Cho đến bây giờ, đôi lúc tôi còn không thể tin được ước nguyện đó đã trở thành hiện thực. Tôi và Ray thật sự đã kết hôn, thật sự đã thuộc về nhau.




    Tôi đã từng hỏi cha, mẹ, rất nhiều người khác như thế nào là một cuộc sống hạnh phúc? Có người nói rằng chỉ cần trong cuộc sống không cần phải lo lắng về tiền bạc vật chất, mỗi ngày vui vẻ thì là hạnh phúc. Còn những người truy cầu lãng mạn thì lại trả lời rằng cho dù cuộc sống khó khăn, chật vật như thế nào, chỉ cần lấy được người mình yêu, sống trọn đời bên cạnh người ấy thì đã là hạnh phúc trọn vẹn. Nếu những lời nói ấy là sự thật thì lẽ ra tôi phải là người hạnh phúc nhất trên đời mới phải, nhưng tại sao tôi vẫn còn thấy thiếu một chút gì đó để thật sự cảm nhận được hạnh phúc?




    À đúng rồi, còn thiếu một việc mà cặp vợ chồng nào cũng phải làm. Chắc mọi người không tin chúng tôi lấy nhau đã được nửa năm mà chuyện chăn gối chưa từng xảy ra lần nào. Mỗi đêm cũng chỉ đơn thuần ôm nhau ngủ cho đến khi trời sáng. Đôi khi anh kể cho tôi nghe những chuyện tức cười mà anh vẫn thường làm trước khi chúng tôi kết hôn. Nói thẳng ra thì tôi cũng chưa chuẩn bị tâm lý cho chuyện ấy, nhưng cũng có chút thất vọng khi anh hoàn toàn không có ý định gì vượt quá quan hệ vốn có của chúng tôi. Không phải tôi ghét gì quan hệ ấy, nhưng chúng tôi đã là vợ chồng thì ít nhất những nụ hôn trên môi lãng mạn là không thể thiếu. Đã rất nhiều lần tôi gợi ý với anh, muốn cảm nhận được thế nào hôn môi, nhưng lần nào anh cũng làm như không hiểu rồi tìm cách trốn tránh. Nụ hôn (môi) đầu tiên thật sự của chúng tôi là tại giáo đường trong lễ kết hôn. Thật khó tin phải không?! Mỗi khi nghĩ đến đây thì tôi đều muốn rơi nước mắt. Có người con gái nào như tôi không cơ chứ, 20 tuổi đầu mới biết như thế nào là hôn môi và chỉ có vỏn vẹn một cái nữa chứ.




    Lo suy nghĩ vớ vẩn trong đầu, tôi hoàn toàn không chú ý đến thầy Lâm đang giảng gì trên lớp, cho đến khi nhỏ bạn chí cốt ngồi bên cạnh thúc mạnh một cú vào hông đúng đau thì tôi mới chợt giật mình trở về thực tại. Linda vẫn luôn thắc mắc tại sao mỗi khi tới tiết toán của thầy chủ nhiệm thì tôi lại “xuất hồn” đi đâu ấy, còn những tiết khác thì không? Thử hỏi làm sao mà tôi trả lời? Không thể nói cho cậu ấy biết sự thật, tôi chỉ đành cười xòa cho qua chuyện rồi thì nói “tớ cũng chẳng biết”.




    “Diệp Tuyền, sau tiết học này lên văn phòng gặp tôi” Giọng thầy chủ nhiệm vang lên từ bục giảng. Thầy Lâm có tiếng là thầy chủ nhiệm khó tính nhất trường và đặc biệt Michelle tôi đây. À chắc tôi chưa nhắc qua rằng cha tôi đã nói sau khi tôi tốt nghiệp đại học thì ông mới đồng ý cho tôi đổi sang họ Lâm như anh, do vậy hiện giờ trên giấy tờ nhập học tôi vẫn còn là tiểu thư của Diệp gia, chẳng có chút quan hệ nào với thầy Lâm Phong cả.




    Tôi ‘dạ’ một tiếng rồi nhìn xuống cuốn sách giả vờ nghe giảng. Linda nhìn tôi với câu “lần này cậu chết thật rồi” hiện rõ trên mặt, nhưng tôi chẳng bận tâm, vì tôi biết sẽ không có chuyện gì đâu. Cho dù ở trường có đôi khi anh có lớn tiếng với tôi về chuyện học hành và chú tâm nghe giảng trên lớp nhưng tối về tới nhà anh cũng sẽ lại dịu dàng xin lỗi, nói rằng không muốn người khác nghi ngờ về quan hệ của chúng tôi nên mới làm thế. Trong trường lúc nào cũng che che giấu giấu xem ra cũng thú vị lắm, còn có chút kích thích, làm cho cuộc sống sinh viên của tôi trở nên phiêu lưu và đáng nhớ.




    Sau tiết toán, tôi vác cái xác của mình lên văn phòng, đúng hơn là phòng của thầy Lâm. Trên đường tới nơi, tôi không biết đã nhận được bao nhiêu ánh mắt thương cảm của những thầy cô khác. Tôi khẳng định họ biết lý do tại sao tôi lại không ở trong phòng học mà lại tiến về hướng phòng thầy chủ nhiệm. Nhất định họ nghĩ rằng tôi đã làm chuyện gì đó nên thầy Lâm lại châm trích tới tôi. Đứng trước cửa phòng, tôi nhẹ gõ gõ lên đó ba tiếng rồi chờ phản ứng của người bên trong. “Mời vào” Tiếng Ray vang lên từ sau cánh cửa.




    Tôi đẩy cửa bước vào bên trong rồi khẽ đóng lại cánh cửa tránh người khác nghe được những gì chúng tôi sẽ nói. Tôi cất tiếng “thầy tìm em có việc gì ạ?” với giọng hơi khó chịu khi cách một hai ngày anh lại gọi tôi lên đây, làm cho không ít người thấy làm lạ, rồi thì lại hỏi tôi đã làm gì mà mích lòng của thầy chủ nhiệm. Haizz… thật là mệt khi cách không lâu thì phải trả lời những câu hỏi ấy.




    Anh ra hiệu cho tôi ngồi xuống chiếc ghế gần đó.Tôi làm theo lời anh. Không lâu sau, anh đứng lên khỏi ghế, tiến về phía tôi. Bây giờ Ray không còn đeo cặp kính mọt sách khi nãy nữa. Thật ra thì cái cặp kính ấy, chỉ là một thứ anh dùng để cải trang khi vào trường. Thầy Lâm bây giờ không khác gì anh chàng ca sĩ Raymond trong bộ áo sơ mi và quần tây.




    Khi anh đến bên cạnh thì tôi đã chuẩn bị tâm lý là bị anh phàn nàn về chuyện không tập trung trong giờ học, nhưng khác hẳn với những gì tôi nghĩ, anh nhẹ nhàng đặt bàn tay lên trán của tôi, gương mặt hiện rõ sự quan tâm và lo lắng, làm cho tôi càng thêm khó hiểu.




    “Cũng may là không có bị sốt.” Bàn tay anh đã rời khỏi vầng trán của tôi rồi thì đặt nó lên gò má mà anh tối ngày cứ bảo rằng là dễ thương như mấy đứa bé trong trường mẫu giáo.




    “Em đâu có bị bệnh đâu mà sốt cơ chứ?” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt lo lắng của anh mà lòng cảm thấy áy náy. Không biết tôi đã làm gì mà anh lại nghĩ rằng tôi bị bệnh, làm cho anh lo lắng một cách vô lý.




    Như đọc được câu hỏi trong suy nghĩ của tôi hay sao mà anh chỉ cười hiền rồi nói. “Không, anh thấy em ngồi trong lớp không được tập trung và có vẻ hơi mệt nên lo rằng em bị cảm.” Thì ra anh gọi tôi lên phòng vì anh quan tâm đến sức khỏe của tôi.




    Sau khi dọn về sống chung nhà với Ray, trong nữa năm nay tôi không biết gì gọi là bệnh, chỉ biết mỗi thế nào là lên cân thôi. Tôi thì ngày càng béo phì ra, anh ngày càng khó ưa với gương mặt đùa giỡn bảo rằng có chút da thịt thì thêm dễ thương, dễ nựng chứ sao. Do vậy nên anh cứ nấu hết món ngon này đến món ngon nọ, làm cho tôi không sao kềm chế được tính ham ăn vốn có của mình.





    Cũng vì anh quan tâm tôi hơn người khác nên bây giờ tôi mới phải nằm trên phòng y tế nghỉ ngơi dù không hề bị bệnh gì cả. Ray là như thế, lúc nào cũng lo lắng thái quá cho tôi. Dù sao thì tôi đã 20 tuổi rồi còn gì, đã biết thế nào là tự chăm sóc mình, nhưng có lẽ trong thâm tâm của anh thì tôi vĩnh viễn là một con bé 7 tuổi cần người lo lắng. Đôi lúc điều đó làm tôi cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ, nhưng nhiều khi cũng thấy hơi hụt hẫng. Tại sao lúc nào cũng chỉ có mỗi mình anh lo lắng cho tôi, còn khi tôi thể hiện ra chút lo lắng tới anh thì anh lại mỉm cười xoa xoa đầu tôi bảo rằng không cần như thế, anh không sao? Trong lòng tôi biết rõ anh chỉ nói vậy để tôi yên tâm mà thôi. Tại sao lại không cho tôi cùng anh chia sẽ những nỗi niềm của anh cơ chứ? Trước đó thì không nói, bởi vì tôi và anh tuy rằng thân thiết và có lẽ yêu đối phương đến tận cùng trái tim (ít ra đối với tôi là như thế), nhưng trên danh nghĩa cũng chỉ là cặp kè, tôi không có quyền bước vào đời sống riêng tư của anh quá nhiều, càng không có tư cách bắt anh hé mở tấm lòng cho tôi nhìn trộm vào đó dù chỉ là giây lát để xem anh đang suy nghĩ gì, lo âu điều gì.




    Bây giờ đã khác, tôi và anh đã kết hôn, đứng trước Chúa và thề rằng cho dù xảy ra chuyện gì, hạnh phúc hay đau buồn, giàu sang hay đói rách… chúng tôi sẽ vĩnh viễn không rời bỏ đối phương. Đã thề như thế mà sao anh không cho tôi bước vào suy nghĩ của anh? Tôi thật không hiểu, nhưng tôi lại không dám mở lời để hỏi Ray điều này. Phải, tôi sợ một điều gì đó, có lẽ là sợ một khi hỏi anh thì anh sẽ đẩy tôi ra xa hơn và “băng phong” trái tim lại, sợ rằng nó sẽ làm khoảng cách giữa hai chúng tôi càng lúc càng xa, cái khoảng cách mà tôi mất nhiều năm mới có thể thu hẹp.




    Có lẽ đã suy nghĩ quá nhiều, các neuron đã làm việc vất vả không ngừng, nên tôi không biết đã chìm vào giấc ngủ từ khi nào. Mùi hương trong phòng y tế có khó chịu nhưng chỉ cần một chút thời gian thì sẽ quen, thêm vào đó gió mùa xuân thổi qua khung cửa sổ như lời ru đưa tôi chìm sâu vào giấc ngủ. Cũng tốt thôi, đã lên tới phòng y tế mà không nằm ngủ, không nhân dịp này lười biếng cúp học thì hình như không phải là Diệp Tuyền.




    Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu trước khi cảm nhận được có ai lắc nhẹ người tôi. Đôi mắt có chút phản ứng. Nó nặng nề mở ra và nhìn người đối diện. Là Linda. Thấy tôi đã thức, cậu ấy lập tức hỏi ngay thầy Lâm đã làm gì tôi mà đến nỗi phải lên phòng y tế nằm “dưỡng thương”. Nếu không phải cậu ấy nói chắc tôi cũng chẳng biết thì ra tôi nằm ngủ ở đây hơn 3 tiếng đồng hồ rồi. Cậu ấy còn hỏi tôi có sao không mà ngủ ghê vậy, tôi chỉ cười, nụ cười mà ngay cả anh cũng phải xiêu lòng, nói với cậu ta rằng tại vì hôm qua xem phim tới sáng nên hơi buồn ngủ. Xin lỗi Linda, tớ không thể nói cho cậu biết vì suy nghĩ về quan hệ giữa tớ và Ray nên mới “hao tổn” sức lực thế này. Nếu tôi mà nói ra thì cậu ấy chỉ có nước lăn ra đất cười sặc sụa mà thôi. Cậu ấy còn nói với tôi rằng khi nãy trên đường tới đây đã gặp thầy Lâm, cứ tưởng thầy có lòng quan tâm tới học sinh, ai dè là hiểu lầm. Nhưng Linda à, cậu không hiểu lầm đâu bởi tôi biết anh muốn đến đây xem tôi ra sao, nhưng bởi vì nhìn thấy cậu gần đó nên mới bỏ đi đấy chứ…Haizz… Đôi lúc tôi cũng thấy tội nghiệp cho ông xã.




    “Có muốn đi ăn kem không?” Linda lại giở trò dụ dỗ tôi nữa kìa. Bộ không thấy tôi béo lên hay sao mà còn mời mọc tôi như thế? Nhưng nói cho cùng thì tôi vẫn không sao chống nổi sự cám dỗ của những cây kem anh buốt, ngọt lịm chứ. Thôi chịu vậy, đánh phải kiên ăn vào tuần sau thôi. Tôi mà còn mập lên nữa thì chắc ông xã sẽ bỏ tôi mà đi tìm người khác quá. Huhu…




    Rời khỏi trường, tôi và đám bạn, có con trai lẫn con gái, cùng rủ nhau đi ăn kem. Chắc các bạn chưa biết tôi đây được lòng rất nhiều người. Thầy cô trong trường tỏ ra ái ngại mỗi khi hiểu lầm tôi bị thầy Lâm chỉ trích là cũng vì họ mến tôi. Chắc bởi vì thấy tôi ngoan ngoãn, dễ thương đấy mà. Họ càng mến tôi thì lại càng ghét thầy Lâm… xin lỗi ông xã nhé… À mà không những chỉ có thầy cô, mà hầu hết học sinh trong trường, không phân biệt nam nữ đều mến tôi. Từ khi sinh ra đến giờ tôi chưa từng nghĩ mình lại dễ thương đến độ ai thấy cũng yêu mến như thế này.




    “Chết mất! Hôm nay tớ đã quên mang theo tiền rồi.” Tôi mớ cặp táp của mình, nhìn váo đó rồi lục lọi. Hình như tôi còn chưa nói cho mọi người biết một tính đặc biệt của Michelle này. Tuy rằng tôi không thiếu thốn tiền bạc, nhưng lại có một sở thích rất kỳ lạ, đó là lúc nào cũng muốn chiếm lời người khác. Đừng nghĩ xấu về tôi chứ, cho dù tôi thật giả bộ nói là quên mang theo tiền để đám bạn dành nhau đòi trả cho tôi, nhưng đôi khi tôi cũng mời họ đi ăn đấy chứ, dù chỉ là thỉnh thoảng thôi. Nói thật tôi không muốn làm vậy, ai bảo mẹ tôi sinh tôi ra đã như thế này. Nếu có trách thì trách ông trời sao lại cho tôi cái tính tiết kiệm đặc biệt này đi.




    Ăn xong, tôi lết bộ về nhà. Vừa mở cửa bước vào thì mùi thơm của đồ ăn đã cuốn hút tôi. Như nghe được tiếng cửa mở, Ray bước ra từ nhà bếp nhìn tôi trong cái tạp dề thỏ bông mà tôi một mực đòi mua khi mới dọn đến đây. Tuy rằng anh thích khủng long (kinh quá!) hơn là thỏ, nhưng vì tôi làm nũng nên mới chịu mang cái tạp dề này đấy.




    “Em về rồi đấy à?” Lúc nào tôi về cũng nghe anh nói câu này hết. Tuy rằng có chán thật, nhưng cũng là một cách thể hiện sự quan tâm của anh. Có những lúc anh đi chụp ảnh hay thu âm cho đĩa nhạc mới gì đó mà về trễ, không nghe được câu nói này của anh, tôi thấy không quen. Nhưng nếu tôi không nghe câu này thì lại sẽ nghe ‘anh về rồi đây’ từ anh.




    “Đợi em tý. Em vào rửa tay xong sẽ ra phụ anh nhé!” Tôi mỉm cười dịu dàng với anh rồi tiến về phòng vệ sinh.




    Mọi trang trí trong nhà này không theo hẳn một chủ đề nào hết. Khó hiểu quá phải không, hay để tôi nói như thế này nhé. Ray là người thích đơn giản, còn tôi lại thích những thứ cầu kì, dễ thương, do đó khi quyết định sửa sang căn hộ, chúng tôi đã cãi nhau rất nhiều, nhưng không lần nào anh thắng cả. Do vậy cuối cùng thì chúng tôi cũng quyết định, ngoài phòng khách và phòng làm việc sẽ làm theo ý anh thì phần còn lại của căn nhà sẽ do tôi tùy ý trang trí. Do vậy, phòng vệ sinh, nhà bếp, phòng ngủ, lối ra vào đều khoác lên mình chiếc áo dễ thương do tôi tự sáng tạo. Những chiếc ly, những cây bàn chảy xinh xinh là không thể thiếu, ngay cả cái khăn lau mặt cũng có hình Pooh. Phòng ngủ thì chất đầy thú nhồi bông và những con hạc giấy do tôi và anh xếp rồi treo lơ lửng giữa trần nhà. Tôi còn dán lên trần nhà những ngôi sao lấp lánh về đêm, bảo rằng trước khi ngủ sẽ được ngắm sao, một công hai ba chuyện đấy.




    Vào bếp, tôi nhìn thấy nụ cười của anh. Đeo cái tạp dề hình thỏ con (biểu tượng của tôi đấy), tôi lại giúp anh làm bếp. Nói giúp cho oai vậy thôi chứ tôi có làm gì đâu ngoài việc mang chén đũa ra bàn, và đứng đó nhìn anh làm bếp, “ủng hộ tinh thần” đấy mà. Phần lớn những món ăn anh đã làm gần xong, tôi xuống bếp không lâu là anh đã nấu xong. Chúng tôi ngồi ở chiếc bàn ăn gần đó.




    Những lúc ngồi ăn chung như bây giờ tôi mới nhìn rõ được mặt anh. Khuôn mặt điển trai pha chút dễ thương đó đã chiếm lấy linh hồn tôi từ khi tôi vừa mới biết suy nghĩ. Lúc còn nhỏ, lúc nào tôi cũng lẽo đẽo theo anh, lúc nào cũng muốn ôm anh, nhưng anh không cảm thấy phiền mà còn quan tâm cho tôi nữa chứ. Anh xem tôi như em gái, nhưng không biết tình cảm của anh dành cho tôi bây giờ có thay đổi so với nhiều năm về trước hay không?




    “Em thế nào rồi? Khỏe hơn chưa?” Ánh mắt dịu dàng đầy nét quan tâm của anh cho tới bây giờ vẫn còn làm tôi tim đập nhanh, đôi má ửng hồng như đứa con gái mới biết yêu vậy. Ngượng quá đi thôi!




    “Em khỏe mà. Khi nãy còn cùng đám bạn đi ăn kem nữa. Do vậy mới về trễ đấy thôi.” Ôi chết, tôi chỉ mãi nghĩ đến kem nên đã quên gọi về báo với anh một tiếng. Nhưng có lẽ anh thừa biết tính lãng trí của tôi, quá quen với nhưng việc này nên đã không còn khó chịu như lúc trước. Còn nhớ khi lần đầu tiên ở lại nhà Linda xem phim tới khuya đã khiến anh lo lắng, rồi thì giận tôi đến 2 ngày không nói chuyện, làm tôi buồn chết được.




    “Lạnh thế mà còn ăn kem ư?” Tôi không biết trả lời ra sao nên chỉ biết cười tít mắt với anh mà thôi.




    Chúng tôi nói chuyện rất lâu và những lúc thế này đây làm cho tôi thấy mãn nguyện. Ngồi đó nhìn anh, nghe anh nói chuyện, ăn những món ăn do anh nấu, nhưng tôi là một người tham lam, tôi muốn được anh yêu thương, ôm ấp, trao cho tôi nụ hôn nồng ấm. Tôi biết một ngày nào đó nó cũng sẽ đến và khi ấy tôi mới có thể tự nói với bản thân mình rằng tôi thật hạnh phúc.




    Buổi tối trôi qua, và trước khi tôi biết thì đã đến giờ đi ngủ. Bước ra từ phòng tắm trong bộ pijama màu xanh dương với hình con thỏ quen thuộc, tôi nhìn thấy anh đang ngồi trên giường tay cầm cuốn sách toán mà tôi thấy là muốn choáng váng. Tôi học toán dở tệ, nhưng cũng may là có anh, nếu không thì chắc tôi không qua nổi những kì thi toán đau đầu. Bởi lẽ anh đã nói rằng nếu tôi qua được kì thi này, anh sẽ dẫn tôi đi chơi hoặc mua cho tôi cái túi xách mới nhất mà tôi thích. Vì những quà thưởng quyến rũ kia tôi đã dốc toàn lực vào trong những kì thi toán, cho dù chỉ đủ điểm nhưng chỉ cần không phải rớt, không cần thi lại là được rồi.




    Chợt nhớ ra có chuyện muốn nói, tôi phóng thẳng lên giường rồi làm nũng ngồi bên cạnh anh. Đặt muốn sách xuống chiếc bàn nhỏ, anh quay sang nhìn tôi rồi hỏi có chuyện gì mà làm dáng yêu này để dụ anh mắc câu. Tôi nhìn anh cười tít mắt, giả “nai” như không hiểu anh đang nói gì. Có lẽ những chuyện này xảy ra quá thường xuyên nên anh nhìn một mắt đã thấy cái đuôi ”cáo của tôi.




    “Ông xã” Vừa nói hai chữ này thì tôi nghĩ anh đã biết tôi có chuyện muốn xin bởi lẽ tôi ít khi gọi anh nũng nịu như vậy “ngày mai em tới studio xem anh chụp ảnh được hay không?”




