Login now! Register Now!
Forgot Password?    The Facebook Platform
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!
Trang 2/3 Trang ĐầuTrang Đầu 123 Trang CuốiTrang Cuối
kết quả từ 16 tới 30 trên 44
  1. #16

    Mặc Định

    cho mình xin cái kịch bản " Hoài Linh bán báo " diễn chung với Việt Hương và Thanh Hằng.. đễ mình làm cái kịch bản diễn cho lớp nhằm 20/11 . thanhk trước.
    mail : tinh597174@gmail.com

  2. #17
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gởi
    14
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    em khong xem dc

    ma xem kich ban nhu the nao vay anh nhi?

  3. #18
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gởi
    14
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    ma cau co kich ban nao hai hay hay mot chut de minh cho lop minh dien ngay 20/11
    dc ko?
    minh cam on truoc nhe,,,,,,

  4. #19
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gởi
    14
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    phim nay minh nghi no se rat hay?
    thanks cac anh chi nhe?:

  5. #20
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gởi
    14
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    cau lam the thi moi nguoi muon can kich ban luon thi hoi kho do?ma can muoi bai viet de lam j chu , cau cu cho 5 bai cung duoc?

  6. #21
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gởi
    14
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    moi co 4 bai viet thoi sao lau wa vay?

  7. #22
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gởi
    14
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    anh la au duong tinh hay au duong tinh ca hai nghia ah?
    nghe cung duoc .ma cam on au duong tinh nhieu nhe>o dau lam j vay

  8. #23
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gởi
    14
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    ma cau con kich ban hai nao khac khong gui cho minh nhe de minh dien vai vo kich cho lop?

  9. #24
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gởi
    14
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    minh ko the nao download dc kich ban tuyen nhan vien
    cung ko the copy duoc.cau chi cho minh voi?

  10. #25
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gởi
    14
    Blog Entries
    1

    Mặc Định

    ai co kich ban hai nao hay ko?de dien cho ngay 20/11 gui cho minh voi nhe.minh xin cam on

  11. #26

    Mặc Định

    oi muộn rồi. giơ có kịch bản thì tập cũng chẳng kịp nưa rồi
    Chán Như Con Dán.....

  12. #27
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    Homeless
    Bài gởi
    3,138
    Blog Entries
    3

    Cool

    Thể theo lời yêu cầu của mọi người tớ copy luôn kịch bản EM ĐI TÂY ra đây.

    Em đi Tây

    Kịch nhí nhố cho các gala SV.
    Trong vở này có sử dụng một số bài hát xuyên tạc của anh chị em sinh viên du học Sydney, đặc biệt là các đoạn về Tèo của một số anh chị em hội VDS cũ năm 98. Không thể nhớ hết là của ai, xin credit các tác giả.

    ________________________________________

    (Trong một ngôi nhà, có một ông bố + bà mẹ đang ngồi. Bà mẹ đan len, ông bố đọc báo, ra vẻ gia đình hạnh phúc. Bỗng nhiên ông bố choàng dậy, vỗ đùi đánh đét một cái)

    - Ông bố: Bà ơi, phúc lớn rồi, phúc lớn cho cả họ nhà ta rồi. Tôi vừa đọc danh sách trúng tuyển đi du học nước ngoài này. Con Tiên nhà mình đc một suất đi du học tại Úc Đại Lợi rồi. Bà ơi, mừng quá, mừng quá, phen này phải khao lớn …
    - Bà mẹ: (Ngó tờ báo, mặt mừng rỡ): Trời ơi, thế là con mình nó sắp đc đi Tây học rồi đấy ông ơi, sắp được đi Úc Đại Lợn rồi, Úc Đại Lợn rồi. Đổi đời rồi, đổi đời rồi. (2 ông bà đứng lên nhảy cà tưng cà tưng).

    Có tiếng “e hèm, e hèm” rồi một thanh niên bảnh choẹ từ ngoài bước vào trong nhà. Thấy cảnh 2 ông bà đang ôm nhau mừng rỡ, chàng hứng chí cất giọng hát:

    - Cụ bà vẫn đẹp sao, cụ ông vẫn đẹp sao dù hàm răng không còn chiếc nào, dù da dẻ nhăn nheo như là da cóc, dù tay chân không còn ôm được nhưng vẫn còn trao nhau những chiếc hôn tình.

    (Đang hát thì ông già cắt ngang, quát):
    - Này cậu kia, cậu là ai mà vào nhà người ta hát bố láo thế hả?

    - Chàng trai: Ấy, hì hì, kính bác, cháu là Cú bạn giai của Tiên nhà ta. Hôm nay cháu tới thăm, xem 2 bác có đc khỏe ko ạ?

    - Ông già (giương kính nhìn khinh khỉnh): Ko dám, cậu ko hỏi thăm thì tôi ốm chắc.

    - Chàng trai (cười cầu tài, quay sang bà vợ): Chà, dạo này bác vẫn còn trẻ trung sung sức quá ạ ...

    - Bà vợ cười sung sướng, ông chồng lại trợn mắt: Cậu nói thế chẳng bằng tôi già khú với lại bất lực rồi chứ gì. Này nhá, đã có Viagra ...

    - Chàng trai (cắt ngang): Ấy kìa bác, sao bác nóng tính thế, cháu thấy nhà mình đang có tin gì vui cơ mà.

    - Ông bố (sực nhớ ra): À phải rồi (quay sang bà vợ), bà chạy đi gọi con bé Tiên về nhà ngay, chuyện lớn lắm, bà đi ngay đi ... (bà vợ lon ton chạy ra). Ông bố quay sang nhìn chàng trai với vẻ dò xét rồi quay ra đọc báo tiếp.

    - Ông bố (bâng quơ): Sao dạo này an ninh kém thế nhỉ, thanh niên toàn trộm cắp lừa đảo ...

    - Chàng trai (như đc gãi đúng chỗ ngứa): Đúng đấy bác ạ, an ninh kém quá, hôm nay cháu cũng vừa đọc có một lão già y như bác vừa .. ấy con nhà người ta xong ... đi tù rồi

    - Ông bố trợn mắt nghiến răng

    - Chàng trai: Mời bác hút điếu thuốc cho thơm mồm thơm miệng ạ ...

    - Cám ơn, ko có thuốc của cậu thì tôi thối mồm à. Thế cậu đến chơi hay có việc gì?

    - Dạ, chẳng là cháu với Tiên nhà ta cũng là chỗ tình cảm thân thiết, cháu muốn đến chơi hai bác để xin phép đc chính thức tìm hiểu con gái bác ...

    - Cậu gì này ... (Cú ạ), à cậu Cú này, tôi hiểu rõ ý định của cậu rồi. Cậu Cú, con gái của tôi đẹp như tiên, hiền như quỷ (ay da, hiền như Bụt), cậu có tài cán gì mà định vác cưa đến tán.

    - Chàng trai (đưa tay chỉnh cà vạt): Cháu rất đẹp trai, lại có tài đàn hát, biết cách kiếm tiền, và điều quan trọng là cháu yêu Tiên tha thiết.

    - Ông già: Đâu, cậu thử chứng minh cho tôi xem.

    - Chàng trai: cháu cũng là sinh viên như ai chứ bác tưởng (xách ra cây đàn ghi ta, gảy từng tứng tưng rồi cất tiếng hát):
    Đời sinh viên có cây đàn guitar
    Nhờ ghi ta mới quen 1 thằng cha
    Nó như một ông già
    Có ngôi nhà rất xa
    Tôi vẫn thường sợ ma
    Đời sinh viên có cây đàn Piano
    Nhờ Piano mới quen được một cô
    Nó như một con rồ
    Cứ suốt ngày líu lô
    Giống như một bà bô
    Đời sinh viên có cây đàn Violon
    Nhờ violon mới quen được một ông
    Răng không còn cái nào
    Thế nhưng lại lắm lông
    Giống như con kỳ nhông
    Đời sinh viên có cây kèn Tropol
    Nhờ kèn tropol mới quen một thằng ôn
    Hôi như một con chồn
    Thế nhưng lại rất khôn
    Chết không ai thèm chôn

    - Ông già (Trong lúc hát vẫn lắc lư theo điệu nhạc, tới lúc chàng trai hát xong thì nghe ông già hát nho nhỏ: "Đời Năm Cam có cây Đồ Long Đao, nhờ Long Đao mới lên làm đại ca ... " (chàng trai lại gần rụt rè kéo áo mới tỉnh) Cũng tạm đc đấy, thế cậu định kiếm tiền lo cho gia đình bằng cách

    - Chàng trai: Dạ thì cũng nhờ hát hò ạ. Mỗi lần xách đàn, thêm cặp loa với cái kính râm đi ra đường là cháu kiếm đủ tiền ăn 1 tuần cơm bụi đó bác (hát)
    Đời tôi ăn xin bao năm qua vẫn ăn xin
    Đời tôi ăn xin bao năm qua vẫn không tiền
    Đời tôi ăn xin nên tôi là Cái bang
    Nên tôi là ăn mày, dù rằng tôi chẳng lỗi chi
    Đời tôi ăn xin bao năm qua vẫn ăn xin
    Đời tôi ăn xin bao năm qua vẫn không tiền
    Đời tôi ăn xin nên tôi là Cái bang
    Tôi quen rồi những chuyện xin tiền chẳng ai muốn cho
    Tôi quen tôi đã quen rồi em khi chó nhà người ta xua cho tôi chạy de kèn. Tôi quen tôi đã quen rồi em, giơ nón chồn chân đứng, mà người đời chẳng đoái thương. Tôi xin tôi chắp tay cầu xin, cô bác anh chị em, cho tôi năm xu một hào. Tôi xin, cô bác anh chị em, cho nữa, cho mãi, hai ba trăm tôi chẳng chê.

    - Ông già: Cậu Cú này, thôi cậu đừng mơ tưởng nữa, con Tiên nhà tôi trúng tuyển đi du học ở Úc rồi. Đây này, cậu xem báo đi, nó mới nhận đc học bổng của trường UNSW, trường đại học danh tiếng nhất nước Úc đấy.

    - Chàng trai sững sờ, tan nát, khóc rưng rức. Rồi cậu ta tươi tỉnh trở lại, tìm cách thuyết phục ông già ko cho con gái đi du học.

    - Bác ạ, đi du học gian nan cực khổ lắm, em Tiên nhà ta chưa chắc đã chịu đc đâu. Sang nơi đất lạ, con gái một thân một mình ko khéo hỏng mất. Bác đừng nên cho em Tiên đi du học bác ạ. Nhà ta chỉ có mỗi mình em, để em học trong nước là ổn nhất, 2 bác cũng có người nhờ cậy chăm sóc.

    - Tôi thì tôi ko lo người ở nhà, nhưng mà cậu bảo sinh viên du học khổ sở vất vả thế nào cơ, nói tôi nghe thử.

    - Thế này bác ạ, bạn cháu là Trần Tiến Tèo cũng đang du học ở Sydney, nó mới viết thư về cho cháu, để cháu đọc lại cho bác nghe cho nó người thực việc thực (giở ra một tờ giấy, mắt lim dim đọc):

    - Thân gửi bạn Nguyễn Hữu Cú. Từ hồi sang Sydney đến giờ ko viết thư cho bạn đc, tình hình học hành cuộc sống bên này bận rộn và nhiều khó khăn quá. Bên Tây có rất nhiều cái khác với làng mình:
    Bây giờ Tèo đã sang Tây
    Nhìn ô-tô chạy mà ngây cả người
    Nghĩ rồi Tèo sướng Tèo cười
    U ơi con đã thành người văn minh!
    Đi bên cạnh những building
    Tầng cao chót vót nghĩ mình trong mơ
    Ô kìa Tèo thấy bất ngờ
    Gái trai ôm ấp chẳng chờ cưới xin
    Thế rồi Tèo đứng Tèo nhìn
    Ngây ngây, ngất ngất chẳng tin mắt mình.
    Tây xanh mũi lõ đến kinh
    Quần thì thật ngắn đem mình ra khoe
    Ngực thì không có mái che
    Bụng thì hở rốn chẳng dè đến ai.
    Nghĩ đến lại thấy gai gai
    Làng mình mà thế chắc vài đứa điên!
    Sợ mình suy nghĩ luyên thuyên
    Tèo ta quyết định quay liền về ngay
    Học hành chăm chỉ hăng say
    Mau về giúp nước ngày ngày đẹp hơn.

    Nhưng ko đơn giản thế Cú ạ, nỗi nhớ nhà khủng khiếp ngày đêm hành hạ (cất giọng ngâm nga):

    Biển Coogee những buổi chiều
    Tèo ngồi Tèo nhớ cánh diều quê hương
    Xa rồi biết mấy vấn vương
    Thầy u, quê cũ, thân thương nhường nào
    Nhớ người em sáng hôm nao
    Tiễn Tèo nước mắt tuôn trào như mưa.
    Nhớ nhà, rồi cuộc sống vất vả đã khiến nhiều lúc Tèo lâm vào tệ nạn:
    Tèo ta giờ thích rượu chè
    Chơi bời đánh bạc chẳng dè thứ chi
    Rượu thì thích uống Whisky
    Bia thì vài box, kể chi mấy đồng
    Bây giờ trong túi nhẵn không
    Account không đến vài đồng nữa cơ.
    Lắm lúc Tèo nghĩ Tèo mơ
    Lô-tô vài triệu chẳng ngờ vận may
    Nghĩ đến lại thấy hay hay
    Học chi cho mệt, chẳng xay ra tiền.
    Uống rồi uống nữa triền miên
    Say xong lại ngủ chẳng phiền đến ai
    Cho qua ngày rộng tháng dài
    Mau mà về nước trổ tài kiếm "tiên".

    - Ông già: Chết chết, đến nông nỗi thế cơ à. Thế thì con bé nhà này sang bên đấy thì hỏng mất ...

    - Chàng trai: Vâng, còn quá thế ấy chứ ạ. Chẳng thế mà có ca khúc trứ danh "Đời đi Tây" để ghi dấu những ngày tháng gian khổ khi đi du học của sinh viên ta:
    Khi chưa sang Tây lòng bao mơ ước
    Khi sang bên Tây chẳng ước mơ chi
    Mì tôm ta húp sụt sà sụt sùi
    Mì tôm ta chén mà lòng ngậm ngùi
    Vì đã sang Tây
    Sang Tây sang Tây không quần không áo
    Sang Tây sang Tây bị cói trên vai
    Bà bô ra đón mà lòng sụt sùi
    Thằng con bé tí vừa còi vừa gầy
    Vì đã sang Tây
    Sang Tây sang Tây ăn mì 3 bữa
    Sang Tây sang Tây rửa bát như điên.
    Bà bô ra đón mà lòng sụt sùi
    Nhìn cô con gái vừa gầy vừa già
    Vì đã sang Tây

    - Ông già hoang mang: Thế thì có lẽ ko cho con bé nhà này đi du học nữa mất, cứ tưởng sung sướng đổi đời, ai ngờ ... (anh chàng cười đắc chí) ...

    Đúng lúc đó thì bà mẹ và cô gái vào, vẻ mặt rất vui mừng tíu tít. Chưa kịp nói gì thì ông bố đã chặn họng ngay:

    - Tiên con, bố vừa nghe anh Cú bạn con kể chuyện đi học ở bên Tây. Kinh khủng quá, bố mẹ không thể để con đi sang bên đó đc. Thôi ở nhà với bố mẹ con ơi

    Cô con gái cười: - Bố lại nghe anh Cú nói đùa chuyện gì rồi đấy ạ. Anh Cú là vui tính lắm nhá, có lần con đang (đỏ mặt lúng túng) đi trên xe Bus nghe anh ấy kể chuyện cười (bật cười hik hik) mà lăn cả từ trên giường xuống đất.

    Bà mẹ và ông bố kêu lên: Xe bus sao lại có giường với chiếu cái gì hở con
    Chàng trai vội lên tiếng gỡ nguy: Ấy, ý Tiên là muốn nói buồn cười lăn lộn ấy các bác ạ. Chứ chúng cháu có chuyện gì đâu (kéo cô gái ra một góc):

    - Em ạ, em đừng đi Tây, anh sợ mất em lắm. Sang đó rồi liệu em có về với anh ko em. Đời em nhiều may mắn, có nhớ anh chàng Cú nghèo này ko. Rồi em gặp ai đó, có nhớ anh chàng Cú nghèo này ko? (cất giọng sến bài Vùng ngoại ô)

    Cô gái: Ơ hay, anh này kì ghê, người ta sẽ về. Sẽ về là về với anh. Cớ sao, anh vội nghi em. Đợi khi thành đạt, anh ơi em sẽ về. (Hát theo điệu Chim sáo sang sông), em chỉ đi có vài năm rồi sẽ về với anh mà, đây là một dịp tốt cho tương lai chúng mình mà anh. Nhé anh (nũng nịu một hồi, chàng trai ngần ngừ gật đầu).

    Cô gái quay sang bố mẹ thuyết phục: Bố mẹ ơi, trước khi đăng kí xin đi du học con đã tìm hiểu cuộc sống bên đó rồi. Ở Sydney môi trường học tập rất tốt, các anh chị SVVN bên đó cũng rất đông đúc, mọi người đều thương yêu giúp đỡ lẫn nhau. Hàng năm đều có các hoạt động văn hóa, ko tệ như anh Tèo viết thư về kể đâu ạ. Bố mẹ cứ yên tâm cho con đi đi nhé, con lớn rồi mà.

    - Bà mẹ: Ừ, mẹ thì ủng hộ con, nhớ ngày nào con còn bé dại (hát):
    Ngày nào ngây thơ giờ sắp sang Tây

    Thấy con khả ố (ấy chết, hát lại, Thấy con con khả úy) lòng mẹ vui mừng
    Ngày xưa con bé con con
    Giờ đây con đã to to
    Mẹ luôn chờ mong con về

    Cô gái: - Con cảm ơn mẹ ạ, thế còn bố. Ông già ngần ngừ, rồi quay sang có ý hỏi chàng trai: Thế anh nghĩ thế nào, anh Cú.

    - Dạ thưa bác, ý em Tiên đã quyết thế thì cứ để em sang Tây lập nghiệp, cháu tin là em sẽ vượt qua đc mọi khó khăn. Còn ở nhà (quay sang cô gái tình tứ) em cứ yên tâm, thỉnh thoảng anh sẽ chay qua chăm sóc 2 bác như con cái trong nhà.

    Cô gái: Thế là mọi người đều đồng tình rồi nhé, mở tiệc ăn mừng con chuẩn bị sang Úc du học đi thôi.

    Cả nhà cười xòa, ông bố rót bia ra 4 cái cốc. Keng một tiếng trong giai điệu bài Đời đi Tây.

    Nguyễn Thành Vinh, 2002
    Cám ơn những thăng trầm của cuộc sống, đã cho tôi nếm đủ mọi mùi vị ngọt bùi, cay đắng của cuộc đời, để nhận ra cuộc sống này là vô thường... để từ đó bớt dần "cái tôi"- cái ngã mạn của ngày nào.

  13. #28
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    Homeless
    Bài gởi
    3,138
    Blog Entries
    3

    Cool Tấm Cám thời hiện đại

    Tấm Cám thời hiện đại

    Màn 1:


    Bối cảnh: Phía trước sân khấu trống biểu trưng cho đình làng. Phía sau là một cái bàn với mấy cái ghế trong nhà của Tấm Cám.

    Tiếng từ trong cánh gà đưa ra: Ngày nảy ngày nay, tại một trường nọ của xứ sở Kanguroo, có hai chị em cùng cha khác bố, cô chị tên Bùi Thị Lấm Tấm, cô em tên Bùi Như Cám sống cùng với dì ghẻ là mẹ của Cám…(tiếng nhỏ dần rồi mất)

    Có tiếng loa loa từ trong cánh gà vang dần lên. Rồi sứ giả của nhà vua vừa đi ra vừa rao qua cái loa cong veo như tù và:

    - Loa loa loa, chiềng làng chiềng chạ, thượng hạ tây đông, con gái phú ông, tên là….Ấy chết, quên-Dở lại cuộn giấy trong tay xem lại-Em nhầm, bà con thông cảm. Loa loa loa, bà con trên Under dưới Post các trường đại học Sydney nghe đây nghe đây. Nay bốn bể thanh bình, tình hình học tập yên ả, quốc vương VDS tổ chức hội hè Gala 2-0-0-có. Truyền cho dân chúng ai có thơ dùng thơ, ai biết hát thì hét, ai có ca vè hò kịch càng vui, ai không biết … không sao, (cười) mau mau đến dự hội Gala 2002. Loa loa loa loa….Đi vào cánh gà.

    Cô Cám tíu tít chạy từ trong cánh gà ra chỗ bàn ghế, gọi rối rít:

    - Mẹ ơi, mẹ ơi. Mẹ cho con đi dự Gala với mẹ nhé. (Bà mẹ Cám cũng ra) Nghe nói lần này có cả Hoàng tử VDS đẹp trai tham dự. Con mà đi thì có khi cái vẻ ngơ ngác Hoa chanh nở giữa vườn chanh-Thầy u mình với chúng mình chân quê lại lọt mắt chàng (ngâm kiểu hài hước). Ở xứ Úc lâu ngày chán cơm thèm phở, chán Mc Donald thèm miếng cà thiu là chuyện dĩ nhiên (cưòi hi hí, tay vuốt vuốt tóc, chớp mắt mơ màng)

    Mẹ Cám cũng mơ màng theo:

    - Ừ, cha bố cô (bẹo má Cám), mẹ nuôi cho ăn học mãi cũng phải kiếm lấy tấm chồng cho mát mày mát mặt mẹ. Làm thân con gái đi du học mà không mau mau quơ đại đc một anh là chống ề đấy cô ạ. Thôi chuẩn bị phụ tùng bôi trát vào, mẹ con ta đi trẩy hội Gala.

    Nói rồi hí hởn quay vào (làm động tác) tô tô trát trát ở phía sau. Cám bỗng ngập ngừng:

    - Này mẹ này, mẹ này - Mẹ Cám vẫn mải mê, Cám gắt (chú ý gây cười chỗ này) - mẹ này, làm sao bắt con Tấm ở nhà nhỉ. Nó nổi tiếng thong manh ham học, siêng đi làm part time nhất vùng này, Ai ai cũng bảo nó thảo hiền, nó mà đi thì con chỉ có nước … húp cháo chứ mơ gì lọt mắt xanh Hoàng Tử.

    - Ừ, làm thế nào bây giờ nhỉ. Mẹ Cám gãi đầu, -Hay là thế này - ghé vào tai con thì thào. Cả hai gật gù, mắt sáng lên rồi bà già cao giọng gọi:

    - Con Tấm đâu ra đây mẹ bảo. Tấm chạy ra, tay cầm quyển sách, tay cầm cái lược.

    - Mày định đi đâu thế hử, sao mà chải chuốt thế kia.

    - Con định học xong bài này rồi đi xem hội Gala, mẹ và Cám có đi kô.

    - Trời đất ơi, con cái nhà mới nứt mắt ra đã hội với hè. Định đi đong giai đấy phỏng? Thế kô có assignment nào để làm à?

    - Dạ con có, nhưng mà mãi đến hơn một tháng nữa mới due mẹ ạ

    - Mày kô đc đi đâu hết, ở nhà. Làm cho xong assignment đi rồi đi đâu hẵng đi. Con Cám nó có một cái Assignment nữa, ngày kia phải nộp rồi, mày phải ngồi nhà làm nốt cho nó luôn thể. Mày mà làm xong cho mày muốn đi lên giời cũng cho đi.

    - Nhưng….(Mẹ Cám quát)-Nhưng nhị cái gì, cá kô ăn muối cá ươn, mày có đi làm ngay kô thì bảo. Lần này mà con Cám kô pass thì mày chết tao, bài nó 30% đấy con ạ.

    Tấm chùi nước mắt, tấm tức quay vào bàn ngồi. Mẹ con Cám hể hả nháy nhau rồi đi ra.

    Tấm ngồi giở sách loạt xoạt một lúc, viết viết vài chữ, rồi ngồi thừ ra. Cuối cùng cô gục đầu xuống bàn khóc huhuhu.

    Chợt có tiếng ồ ồ ề ề như tiếng Bao đại nhân thăng đường, rồi một ông lão lụ khụ mặc quần sooc đeo kính đen cầm lưỡi hái tử thần (đạo cụ đã có) khệnh khạng từ trong cánh gà đi ra, tiến lại gần Tấm hỏi:

    - Làm sao con khóc. Ta là Bụt đây

    Tấm ngẩng đầu lên, ngạc nhiên hỏi:

    - Làm gì có Bụt, ông là ai, đừng có lừa nhé.

    Bụt ngẩn người ra ngạc nhiên, rồi vừa sờ soạng túi áo túi quần vừa đáp:

    - Chết thật, ta là Bụt hay hiện lên cướp, à quên, giúp người đây mà. May quá, hôm nay ta có mang theo thẻ Bụt đây (móc túi đưa ra cho Tấm, Tấm cầm xem, gật gù). Bụt quay ra phía khán giả chép miệng: Thời buổi chuối quá, đến Bụt mà cũng không tin nữa.

    Tấm xem xong, nửa tin nửa ngờ (chú ý liếc kiểu ta đang còn nghi ngờ lắm đây):

    - Sao Bụt lại có ở đây đc ạ, con tưởng chỉ có bên VN hồi xưa thôi?

    - À, tại vì bây giờ thiên hạ thấy ta hiện lên là đòi hỏi vùi dập thân già nhiều quá, nên ta đành sang Úc nương thân, luôn thể học ít lập trình, để sau này còn về tính toán làm ít program Bụt tự động trên Internet. Chứ Bụt chỉ làm tay trái thôi, cơ cực lắm.

    Tấm nhìn Bụt hỏi vẻ ngạc nhiên:

    - Sao Bụt lại cầm lưỡi hái thế ạ

    - À, đang đánh cờ với lão thần chết, nghe tiếng khóc vội chạy đi ngay, quơ nhầm. Con tính, vừa xin đc Úc nhợn cái giấy phép hành nghề, lại nghe thấy con khóc lóc thảm quá, còn trẻ thế này, lại xinh thế này, hihihi (lại gần ra vẻ ve vuốt Tấm) có gì mà đau khổ thế hở con.

    Tấm lườm Bụt một cái, rồi ngẩn ra nghĩ, đổi giọng:

    - Dạ thưa Bụt, con muốn đi dự hội mà dì con chẳng cho. (Liếc Bụt, nũng nịu) Bụt ơi, bụt à, giúp con với, con nào dám quên ơn.

    Bụt ngẩn ra vẻ si si, cười:

    - Rồi, cứ ngoan đi rồi gì ta cũng giúp

    - Tấm làm ngay: Bụt giúp con làm mấy cái ass cái ạ

    - Chết, ass iếc gì ở đây, mất vệ sinh quá (Xua tay chạy lùi ra xa)

    – Không, assignment cơ

    – Úi giời ơi, thôi nhá, cái khoản đấy ta ngại lắm. Trường mà biết nó đuổi cổ thì chết.

    - Tấm cưòi tình, tiến lại gần Bụt huých một cái, rồi một cái nữa (cho xin tí trống giật kèm các cú huých ở chỗ này). Bụt cười sướng, Tấm bồi thêm:

    - Nhé Bụt nhé

    - Bụt ậm ờ, rồi chặc lưỡi: Để ta về sai đám đệ tử làm hộ vậy. Nhớ trả ơn đấy nhé.

    Tấm cười, nửa hứa hẹn nửa đắc chí, rồi chạy lại bàn rút một cái Keycard to tướng ra, kiểm điểm tiền nong, xong biến đi, cái Keycard rơi ra (-Con đi Bụt ạ). Đúng lúc đó trong cánh gà có tiếng hô:

    - Bụt ơi có cô gái trẻ đẹp đang ngồi khóc ở Maccurie kìa.

    Bụt hí hửng chạy đi. Miệng lẩm bẩm:

    - Ta phải đi ngay thôi. Chết chết, mới mở hàng mà đắt khách quá.


    Màn 2:


    Từ trong cánh gà, Hoàng tử VDS xuất hiện, bên cạnh có mõ (sứ giả) theo hầu. Đám đông bâu xung quanh xầm xì:

    - Chà, rậm râu sâu mắt quá nhỉ!

    - Ngài trông mới oai vệ làm sao, như con gà sống thiến nhà em í. (Cho xin nhạc bài Gà mà không gáy…)

    Hoàng tử đi đi lại lại giữa mọi người, rất oai vệ. Bỗng nhiên ngài dừng lại, lắng nghe tiếng tít tít , rút điện thoại ra xem rồi quát:

    - Sứ giả đâu?

    - Dạ!

    - Ra xem có gì ở quanh đâu đây thế này, mà máy dò nhôm sắt vụn chai lọ, dép nhưa hỏng kiêm mố bài của ta kêu inh ỏi lên như vậy? (Lúc HT rao, sứ giả đế theo)

    Sứ giả ra nhìn ngó, nhặt lên một cái Keycard to đùng, quay lại bẩm:

    - Thưa điện hạ, một cái keycard kếch sù ạ. Chắc trong này có ối xiền.

    Hoàng tử vồ ngay lấy cái keycard, đứng lùi ra một góc lẩm bẩm:

    - Ừ, cái máy dò của ta kêu to thế cơ mà. Tên chủ nhân: Bùi Thị Lấm Tấm. Tên này thì chắc là xinh. Lại lắm tiền. Dạo này ngân khố VDS chi cho vi hành tới Karaoke ôm hết sạch. Bổ sung đc nguồn tài chính này vào quỹ thì có mà xả láng ô kê mới chả ôm. Nói đoạn quay lại quát:

    - Sứ giả đâu, truyền cho đàn bà con gái đi xem Gala, ai đánh rơi Keycard đến đây nhận lại của rơi, lấy máy ATM của ta ra đây bắt thử ngay PIN number. Dạo này đồ nhân xằng, hàng giả hàng nhái gái VN giả gái Hàn Xẻng nhiều lắm, phải cẩn thận. Truyền thêm rằng nếu đó người đó chưa có chồng thì ta sẽ xin cầu hôn, về làm Hoàng hậu tương lai của vương quốc VDS.

    Đám đàn bà con gái ồ lên một lượt rồi tung hô: VDS vạn năm, hoàng tử 9000 năm, hoan hô!

    - Máy ATM đc từ từ đẩy ra. Đó là một cỗ máy giống hệt như người với chỗ đút keycard dằng mồm, hàng nút bấm ở bụng và loa bên tai. Đám dàn bà con gái nhốn nháo thì thào với nhau: Thử không - Thử chứ, có mất ếch gì đâu mà sợ

    Lần lượt từng người vào nhét keycard vào miệng ATM, sau đó bấm bấm thử mấy cái lên bụng, ghé tai thì thầm (Vừng ơi mở ra, đậu xanh ơi mở ra, hạt sen ơi mở ra…vv). Bao giờ máy cũng nhả card ra và gào lên bằng giọng nghèn nghẹt: Incorrect password. Chú sứ giả đứng bên lại quát: Chuyên chuyển, không phải của mình cứ nhận bừa.

    Trong khi đó mẹ con Cám cũng vừa đến, thấy thế liền bàn tính. Mẹ Cám đứng bên ngoài rút Mobile ra gọi:

    - Alô, chú Gạo Tẻ đấy à. Ừ, chị đây. Chị bảo này, chú hack ngay cho chị cái PIN number của con Tấm nhà chị nhé. Vâng, ở Sạch sành sanh Bank chú. Tên Bùi Thị Lấm Tấm. (Đợi một lúc) Rồi, rồi, xong, có gì chị bù chú sau. Một chầu Nhẩm trà Chine Town, ồ kế?

    Xong, lại thì thầm vào tai Cám. Cám đầy tự tin bước đến ấn khọt khẹt vào máy, rồi thì thầm: củ chuối ơi, mở ra. Máy khọt khẹt một cái rồi kêu lên theo điệu Một con vịt xoè ra hai cái cánh. Sứ giả mừng rỡ, nói:

    - Đây rồi, chủ nhân đây rồi. Bẩm điện hạ, đây ạ, ATM đã nhận.

    Hoàng tử khoái chí hét to:

    - Quân bay đâu, rước ngay nàng về cung làm lễ cưới.

    Bỗng nhiên Tấm hốt hoảng chạy vào, kêu rối rít:

    - Khoan khoan, xin Hoàng tử hãy tạm dừng gót ngọc (cải lương) Để tiện thiếp đây phân tỏ í I đôi lời… (cho tí giai điệu vọng cổ)

    Hoàng tử dừng lại. Tấm làm luôn:

    - Bẩm điện hạ, oan ức lắm ạ, cái Keycard đấy của con. Chả biết thế nào mà Cám lại nhận bừa như vậy, phí cho cái công con ki cóp làm part time mấy năm trời lắm ạ.

    Mẹ Cám xông ra:

    - Bẩm, con này nó nói láo. Nó là Cám, con ghẻ tôi, học nhiều đầu óc mụ mị, l xin điện hạ đừng nghe nó.

    Tấm lại phân trần: Rõ tôi là Tấm ạ. Chả thế mà ngày xưa nó đã từng lừa tôi để chiếm cái yếm đào là: Tấm ơi Tấm, đầu chị lấm, chị gội sunsilk kẻo về dì mắng. Từ đấy mới chết tên Lấm Tấm.

    Tấm kêu: Đằng kia mới là Cám, tôi là Tấm. Mẹ ghẻ: Mày Cám/ Cãi nhau: Tấm Cám/Cám Tấm.

    Sứ giả cầm cái loa to tổ bố ra hét vào tai hai người:

    - Thôi, thôi ngay. Có phải liên hiệp xí nghiệp dần sàng đâu mà Tấm mới chả Cám. Cô kia, kiện cáo cái giề. Có giỏi thì ra nạp PIN number coi nào.

    Tấm gạt nứơc mắt ra ấn PIN number. Điệu Một con vịt lại vang lên. Hoàng tử và sứ giả gãi đầu gãi tai, kéo nhau ra một góc bàn bạc.

    Hoàng tử: Uhm, khó nghĩ nhỉ. Thôi không sao, ta quyết định lấy cả hai cô. He he mình thông minh vật (Hát “Đời tôi cô đơn 2 tay khoác 2 cô)

    - Sứ giả: Giật ngay áo hoàng tử thì thầm: - Ấy chết điện hạ ơi, đây là nước Úc, ngài vi phạm luật một vợ một chồng không sợ SIDA, khéo có nước đi tù, biến đâu lại còn cắt luôn cái chức năng…chức năng sinh sản.

    Hoàng tử gật gù: - Chết chết, thế thì còn làm ăn được gì nữa. Tiếc quá, mía ngon định đốn cả cụm mà… Làm sao bây giờ nhỉ ?

    - Sứ giả: Bẩm, trong hai cô này có một cô là Tấm. Con nghe nói Bùi Thị Lấm Tấm học giỏi nhất vùng, thông minh như con tinh tinh. Nay để con thử tài chúng nó cho điện hạ nhận rõ đồ Lô can. Ai thắng thì ta rứơc về quản Tam cung lục viện luôn thể.

    .

    - Hoàng tử: Okê, khá lắm, chính hợp ý ta. Haha

    Sứ giả ra: Hai cô kia. Bây giờ ta thay mặt Hoàng tử ra câu đố thi tài hai cô. Ai thể hiện tài thông minh xuất sắc chính thực là Tấm, hoàng tử sẽ rước về cung làm lễ. Nghe đây, câu hỏi dựa theo cái chết bất ngờ. Ai thua là xách va li, à quên, xách dép về làng không làu nhàu bàn cãi.

    Phần thi văn nghệ: Mỗi người hãy tự sáng tác một câu thơ thể hiện cuộc sống trong vương quốc VDS, mỗi người đi bảy bước để làm thơ.

    Tấm: nghĩ ngợi mơ màng, Cám đắc chi cười luôn. Khán giả đứng hai bên cổ vũ: Chị áo xanh cố lên, chị áo đỏ cố lên kiểu chương trình vườn cổ tích. Tấm Cám đi 3 bước ngược nhau, 3 bước về phía nhau, đụng mặt lừơm nhau một cái rồi lại quay đi.

    Cám xung phong trước:

    Nhà em ở Marrickville
    Sáng ngày đi học con cừu nó beeeeeeee (rống inh)

    Mẹ Cám khen ngay: trời con tôi giỏi quá, làm cả thơ lục bát lục nồi nữa cơ đấy

    Tấm đi bước một. Cả hội khán giả cùng đếm: 1, 2, 3…6, 7. Tấm đọc luôn:

    Gió đưa mùi Mc la đà
    Tiếng chuông xe điện, cánh gà KFC

    Hoàng tử: Hay, hay, tài quá là tài, mỗi cô một vẻ, mười phân vẹn mười (quay sang hai cô cười kiểu kô muốn bỏ cô nào)


    Sứ giả: Bây giờ là câu hỏi tiếp theo, Ai thua là hết luôn đấy. Sau cuộc thi tài vừa qua, hai ngươi mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười. Vậy còn câu hỏi cuối cùng, về phần Hiểu biết xã hội ai trả lời đc sẽ thành Hoàng hậu tương lai: Hãy ghi ra giấy ý nghĩa của tên gọi vương quốc ta, VDS. Làm thiên hạ mẫu nghi phải cho tường tên gọi nước.

    Tấm hí hoáy viết vào giấy. Cám và mẹ thì thà thì thào. Bà mẹ chí vào đầu con một cái, rồi giằng bút viết.

    Sứ giả: Hết giờ, hai ngươi hãy trình kết quả.

    Tấm Cám đứng như bày hàng, giơ cao tờ giải đáp. Vẻ mặt Cám đầy hí hửng.

    Trên tờ của Cám ghi: VDS=Vietnamese Dynamic Student

    Tờ giấy của Tấm ghi: VDS=Violence Drug Sex

    Hoàng tử nhảy lên hét: Thông minh quá, sáng tạo quá (chỉ Tấm thật) toàn thứ ta thích, thật đúng với tôn chỉ của vương quốc ta. Quân bay đâu, rước nàng về dinh cho mau. (Nhạc Rước nàng về dinh)

    Kết màn:

    Mẹ Cám dắt con lủi thủi sau đám hội, an ủi:

    - Thôi để Gala sang năm con ạ. SV tài năng này sang Úc cả, thiếu gì chàng. Sang năm, con nhơsssssss (quay lại vẫy chào khán giả)

    Nguyễn Thành Vinh, 2002
    Cám ơn những thăng trầm của cuộc sống, đã cho tôi nếm đủ mọi mùi vị ngọt bùi, cay đắng của cuộc đời, để nhận ra cuộc sống này là vô thường... để từ đó bớt dần "cái tôi"- cái ngã mạn của ngày nào.

  14. #29
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    Homeless
    Bài gởi
    3,138
    Blog Entries
    3

    Mặc Định Tuyen nhan vien

    Tuyển nhân viên


    Nhân vật:

    - Giám đốc công ty: To cao đen hôi, mặc một chiếc quần đùi chim cò loang lổ, trên mặc comple thắt cà vạt màu vàng chóe, kính một mắt trắng một mắt ... dâm

    - Nữ thư kí 1: Váy ngắn, áo pull trên ngực có dòng chữ Double Hill ^_^ tay cầm laptop.

    - Nữ thư kí 2: Quần jean, đeo túi xách, tay cầm mobile rất to.

    - Candidate người Mỹ: Tóc vàng chóe vuốt keo ngược, to cao, ăn mặc hippie.

    - Candidate người Pháp: Ăn mặc lịch sự hào hoa, ra dáng con người có văn hóa.

    - Candidate người Việt Nam: Áo cắm thùng nửa mảnh, đầu một bên chải gọn gàng đẹp đẽ, một bên bù rối, quần một bên dài một bên ngắn (quần khóa kéo bỏ một ống), một bên đi giày một bên đi dép lê trắng.

    - Bối cảnh: Bàn giám đốc có điện thoại và một cái biển đề: Giám đốc công ty đa quốc gia Do Phuc Du.

    Mở màn

    - Đèn sáng, trong cánh gà có tiếng con gái nũng nịu: "Kìa anh, buông em ra, người ta nhìn thấy hết bây giờ. Thôi, em xin ... thôi ... nữa ... mà"

    - Giám đốc khệnh khạng đi ra, 2 tay ôm 2 cô thư kí nhìn như sắp bị gãy xương bởi thân hình to béo bệ vệ của giám đốc. Gd nặng nề ngồi xuống bàn làm việc, tay vẫn ôm 2 cô 2 bên, chân gác lên bàn, miệng hát ông ổng:

    Đời tôi ngon trai nên 2 tay xách 2 cô
    Đời tôi ngon trai bao nhiêu cô cứ theo hoài

    [Phone ringing]
    [Thư kí 1 nhấc điện thoại, giám đốc vẫn tít mắt hát]
    [Thư kí 1 Alooo rất đanh đá và đỏng đảnh, rồi bỗng chợt tái mặt, suỵt rồi áp vội điện thoại vào miệng giám đốc]

    - Giám đốc (đang say sưa): Đời tôi cô đơn nên tôi chỉ biết yêu ... Eemmmm, ơ kìa eemmm, anh đang hát anh chỉ yêu có mình ... eemmm (dài giọng nửa nịnh nọt nửa sợ hãi)

    - [Ngẩn mặt ra một tí, dáng điệu khúm núm] Ừ, anh biết rồi, biết rồi, để anh về anh bóp tay cho nhá. Sáng nay anh bận rồi. Ừ, anh phải có mặt để tuyển chọn nhân viên mới cho công ty, chứ mấy đứa thư kí vừa già vừa xấu vừa hư hỏng ở chỗ anh thì anh để mắt làm gì [bị 2 cô kẹp 2 bên kéo tai ko thương tiếc] Aaiiis, đâu có, anh chỉ muốn hôn em một cái .... Iiiiis, à ko, anh nói anh chỉ muốn ôm em một tí ... ừ ừ đc rồi, tạm biệt con cừu nhỏ dễ thương của anh. [dập máy điện thoại]

    - 2 cô thư kí cùng hè nhau xách tai ông giám đốc, tay kia nhéo hông, miệng nguýt [đồng thanh]: Ôi con cừu nhỏ dễ thương của em ...

    - Giám đốc [nhăn nhó]: Các em phải thông cảm, con mụ béo nhà anh nó mà biết đc thì chưa biết chừng nó xé xác anh cho các em đc ăn món thịt cừu chấm nước mắt ... Thôi ta bắt đầu vào việc nhỉ ...

    - Thư kí 2: Sợ mụ già rồi chứ gì

    - Giám đốc: Thôi nào, lát nữa anh đền cho, bây giờ em ra mời các ứng cử viên vào đây.

    - Thư kí 2 ưỡn ẹo đi ra như trên sàn catwalk, thư kí 1 tiến lại nhổ tóc sâu cho giám đốc rất tình tứ. Giám đốc lại lim dim mắt mơ màng, miệng rên ư ử theo điệu nhạc Đời tôi cô đơn ...

    - Thư kí dẫn 3 chàng xếp hàng đi vào: Thưa giám đốc, đây là 3 ứng cử viên sáng giá nhất cho chức vụ trợ lý trong công ty ta. [quay sang 3 người] Đây là anh Bin la Bush người Mỹ, số đo 3 vòng 85-120-85 yêu bia rượu ghét thể thao, đây là anh Zinedin Pê đan người Pháp, số đo 3 vòng 90-90-90, rất galant với phụ nữ và khỏe như lực sĩ, cuối cùng là anh Nông Văn Dền đến từ Việt Nam, số đo 3 vòng 60-60-60, tính tình mộng mơ, yêu màu tím và quý trọng sự chân thành trong tình bạn ... (Các candidate đi qua đi lại như thi hoa hậu)

    - Giám đốc gật gù: Ừ ừ, nhìn cũng đc đấy.

    - Người Mỹ [nhanh nhảu tiến lên trước]: Xin kính chào ngài giám đốc Fuck You ...

    - Giám đốc [tím mặt, vỗ bàn hét]: A thằng này láo, dám chửi ông à, ông là là ông ...

    - Thư kí 1 vội kéo áo giám đốc: Ấy ấy anh bớt nóng, tên anh trong tiếng Tây nó đọc như thế, anh đừng giận. Nhìn chàng Mỹ này cũng to cao đen hôi đấy chứ ... của này thì phải biết [giám đốc hầm hừ]

    - Người Pháp chen lên nói: Kính chào giám đốc, đúng là tên ngài trong tiếng Tây thế đấy ạ, Fuck You, chính thế đấy ạ.

    - Giám đốc: Anh là người Pháp sao nói tiếng Việt Nam sõi thế, hay lại Pháp thịt cầy giả chó [cao giọng, nói xong liếm mép].

    - Người Pháp: Da thưa, tôi có một phần là người Việt Nam. Ông cố nội của bà dì bên họ đằng ngoại của cháu gái ông chú tôi là người Việt Nam, nên có thể nói tôi là đồng hương với giám đốc.

    - Giám đốc: Thế anh có biết nói tiếng Pháp ko.

    - Người Pháp: Có chứ, rất dễ thưa giám đốc [quay sang phía thư kí] Co dua mon toi xoa [liếc tình]

    - Giám đốc [lại đập bàn]: A, người Pháp mà bất lịch sự thế à, dám sexual harassment với thư kí của ta à. Có còn muốn vào công ty ko thì bảo.

    - Thư kí đỡ lời: Ấy chết giám đốc, anh ấy khen thư kí của giám đốc rất xinh đẹp chứ có gì đâu ạ [đong đưa với anh chàng Pháp] - Giám đốc hậm hực mắt gườm gườm nhìn mà ko biết làm gì.

    - Anh chàng người Việt nãy giờ đứng chắp tay sau đít, tủm tỉm cười, bây giờ mới lên tiếng [e hèm]

    - - Thưa giám đốc, quả thật ngài rất tài giỏi mới tạo dựng nên đc cơ nghiệp công ty như ngày nay, ngài lại có 2 cô thư kí rất xinh đẹp nữa [thở dài], bây giờ chỉ cần ngài có một trợ lý tuyệt vời như tôi đây nữa là mọi chuyện đều hoàn hảo.

    - - Giám đốc à à như chợt nhớ ra câu chuyện, ngả người ra sau gọi: Các emmmmm ...

    - - 2 thư kí: Daaaajjj. Thư kí 2 bước ra nói: Hôm nay công ty đa quốc gia tuyển người mới vào vị trí trợ lý giám đốc, có quyền rất lớn trong công ty, nên tiêu chuẩn chọn lựa rất khắt khe. Yêu cầu các ứng cử viên hãy chứng tỏ tài năng của mình, giám đốc sẽ đích thân lựa chọn. Sẽ có 3 vòng thi bao gồm: Kiến thức xã hội - Sự sáng tạo và Tài năng.

    - - Thư kí 1: Phần thi thứ nhất là Kiến thức xã hội. Mời giám đốc đặt câu hỏi ạ.

    - - Giám đốc: Trợ lý của ta phải là người hiểu ta nhất. Niềm vui thích duy nhất của ta là phụ nữ, cho nên câu hỏi cũng về đề tài phụ nữ:

    - Câu 1: Cơ quan nào quan trọng nhất của người phụ nữ

    - - Người Mỹ [nhìn 2 cô thư kí cười phe phé]: Thưa giám đốc, ngài cũng biết quá rồi còn gì, chính là cái mà ai cũng biết là cái gì đấy ạ.

    - - Người Pháp [tỏ vẻ kinh sợ]: Thưa giám đốc, là người Pháp, tôi từ chối trả lời một câu hỏi xúc phạm đến phụ nữ thế này.

    - - Người Việt Nam [huýt sáo, mặt tỉnh bơ]: Thưa giám đốc, đó là Tổng hội liên hiệp phụ nữ quốc tế ạ [giám đốc gật gù, 2 anh kia ngớ ra vì kinh ngạc]

    - Câu 2: Một siêu nhân người Mỹ, một người đàn bà thông minh người Pháp, một người đàn ông người Việt Nam ở trên một hoang đảo, lương thực rất hạn chế, ai sẽ sống sót.

    - - Người Mỹ (cười khinh khỉnh): Dĩ nhiên siêu nhân người Mỹ sẽ sống rồi.

    - - Người Pháp (thở dài): phụ nữ người Pháp sẽ làm cho 2 chàng kia đánh nhau chí tử mà chết, còn lại một mình sống sót.

    - - Người Việt Nam: Siêu nhân với lại phụ nữ có đầu óc thông minh chỉ có trong tưởng tượng và phim ảnh chứ làm gì có thực, người đàn ông VN mới sống sót.

    - - Giám đốc lại gật gù, hai cô thư kí thì lườm nguýt.

    - Phần thi Sáng tạo:

    - - Giám đốc: Phần thi này chỉ có một câu hỏi. Ai có phương pháp sáng tạo nhất cho phần marketing của công ty sẽ đc tuyển. Hiện nay công ty đang sản xuật một loại máy giặt mới, các anh thử nghĩ ý tưởng cho chiến dịch quảng cáo trên truyền hình xem nào.

    - - Người Pháp (suy nghĩ một chút rồi tranh nói trước): Thưa giám đốc, tôi sẽ cho một diễn viên xinh đẹp như hai cô em đây (hai cô thư kí cười e lệ) giặt quần áo, một chiếc sơ mi bẩn thỉu bỏ vào máy giặt, rồi lấy ra một chiếc sơ mi trắng tinh như mới.

    - - Giám đốc: Ý tưởng gì mà cũ thế, đúng là xưa như trái đất, Pháp có khác.

    - - Chàng Pháp cúi đầu đau khổ

    - - Người Mỹ (cười đắc chí): Thưa giám đốc, tôi có ý tưởng lạ hơn nhiều. Tôi sẽ bỏ vào máy giặt một chiếc sơ mi hoa, lấy ra một chiếc sơ mi trắng tinh như mới. Thế khán giả mói biết máy giặt của ta mạnh như thế nào.

    - - Giám đốc: Ơ hay, thế thì ai còn dám đem đồ hoa hoét đi giặt nữa hả anh kia

    - - Chàng Việt Nam bấy giờ mới lên tiếng: Thưa giám đốc, tôi có ý tưởng như thế này ... (ngập ngừng) ... có hơi dã man một tí

    - - Hai cô thư kí đồng thanh: Nói đi

    - - Chàng Việt Nam: Tôi sẽ tuyển một diễn viên da đen nhìn giống Mai Cồ Jắc Xông, sau đó tôi nhét chàng da đen này vào trong máy giặt. Một lúc sau tôi mở máy giặt ra, từ trong đó chui ra Mai Cồ da trắng.

    - - Giám đốc: Tuyệt, tuyệt. Không còn gì để nói. Các em đâu, mau làm hợp đồng cho ta.

    - - (Giám đốc theo 2 thư kí ưỡn ẹo đi vào, để lại chàng VN đang an ủi hai bạn còn lại trong tiếng nhạc Thriller của MJ.

    Nguyễn Thành Vinh, 2003
    Cám ơn những thăng trầm của cuộc sống, đã cho tôi nếm đủ mọi mùi vị ngọt bùi, cay đắng của cuộc đời, để nhận ra cuộc sống này là vô thường... để từ đó bớt dần "cái tôi"- cái ngã mạn của ngày nào.

  15. #30

    Mặc Định

    ai có kịch bản về tình yêu hiên đại ko mình cần gấp mà

Trang 2/3 Trang ĐầuTrang Đầu 123 Trang CuốiTrang Cuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •