Login now! Register Now!
Forgot Password?    The Facebook Platform
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!
kết quả từ 1 tới 8 trên 8
  1. #1
    TronHocLamTho's Avatar
    TronHocLamTho vẫn chưa có mặt trong diễn đàn |.Ngày mới & Nắng lên.|

    With no competitor | DPG √ô Đối
    Designer of the month


    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    Đêm Trắng...
    Bài gởi
    519
    Blog Entries
    1

    Unhappy Con chim vành khuyên (1962)

    Con chim vành khuyên - 1962




    Đạo diễn: Nguyễn Văn Thông, Trần Vũ
    Diễn viên: Tư Bửu, Tố Uyên, Thúy Vinh

    Giải thưởng:

    * Giải đặc biệt cho phim ngắn tại LHP Carlovy Vary Tiệp Khắc
    * Giải Bông sen vàng tại LHP Việt Nam lần thứ 1


    Thực ra đây là tác phẩm tốt nghiệp ra trường của hai đạo diễn Nguyễn Văn Thông và Trần Vũ, hai học viên của lớp đạo diễn điện ảnh khóa 1 do chuyên gia Liên Xô trực tiếp giảng dạy. Nội dung của bộ phim hết sức giản dị mộc mạc nhưng lại hết sức thành công vì tính nhân văn của câu chuyện và các quay phim như một bài thơ của nghệ sĩ nhân dân Nguyễn Đăng Bảy. Miền Nam Việt Nam những năm 1950, chiến tranh với thực dân Pháp vẫn diễn ra quyết liệt. Hai bố con bé Nga sống bằng nghề chài lưới bên song. Người cha có nhiệm vụ đưa đón cán bộ qua sông. Bọn Pháp biết gia đình của bé Nga là cơ sở cách mạng nên chúng đã phục kích và bắt trúng bé Nga. Trước khi hi sinh bé Nga còn kịp thả con chim vành khuyên mà bấy lâu nay em vẫn yêu quý. Con chim vành khuyên là một bài thơ giản dị, đầy tinh tế sắc sảo sẽ mãi là một tượng đài nghệ thuật cho thế hệ sau học tập.

    Jay!No one will/can take your place.A gap in our hearts s waiting to be filled again...
    The clock has stopped at [1:59] Jay!Please make it 2PM.One for all and all for one. 7=1, Jaebeom=2PM leader...


  2. #2

    Mặc Định

    Chào bác TronHocLamTho làm thế nào để xem được phim này hả bác (Tãi về ở đâu ???)
    Cảm ơn!!!

  3. #3

    Mặc Định

    bà con oi ai co link download film con chim vành khuyên cho mình với

  4. #4
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Địa chỉ
    1 căn phòng cao 1m65 toàn màu hồng >_<...^.^
    Bài gởi
    58

    Mặc Định

    Có ai phân tích hộ tớ hình ảnh con chim vành khuyên ko. Tớ nghĩ. Đó chính là hình ảnh bé Nga. Vô tư và yêu tự do. Hình ảnh bé Nga thả con chim chính là mong ước hòa bình, tự do của bé

  5. #5
    Tham gia ngày
    Jan 2008
    Địa chỉ
    Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ
    Bài gởi
    1,421

    Mặc Định

    Trích Nguyên văn bởi small_lion View Post
    Có ai phân tích hộ tớ hình ảnh con chim vành khuyên ko. Tớ nghĩ. Đó chính là hình ảnh bé Nga. Vô tư và yêu tự do. Hình ảnh bé Nga thả con chim chính là mong ước hòa bình, tự do của bé
    Thì bạn nói đúng rồi đó bé Nga chính là Chim vành Khuyên mà
    [B]Cứ mỗi độ tháng năm, khi mùa xuân về, linh hồn những chiến sỹ Xô Viết đã hy sinh trên các chiến trường Ba Lan và Tiệp Khắc, Hungari và nước Đức, tất cả lại tìm về với Đất Mẹ. Tìm về với mảnh đất mà họ đã hiến dâng cả cuộc đời để Người mãi mãi mùa xuân nở hoa[/B]

  6. #6
    muadongxaxam's Avatar
    muadongxaxam vẫn chưa có mặt trong diễn đàn ღNếu có Thiên Đườngღ *Masumi_Mặt nạ cho ai ?* |HNVĐ_Cười lên đi em| +R.M*Bây giờ & Mãi Mãi+

    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    Topic GlassMask -BÌNH YÊN
    Bài gởi
    402
    Blog Entries
    19

    Mặc Định

    Một bài bình khá hay về phim:

    Nguồn:http://tinvanonline.org/2008/12/15/c...m-vanh-khuyen/





    Đây là một trong những bộ phim thời kỳ đầu của điện ảnh cách mạng đầy chất thơ và có nhiều thành công không chỉ cốt truyện, bối cảnh mà góc quay, điểm nhìn cũng khá rõ nét. Chúng ta có thể tự hào một bộ phim như thế trong lịch sử điện ảnh Việt Nam. Một bộ phim ngắn (60 phút) nhưng dung dị và sâu sắc.


    Cô bé Nga do Tố Uyên đóng khá thành công bởi sự tự nhiên, diễn đạt sâu sắc nội tâm, những ánh mắt trong trẻo, hồn nhiên nhưng cũng chứa đầy căm thù khi nhìn thấy giặc hành hạ cha mình.

    “Con chim vành khuyên” hay nhờ góc máy quay được đặt từ nhiều phía, từ trên cao ghi cảnh sông nước của một vùng quê. Góc máy quay từ dưới lên miêu tả bầu trời và cánh diều. Đẹp nhất là cảnh Nga nhảy bậc thang. Dường như lúc đó, đạo diễn và quay phim phải có cái nhìn thấu cảm sự hồn nhiên và nhỏ bé của cô bé với đỉnh cao là bầu trời, khi cô bé nhảy từng bậc lên đến đỉnh cao nhất của cầu thang. Phim có nhiều cận cảnh diễn tả sự hồn nhiên của Nga và những giọt nước mắt của người cha rất đỗi yêu thương con gái. Đó là một thành công lớn của bộ phim ở thời điểm khó khăn ấy.


    Đặc biệt, bộ phim có sự biến đổi nhân vật rõ nét của cô bé từ đầu phim cho đến phút cuối cùng. Từ một cô bé hồn nhiên, nhảy dây suốt ngày, theo cha chở đò đến khi lang thang và nhìn thấy ngôi đền cổ sợ hãi đến khi đi chở khách sang sông, đón chị Hiền, Nga có nhiều thay đổi. Và sự biến đổi ấy, đạo diễn không giải thích và nói nhiều như nhiều bộ phim khác, nhưng khán giả thấy rõ sự trưởng thành của Nga đến phút cuối khi cô chạy ra bờ sông báo, có giặc đò.

    Hình ảnh biểu tượng con chim vành khuyên là một hình ảnh đẹp, giàu chất thơ và trữ tình khiến cho một bộ phim về chiến tranh nhưng chúng ta vẫn thấy thanh bình, vẫn thấy trong sáng. Chim vành khuyên đã cất tiếng hót khi Nga nhắm mắt. Đó là tiếng hót của tự do và cũng là khát vọng của dân tộc, quê hương.


    Âm thanh và âm nhạc trong phim có sự phối hợp hài hòa với câu chuyện, khiến khán giả bị cuốn theo những chi tiết, tình huống gay cấn. Ở cảnh Nga gọi lên tiếng “cha” yêu thương ở cuối phim, tôi đã òa khóc. Dường như ở tình huống đó, sự dồn nén được mở ra, và nhân vật của chúng ta được giải thoát khỏi những đau thương bằng cái chết nhưng đó cũng là biểu tượng đẹp, một hình ảnh thiêng liêng.


    Hình ảnh người trẻ dũng cảm, chiến đấu cho cách mạng, đất nước cũng trở thành một mô típ trong văn học và điện ảnh. Nhưng với “Con chim vành khuyên”, ở những năm thập niên 50 thế kỷ trước, chúng ta vẫn thấy tươi sáng, một hình ảnh Nga trong trẻo, hồn nhiên, cặp mắt ngây thơ nhưng rất đỗi quyết liệt. Tôi thích hình ảnh của Nga khi nhảy dây trước sân nhà, một hình ảnh không dễ có của những đứa trẻ ở hoàn cảnh cam go như thế. Và khi cha bị bắt, Nga đã không thể nhảy được như thế khi giặc bắt Nga trình diễn màn đó.


    Dù còn những thiếu sót trong phim, nhưng với tôi, “Con chim vành khuyên” luôn cho tôi những rung động mãnh liệt khi xem và hồi tưởng về một tác phẩm của điện ảnh Việt Nam lúc bấy giờ. Rất ngạc nhiên khi đó là tác phẩm tốt nghiệp của sinh viên khóa 1 của trường điện ảnh Việt Nam. Phải chăng đó chính là sức trẻ và tài năng, sự sáng tạo của đạo diễn Nguyễn Văn Thông và ê-kíp thực hiện bộ phim này?
    thay đổi nội dung bởi: muadongxaxam, 02-09-2009 lúc 06:14 PM
    Có những lúc trên đường đời vạn nẻo
    Ta vô tình vụt thốt để người đau
    Lời xin lỗi -dù đã là quá muộn
    Người hỡi người-đừng trách mãi-ta đau!

  7. #7
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Địa chỉ
    ღTùng Bản gia trangღ
    Bài gởi
    3,957

    Mặc Định

    Chuyện đời của "Con chim vành khuyên" Tố Uyên




    Tố Uyên trong phim Con chim vành khuyên.

    “Tôi như kẻ chài lưới mòn tay với biển, tưởng rằng sẽ vớt được những mảnh vỡ hạnh phúc mong manh trong lòng đại dương, nhưng cuối cùng lại chỉ nhặt được những hư ảo”. Nữ diễn viên nổi danh một thời tâm sự.

    - Trong bài thơ "Im lặng", bà viết: “Sau nụ cười là nỗi buồn im lặng/ Nỗi đau của kẻ trồng cây/Ai hái quả mà chim thất thanh gọi “Mẹ”/ Ở đời tiếng nói thực thường dở dang”. Phải chăng sự nuối tiếc vẫn luôn day dứt trong bà?

    - Cuộc chia tay với nhà viết kịch Lưu Quang Vũ là sự nuối tiếc lớn nhất đời tôi. Số phận đã đưa chúng tôi đến với nhau khi hai đứa còn bé con, vì nhà tôi và nhà Vũ gần nhau, lại sinh hoạt trong đội kịch Măng non của Đài Tiếng nói Việt Nam. Hai đứa tham gia lồng tiếng cho rất nhiều phim, bao giờ tôi cũng vào vai người xinh đẹp, giàu sang, còn Vũ chuyên vào vai nghèo khổ. Hôm làm bộ phim hoạt hình đầu tiên, tôi được phân vai Lúa, anh vào vai Khoai, Vũ nịnh đầm: “Anh như Chử Đồng Tử, còn em là công chúa Tiên Dung”. Tôi rất buồn khi phải chia tay anh ấy nhưng vì tự ái nên đã không níu giữ. Đôi lúc, tôi nghĩ rằng có thể sự ra đi của mình sẽ là cơ hội giúp anh phấn đấu trong sự nghiệp. Trong bài Xa viết tặng anh, tôi đã giãi bày: Em chịu tiếng tăm của người đời đã định/ Em chịu chê cười của lũ bạn bè xa/ Em chịu thương đau của những đứa con bé dại... Tôi đã đọc bài thơ này ở rất nhiều chuyến biểu diễn phục vụ người lính và nhiều người đã khóc. Tôi luôn nghĩ sẽ có ngày cả hai chúng tôi trở lại bên nhau nhưng không ngờ anh ấy lại bỏ tôi đi vĩnh viễn.

    - Gần đây, bên cạnh công việc sáng tác thơ, bà còn xuất hiện trong nhiều phim truyền hình. Đây có phải là một sự trở về?

    - Có người nói đùa với tôi rằng, với một hình thể khó coi như bây giờ thì đừng xuất hiện trên màn ảnh làm gì, khán giả sẽ thất vọng về Con chim vành khuyên xinh đẹp ngày nào! Tuy nhiên, tôi chỉ nghĩ một điều rằng, được trở lại công việc mình yêu thích đã là hạnh phúc tuyệt vời rồi.

    - Bà đánh giá cao phẩm chất nào ở con người?

    - Lòng nhiệt tình và sự chăm chỉ trong công việc. Tôi đã có tất cả khi còn rất trẻ: Năm 13 tuổi, tôi được đạo diễn Nguyễn Văn Thông và Trần Vũ chọn vào vai Nga trong phim Con chim vành khuyên và đoạt giải cao trong LHP quốc tế ở Tiệp Khắc. Sau đó tôi tham gia rất nhiều bộ phim nhưng rồi mọi vinh quang mất đi lúc mới 30 tuổi. Nhìn lại những tháng năm ấy thật buồn và giờ đây, tôi luôn tự nhủ với mình, hãy độ lượng với cuộc đời và hãy làm việc chăm chỉ đi, rồi hạnh phúc sẽ đến.

    (Theo Thanh Niên)
    Nhìn qua khe hở những ngón tay
    Thế giới này thật nhỏ bé...
    Tất cả toàn là những lòng tốt ngu ngốc
    Chỉ còn sót lại những con đường phù du
    Khóc! Nơi đô thành dối trá và những tháng ngày hy sinh



  8. #8
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Địa chỉ
    ღTùng Bản gia trangღ
    Bài gởi
    3,957

    Mặc Định

    "Con chim vành khuyên" bây giờ vẫn hót



    Thời gian hình như không có ý nghĩa gì với ký ức của chị. Mọi điều dẫu đã mấy chục năm mà vẫn hằn rõ như vừa mới hôm qua. Chị sống với quá khứ bằng thái độ bình thản, nhẹ nhàng - dù đó không phải là những tháng ngày dễ dàng gì trong cuộc đời của chị.

    Còn nhớ, năm 1960, đạo diễn Nguyễn Văn Thông và Trần Vũ đang gấp rút tìm diễn viên vào vai bé Nga cho phim Con chim vành khuyên thì được nhà quay phim Nguyễn Đăng Bảy giới thiệu Tố Uyên - cô học sinh lớp 7 xinh xắn, hát hay, múa giỏi và là thành viên của CLB thiếu niên Hà Nội. Đạo diễn Nguyễn Văn Thông lập tức tìm đến Trường cấp 2 Vân Hồ. Sau khi nhìn Tố Uyên nhảy dây và thực hiện một số động tác theo yêu cầu của ông, kinh nghiệm của một đạo diễn tài năng đã giúp ông nhận ra tố chất nghệ sĩ thiên bẩm ở cô bé 12 tuổi này. Quả thật, một cách xuất sắc, Tố Uyên đã vượt lên trên 40 - 50 bạn cùng lứa về diễn xuất để vào vai bé Nga một cách tự tin.

    Những ngày làm phim ở Thọ Xuân - Thanh Hóa rất vất vả nhưng Tố Uyên đã thích nghi nhanh chóng để hoàn thành tốt vai diễn của mình. Để Tố Uyên vui, "khắc phục" được nỗi nhớ nhà khi lần đầu xa bố mẹ, các chú trong đoàn làm phim dạy cô bé bơi bằng cách cho chuồn chuồn… cắn rốn cùng bao trò chơi thú vị khác nữa! Tố Uyên cảm nhận được sự quan tâm chu đáo của các cô chú trong đoàn nên càng cố gắng. Năng khiếu và sự thông minh đã giúp Tố Uyên thành công trong vai diễn đầu đời của mình.

    Không chỉ diễn xuất tự nhiên, dung dị và truyền cảm, Tố Uyên còn mạnh dạn tham gia ý kiến với đạo diễn. Chị còn nhớ, khi chuẩn bị quay cảnh bé Nga bị bắn chết, chị đã thu hết can đảm để đề nghị đạo diễn cho bé Nga được gọi "cha! cha!" trước khi ngã xuống, vì như thế phù hợp với diễn biến tâm lý và hoàn cảnh của nhân vật bé Nga là chỉ có 2 bố con. Đạo diễn và đoàn làm phim khi ấy đã rất ngạc nhiên trước ý kiến đó.

    Tiếng kêu thét cuối cùng của bé Nga đủ làm lay động triệu triệu con tim yêu hòa bình trên thế giới. Con chim vành khuyên đã được trao giải Bông sen vàng trong Liên hoan phim Việt Nam năm 1962. Cùng năm đó, tại Liên hoan phim quốc tế ở Cacnovivary (Tiệp Khắc), Con chim vành khuyên đã đoạt giải đặc biệt. Tố Uyên đã khắc họa rất thành công một số phận trong một đất nước có chiến tranh. Bộ phim Con chim vành khuyên đã được biết đến như một bản anh hùng ca của đất Việt, ngợi ca những cuộc đời sẵn sàng chiến đấu và hy sinh cho tự do, độc lập và niềm tự hào dân tộc.

    Với vai diễn đầu tiên ấy, Tố Uyên đã như ngôi sao tỏa sáng cùng những bước đi ban đầu của điện ảnh Việt Nam. Để rồi, năm 1966, sau khi tốt nghiệp trường múa, Tố Uyên trở thành diễn viên của Hãng phim truyện Việt Nam. Chị có mặt trong hàng loạt bộ phim từng để lại dấu ấn trong lòng khán giả: Nổi gió, Chung một dòng sông, Vợ chồng anh Lực, Sao biển… Một lần nữa, Tố Uyên lại mang đến cho điện ảnh Việt Nam niềm tự hào khi phim Cô giáo vùng cao (đạo diễn Nông Ích Đạt) do chị đảm nhiệm vai chính giành giải Bông sen vàng tại Liên hoan phim Việt Nam năm 1970.

    Có lẽ, đây là khoảng thời gian rực rỡ nhất trong cuộc đời Tố Uyên. Không chỉ có một sự nghiệp là niềm mơ ước của bao người, Tố Uyên còn có Lưu Quang Vũ với một tình yêu thật đặc biệt của anh. Sự xa cách (do Lưu Quang Vũ đi bộ đội, còn Tố Uyên thường phải đi diễn xa) càng làm cho tình yêu của họ nồng đượm và gắn kết. Làm sao không tự hào về tình yêu đắm đuối, lãng mạn và cũng rất chân thành của nhà thơ trẻ Lưu Quang Vũ: "Không có em anh cũng chẳng là anh/Biết ơn bàn tay chỉ sắc màu hạnh phúc/Em là rễ nối liền anh với đất/Lại là chồi nở búp đón sương mai" (Gửi Tố Uyên - 1967).

    Trong mỗi bức thư gửi chị, Lưu Quang Vũ thường gọi là "bé Nga của anh" một cách âu yếm, thương yêu. Tình yêu ấy được nhân lên bằng một cuộc hôn nhân vào năm 1970 như dấu mốc của sự thành thực, lãng mạn và đơm hoa kết trái với sự ra đời của cậu con trai Lưu Minh Vũ. Hạnh phúc choáng ngợp đối với đôi vợ chồng trẻ. Lúc này, Tố Uyên tài năng và xinh đẹp đang rất nổi tiếng, còn Lưu Quang Vũ chưa được mọi người thực sự biết tới, dẫu anh đã có tập Hương cây bếp lửa in chung với Bằng Việt. Những phút giây thăng hoa đã cho họ có những thành công trong sự nghiệp.

    Nhưng rồi, chuyện "áo cơm ghì sát đất" tưởng chỉ có trong Sống mòn của Nam Cao, ai ngờ gõ cửa cả cặp vợ chồng nghệ sĩ trẻ. Lưu Quang Vũ từng viết như một định mệnh: "Anh rất sợ những cô gái an phận và không hề mơ ước, hy vọng… Anh cần em lắm và thiếu em, anh sẽ không làm gì được nữa!" Thế rồi, cái điều anh không mong muốn và sợ hãi mơ hồ ấy như dự báo không lành cho hạnh phúc của họ. Số phận đã gắn kết họ trong một mối tình tuyệt đẹp, tưởng không gì có thể chia cắt được, vậy mà, sau có vài năm, tình yêu lãng mạn ấy đã chỉ còn âm vọng trong ký ức thời gian.

    Thuyền tình tan vỡ, sóng đời nổi trôi

    Có thể nói rằng, trong cuộc đời, Tố Uyên gặp nhiều trắc trở - cả trong hạnh phúc riêng lẫn sự nghiệp. Theo chị, sự đa đoan âu cũng là do… trời định vậy! Quả vậy, Tố Uyên từng trải qua những năm tháng như đang trong giấc mộng liêu trai chợt bị đánh thức phũ phàng bởi đã có 5 năm sự nghiệp bị gián đoạn, một cuộc sống chấp chênh, vất vả và thiếu thốn - nhất là khi chị có thêm một bé gái thì áp lực về tinh thần lại càng đè nặng.

    Năm 1983, chị mới về FAFIM làm việc trở lại với nhiệm vụ của một người thuyết minh. Người đàn bà cả tin và khi yêu cũng dám sống hết mình cho tình yêu ấy có lúc đã tuyệt vọng đến muốn chết. Nhưng sau những thăng trầm của cuộc đời và nhất là khi đã hiểu được rằng, không phải ai cũng dám sống chết với tình yêu như mình, chị thăng bằng hơn và chập chững viết lại số phận giữa bao gian khó. Hình như vì thế mà chị càng hiểu và trân trọng hơn tình yêu của Lưu Quang Vũ từng dành cho chị.

    Bằng chứng là trải qua biết bao đớn đau, chia ngả của cuộc đời, kể cả khi Lưu Quang Vũ đã thuộc về người đàn bà khác, đến nay, Tố Uyên vẫn lưu giữ hầu như mọi kỷ niệm về anh: Đó là những bức thư tình, những tấm ảnh cưới và khi anh mất, chị có một bài thơ như chuỗi tiếng nấc dành cho anh… Trong phòng khách nhà chị giờ đây, ở nơi trang trọng nhất vẫn treo tấm ảnh 2 người ngồi bên nhau trong ngày cưới được phóng thật to.

    Cái quý giá nhất ở Tố Uyên là một nghị lực sống thật mạnh mẽ. Ngay cả khi sóng gió nhất trong cuộc đời, chị vẫn lao động nghệ thuật hết mình. Hoàn cảnh trớ trêu không làm xúc cảm nghệ thuật trong chị vơi đi. Chị vẫn đóng phim - công việc đòi hỏi rất nhiều cả năng khiếu, sự sáng tạo nghệ thuật và cũng như tình yêu sâu lắng với cuộc đời. Thậm chí, đây cũng là thời điểm chị xuất hiện trước công chúng với tư cách một người làm thơ! Có lẽ, chị chọn thơ làm bạn tâm giao để gửi đời sống nội tâm không bình yên của mình vào đó như một sự giải tỏa cảm xúc dồn nén trước số phận…

    Đến nay, Tố Uyên đã có 2 tập thơ: Cùng với bão và Ngày ấy mưa rơi cùng nhiều bài đăng rải rác trên các báo. Giờ đây, chị vẫn viết với niềm hối thúc tự thân. Mấy năm qua, chị cũng tiếp tục có mặt trở lại trong các phim Cảnh sát hình sự, Hoa cỏ may, Em hãy là cô chủ… như một sự tự khẳng định mình.

    Chị tâm sự: "Tôi tìm niềm vui trong những trang viết. Viết gì đấy để tôi không còn… gian nan nữa!". Sau một chặng đường dài thăm thẳm trong đơn độc, chua xót, giờ đây, khát khao còn lại của người diễn viên điện ảnh nổi tiếng năm nào không phải là sự cao vời nào cả, mà chỉ là một sự bình yên! Cái ao ước bình dị ấy đủ làm nao lòng người …

    Chị bảo: "Tôi đã làm trọn phận sự của một người đưa đò qua sông với những người thân, còn những gì đưa đến là do số phận chọn lựa. Giờ đây, chỉ còn lại tôi với nỗi cô đơn dằng dặc." Còn tôi, tôi hiểu những buốt giá phía sau tâm sự của chị và chợt nghĩ, những vai diễn có số phận như ám ảnh vào cuộc đời chị, như dự báo về một cuộc chia xa luôn ẩn hiện trong mỗi bài thơ dọc theo cuộc đời nhà thơ - biên kịch tài hoa Lưu Quang Vũ vậy!

    Mỹ Duyên
    Theo CAND
    Nhìn qua khe hở những ngón tay
    Thế giới này thật nhỏ bé...
    Tất cả toàn là những lòng tốt ngu ngốc
    Chỉ còn sót lại những con đường phù du
    Khóc! Nơi đô thành dối trá và những tháng ngày hy sinh



Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •