kết quả từ 1 tới 5 trên 5
Ðề tài: [One-shot] Cô ta không sao
-
06-11-2010, 09:09 PM #1
- Tham gia ngày
- Jun 2007
- Địa chỉ
- my crazy MAC Goong
- Bài gởi
- 715
- Blog Entries
- 18
[One-shot] Cô ta không sao
Cô ta không sao
author: xyz_31Summary:
disclaimer: nhân vật, tình tiết và suy nghĩ đều thuộc về tôi
genre n warning: shoujo(?), shounen-ai(?), light psycho
rating: K
note: vầng, shoujo :”)
lâu ngày không viết fiction, có lẽ đã lụt nghề ' '..
tặng Hữu, hay những người tạo nên Hữu.
Cô ta có thể làm tất cả. Và cô ta không sao.
1.
Cô ta có một người yêu, cô gọi anh là Hữu.
Hữu không chỉ là người mà mỗi khi nhắc đến cô lại thấy chân tay lập cập, tim run liên hồi. Hữu còn là người đồng điệu với cô về tâm hồn, luôn biết cô muốn gì, luôn hiểu dù cô không nói ra. Hữu là người mà trên muôn ngàn vạn người, cô thật tâm rất muốn.
Chính vì vậy, cô hết mực yêu thương Hữu, như một người bạn tâm giao, như một tình nhân.
Và cô biết, Hữu cũng yêu cô.
2.
Quan hệ của họ không phải lúc nào cũng tốt. Nhưng nó làm nên hương vị cho tình yêu mà cô ta mong muốn.
Thỉnh thoảng, Hữu nuối tiếc nhìn lại tình yêu cũ của mình, hay cười thú vị khi thấy một cô gái dễ thương theo đúng kiểu người anh yêu thích.
Thỉnh thoảng, cô không thèm nhìn mặt Hữu, cũng không nói chuyện với Hữu nữa.
Thỉnh thoảng, họ giận nhau hoặc có những hiểu lầm, xích mích.
Tất cả là do cô ta muốn thế. Vì cô ta có thể làm tất cả, nên Hữu - người luôn biết cô muốn gì, luôn hiểu cô dù không nói ra - phải làm theo. Nhất là khi anh yêu cô, và cô cũng yêu anh.
Thậm chí có một dạo, Hữu thích con trai.
3.
Nhờ sự kiện Hữu thích con trai này, cô ta nhận ra được một số điều.
Ví dụ như, không phải Hữu luôn biết cô muốn gì hay hiểu dù cô không nói ra. Chính xác hơn là, Hữu luôn biết những gì cô ta muốn Hữu biết, và hiểu những gì cô ta muốn Hữu hiểu.
Không một lời chia tay, Hữu đến bên chàng trai nọ.
Cô ta dằn vặt bản thân khi Hữu thích con trai, nhưng lại cảm thấy vui khi Hữu là lưỡng tính. Hữu thấy những đau khổ mà cô ta có lúc anh không còn yêu cô, nhưng đồng thời lại thấy sự bất cần và cứng rắn, những nụ cười mỉm khi cô thấy anh cùng người yêu mới.
Cô ta không ghét cậu, nhưng cô ta yêu Hữu. Đó là những gì cô muốn anh biết.
4.
Như một câu chuyện dài dòng nhưng đầy ý nghĩa yêu đương và dễ dàng làm người khác cảm thấy đau.
Cô ta chờ Hữu trong những niềm hy vọng mỏng manh, như căn phòng trắng điểm những đường kẻ xanh của họ.
Hữu vẫn tay trong tay với người con trai kia, cười và thoải mái như thể cậu là ước mơ, là đam mê của anh. Nhưng cô biết Hữu vẫn còn nghĩ tới cô, như một người để so sánh với chàng trai trẻ kia.
Những điều cô ta muốn chỉ thế, và niềm hy vọng trong cô cũng chỉ gói gọn vào việc đó.
Không sớm thì muộn, cô biết, Hữu sẽ quay về bên cô.
5.
Ngày qua ngày, cô ta chờ trong cô độc.
Cô ta vẫn tiếp tục những công việc hằng ngày của mình, đâm đầu vào nó như thể muốn quên đi Hữu, nhưng thực ra lại hiểu rõ rằng mình không thể quên.
Cô ta thỉnh thoảng ngồi một mình, cảm nhận tất cả bằng xúc giác, và tưởng tượng rằng Hữu đang ôm lấy cô từ sau lưng - như thể đang làm mình cô đơn hơn.
Cô thỉnh thoảng bước đi, và mỉm cười khi chẳng nghĩ gì cả - chỉ để người ta nhìn vào có thể nghĩ rằng cô đang hạnh phúc.
Đôi khi trên con đường của mình, khi đang khoác tay với cậu, anh có lẽ đã nhìn thấy được cô, mỉm cười.
Hữu luôn biết những gì cô muốn Hữu biết. Như việc cô mỉm cười để làm gì, hay đã cảm nhận tất cả xúc giác là vì sao.
6.
Bằng cách này hay cách khác, Hữu đã luôn nghĩ về cô.
Hữu đã nghĩ về cô như một phép so sánh với cậu. Điều này làm anh vô thức chỉ nghĩ đến cô mỗi khi nhìn thấy cậu, và bắt đầu lẫn lộn những thói quen và sở thích của họ với nhau.
Thậm chí, nụ hôn của họ cũng không còn đê mê nữa, khi mà anh chỉ tập trung để ngăn mình không gọi tên cô.
Anh có lẽ đã nhận ra những điều này của mình, hoặc không. Vì cậu chỉ im lặng không nói gì, và làm như rằng những thói quen, những sở thích mà anh nghĩ là của cậu chính thực là của cậu. Cho đến một ngày khi cậu thấy như vậy thật không ổn với cả hai, cậu nói với anh, dịu dàng:
“Hữu, anh yêu cô ấy.”
Anh lắc đầu và tiến lại gần cậu, đưa hay tay vuốt ve má phải mịn màng: Không, làm sao như vậy được chứ, anh đang ở bên em mà.
“Anh có yêu em không Hữu? Anh không yêu cô ấy phải không?”
Anh chậm chầm trả lời: Anh... dĩ nhiên yêu em.
Và rồi cậu mỉm cười lần nữa: “Nếu là trước kia anh đã không hề đắn đo, không hề suy nghĩ, rất nhanh chóng trả lời rằng anh yêu em. Hữu, anh đã nhận ra mà... Người thích ăn kem rượu là cô ấy, người có thói quen đi dạo mỗi buổi sáng và buổi chiều cũng là cô ấy. Người luôn muốn anh ôm từ phía sau là cô ấy, người mà anh nghĩ tới những ngày qua với em cũng chỉ là cô ấy thôi.”
Rồi họ chia tay.
7.
Hữu đã trở về với cô, như một kết quả tất yếu của tình yêu.
Cô ta cầm cây bút của mình, lẩm bẩm câu gì đó chửi rủa nhà sản xuất khi nó thật mau hết mực. Chưa vội đóng quyển sổ lớn lại, cô vứt cây bút và chuẩn bị ra nhà sách mua quyển sổ lẫn một tá cây bút mới.
Rồi cô ta nghĩ, có lẽ lần sau nên để mình là con trai, và Hữu sẽ yêu mình thì hơn. Không chừng sẽ có một chút quan hệ thể xác... Chẳng phải các readers đều muốn điều đó sao?
Phải làm gì chứ khi bạn có thể làm tất cả, và bạn thì không sao?
SOK / End.Tịt ngòi
Changmin thì thầm
-
18-12-2010, 09:25 PM #2
- Tham gia ngày
- Jun 2007
- Địa chỉ
- my crazy MAC Goong
- Bài gởi
- 715
- Blog Entries
- 18
-
18-12-2010, 09:26 PM #3
- Tham gia ngày
- Jun 2007
- Địa chỉ
- my crazy MAC Goong
- Bài gởi
- 715
- Blog Entries
- 18
-
01-02-2011, 08:45 PM #4
Đặt trường hợp giả thiết cô ta và Hữu là một. Hai con người, hai tâm hồn khác nhau trên cùng một thể xác. Giống như người ta vẫn thường gọi là:“Tâm thần phân liệt”. Mà đây lại đặc biệt hơn khi họ thuộc dạng lưỡng tính.
Cho nên, cô ta có thể làm tất cả. Và cô ta không sao.
Có thể cô ta đã biết trước tình trạng của mình, nhưng lại không cam tâm nên quyết định đặt phép thử cho mối quan hệ của họ. Để Hữu thích con trai. (mà thực ra đó cũng chỉ là một nhân vật lưỡng tính khác.)
Một phần cô ta mong muốn đc giải thoát, một phần tính ích kỉ lại trỗi lên khao khát chiếm hữu. Thế nên dù bề ngoài cô ta đã buông tha Hữu nhưng trên thực tế cô ta vẫn quyến rũ Hữu. Bằng chứng là cô ta chờ đợi Hữu trong những niềm hy vọng mỏng manh, cô ta đã không thể quên Hữu thì chắc chắn, bằng cách này hoặc cách khác, không sớm thì muộn, Hữu sẽ phải quay về bên cô.
Hm, có vẻ như là thích cô ta. Chắc tại vì cô ta nhạy cảm, kiêu hãnh và khôn ngoan(!) Dù người khác có nói cô ta điên khùng thì cô ta vẫn rất tâm lý.
Ps: Lần đầu cm thể loại này, cảm giác rất kì lạ. Phải chăng sự thiếu hiểu biết + trí tưởng tượng bản thân quá phong phú đã có thể chèo lái fic đến mức độ này?
Dù sao thì... Amen!.
-
21-04-2011, 04:11 PM #5
Hình như cô gái rất tự tin và cô luôn biết H nghĩ gì thì phải . Những suy nghĩ của cô ta thật khó hiểu .
Đọc fic của bạn , mình hơi bị shock
but i like
Bạn có biết vì sao mình lại là [B]F[/B] không ?
[CENTER]Có biết [B]F[/B] là viết tắt của từ gì không ? [/CENTER][RIGHT][B]F[/B] là [B]Five[/B] , là [B]Forever[/B] và vì mình là [B]Flora Heaven [/B]
[/RIGHT][B]F [/B]là tớ và [B]Flora[/B] , cũng là tớ 
Thread Information
Users Browsing this Thread
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)









Đánh Dấu