    “Em lại muốn kiếm tiền nữa à?” Thật là bất công, anh thì nhìn một mắt đã biết tôi muốn gì, còn tôi thì phải vất vả biết bao để đoán xem anh đang nghĩ gì.




    “Sao lại nói em kiếm tiền chứ?” Biết tôi giả vờ ngây thơ, anh chỉ mỉm cười rồi xoa xoa đầu tôi. “Em chỉ xin mấy tấm hình có chữ ký của bạn anh thôi. Có kiếm chác gì đâu?”




    “Thật không?” Anh nhìn tôi với anh mắt nghi ngờ. Thôi được rồi tôi chịu thua, những lúc như thế này tôi không bao giờ nói lại anh cả.




    “Thì cho mấy đứa con gái trong lớp vì họ thường hay đãi em ăn vặt.” Tôi đã nói sự thật rồi mà sao anh vẫn nhìn tôi với ánh mắt không tin kia chứ. Phải, là tôi chỉ nói phân nửa mà thôi. “Bất quá thì họ đền đáp lại công sức của em bằng cách thiết thực nhất mà thôi.”




    “Em giải thích nhiều như vậy làm gì cơ chứ. Cứ nói là bán lại cho họ là được.” Anh có cần phải nói thẳng ra như vậy không? Làm cho ai nấy cũng hiểu lầm là tôi tham tiền lắm vậy.




    “Gì chứ? Vậy mai anh có đưa em đến đó hay không?” Tôi đã xuống nước xin xỏ như vậy rồi, đã lựa lời ngọt ngào nói như vậy rồi mà anh vẫn cố tình làm khó là sao? Thật không biết tại sao ông xã thường hay bắt nạt tôi mà tôi vẫn cứ yêu anh ấy như thế không biết.




    “Anh có nói là không đưa em đi đâu.” Rồi đấy, thấy tôi giận là lại dỗ ngọt. Anh ấy giỏi nhất là chọc giận tôi rồi dỗ dành. Chiêu này tôi cũng quen rồi.




    Thế là đến phiên tôi đáp ‘Không cần, ngày mai em ở nhà ngủ cho khỏe’, là làm dáng đấy mà. Biết tôi giận nên anh ấy ra chiêu dụ dỗ, nói rằng ngày mai rất nhiều người nổi tiếng, nếu như tôi đến thì sẽ có được những tấm hình với chữ ký quí báu, rằng nếu ngày mai đi không chừng sẽ có thu hoạch nhiều hơn tưởng tượng nữa. Anh nói một hồi làm tôi cũng xiêu lòng, đừng nghĩ rằng tôi vì thấy có thể kiếm được nhiều tiền mới chịu đi đâu đấy. Nhưng mà ai đời lại ghét kiếm tiền cơ chứ?







    Ngày hôm sau anh quả thật đưa tôi đến studio. Những người làm việc ở đây thì quá quen với tôi, còn những người nỗi tiếng khác mà Ray quen biết cũng rất mến tôi. À, sự thật thì họ hoàn toàn không biết tôi và anh đã kết hôn, chỉ là chúng tôi gạt họ nói rằng tôi là em họ của anh ấy mà thôi. Vì được nhiều người yêu mến, nhất là những ca sĩ, diễn viên mà đám con gái trong lớp tôi yêu thích, nên tôi chỉ cần nói với họ vài lời là họ cho tôi không biết bao nhiêu là tấm hình quí báu. Thật ra nói với Ray đến đây xin hình chỉ là cái cớ mà thôi, lý do bên trong chính là tôi muốn nhìn thấy anh chụp ảnh. Tôi không nói cho anh ấy biết vì không muốn anh ấy tỏ vẻ tự tin quá trớn. Nhưng sự thật thì anh dưới sự hóa trang đã trở thành một người hoàn toàn khác, cộng thêm nét đẹp, phong độ vốn có của anh làm cho tôi càng lúc càng hiểu tại sao những đứa con gái trong trường đều si mê anh như vậy. Đứng nhìn anh lúc này tôi cảm thấy bản thân mình chẳng có gì đặc biệt để có thể xứng đôi với anh. Giống như người ta thường nói “cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga” vậy đó. Tôi đang nói gì vậy, sao lại tự chê bai mình? Không thể như vậy, tôi cũng có cái tốt của tôi chứ bộ, như là dễ thương, ngoan ngoãn mà các thầy cô vẫn thường hay nói, ngây thơ trong sáng, còn … còn… Ồ không nói nữa, Ray đã chụp xong hình rồi, chúng tôi đã có hẹn là sau khi hoàn thành xấp ảnh này sẽ đến một tiệm café gần đó uống nước.




    Ray ngồi trước mặt tôi bây giờ không có bất cứ cải trang gì, cũng không chút che giấu, không phải là thầy Lâm, càng không phải là nam ca sĩ Raymond, chỉ đơn thuần là người chồng mà tôi yêu thương nhất. Nhưng chẳng bao lâu thì ánh mắt của những người con gái gần đó cứ hướng về anh, điều đó làm cho tôi khó chịu. Mà phải rồi, tôi chưa nói cho các bạn biết lý do tại sao khi anh đi dạy trong trường phải mang cặp kính cận quái đản và cố tình để cho mái tóc bù xù, làm cho ai cũng không nhận ra anh là ai phải không? Chuyện là như thế này, sau một tháng kể từ ngày kết hôn của chúng tôi, Ray mang về nhà một tin làm cho tôi sững sốt.




    “Michelle à, tuần sau anh sẽ trở thành thầy giáo trong trường của em đó.” Khi ấy tôi muốn phun hết ngụm nước cam ra khỏi miệng. Anh có muốn nói đùa thì cũng phải chọn việc gì đó thù vị hơn chứ.




    “Anh đùa với em phải không?” Tôi ngồi trên ghế sopha trong phòng khách khi anh tiến gần lại bên tôi. Nhìn nét mặt nghiêm túc của anh thì tôi biết anh hoàn toàn không đùa.




    Anh còn đưa cho tôi xem lá thư nhận việc cùng với chữ ký của thầy hiệu trưởng trường thì tôi mới choáng váng. Thế là tôi giận anh cả 3, 4 ngày không nói chuyện. Làm ca sĩ là được rồi, việc gì phải làm thầy giáo của tôi, có kiếm thêm được tí tiền nào đâu chứ. Ở nhà “đè đầu, đè cổ” tôi chưa đủ hay sao mà còn muốn vào trường làm khó tôi (Nói thế cho người khác tội nghiệp thôi chứ anh chưa từng đối với tôi như vậy). Tôi lúc đó thật rất giận, phải nói là ghen mới đúng. Tuy rằng tôi không thông minh bằng anh trai tôi, càng không giỏi bằng anh, nhưng tôi lại rất nhạy bén. Chỉ cần nghe anh nói anh sẽ vào trường làm thầy giáo thì tôi đã có thể tưởng tượng ra hình ảnh của ngày đầu tiên anh dạy. Cả đám con gái của trường chạy ào đến bên anh, bao vây lấy anh như “cá gặp nước”. Thử hỏi xem làm sao tôi có thể nhịn được khi cả đám con gái sờ sờ vuốt vuốt chồng mình cơ chứ, hơn nữa tôi lại càng không phải là người rộng lượng đến vậy.




    Khi ấy tôi vẫn chưa hiểu tại sao anh lại có quyết định vào trường tôi dạy, mãi cho đến sau khi tôi tốt nghiệp đại học thì anh mới nói rằng bởi vì không muốn tôi ở trường một mình. Nếu sau này quan hệ của chúng tôi bị báo chí biết được và đồn lung tung, tôi sẽ gặp nhiều phiền phức, nhưng nếu anh ở trường thì sẽ giúp tôi được rất nhiều. Lý do ấy sau này thì tôi mới biết, thì ra anh lúc nào cũng đều suy nghĩ cho tôi.




    Thấy tôi giận khá lâu, muốn giản hòa nhưng anh lại có lý do chính đáng, do vậy chúng tôi đã đi đến một thỏa hiệp đó là anh chỉ có thể vào trường dạy nếu anh làm chút công phu cải trang. Làm sao thì làm, chỉ cần không ai biết anh là ca sĩ Raymond nổi tiếng thì được. Và như thế, anh đã phải trở thành thầy Lâm mà bọn con gái của trường ghét nhất. Đừng nghĩ tôi xấu xa, nếu là người khác thì cũng sẽ làm vậy thôi.




    “Ray à, họ nhìn chúng ta như vậy có sao không?” Tôi có chút lo lắng không biết thấy anh ngồi đây uống nước với tôi có gây ra lời thị phi nào không? Nếu những tên nhà báo mà nhìn thấy thì nguy to.




    Thế nhưng Ray lại mỉm cười, nụ cười làm cho những cô gái bên cạnh tim đập nhanh, hai má đỏ ửng, đôi mắt như muốn chỉ thị rằng sẽ nhào đến ăn tươi nuốt sống anh bất cứ lúc nào. “Chồng của em đẹp trai như vậy phải cho người khác ngắm thưởng chứ”




    Tôi nhìn anh rồi hứ một tiếng làm vẻ không quan tâm. Chưa được bao lâu thì tôi đã nghe được tiếng gọi tên mình. Chết rồi, thì ra là đám bạn gái trong lớp đang đi chơi cùng bạn trai của họ, thấy tôi nên mới sang đây chào một tiếng. Phải làm sao đây, tôi và Raymond ngồi chung bàn như vậy không biết có làm họ nghi ngờ không? Không chừng cái bí mật mà tôi cố giấu bấy lâu nay sẽ bị bại lộ. Nhìn họ, tôi cố nở một nụ cười, nhưng khi nhỏ tóc ngắn ngang vai (nhỏ mà tôi biết chắc nhỏ là một fan điên cuồng của Raymond) nhận ra anh thì nụ cười tắt hẳn trên môi tôi, trái tim bắt đầu đập mạnh vô cùng. Đôi mắt nhỏ sáng rực lên khi thấy thần tượng của mình trước mặt, đôi mắt mà Linda từng nói ‘khi nhìn thấy trai là như vậy đấy’.




    “Michelle, cậu quen với Raymond sao không nói cho tụi này biết chứ?” Chết mất thôi, phải trả lời làm sao đây. Trong lúc tôi lắp bắp không biết nói sao thì anh rời khỏi ghế đang ngồi, đến bên cạnh giải vây cho tôi.




    “Các em là bạn học cùng lớp với Michelle ư? Anh là anh họ của cậu ấy.”




    Lại cái trò này ư? Nhưng nó cũng thật có hiệu quả, nói chúng tôi là anh em họ ai cũng tin hết, không lẽ tôi lại không giống người tình, giống vợ của anh ta hay sao chứ. Thôi kệ, nói với họ chúng tôi có quan hệ gì cũng chả sao, chỉ cần không ai nghi ngờ và bí mật của chúng tôi không bị phát hiện là được rồi.








    Hình như tôi yên tâm quá sớm, đến ngày hôm sau, tôi mới biết được tác hại mà lời nói của anh mang đến cho tôi. Mới vào lớp thì tôi đã thấy trên bàn học đã có hơn cả 6 xấp hình để đó chờ sẵn, mà xấp nào xấp nấy cao vời vợi. Linda cho biết là đám con gái hôm qua tôi gặp đã truyền tin đi khắp trường, bây giờ ai cũng biết tôi là em họ của Raymond, thế là ai nấy cũng đều đưa cho tôi mười mấy tấm hình nhờ tôi lấy chữ ký của anh dùm cho họ. Trời ơi nhiều thế này thì làm sao mà ký nỗi. Nhỏ bạn thân chỉ biết đặt tay lên vai tôi an ủi với câu ‘cậu còn khổ dài dài.' Làm sao mà tôi không biết, nhưng điều tôi bực nhất là ngay cả Ray cũng đồng thanh với họ, còn lấy thân phận là thầy chủ nhiệm bảo rằng.




    “Michelle, em thật sướng khi có người anh họ như Raymond. Em có thể tặng cho thầy một tấm hay không?” Hay lắm Lâm Phong, để tôi xem anh vui vẻ được bao lâu, anh lo liệu mà ký tên hết cái đống hình này nhé, xem ai sẽ là người kêu ca.




    Cho đến giờ cơm trưa tôi chẳng còn hứng thú gì để ăn cả. Trường chỉ mới biết tôi là em họ của Raymond thôi đã hỗn loạn như thế này, nếu mà biết tôi và anh là vợ chồng chắc sẽ cùng nhau “xử lý” tôi quá. Ngồi bên cạnh hồ bơi, tôi không ngừng nghĩ ngợi. Có lẽ từ khi anh vào trường làm giáo viên thì những lo lắng của tôi ngày càng nhiều hơn. Tôi đã từng nói cho anh biết nhưng anh cũng chỉ cười và bảo tôi đừng quá lo, suy nghĩ nhiều không tốt cho sức khỏe, nhưng tôi thật sự không yên tâm, cảm giác như chuyện gì sắp xảy ra vậy.




    “Ray đáng ghét.” Tôi nhìn tấm hình cưới mà chúng tôi chụp tại giáo đường mà tôi vẫn cứ giữa mãi trong ví tiền, miệng thì không ngừng trách anh. Nếu không nhìn nó chắc tôi cũng chẳng tin chúng tôi đã lấy nhau nữa năm nay. Tấm hình này là thứ mà tôi quý trọng nhất, tấm hình đẹp nhất mà chúng tôi chụp cùng nhau, tôi hơi nhón lên hôn má anh, làm mặt anh đỏ ửng thật dễ thương.




    Ôi không, cơn gió chết tiệt đã làm tấm hình bay xuống hồ nước, cũng tại tôi không tốt, không giữ nó thật chặt. Tôi chưa kịp suy nghĩ điều gì hết thì đã nhảy xuống nước định lấy nó lên. Một phút nóng nảy nên mất khôn, tôi đã quên mất chuyện mình chẳng biết bơi. Môn thể thao nào tôi cũng giỏi ngoại trừ bơi lội.




    Tôi sợ cái cảm giác chân không chạm được đáy, nước cứ tràn vào miệng, bởi vậy cho dù bao nhiêu lần cha bảo là phải học bơi mà tôi nào có nghe. Tôi cố gắng ngoi lên mặt nước mong rằng sẽ tìm được người đến cứu, giọng nói của bản thân tôi còn không nghe nổi nữa huống chi là người khác. Tiếng kêu cứu ngày càng khó khăn hơn. Quơ tay chung quanh, tôi mong tìm được cái gì đó để bám vào nhưng thất vọng… Ray… em…em sợ lắm…Tôi không thể chịu thêm được nữa rồi, đã uống quá nhiều nước còn gì, tay chân đã đuối sức, tôi dần ngất đi, trong đầu cứ nghĩ rằng lần này sẽ chết chắc. Nhưng có lẽ ông trời vẫn còn chút lòng thương xót đối với tôi, trước khi nhắm đôi mắt nặng nề lại tôi thoáng nhìn thấy bóng anh đang hốt hoảng đến bên tôi. Không biết có phải trước khi chết con người thường hay có ảo giác hay không? Tôi giờ không còn đủ sức để suy nghĩ nữa. Tôi lịm đi trong mệt mỏi.









    “Michelle… Michelle …” Là tiếng của Ray, giọng nói của anh cho dù bất cứ nơi nào tôi cũng nhận ra. Mở đôi mắt nặng nề ra, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là gương mặt đầy nét lo lắng của anh. Đã lâu lắm rồi mới nhìn thấy đấy. “Em có sao không?” Anh ân cần hỏi thăm tôi.




    Cố gắng nở một nụ cười cho anh yên lòng, rồi thì anh đỡ tôi ngồi dậy. Tôi biết mình không đúng khi làm anh phải lo lắng như thế. “Cũng may là chưa chết”




    “Em còn dám nói, biết bản thân không biết bơi mà còn ra hồ nước làm gì? Có biết anh thật lo hay không?” Giọng anh có chút bực bội và lớn tiếng hơn mọi khi, dĩ nhiên thôi, tôi đã hù anh một trận như vậy không giận mới lạ. Nhưng bị anh mắng như thế này thì có chút buồn. Thật ra tôi rất sợ, sợ là chết mất không còn nhìn thấy anh, tôi đã cố gắng tỏ ra không sao để anh khỏi lo, nhưng lại làm anh thêm giận. Phải làm sao đây?




    “Em xin lỗi.”Tôi cũng không biết từ khi nào mà nước đã đọng lại nơi khóe mắt, cuối đầu xuống nhìn tấm chăn đang đắp ngang người, tôi không muốn anh nhìn thấy tôi như vậy. Bởi vì anh đã từng nói thứ duy nhất không muốn nhìn thấy trên đời là nước mắt của tôi.




    Đột nhiên tôi cảm nhận được một vòng tay ôm chặt lấy tôi.




    “Đừng bao giờ làm như vậy nữa biết không!” Giọng anh đã dịu lại rất nhiều và còn pha chút nghẹn ngào. “Anh xin em, đừng làm anh phải lo như thế.”




    Tôi biết anh đã cố kềm chế nỗi lòng lắm mới không khóc trước mặt tôi, bởi vì anh biết nếu anh khóc thì tôi cũng khóc và còn trách bản thân mình đã làm anh lo. ‘Xin lỗi’ là thứ duy nhất tôi có thể nói bây giờ.




    Anh ôm tôi cho đến khi chuông báo giờ ra về vang lên. Vì tôi mà anh đã xin thầy hiệu trưởng ở lại đây, và khi được hỏi lý do thì anh lại nói là do anh bất cẩn nên tôi mới rơi xuống hồ và anh có trách nhiệm ở đây với tôi cho tới khi tôi tỉnh lại. Lời nói dối như vậy mà anh cũng nghĩ ra thật làm cho tôi phục, nhưng như vậy thì anh lại càng bị thầy cô và học sinh trong trường ghét hơn xưa. Anh đã vuốt tóc tôi và bảo anh không quan tâm những chuyện đó và do vậy tôi cũng không cần bận tâm. Anh chắc không biết tôi vui đến thế nào khi anh nói những lời nồng nàn, tràn đầy tình cảm đó với tôi.




    Đêm hôm ấy về đến nhà, Linda đã điện cho tôi, quan tâm hỏi tôi có sao không và rồi tặng cho tôi một tin chấn động. Đừng vội, tôi sẽ nói ngay đây mà.




    “Cậu thật là kín miệng quá đi.” Tiếng cậu ấy vang lên từ bên kia. Sau bao nhiêu năm quen biết, thân thiết như thế thì làm sao tôi lại không biết cậu ấy chỉ là làm dáng giận giỗi vậy thôi. “Hạnh phúc chung thân chuyện lớn như vậy mà không nói cho tớ biết, cậu có xem tớ là bạn không?” Linda à, tại vì xem cậu là bạn nên mới không nói cho cậu biết đấy. Tớ hoàn toàn không muốn lôi cậu vào chuyện tình rối rắm của tớ.




    Khoan đã. Tại sao cậu ấy lại biết?




    “Cậu còn hỏi tại sao à? Nếu như hôm nay cậu không xảy ra chuyện ở hồ bơi thì chắc cả đời này tớ cũng không biết chuyện động trời này quá.” Giọng Linda có tý giận hờn nhưng không phải là nổi lửa đùng đùng mang xăng đến thiêu rụi căn nhà của tôi hoặc là mang tôi lên lò nướng.





    Thì ra trong lúc tôi rơi xuống dưới hồ nước thì cậu đã định chạy đến cứu, nhưng khi nghe được tiếng gọi của Ray sau lưng hỏi đã xảy ra chuyện gì thì cậu quay lại, nhìn thấy thầy Lâm hốt hoảng chạy đến. Thầy tháo đôi mắt kính không có độ cận ra và lao đến cứu tôi. Trong giây phút ấy thì cậu đã biết thầy Lâm Phong là nam ca sĩ Raymond. Cậu ấy còn nói khi anh bế tôi lên từ hồ nước, mái tóc ướt sũng nhỏ từng giọt nước long lanh làm cho anh càng thêm quyến rũ (đấy là do tôi tự tưởng tượng đó). Cả cậu còn nói rằng anh khi ấy thật phong độ, nếu mà đám con gái trong trường nhìn thấy chắc “máu chảy thành sông” quá. Tôi cứ ngồi cười khúc khích trên giường trong khi nhân vật chính đang ở bên phòng sách.




    Cuối cùng thì bí mật quan trọng hàng đầu trong đời tôi đã bị Linda hát hiện, nhưng tôi không lo gì lắm vì tôi tin cậu ấy. Đã quen nhau lâu như thế, tôi biết cậu ấy là người như thế nào, tin chắc cậu sẽ không tiết lộ bí mật này đâu. Tuy nhiên cậu ấy bảo rằng nếu không muốn người khác biết thì tôi phải kể cậu nghe về cuộc sống hằng ngày của tôi và anh xem như là trao đổi. Trời ơi, tại sao tôi lại quen với đứa bạn trời đánh như thế chứ, nhưng thôi, nói thì nói, chẳng có mất mát gì cả. Vừa nghe tôi kể chuyện, cậu ấy vừa cười sặc sụa ở đầu dây bên kia, bảo rằng không thể tin nổi Ray lại chịu lấy một đứa con gái như tôi. Máu nó lên tới đỉnh đầu, sôi sùng sục trên đó, nhưng thôi, dù sao thì cũng là sự thật, tôi chỉ đành ấm ức rủa thầm trong bụng.




    Xem ra tình bạn giữa tôi và Linda đã thân hơn trước. Cũng tốt thôi, bây giờ tôi lại có thêm 1 người để mỗi đêm kể lể về những chuyện bực bội với anh. Cậu ấy có thông minh đến cỡ nào thì cũng không biết suy nghĩ “đen tối” trong đầu tôi đâu. Hihi… Nhưng các bạn đừng nói cho cậu ấy biết nghen, nếu không thì cậu ấy sẽ mang tôi lên chảo chiên xèo xèo không thương tiếc đấy.



    end part 1

  2. #2

    Mặc Định

    .: II :.

    Những tháng ngày sau ấy trải qua không chút trở ngại gì, nhưng cái cảm giác bất an cứ mãi bám theo tôi. Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến, cái ngày mà anh quản lý của Ray đến tìm tôi. Anh Bosco đã giúp anh ấy rất nhiều trong công việc. Mỗi lần anh đến thăm đều mang theo rất nhiều quà cho tôi, nhưng không hiểu sao hôm nay lại ngoại lệ. Mời anh vào nhà, tôi rót ly nước cam cho anh. Ngồi trò chuyện một lúc, anh bảo rằng hôm nay đặc biệt đến tìm Ray vì muốn bàn thảo chuyện quan trọng với anh, nhưng tiếc rằng anh ấy đã sang nhà cha mẹ anh làm chút việc, khoảng tối mới về tới nhà.




    Bosco nói không sao anh chờ được, nhưng về phần tôi có chút tò mò, không biết vì chuyện gì mà đích thân anh lại phải đến đây để bàn với ông xã. Là một người vợ, tôi dĩ nhiên muốn chia sẻ những chuyện buồn của anh, nhưng tôi biết anh nhất định sẽ không nói cho tôi nghe vì không muốn tôi lo lắng. Thoạt đầu khi tôi hỏi về chuyện đó Bosco có vẻ như còn do dự không muốn nói, nhưng vì tôi nài nỉ một hồi lâu thì anh chàng cũng mền lòng nói cho tôi biết.




    Hai hôm trước một công ty nổi tiếng bên Mỹ với cái tên MSC – Miracle Star Corporation đã cho người sang đây tìm Ray. Họ có ý định hợp tác với anh để xuất bản một cuốn album ở nước ngoài đầu tiên. Thế nhưng chỉ mới nghe đến việc phải ở lại Mỹ ít nhất là nửa năm thì mới có thể trở lại Hong Kong, anh không một chút suy nghĩ nào từ chối ngay lời đề nghị của họ. Hôm nay Bosco đến đây là để khuyên anh cẩn thận suy nghĩ lại, nếu bỏ lỡ cơ hội này thì anh sẽ phải hối hận. Làm ca sĩ là ước mơ từ nhỏ của anh, và để cho nó thành hiện thực thì Mỹ là một nơi cần phải đến và cần phải thành công. Không hiểu sao anh ấy lại từ chối. Câu hỏi ấy tôi cũng đã hỏi Bosco và khi ấy anh chỉ nhìn tôi cười rồi bảo một lúc nào đó thì tôi sẽ biết.




    Thật ra không cần phải một lúc nào đó đâu, bây giờ tôi cũng đã biết được nguyên nhân mà Ray quyết định bỏ cơ hội quý báu đó (không phải tôi đã từng nói tôi rất nhạy bén hay sao). Nguyên nhân chính là tôi. Là bởi vì không muốn bỏ tôi ở đây nữa năm không ai chăm sóc, do vậy anh thà rằng từ bỏ ước mơ của mình, chỉ cần được ở lại bên cạnh tôi thì làm ca sĩ trong nước cũng được. Anh làm tất cả cũng chỉ vì tôi




    Bosco đã về được một lúc, cũng chẳng biết tại sao anh ta lại về trong khi chưa gặp và bàn chuyện gì với Ray. Chắc anh biết chỉ có mỗi tôi mới khuyên nổi anh ấy và tôi nhất định sẽ làm một quyết định tốt nhất cho ông xã. Giờ chỉ còn mỗi tôi ngồi đây suy nghĩ lung tung. Tôi phải làm sao đây? Tôi thật không muốn xa anh dù chỉ một ngày, huống chi lại là nửa năm, nói ngắn không ngắn, nói dài không dài. Tôi không thể tưởng tượng ra được cuộc sống của mình sẽ như thế nào nếu không có anh bên cạnh. Tuy nhiên tôi lại không thể ích kỷ như vậy, vì bản thân mà phá hủy nguyện vọng của anh, mơ ước của anh. Lúc nào anh cũng yêu thương, quan tâm cho tôi, làm mọi thứ vì tôi, có lẽ đây là cơ hội mà tôi có thể làm gì đó cho anh. Thế nhưng tôi biết rõ, nếu đơn thuần là khuyên anh hãy theo đuổi ước mơ của mình, đừng vì tôi mà bỏ lỡ nó, anh nhất định sẽ không bao giờ nghe theo. Chỉ còn một cách cuối cùng, đó là làm cho anh không còn bất cứ bận tâm nào từ tôi.




    Cầm lấy chiếc điện thoại, tay tôi run run bấm vào số điện thoại di động của Bosco. Mỗi một lần nhấn nút là lòng tôi lại đau lên từng cơn. Đó không phải là cơn đau tim mà tôi thường hay nghe trên tivi, trái tim tôi như bị ai bóp chặt đến nghẹt thở. Trong giây phút ấy, tôi đau đến nỗi mất luôn cả cảm giác, thật mong là Bosco đang bận nên không thể bắt điện thoại của tôi được, như thế thì không chừng tôi sẽ suy nghĩ lại và bỏ ý định đó. Nhưng người tính không bằng trời tính, anh bắt điện thoại trả lời, còn tôi thì cố gắng kiếm chế tiếng nấc của bản thân.




    “Anh Bosco, em có chuyện cần anh giúp.”








    Như theo kế hoạch đã định trước với Bosco, tôi đi đến studio vào đúng giờ hẹn. Bước thật chậm vào bên trong, tôi tự nói với bản thân mình hãy thật kiêng cường, hãy vì tương lai của Ray mà cố gắng, nếu tôi thật sự yêu anh thì nhất định sẽ làm được chuyện này. Hít một hơi thật sâu để có thêm dũng khí, tôi cất bước nhanh hơn để còn kịp “màn diễn đặc sắc” mà do chính tôi và Bosco dày công sắp đặt. Tôi bước đến phòng trang điểm của anh, nhìn vào kim đồng hồ rồi bắt đầu đếm ngược.




    5… 4… 3… 2… 1…




    Tôi mở cửa bước vào mà không phiền gõ trước, gương mặt giả vờ vui vẻ. Trước mắt tôi là cảnh tượng một cô gái với dáng người thanh mảnh, gương mặt thu hút lòng người đang ngã vào vòng tay của người chồng mà tôi yêu thương nhất. Một câu chuyện hiểu lầm éo le hóc búa như vậy là do chính tôi và Bosco dàn dựng đấy, có nên cho chúng tôi một tràn pháo tay không nhỉ. Người con gái kia trước đây đã từng có một vài lời đồn có quan hệ với Ray, nhưng đó cũng là chuyện cách đây hơn 1 năm, trước khi chúng tôi kết hôn. Tôi hiểu giữa họ thật ra chẳng có gì, người con gái tên Tavia kia là do tôi và Bosco bỏ biết bao nhiêu lời lẽ mới nhờ được cô ấy giúp một tay. Nếu không phải là người từng có lời đồn với anh thì tôi không có lý do nào mà nổi nóng hay ghen tuông hết. Tôi nghĩ thật lâu về sau tôi cũng không quên ánh mắt ngạc nhiên của Ray khi nhìn thấy tôi ngoài cửa, còn tôi càng không thể quên cái cảm giác đau nhói trong tim cho dù biết đó chỉ là một màn kịch. Tôi đứng đó nhìn anh mà không nói câu nào, về phần anh lập tức đẩy cô nàng Tavia kia sang một bên rồi nhìn tôi cố gắng giải thích.




    “Michelle… em hãy nghe anh giải thích. Mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu.”




    Đó là những lời mà tôi thường hay nghe trong những cuốn phim tình cảm dài tập, nhưng không ngờ đến bây giờ lại nghe nó từ anh. Đúng ra theo như những gì tôi nghĩ sẵn và đặt kế hoạch, sau khi nhìn thấy cảnh tượng đau lòng này thì tôi phải lập tức bỏ chạy thật nhanh về nhà, nhưng tại sao đôi chân của tôi chẳng còn nghe lời, chẳng còn làm theo những gì trí óc sai bảo. Tôi tính toán giỏi cỡ nào cũng chẳng ngờ được nỗi đau mà nó mang lại cho tôi thật quá lớn, lớn hơn tôi đã dự định. Tôi đứng đó nước mắt rơi không ngừng. Hình như tôi đã từng nhắc qua rằng Ray không muốn thấy tôi khóc, vì vậy vào lúc giọt nước mắt của tôi lăn dài trên má, anh không nói được câu nào. Tôi biết anh cũng rất đau lòng, nhưng biết làm sao được, đây là cách duy nhất.




    Tôi bỏ chạy về nhà trước khi kế hoạch có gì thay đổi. Chẳng bao giờ tôi tin mình lại có thể kiên cường đến dường này. Tôi không muốn gây chuyện trong studio làm cho nhiều người hiểu lầm, không chừng lại còn gây hại đến anh, do vậy tôi mới quyết định chạy về nhà. Theo đúng như sự tính toán của tôi, khi tôi vừa mới kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ sáng ra khỏi phòng ngủ của chúng tôi thì anh cũng vừa mới mở cửa bước vào. Nhìn thấy tôi cùng với chiếc vali, anh vội vã chạy đến bên cạnh, hai tay nắm lấy bờ vai tôi, nắm thật chặt, và không ngừng bảo rằng việc vừa rồi chỉ là hiểu lầm mà thôi, nói rằng trong lòng anh chỉ yêu mỗi mình tôi. Có biết tôi vui đến cỡ nào khi anh nói anh yêu tôi, nhưng mọi việc đã không thể quay về. Đã quá muộn.




    “Bỏ tôi ra.” Giọng tôi lạnh lùng đến không thể tưởng. Anh thì càng vô cùng ngạc nhiên khi nghe câu ấy từ tôi. Quen tôi 20 năm nay, tôi chưa từng dùng giọng điệu đó nói chuyện với anh. Nó như là con dao sắc gắm thẳng vào tim anh và vào cả linh hồn của tôi.




    Anh biết rõ nếu buông tôi ra vào giây phút này thì anh sẽ vĩnh viễn mất tôi. Anh dùng đôi tay của mình ôm chặt lấy tôi. Còn tôi thì từ từ cảm nhận sự ấm áp và có cả cảm giác ướt của một chất lỏng đang lan ra từ vai trái của mình. Nói đúng hơn đó chính là nước mắt của anh đang thấm dần qua lớp áo thun của tôi. Đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh khóc, lần đầu tiên cảm nhận được nước mắt của ông xã mà tôi yêu thương.




    Ray à, cho em gọi anh là ông xã thêm một lần nữa thôi có được không? Chỉ một lần này thôi cũng được.




    “Em tin anh đi… Michelle… anh không có quan hệ gì với Tavia hết.” Anh nói mà tiếng cũng lạc đi hơn bình thường. Diệp Tuyền, mày phải kiên cường lên, chỉ còn chút nữa thôi. Nhưng tôi nào biết cho dù tôi kiên cường cỡ nào cũng không ngăn được dòng nước mắt của mình.




    “Ray à, em mệt mỏi lắm rồi…” Đây không phải là kịch bản mà tôi đã viết ra từ trước rồi tập luyện để bây giờ nói với anh đâu, nó thật sự phát ra từ trong trí óc mà ngay cả tôi còn không hiểu tại sao.




    Nghe câu nói của tôi tràn đầy đau xót, anh mới bỏ tôi ra, nhưng đôi tay vẫn nắm chặt lấy vai tôi. Anh nhìn thẳng vào trong mắt tôi vì anh biết nó chẳng bao giờ lừa dối anh. Nhưng Ray à, Michelle đứng trước mặt anh giờ đây có thể làm tất cả vì anh, ngay cả tự lừa dối chính mình, tự làm tổn thương mình.




    “Em thật đã mệt lắm rồi…” Tôi tiếp tục nói những lời nói gây tổn thương cho cả hai, làm cho hai trái tim cùng đau, cùng rỉ máu. “Em không muốn tiếp tục cuộc sống lúc nào cũng phải lo lắng, nghĩ ngợi lung tung.” Tôi thổn thức nói ra những lời đó làm cho anh từ từ bỏ tay ra khỏi vai tôi. Giờ đây chỉ còn mỗi tôi nói mà anh chỉ đứng đấy nghe như một bức tượng không cảm xúc. “Đôi khi em thật không biết anh có yêu em không, hay chỉ đơn giản xem em như một người em gái, xem cuộc hôn nhân này là một trách nhiệm. Em đã rất nhiều lần nói với mình rằng chỉ cần ở bên anh, cho dù không có quan hệ vợ chồng thân thiết nào cũng không sao, vì em biết em không thể sống thiếu anh… Nhưng em đã lầm. Em không kiên cường như em nghĩ và em càng không đủ can đảm để tin anh, can đảm sống cùng anh nữa.”




    Chỉ còn yên lặng tồn tại giữa hai chúng tôi. Nước mắt của anh giờ đã không còn chảy, nó đã cạn kiệt rồi chăng? Không được, tôi phải rời khỏi đây ngay, nếu không thì sẽ không đành lòng mà chạy đến ôm anh mất. Tôi bước ngang qua vai anh cùng với chiếc vali mà tôi mang theo khi dọn vào căn nhà hạnh phúc này. Có lẽ trong mắt mọi người tôi là kẻ nhẫn tâm nhất trên đời này, một kẻ lạnh máu. Thì sao chứ? Tôi không quan tâm người khác nghĩ ra sao về tôi, chỉ cần tôi biết rõ những điều tôi làm chỉ vì tương lai của anh, vì tình yêu của tôi. Mâu thuẫn quá nhỉ?




    Tôi còn tàn nhẫn để lại một câu nói cắt đứt mọi quan hệ giữa chúng tôi trước khi bước ra khỏi căn hộ. “Ngày mai em sẽ đến văn phòng luật sư làm giấy tờ ly hôn. Chừng nào anh muốn đến đó ký cũng được.”




    Xong rồi, kết thúc rồi. Tôi đã chấm một dấu chấm hết cho cuộc tình này, cuộc tình mà tôi từng quí trọng. Đứng trong thang máy, tôi mệt mỏi trượt lưng dài theo vách. Ngồi đó tôi cứ ôm đầu khóc nức nở trong vòng tay của mình, như một đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi ngoài công viên. Chỉ là đau khổ.




    Cánh cửa thang máy mở ra và Linda xuất hiện. Là tôi gọi cho cậu ấy, những chuyện mà tôi vừa trải qua cậu ấy đều biết hết. Tôi đã nhờ cậu ấy đến đây đón tôi, và đã hỏi cậu ấy cho ở nhờ nhà cậu vài ngày. Trong lúc này tôi biết gia đình tôi lẫn gia đình anh đều muốn biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi xem ra đã bị trọng thương nặng lắm rồi, cần có thời gian hồi phục. Xin lỗi cha mẹ, anh trai, tất cả mọi người, nhưng mong mọi người cho tôi một chút thời gian trước khi có thể đối diện với mọi người được hay không?




    Xin lỗi anh… Ray…








    Những ngày sau đó, tôi hết khóc rồi lại lăn ra ngủ vì mệt, ngủ thức dậy thì lại khóc tiếp tục khi nhớ đến anh, nhớ đến cuộc tình mà chính tay tôi đập nát. Không biết có bao nhiêu cuộc gọi vào máy điện thoại của tôi, nhưng tôi toàn nhờ Linda trả lời hộ, nhờ cậu nói với gia đình tôi rằng tôi không sao, chỉ là muốn có một chút thời gian yên tĩnh, khi nào tôi sẵn sàng thì sẽ về gặp họ để giải thích. Trong thời gian này tôi thật cảm kích cậu bạn thân này, nếu không có cậu ta thì tôi không biết phải xử sao. Linda à, cảm ơn cậu rất nhiều.




    Và cuối cùng từ Bosco tôi đã biết Ray quyết định sang Mỹ, tuần sau sẽ lên máy bay. Đúng ra khi nghe tin này tôi phải vui mừng mới đúng chứ, chính tôi đã dàn ra màn kịch ấy cũng chỉ để anh đồng ý sang Mỹ nhưng tại sao tôi lại khóc dữ dội như thế này, khóc đến hai mắt sưng mọng lên hết. Em đau lắm Ray à…




    Ngày anh lên máy bay rời khỏi Hong Kong, tôi đã lén ra sân bay nhìn anh lần cuối. Cha mẹ tôi, cha mẹ anh, anh trai tôi và cả em trai anh cũng có mặt đầy đủ, chỉ có riêng tôi là không thấy đâu. Trước khi bước vào phòng cách ly, tôi còn nhìn thấy anh quay lại, đưa mắt nhìn quanh lần cuối, với hy vọng tìm thấy bóng dáng của tôi, nhưng cuối cùng cũng thất vọng bước vào trong. Nhìn thấy bóng anh khuất sau cánh cửa, nước mắt tôi lại rơi. Không biết trong những ngày qua tôi khóc bao nhiêu? Chắc có lẽ đủ để tưới cây rồi đấy.




    Thế là hết rồi, tất cả đã chấm dứt, mọi chuyện đã ổn. Cũng đã đến lúc tôi trở về cuộc sống của mình trước khi yêu anh. Trước khi yêu anh ư? Như vậy thì phải trở về năm tôi 7, 8 tuổi gì đó…




    Lý trí vẫn không sao thắng nổi trái tim và linh hồn. Ngày hôm sau, tôi một mình mang theo chiếc vali trở về căn hộ đã từng là của chúng tôi. Mở cửa bước vào, mọi vật dụng, cảnh tượng chung quanh đều không thay đổi, chỉ là lạnh lẽo hơn, trống vắng hơn, đã không còn ai nói câu “em về rồi à” với tôi nữa, lại càng không nghe được ai đó nói “anh về rồi đây”.



    Một vòng tay ôm chặt lấy tôi từ phía sau, là vòng tay của anh. Làm sao tôi lại nhận không ra đó chính là vòng tay đã ôm tôi hơn mười mấy năm nay. Trái tim tôi đập liên hồi, hơi ấm lại lan toản trong khắp linh hồn của tôi. Làm cho nó sống lại sau những ngày chìm đắm trong băng giá. Không lẽ anh đã trở về bên cạnh tôi hay sao? Nếu thật như vậy thì tôi hứa sẽ không bao giờ buông tay anh ra nữa, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng vĩnh viễn không buông. Những ngày nay tôi nào có ngủ được, chỉ khi khóc đến mệt lã cả người thì mới ngủ vô mà thôi. Vì vậy, tôi quyết định quay lại ôm lấy anh, tìm lại hơi ấm mà thân thể anh mang đến cho tôi, nhưng…….

    ….

    Khi tôi quay lại, phía sau tôi chỉ toàn là không khí, hoàn toàn trống vắng, thứ duy nhất mà tôi cảm nhận được chính là hương thơm của chai nước hoa mà anh thường dùng… Tàn nhẫn như thế sao? Yêu một người mà cũng đau khổ như vậy ư? …Tôi lại một lần nữa ngồi khóc ở phòng khách. Khóc cho đến khi chìm vào giấc ngủ cùng với hương thơm mà anh để lại trong căn nhà này.








    Ba tháng qua đối với tôi còn dài hơn là 30 năm tù ngục. Tôi đến trường với một cái xác không linh hồn. Đúng thế, từ ngày anh bước lên chiếc máy bay kia rời khỏi cuộc đời tôi thì linh hồn của Diệp Tuyền cũng đã bị đánh mất. Nhìn thấy tôi không một nụ cười, tràn đầy bi đát, các bạn học sinh, các thầy cô giáo đều lo lắng cho tôi, nhưng tôi chỉ mỉm cười với họ.




    Chuyện thầy Lâm Phong là nam ca sĩ nổi tiếng Raymond thì ai nấy trong trường đều biết, luôn cả giới báo chí cũng đồn tin này một khoảng thời gian. Cái bí mật quan trọng đầu tiên trong đời của tôi cuối cùng cũng bật mí cho mọi người biết. Còn cái bí mật thứ 2 thì không còn là bí mật nữa, bởi vì 3 tháng trước tôi đã đến gặp luật sư làm đơn ly hôn, và một vài ngày sau đó, trước khi Ray sang Mỹ thì luật sư đã điện cho tôi báo rằng anh đã đến văn phòng và lấy bản ly hôn rời khỏi. Tôi cũng chẳng quan tâm vì sao, chỉ cần biết Diệp Tuyền giờ đây không còn bất kì bí mật nào nữa. Diệp Tuyền ư? Đúng vậy, cho dù sau khi tôi tốt nghiệp, cho đến khi già đi thì tôi vĩnh viễn cũng mang họ Diệp chứ mãi mãi không thể là họ Lâm.




    Nhớ ngày đầu tiên tôi vác xác về nhà, mẹ tôi đã lao đến ôm chầm lấy tôi, còn cha tôi bảo rằng anh đã xin ông đừng trách tôi. Cha mẹ anh tôi cũng đã gặp, họ nói cho dù thế nào họ cũng xem tôi là con ruột trong gia đình và căn nhà của chúng tôi khi trước sẽ giữ ở đó, sẽ không bán cho bất kì người nào. Nếu tôi muốn tiếp tục sống ở đó thì cứ dọn về, chứ ở mãi nhà Linda thì không tiện lắm. Thế đấy, đến giây phút cuối cùng trước khi lên máy bay rời khỏi anh vẫn quan tâm đến tôi, còn tôi chỉ mang lại sự đau khổ cho anh mà thôi.







    Một hôm ngồi trong lớp, đám con gái không ngừng cầm quyển tạp chí nói về nam ca sĩ Hong Kong mới nổi tiếng tại Mỹ. Đúng vậy, người ấy không ai khác ngoài Raymond Lam. Cô nàng Linda quay sang tôi hỏi rằng tôi biết tin này chưa, tôi chỉ khẽ gật đầu. Làm sao mà tôi không biết cơ chứ? Ngày nào tôi cũng mua mấy cuốn tạp chí nói về ca sĩ, diễn viên. Chuyện anh chỉ trong 3 tháng ngắn ngủi đã nổi bật trong giới âm nhạc làm cho ai cũng ngạc nhiên. Tôi đã không nhìn lầm, anh quả thật là một ca sĩ có triển vọng. Điều này càng làm cho tôi thêm tin tưởng rằng quyết định lúc trước của tôi là đúng. Chỉ ở mãi tại Hong Kong thì sẽ chôn vùi tài năng của anh.



    “Có khi nào cậu sẽ hối hận khi xưa đã làm chuyện dại dột ấy?” Linda đã từng hỏi tôi như vậy.



    Và tôi đã cười với cậu rồi bảo “chỉ cần anh ấy thực hiện được ước mơ của mình thì tớ sẽ không hối hận.”







    Tan trường, tôi rảo bước trên con đường quen thuộc, con đường mà 3 tháng nay đã vắng bóng anh, chỉ còn mỗi mình tôi cất từng bức lẻ loi trở về nhà.



    “Cậu xem kìa, là buổi họp báo của Raymond đấy.” Một cô gái đi ngang qua tôi đang nói chuyện với người bạn đi cùng, tay còn chỉ lên cái tivi khá to bên lề đường.



    Raymond? Là anh ư? Tôi nhìn ngay vào chiếc tivi đang truyền hình trực tiếp buổi họp báo quy mô. Tại sao anh về Hong Kong, lại tổ chức buổi họp báo chuyện lớn như vậy mà không có báo chí nào biết, cha mẹ tôi cũng không điện cho tôi nói rằng anh đã trở về?



    Chuyện này đến quá nhanh làm cho đại não của tôi còn chưa kịp tiếp thu. Tôi đứng sững tại đó, chỉ biết nhìn vào chiếc tivi đang chiếu hình của anh. Gương mặt anh đã ốm hơn trước, tuy rằng vẫn còn rõ nét phong độ và bảnh trai, nhưng tôi không thích gương mặt gầy gầy kia. Tôi thích một Lâm Phong hai má đầy đặng để tôi có thể nhéo vài cái khi bực bội. Có lẽ cuộc sống ở Mỹ vất vả hơn là tôi tưởng tượng, nhưng nó lại càng làm cho anh thêm phần nam tính.



    Anh nhìn máy quay trực tiếp của đài truyền hình, nói với giọng dịu dàng và trìu mến quen thuộc.



    Tôi thật không ngờ mình lại nhớ anh đến thế này, chỉ nghe giọng nói của anh thôi cũng cảm động đến rơi nước mắt. Làm cho đám con gái chung quanh nhìn tôi như thú lạ. Giọng anh trầm trầm trìu mến nói với những phóng viên nơi đó và tất cả mọi người xem truyền hình lý do anh tổ chức cuộc họp báo này đây và tại sao anh lại trở về Hong Kong.




    Bởi vì tôi đã khóc, nên hai lỗ tai hơi ù, chẳng nghe rõ từng lời từng chữ mà anh đã nói. Đơn giản là anh trở về lần này sẽ ở lại một thời gian dài, những công tác bên Mỹ sẽ có người xử lý thay anh. Anh rất cảm ơn nhưng fan hâm mộ đã ủng hộ anh bấy lâu nay, và rất nhiều thứ khác mà tôi cũng chẳng rõ. Nhưng có một đoạn tôi nghe rất rõ, không thiếu một chữ nào.



    “…Lý do mà tôi trở về Hong Kong lần này là muốn tìm một người, một người rất quan trọng trong cuộc đời của Lâm Phong, không phải là nam ca sĩ Raymond. Người con gái duy nhất có thể mang lại hạnh phúc đơn thuần cho tôi chỉ bằng một nụ cười, một lời nói … Tôi muốn cho cô ấy biết rằng tôi đã thành công trở về, và sẽ không bao giờ rời xa cô ấy nữa… Michelle nếu em đang xem chương trình này thì em nên biết anh đang nói đến ai… Là em đó bà xã ngốc…”



    Hai chữ bà xã này đã lâu lắm rồi tôi chưa nghe, lâu đến nỗi ngay cả tôi cũng không nhớ rõ. Nó vang vọng trong trái tim tôi, trong linh hồn tôi, làm cho nước mắt cứ tuông chảy, xóa nhòa những cảnh vật xung quanh. Ngay cả gương mặt Ray trên màn hình tôi cũng nhìn không rõ.



    Đám phóng viên khi nghe anh nói đến bà xã thì sững sốt. Họ chưa bao giờ nghe Raymond lấy vợ khi nào. Trong giây phút, không có lời nào nói với anh.



    “…em nghĩ chỉ với màn kịch đơn giản và giấy ly hôn của em thì anh sẽ buông tay hay sao? Như vậy thì em đã lầm rồi. Em nghĩ anh không biết em vì anh cho dù đau khổ nói lời chia tay thì em cũng làm, chỉ vì ước mơ làm ca sĩ của anh, cho dù em có từ bỏ tình yêu của mình em cũng chẳng ngại. Nhưng Michelle à, anh đã thành công ở Mỹ, đã nổi tiếng thì sao chứ? Không có em bên cạnh thì những niềm vui kia mãi mãi là vô nghĩa. Anh đã biết cuộc sống không có em khó khăn đến thế nào. Có bắt anh bỏ hết tất cả, chỉ cần được ở bên em thì anh đã mãn nguyện… Còn lá thư ly hôn này…” Anh lấy trong túi áo ra lá thư mà anh lấy ở văn phòng luật sư, đưa nó lên trước ống kính. Tôi còn thấy rõ tên của tôi và tên của anh hiện rõ trên giấy. Không những thế mà còn có chữ ký của tôi, chỉ có thiếu mỗi chữ ký của anh mà thôi. “…mãi mãi sẽ không chia cách được chúng ta.”



    Thế là anh mạnh tay xé giấy ly hôn trước mặt bao nhiêu người. “Michelle à, hãy cho anh và cho chúng ta một cơ hội nữa được hay không? … Anh sẽ đợi em ở nơi mà em cho là hạnh phúc nhất. Nếu em thật xuất hiện ở đó có nghĩa là em đã cho chúng ta một cơ hội làm lại từ đầu và anh… vĩnh viễn sẽ không buông tay.”



    Nói xong câu ấy, Ray đứng dậy bước khỏi ghế ngồi, máy ảnh thì không ngừng chụp anh, máy quay phim thì không ngừng quay, nhưng còn đám kí giả thì như bị điểm huyệt câm, chẳng nói thêm lời nào. Có phải họ cũng cảm động trước lời nói chân thật của anh không?



    Còn tôi thì vẫn đứng đấy, vẫn còn đang tiếp thu những lời nói của anh khi nãy. Não bộ tôi không biết vì sao lại làm việc đặc biệt chậm thế này. Nhưng cho dù não bộ làm việc ra sao thì thân thể cũng có cách làm việc riêng của nó. Và trước khi tôi nhận ra thì tôi đã chạy thật nhanh về hướng căn hộ của chúng tôi. Nơi mà em cho là hạnh phúc nhất ư? Dĩ nhiên là nhà của chúng ta. Nơi đánh dấu tình yêu và cũng là nơi chấm hết mọi quan hệ. Tôi không biết mình chạy về nhà như vậy, cho chúng tôi một cơ hội nữa là đúng hay sai, nhưng tôi không còn quan tâm nữa, những gì cần làm tôi đã làm, nên làm cũng đã làm, không nên làm cũng đã làm luôn, nhưng kết quả lại ra sao? Chỉ là cả hai chúng tôi đều đau khổ. Nếu như vậy thì đành phải làm theo những gì trái tim tôi mách bảo mà thôi. Cho dù là đau khổ hay tuyệt vọng, chỉ cần có Ray bên cạnh thì tôi biết tôi sẽ vượt qua tất cả. Và tôi tin rằng anh cũng sẽ nghĩ như tôi.



    Đứng trước cửa căn hộ, tim tôi lại đập mạnh. Nếu lỡ đây chỉ là một giấc mơ thì sao? Nếu lỡ bước vào trong đấy không thấy Ray thì thế nào? Hoặc dã tôi đã đoán sai nơi anh ám thị thì sao? Lòng tôi rối bời chẳng nghĩ được gì, tôi chỉ đành đứng đó một hồi lâu rồi mới lấy trong túi xách ra chiếc chìa khóa hình con rùa dễ thương mà anh tặng đã lâu. Mở cửa nhà, tôi thật chậm đẩy cửa bước vào, thật chậm đưa mắt nhìn quanh.




    Không thấy bóng một ai trong nhà, tôi thở dài, cười một cách chua chát rồi bước vào. Căn nhà này khi chỉ có mỗi tôi thật rất lạnh lẽo, không có chút gì gọi là ấm áp, lại còn rộng lớn làm cho cảm giác lạc lõng trong tôi lớn dần và chiếm lấy linh hồn, giết chết mọi hy vọng dù chỉ là nhỏ nhoi. Quay lưng lại để khóa cửa, tôi lại một lần nữa cảm nhận được vòng tay quen thuộc.



    Không lẽ ảo giác lại trở về bên tôi. Khoảng thời gian anh mới rời khỏi, tôi ngày nào cũng nhìn thấy ảo giác của mình. Thấy anh mỉm cười với tôi trong chiếc tạp dề, ân cần đút cháo cho tôi ăn khi tôi bị cảm, nhìn thấy anh ngồi ở bàn kiên nhẫn chỉ tôi những bài toán khó, còn thật nhiều những ảo giác khác về anh. Nếu người đang ôm tôi cũng chỉ là một ảo giác giống như lần đầu tiên khi mới bước vào nhà thì tôi sẽ ra sao đây? Sẽ lại khóc như một đứa trẻ giống lần trước nữa ư?



    “Ray à, nếu như đây lại là một ảo giác khác thì em mong rằng chúng ta sẽ ôm nhau như thế này mãi mãi.” Tôi nói thật khẽ, đến nỗi như là lẩm bẩm một mình. “Em hứa sẽ không quay lại nhìn anh để rồi anh sẽ biến mất trong không khí, nhưng em xin anh, đừng buông tay anh nhé!” Nước mắt cho dù cố gắng cách nào cũng chảy xuống, đọng lại trên đôi bàn tay đang ôm chặt lấy tôi.



    Có lẽ vì quá nhớ anh nên bệnh ảo tưởng của tôi ngày càng nặng rồi, cảm giác ngày càng thật. Vòng tay này đây thật ấm áp, xoa dịu mọi nỗi đau nơi linh hồn, làm ấm lại trái tim tôi. Hơi ấm từ lồng ngực rắn chắc của anh truyền sang lưng làm cho tôi cảm thấy rất thoải mái, rất chân thật.



    “Em đừng lo, đây không phải là ảo giác, mà là sự thật. Hãy quay lại nhìn anh một lần được không?” Giọng nói của anh. Quả thật là giọng nói của anh, không phải là giọng nói nghe qua tivi. Giọng nói ân cần, dịu dàng này anh vẫn thường dùng mỗi khi nói chuyện với tôi.



    Nhưng tôi lại không muốn quay lại để rồi thất vọng khi chỉ nhìn thấy bóng hình anh dần dần tan biến trong không khí. Người mà tôi cho là ảo giác từ từ quay thân thể tôi về phía sau. Anh cầm lấy bàn tay tôi, đặt nó lên đôi má gầy gầy của anh. Đúng rồi, không sai đâu, đây chính là Lâm Phong thật sự của tôi, ông xã mà tôi yêu thương nhất trên đời. Một dáng người quen thuộc trong chiếc áo thun yêu thích với quần jean bình thường. Thật, là sự thật, Lâm Phong đang đứng trước mặt tôi là thật, không phải là mộng, không phải là ảo giác.



    “Cho chúng ta thêm một cơ hội nữa em nhé.” Anh dùng tay lau đi nước mắt đọng lại trên má của tôi rồi thì ôm chặt tôi vào lòng. Mọi cảm xúc của 3 tháng qua cứ như thế dâng trào trong tôi. Tôi vùi đầu vào lòng anh mà khóc với một chữ phát ra thật nhỏ trong miệng.



    “Vâng”






    ~~The End~~








    .: Extra:.



    Cho đến bây giờ tôi vẫn còn chưa tin được tôi hiện đang ngồi đây, trên chiếc giường của chúng tôi với em trong vòng tay. Chính là cảm giác này. Cảm giác mà em mang đến cho tôi, không một ai có thể thay thế. Tôi biết rõ từ lâu em là một phần không thể thiếu trong cuộc đời này của Lâm Phong, thế nhưng tôi lại không ngờ rằng khoảng thời gian 3 tháng qua, không có em bên cạnh, cuộc sống đã trở nên vô cùng trống vắng. Cảm giác ấy tôi không bao giờ muốn nhớ đến. Không một lời nào diễn tả được tâm trạng và nỗi lòng của tôi khi đó.



    Tôi đã như một người sống không linh hồn, chỉ còn cái thể xác đau thương. Mất em, không khí như bị ai đó cướp đi, nghẹt thở đến khó chịu, trái tim không đủ dưỡng khí để tiếp tục nhịp đập. Tôi trở thành người mất đi phương hướng, mất đi lí do sinh tồn. Nổi tiếng thì sao, ước mơ thành thật thì lại thế nào, tôi không cần những thứ ấy, tôi chỉ cần có em. Tôi đã từng trải qua những giây phút huy hoàng nhưng lại chẳng cảm thấy hạnh phúc bằng khi nhìn thấy nụ cười hồn nhiên và ngây thơ của em. Có biết tôi vui ra sao khi nhìn thấy em bước vào nhà, hạnh phúc bao nhiêu khi em đồng ý cho chúng tôi một cơ hội để làm lại từ đầu, như thể không khí đã trở về bên tôi. Sẽ không bao giờ buông tay em ra nữa đâu Diệp Tuyền, cho dù em có quyết định bỏ tình yêu này. Mãi mãi không bao giờ.



    “Ray à…” Giọng em dịu dàng vang lên bên tai tôi, sưởi ấm trái tim tôi, giống như một thiên thần mang lại hy vọng và niềm tin cho tên vô dụng này. “…chúng ta sẽ mãi bên nhau như bây giờ chứ?”



    Tôi khẽ mỉm cười, là nụ cười thật sự xuất phát từ đáy lòng chứ không phải những nụ cười giả tạo trên mặt báo. “Michelle ngốc, tại sao em lại hỏi anh câu ngớ ngẩn như vậy trong khi em biết rõ câu trả lời.”



    Em ngước lên nhìn tôi. Dưới ánh đèn mờ trong phòng, tôi vẫn nhìn thấy rõ ánh mắt bất mãn của em dành cho tôi. Ánh mắt đó tôi không biết đã bao nhiêu lần mơ thấy. “Sao lại bảo em ngốc.”



    Tôi lại một lần nữa cười với em. Trong ngày hôm nay tôi cười còn nhiều hơn cả 3 tháng qua nhập lại, chỉ có mỗi em mới có khả năng làm tôi trở thành tên ngốc như em. Vuốt nhẹ lên đôi má của em tôi đáp. “Nếu em không phải ngốc thì tại sao vì muốn anh sang Mỹ mà đề nghị ly hôn cơ chứ?” Nếu không phải trong một lần tình cờ nghe được Bosco nói chuyện qua điện thoại thì có lẽ cả đời tôi cũng không biết bí mật lớn này, mãi không biết được em đã hy sinh nhiều cho tôi như vậy.



    “Thì người ta chỉ muốn anh đạt được ước mơ mà thôi. Em biết anh rất yêu ca hát.” Nhưng Michelle à, anh yêu ca hát chỉ vì lúc nhỏ đã có người bảo rằng thật thích giọng hát của anh, nếu anh trở thành ca sĩ thì sẽ lấy anh làm chồng. Thật ra thứ anh yêu nhất trên đời này là em và chỉ mỗi em.



    Tôi nhẹ đặt một nụ hôn yêu thương lên trán em rồi bảo “anh yêu em hơn là bất cứ thứ gì.”



    “Chỉ biết nói ngọt để dụ con nhà lành.” Tôi bật cười trước nét ngây thơ của em, nhẹ vuốt mái tóc đen mượt. Mùi hương, đôi mắt này, và mọi thứ khác về em không biết tôi đã bao lần mơ thấy.



    Được một lúc, Michelle như chợt nhớ ra điều gì đó, em lật người, nằm sấp trên giường, ngước lên nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc đặc biệt. “Anh phải thành thật trả lời em, không được nói dối.” Tuy không biết điều gì quan trọng mà em đột nhiên thay đổi thái độ, nhưng tôi cũng đồng ý trả lời thật lòng. Thì tôi có bao giờ nói dối em đâu, nên cũng không cần phải lo sợ. “Tại sao chúng ta lấy nhau hơn nữa năm mà anh không bao giờ hôn môi em. Lần nào em tỏ ý muốn hôn anh, anh đều làm như không biết.”



    Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của em, thành thật trả lời, không chút gian dối. “Vấn đề này quá đơn giản tại sao đến bây giờ em mới chịu hỏi anh chứ?” Em nhìn tôi ngạc nhiên như thể nó nằm ngoài dự kiến. Tôi dịu dàng sờ lên đôi má phúng phính của em rồi tiếp tục. “Bởi vì anh biết khi hôn nhau, anh sẽ không ngăn nổi bản thân muốn làm chuyện chăn gối với em. Anh không muốn nó xảy ra trước khi em thật sự sẵn sàng cho chuyện đó.” Em chỉ nhìn tôi mà không nói thêm lời nào, ánh mắt có vẻ cảm động lắm. Chắc em chưa bao giờ nghĩ đây là lý do bên trong, cứ mãi cho rằng tôi không hôn em là bởi vì không yêu em. Nhưng em đã lầm. Tôi không hôn em bởi vì tôi quá yêu em.



    “Nhưng em yên tâm, anh đã quyết định sau khi em tốt nghiệp đại học, cho dù có sẵn sàng hay không thì anh cũng mặc. Nhất định sẽ ‘làm thịt’ em.” Tôi nở một nụ cười gian xảo, làm cho em từ cảm động chuyển sang kinh ngạc rồi thì bực bội. Bao nhiêu cảm xúc đã hiện rõ trên gương mặt đáng yêu của em.



    “Anh đừng có mơ.” Em ngồi bật dậy, với lấy tấm chăn mỏng trên giường che trước ngực làm như tôi là một tên dê chúa vậy.



    Tôi thích thú nhìn bà xã ngây thơ trước mặt. “Em tưởng một tấm chăn sẽ ngăn anh không ‘làm thịt’ em ư? Như vậy thì em lầm to rồi đấy.” Tôi nhào đến bên em, làm cho em nhột. Michelle giẫy giụa trong tấm chăn, cười thật lớn. Không ngờ thân hình em nhỏ hơn tôi mà cũng mạnh ghê. Nếu tôi mà không có tập thể hình thường xuyên chắc không chống nỗi mà bị em đá một cú rớt xuống giường quá. Cuốn mình trong chiếc chăn, em cố gắng không cho tôi có cơ hội nào làm nhột em, còn tôi thì cố gắng tìm khẽ hở để phục kích. Chúng tôi cười thật nhiều. Hôm nay là ngày tôi thấy hạnh phúc nhất trong ba tháng nay và thật mong rằng từ nay trở về sau sẽ mãi hạnh phúc như thế này.



    Cho dù Michelle có mạnh thế nào thì cũng không chống nỗi bao lâu, tôi đã thành công tháo chiếc chăn mà em níu lấy từ ban đầu. Gương mặt em hiện rõ dưới ánh sáng mờ mờ của chiếc đèn trong phòng. Tôi yêu tất cả về em, tốt lẫn xấu. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cùng nhau chìm sâu vào ánh mắt của đối phương, nhìn thấy tâm hồn, tình cảm mà chúng tôi dành cho nhau. Chúng tôi biết cả đời này sẽ chỉ yêu đối phương mà thôi, mãi mãi không thay đổi.



    “Anh yêu em, Diệp Tuyền.” Tôi khẽ nói thật nhỏ, chỉ vừa đủ để tôi và em nghe thấy. Và em nhìn tôi với ánh mắt yêu thương.



    “Em cũng yêu anh, Lâm Phong.”



    Chúng tôi lại tiếp tục chìm sâu trong ánh mắt của đối phương. Hai gương mặt từ từ tiến gần nhau hơn. Giờ đây chỉ cách nhau vài milimet. Trái tim tôi đập mạnh không ngừng, mỗi lúc một nhanh, mỗi lúc một lớn. Chúng tôi gần nhau đến nỗi ngay cả tiếng tim đập của em tôi cũng có thể nghe thấy, cảm nhận thấy. Nó không khác gì tôi, cũng nhanh và hỗn loạn như nhau. Đôi mắt chúng tôi từ từ khép lại, để cho thân thể tự làm theo những gì nó muốn. Và cuối cùng thì môi tôi cũng đặt lên đôi môi mọng nước của em. Ngừng lại, tôi chờ đợi phản ứng từ em. Michelle không có phản kháng nào trước nụ hôn của tôi và còn từ từ tiếp nhận nó. Rồi như thế chúng tôi đã trao nhau nụ hôn thứ hai trong cuộc tình này, chìm đắm trong nó.



    “Michelle à, chúng ta hãy mãi bên nhau như thế này nhé, mãi mãi không rời xa.”



    ---------------------------------


    Xong rùi.. chốn thôi nếu không sẽ bị ăn dép đấy huhu.... sẽ tuyệt tích gian hồ kể từ nay....nhưng không chứng sẽ trở lại 'ăn dép và cà chua' hihi

  3. #3
    cogaihalan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Trợ lý đạo diễn ღMichele Miracleღ♥ ♥Ngọc Cung Hoa Hải Đường♥ ♥Haima, yong yuan ai ni♥

    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    877

    Mặc Định

    shortfic hả raymichjk, hehe, lâu quá ko gặp
    Welcome To Hải Mã Trấn - Michelle Ye's Vietnamese Fanclub: http://www.michelleye.org

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •