Login now! Register Now!
Forgot Password?    The Facebook Platform
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!
Trang 1/2 12 Trang CuốiTrang Cuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 29
  1. #1
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    195

    Mặc Định [FANFIC] Mang tên thiên sứ (tặng riêng fan AV)

    Author: JuriSame
    Rating: 18+
    Disclaimer: Anh Bằng và chị Vy, số phận em sắp đặt , nói cứ như mình là ông trời không bằng
    Category: fic dài kỳ, hiện chưa biết sẽ viết đến fic bao nhiêu
    Summary: you are an angle, really???

    Đôi dòng tâm sự cũng chẳng biết nói thế nào??? Lúc đầu em định viết về câu chuyện thời gian, nhưng sau khi nghe lại bài in the name of an angle của ss Vy em lại có cảm hứng dâng trào, thế nên tung luôn chưởng này. Mọi người cố gắng đỡ vì kỳ này em vik fic hiện đại, có thể mọi người sẽ không hài lòng lắm, duo xie, duo xie...

  2. #2
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    195

    Mặc Định

    CHAP1: TRÙNG PHÙNG

    - Cắt! Hôm nay quay thế đủ rồi! Mọi người về nghỉ đi. Mai chúng ta quay tiếp. À!! Vy này! Mai em không cần phải đến sớm đâu! Chiều mới có phân cảnh của em. Cứ nghỉ ngơi thong thả, chiều hãy đến!

    - Vâng! Em biết rồi! Cảm ơn đạo diễn Hồng.

    Triệu Vy uể oải cười lấy lệ với đạo diễn rồi nhanh chân bước vào phòng hóa trang, cô thực sự chỉ mong mỗi bước chân của mình có thể dài bằng cả ngàn bước, những mong sao cho chiếc giường quen thuộc chỉ cách cô có mấy bước chân. Cô đã phải làm việc từ 2 giờ sáng đến tận bây giờ – 11 giờ 46 phút. Cuộc sống của một ngôi sao quả thật không phải đơn giản và chỉ toàn hào quang như mọi người vẫn thường nghĩ, càng nổi tiếng càng gặp rắc rối, và ngược lại càng gặp nhiều rắc rối lại càng nổi tiếng. Bản thân cô lại chẳng hề muốn nổi tiếng theo cách đó chút nào, cô muốn khẳng định sự nổi tiếng bằng tài năng của chính mình, bằng những vai diễn được khán giả công nhận và nhớ đến, như vai diễn Tiểu Yến Tử năm xưa đã đưa cô vụt sáng thành sao như bây giờ chẳng hạn. Nhớ đến Tiểu Yến Tử, lòng cô chợt chùng xuống, cô nghĩ đến một người, đã 2 năm rồi cô không liên lạc với anh, không biết anh có khỏe không? Có gặp khó khăn gì trong công việc không? Và… có nhớ đến cô không?

    - Vy Vy! Vất vả cho chị rồi, đóng phim cả ngày chắc mệt rồi nhỉ? – Giọng Lưu Diệp Phân' mang đầy vẻ châm biếm và chẳng có chút kính trọng nào đối với cô.

    - Tất nhiên là mệt rồi! Cô cũng mau về nghĩ ngơi đi. Tuy vai của cô chỉ là vai phụ nhưng nếu ốm thì cũng sẽ ảnh hưởng đến cả đoàn đấy. – Vy mệt mỏi đáp lời, cô hoàn toàn chẳng muốn cãi nhau với cô ta thêm nữa.

    - Hứ! Chị được lắm, giỏi lắm. Chỉ nhờ một vai diễn Tiểu Yến Tử đã nổi tiếng, được bao nhiêu đạo diễn mời, bây giờ chẳng coi ai ra gì cả!! Trong mắt chị tôi chỉ là vai phụ thôi! Chị hãy chờ đấy, một ngày nào đó tôi sẽ nổi tiếng hơn chị. Đến lúc đó, để xem ai chính, ai phụ.

    Nói rồi, Diệp Phân' bỏ đi. Vy cũng chẳng buồn để tâm đến cô ta nữa. Cô thầm nghĩ ma lực của ngành giải trí quả thật quá lớn, đã làm thoái hóa tính cách của cả một con người. Bây giờ người ta sẵn sàng đánh đổi tất cả chỉ để có được sự nổi tiếng, có được danh vọng, lại còn bất chấp thủ đoạn, thật quá ghê ghớm. Cô bỗng nhớ lại hình ảnh Vương Ngữ Yên xinh xắn, nhu mì của Thiên Long Bát Bộ ngày nào, vừa nãy đã đứng trước mặt cô tuôn ra không biết bao nhiêu là từ ngữ bất kính, khiếm nhã. Ở đời thật khó nói trước điều gì…

    Còn đang mãi suy nghĩ thì điện thoại cô reo lên khúc nhạc bài Dang – ngày xưa cô đã bắt anh dành cả một buổi tối để thu âm ca khúc này tặng cô, cô bắt máy. Đầu dây bên kia là giọng nói run run của Dung Dung:

    - Vy à? Xin lỗi em nhé! Chiều nay gia đình chị điện lên báo tin mẹ chị ốm nặng, chị phải vào viện xem tình hình bà thế nào nên không thể đến đón em được. Em nhờ đồng nghiệp nào đó đưa về được không? Chị xin lỗi!

    - Chết thật! Bác ốm có nặng không hả chị!!! Không sao đâu! Chị đi xem tình hình bác thế nào đi! Có gì thì phải điện thoại báo em liền đấy nhé! Em tự về được, chị đừng lo!

    Vy cúp máy. Cô nghĩ về Trần Dung – quản lý của cô, không hiểu ông trời đã vô tình hay hữu ý đã sắp đặt Dung ở cạnh cô nhiều năm nay. Dung Dung là con người của công việc, tính cách lại rất ôn hòa, hoàn toàn hợp với tính cách của cô – không thích sự ồn ào, giả tạo. Hơn nữa lại rất hiểu cô, tìm được một quản lý như vậy, Vy cảm thấy cô có phúc đến mấy đời. Hy vọng mẹ chị ấy sẽ không sao.

    Vy nhanh chóng quay về với hiện tại. Quả thật cô cũng chẳng biết có ai cho cô đi nhờ không nữa. Trong đoàn làm phim lần này toàn những diễn viên trẻ tuổi, vốn từ trước tới giờ đã không ưa cô, thật khó có thể mở lời nhờ họ đưa về. Cô chợt nghĩ: hay là đi taxi. Cũng không được, cô là người của công chúng, xuất hiện như thế này thật chẳng hay chút nào. Hơn nữa, cô không muốn cánh nhà báo lại có những tít mới giật gân về mối quan hệ của cô với đồng nghiệp.

    Vừa suy nghĩ, cô vừa bước ra đại sảnh. Trời đang mưa, lại mưa rất nặng hạt. Vy lại không có ô. Một ý nghĩ chợt lướt qua trong đầu cô, từ đây về đến nơi cô ở cũng không xa lắm, hay là cô chạy mưa về vậy. Đã lâu rồi cô không có được cảm giác tự do như vậy. Bây giờ đã khuya, đường lại vắng, có lẽ chẳng ai để ý đâu. Nghĩ thế, cô lấy túi xách đưa lên che đầu, định chạy ra khỏi mái hiên. Bất ngờ, một cánh tay mạnh mẽ giữ lấy cô, rồi từ đâu một chiếc ô màu trắng che ngay trên đầu cô. Vy định thần, quay đầu lại nhìn, và cô thật không thể tin vào mắt mình, là anh, chính là anh… Cô mất bình tĩnh, không nói được lời nào, chỉ biết giương đôi mắt to tròn nhìn anh. Mãi một lúc sau, Vy mới thốt ra được mấy lời:

    - Anh Bằng, sao lại là anh? Chẳng phải anh đang ở Đài Loan để quay dự án gì sao? Anh làm em bất ngờ quá.

    - Thật thế sao? Em bất ngờ đến thế sao? Đúng là anh đang ở Đài Loan thật, đoàn của anh đang quay một dự án quảng cáo với quy mô lớn. Không biết run rủi thế nào mà cô diễn viên chính lại đột nhiên đòi hủy hợp đồng, nhà sản xuất lại phải tất bật đi tìm người khác thay thế. Nhưng mà vậy cũng hay, anh lại có thời gian rảnh để về Bắc Kinh thăm “nương tử” Tiểu Yến Tử của anh.

    - Vậy lần này anh ở lại bao lâu? Em nghĩ tìm diễn viên thì cũng nhanh thôi. Chỉ cần treo cái biển đề “Vai nam chính là Tô Hữu Bằng”, em đảm bảo trong một buổi sáng cũng phải có đến cả trăm cô gái đến xin casting ấy chứ. – Vy Vy cười châm chọc.

    - Em đánh giá anh cao thế sao? Thôi, em lên xe đi. Vừa đi anh vừa nói. Đứng lâu ngoài này không khéo lại cảm lạnh bây giờ. – Nói rồi, bàn tay anh nhanh chóng nhưng nhẹ nhàng đẩy cô vào trong xe.

    Cảm giác sau 2 năm xa cách, giờ đây lại được gặp người mình thương nhớ khiến trái tim Hữu Bằng se lại, vừa hạnh phúc, vừa lo sợ. Lẽ ra giờ này anh đã yên giấc bên Đài Loan, bản thân anh cũng không thể hiểu được ma lực nào lại có thể khiến cho anh bay từ Đài Loan xa xôi đến Bắc Kinh này, hơn nữa trời lại đang mưa rất to. Mặc kệ, anh không thể nghĩ nhiều được như thế. Giờ đây, người ngồi bên cạnh anh là Triệu Vy – người con gái anh thật sự rất muốn gặp sau 2 năm không thể liên lạc được với cô, cho dù là vô tình hay hữu ý thì anh vẫn muốn cảm tạ ông trời đã cho anh cơ hội tốt thế này. Anh sẽ nói thật tất cả. Dù mọi chuyện có ra sao, anh vẫn muốn nói thật, không thể tự lừa dối bản thân mãi được, phải cho mình một niềm hy vọng…

    - Dạo này anh có nhận thêm hợp đồng phim gì không? – Vy Vy phá tan bầu không khí yên lặng.

    - À…ừ!! Anh chỉ kí một hợp đồng quảng cáo lớn này thôi. Hiện anh đang giữ trong tay 5 kịch bản phim của 5 nhà sản xuất, nhưng anh chưa xem qua. Nếu trong 5 kịch bản ấy, anh tìm được nhân vật của mình, có lẽ anh sẽ nhận lời. Em cũng thấy rồi mà, nếu anh đóng nhiều phim như vậy thì làm sao có thể bay đến đây gặp em được. Phải công nhận dạo này em…

    Vừa nói, Bằng vừa liếc nhìn Vy, rồi anh bỗng bật cười. Vy ngơ ngác, không hiểu anh cười gì, cô lật đật lôi trong túi ra chiếc gương nhỏ, chăm chú nhìn mình trong gương, nhận thấy khuôn mặt mình vẫn vậy, không dính bẩn chút nào. Cô quay sang, nghiêm mặt nhìn anh:

    - Anh cười gì chứ? Mặt em có dính gì đâu nào? Tính anh vẫn thích đùa như hồi ấy à????

    - Ừ! Anh xin lỗi! Đúng là mặt em chẳng dính gì! Nhưng mà…trông em thon thả ra so với hồi đóng Hoàn Châu đấy -Bỗng anh nghiêm sắc mặt, giọng nói cũng thay đổi theo – Nhưng…em như vậy là gầy rồi đấy! Lại không biết giữ gìn sức khỏe sao? Đã biết trong người có chứng bệnh đau dạ dày thì cho dù muốn hay không cũng phải ráng ăn đúng giờ chứ. 2 năm trước, anh lúc nào cũng phải nhắc nhở em, bây giờ không có anh bên cạnh, chẳng lẽ em cũng không biết tự lo sao?

    Chợt anh khựng lại, thấy mình có vẻ đã quan tâm quá mức, anh đằng hắng, tiếp tục lái xe, mắt vẫn không rời khỏi làn đường phía trước:

    - Là anh quan tâm thôi! Em muốn làm gì thì làm cũng phải biết giữ sức khỏe. Nghệ sĩ quan trọng nhất là sức khỏe còn gì.

    Vy Vy không khỏi ngạc nhiên trước thái độ của Hữu Bằng, cô liên tục thay đổi sắc mặt, trong lòng bỗng cảm thấy vui vui. Anh vẫn nhớ tới cô, vẫn quan tâm tới căn bệnh đau dạ dày của cô, anh thực sự chưa quên cô. Nghĩ vậy, nước mắt Vy chực trào ra, nhưng cô cố kiềm chế để không lộ ra tình cảm của mình. Cô chỉ biết thì thào: “Em biết mà”, rồi im lặng đưa mắt nhìn qua khung kính cửa sổ xe. Những hạt mưa vẫn rơi đều từng giọt tí tách như tâm hồn đang khẽ thổn thức của cô. Trái tim vẫn đập từng nhịp đều đặn mang theo bao nỗi niềm không thể nói ra thành lời. Tình cảm 2 năm qua chưa lúc nào thay đổi nhưng cô không biết thể hiện nó bằng cách nào. Niềm vui, nỗi buồn, nỗi nhớ nhung của cô cứ theo từng hạt mưa bay bay trong không trung…

    Xe dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ, hàng rào xung quanh được bao bọc bởi dây leo xanh rì. Hữu Bằng nhanh chóng xuống xe mở cửa và che ô cho Vy Vy. Chợt thấy một giọt mưa từ vành chiếc ô đang cầm nhỏ xuống gò má Vy, anh nhanh chóng đưa tay lên vuốt nhẹ giọt mưa ấy, dịu dàng và chan chứa yêu thương, anh nói bằng giọng đầy sự nuối tiếc:

    - Có lẽ đưa em đến đây thôi! Hy vọng chúng ta có thể sớm gặp lại nhau. Sáng sớm mai, anh phải bay gấp về Đài Loan, đề phòng nhà sản xuất cần gặp anh…Vậy nhé! Em vào nhà đi! Cầm theo ô của anh này!

    Hữu Bằng một tay đưa ô cho Vy Vy, tay kia mở cửa xe, định bước vào trong. Bất ngờ, chiếc ô anh đưa ra như không có người đỡ, rơi từ từ xuống vệ đường, một vòng tay nhanh chóng từ phía sau lưng ôm chặt lấy anh, đôi bàn tay lạnh toát của Vy đang nắm chặt vào nhau, cô khẽ thì thào trong nước mắt như sợ anh đi mất:

    - Nãy giờ là em nói dối đấy!! 2 năm nay em thật sự rất nhớ anh. Nhớ đến đầu óc thơ thẩn, làm việc gì cũng không có hiệu quả, lại còn gây hấn với cả đồng nghiệp. Anh đã làm em trở thành như thế này, vậy mà bây giờ nhẫn tâm bỏ lại em sao?


    Anh mang tên một thiên sứ trong trái tim em
    Bất kể anh là ai?
    Cái tên ấy vẫn không thể thay thế
    Cái tên ấy đã khắc sâu trong em
    Mang theo tất cả niềm vui, nỗi buồn, sự hy vọng của em
    Thiên sứ, là tên anh thật sao????

    thay đổi nội dung bởi: JuriSame, 14-04-2011 lúc 12:16 PM

  3. #3
    Còi Gia's Avatar
    Còi Gia vẫn chưa có mặt trong diễn đàn (¯`•步步驚心ღ♥ღ步步愛•´¯)
    ♥Bất kiến bất tương tư♥
    ★¦.Thiên Sứ Song Phiêu.¦★
    ♫.Trời Mưa Kìa Em Ơi.♫

    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Địa chỉ
    Hồi Ức Thành .♥. Tứ Gia Đảng
    Bài gởi
    2,195

    Mặc Định

    xin cái tem. Thấy Juri ở bên box Alec bi h thấy nhảy qua box Vy?
    welcome. welcome
    既 来 之 则 安 之 ~ Ký lai chi. Tắc an chi
    Đêm đêm ngày ngày, tâm tâm niệm niệm chỉ có một mình người... Ngày ngày mong người tới...

  4. #4
    Còi Gia's Avatar
    Còi Gia vẫn chưa có mặt trong diễn đàn (¯`•步步驚心ღ♥ღ步步愛•´¯)
    ♥Bất kiến bất tương tư♥
    ★¦.Thiên Sứ Song Phiêu.¦★
    ♫.Trời Mưa Kìa Em Ơi.♫

    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Địa chỉ
    Hồi Ức Thành .♥. Tứ Gia Đảng
    Bài gởi
    2,195

    Mặc Định

    xin cái tem. Thấy Juri ở bên box Alec bi h thấy nhảy qua box Vy?
    welcome. welcome
    既 来 之 则 安 之 ~ Ký lai chi. Tắc an chi
    Đêm đêm ngày ngày, tâm tâm niệm niệm chỉ có một mình người... Ngày ngày mong người tới...

  5. #5
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    195

    Mặc Định

    @coigia: hì hì, mình iu cả AV cho nên hoạt đông 2 bên luôn

    @all: mọi ngươì cho em nhân xét chân thưc vào nhé, tks nhìu nhìu

  6. #6
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    195

    Mặc Định

    Chap 2: Phúc hay họa.

    - A lô! Chị Tú à? Chị gọi điện ngay sang Đài Loan gặp nhà sản xuất dự án quảng cáo lụa “Vĩnh Tư Yến” nhé! Em muốn tham gia casting vai nữ chính. – Giọng Diệp Phấn hất hàm.

    - Em nói gì vậy? Chẳng phải em đang có hợp đồng đóng phim của đạo diễn Hồng sao? Bây giờ còn muốn tham gia casting nữa, thời gian đâu mà em xoay cho kịp. Nếu hủy hợp đồng này, bên ta sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm đấy, em không hiểu sao? – đầu dây bên kia quản lý Âu lo lắng hỏi dồn.


    - Hủy hợp đồng thì hủy hợp đồng. Dù sao phim này em cũng chỉ là con nhỏ bán cháo, có được hưởng chút vinh nào đâu. Chị không biết nên mới nói em như thế, dự án quảng cáo bên ấy được làm với quy mô rất lớn, hơn nữa lại có Tô Hữu Bằng tham gia. Được đứng cạnh anh ấy, không chừng danh tiếng của em sẽ lên như diều gặp gió ấy chứ. – Nói đến đây, Lưu Diệp Phấn mường tượng ra khung cảnh cô đang đứng cạnh Hữu Bằng, hai người cùng nhau cười nói vui vẻ, chắc chắn sẽ khiến cho bao nhiêu cô gái phải trầm trồ ngưỡng mộ. Đến lúc đó, để xem Triệu Vy sẽ tỏ thái độ gì nào? – Chị cố gắng thu xếp đi nhé! Chậm nhất là trong chiều nay phải báo ngay cho em biết, để chậm trễ không khéo kẻ khác nẫng mất thì quá uổng phí.

    Quản lý Âu chỉ còn biết thở dài, miễn cưỡng gật đầu đồng ý. Thật ra, làm quản lý kiểu này cô đã quá chán nản, suốt ngày bị xem như kẻ ở, cứ phải chạy đôn, chạy đáo làm tất tật mọi việc mà nào có được một tiếng cảm ơn, lại còn bị chửi vào mặt là không có trách nhiệm nghề nghiệp. Cứ nhìn quản lý Trần của Triệu Vy là cô lại thấy thèm, rồi lại thấy tủi cho cái số của mình. Bây giờ có muốn thay đổi ý định cũng không được vì cái ơn cả nhà cô phải chịu với Diệp Phấn đã quá lớn. Ngày đó, nếu không phải vì mẹ cô ốm nặng, em trai còn đang tuổi đi học mà công việc ở một công ty giải trí tư nhân không thể giúp cô trang trải tiền viện phí và tiền học cho em thì có lẽ cô đã không nhận lời làm quản lý cho Diệp Phấn. Cứ tưởng khuôn mặt xinh xắn, ngoan hiền thì tính cách cũng sẽ nhu mì, nết na, nào ngờ cái mặt nạ ấy chỉ dùng để che giấu bản chất con người thật của cô ta. Tuy miệng Diệp Phấn xưng chị em với Âu Tú ngọt xớt nhưng lòng dạ cô ta nào có xem cô là chị. Bây giờ có muốn quay đầu cũng đã muộn rồi, đành phải phóng lao theo lao mà thôi. Nghĩ vậy, Âu Tú đành ngậm ngùi nuốt uất ức vào trong, cầm điện thoại bấm số của nhà sản xuất Đặng.

    Triệu Vy lúc này đang ngồi đối diện Lâm Tâm Như, trong mắt cô ánh lên một niềm vui nho nhỏ, miệng khẽ mỉm cười. Cô hoàn toàn không quan tâm đến những người xung quanh, trước mắt cô bây giờ là chỉ toàn một màu hồng tươi sáng. Tâm Như không bỏ qua nụ cười của cô:

    - Cậu có chuyện gì mà vui thế? Kế hoạch đóng phim đang tiến triển tốt lắm à? Hay là phải lòng ai rồi? Không phải anh Dĩnh đấy chứ?

    - Cậu đừng có đoán mò. Từ trước tới giờ, mình làm việc rất công tư phân mình, làm gì có chuyện phải lòng bạn diễn chứ. – Vy Vy vội phân bua.


    - Ôi trời! Xem cậu kìa. Mình có bàn gì về phong cách làm việc của cậu đâu, sao lại nổi xung lên thế. Haha!!! Nhưng mà nói như vậy tức là lòi đuôi rồi nhé! Đang có chuyện vui gì thì kể ra cho tiểu muội này biết với, giấu giếm mãi thế không phải là hảo tỷ muội rồi. – Như nhận ra ngay thói quen cũ của Vy, cứ hễ nhắc đến chuyện tình cảm là hai má cô nàng đỏ ửng, cặp mắt mở rất to, cô khẳng định ngay phán đoán của mình hoàn toàn chính xác.

