kết quả từ 1 tới 15 trên 24
Ðề tài: [Fanfic] Ai sẽ ở đó?
-
30-06-2010, 09:54 AM #1
- Tham gia ngày
- Nov 2007
- Địa chỉ
- Lovatic,Jemian,Nemian,Memian,Nomian,Jonashead family
- Bài gởi
- 4,038
- Blog Entries
- 7
Temmmmmmmmmm
Chết sặc với DAN. Bài mình bị đẩy lên trc bài của tác giả
Nhận xét đầu tiên: 3 nhân vật của Miley, Emily và Mitchel có vẻ giống trong HM nhưng ko sao.
Fic có cả 3 anh nhà mình
Thường thì bro Kev sẽ bị bỏ quên vì 2 ông em quá hot.
=> Thích cái nàyĐược mệnh danh là "kẻ sát gái" là có biệt tài: cười một phát là em nào cũng đổ
Gấu là 1 trong số đó 
Nhưng có 1 điều ko chuẩn lắm là Nick hot hơn Joe. Theo rất nhiều cuộc khảo sát mà Gấu đã từng tham gia thì Nick bao giờ cũng đc nhiều phiếu hơn Joe trong các câu hỏi: bạn yêu ai hơn, ai hot hơn, ai tuyệt vời hơn.... Là JBs's fan yêu cả 3 anh nhưng yêu Joe nhất đương nhiên Gấu cũng có chút lăn tăn với kết quả nhưng Nick hoàn toàn xứng đáng vì cậu ấy đa tài nhất nhà
Hơi lạc đề vì đây là Nick và Joe trong fic của bạn. Chờ chap 1 của bạn
thay đổi nội dung bởi: trinh nguyen suong, 30-06-2010 lúc 10:02 AM
[CENTER][I][COLOR="purple"]Our country is La La Land
Our national anthem is Skyscraper
Our name is Lovatics
& Our president is Demi Lovato
Lovatics tình nghĩa, Jemians thủy chung, Tứ gia đảng hùng mạnh[/COLOR][/I][/CENTER]
-
30-06-2010, 09:57 AM #2
Diễn viên nghiệp dư
- Tham gia ngày
- Oct 2009
- Địa chỉ
- Hà Nội
- Bài gởi
- 103
[Fanfic] Ai sẽ ở đó?
Ai sẽ ở đó?
Author: ttc0504
Categories: Comedy, Romance
Rating: K+
Summary: Miley sống hai cuộc đời: Hannah Montana, một ngôi sao nổi tiếng và Miley Stewart, một cô gái bình thường. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Nick yêu Hannah còn Joe thì yêu Miley? Chuyện gì nếu cô hẹn hò với cả hai chàng trai, nhất là khi họ là anh em trai? Liệu họ có phát hiện ra không?
Casting:
Miley Cyrus as Hannah Montana/Miley Stewart:

Là một ngôi sao ca nhạc nổi tiếng, được rất nhiều người hâm mộ. Điều đáng nói là cô thường chỉ xuất hiện vào buổi tối hoặc những ngày nghỉ thôi.
Là một nữ sinh trung học bình thường, học với hai người bạn thân là Lilly và Oliver. Kẻ thù là Amber và Ashley cùng trường. Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu cô không phải là một thần tượng tuổi teen đang nổi!
Emily Osment as Lilly Truscott:

Bạn thân của Miley và Oliver. Tính rất nhắng. Cực kì hâm mộ Jonas Brothers. Hâm mộ đến phát điên luôn. Là bạn thân của Miley nên hiển nhiên cũng là kẻ thù của Amber và Ashley, suốt ngày đấu khẩu với bọn họ. Lúc nào đi với Hannah Montana thì cải trang thành Lola Luffnagle.
Mitchel Musso as Oliver Oken:

Bạn thân của Miley và Lilly. Hay cãi nhau với Lilly. Tuy không hâm mộ Jonas Brothers bằng Lilly nhưng cũng là một fan bự. Khi nào đi với Hannah Montana thì cải trang thành Mike Stanley III.
Joe Jonas as himself:

Là thành viên của ban nhạc gia đình Jonas Brothers. Là người anh thứ hai trong nhà. Nghịch ngợm và cũng nhắng chả khác gì Lilly. Hay trêu chọc người khác. Được mệnh danh là "kẻ sát gái" là có biệt tài: cười một phát là em nào cũng đổ
Nick Jonas as himself:

Là thành viên của ban nhạc gia đình Jonas Brothers. Nick là con thứ ba trong gia đình và là út trong ban nhạc. Tính trầm nhất nhà. Nick cũng có khá nhiều fan nữ (đương nhiên là không nhiều bằng Joe), nhưng trái tim Nick vẫn chỉ hướng về Hannah Montana, người mà Nick mới nhìn thấy trên TV. Biết thế nên Nick luôn bị hai anh của mình là Joe và Kevin trêu chọc.
Kevin Jonas as himself:

Là thành viên của ban nhạc gia đình Jonas Brothers. Kevin là anh cả trong gia đình nên trưởng thành hơn các em về nhiều mặt. Luôn là người phải giải quyết xung đột (dù là nhỏ nhất) của Joe và Nick. Thỉnh thoảng hay hùa cùng Joe để trêu Nick. Kevin là người anh hoàn hảo của bất cứ ai, luôn đưa ra những lời khuyên đúng đắn!thay đổi nội dung bởi: ttc0504, 30-06-2010 lúc 10:01 AM
BSB muôn năm! Love you foreverrrrrrrrrrrrrrrrr.
-
02-07-2010, 08:06 PM #3
sel của bee đâu òyyyyy, kể cả đóng vai xấu thì ít nhất cũng phải cho sel vào chứ...?
ko chịu đâuuuuuu
-
02-07-2010, 09:36 PM #4
- Tham gia ngày
- Aug 2008
- Địa chỉ
- Sis Ashley's house, Disney World. Hàng xóm Sis Mil, Sel và Bro Luc
- Bài gởi
- 705
- Blog Entries
- 1
Giống phim HM nì^^. Thêm 2 ông JB là ra chuyện.
Đợi chap nha
Sis Gấu: Sis bon chen nhanh hơn cả t/g
thay đổi nội dung bởi: o0o_LoveStart_o0o, 02-07-2010 lúc 09:38 PM
[B][CENTER][FONT="Comic Sans MS"][COLOR="darkorange"]
Back To Blondie♥ Woohoo
[/COLOR][/FONT][/CENTER][/B]
-
04-07-2010, 11:57 PM #5
Diễn viên nghiệp dư
- Tham gia ngày
- Oct 2009
- Địa chỉ
- Hà Nội
- Bài gởi
- 103
Do đây là fic trước đây mình viết ở fanfiction.net nên đương nhiên là các nhân vật có hơi giống phim một tí. Nhưng các bạn yên tâm là các fic sau, các nhân vật sẽ khác đi rất nhiều.
Chap 1 của mình đây, mong các bạn ủng hộ:
CHƯƠNG 1: INTRODUCTION
Miley’s POV:
Tôi là Miley Stewart/ Hannah Montana. Vào ban ngày, tôi chỉ là một nữ sinh bình thường như bao người khác. Nhưng đến tối, tôi lại hòa mình vào không khí của một buổi biểu diễn với tư cách là một ca sĩ nổi tiếng. Không có nhiều người biết được bí mật của tôi đâu. Tôi chỉ kể cho những người mà mình tin tưởng thôi. Ngoài gia đình tôi ra, còn có hai người bạn thân của tôi: Lilly Truscott và Oliver Oken là biết được bí mật này. Khi tôi kể cho họ nghe bí mật này, họ tiếp nhận không được tốt cho lắm: Lilly chạy ra khỏi phòng thay đồ của Hannah Montana sau khi phát hiện ra, còn Oliver thì đã bị ngất sau khi biết rằng người mà cậu ấy thầm yêu lại chính là bạn thân nhất của cậu ấy. Nhưng dĩ nhiên, sau khi cãi nhau, chúng tôi lại trở lại làm bạn thân như không có chuyện gì xảy ra. Có thể nói rằng họ thật tuyệt vời. Họ giữ kín bí mật cho tôi dù nếu họ nói ra, mọi người sẽ tôn trọng chúng tôi hơn. Nhưng như tôi đã nói, họ là những người bạn tuyệt vời. Lilly và tôi có rất nhiều điểm chung, ví dụ như: cả hai chúng tôi đều cực kì yêu Jonas Brothers. Tuy Hannah Montana rất nổi tiếng nhưng tôi chưa một lần được gặp họ. Chưa thôi. Tôi biết là mình sẽ gặp được họ. Sớm thôi. Hi vọng thế.
Một hôm, tôi đang sửa soạn sách vở để đến trường.
“MILEY! XUỐNG ĐÂY NHANH LÊN” Bố tôi gọi. Tôi chạy nhanh hết sức có thể xuống tầng.
“Sao vậy bố?” tôi hỏi.
“Miley, bố có một tin tốt và một tin xấu. Con muốn nghe tin nào trước?”
“Uhm……. Tin tốt đi ạ” tôi quyết định sau khi suy nghĩ kĩ.
“Được thôi. Tin tốt là Hannah sẽ đi lưu diễn với Jonas Brothers cả tuần sau”
“YEAH!” tôi hét “Con phải nói với Lilly và Oliver mới được. Bố nhớ nhắc mẹ của Lilly và Oliver xin phép thầy hiệu trưởng của tụi con đấy. Bố biết mà, một tuần nghỉ học không xin phép bọn con sẽ bị đuổi học”
“Uh, Miley, bố ghét phải nói điều này với con nhưng….”
“Nhưng sao ạ?” tôi sốt ruột.
“…nhưng Lilly và Oliver sẽ không được đi. Tin xấu đó”
“Cái gì cơ? Nhưng con chưa bao giờ đi biểu diễn thiếu hai bạn ấy, nhất là Lilly”
“Bố biết vậy, nhưng khi quản lý của Jonas Brothers gọi thông báo về chuyến đi này, họ đã nói rõ ràng rằng không được mang theo bạn”
“Vậy ông ta có nói tại sao không ạ?” tôi hỏi.
“Ông ta nói gì đó về việc không có đủ vé”
“Chúng ta là người biểu diễn, cần gì vé ạ?”
“Bố cũng chẳng biết. Nhưng dù sao đi nữa, khi đi, con nên xin chữ kí của 3 anh chàng ấy để Lilly đỡ tủi thân” bố tôi mỉm cười nói.
Tôi cũng cười “Lilly là bạn thân của Hannah Montana, bố ạ. Như người bình thường, chỉ cần một chữ kí thôi cũng đủ để khiến họ phải đánh nhau, nhưng đối với bạn thân của Hannah Montana, cô ta đòi hỏi nhiều hơn, ví dụ như gặp được Jonas Brothers chẳng hạn”
Hai chúng tôi cùng cười rồi tôi chào tạm biệt bố để đi học.
Ở TRƯỜNG:
Tôi chạy đến tủ đồ của mình và thấy Lilly đang đứng đó (tủ của cô ấy ở ngay cạnh của tôi).
“Lilly, cậu có thể đoán được không? HANNAH MONTANA SẼ ĐI LƯU DIỄN VỚI JONAS BROTHERS CẢ TUẦN SAU. CẢ TUẦN HẲN HOI NHÉ” tôi hét vào mặt cô ấy.
Chúng tôi cùng nhau hét khoảng một phút nữa.
“THẬT KHÔNG VẬY? ĐỪNG ĐÙA NỮA” Lilly hỏi lại tôi.
“Việc gì mà tớ phải đùa. Bố tớ vừa thông báo tin đó sáng nay”
Lilly mở to đôi mắt một lúc rồi cô ấy lại hét lên một lúc nữa “Không thể tin được, mình sắp được gặp Jonas Brothers rồi”
Nhìn thái độ của cô ấy lúc này, tôi thật sự không muốn nói rằng cô ấy và Oliver sẽ không được đi.
Có vẻ như cô ấy đã nhìn thấu tâm can tôi khi cô ấy ngừng hét và đưa đôi mắt quan tâm về phía tôi “Miley, có chuyện gì thế?”
Tôi im lặng một lúc, rồi đưa đôi mắt buồn bã sang chỗ cô ấy và nói bằng giọng buồn không kém “Lilly, tớ thật sự không muốn nói đâu, nhưng Lola và Mike không được đi”
Ngay lúc đó thì Oliver đến “Chào, có chuyện gì không?” cậu ấy hỏi khi nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của hai chúng tôi.
“Hannah Montana sắp đi lưu diễn với Jonas Brothers và….” Lilly đang chuẩn bị nói thì Oliver cắt ngang “Và chúng ta không được đi”
Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ấy “Sao tự dưng hôm nay thông minh thế?”
“Dễ thôi. Nhìn mặt hai cậu buồn bã thế này, lại thêm cái tin đó nữa, mà ai trong cái trường này chả biết cả hai cậu đều chết mê chết mệt Jonas Brothers, chỉ còn mỗi việc Lola và Mike không được đi cùng thôi”
Tôi và Lilly gật đầu “Cũng có lí”
Im lặng một lúc, cậu ấy nói “Các cậu biết không? Đây chính là một trong những lí do mà tớ thích cuộc sống của Miley”
Nghe cậu ấy nói vậy, chúng tôi cũng biết là cậu ấy không thích thú gì cái tin này.
2 NGÀY SAU:
Khi tôi đang chuẩn bị các thứ cho buổi lưu diễn, chiếc điện thoại của tôi reo vang. Một số lạ.
“Uh, xin chào?” tôi trả lời, nghe giống một câu hỏi hơn.
“Cô là Hannah Montana” Người ở đầu dây kia nói.
Tôi sợ hãi đến mức suýt thì làm rơi điện thoại. Ai vậy? Và tại sao người đó lại biết được bí mật này?BSB muôn năm! Love you foreverrrrrrrrrrrrrrrrr.
-
05-07-2010, 01:28 AM #6
Diễn viên nghiệp dư
- Tham gia ngày
- Sep 2009
- Bài gởi
- 152
-
05-07-2010, 02:42 PM #7
Diễn viên quần chúng
- Tham gia ngày
- Sep 2008
- Bài gởi
- 64
Fic hay đó. Em thích cái ý tưởng Mile yêu một người, Hannah yêu một người
thú vị nha !!
Ngay từ đoạn kết chap 1 đã hồi hộp roài
ủng hộ toàn quyền
-
07-07-2010, 05:50 AM #8
- Tham gia ngày
- May 2009
- Địa chỉ
- Gatineau, Quebec, Canada
- Bài gởi
- 267
- Blog Entries
- 5
Có fic mới ! Cái nội dung có vẻ hơi giống phim nhưng tác giả bảo đợi thì cứ đợi !

Toàn idol của mềnh !
Thích mấy cái char, hài vô đối ! 
Đọc xong chap một thấy nội dung khá là hay. Chỉ tội mỗi Lily và Oliver không đi được...
( Thế thì lấy đâu ra trò vui bây giờ !
) Có lẽ chap 2 tác giả nên sửa cách trình bày một chút cho dễ nhìn hơn.
P.s :--> Cắt đúng chỗ à nha !!“Uh, xin chào?” tôi trả lời, nghe giống một câu hỏi hơn.
“Cô là Hannah Montana” Người ở đầu dây kia nói.
Tôi sợ hãi đến mức suýt thì làm rơi điện thoại. Ai vậy? Và tại sao người đó lại biết được bí mật này?
P.s (2) : Đợi chap !!
[B] Nothing comes from nothing...
~ Ɖöʑɝɱɨfä ʚɞ ~ 
๑ •ิ.• ๑
[/B]
-
07-07-2010, 10:27 PM #9
Diễn viên nghiệp dư
- Tham gia ngày
- Oct 2009
- Địa chỉ
- Hà Nội
- Bài gởi
- 103
Rất cám ơn các bạn đã ủng hộ fic của mình. Do fic của mình đã xong nên 1 tuần mình có thể post được 2 chap (T4 và CN). Và mình sẽ không bỏ fic đâu
. Chap 2 của mình đây:
“Ai vậy? Và tại sao anh lại biết?” tôi gần như hét vào chiếc điện thoại. Trong đầu tôi lúc đó toàn những câu hỏi như: Anh ta biết được bí mật của mình. Anh ta sẽ làm gì? Anh ta có nói cho cả thế giới biết không? Hay anh ta đang gọi để đòi tiền?
“Bạn có sao không? Tôi nghĩ là bạn bị mệt rồi. Mà đây là số điện thoại của Hannah Montana, đúng chứ?” giọng nói ở đầu bên kia hỏi lại, hơi có vẻ ngạc nhiên.
“À, vậy thì đúng rồi? Mà bạn là…?” tôi thở phào nhẹ nhõm. Vậy đây là cuộc gọi liên quan đến việc của Hannah. Cái gì cũng được, miễn là không phải gọi để nói rằng bí mật của mình đã lộ.
“Oh, mình xin lỗi, mình quên mất. Mình là Nick Jonas, từ Jonas Brothers” anh ta tự giới thiệu.
Tôi há hốc mồm ra vì ngạc nhiên và vui sướng.
“ÔI CHÚA ƠI! NICK JONAS?” tôi hét vào điện thoại.
“Uh, lần cuối mình kiểm tra thì đúng vậy” anh ta nói kèm theo một tiếng cười.
“Làm sao mà cậu có được số điện thoại của mình?” tôi hỏi, có phần hơi ngạc nhiên.
“Mình hỏi Traci” anh ấy giải thích.
“Ồ vậy à. Vậy chắc hẳn phải có chuyện gì đó khiến cậu phải bận tâm gọi mình như thế này”
“À, cũng chả có gì đâu. Mình chỉ muốn gọi để hỏi xem cậu đã chuẫn bị mọi thứ cho tour diễn của chúng ta chưa thôi mà”
“Cậu không cần phải lo đâu. Mình đang chuẩn bị đây”
“Vậy à? Vậy thì mình sẽ gặp lại cậu sau, được chứ?” Nói rồi, anh ấy gác máy trước. Tôi vẫn có phần lâng lâng vì vui sướng. Mà cũng đúng thôi, có ai trách được tôi đâu cơ chứ? Nick Jonas mà. NICK JONAS cơ đấy. Anh ấy đã gọi mình. Ngày mai, chắc chắn khi đến trường, việc đầu tiên tôi làm sẽ là tìm Lilly và Oliver để kể về chuyện này.
Ở nhà Jonas:
Joe’s POV:
Tôi ra khỏi phòng ngủ và đi xuống phòng khách. Tôi cũng muốn ngồi lì trong phòng mà xem TV lắm chứ nhưng phải tội phòng Kevin lại ở ngay đối diện. Mà cái lão ấy lại đang ngáy khò khò thế kia thì ai mà chịu nổi.
Khi đi qua phòng Nick, tôi nghe thấy tiếng em trai tôi nói chuyện với ai đó. Ai được nhỉ? Bố mẹ tôi dẫn Frankie đến nha sĩ vẫn chưa về, Kevin thì còn đang ngáy trong phòng. Mà vừa nãy tôi có nghe thấy tiếng chuông cửa nào đâu nhỉ. Chả nhẽ lại trèo cửa sổ vào à? Tôi quyết định mở cửa ra và đi vào.
Nick đang ngồi trên giường. Hóa ra là nó đang nói chuyện điện thoại.
“Vậy thì mình sẽ gặp lại cậu sau được chứ?” Rồi nó gác máy. Nó quay lại và nhìn thấy tôi.
“Sao anh lại ở trong phòng em? Em có nhớ là cho anh vào đâu?” Nó thắc mắc.
“Tại vì anh nghe thấy có tiếng nói chuyện trong phòng em, tò mò nên vào thôi” tôi trả lời với vẻ ngây thơ ở trên mặt.
“Vậy mà anh không thèm gõ cửa dù chỉ là một tiếng à?” nó hỏi, nhướn một bên lông mày lên.
“Nhỡ em đang làm gì đó mờ ám trong này thì sao? Anh phải xông vào kịp thời để còn bắt quả tang nữa chứ” tôi trả lời với vẻ đắc thắng trên mặt. Nó lườm tôi một cái sắc lẻm.
“Vậy anh đã thấy rõ là em không làm gì mờ ám rồi chứ? Giờ thì ra khỏi phòng em ngay lập tức” Nó cố đẩy tôi ra khỏi phòng nhưng tôi vẫn đứng trôn chân ở đó.
“Anh sẽ không cử động dù chỉ là một milimet cho đến khi em nói với anh em vừa nói chuyện với ai”
“Đó là việc riêng của em, việc gì anh phải quan tâm?” Nói rồi, nó lại lấy hết sức bình sinh mà đẩy tôi ra khỏi phòng, nhưng tôi vẫn không nhúc nhích dì chỉ là một li.
“Anh đã nói rồi, chỉ cần em nói em vừa nói chuyện với ai, anh sẽ ra khỏi phòng em ngay, thế có phải dễ hơn không?”
Nó đành chịu thua. Dù gì tôi cũng to khỏe hơn nó mà.
“Thôi được rồi. Em vừa nói chuyện với Hannah”
Tôi trố mắt ra nhìn nó “Hannah? Hannah Montana á?”
“Vậy có bao nhiêu Hannah mà chúng ta biết nào?” Nó hỏi với một giọng điệu hiển nhiên.
“Nhưng sao em có số điện thoại của cô ấy?”
“Em hỏi một trong số người bạn của cô ấy, Traci. Anh biết Traci chứ?” nó hỏi. Tôi chợt nhớ lại. Traci ư? À đúng rồi.
“Anh nhớ ra rồi. Cô ta đã cố tán tỉnh với anh mấy lần rồi. Và anh thề với em là sau mỗi lần cô ta tán tỉnh, tất cả số thức ăn anh ăn ngày hôm ấy chui hết vào toilet”
Nó bụm miệng vào, cố ngăn một tiếng cười chuẩn bị bật ra. Tôi lườm nó “Này, có gì đáng cười đâu hả?”
Nó nín cười ngay. Rồi tôi nhìn thấy cái điện thoại nó cầm trên tay.
“À, tí quên, vừa nãy, em gọi điện cho Hannah làm gì?”
“Em chỉ gọi để chắc chắn rằng cô ấy đã chuẩn bị xong cho tour diễn thôi mà” nó giải thích. Tôi nhướn lông mày lên.
“Thôi nào Nicky, đừng nói với anh là em dùng lí do đấy để đối đáp với cô ấy đấy nhé. Bọn con gái không ngu ngốc như em tưởng đâu”
Mặt nó lộ rõ vẻ bối rối “Em nói bọn họ ngu ngốc hồi nào?”
Tôi thở dài “Em không nói nhưng em cứ hành động như thể họ ngu ngốc lắm vậy. Chuyến lưu diễn của chúng ta tận 4 ngày nữa mới bắt đầu cơ mà, em cần cô ấy chuẩn bị xong làm gì? Thể nào cô ấy cũng nghĩ là em coi khinh cô ấy. Tin anh đi, anh hiểu bọn con gái lắm. Anh là tay sát gái mà, nhớ không?” Tôi cười một nụ cười tự hào. Không cô gái nào lại từ chối đi chơi với Joe Jonas này.
Gần như ngay lúc đó, giọng Kevin lanh lảnh trên gác “JOE! LÊN ĐÂY TÌM GIÚP ANH ĐÔI TẤT!” Tôi thở dài. Lão Kevin này. Vừa ngủ dậy đã tìm ngay việc để sai thằng em trai này rồi. Tôi liếc qua Nick, thấy nó cười sặc sụa.
“Có vẻ như là tay sát gái lại phải lên gác tìm cho anh trai của anh ta đôi tất rồi”. Tôi phát cho nó một quả vào lưng “Rồi anh sẽ giết chết em” Tôi phóng cho nó một tia nhìn chết nhìn chết người trước khi hét trả lời Kevin “EM TỚI ĐÂY!”
Nick’s POV:
Sau khi Joe ra khỏi phòng tôi, đầu óc tôi lại quay sang Hannah. Tôi có thích cô ấy không nhỉ? Mà công nhận giờ ngẫm nghĩ lại, Joe nói cũng đúng. Ughhhh, tôi thật sự rất ghét phải nói như thế nhưng anh ấy đã nói đúng. Lí do đó thật là ngu ngốc. Chỉ có ai thật sự ngu ngốc mới tin được. Phải cố nghĩ ra các loại lí do khác mới được. Chán thật, đây gọi là mặt xấu của việc có hai thằng anh và một cậu em trai mặt búng ra sữa. Kevin thì nhạy cảm, tinh tế, thầm chí có thể nói là lãng mạn nữa chứ (hầu hết là toàn do những bộ phim mà anh ấy xem). Joe thì phải nói là được cái đẹp mã và rất giỏi trong mục tán tỉnh. Frankie thì lại rất đáng yêu và dễ thương, ai không yêu cho được? Còn mình thì…..Không dám nghĩ tiếp nữa. Phải học Joe cách tán tỉnh các cô gái mới được.thay đổi nội dung bởi: ttc0504, 07-07-2010 lúc 10:28 PM
BSB muôn năm! Love you foreverrrrrrrrrrrrrrrrr.
-
08-07-2010, 12:14 AM #10
Diễn viên nghiệp dư
- Tham gia ngày
- Sep 2009
- Bài gởi
- 152
Tem ... Tem... Tem




Cái này người ta gọi là nhiều chuyện nè

Bro Nick trong sáng nhỉ

Thit bó tay anh em nhà này lun . Người ta tỏ tình mà đi ... là sao

Sau khi Joe ra khỏi phòng tôi, đầu óc tôi lại quay sang Hannah. Tôi có thích cô ấy không nhỉ? .[/QUOTE]
100% là thix
-
12-07-2010, 01:29 AM #11
Diễn viên nghiệp dư
- Tham gia ngày
- Oct 2009
- Địa chỉ
- Hà Nội
- Bài gởi
- 103
Chap 3 nè, mong các bạn tiếp tục ủng hộ:
Miley’s POV:
Sau cú điện thoại của Nick, tôi lập tức gọi ngay cho Lilly.
“Miley à?” Tiếng Lilly có phần hơi ngái ngủ thì phải.
“Lilly, cậu sẽ không bao giờ đoán được chuyện đã xảy ra đâu”
“Miley, cậu sao thế, giọng cậu có vẻ hơi khác thì phải?”
“Bây giờ không tiện nói. Ngày mai, đến sớm hơn một tí, tớ có chuyện muốn kể”
Im lặng một lúc, rồi cậu ấy đáp “Được thôi, nhưng chuyện này phải bõ công tớ dậy sớm đấy”. Rồi Lilly gác máy. Tôi mỉm cười một mình. Dĩ nhiên rồi, khi cậu ấy biết chuyện gì đã xảy ra, chắc chắn cậu ấy sẽ thức cả đêm, thậm chí là mấy đêm chỉ để một anh chàng Jonas gọi điện đến nhà.
NGÀY HÔM SAU:
Lilly’s POV:
Băn khoăn không hiểu sao Miley lại hành xử lạ thế, tôi chạy thục mạng đến trường. Chưa gì đã thấy đứng ở tủ đồ rồi, miệng thì cười tươi như hoa.
“Miley!” tôi gọi bất thình lình làm cho cậu ấy giật bắn lên “Tớ đến rồi đây. Sao? Có chuyện gì thế?”
“Cậu sẽ không thể tin nổi đâu. Hôm qua, khi tớ đang chuẩn bị đồ đạc cho chuyến lưu diễn…” cậu ấy dừng lại và nhìn quanh, chắc là để canh chừng phòng khi có ai đang nghe lỏm cuộc trò chuyện này của bọn mình, rồi lại quay sang tôi, với một vẻ mặt chắc không thể phấn khích hơn “…Nick Jonas đã gọi cho tớ” Miley thì thầm chỉ đủ để tôi nghe thấy thôi.
Quai hàm dưới của tôi rớt tụt xuống mặt đất “CÁI GÌ CƠ? NICK JONAS ĐÃ GỌI…” tôi gần như hét lên nhưng bị Miley chặn họng.
“Lilly, nói bé thôi. Không ai được biết Nick Jonas đã gọi cho Miley Stewart vì anh ấy chỉ gọi cho Hannah thôi. Cậu sẽ làm gì nếu mọi người tưởng tớ bị điên và gửi tớ đến trại thương điên?”
Tôi thở dài “Miley, bình tĩnh nào. Thứ nhất, có ai ở đây đâu mà sợ. Và thứ hai, …” tôi nở một nụ cười khá ngây thơ “…nếu như cậu có bị gửi đến nhà thương điên thật thì ít ra cậu vẫn còn giọng hát. Cậu vẫn có thể hát cho họ nghe trong lúc buồn mà”
Miley lườm tôi một cái dài đến cả cây số rồi nói “Cảm ơn cậu Lilly” Tuy là lời cám ơn nhưng những gì tôi cảm thấy là giọng điệu mỉa mai trong từng chữ mà cậu ấy vừa thốt ra.
Cậu ấy tiếp tục “Giờ đây, tất cả những gì mà tớ muốn quan tâm đến chỉ là tour diễn với Jonas Brothers thôi. Tuần sau, tớ sẽ được sống trên thiên đàng” một sự mơ màng hiện ra rõ mồn một trên gương mặt cậu ấy. Miley chìm đắm vào giấc mơ của mình đến mức không nghe thấy tiếng Oliver đến từ đằng sau. Oliver vẫy vẫy cả bàn tay của cậu ấy trước mặt Miley nhưng cô ấy vẫn không có phản ứng gì.
“MILEY!” Oliver hét vào tai Miley to đến nỗi tôi còn lo sợ Miley sau này sẽ bị hỏng màng nhĩ.
Tới giờ thì Miley mới tỉnh giấc. Cậu ấy phóng một ánh mắt căm thù về phía Oliver như thể đang trách cậu ta về việc đã đánh thức mình ra khỏi cơn mộng đẹp “Oliver, cậu có cần thiết phải hét to đến như thế không?” Miley gần như là hét trả lại.
“Miley, tớ bắt buộc phải hét như vậy bởi vì cậu không hề chú ý gì đến tớ hay bất cứ thứ gì khác cả”
“Đúng rồi đấy, cậu ấy không thể chú ý gì đến thứ gì khác bởi vì trong óc cậu ta có mỗi Jonas Brothers thôi” tôi trả lời câu hỏi không lời của Oliver.
“JONAS BROTHERS Ư? Ở ĐÂU VẬY?” Oliver hét, nhìn quanh.
Tôi thở dài “Không phải ở đây. Họ chỉ tồn tại ở trong giấc mơ còn đang dở dang của Miley mà thôi”
Miley còn gân cổ lên cãi “Không đúng. Họ là người thật. Hôm qua Nick Jonas còn gọi cho tớ mà. Anh ấy không thể nào là giả được. Với lại cậu cũng yêu điên cuồng Jonas Brothers mà”
Tôi lại thở dài một lần nữa. Trời đất ơi, nghĩ về ba anh chàng Jonas nhiều quá cuối cùng cũng đã làm cho cậu ấy mụ mị cả đầu óc đi rồi “Miley, đó chỉ là một cách nói thôi mà”
Oliver thở dài “Trời ơi, Miley, tớ thấy là thỉnh thoảng Lilly còn thông minh hơn cậu đấy” bỗng cậu ấy dừng lại, vẻ mặt bỗng sáng lên “Mà khoan đã, Nick gọi điện cho cậu hồi nào đấy?”
Tôi nhận ra là cậu ta vừa sỉ nhục mình nên tôi nhảy vào “Này, ý cậu là gì khi nói là thỉnh thoảng tớ mới thông minh hơn cậu ấy. Tớ luôn thông minh mà”
“Ừ phải, đúng rồi đấy” cậu ta gật gù rồi lờ tịt tôi đi.
“Cũng không hẳn là gọi cho tớ. Mà anh ấy gọi cho Hannah để hỏi xem cô ấy đã chuẩn bị xông cho tour diễn chưa thôi mà” Miley giải thích.
“Uhhhhh…… Miley, tận 4 ngày nữa tour diễn mới bắt đầu cơ mà, cậu ta bị sao vậy?” Oliver thắc mắc. Ờ nhỉ, nếu đến bốn ngày nữa bọn họ mới đi tour thì tại sao Nick lại mong Miley chuẩn bị xong hết rồi. Chả nhẽ cậu ta lại không biết là con gái chuẩn bị lâu lắm hay sao? Chả nhẽ cậu ta với Hannah….Nhưng chắc là không có chuyện đó đâu.
Miley cũng ngớ người ra “Ừ nhỉ. Nhưng chắc là anh ấy bận quá hoặc mệt quá mà quên mất ý mà”
Cả tôi và Oliver đều nhìn Miley như thể câu ấy bị điên. Cậu ấy tảng lờ chúng tôi và tiếp tục nói “Chiều nay, có ai trong các cậu có thể đến phòng thu cùng tớ không? Có một bài tớ bắt buộc phải thu xong trong hôm nay”
“Tớ rất xin lỗi nhưng hôm nay tớ phải lau dọn lại nhà cửa. Thằng em họ tớ vừa đến và nó vừa làm loạn cả nhà tớ lên” Cho tới giờ, mỗi khi nghĩ về cái đống mà Johnny vừa bày ra ở nhà vẫn làm tôi sợ đến phát nôn luôn.
“Oliver?” Miley quay sang Oliver.
“À, mình bị cấm túc trong ba ngày”
“Tại sao?” cả Miley và tôi đều trố mắt ra nhìn Oliver.
“Các cậu còn nhớ con em họ Lauren của tớ không?”
“Cái con bé mà suýt nữa thì thêm râu ria vào tất cả các bức ảnh Hannah mà nó gặp đúng không?” tôi hỏi cậu ấy. Cả ba chúng tôi đều không thể quên được cái cảnh con bé ấy hủy hoại những bức ảnh của Hannah.
“Đúng đấy” Oliver buồn rầu nói.
“Thế lần này nó đã làm gì?”
“Nó đánh tớ. Mẹ tớ nhìn thấy, các cậu có thể tin được chuyện gì đã xảy ra không? Nó nói với mẹ là tớ trêu tức nó và đánh nó trước. Và dĩ nhiên, mẹ tớ tin nó chứ không thèm tin đứa con trai duy nhất của bà” Oliver nói một cách giận dữ.
Miley và tôi bụm miệng cười. Oliver đã kịp nhìn thấy và phóng một tia nhìn cảnh cáo “Này, không hề buồn cười đâu nhé”
“Có thể không buồn cười đối với cậu nhưng với bọn tớ thì buồn cười lắm” Miley nói rồi lại tiếp tục cười. Đến lúc đó thì chuông reo, ngăn cản không cho Oliver nhảy vào mà giết chúng tôi. Cậu ấy phóng một tia nhìn chết người vào hai chúng tôi trước khi đi vào lớp.
SAU GIỜ HỌC:
Miley’s POV:
“Vậy chắc chắn là các cậu không thể đi đến phòng thu với tớ được à?” tôi hỏi một lần nữa.
“Chắc chắn” Lilly khẳng định lại một lần nữa “Nếu ở đó có xảy ra chuyện gì thú vị thì nhớ kể cho tớ nghe với nhé”
“Dĩ nhiên rồi. Nhưng có thể chắc chắn là không có chuyện gì thú vị có thể xảy ra ở đó đâu”
Lilly mỉm cười “Về đây. Bye”
“Bye”
Rồi tôi về nhà. Sau khi ăn tối xong, tôi mặc bộ váy của Hannah vào người. Tôi nhẩm đi nhẩm lại bài hát trong đầu trên đường đến phòng thu. Khi đến nơi, tôi vào phòng cách âm và bắt đầu thu âm. Khi đang hát, tôi thường có thói quen là nhắm mắt, lần này cũng thế và khi tôi hát xong, mở mắt ra, đứng ngay cạnh ông bố quý hóa của tôi là …..BSB muôn năm! Love you foreverrrrrrrrrrrrrrrrr.
-
14-07-2010, 01:47 AM #12
- Tham gia ngày
- May 2009
- Địa chỉ
- Gatineau, Quebec, Canada
- Bài gởi
- 267
- Blog Entries
- 5
Chap mới !! Vào ủng hộ tác giả !
Com chap luôn cả 2 chap cho nó " máu "...
Chẹp.. 2 chap này có vẻ ngắn nhỉ ? Đọc ko đã !
Với cả khuyên tác giả lần sau viết nên cách dòng ra cho dễ nhìn. Chứ nhìn cả một đoạn như thế kia đau mắt lắm. =.=
3 nhân vật chính rất là dễ thương. Cái đoạn Nick gọi điện sao mà nghe... hùng hồn à nha. Mil tưởng bị phát hiện. May mà ... chẳng có chuyện gì xảy ra. Khổ thân Lily bị dựng dậy nà !
Mà cái tin để dậy cũng đáng đấy chứ.
P.s : Ủng hộ tác giả !
[B] Nothing comes from nothing...
~ Ɖöʑɝɱɨfä ʚɞ ~ 
๑ •ิ.• ๑
[/B]
-
18-07-2010, 10:11 PM #13
Diễn viên nghiệp dư
- Tham gia ngày
- Oct 2009
- Địa chỉ
- Hà Nội
- Bài gởi
- 103
Chap 4 của mình đây. Do bây giờ sắp vào năm học rồi nên mình khá bận, vậy nên giờ mình chỉ có thể post chap mới vào Chủ nhật thôi. Có gì các bạn cứ góp ý cho mình nhé

Là….Jonas Brothers!!! Gần như ngay lập tức, tôi chạy ra khỏi phòng cách âm và tới chỗ bố tôi đang đứng.
“ÔI CHÚA ƠI!!!! JONAS BROTHERS!!!” tôi hét lên. Bọn họ mỉm cười. Bố tôi thúc ngay cùi chỏ vào mạng sườn tôi. Tôi im bặt “Em xin lỗi, chỉ là….em là fan hâm hộ khá lớn của các anh. Cho em tự giới thiệu, em là Hannah Montana” cả một tràng tự tuông ra khỏi cái mồm của tôi.
“Xem nào, bọn anh biết em là ai, em biết bọn anh là ai, chúng ta có thể nhảy cách cuộc giới thiệu nhàm chán này được không?” Joe cắt ngang.
“Hannah, bọn mình cũng là fan hâm mộ của cậu đó. Cậu thật là tuyệt vời, và cũng khá xinh…” và kết quả là Nick bị Joe thúc vào mạng sườn một cái khá đau “À, ý mình là giỏi” Nick chữa cháy. Tôi cảm thấy mặt mình như nóng lên thì phải. Nhưng cũng may là không ai nhận thấy.
“Anh xin lỗi về Nick, nó cực kì thích Ha-ý anh là một cô gái nào đó. Nên mỗi khi nó gặp con gái, nó lại như thế này đây” Joe nói với một nụ cười nở trên môi. Nick phát cho Joe một cái vào lưng “Sao nào?” Joe quay sang Nick.
“Cậu cứ lờ Joe đi. Anh ta là một tên ngốc” Nick nói. Joe lại phát cho Nick vào lưng. Nghĩ một lúc, Joe tặng thêm cho Nick một cái đánh vào lưng.
“Tại sao anh lại đánh em hai cái?” Nick hỏi xoa xoa cái chỗ vừa bị Joe đánh vào.
“Cái đầu tiên là vì những gì em nói về anh, cái thứ hai là để trả thù cho cái đánh oan vừa nãy mà em dành cho anh”
“Anh rất xin lỗi về hai cái thằng này” Cuối cùng thì Kevin đã chịu mở miệng “Làm anh trai của hai thằng này thì khó lắm”
“Không sao, em có thể hiểu được cảm giác của anh. Em cũng có một thằng anh trai mà chẳng khác trẻ con”
“Ồ thế à?” Kevin cười rồi nói tiếp “Mà bài hát vừa nãy em hát hay đấy”
“Vậy ạ? Cảm ơn anh”
“Em đã đặt được tên cho bài hát chưa?” Anh ấy hỏi tiếp.
“Dạ rồi ạ. Bài này tên là “Let’s get crazy”, sẽ có trong album mới của em”
Anh ấy gật đầu “Vậy suy nghĩ việc quay video clip cho nó đi. Anh chắc là sẽ có nhiều người thích lắm”
Tôi mỉm cười “Em cảm ơn rất nhiều. Nhưng các anh đến đây không phải chỉ để nói câu đó…” tôi liếc qua Nick và Joe “…hay là đánh nhau chứ ạ?”
“Ôi, anh xin lỗi” Kevin quay ngoắt sang hai thằng em “Hai đứa kia, quay về việc chính thôi” nhưng chẳng có ai nghe cả, vẫn tiếp tục đánh nhau. Kevin phải hét lên: “HAI THẰNG KIA!!!” Nick và Joe ngừng ngay vụ đánh nhau và bắt đầu đến chỗ hai chúng tôi đang đứng, mắt vẫn còn đang lườm nhau.
Kevin đưa tôi một tờ giấy “Đây là kế hoạch cho tour lưu diễn của chúng ta. Tối mai anh bận nên không đi gặp em được. Mà rõ ràng là anh không thể giao phó cho hai tên này làm một mình được. Nghe nói hôm nay em đặt phòng thu nên bọn anh đến luôn”
Tôi ngơ ngác “Tour của chúng ta tận 3 ngày nữa cơ mà”
Giờ thì đến lượt Kevin ngơ ngác “Ơ, vậy là chưa ai báo với em à?”
“Báo cái gì ạ?”
“Ngày kia là ta đi rồi!” Kevin thông báo "Quản lí của bọn anh vừa báo thay đổi lịch xong"
Tôi trố mắt ra nhìn anh “Thật ư?” Anh gật đầu.
Tôi thở dài và cầm lấy tờ giấy anh ấy đưa. Nó ghi đầy đủ giờ diễn, diễn ở đâu và hát những bài nào. Ở dưới cùng có ghi 2 bài mà chúng tôi phải biểu diễn cùng với nhau “We got the party” và “When you look me in the eyes”
“Nhưng chúng ta đã tập với nhau bao giờ đâu? Làm sao mà hát được?” tôi thắc mắc.
“Thì ta có thể tập ngay bây giờ. Một lí do nữa để anh chọn gặp em ngay ở đây: chúng ta có thể thu âm ngay để nếu có quên thì có thể lấy ra nghe lại”
Anh lại lấy ra 2 tờ giấy nữa “Đây là lời của 2 bài hát này. Dĩ nhiên là em biết rồi đúng không? Một bài của em mà. Nhưng nhìn kĩ vào” Anh chỉ vào mấy dòng chữ. Có đoạn được anh gạch chân, có đoạn được anh highlight. Và cũng có vài đoạn được anh để nguyên.
Anh giải thích “Em sẽ hát những đoạn highlight, Joe sẽ hát những đoạn gạch chân còn Nick sẽ hát những đoạn để nguyên. Anh thì sẽ bè vào một vài chỗ nên em không cần quan tâm đến những gì anh làm đâu. Chỉ cần chú ý vào Nick, Joe và tiếng nhạc, hiểu chưa?” tôi gật đầu.
Thế là cả buổi, chúng tôi tập để hát với nhau hai cái bài ấy. Chúng tôi chỉ thu âm bài “We got the party” thôi. Còn bài “When you look me in the eyes” thì do đã có hai bản rồi nên chúng tôi quyết định thôi.
Sau khi đã thu âm xong xuôi thì chúng tôi ai về nhà nấy. Do mệt quá nên tôi lăn đùng ra ngủ luôn.
NGÀY HÔM SAU:
Trước khi ra khỏi nhà để đến trường, tôi bèn nghĩ ra một việc cần phải làm sau khi tan học. Tôi bèn thò đầu vào và gọi với ra bếp: “Bố ơi!”
“Sao thế con?”
“Chiều nay, sau khi tan học, con sẽ đi mua thêm đồ cho ngày mai cùng với Lilly và Oliver nên có thể con sẽ về muộn một chút. Nhưng bố yên tâm, con sẽ về trước giờ ăn cơm” tôi thông báo.
Bố tôi suy nghĩ một lúc:
“Được rồi, nhưng nhớ phải về để kịp sửa soạn các thứ nghe rõ chưa?” bố tôi đặt điều kiện.
Tôi mỉm cười rõ tươi: “Tất nhiên rồi”
Và rồi tôi bắt đầu đi đến trường.
Lilly's POV:
Tôi đang đứng ở tủ đựng đồ thì một giọng nói từ đằng sau làm tôi giật mình: “Lilly!”
Ngay lập tức tôi nhận ra đó là giọng của Miley. Tôi quay lại.
“Miley, cậu đã chuẩn bị hết cho chuyến lưu diễn ngày mai chưa?”
“Rồi. À này, cậu hãy thử đoán xem chuyện gì đã xảy ra ở studio hôm qua đi”
Tôi ngẩn người ra. Chuyện gì được nhỉ? Đầu óc tôi lúc đó lại đang lẫn với một mớ kiến thức vừa nhồi nhét để tí nữa kiểm tra đầu giờ nên thật sự là không còn một chỗ trống nào để đoán cả. Mà chính Miley cũng vừa nói hôm qua là có thể sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra mà.
Bất chợt giọng nói của Oliver làm tôi thoát ra khỏi luồng suy nghĩ “Lilly, Miley”
“Chào Oliver” Miley và tôi đồng thanh nói.
Chắc là sự suy tư của tôi thể hiện ra bên ngoài vì sau khi nhìn thấy nét mặt của tôi, Oliver liền hỏi “Này Lilly, suy nghĩ gì thế? Cậu có học môn Toán đâu mà phải nghĩ gì?”
“Miley vừa bắt mình đoán xem chuyện gì đã xảy ra ở studio ngày hôm qua” tôi trả lời.thay đổi nội dung bởi: ttc0504, 18-07-2010 lúc 10:12 PM
BSB muôn năm! Love you foreverrrrrrrrrrrrrrrrr.
-
18-07-2010, 10:26 PM #14
Diễn viên nghiệp dư
- Tham gia ngày
- Sep 2009
- Bài gởi
- 152
-
26-07-2010, 09:05 PM #15
Diễn viên nghiệp dư
- Tham gia ngày
- Oct 2009
- Địa chỉ
- Hà Nội
- Bài gởi
- 103
Chap 5 đây:
“Ồ, Jessica Alba đến à?” Cậu ta bộp chộp hỏi ngay. Nhưng tôi và Miley cũng không ngạc nhiên lắm vì xét cho cùng cậu ta cũng chết mê chết mệt Jessica Alba từ hồi mẫu giáo mà.
“Không, đồ ngu” Miley trả lời với một giọng điệu và một vẻ mặt kinh tởm. Biết rằng cậu ta mê Jessica cũng không làm chúng tôi bớt ghê tởm cậu ta được phần nào.
“Thôi được rồi, tớ chịu thua” Tôi cuối cùng cũng nói được cái câu mà mình mong muốn từ nãy đến giờ.
“Mình cũng vậy” Oliver nói. Oliver ư? Những tưởng cậu ta sẽ đưa đại một cái tên nào đó ra, Obama chẳng hạn, hay ít nhất cũng là Britney Spears. Có vẻ như Miley cũng có cùng ý nghĩ như tôi nên cậu ấy chiếu Oliver với một cái nhin vừa ngạc nhiên vừa hơi ghê ghê.
Xong, cậu ấy rùng mình để đuổi cái ý nghĩ trong đầu ra và nói: “Mình biết là các cậu sẽ không đoán ra mà. Đó là…” rồi cậu ấy hít một hơi dài để thêm phần kịch tính, cậu ấy còn đệm tiếng trống vào nữa chứ.
“Nói gì thì nói đi, sốt ruột quá” tôi nói.
Cậu ấy nhìn quanh “Jonas Brothers” Đó là một kiểu vừa hét vừa thì thầm. Nhưng tôi thì thật sự là không cầm nổi.
“AAAAAAHHHHHHHHHHH” thế là cả cái sảnh tràn ngập tiếng hét của tôi. Mọi người quay lại nhìn nhưng tôi không quan tâm.
“Lilly, im đi. Cậu muốn làm lộ bí mật của tớ hay sao?” Miley thì thầm một cách trách móc.
“Tớ xin lỗi. Nhưng còn vụ Jonas Brothers là thật à?”
“Ừ. Này, nhắc đến chuyện đó, chiều nay, các cậu đến trung tâm mua sắm với tớ nhé?” cậu ấy hỏi “Các cậu đã nói không với studio rồi, đừng nói không với trung tâm mua sắm nữa” giờ thì nài nỉ.
Tôi nghĩ một lúc. Chắc cũng chả có gì đợi mình ở nhà đâu nhỉ. Tôi bèn trả lời “Được rồi”
Miley quay sang Oliver “Ollie?” Cậu ta đang suy nghĩ.
“Thôi nào, Ollie, bọn này biết là cậu hết hạn cấm túc từ ngày hôm qua rồi mà” tôi cũng thêm phần.
“Không phải tớ đang nghĩ về chuyện đó. Tớ là con trai, còn lâu mới đến mấy cái chỗ đấy. Mà các cậu có bao giờ cần nhờ tớ tư vấn đồ đâu?” cậu ta lí sự.
“Thôi nào” Miley nói một giọng rất ngọt ngào, khó có ai có thể cưỡng lại được “Nếu chiều nay cậu đi, tớ hứa sẽ kể hết, không sót một chữ nào trong việc JB đến studio ngày hôm qua”
Lại còn kèm thêm điề kiện béo bở ấy thì ai dại gì từ chối. Vậy là Ollie gật luôn.
KHI TAN HỌC:
Miley’s POV:
Khi đang chờ Lilly và Oliver gọi điện về nhà, những gì đã xảy ra hôm qua diễn biến lại một lần nữa ở trong đầu tôi. Tự nhiên đầu tôi lại nghĩ đến những hành động kì quặc của Nick từ hôm qua lẫn hôm trước đó nữa. Cậu ấy sao vậy nhỉ? Tôi nghĩ thầm. Nhưng ngoài chuyện đó ra, cậu ấy thật dễ thương. Cả Joe nữa. Còn Kevin, anh ấy thật là chững chạc. Chẳng trách anh ấy lại có thể làm anh trai của hai người em như Nick và Joe. Anh ấy có thể tư vấn cho mình về chuyện tình cảm. Anh ấy chắc chắn sẽ là một người anh trai tốt hơn lão Jackson nhà mình. Chắc chắn là như vậy.
Đang nghĩ dở thì một bàn tay đập lên vai tôi làm tôi giật nẩy mình. Hóa ra là Lilly và Oliver gọi để nói rằng họ đã sẵn sàng.
“Đi chưa?” Lilly hỏi.
Tôi gật đầu. Thế là chúng tôi đến trung tâm mua sắm. Sao tự nhiên hôm nay nơi này có nhiều quần áo thế nhỉ?
“Lilly?” tôi gọi cô ấy.
“Sao?”
“Cậu có thể tư vấn cho tớ xem nên mặc bộ nào để đi lưu diễn không?” Tôi thật sự không thể chọn một mình với đống quần áo khổng lồ này. Cần có người hãm tôi lại, không cho mua quá nhiều.
Lilly giật mình quay sang “Chờ đã. Cậu đang đi mua quần áo cho buổi lưu diễn hả? Sao không mua vào ngày mai?”
Tôi nhìn lại cậu ấy “Đó là bởi vì tour lưu diễn của bọn tớ bắt đầu vào ngày mai chứ không phải ngày kia như dự kiến. Hôm qua, JB đến studio để dặn dò tớ những thứ cần làm và bọn tớ đã tập với nhau “We got the party” và “When you look me in the eyes”. Đó là hai bản song ca”. Tôi biết rằng ngay lúc này đây, hai người bạn của tôi sẽ giật mình một cách tiếc nuối và bắt đầu than trời than phận.
Như tôi dự đoán, họ há hốc mồm, mở to đôi mắt và bắt đầu.
Lilly: “Trời ơi, tại sao trời ghét con thế? Ít nhất cũng đừng bắt con phải dọn dẹp nhà cửa chứ. Nhà Brown thì để tối nay đến cũng được. Còn Jason có phá phách gấp đôi con cũng chấp nhận. Tai sao lại cứ phải là hôm qua?” Biết ngay mà.
Oliver: “Trời ơi, tại sao trời lại cho con một đứa em họ tên là Lauren hả? Sao trời không giết quách nó đi từ khi nó còn trong bụng dì Laura?” Giờ thì chửi rủa em họ.
Tôi liền lên tiếng can ngăn “Thôi, thôi. Tớ biết là các cậu hiện rất là căm ghét em họ của mình. Nhưng đừng có chửi rủa chúng nữa. Không có tác dụng đâu. Tớ đã từng thử như thế với Jackson rồi. Nhưng hãy nhìn xem, hắn vẫn là anh trai tớ”
Tôi chọn thêm được khoảng hai bộ nữa thì chúng tôi đi về nhà.BSB muôn năm! Love you foreverrrrrrrrrrrrrrrrr.
Thread Information
Users Browsing this Thread
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)














Đánh Dấu