    Vy không giấu được nữa, cô cũng nghĩ chuyện này không nên giấu Như Như. Hai cô, trên màn ảnh luôn là chị em tốt của nhau, mối quan hệ này ngoài đời cũng không mang chút giả dối. Vì thế không việc gì cô phải giấu chị em của mình:

    - Ừ! Thì mình sẽ kể! Nhưng cậu phải hứa, không được kể với ai đấy nhé!

    - Cậu không tin tưởng mình thế sao? Thôi được! – Bằng giọng nói trong trẻo nửa như đùa, nửa như thật, Như Như nói – Tử Vi tôi xin thề, sẽ không bao giờ tiết lộ bí mật của Tiểu Yến Tử tỷ tỷ, sẽ mang theo bí mật này cho đến lúc chết. Nếu làm sai lời thề, xin chịu loạn đao…


    - Thôi thôi!! Sao cậu nói giống như trong phim thế! Nghe ghê quá! Được rồi! Không cần thề nữa, để mình kể.

    Tâm Như cười hì hì, cô biết ngay tính bạn mình rất ngoan cố nhưng cũng rất dễ dụ, chỉ cần vài câu nói chân thành thì sẽ nhanh chóng đánh gục được cô nàng. Cô hối:

    - Ừ ừ! Không thề nữa! Không thề nữa! Cậu mau kể đi!

    - …


    - Cậu nói cái gì cơ? Anh Bằng đã tới Bắc Kinh rồi à? Đêm qua lại còn ngồi ở nhà cậu tán chuyện cả đêm sao? Cậu ghê thật! Không sợ đám phóng viên chụp được hình lại nói hai người “tình cũ không rủ cũng tới” sao? Anh này cũng thật hư. Bộ ở Bắc Kinh chỉ có mình Vy Vy thôi chắc. Anh ấy quên mất công ty của mình cũng có chi nhánh ở đây sao? Lần sau gặp nhất định không tha!

    - Trời! Cậu mới vừa nói sợ đám phòng viên biết chuyện sẽ làm rùm beng, vậy sao cậu lớn tiếng thế? Chưa biết chừng ngồi cạnh chúng mình đây không hẳn chỉ là công chúng bình thường đâu. – Vy Vy vội đưa tay ra hiệu cho bạn mình im lặng, rồi cô tiếp – Mình cũng không biết lý do vì sao anh ấy xuất hiện ở Bắc Kinh, chỉ nghe anh ấy nói phía nhà sản xuất đang trong thời gian tìm diễn viên thay thế cô diễn viên cũ nên anh ấy có thời gian rảnh. Mình thật không ngờ, đêm hôm qua anh ấy đứng trước mặt mình cứ như một vị cứu tinh vậy. Lúc ấy mà không có anh, chắc hôm nay mình bị ốm đến bò ra giường chứ không thể ngồi tán với cậu như bây giờ được đâu. Nói tóm lại, đêm qua mình rất vui. – Vy nhớ lại cái ôm đêm qua, bất giác trong người cô như có một dòng điện chạy qua, tê dại đến khó tả, nụ cười hạnh phúc lại nở trên môi, cô không ngần ngại giấu kín cảm xúc trước mặt Như Như.


    - Này này! Hai người tính làm Hoàn châu phần 3 đấy à? – Khuôn mặt Tâm Như bỗng giãn ra, một nụ cười bí hiểm không che giấu – Nhưng mà tuyệt! Mình thích thế! Mình cũng là fan của hai người! Cách đây hai năm, lúc nhìn thấy hai người rõ ràng có tình cảm mà lại không thể thành đôi, mình tiếc hùi hụi. Tại cậu ít lên mạng nên không biết đấy thôi. Fan của hai người hùng hậu lắm đấy nhé. Họ gọi hai người là…cái gì ấy nhỉ? Ôi! Tự dưng mình quên mất? Để mình nhớ xem…Là…

    Tâm Như còn đang cố lục lại trí nhớ của mình thì điện thoại Vy Vy rung lên, là số của chị Dung:

    - A lô! Em nghe đây chị!

    - Vy à? Em đang ở đâu vậy? Bây giờ đến ngay trường quay đi nhé!


    - Ơ! Không phải chị Hồng bảo là chiều mới có phân cảnh của em sao? Em đang định đi siêu thị với Tâm Như. Dạo này bận quá không có thời gian đi lê la.

    - Thôi! Mấy cái đó để sau hãy đi! Bạn cũ của em đến tận trường quay thăm em đây này! Cứ nhất định đòi gặp Vy Vy! – Giọng chị Dung tươi tỉnh.


    - Là ai vậy chị?

    - Là Hữu Bằng, Tô Hữu Bằng. Chàng Ngũ A Ka của em đấy. Đến ngay nhé Tiểu Yến Tử. – Nói xong câu đó, chị Dung cười hì hì rồi cúp máy.

    Vy ngơ ngác, cô thật không hiểu, rõ ràng hôm qua anh và cô đã gặp nhau rồi cơ mà? Tại sao bây giờ còn muốn gặp nữa? Lại còn “nhất định đòi gặp bạn cũ”, anh đang định chơi trò gì đây không biết?

    - Này! Là ai muốn gặp cậu mà sao mặt mày thơ thẩn thế hả? Ông chủ nợ muốn đến đòi nợ à?

    - Là anh Bằng đấy Như! Anh ấy bảo muốn gặp mình, muốn gặp bạn cũ, chẳng hiểu sao anh ấy lại làm vậy? – Vy chợt cảm thấy bối rối.


    - Có gì khó hiểu đâu nào? Anh ấy rất thông minh đấy chứ. Cậu thử nghĩ mà xem, nếu anh ấy chỉ đến gặp riêng cậu, để đám phóng viên biết được, bọn họ sẽ lùm xùm đủ thứ chuyện. Lúc đó không chỉ rắc rối cho anh ấy, mà còn gây thêm rắc rối cho cậu. Hơn nữa sự nghiệp của cậu đang trên đà thăng tiến, nếu bị ảnh hưởng chỉ vì một chuyện nhỏ này thì có đáng không? Anh ấy đường đường chính chính đến thăm trường quay nơi cậu đang làm phim như vậy hoàn toàn hợp tình hợp lý, chỉ đơn giản là thăm bạn cũ, ngoài ra không có gì bất minh. Nói tóm lại, anh ấy suy nghĩ thấu đáo như vậy tất cả đều vì cậu đấy. Bình thường cậu là én nhỏ thông minh, sao hôm nay lại phải để mình giải thích dùm vậy. – Nói đến đây, Như Như nhìn sang Vy, thấy sắc mặt vẫn còn ngẩn tò te của Vy, cô cười đắc chí – Cũng phải thôi! Bây giờ nàng đang trong giấc mơ hạnh phúc, không thể suy nghĩ cặn kẽ được. Đành để bản cô nương ra tay thôi. – Tâm Như nhanh chóng vẫy tay tính tiền nước, rồi cô quay sang nắm tay Vy kéo đi – Đi nào! Tới đó thôi! Cậu mà không đến, mọi người càng nghi ngờ giữa hai người có chuyện gì. Mình cũng muốn hỏi tội ông anh tốt bụng của mình. Đi thôi! Đừng tần ngần nữa!

    Bóng hai cô nàng nhanh chóng khuất sau hàng cây phong.

    Hữu Bằng cứ liên tục đi đi lại lại trong trường quay, sáng giờ anh đã đi hỏi thăm tất cả mọi người trong đoàn, từ đạo diễn Hồng, anh Đoàn quay phim, rồi cả diễn viên trong đoàn, hỏi cả chục người, đến cả chị Dung, quản lý của Vy cũng hỏi luôn, vậy mà vẫn không thấy Vy xuất hiện. Bí quá làm liều, anh đành hỏi chị Dung thì mới hay phải đến chiều Vy mới đến. Cuối cùng chịu không nổi, anh đành nói dối:

    - Chị Dung! Phiền chị gọi cho Vy Vy nói cô ấy đến đây gặp em được không ạ? Chiều nay em phải bay gấp về Đài Loan vì nghe anh Đặng bảo đã tìm được diễn viên thay thế. Em và Vy đã 2 năm không gặp nhau, bạn bè lâu năm, chị giúp em nhé!

    Trần Dung vốn đã biết mối quan hệ của hai người từ lâu, bản thân cô cũng rất cảm kích tình cảm này, lại không nỡ từ chối, cô nháy mắt cười, tay bấm điện thoại:

    - Liệu mà trả ơn cho chị đấy nhé!

    Trong lúc chị Dung ra hành lang tòa nhà gọi điện cho Vy, Hữu Bằng vẫn đi lại trong phim trường, ngắm nhìn mọi thứ. Đây
    là một bộ phim cổ trang, nên tất nhiên cũng có cung điện, có cổng lớn. Vừa lúc đó, một cô gái trong bộ quần áo cung nữ thời xưa bước đến cạnh anh, kí ức bỗng trở về, cảm giác bồi hồi, xúc động len lỏi trong tim anh. Bỗng một bàn tay đặt nhẹ sau lưng anh, giọng nói lanh lảnh:

    - Anh Hữu Bằng! Còn nhớ em không?

    - Em là… - Hữu Bằng định thần.


    - Em là Vương Ngữ Yên của Thiên Long Bát Bộ đó anh. Ngày xưa phim ấy nổi tiếng lắm cơ mà, anh không nhớ em thật sao?

    - À! Anh nhớ rồi! Em đóng cùng với Tề Dĩnh phải không? Sao lớn nhanh vậy? Anh nhớ không nhầm, lúc em đóng phim ấy, chỉ khoảng 15, 16 tuổi thôi mà. Bây giờ có lẽ đã nổi tiếng lắm rồi đấy nhỉ? Tên em là gì ấy nhỉ? Xin lỗi! Trí nhớ anh không tốt lắm. – Bằng ngượng ngịu cười.


    - Trời! Anh thật không nhận ra em sao? Lần trước chúng ta đã gặp nhau lúc em đến casting vai cô em họ Cát Tường phim Bí mật ngôi nhà cổ đấy anh. Anh còn động viên em cố gắng còn gì. Để em nhắc anh nhớ, tên em là Lưu Diệp Phấn. – Diệp Phấn tỏ giọng buồn bã – Anh nói sao ấy chứ em thì làm sao nổi tiếng được như anh và chị Triệu Vy. Em còn phải phấn đấu dài.

    - Haha! Anh nhớ rồi! Nhớ rồi! Em đừng vội nản, khó khăn nào rồi cũng dẫn đến thành công thôi mà. Anh và chị Vy lúc đầu cũng gặp nhiều sóng gió trong nghiệp diễn lắm, không đơn giản như mọi người vẫn nghĩ đâu. Nhất là Triệu Vy, cô ấy phải hy sinh nhiều thứ lắm em ạ. – Tô Hữu Bằng cố gắng giải thích cho Diệp Phấn hiểu, để đi được trên con đường nghệ thuật sẽ phải đổ không ít mồ hôi, nước mắt. Anh cũng cố động viên Diệp Phấn để cô không cảm thấy nản chí mà rút lui.


    - Diệp Phấn này! Phim này em đóng chung với Triệu Vy đúng không? Nếu tiện thì em có thể nhờ chị ấy giúp đỡ thêm, kinh nghiệm diễn xuất của cô ấy đã có thể viết thành sách rồi đấy.

    Nói rồi, Hữu Bằng cười lớn. Diệp Phấn bỉu môi, nghĩ thầm: Cái gì mà kinh nghiệm diễn xuất có thể viết thành sách, theo tôi thấy với cái bộ mặt của chị ta thì có mà viết sách bi kịch. Rồi cô làm ra vẻ thân mật:

    - Anh đừng khách sao thế! Đều là đồng nghiệp với nhau mà. Anh cứ gọi em là Phấn Phấn. Bình thường em cũng có hỏi thăm chị ấy về kỹ thuật diễn xuất, nhưng…em thấy chị ấy có vẻ không ưa gì em, lại còn hay nặng lời với em nữa. Có lẽ, em…chưa đủ trình độ để thọ giáo nên chị ấy không chỉ.

    Hữu Bằng thấy bỗng dưng lại có người nhận xét không hay về Vy Vy, hơn nữa lại còn trái ngược hoàn toàn với tính cách của cô, anh có vẻ không tin tưởng mấy, nhưng lúc này không tiện để bênh vực cô, anh đành dịu giọng:

    - Chắc là em hỏi thăm lúc cô ấy không vui nên cô ấy mới như thế. Lần sau, em thử hỏi lại xem, anh đảm bảo cô ấy sẽ nhiệt tình chỉ bảo cho em.

    - Vâng! Để khi khác lựa lúc vui, em sẽ hỏi.

    - Vy Vy! Sao chị bảo em chiều mới có cảnh quay cơ mà, đến sớm vậy. – Đạo diễn Hồng nhìn thấy Triệu Vy, cô hơi bất ngờ. – Ôi! Ai thế này? Như Như đây mà. Hôm nay rảnh rỗi ghé thăm nơi chúng tôi làm việc cơ à?

    - Hì hì! Dạo này bên công ty em chưa có hợp đồng mới nên em mới rảnh rang tới thăm xem chỗ Vy làm việc thế nào? Sẵn là thăm mọi người luôn…

    Tâm Như còn chưa kịp nói hết câu, đã thấy Diệp Phấn nhanh chân chạy tới bên cạnh cô:

    - Chị Như Như! Sao lâu quá không thấy chị vậy? Dạo này em cứ canh me các báo đài để chờ xem dự án đóng phim của chị. Vậy mà mãi chẳng thấy, làm em nóng lòng chết đi được.

    Như biết ngay là Diệp Phấn muốn chơi xỏ cô, rõ ràng là nói những lời khiến cho người khác phải khó chịu, vậy mà còn làm bộ làm tịch. Cô làm bộ tươi tỉnh:

    - Ha ha! Chị cũng lâu quá không gặp em! Dạo này em vẫn khỏe chứ. Thật ra, chị cũng đã nhận được nhiều lời mời đóng phim, khổ nỗi lại toàn là vai chính. Em cũng biết rồi đó, nếu là vai chính thì phải diễn xuyên suốt bộ phim, chứ không như vai phụ, mình có đóng nhiều phim cũng chẳng sao. Kịch bản sửa một phát là mình chết ngay ấy mà.

    Diệp Phấn hiểu ngay hai từ vai phụ Tâm Như nhấn mạnh đầy ẩn ý, dứt khoát là đang nói về cô. Khuôn mặt cô đỏ bừng, chỉ muốn bước tới hét vào mặt Tâm Như, nhưng không thể được bởi lúc này Tô Hữu Bằng – người có thể sẽ giúp cô tỏa sáng với dự án quảng cáo lớn đang đứng đây. Cô tuyệt đối không được làm mất hình ảnh nhu mì, dịu dàng của mình. Trong đầu cô chợt lóe lên một ý nghĩ, cô nói một cách mạnh miệng:

    - Phải! Phải! Chị nói rất phải! Cho nên sắp tới em cũng phải tạm gác mọi công việc để bay sang Đài Loan tham gia dự án quảng cáo lụa “Vĩnh Tư Yến” với vai nữ chính. Chắc chắn, đây là cơ hội tốt để em học hỏi kinh nghiệm. Hơn nữa, vai nam chính lại là anh Hữu Bằng, anh ấy sẽ giúp em nhiều lắm cho mà xem. Phải không anh?

    Nói rồi, Diệp Phấn quay người sang phía Hữu Bằng, cúi mình làm lễ:
    - Mong anh chỉ giáo thêm cho em nhé! – Vừa cười, cô vừa liếc sang phía Triệu Vy, trông vẻ mặt thất thần của Vy Vy, cô tỏ ra đắc chí lắm.

    Tâm Như không tin vào tai mình. Cô không thể hiểu tại sao đạo diễn Đặng có thể chọn một người như Diệp Phấn vào vai nữ chính, làm như vậy là phá hỏng hình tượng của sản phẩm lần này. Dù rằng là suy nghĩ khách quan thì vẫn cứ không được, khuôn mặt non nớt của Diệp Phấn làm sao có thể biểu đạt được toàn bộ ý nghĩa sâu sắc bên trong của nội dung sản phẩm. Đây chẳng phải là điều mà một người đạo diễn luôn quan tâm sao? Chợt như nhớ ra điều gì, Tâm Như quay sang nhìn Vy Vy, đã thấy cô như đứng không vững, lưng tựa vào bức tường sau lưng. Như vội đưa tay ra đỡ bạn, rồi cô nhìn thẳng về Hữu Bằng, chỉ thấy anh lắc đầu tỏ ý không biết.

    Triệu Vy hoàn toàn không thể tin Diệp Phấn lại dám đánh liều bỏ ngang vai diễn trong bộ phim này để tham gia một dự án khác. Cô càng không ngờ, đó lại là dự án quảng cáo của Hữu Bằng. Bỗng chốc, trong người cô như lại có một dòng điện chạy ngang, nhưng lần này mạnh hơn và khiến cô tê liệt hơn. Một nỗi sợ hãi bủa vây lấy cô, một suy nghĩ đến rất nhanh trong đầu cô: Đây là phúc hay là họa?

  7. #7
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    cống ngầm
    Bài gởi
    3,646
    Blog Entries
    6

    Mặc Định

    Từ xưa đến nay các fanfic của Vi 100% là toàn viết về AV ấy nhỉ

    Jurisame viết tiếp em nhé, ủng hộ em:X
    No Signal!

  8. #8
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    195

    Mặc Định

    @dongphuong: , đúng đấy ạ, bởi mỗi lần viết về Vy là bọn em chỉ liên tưởng đến cặp đôi AV thôi, có lẽ hình ảnh VK - TYT của HCCC đã in quá đậm trong lòng mỗi ng rồi

  9. #9

    Mặc Định

    Đọc cái chap 1 của em đúng hôm sis bùn, đọc mà khóc ngon lành, khóc wa trời. Sis nghĩ về những j trong wa khứ, thấy tiếc cho AV, tiếc cho fan AV và tiếc cho chính mình. Nói túm lại hum đó tại chuyện cá nhân nên xúc động ghê gứm. Bữa nào đọc kỹ lại sis sẽ "bình loạn" tài năng của Same sau nhé.

  10. #10
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    195

    Mặc Định

    Chap 3: Bọt chia tay

    Bầu không khí im lặng đang bao trùm một góc nhỏ của quán nước. Hữu Bằng, Vy Vy ngồi đối diện nhau nhưng lại không thốt ra lời nào. Ánh mắt Hữu Bằng đang nhìn Vy một cách dịu dàng, lòng anh có biết bao điều muốn nói với cô nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu? Vy Vy có thể cảm nhận được ánh mắt ấy, ánh mắt ấm áp như đang nhìn thấu tâm can cô nhưng lại có thể xoa dịu nỗi lo lắng trong cô. Vy không dám ngước lên nhìn anh, cô sợ ánh mắt đó sẽ làm tan chảy trái tim cô, sẽ thiêu rụi sự kiên định trong cô, bởi điều cô muốn bây giờ là sự yên ổn, cô muốn cuộc sống của mình như mặt nước phẳng lặng, không chút gợn sóng. Bấy nhiêu đây đã là quá đủ!

    Tâm Như không thể chịu đựng được sự im lặng thêm nữa, cô với tay lấy cốc nước cam, uống ừng ực. Cô muốn nuốt trôi cục tức còn đang vướng ở cổ họng ban nãy. Chỉ nghĩ đến vẻ mặt của Diệp Phấn lúc đó thôi là lòng cô lại ức nghẹn, nghĩ lại cho Vy Vy, cô càng thêm tức, như không thể kìm nén thêm nữa, cô nói liên hồi:

    - Trời ơi! Tức ơi là tức mà! Đạo diễn Đặng làm sao thế này? Sao lại có thể chọn cô ta vào vai chính, bộ hết diễn viên rồi sao? Mình thấy vẫn còn cả khối người cơ mà: Trần Hảo, Tưởng Cần Cần, Châu Tấn,… À! Chọn cậu cũng được! Nhưng sao cứ phải là cô ta!

    Hữu Bằng không để tâm đến sự tức giận của Tâm Như, anh nói luôn vào đề:

    - Mai anh phải về Đài Loan rồi. Nếu như Diệp Phấn đã được chọn thì tức là khâu chọn diễn viên đã xong, có lẽ dự án sẽ bấm máy trong vài ngày tới…Vậy chúng ta tạm biệt ở đây nhé! Vy! Em có lời nào muốn nói với anh không?

    - Ơ…! Anh về thật sao? Em tưởng chúng ta còn cùng nhau được vài hôm nữa chứ…Ừm! Thật ra…em cũng có…à mà không! Không có gì muốn nói với anh cả. – Vy Vy không thể hiểu nổi tại sao cô lại có thể nói dối dễ dàng như vậy. Rõ ràng là có điều muốn nói, vậy mà lại phủi miệng chữ không vô tình kia.


    Tâm Như quả không hổ là người chị em tốt của Vy, cô nhìn vẻ mặt của bạn là đã hiểu ngay ra vấn đề, nụ cười mỉm đáng yêu nở trên môi, cô vờ kéo áo Hữu Bằng, nũng nịu:

    - Anh về Đài Loan thật sao? Hay là…, hay là em cũng về với anh luôn nhé. Ở đây mãi cũng chán. Vy lại đang bận đóng phim, thời gian đi chơi cũng chẳng có. Về Đài Loan rồi, em có thể lăng xăng theo anh. Anh đến trường quay, em cũng theo… - Như bỗng liếc nhìn Vy – Tiện thể trông chừng hộ người ta.

    - Cũng được thôi! Nếu vậy, ngày mai chúng ta lên máy bay.- Đoạn, anh đứng dậy, cầm tay Vy kéo đi, không quên ngoái lại nói với Như mấy câu: - Em trả tiền nước đi nhé!. Cả buổi sáng em đã đi với Vy rồi! Giờ để anh!.

    - Anh cứ thoải mái. Sớm muộn gì hai người cũng có kết quả. Fan AV đã nói thế rồi – Nói xong câu đó, Tâm Như không nhịn được, cô cười sảng khoái. Tiếng cười trong trẻo như nắng mai, quên hẳn trong quán lúc ấy không chỉ có mỗi mình cô.


    Sau khi để Vy yên vị trên ghế trước, anh nhanh chóng bấm điện thoại:

    - A lô! Chị Dung ạ! Là em! Hữu Bằng đây! Chị ơi! Không hiểu sáng nay, Tâm Như dắt Vy Vy đi ăn thứ gì mà bây giờ đột nhiên cô ấy nói đau bụng. Em sợ quá nên đang trên đường chở cô ấy đến bệnh viện. Có lẽ lịch quay phim chiều nay phải hoãn thôi chị ạ! Chị nói với chị Hồng dùm em với nhé! À! Còn nữa! Em sẽ chăm sóc chu đáo cho cô ấy. Vì vậy, chị không cần phải đến bệnh viện đâu! Thế chị nhé!

    Dung Dung ngẩn tò te ra mấy giây, sau như hiểu được điều gì, chị mỉm cười ma quái:

    - Nhóc! Dám nói dối chị nữa hả? Ok! Vậy thì nhắn với Vy dùm chị là cứ thoải mái mà nghỉ ngơi. Đây là giây phút hiếm hoi, đáng có trong cuộc đời làm diễn viên đấy.

    Sắp xếp ổn thỏa xong mọi chuyện, Hữu Bằng bình thản bước lên xe. Bấy giờ anh mới để ý thấy Vy đang nhìn chằm chằm vào mình.
    Cô nhăn sống mũi, tinh nghịch hỏi:

    - Anh dám nói dối như thế à? Để chị Hồng biết được thì em chỉ có nước chết. – Vừa nói, Vy vừa đưa tay ngang cổ, ra hiệu như sẽ bị chém đầu.

    - Em trở lại là em rồi đấy! Đây mới là Triệu Vy anh quen của 2 năm trước, vui tươi, hồn nhiên, yêu đời nhưng không kém phần mơ mộng. – Cơ mặt anh như đã giãn ra, nụ cười thật sự đã nở.

    - A~ Anh đừng tỏ vẻ là hiểu em quá như vậy. Em cũng có nét trầm tĩnh nữa cơ mà, sao anh không kể cho hết. – Nói rồi, Vy cười to. Tưởng chừng như bao nỗi lo lắng đã tan theo tiếng cười giòn ấy – Bây giờ chúng ta đi đâu nào? Ôi trời! Nói vậy là cả buổi chiều nay, em phải làm phục vụ cho anh à!!! – Vy giả bộ ngất xỉu, đầu nghoẹo sang một bên nhưng miệng vẫn cười haha.

    - Này này! Ăn nói thế hả? Để xem ai làm phục vụ cho ai! Không khéo tôi lại bị cô hành hạ cho sống dở chết dở ấy chứ!!! – Hữu Bằng cũng cười theo cô. Anh cảm thấy khoảng cách mà anh lo sợ trong 2 năm khó có thể rút ngắn giờ đây lại gần như là con số 0. Tâm hồn trở nên êm ái, lơ lửng, tựa hồ như đang ở trên thiên đàng. Anh nhanh chóng lái xe, không muốn để cảm giác này trôi đi vô ích.


    Anh dắt Vy đi rất nhiều nơi, nào là khu mua sắm, tiệm chụp ảnh, chỗ làm tóc,… Đến nơi nào cô cũng tung tăng như một đứa trẻ, không ngừng nói, không ngừng múa máy tay chân. Cô còn bắt anh phải thử hết tất cả những bộ quần áo mà cô chọn, trong đó có cả tóc giả và quần áo của phụ nữ. Anh cười như mếu, nhưng vẫn chiều theo ý cô, khi diện những bộ cánh ấy vào, đứng trước gương, anh chỉ biết lè lưỡi, còn cô thì cười sặc sụa không thôi. Khổ nhất là mấy cô nhân viên bán hàng, vừa phải cầm đồ dùm cho họ, vừa phải chịu những cơn cười không thành tiếng.

    Đến khi quậy phá đã đời thì trời đã tối. Vy Vy bắt đầu thấy trong bụng cồn cào, lại thêm chứng bệnh đau bao tử. Vốn dĩ ngày thường phải làm việc quá giờ, cũng thường bị đau như vậy, nhưng đứng trước đồng nghiệp và áp lực công việc, cô không dám ca thán nửa lời, chỉ có thể nhờ chị Dung mua dùm thuốc và chút đồ ăn cho cô. Bây giờ, người đứng trước cô không phải ai xa lạ, vì vậy cô không ngại bộc lộ sự đau đớn:

    - Anh Bằng, chúng ta đi ăn chút gì được không? Em lại bị đau nữa rồi. Kiếm đại một quán ăn nhỏ nào cũng được. Ăn xong rồi chơi tiếp nha anh.

    - Trời! Sao em không nói sớm. Đi nhanh nào! Anh biết một quán ăn gần đây. Ông chủ anh cũng quen, không lo bị phát hiện đâu – Hữu Bằng cảm thấy mồ hôi như đang chảy thành giọt trên trán anh. Bỗng chốc cảm giác áy náy như sượt qua người, anh tự trách mình vô tâm, quên mất căn bệnh của cô. Không chờ Vy nói thêm câu nào, anh vội vàng kéo cô đến quán ăn nhỏ ngay con hẻm trước mặt.

    Ông chủ quán nhận ngay ra Hữu Bằng, ông đon đả chạy ra đón, rồi gọi phục vụ dọn cho anh một bàn nằm khuất mặt đường và những bàn khác. Hữu Bằng nhanh chóng kéo Vy ngồi xuống ghế, không kịp chờ thực đơn, anh gọi ngay:

    - Ông chủ Đào! Cho tôi một bát súp cua nhé! Lát nữa, tôi sẽ gọi thêm.

    Súp vừa bưng ra, Hữu Bằng đã vội đón lấy, anh cẩn thận gạt một muỗng thổi cho nguội rồi từ từ đưa sang phía Vy Vy. Vy hấp tấp lấy tay gỡ thìa súp ra khỏi tay anh, cố cười cho qua cơn đau:

    - Anh để em! Em đâu phải người bệnh! Sao anh săn sóc kĩ lưỡng thế! Nhìn vào người ta tưởng anh là phục vụ của em thật đấy!

    Hữu Bằng không tiện nói nữa, đành đưa thìa súp cho cô, đồng thời đẩy bát súp sang. Suốt bữa ăn, hai người chỉ nói qua loa vài câu. Một thứ cảm giác nặng nề lại bao trùm lấy họ, hoàn toàn không hiểu được căn nguyên tại sao? Vy thì cắm cúi ăn, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn Hữu Bằng cười nhạt, rồi lại nhìn sang xung quanh, khen này khen nọ. Hữu Bằng mặc dù gọi ra rất nhiều món, nhưng mỗi thứ anh chỉ nếm qua, hoàn toàn không có chút vị giác nào. Cả hai đều mong sẽ có điều gì đó xuất hiện lúc này để xóa đi tình hình căng thẳng giữa hai bên. Vậy mà, rốt cục lại không có gì?

    Ăn xong bữa. Vy Vy dần dần cảm thấy sức lực đã trở lại với mình, cơn đau không còn kéo đến nữa. Cô thở ra như trút được nỗi lo, bắt đầu nghĩ ra trò mới để chơi. Lúc này chỉ mới 8h, đường phố vẫn vô cùng nhộn nhịp. Trong đầu Vy, một sợi dây kí ức chợt lướt qua, không rõ mồn một nhưng cô không thể không nhớ:

    - Anh này! Mua bia đi! Chúng mình ra quảng trường nhé!


    Quảng trường không đông như cả hai nghĩ ban đầu. Không hiểu rằng mọi người biết trước hai người hẹn nhau ra đây nên đã tránh mặt cả hay vì đơn giản hôm nay là cuối tuần mà họ rủ nhau đến những nơi sầm uất của trung tâm thành phố cả rồi. Dù là lý do nào đi chăng nữa, cả Vy Vy và Hữu Bằng đều cảm thấy nhẹ nhõm.

    Vy chọn một tảng đá cao, phẳng, quay mặt ra phía bãi đất mà bọn trẻ con thường đá banh, anh đương nhiên đi lại ngồi cạnh cô. Vy khui bia, cô không quen để móng tay dài, vì vậy việc này có vẻ khó khăn đối với cô. Không ngần ngại, cô giơ lon bia ra trước mặt anh. Hữu Bằng chỉ mỉm cười, bằng động tác thành thục, anh đưa trở lại cho cô. Một thứ bọt trắng trào ra khỏi miệng lon, có lẽ do lúc chạy. Vy kê miệng, cố hút cho hết thứ bọt ấy. Đột nhiên, cô quay sang anh, hỏi nhỏ:

    - Anh thấy giống gì nào?

    - Thì là bọt chứ là gì?

    - Em hỏi là giống gì cơ mà?

    - Ừm! Bọt biển – Hữu Bằng lơ đãng.

    - Ừm…! Là bọt biển chia tay.

    Hữu Bằng bất chợt im lặng, anh đưa mắt sang nhìn cô. Khuôn mặt cô tối quá, có lẽ đã bị bóng đêm choáng mất. Không hiểu sao, anh rất muốn nhìn thấy đôi mắt của cô lúc này! Đôi mắt to, đen sâu thẳm như chứa đựng tất cả. Anh muốn khám phá, muốn đi sâu hơn vào đôi mắt ấy nhưng đột nhiên nó khép lại, để lại cho anh sự hụt hẫng, cả nỗi nghi ngờ không thể giải thích được. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô:

    - Em không nỡ chia tay với anh, phải vậy không?. Không gian vẫn yên lặng, không có câu trả lời – Không sao! Khi nào quay xong phim, em có thể bay sang tìm anh. Hoặc giả nếu em không thể thì anh sẽ làm điều đó.

    - Em…là em không thể tự chủ được. Rõ ràng biết bản thân có tình cảm với anh. Vậy mà em vẫn dửng dưng như không? Tâm trạng em trở nên bức bối, em không có lựa chọn cho mình. Em… em thật sự… không biết phải làm gì nữa. Giọng Vy Vy đã trở nên nghẹn lại, câu nói sau như đã chìm hẳn vào tiếng khóc nức nở. Cô là vậy. Khi muốn khóc, giọt nước mắt của cô sẽ là âm thanh, không bao giờ giọt nước ấy chịu rơi trong câm lặng. Cô từng nói: “Nếu phải khóc thì hãy khóc cho to, khóc cho đã để những nỗi buồn khổ thành tiếng mà từ từ tan đi. Bằng không, nếu khóc trong im lặng thì tuyệt đối, đừng nên khóc”.

    Hữu Bằng trở nên bối rối thật sự, anh không biết phải làm gì lúc này. Chợt nhớ ra mình có khăn tay, anh vội đưa sang cho cô, không dám tự mình lau khô những giọt nước mắt ấy.

    Im lặng hồi lâu, anh hít một hơi thật sâu, can đảm nói ra những lời tận đáy lòng mình:

    - Anh luôn biết em có tình cảm với anh. Chỉ là do nguyên nhân nào đó mà em không thể thể hiện nó ra bằng hành động. Anh biết tất cả. Vì vậy anh vẫn quyết định chờ em. Đã chờ được 2 năm, anh không tin mình không thể chờ thêm 2 năm nữa, thậm chí có thể lâu hơn. Anh chỉ cần em giữ gìn sức khỏe của mình, cố gắng làm việc tốt, sống tốt, như vậy công anh chờ đợi cũng đã được báo đáp một phần. Em không cần phải nói gì đâu! Anh hiểu mà!...

    Chưa nói hết nỗi lòng, chợt Hữu Bằng thấy bả vai mình hơi đau, nhìn sang đã thấy đầu Vy gục lên từ lúc nào. Có lẽ cô đã thấm mem say. Hữu Bằng nghĩ về những gì mình vừa nói, bất giác thở ra, trong lòng cục đá lạnh dường như đã tan chảy. Đành dìu cô ấy về vậy, tâm sự để lúc tiện hãy nói ra sau.

    Lúc ngồi trên xe, miệng Vy không ngừng kêu la, khi gọi tên anh, khi lại gọi tên Diệp Phấn:

    - Anh Bằng! Anh đừng về Đài Loan vội, chờ em đóng xong phim này, em sẽ đi với anh!... Diệp Phấn! Cô đừng vội đắc ý! Anh Bằng là của tôi. Cô không được dành…

    Anh chỉ còn biết bật cười, không ngờ cô ấy trẻ con đến vậy. Thật sự vẫn không thay đổi. Vẫn là Triệu Vy của 2 năm trước đây. Có lẽ những ngày qua là cô ấy giả vờ.

    Không khí dường như trong lành hơn mặc dù trời đẫm sương. Gió lạnh thi thoảng lại lùa qua nóc xe khiến anh có cảm giác như tiếng bước chân đạp trên lá khô. Về khuya, trời càng buốt. Anh lấy chiếc áo bông ở ghế sau, đắp thêm vào cho cô, ánh nhìn vẫn âu yếm như vậy.


    Đã về đến nhà. Sợ cô thức giấc nên anh không dám kêu dậy, chỉ nhẹ nhàng bế cô xuống xe. Lúc mở cửa có gặp chút khó khăn, cũng may cửa nhà cô dùng mật mã. Anh với tay bật công tắc đèn bàn nhỏ, sợ ánh sáng đèn tuýp sẽ làm cô chói mắt. Rồi vẫn động tác dịu dàng ấy, anh đặt cô xuống giường, nhẹ nhàng cởi giày, chu đáo đắp chăn cho cô. Thấy cô có vẻ đã ngủ yên, anh lôi quyển sổ trên bàn trang điểm, lấy bút định viết vào đó mấy dòng. Lúc lật ra trang đầu tiên, anh bắt gặp những dòng chữ nghuệch ngoạc của cô: “Mình đã muốn nói thật, nhưng lại không thể nói. Hy vọng anh ấy có thể hiểu”.

    Hữu Bằng lại mỉm cười, nụ cười hạnh phúc không thể giấu. Anh tiến gần đến giường, từ từ cúi xuống, không chút lưỡng lự đặt lên môi cô một nụ hôn, cố hôn thật khẽ để cô vẫn yên giấc. Lại nhẹ nhàng đứng dậy, anh thì thầm:

    - Chúng ta sẽ sớm gặp nhau thôi! Anh chờ em nói lời yêu anh!
    Cửa phòng khép lại, bóng tối bao trùm lấy Vy Vy nhưng lần này ấm áp và sáng hơn nhiều. Cô vẫn ngủ, trên môi hé một nụ cười mãn nguyện…

  11. #11

    Mặc Định

    Mấy ngày ni lùng đọc fic của AV mệt nghỉ lun Tks pé Juri nhé, cố gắng post típ nha em
    Càng nghĩ càng thấy tiếc, phải chi hồi đóng HCCC mà ss Vy chưa có ng` iu thì có lẽ AV cũng là 1 cặp roài
    [B][COLOR="lime"][LEFT]Đến những cánh đồng, đến những mặt hồ, tận nơi cuối trời…
    Hát với gió ngàn, hát với người mình... yêu dấu…[/LEFT]
    [/COLOR][/B]
    [B][RIGHT][COLOR="magenta"]最後の天の平野や湖へ来た。
    風や恋人と歌った。[/COLOR][/RIGHT][/B]

  12. #12
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    195

    Mặc Định

    Chap 4: Thiên sứ không phải lúc nào cũng mạnh mẽ.


    Thời gian quả thật đến nhanh, đi cũng nhanh, chẳng mấy chốc Đài Loan đã bước sang mùa hè, thời tiết trở nên oi ả, nóng bức. Ánh mặt trời như thiêu đốt tất cả. Nếu không có việc gì quan trọng, người ta chắc chắn sẽ không chịu bước ra khỏi nhà nửa bước. Tuy nhiên cũng có những công việc không thể chỉ ngồi trong nhà với máy điều hòa và ly nước hoa quả, nó đòi hỏi con người phải nỗ lực hết sức dù là trong hoàn cảnh nào. Nghiệp diễn cũng là một trong số những công việc vất vả ấy.

    Tô Hữu Bằng đang ngồi trong trường quay của dự án quảng cáo lụa “Vĩnh Tư Yến”. Hôm nay đến phân cảnh phải quay ngoài trời, nhiệt độ bên ngoài có lẽ cũng lên đến ngưỡng 34, 35 độ. Cái nắng của mặt trời như thiêu như đốt tất cả những gì nó chiếu vào. Trong tay cầm kịch bản nhưng Hữu Bằng không thể tập trung được, anh đành quay sang xin quản lý Ngạn ly nước đá, anh chỉ nhấp một ngụm nhỏ rồi đổ nước ra tay tấp tấp vào mặt mình. Khi cảm thấy tinh thần có vẻ đã trở lại, anh mới tiếp tục công việc của mình.

     Vy! Sao cô chậm chạp thế? Đã bảo cái đó phải để ở đây, sao lại cứ mang đi lung tung khắp trường quay thế hả? Lỡ đến lúc tôi cần tìm thì làm sao? – Người quản lý đạo cụ gắt gỏng một cô nhân viên hậu trường nhưng lại khiến cho Hữu Bằng phải dừng ánh mắt đang đọc những dòng chữ trong cuốn kịch bản, anh đưa mắt tìm kiếm, rồi chợt nhận ra mình nhầm, anh vội vã cúi xuống: Cô ấy làm sao có thể xuất hiện ở đây được? Phim còn chưa quay xong, lý gì lại có thể đến đây? Hơn nữa, chắc gì cô ấy chịu đến thăm mình?.

     Anh Bằng! Anh giúp em với! Đoạn này em không biết phải diễn sao cả? – Diệp Phấn từ đâu chạy đến, vẻ mặt hăm hở, giọng nói lanh lảnh của cô đã kéo Hữu Bằng ra khỏi những suy nghĩ mông lung.

     À!...Đoạn này à? Là thế này: Em đang ngồi bên khung cửi dệt vải, sau đó anh từ từ bước vào, đứng sau lưng em…

     Rồi từ từ ôm em từ phía sau phải không? – Diệp Phấn nhanh chóng cướp lời Hữu Bằng, cô nói một cách tự nhiên, hoàn toàn không có chút vẻ sượng sùng khiến anh có phần hơi ngạc nhiên.

    Anh cười:

     Ừ! Nếu em thấy khó quá thì cứ từ từ tập, anh sẽ xin đạo diễn Đặng để cảnh này quay sau.

     Không cần! Không cần đâu! Em đã đọc kịch bản rồi. Sau này còn có cả những cảnh tình cảm hơn nữa. Nếu mới chỉ một chút này em đã không làm được thì mấy cảnh sau làm sao đây? Em diễn được, anh cứ yên tâm. – Diệp Phấn vừa nói vừa liếc mắt nhìn Hữu Bằng, ánh mắt đầy ẩn ý, dường như chứa đựng cả thứ tình cảm sâu xa, khó đoán, cô nói nhỏ cố ý chỉ để mình anh nghe thấy: - Chỉ cần anh diễn thật đúng với tình cảm của anh là được.

    Hữu Bằng không mấy để tâm đến những lời nói của Diệp Phấn. Anh nhanh chóng cầm kịch bản lên, tiến về phía đạo diễn:

     Anh Đặng! Em chuẩn bị xong rồi! Đã có thể quay được chưa? Trời nắng quá! Chỉ sợ ngồi lâu lại cảm, đầu óc không tỉnh táo, hiệu quả công việc không cao.

     Ok! Em xong thì quay em trước đi! Máy quay đâu! Tất cả mọi người chuẩn bị vào vị trí đi. – Đạo diễn Đặng rất cảm kích về sự nhiệt tình, có trách nhiệm trong công việc của Tô Hữu Bằng, ông thầm nhủ: Mình hoàn toàn đã không chọn sai nhân vật nam chính.

    Máy quay từ từ đưa đến, khuôn mặt Hữu Bằng đã xuất hiện trên màn hình của đạo diễn, ông chăm chú theo dõi từng nét mặt, cử chỉ, hành động của anh. Vừa xem, ông vừa gật đầu, ra chiều rất hài lòng: Tốt lắm! Tốt lắm! Khuôn mặt đã lột tả hết cái tôi mong muốn.

    Trong khi Hữu Bằng đang tiến đến phía cây đàn dương cầm được đặt trên bãi cát dài, xung quanh là tiếng sóng vỗ rì rầm. Bỗng anh nghe một tiếng động lớn và rồi chẳng còn nhìn thấy gì nữa.

     A lô! Vy Vy à? Cậu bay sang Đài Loan ngay đi nhé!...hức hức. Anh Bằng…anh Bằng anh ấy bị tai nạn, đang phải…nằm viện cấp cứu đấy…Mình sợ quá! Không biết phải làm gì nữa…cho nên…hức hức…mình mới…gọi cho cậu…Cậu…Cậu – Chỉ nói được có thế Tâm Như đã òa lên khóc nấc.

     Như Như!!! Cậu bình tĩnh lại đi. Cậu nói anh Bằng làm sao cơ? Bị tai…tai nạn sao? Sao lại có thể? Anh ấy vừa lành lặn đứng trước mặt tớ cách đây 2 tháng cơ mà…Sao… sao… - Đầu óc Vy như rối tung lên, cô không thể nghĩ được gì lúc này. Cô từ từ ngồi thụp xuống sàn nhà, co gối lại và bắt đầu nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Bỗng trong người như có dòng điện, cô vụt đứng ngay dậy, với tay lấy áo khoác, tay kia lôi điện thoại từ trong túi ra, bấm số liên tục:

     A lô! Chị Dung! Em muốn bay sang Đài Loan một chuyến, dự án phim cũng đã hoàn tất rồi. Buổi họp báo sáng mai chị lấy dùm em 1 cái cớ nào đó là được…Em…muốn gặp Hữu Bằng, nghe Như nói anh ấy bị tai nạn đang phải nằm viện cấp cứu. Chị ráng giúp em nhé! – Nói rồi cô cúp máy, lên xe riêng, đi thẳng đến sân bay.

    Lúc này, tại bệnh viện Trung Tín – Đài Loan, Hữu Bằng vẫn đang trong cơn hôn mê sâu. Các bác sĩ chẩn đoán, cú đập đầu quá mạnh đã khiến các cơ quan thần kinh của anh bị choáng một cách nghiêm trọng, tình hình chưa thấy có dấu hiệu gì khả quan, rất có thể anh sẽ phải nằm lại đây ít nhất là 3 tháng, hoặc có thể lâu hơn. Đạo diễn Đặng nghe xong, ông không thể tin nổi, không phải ông tiếc cho dự án của mình bởi nếu tiếc ông vẫn có thể cắt hợp đồng với Hữu Bằng và tìm một diễn viên khác.Điều ông cảm thấy đáng tiếc nhất chính là tài năng trẻ đang nằm trên giường bệnh kia, ở cái độ tuổi còn non trẻ này thì cơ hội quả thật rất đáng quý, nếu chỉ vì một tai nạn nghề nghiệp mà vứt bỏ cả sự nghiệp thì thật đáng buồn.

    Ông còn đang suy nghĩ lan man thì đã thấy Diệp Phấn, tay ôm một bó hoa, bước từng bước chậm rãi đến bên giường của Hữu Bằng, cô từ từ ngồi xuống, nhẹ nhàng kéo lại chăn cho anh:

     Bác sĩ nhầm rồi! Sức khỏe anh Hữu Bằng không như những gì bác sĩ nói đâu. Ông hãy mau kiểm tra lại lần nữa đi, chụp X-quang lần nữa, làm kĩ hơn đi – Rồi cô quay sang Hữu Bằng vẫn đang nằm thiêm thiếp trên giường – Anh sẽ không sao đâu? Em dám đảm bảo chỉ vài tuần nữa anh lại có thể diễn cùng em, làm việc cùng mọi người.

    Một giọt lệ của Diếp Phấn rơi xuống trúng vào mu bàn tay của Hữu Bằng đã làm tất cả mọi người trong đoàn chú ý, cả cánh phóng viên của những tờ báo và đài truyền hình có uy tín cũng không để sót chi tiết này. Bỗng có một người lên tiếng:

     Cô Diệp Phấn này thật tốt quá! Thật cảm động! Rõ ràng cô ấy và Tô Hữu Bằng quen nhau chưa được bao lâu, đây lại là dự án phim đầu tiên của họ. Vậy mà cô ấy lại quan tâm đến đồng nghiệp như vậy. Tôi thật sự rất cảm phục, tôi sẽ không bỏ qua nhân vật đặc biệt này đâu.

    Diệp Phấn lại từ từ lấy tay lau nước mặt, từ tốn nói:

     Các vị không biết đấy thôi! Tôi đã mến mộ vai diễn Ngũ A Ka của anh Bằng lâu lắm rồi. Bây giờ có dịp được làm việc chung, quả thật là diễm phúc đối với tôi. Vậy mà trời lại chẳng chiều lòng người. Tôi chỉ mong cho anh ấy nhanh chóng bình phục để quay lại tiếp tục công việc với cả đoàn – Nói xong cô bước nhanh ra phía cửa phòng – Xin lỗi! Tôi không kiềm chế được cảm xúc, mong các vị thông cảm.

     Đúng là chỉ giỏi đóng kịch. Cứ diễn cho khéo vào, để xem cô thăng tiến được bao lâu với cái khuôn mặt giả tạo đó – Lâm Tâm Như đã chứng kiến từ đầu tới cuối, cục tức hôm ở trường quay của đạo diễn Hồng như lại dâng lên cổ. Cô vội vàng lấy chai nước khoáng trong túi ra, nốc một hơi cạn sạch, rồi nhanh chóng lấy lại giọng nói điềm tĩnh, cô bước tới trước:

     Xin lỗi các vị, tôi nghĩ mọi người chụp hình và phỏng vấn như vậy là đủ rồi. Anh tôi bây giờ cần được nghỉ ngơi. Hy vọng khi viết về chuyện này, mọi người đừng làm quá lên nhé! Tôi xin thay mặt anh Bằng cảm ơn mọi người.

     Phải phải! Như vậy là đủ rồi! Tôi sẽ tiễn các vị ra cổng – Ngạn Châu vốn rất tin tưởng vào Tâm Như, lời cô nói ra cũng đúng với ý của anh, vì vậy anh nhanh chóng tiếp ứng, tay mời, miệng cười xã giao đưa các phóng viên, nhà báo ra về.

    Bây giờ chỉ còn lại Tâm Như và Hữu Bằng, Tâm Như cảm thấy mọi dồn nén, đau thương đều như đang tuôn trào qua dòng lệ nóng hổi trên đôi gò má, cô bước tới nắm lấy tay anh:

     Tội nghiệp anh trai tôi! Sao phải khổ thế này? Nhớ người ta thì cứ nói, em sẽ tìm cách để 2 người gặp nhau. Tại sao lại dồn tất cả vào công việc như vậy. Anh tự đày đọa mình nhưng cũng là làm khổ người khác đấy, anh có biết không?

    Và cứ thế, từng giọt, từng giọt nước mắt của Như Như vẫn lặng lẽ rơi trên mu bàn tay của Hữu Bằng, một nỗi xót thương cho người anh trai của mình cứ len lỏi trong trái tim cô. Có lẽ ngành giải trí này đã quá khắc nghiệt với anh, một chút riêng tư tình cảm cũng không thể được trọn vẹn. Tình yêu phải đi cùng với mất mát và khổ đau nhưng tình yêu của anh lại không thể bù đắp được phần nào cái khổ đau ấy. Rốt cuộc thì ông trời đã sắp đặt như thế nào đây?

     Hữu Bằng! Hữu Bằng! Anh có làm sao không? Như Như à! Anh ấy không sao chứ! – Không hiểu Vy Vy đã đến đây từ lúc nào, nhìn cô như người đang trong cơn hoảng loạn. Lúc chạy vào phòng bệnh, vừa nhìn thấy Hữu Bằng nằm đấy, mặt cô như tái hẳn đi, tim đau như thắt lại. Nhìn thấy Như Như, cô như nhìn thấy ánh sáng giữa bóng đêm tăm tối, hai tay ôm vai Tâm Như cứ lắc mãi không thôi.

    Vừa lúc ấy, bác sĩ chuyên khoa thần kinh bước vào. Có lẽ ông không tin vào kết quả của các bác sĩ kia cho lắm nên đã đích thân nhận trường hợp của Hữu Bằng. Cùng với tờ kết quả trong tay, khuôn mặt ông như méo mó hẳn đi, giọng cũng lạc hẳn:

     Người nhà của bệnh nhân Tô đâu rồi?

     Thưa bác sĩ là tôi – Cả Vy Vy và Tâm Như cùng đồng thanh. Tâm Như quay sang nhìn Vy Vy, cười khích lệ rồi cô bước tới trước – Tôi là em gái của anh ấy. Bác sĩ xin cứ nói với tôi. Cô ấy cũng là bạn của anh ấy, không sao đâu ạ!

     Ừ!!... Vậy cả 2 phải chuẩn bị tinh thần nhé! Tôi đã kiểm tra rất nhiều lần nhưng kết quả cũng chỉ là 1. Cũng may là não bộ không ảnh hưởng nhiều, chỉ tạm thời bị choáng thôi, có lẽ do dàn máy nặng quá. Còn chuyện này tôi rất tiếc phải nói ra: dây thần kinh cảm giác của anh Tô hiện đang bị tê liệt tạm thời. Có lẽ phải điều trị dần để lấy lại cảm giác.

     Bác sĩ nói sao cơ? Bị tê liệt tạm thời là sao ạ? Không phải sẽ mất đi cảm giác đấy chứ? Sẽ phải điều trị trong bao lâu ạ? – Như Như mất đi bình tĩnh, cô hỏi dồn dập.

     Tôi thật sự không dám chắc về thời gian điều trị. Mặc dù không ảnh hưởng đến các sinh hoạt bình thường nhưng nếu không xem chừng bệnh nhân cẩn thận có thể anh ấy sẽ tự làm bị thương chính mình. Mất đi cảm giác nóng, lạnh, đau đớn,…tôi thật sự rất tiếc. Chúng tôi sẽ cố gắng điều trị cho anh ấy.

    Bác sĩ đã bước ra khỏi phòng. Các dây thần kinh trong đầu Vy Vy dường như tê liệt hẳn đi, tất cả mọi thứ quay cuồng đến chóng mặt. Cô thật sự không thể xác định được phương hướng lúc này. Mọi sự trống rỗng. Trái tim như bị bóp nghẹn. Lần này cô ngồi bệt hẳn xuống nền nhà, nỗi đau và sự day dứt nhấn chìm tất cả…
    *Tiểu Bạch vô song =>> hư vô kiếm và hư ảo đao *

    ~*~*~*Trương Gia thân yêu*~*~*~
    ******Alec Su @ Vicki Zhao******
    ~Tình tại trong tâm <3333~

  13. #13

    Mặc Định

    Sis có một théc méc là tại sao Same lại "lôi" bạn LDP vào đây vầy nè? Ko sợ bên đó wa gây chiến hử? Liều mạng wa nha...Có sự tích j giữ ViVi-LDP-A mà sis ko được bít ko ta?

  14. #14
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    195

    Mặc Định

    @23h23p: hì hì, thực ra chẳng có ân oán gì giữa AV và LDP đâu ss, AV nhà mình sống rất ngay thẳng, chân thật làm gì có chuyện mếch lòng ai. Đây là ân oán giữa em vs LDP thôi , vì sợ gây chiến tranh nên em đã đổi tên rồi đó ss, em cũng ko thích bị fan của dv khác nói xấu về AV. Lựa chọn này hoàn hảo rồi, ko ai bắt bẻ đc cả
    *Tiểu Bạch vô song =>> hư vô kiếm và hư ảo đao *

    ~*~*~*Trương Gia thân yêu*~*~*~
    ******Alec Su @ Vicki Zhao******
    ~Tình tại trong tâm <3333~

  15. #15
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Địa chỉ
    A, A
    Bài gởi
    195

    Mặc Định

    Chap 5: Người bảo vệ thiên sứ.

    Suốt thời gian Tô Hữu Bằng nằm viện, Triệu Vy luôn ở bên cạnh anh, không rời nửa bước. Cô cũng gọi điện cho quản lý Dung thông báo tình hình hiện giờ của Hữu Bằng và nguyện vọng của cô là được ở lại Đài Loan để chăm sóc cho anh. Trần Dung rất cảm động bởi tấm chân tình của cô nhưng cũng không giấu được sự lo lắng. Chị lo cũng phải. Vào thời buổi này, nghề diễn viên quả thực chẳng dễ sống chút nào, đi đâu, làm gì cũng bị cánh nhà báo bám theo ráo riết, tra hỏi đủ thứ thông tin. Nếu mình tránh né thì họ bảo mình kiêu, không quan tâm đến công chúng, còn nếu trả lời thật thì chẳng khác nào “vạch áo cho người xem lưng”. Hơn nữa nếu xử lý không khéo có thể gây ra scandal, tệ hơn thì sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng, cái tiếng thơm thì không đáng nói nhưng nếu là cái tiếng dơ bẩn thì phải làm sao? Đến lúc phục hồi lại được hình tượng thì công chúng cũng đã quên mình rồi. Càng nghĩ, Trần Dung càng cảm thấy chuyện này không ổn.

    Một hôm, cô nhẹ nhàng khuyên bảo Vy Vy:

    - Vy này! Hay là chúng ta tính phương án khác được không? Em vừa tiếp tục công việc vừa chăm sóc cho Hữu Bằng. Vả lại ở đây cũng đã có Tâm Như rồi. Cô ấy coi Bằng như anh trai, giao cho cô ấy cũng có thể yên tâm được mà em.

    - Nói thật với chị, lần này anh Bằng bị thương em cảm thấy rất áy náy, có cái gì đó cứ đâm vào tim em. Nếu không phải em không chịu rõ ràng thì anh ấy cũng đâu phải bận tâm suy nghĩ đến mức lao vào công việc điên lên như thế. Từ ngày vào nghề tới giờ, em luôn coi chị như một người chị, người bạn có thể tâm sự mọi việc, nên chuyện này em cũng không muốn giấu nữa. Thực ra em rất có cảm tình với anh Bằng. Không biết có thể gọi nó bằng hai chữ tình yêu hay không? Nhưng giờ phút này em thật sự muốn ở bên anh ấy – Giọng nói Vy vừa trầm mặc đượm vẻ ưu phiền, vừa dứt khoát, nhất là câu cuối, cô nói không một chút do dự.

    Trần Dung lúc này cũng không biết phải giải quyết như thế nào nữa. Để họ xa nhau thì chị không nhẫn tâm, nhưng gần nhau thì chị lại sợ rắc rối sẽ đến với cả hai. Khi nhìn sâu vào mắt Vy Vy, chị có thể cảm nhận được thứ tình cảm phát ra tự tận đáy lòng cô, lúc này không chút ngập ngừng, giấu giếm. Ánh mắt ấy khiến chị không nỡ lòng từ chối. Cuối cùng đành phải miễn cưỡng gật đầu, trước khi trở về Bắc Kinh, chị vẫn không quên dặn:

    - Nếu em thấy có vấn đề gì không thể giải quyết ổn thỏa thì phải gọi điện cho chị nhé! Nhớ không được giấu giếm đâu đấy.

    - Chị yên tâm. Có cần em tiễn chị ra sân bay không? – Vy thầm cảm ơn chị Dung. Khóe mắt như sắp có giọt lệ rơi xuống nhanh chóng bị nén lại.


    - Thôi! Em không cần tiễn. Bây giờ đi đâu cũng phải chú ý nhà báo nghe chưa? Bọn họ không để cho những người nổi tiếng như em được thảnh thơi bao giờ đâu – Trần Dung lật đật ngăn cô lại.

    - Nếu vậy để em tiễn chị ra đến cổng bệnh viện cũng được. Có thể chị em mình sẽ không gặp nhau trong một thời gian dài – Lần này thì Vy Vy không thể kìm nén được nữa, giọt lệ ban nãy rơi xuống, lập tức hòa vào tiếng khóc, giọng nói nghẹn ngào của cô. Cô bước tới, ôm chầm lấy Trần Dung, cứ thế đứng khóc. Dung Dung cũng không nỡ rời khỏi cô, nhưng tâm lý vững vàng của một người quản lý giúp cô lấy lại bình tĩnh, cô từ từ đẩy Triệu Vy ra, nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói tha thiết và chân thành:

    - Sau này, không thể tùy tiện làm những gì em muốn nữa nghe không? Tất cả mọi việc đều phải biết tự mình lo liệu. Nếu về Bắc Kinh sắp xếp công việc ổn thỏa xong, chị sẽ quay trở lại. Từ giờ đến lúc đó, em phải biết kiềm chế cảm xúc của mình, không được nóng nảy nhất thời mà làm hỏng chuyện lớn, nhớ chưa?

    Nói xong, cô dắt tay Vy Vy bước ra khỏi phòng bệnh, vừa đi vừa dặn dò lại lần nữa. Những tưởng như lần gặp mặt này sẽ là lần gặp mặt cuối cùng của họ vậy.

    Lát sau, khi quay trở lại phòng bệnh của Hữu Bằng, cô bỗng thấy một bó hoa tươi được để ngay ngắn trên bàn, lọ hoa cũng biến mất, Cô thầm nghĩ có lẽ là Tâm Như, nhưng lạ thật từ trước giờ đi thăm bệnh, Như có tặng hoa bao giờ đâu, chỉ mua trái cây cho người bệnh thôi mà. Cô ấy quan niệm muốn bệnh nhân mau lành bệnh thì phải ăn đồ bổ dưỡng chứ không phải chỉ ngửi mùi hương của hoa là đủ. Lẽ nào bây giờ cô ấy nghĩ lại?

    Còn đang suy nghĩ vẩn vơ thì một giọng nói như gió khẽ vang lên:

    - Chị thấy hoa có đẹp không? Tôi mua tặng anh Bằng đấy. Đúng loài hoa anh ấy thích.

    Triệu Vy giật mình quay lại, đứng trước mặt cô không phải là Tâm Như mà là Lưu Diệp Phấn. Cô khẽ lấy tay gõ đầu: sao không nghĩ ra là cô ta nhỉ? Từ hôm ở Bắc Kinh đến giờ cứ bám theo anh ấy mãi. Người gì mà dai? Không biết định giở trò gì đây?

    - Chị không cần phải ngạc nhiên. Tôi và anh Bằng là đồng nghiệp, đến thăm đồng nghiệp ốm thì đâu có gì phải ngạc nhiên đến thế – Diệp Phấn lướt nhanh qua khuôn mặt của Vy, thấy có có vẻ bần thần, cô ta phần nào đắc ý lắm.

    - Ai nói tôi bất ngờ vì mấy bông hoa của cô? Tôi bất ngờ vì cô cũng biết quan tâm đến đồng nghiệp cơ đấy. Khuôn mặt giả tạo của cô trên màn ảnh đã khiến bao nhiêu người mơ hồ. Đợi đến lúc họ xé bỏ lớp mặt nạ ấy, có lẽ sẽ bị cô làm cho tức chết – Vy trả lời điềm tĩnh, tuyệt nhiên không có sự tức giận.

    - Khuôn mặt tôi có lừa được ai tôi không quan tâm. Mối quan tâm của tôi bây giờ là anh Hữu Bằng. Nếu khuôn mặt này có thể khiến anh ấy động lòng và giúp đỡ tôi thành danh thì quả thực nếu có giả tạo nữa tôi đây cũng sẽ làm.

    Triệu Vy hơi bất ngờ với câu trả lời của Diệp Phấn. Thật không ngờ, giã tâm của cô ta lại lớn đến như vậy. Bất chấp tất cả chỉ để có được sự nổi tiếng, hơn nữa còn dám lợi dụng đồng nghiệp của mình để thăng tiến. Con người vô liêm sỉ như vậy, cô thật chưa gặp qua lần nào. Cô khẽ chau mày, giọng cương quyết:

    - Cô làm gì tôi không cần biết! Cái tôi quan tâm bây giờ chỉ là sự an toàn của Hữu Bằng, nếu chỉ vì sự nổi tiếng của cô mà đánh đổi Hữu Bằng thì tôi đây cũng bất chấp thủ đoạn để đối phó với cô.

    Diệp Phấn cười nhạt:

    - Câu này trong kịch bản phim tôi đã nghe nhiều lần rồi. Nhưng kết cục thì nhân vật chính cũng chẳng dành được gì cả, hơn nữa còn chịu sự thất bại đến đau lòng. Ngày xưa, tác phẩm của bà Quỳnh Dao chỉ như một cuốn tiểu thuyết nhảm nhỉ, không thực tế, thế nên chị mới có được cái danh Tiểu Yến Tử. Ngày nay, nếu so ra thì tôi đây hơn hẳn chị. Còn phải xem thực lực chị đến đâu nữa.

    Nói xong, cô ta từ từ bước đến bên giường Hữu Bằng, nói thì thầm nhưng vẫn đủ để Vy nghe thấy:

    - Anh Bằng! Anh phải nhanh chóng bình phục để giúp em hoàn thành dự án quảng cáo này. Ông đạo diễn Đặng đó nhất quyết không chịu đổi diễn viên. Anh làm em phí thời gian hết sức. Thôi! Em về đây! Còn phải chụp hình bìa tạp chí nữa – Rồi quay sang Triệu Vy, cô ta đổi giọng – Chị chăm sóc anh ấy chu đáo vào nhé! Đằng nào cũng đang không có việc gì làm, giúp tôi vậy.

    Tiếng bước chân Diệp Phấn đã lùi xa từ lâu, vậy mà Vy Vy vẫn còn nghe vẳng vẳng bên tai giọng nói khó chịu, đầy thách thức ấy: Mối quan tâm của tôi bây giờ là anh Hữu Bằng. Nếu khuôn mặt này có thể khiến anh ấy động lòng và giúp đỡ tôi thành danh thì quả thực nếu có giả tạo nữa tôi đây cũng sẽ làm.

    Cô từ từ bước đến, ngồi xuống cạnh Hữu Bằng, bàn tay nắm chặt lấy tay anh, trong ánh mắt chứa đựng một tình yêu sâu nặng, một niềm tin mãnh liệt và cả sự kiên định, dứt khoát:

    - Nếu cô ta gây tổn hại đến anh, em sẽ không để yên. Đối với em, một lần đã là quá đủ. Tổn thương anh một lần đã khiến em phải đau và hối hận đến xé tim gan, nếu em lại ích kỷ một lần nữa thì không đáng là Triệu Vy để anh phải yêu và hy sinh nhiều như vậy. Em đã quyết định rồi. Từ giờ, em phải sống vì anh và vì em, vì cả hai chúng ta.

    Những ngón tay của Hữu Bằng dường như có cử động nhẹ, có lẽ anh đã cảm nhận được chút tình cảm từ phía Vy Vy, các ngón tay không ngừng co giật. Triệu Vy mừng đến phát khóc, cô chạy như bay ra phía cửa phòng, gọi bác sĩ toáng lên. Sự vui mừng hấp tấp của cô đã khiến cô không thể nghe được câu nói từ Hữu Bằng, anh luôn khẽ thì thầm:

    - Vy Vy…anh không từ bỏ…sẽ không bao giờ…từ bỏ…
    *Tiểu Bạch vô song =>> hư vô kiếm và hư ảo đao *

    ~*~*~*Trương Gia thân yêu*~*~*~
    ******Alec Su @ Vicki Zhao******
    ~Tình tại trong tâm <3333~

Trang 1/2 12 Trang CuốiTrang Cuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •