Login now! Register Now!
Forgot Password?    The Facebook Platform
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!
Trang 1/8 12345 ... Trang CuốiTrang Cuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 106
  1. #1
    HMSChocolate's Avatar
    HMSChocolate vẫn chưa có mặt trong diễn đàn ★¦.Thiên Sứ Song Phiêu.¦★
    Concert of Minds
    ♥永燕♥♥永远♥
    -Once upon a December- ♥ Kaleidoscope ♥ In the desert, picking roses

    Tham gia ngày
    Sep 2006
    Địa chỉ
    ♥ Somewhere over the rainbow ♥
    Bài gởi
    9,819

    Mặc Định Tân Hoàn Châu Cách Cách: "Giá trị" nằm ở đâu?

    THCCC hết rồi. Nếu những tập đầu, tập giữa tôi xem thấy tức thì tức thật đấy, nhưng cười thì vẫn có cái đề cười (nhạo) được thì chưa có tập phim nào cho tôi cho cảm giác bị xúc phạm như hai tập cuối. Xem xong mà cảm thấy tác giả cho rằng khán giả là người ngu đến nỗi không thể thấy được những sự sai trái trong cái kịch bản này!

    Hỏi thế gian Quỳnh Dao định nghĩa thế nào hoàn hảo đây? Tân Vĩnh Kỳ này của bà là hoàn hảo ư? Thật nực cười!

    Tôi đã đoán trước được từ lâu cái kết này, nó rõ ràng từ khi biết tồn tại một Hân Vinh rồi! Nhưng tôi cũng cho rằng nó cũng chỉ đến độ Phần III là cùng, không ngờ nó lại kinh khủng hơn thế hàng trăm lần! Xem xong hai tập cuối mà thấy mình đã quá nặng lời với Vĩnh Kỳ của Cổ Cự Cơ rồi!

    Tôi chưa bao giờ thích Tân Vĩnh Kỳ của Trương Duệ, nhưng bây giờ phải nói là tôi khinh bỉ nhân vật này, một nhân vật đạo đức giả, bất nhân bất nghĩa, vũ phu, bất hiếu, hèn hạ không có từ nào tả nổi! Cái vẻ mặt của anh suốt 2 tập phim cuối từ lúc biết được Hân Vinh có thai đến lúc sinh con rồi đến lúc bế con chỉ có thể tả là thô bỉ, với những dòng nội tâm thật mất hết tính người.

    Khi biết vợ có thai, anh tuyên một câu xanh rờn: Công việc hoàn thành được một nửa rồi, chỉ cần có con trai là được về với người yêu rồi!

    Lúc vợ đẻ anh ngồi ngoài bảo: Hy vọng là con trai, nếu là con gái thì lại phải đợi thêm một năm nữa! Hy vọng là con trai.

    Vâng, tôi xin hỏi, là con gái thật thì sao? Anh định làm gì? Lại tưởng tượng tiếp, xong lại đẻ ra đứa con nữa, rồi bỏ cả ba mẹ con nó đấy đi? Nếu vẫn là con gái có phải anh cứ thế tiếp tục đến lúc có con trai? Cuối cùng anh nghĩ con là cái gì? Nếu anh phải ở lại, anh định sau này không hề muốn gần gũi con, cứ giữ cái khoảng cách vô cảm như lúc này để sau này đi cho nó dễ dàng hơn ư?

    Lần duy nhất anh bế con (ngạch nương bảo mới bế) thì nói: Từ bây giờ con sẽ là niềm hy vọng và an ủi của ngạch nương và Hân Vinh, ta có lỗi vì rời xa con, nếu ngày nào đó hoàng cung này cũng làm con thấy ngạt thở, con hãy học như a mã cao bay xa chạy .

    Chắc anh nghĩ cao chạy xa bay như anh là vĩ đại lắm phải không? Phần III, Vĩnh Kỳ còn biết hy vọng con sau này có ý chí lập công trở thành chỗ dựa, niềm an ủi cho mẹ nó, bây giờ không, anh chẳng thèm nghĩ gì tới vợ anh, anh khuyên nó cũng giống anh, bỏ mẹ nó mà đi, mặc kệ sống chết ra sao.

    Xin hỏi Quỳnh Dao, đây là cái kiểu đạo đức gì vậy???

    Cái sự ra đi của Vĩnh Kỳ khi chỉ là một khái niệm thôi đã là một vấn đề gây tranh cãi cực kỳ lớn. Đến lúc này tôi đã có thể học được cách chấp nhận sự ra đi của Vĩnh Kỳ trong phần III, vì có ra đi anh vẫn còn biết đau khổ, cảm giác có lỗi và dằn vặt đối với Càn Long, với Tri Họa. Nhiều năm sau, anh vẫn còn cảm thấy có lỗi với Tri Họa và tôi tin rằng hạnh phúc của anh ngoài cung cũng không thể trọn vẹn và trong lòng anh vẫn luôn phải nghĩ tới Tri Họa. Nhưng Trương Duệ này, nhìn cái cảnh hội ngộ giữa đồng cỏ kia, tôi hoàn toàn có thể tin được sau này anh sẽ chả còn nhớ Hân Vinh là cái đứa nào, chả thèm lo nghĩ gì cả.

    Có thể bảo phần III anh ra đi vì một phần anh cũng có trách nhiệm với TYT, vợ anh, nhưng sự ra đi trong bản tân này là một sự ích kỷ không hơn không kém. Anh chưa bao giờ nghĩ tới việc tiếp nhận Hân Vinh, chưa bao giờ cần biết Hân Vinh là ai, anh chỉ biết nghĩ tới hạnh phúc của anh thôi. Ừ anh yêu Tân Tiểu Yến Tử nên mới không đếm xỉa gì tới Hân Vinh, nhưng một con người có tình cảm, con người có trái tim sẽ không chỉ vì yêu một ai đó mà vô cảm với người khác! Tại sao con người sinh ra lòng trắc ẩn, tại sao con người cứ phải đau khổ với chuyện tình cảm? Vì trong lòng họ có nhiều tình cảm mâu thuẫn, vì tình cảm mâu thuẫn với những đạo đức, trách nhiệm khác, chứ không phải chỉ vì không được ở với người yêu thì đau khổ!

    Vấn đề không phải là ở lại trong cung, Hân Vinh với Tân Vĩnh Kỳ có hạnh phúc không, vấn đề là con người ta sống trên đời không thể cứ vì cái gọi là hạnh phúc của bản thân mà vứt bỏ tất cả các đức tính, trách nhiệm khác. Tại sao có câu mối tình dang dở là những mối tình đẹp, tại sao chúng dang dở? Số phận nghiệt ngã cũng có một phần đấy nhưng một phần cũng là vì người ta sống còn nghĩ tới cái khác ngoài cái tình yêu của họ, họ không viện cớ là có tình yêu, muốn được hạnh phúc mà đảo lộn hết các giá trị khác của cuộc sống. Người ta yêu nhau nhưng vẫn chấp nhận hoặc phải chia cách vì trên đời này không chỉ cần có yêu là sống được!

    Tất cả các bi kịch của đôi Tân Vĩnh Kỳ-Tân Tiểu Yến Tử trong cái bộ Tân này xuất phát từ Du phi, hay từ việc Quỳnh Dao cảm thấy vì lần này Du phi tồn tại nên phải “tận dụng triệt để” để làm đôi này càng khổ càng tốt. Tôi cũng trách Du phi, trách nhất cái vụ tự tử của bà, nhưng không vì thế mà tôi chấp nhận được những lần Tân Vĩnh Kỳ gào thét vào mặt mẹ như chửi mẹ, hay việc sau này anh không nói một câu với mẹ mà ra đi. Mẹ con nhà này cuối cùng thì cũng kẻ tám lạng người nửa cân thôi, chẳng ai vô tội cả.

    Nhưng tôi tự hỏi anh có biết thế nào là hiếu không? Hiếu không phải là về đẻ ra thằng con cho bà mẹ có chỗ dựa sau này rồi muốn làm gì thì làm! Hiếu nó nằm ở trong tim chứ không phải là cái việc anh làm trách nhiệm như đi trả nợ, xong việc rồi thì biến, mặc kệ mẹ!

    Tôi đã viết hẳn một bài về Hân Vinh, Hân Vinh tồn tại như một cái công cụ cho Quỳnh Dao mang đến đau khổ cho đôi tình nhân của bà và vì thế mà cô mới bị ghét. Hân Vinh cũng chẳng phải là hiền thục tuyệt vời gì đâu nhưng tôi vẫn thực sự không hiểu ngoài cái tham vọng có được Tân Vĩnh Kỳ của cô, cô đã làm cái gì để đáng bị Tân Vĩnh Kỳ trù dập cho con bỏ cô? Mà Hân Vinh có nhắc tới Tân Tiểu Yến Tử một câu là anh đã dang tay dọa tát, anh giỏi thì anh tát thật xem nào? Sao Quỳnh Dao có thể xây dựng một hình ảnh một thằng chồng vừa vũ phu vừa hèn thế? Hân Vinh ạ, cô chọn nhầm người rồi đấy!

    Xin đừng lôi ra cái ý là Tân Vĩnh Kỳ bị ép lấy Hân Vinh để biện hộ cho cái sự hèn hạ của anh. Ai mà chả biết không yêu, nhưng anh là người duy nhất trên đời phải lấy người mình không yêu à? Anh là người duy nhất trên đời không được ở bên người mình yêu chắc? Tình yêu không trọn vẹn chẳng ai cấm anh tự đau khổ nhưng nó không cho anh cái quyền làm khổ và hành hạ người khác! Anh tưởng cha anh yêu mẹ anh lắm đấy chắc hay chỉ là cái nghĩa vợ chồng?

    Cứ cho điều sau đây là bắt sạn đi: nhưng mà cho tôi hỏi Tân Vĩnh Kỳ làm được cái gì mà phong vương? Triều chính anh lo được bao nhiêu rồi? Tự nhiên một bước phong vương như thế, Càn Long có sợ văn võ bá quan bất bình tạo phản không? Rõ ràng chi tiết này là “lịch sử nó là thế” nhưng thà Quỳnh Dao không hề nhắc tới còn hơn là tự nhiên đẻ ra cái vụ phong vương này. Ai mà chả biết cũng một phần là để đảm bảo vị trí của Miên Ức sau này nhưng Tân Vĩnh Kỳ này thực sự không đáng được phong vương!

    Quỳnh Dao có rất nhiều biện hộ cho tất cả những điều này, nhưng chung quy cũng chỉ là "tại số phận" trong khi bà là người quyết định số phận của họ. Vậy trách ai bây giờ?

    Cuối cùng là cái bộ phim này nó muốn mang thông điệp gì hả trời? Mục đích, giá trị của nó là cái gì? Tôi đã hỏi câu này từ đầu phim, giờ hết phim tôi vẫn không tài nào hiểu nổi! Chẳng lẽ nó đang bảo chúng ta vì tình yêu hãy đi chà đạp lên tất cả những gì khác tốt đẹp trên đời, chẳng cần biết trên đời này có ai ngoài người yêu?

    -----------------

    Các bài viết nên đọc trong topic này

    - Bình luận chung theo từng tập phim: 1 - 2 - 3
    - Cảm nhận chung sau khi xem một số tập phim - 2 - 3
    - Hân Vinh là công cụ tạo kịch tính của tác giả chứ không phải là nhân vật đúng nghĩa
    - Nếu quân tử đứng không đổi tên, ngồi không đổi họ thì TVK rõ ràng không phải là quân tử
    - Bỏ vợ con có bao giờ đúng không? - Có NK/TV/CL/LPG/người khác chăm sóc, VK có thể 'yên tâm' bỏ con?? - Vấn đề là thái độ của TVK khi bỏ con - Thêm nữa về thái độ - Có nên thông cảm?
    - Tân TYT và Tân TV tại sao lại kết nghĩa??? - Ban Cưu đã xen vào giữa TV và TYT
    - QD muốn ghép Ban Cưu với TTYT nhưng không được? - 2
    - Thái độ của Quỳnh Dao về phản ứng của khán giả
    - Yêu, hay chỉ là ngụy biện?
    - Dịch bài phản ứng của khán giả TQ sau khi xem phim
    - Hư cấu không đồng nghĩa với vô lý
    - Ban Cưu ak Gary Stu
    - "Hiện đại hóa" không đúng chỗ - Kịch bản mới thay đổi cái gì cũng nửa vời - Kịch bản mới "thực tế" hơn?
    - Nhân vật trong bản tân này hơi thiếu i-ốt - 2 - 3
    - Tình yêu, nhân vật, kịch tính, phải hy sinh một, không thể giữ cả ba


    Và sau khi nghe bạn HMS xả thì mời các bạn giải trí chút lát
    http://www.youtube.com/watch?v=DhguH6GNQ5I
    thay đổi nội dung bởi: HMSChocolate, 09-02-2012 lúc 01:55 PM

  2. #2
    HMSChocolate's Avatar
    HMSChocolate vẫn chưa có mặt trong diễn đàn ★¦.Thiên Sứ Song Phiêu.¦★
    Concert of Minds
    ♥永燕♥♥永远♥
    -Once upon a December- ♥ Kaleidoscope ♥ In the desert, picking roses

    Tham gia ngày
    Sep 2006
    Địa chỉ
    ♥ Somewhere over the rainbow ♥
    Bài gởi
    9,819

    Mặc Định

    Phụ lục: Viết ngày 05.09.2011

    Đối với bộ phim này, tôi chê thì cũng chê rồi, nhặt sạn thì cũng nhặt rồi, chế giễu cũng rồi, bây giờ tôi muốn viết một bài mang tính phân tích một chút. Tôi xin nói trước ngay đây là bài này mang tính bình luận nghiêm túc, bạn có lý lẽ phản bác thì xin bạn hãy trả lời, không có lý lẽ thì thôi xin miễn.

    Ở đoạn đầu, tôi có nói hơi nhiều về một số tác phẩm khác, nhưng tôi tin rằng những lời đó là cần thiết để hiểu được những mẫu nhân vật một tác giả có thể xây dựng, và từ đó hiểu ra nhân vật tôi nói trong bài viết này thiếu những gì. Tôi có nhắc tới Bộ bộ kinh tâm mà có lẽ một số bạn trong này sẽ hơi dị ứng, nhưng nêu ra không phải có ý đồ so sánh gì cả, mà là chỉ thể hiện cách xây dựng nhân vật giữa hai truyện/phim khác nhau thế nào.

    Chủ đề tôi muốn nói tới qua bài này là nhân vật Hân Vinh, nhân vật khá bị ghét trong bộ phim này này, và thật ra bị ghét cũng phải lý thôi. Nhưng tôi không muốn nói về Hân Vinh với tư cách một con người, mà với tư cách một nhân vật. Đối với một tác giả, một người viết truyện, thì Hân Vinh có giá trị gì, đóng góp gì cho câu chuyện nói chung?

    Xin nói rõ rằng, một kịch bản phim cũng có thể là một tác phẩm văn học, và một bộ phim là một tác phẩm nghệ thuật. Giá trị văn học, nghệ thuật của nó cao đến đâu thì còn tùy kịch bản, tùy phim. Khi đã dựng lên những nhân vật, nhân vật đó phải có lý do để tồn tại và khi đã có lý do thì phải chấp nhận sự đánh giá xem lý do đó có phù hợp, chính đáng hay không.

    Không thể phủ nhận, Hân Vinh là nhân vật phản diện, hay ít nhất là theo cái nghĩa thường tình là nhân vật “đối đầu”, “chống đối” với nhân vật chính của câu chuyện – trong trường hợp này là Tân Tiểu Yến Tử.

    Thật ra nhân vật phản diện có nhiều kiểu khác nhau. Tôi xin điểm qua vài ví dụ:

    Một nhân vật như Chúa tể Voldemort của bộ truyện Harry Potter là nhân vật phản diện. Hắn độc ác, hắn quỷ quyệt, hắn không hề có một chút đạo đức nào, gây ra bao nhiêu tội ác. Bản thân hắn không có giá trị gì để ca ngợi, nhưng sự hiện diện của hắn trong câu chuyện nằm mục đích thể hiện tầm quan trọng của những giá trị mà tác giả muốn tôn vinh. Ở đây, là tình yêu, sự dũng cảm, trung thành, tình bạn, nói nữa thì nhiều lắm. Nhưng tóm lại, tất cả những gì Voldemort không có là những gì tác giả J. K. Rowling muốn đề cao. Bằng cách dựng lên một Voldemort hoàn toàn thiếu những đức tính bà muốn đề cao đó, ta buộc phải kinh tởm nhưng cũng một phần nào đó thương hại cho nhân vật phản diện này. Tôi không nghĩ rằng có ai đọc truyện mà biết suy ngẫm lại có thể thấy rằng Voldemort ở một khía cạnh nào đó không đáng thương hại.

    Nhưng lại cũng có những nhân vật phản diện như Severus Snape. Vâng, tôi sẽ gọi Snape là nhân vật phản diện dù cuối cùng ông đấu tranh ủng hộ bên thiện. Severus Snape là một trong những nhân vật được yêu thích nhất bộ truyện Harry Potter, vượt xa chính nhân vật chính, đó là vì ông ta là một nhân vật đầy mâu thuẫn. Không thể nói rằng Severus Snape là một người tốt. Ông ta cay độc, đầy định kiến, thiên vị, và không hề là một người đàn ông dễ chịu. Snape có ghen ghét, có hận thù, có độc địa, có tàn nhẫn thì mới có thể từng ấy năm qua mắt Voldemort làm gián điệp cho Dumbledore, nhưng tại sao? Vì Lily, vì Lily chứ không phải vì Harry. Đối với Harry, Snape kỳ thị, ghen ghét, đối xử bất công độc ác, trút hết sự cay độc trong tâm hồn vào Harry. Cái làm cho Snape trở thành một nhân vật rất hay đó là dưới sự đen tối đó, ông vẫn có một đức tính cao cả mà có lẽ bản than ông cũng không muốn tồn tại trong mình, nhưng nó vẫn tồn tại: sự hy sinh cho tình yêu. Chính cái đức tính đó làm độc giả sau khi gấp sách vào vẫn phải hỏi, liệu sự cao cả đó thể tha thứ cho tất cả những đau khổ Snape mang tới cho Harry và những học sinh Hogwarts bao năm qua? Không, nhưng nó cũng làm ta nhìn Snape với một con mắt kính trọng hơn.

    Nếu nói gần gũi hơn với Tân Hoàn Châu Cách Cách, ta hãy nói tới Bộ bộ kinh tâm, bộ phim có một số nhân vật mà tôi muốn đề cập. Trước hết, tôi xin nói rằng khuôn mẫu của một câu chuyện tình là, nhân vật đối đầu với nhân vật chính, hay được coi là tình địch với nhân vật chính thường được gán ghép vào cái vai “phản diện”. Nếu họ không tự rút lui hay yếu đuối theo một cách nào đấy, thì thường sẽ có kết cục nghiệt ngã đau khổ và ta phải cho rằng họ xứng đáng với cái kết đó vì họ “dám” làm kẻ thứ ba trong cuộc tình của nhân vật chính. Nhưng Bộ bộ kinh tâm đã xây dựng những nhân vật nữ như Minh Tuệ, Minh Ngọc – những người từng đối đầu với Nhược Hy và ở một góc độ nào đấy là đối thủ của Nhược Hy, và còn cả Ngọc Đàn – người cuối cùng thật sự là đã phản bội Nhược Hy. Những nhân vật này có những sự chống đối đối với nhân vật chính hay nhân vật chính diện (Minh Tuệ coi Nhược Lan như tình địch) nhưng họ đều có chiều sâu, có tâm tư riêng và những nỗi khổ riêng của họ. Họ không thực sự là những con người xấu, chỉ là hoàn cảnh xô đẩy họ tới những tình cảnh phải đối đầu với nhân vật chính. Sự đối đầu của họ với nhân vật chính là một cuộc chiến không thể có người thắng, và dù rồi sau này Minh Tuệ, Minh Ngọc và Ngọc Đàn đều có những cái kết thật không hạnh phúc gì, Nhược Hy có thực sự hả hê, hay trong cái kết đau thương đó lại chỉ có thể cảm phục Minh Tuệ đã có thể hy sinh cả đời mình cho một người đến khi nàng chết đi mới có thể nhận ra giá trị của nàng, hay thương hại Minh Ngọc vì số phận nghiệt ngã mà chính người Nhược Hy yêu đã mang đến cho nàng, hay hận đến đâu thì vẫn không thể không thương tiếc Ngọc Đàn, người em, người thân duy nhất trong cung của nàng?

    Những mẫu nhân vật “phản diện” (vì thật sự không có cách nói nào thích hợp hơn) mà tôi nêu trên đều là những mẫu nhân vật đầy mâu thuẫn, trong họ có cả tà lẫn thiện (hiểu theo diện rộng) và họ làm chúng ta phải ngẫm nghĩ, phải tìm hiểu xem cuối cùng là liệu có nên nghe theo bản năng là hận, là ghét họ, hay nên nhìn nhận nhân vật từ mọi phía để hiểu ra những mâu thuẫn trớ trêu mà câu chuyện và tạo hóa đã mang tới cho họ. Ta ghi nhớ, yêu thích, bị dằn vặt bởi những nhân vật này vì không có một câu trả lời đúng về cách chúng ta phải đối xử với họ như thế nào.

    Nhưng cũng có những mẫu nhân vật rõ ràng chỉ sinh ra để bị người ta ghét, như James trong Twilight. Bộ truyện Twilight đến khi James xuất hiện có rất ít mâu thuẫn, dù Edward có nói bao nhiêu lần là anh ta nguy hiểm nhưng khả năng kiềm chế quanh Bella của anh cũng quá tốt nên cái sự nguy hiểm đó nó thật ra chẳng tồn tại. Vì thế tác giả phải tạo ra James, một nhân vật tồn tại chỉ để là mối nguy hiểm đối với Bella. Hắn ta truy đuổi Bella chẳng vì lý do gì cả (trên đời này không thiếu người để uống máu đến thế!). Hắn truy đuổi Bella chỉ vì câu chuyện cần kịch tính, cần tiếp diễn khỏi cái tình trạng Bella và Edward suốt ngày nhìn vào mắt nhau. Hắn tồn tại chỉ để chống đối Bella và thật ra chẳng có lý do gì để hắn đắc tội với bảy ma cà rồng đầy sức mạnh như nhà Cullen chỉ để uống được máu Bella. Hắn là nhân vật phản diện, vì tác giả muốn thế! (Và không có lý do nào khác!)

    Một nhân vật như thế khiến ta chẳng phải suy nghĩ gì về động cơ của hắn. Hắn muốn hại nhân vật chính diện vì đó là nhiệm vụ của nhân vật phản diện, không hơn không kém. Hắn chắc chắn sẽ thất bại, sẽ chịu kết cục thảm hại và hắn xứng đáng bị thế. Ta chẳng phải lo nghĩ gì về việc hắn phải đau khổ hay dằn vặt gì cả, vì hắn chẳng có mâu thuẫn gì cả. Nói tóm lại, nhân vật kiểu này không hề có chiều sâu, và không hề thay đổi hay phát triển với câu chuyện. Mục tiêu của họ từ khi xuất hiện ban đầu và đến khi bị kết liễu đều giống nhau. Nhân vật tồn tại chỉ là để là một sự tương phản đối với nhân vật chính, để chứng minh nhân vật chính là …nhân vật chính, cần được chúng ta bảo vệ.

    Chắc bạn đã bắt đầu hiểu tôi đang muốn nói gì về Hân Vinh rồi chứ?

    Tôi không ghét Hân Vinh mà cũng chẳng thích cô ta, vì cô ta không xứng đáng được gọi là một nhân vật. Cô ta là cái công cụ để tôn vinh tình yêu cao cả của Tân Vĩnh Kỳ - Tân Tiểu Yến Tử trong Tân Hoàn Châu Cách cách. Hân Vinh bị rất nhiều khán giả ghét và âu cũng là thường tình vì tác giả muốn cô ta bị ghét, thế nên xây dựng một nhân vật chẳng có gì để thích! Cô ta đối đầu Tân Tiểu Yến Tử cũng chỉ là để tạo ra xung đột trong mối tình Tân Vĩnh Kỳ - Tân Tiểu Yến Tử. Cô ta thủ đoạn vì phụ nữ trong cung phải thủ đoạn thế, đó là cái nguyên mẫu muôn thủa của phim cung đình.

    Đối với tôi, một người viết truyện, thì nhân vật như thế chỉ nên viết khi ta cảm thấy lười và không muốn động não.

    Quỳnh Dao từng nói: Không có Hân Vinh thì sao biết Tân Vĩnh Kỳ tình thâm thế nào.

    Thật ra nói cũng đúng. Hân Vinh tồn tại để thể hiện Tân Vĩnh Kỳ có thể vứt bỏ những gì vì Tân Tiểu Yến Tử, nhưng tôi nói điều này không phải là để khen tình cảm đó của Tân Vĩnh Kỳ. Một câu chuyện tình cảm tinh tế không cần đến sự ruồng bỏ lộ liễu thế để chứng tỏ là một người con trai yêu một người con gái. Ngoài đời khi yêu một người, bạn đâu có phải đi cặp kè với người xinh đẹp tài giỏi nhất mà bạn biết xong rồi bỏ rơi họ để thể hiện rằng đối với bạn, người yêu có ý nghĩa hơn tất cả?

    Tình yêu được thể hiện qua rất nhiều phương diện, qua những biểu hiện nhỏ như Vĩnh Kỳ nhăn nhó nhận lỗi là đã nói “bì phu vô tội” khiến Tiểu Yến Tử bị ong đốt sưng mặt, chỉ để Tiếu Yến Tử không đôi co nữa và cho chàng đi tìm thái y, hay như việc chàng nhắc nàng, lần sau có ăn cắp, đừng có chọn vườn có chó, hay từng ánh mắt nhìn nhau vào những lúc tưởng như thật bình thường, như sau khi thoát khỏi quan binh ở nhà Lão Âu… Tất cả đều rất tinh tế, không phô trương, nhưng đủ để hiểu tình yêu của họ sâu đậm đến thế nào.

    Nhưng phương châm của Tân dường như là cần lộ liễu, cần phô trương, cái gì cũng phải hét toáng lên. Vì thế, Tân Vĩnh Kỳ cũng cần Hân Vinh đứng đó để anh kêu thật to, “Tôi không cần cô, tôi cần Tiểu Yến Tử!” Như thế mới cần những trường đoạn Hân Vinh quyến rũ, Tân Vĩnh Kỳ đôi co với vợ trong phòng tân hôn, để chứng tỏ Tân Vĩnh Kỳ có thể vượt qua cửa ải mỹ nhân!

    Hân Vinh bị cả Tân Vĩnh Kỳ và cả khán giả gọi những cái tên nói thẳng ra là rất tục, mà nhẹ nhàng nhất là kỹ nữ, tất cả không phải vì bản thân con người Hân Vinh đáng bị thế, mà là vì tác giả muốn đặt nhân vật vào tình huống để gánh chịu những sự lăng mạ này!

    Thành thật mà nói, trong phần ba của bản cũ, Tri Họa còn nhiều mâu thuẫn hơn Hân Vinh. Tri Họa cũng thủ đoạn, cũng mưu mô địa vị, nhưng cô cũng còn cái lưới mâu thuẫn là lấy Vĩnh Kỳ cũng là vì tình huống phải cứu Tiêu Kiếm, một mặt phải giữ bí mật của Tiêu Kiếm, một mặt phải chịu sự lạnh nhạt của Vĩnh Kỳ. Tôi từng nói, tôi thực sự tin, vào một thời điểm nào đó, khi Tri Họa vẫn còn tin rằng Vĩnh Kỳ có thể yêu cô chỉ một chút, cô không thật sự muốn đứng ra đối đầu với Tiểu Yến Tử. Nhưng khi đã biết hy vọng lấy được tình cảm của Vĩnh Kỳ đã mất, Tri Họa mới bắt đầu thay đổi. Nhiều khi sự thay đổi và phát triển của nhân vật không nhất thiết là phải theo chiều tích cực. Nhân vật có thể mất đi sự trong sáng, ngây thơ của mình, như Tri Họa đã phải trải qua, để ta hiểu cuộc sống không luôn màu hồng. Và cũng chính vì thế mà Tri Họa là nhân vật làm tôi day dứt nhất trong phần ba, thương thì không cam lòng mà hận thì không nỡ, vì cuối cùng, bi kịch cũng có tay của Vĩnh Kỳ chứ không chỉ riêng Tri Họa!

    Nhưng đến nay tôi thấy Hân Vinh không có được sự mâu thuẫn đó. Cô ta là một công cụ, không hơn không kém, không có chiều sâu, và nói thật là đối với tôi, tôi lên án Tân Vĩnh Kỳ thì lên án thật, nhưng cũng chẳng thích gì Hân Vinh. Nói thẳng ra thì cô ta là nhân vật chán ngắt, chán từ cách xây dựng của kịch bản đến khả năng diễn xuất của diễn viên, vì đối với tôi, cô không đặt ra một câu hỏi gì khiến tôi phải nghĩ. Tôi từng phải nghĩ, liệu Tri Họa thực sự yêu Vĩnh Kỳ không? Liệu tình yêu đó có thể tha thứ được cho thủ đoạn của nàng? Và nàng có thực sự đáng phải chịu cái kết kia không, khi thành thật mà nói thì với giao kèo cứu Tiêu Kiếm đổi lấy hôn nhân, Vĩnh Kỳ cũng đâu giữ lấy phần trách nhiệm của mình?

    Tôi nói thật tôi xem phim này một phần cũng vì Hân Vinh, vì tôi muốn xem Tri Họa version 2 có thể được nhìn theo góc độ nào khác. Thế mà thất vọng, vì chẳng có gì để “góc độ”, để ngẫm nghĩ cả. Vì thế, các bạn ghét thì cứ ghét, nhưng tôi thấy, nhân vật này ghét cũng chẳng đáng!

    P.S: Đề nghị không (cố tình) hiểu nhầm "ghét không đáng" thành "không đáng ghét"!
    thay đổi nội dung bởi: HMSChocolate, 20-12-2011 lúc 09:16 AM

  3. #3
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    cống ngầm
    Bài gởi
    3,646
    Blog Entries
    6

    Mặc Định

    Thanks bạn hiền vì bài viết Có lẽ các bài bình luận về bản tân này cho hết vào topic này thành một hệ thống nhỉ

    P.S: Đề nghị không (cố tình) hiểu lầm "ghét không đáng" thành "không đáng ghét"!
    Tớ e sẽ có vài người không để ý đến câu này của bạn hiền^^

    Có lẽ trong bản Tân này, nhân vật Tân Ngũ A Ka là nhân vật hỏng nặng nhất. Tân TYT ít nhất chỉ là diễn kém, tính cách dở chứ không phải thay đổi bản chất từ tốt thành xấu, mặc dù cái việc cướp chồng người khác thì cũng không đáng mặt đạo đức chút nào. Nhưng vị Tân hoàng tử này phải nói là có vấn đề trầm trọng về nhân cách và con người. Và khủng khiếp nhất là với loại người bất nhân, bất nghĩa, bất hiếu như vậy mà lại được cho vào tuyến nhân vật chính diện, thử hỏi bộ phim này có ý định đề cao mẫu hình gì người đàn ông như thế này hay sao?
    thay đổi nội dung bởi: dongphuonghuyenbi, 10-09-2011 lúc 02:51 PM
    No Signal!

  4. #4

    Mặc Định

    haizzzzzzzzzz, lúc phim chưa chíu muốn coi thử nó thế nào, khi chíu rùi đọc tin nghe kể nản ko muốn xem
    chíu xong càng ko muốn xem
    Khi biết vợ có thai, anh tuyên một câu xanh rờn: Công việc hoàn thành được một nửa rồi, chỉ cần có con trai là được về với người yêu rồi!

    Lúc vợ đẻ anh ngồi ngoài bảo: Hy vọng là con trai, nếu là con gái thì lại phải đợi thêm một năm nữa! Hy vọng là con trai.
    Lần duy nhất anh bế con (ngạch nương bảo mới bế) thì nói: Từ bây giờ con sẽ là niềm hy vọng và an ủi của ngạch nương và Hân Vinh, ta có lỗi vì rời xa con, nếu ngày nào đó hoàng cung này cũng làm con thấy ngạt thở, con hãy học như a mã cao chạy xa bay.

    haizzzzzzz chưa xem phim mà nghe thấy 3 câu thoại này ko muốn xem, còn đâu là Vĩnh Kỳ nữa,haizzzzzz mà ko bít loại ng ntn mà có thể thốt lên mấy câu như vậy nữa, ko bít dùng từ để diễn tả luôn
    ko bao h ngó mắt đến bản tân này nữa
    thay đổi nội dung bởi: hoacotu1991, 10-09-2011 lúc 12:41 PM
    [CENTER][B][COLOR="blue"][COLOR="#ff00ff"]Love Ah Gill 4ever [/COLOR]

    [/COLOR][/B][/CENTER]

  5. #5

    Mặc Định

    @tiền bối Dongphuong: dạ, có cái cm gởi bên THCCC cho tiền bối, h ko biết nó trôi về đâu nữa nên xin hỏi lại.
    Bài luận đó, tiền bối nói: có những chỗ phi lý trong phim, nhưng nếu vì cốt truyện thì chấp nhận, làm cho phim hay còn phi lý do nhà làm phim, kịch bản thì đáng trách (nhớ vậy ko biết đúng ko nữa, nếu nói sai tiền bối thứ lỗi nhé, tại lục lại mà ko thấy bài đó đâu cả).
    Xin tiền bối chỉ giáo thêm ý này, cho vd cụ thể cho dễ hiểu hơn, thế nào là phi lý trong phim và phi lý của đoàn phim ạ?

  6. #6
    HMSChocolate's Avatar
    HMSChocolate vẫn chưa có mặt trong diễn đàn ★¦.Thiên Sứ Song Phiêu.¦★
    Concert of Minds
    ♥永燕♥♥永远♥
    -Once upon a December- ♥ Kaleidoscope ♥ In the desert, picking roses

    Tham gia ngày
    Sep 2006
    Địa chỉ
    ♥ Somewhere over the rainbow ♥
    Bài gởi
    9,819

    Mặc Định

    @dongphuong: ừ bạn hiền có xem phim thì vào đây nói vào kia khó tìm bài lắm

    @hoacotu: không biết thì thôi đừng xem, đây là trót xem phải nói

    @các bạn: Các bạn có gì muốn trả lời thì xin trả lời ở đây đừng đi đâu khác mình không biết đâu .

    Trong cảnh kết rất chi là bất cần đời của đôi Tân Vĩnh Kỳ - Tân Tiểu Yến Tử, TVK bảo ta họ Ái tên Kỳ, thì bị TTYT chê họ, và thế là bạn a ca của chúng ta phán luôn một câu: ta đổi tên, ta là Yến phu!!

    Lại bỗng nhớ câu quân tử đứng không đổi tên ngồi không đổi họ.

    Tạm chưa bàn đến cái sự “lãng mạng” (không phải lãng mạn) của cái hành động này, ta hãy thử xem cái hành động này nó có ý nghĩa gì?? Anh nhận tên anh là Ái Kỳ tức là anh còn chưa chối bỏ cái họ Ái Tân Giác La nhà anh, anh vẫn còn nhìn cha nhận mẹ, anh còn biết cha mẹ mình là ai! Nhưng không, lần này, anh đã bỏ hết tất cả thì không còn gì khác để mất phải không? Đến cái sự liên kết cuối cùng đó với cha mẹ, với tổ tông cũng không cần? Rời xa cha mẹ là một điều, nhưng từ cha mẹ vì một đứa con gái à? Anh có còn liêm sỉ nữa không vậy? Mai này anh lấy cái thân phận gì mà nhìn mặt cha mẹ, tổ tông hả anh? (Ồ, tôi quên mất, anh đếch cần họ!!)

    Có những thứ có thể hy sinh vì tình yêu, nhưng cũng có thứ không thể hy sinh được: sự tự trọng, đạo đức, cái “tôi” của mình là không thể hy sinh được. Anh sinh ra là Ái Tân Giác La Vĩnh Kỳ, anh đã sống cái cuộc đời của Ái Tân Giác La Vĩnh Kỳ, anh có cái quá khứ của con người đó. Quá khứ, trải nghiệm mới làm nên con người, làm nên “cái tôi” của anh bây giờ. Cái quá khứ đó có không đáng ghi nhớ đến thế nào thì cũng là một phần của anh, nó đóng góp làm cho anh trở nên như ngày nay. Từ bỏ cả tên, danh phận, anh đang từ bỏ chính cái tôi của mình, chính cái khả năng nhận biết mình là ai đấy!

    Bây giờ anh là ai? Anh là “Yến phu”! Chẳng lẽ cuộc đời một trang nam tử chỉ có cái nhiệm vụ làm chồng cho một người phụ nữ chắc? Anh thật sự không cần gì khác ngoài người yêu sao? Người yêu mới nói một câu mà anh đá họ của mình sang một bên, không hề cân nhắc. Cuối cùng tự trọng của anh để ở đâu??

    Cùng với cái tên Yến phu đó, cả con người anh chỉ có thể dùng Yến tử mà định nghĩa, anh không có cái gì là của riêng mình nữa! Nhắc tới anh là cứ phải gắn cái tên Yến tử vào, anh không còn là con người của anh nữa, anh là người của Yến tử rồi. Ôi, nam nhi, ôi đại trượng phu của tôi ơi, có cần lụy tình đến thế không??? Anh là cái kiểu đàn ông gì thế? Trong đầu không có ý nghĩ gì ngoài người yêu!

    Ừ, tôi suy diễn quá nhiều, tôi nghĩ quá nhiều, nhưng tôi không thích cái kiểu yêu đến không còn biết trời biết đất, yêu là biến mình thành con người hoàn toàn khác! Yêu nhưng cũng phải biết bản thân mình là ai, muốn gì trong đời ngoài người yêu. Không thể cứ yêu là lao vào người yêu không cần biết trên đời này còn những gì khác!
    thay đổi nội dung bởi: HMSChocolate, 17-11-2011 lúc 06:39 PM

  7. #7
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Bài gởi
    178
    Blog Entries
    1

    Angry

    Tớ từng nghe có một số bạn bảo "Bản Tân hay thế mà không xem, toàn đi xem hôn hít, cởi áo may vết thương, chửi vợ là kĩ nữ... Rồi chỉ biết lấy mấy cái đó ra mà chê." Nhưng mà khốn nỗi, mấy cái cảnh từ phản cảm cho tới đáng kinh tởm nó nhiều quá, nó át hết các đoạn đặc sắc (nếu có) của phim rồi. Với lại, bình thường khi phán xét cái gì con người đều nhận ra lỗi lầm dễ hơn, còn những cái tốt thường sẽ có tâm lý coi đó như việc đương nhiên (người ta có câu "no news is good news" mà, một tờ giấy rất trắng với một vết nhơ trên đó thì người ta sẽ chê tại sao tờ giấy bị bẩn, chứ ít ai khen phần còn lại của tớ giấy rất trắng). Vậy cho nên nếu bài của tớ có "chê" nhiều quá mà không "khen" thì các bạn đừng trách tớ, đấy là chuyện bình thường thôi mà!

    Bàn về phim này, tớ thừa nhận thành thực là tớ mới chỉ xem 2 tập đầu rồi thôi (một là vì bận quá, hai là thấy chả có gì đặc sắc cả), và gần đây thì đã xem 2 tập cuối (để xem kết thúc bản Tân Quỳnh Dao cho thế nào), còn lại chủ yếu là nghe tóm tắt và xem quảng cáo. Ở đây tớ chỉ bàn về cái kết của đôi Tân Vình Kì - Tân Tiểu Yến Tử thôi, vì quả thật tớ rất bức xúc về cái kết này.

    Tớ ghê tởm cái kiểu bỏ vợ bỏ con bỏ mẹ để đi với người yêu như thế. Ai bào chữa cho cái hành động đó như thế nào tớ không cần biết, nhưng mà với tớ, tớ trăm lần ngàn lần không chấp nhận một người đàn ông như thế. Tớ từng biết một người suýt bị lâm vào tình cảnh giống Tân Miên Ức, từng biết người ấy đã khóc trắng đêm vì thương mẹ, vì sợ cảnh gia đình ly tán như thế nào; quả thực tớ không muốn trông thấy bất cứ đứa trẻ nào trong hoàn cảnh đó nữa. Vậy mà tớ đã phải chứng kiến Quỳnh Dao đã quá độc ác trong bản Tân này: Cựu Miên Ức chỉ phải chịu cảnh bố bỏ mẹ mình (là vợ hai) để đi với vợ cả, còn Tân Miên Ức thì phải chứng kiến cảnh (nói khó nghe một chút nhưng nó là sự thật) bố bỏ mẹ con nó, bỏ bà nội để đi với gái. "Bỏ mẹ con người ta để đi với gái"! Trời ơi là trời! Tớ là thanh niên rồi mà nghe đến câu đó vẫn thấy tim như bị bóp nghẹt lại, còn Tân Miên Ức nó phải chịu cảnh đó từ khi chưa đầy tháng cho tới hết đời! Nó là trẻ con mà, nó đã làm gì mà phải sống cuộc đời khủng khiếp như vậy? Ờ thì thôi cắn răng chấp nhận Tân Vĩnh Kỹ bỏ lại Hân Vinh, bỏ lại Du phi, vì 2 người này cũng chả phải tốt đẹp gì (mặc dù tớ thấy họ không đáng phải chịu như vậy). Nhưng mà còn đứa con, nó có tội tình gì chứ!

    Rồi còn cái "bài học" Tân Vĩnh Kì để lại cho con nữa. Tri Họa sau này còn có thể nhắc con "Trước khi cha mất người luôn mong con phấn đấu trở thành một thiếu niên ưu tú", còn Hân Vinh thì có thể nhắc gì được đây? "Trước khi cha mất cha mong con nếu không chịu đựng nổi hoàng cung nữa thì cứ bỏ mẹ mà đi" chắc?

    Có lẽ bởi vì tớ đã tận mắt chứng kiến rồi nên tớ quá nhạy cảm với cái kiểu "bỏ vợ bỏ con để đi theo gái" này, đâm ra chỉ trích nó hơi quá lời. Nhưng mà với tiêu chuẩn đạo đức bình thường thì nó cũng đâu thể chấp nhận được!

  8. #8
    Tham gia ngày
    Jul 2007
    Địa chỉ
    Nơi nào có phim
    Bài gởi
    597

    Mặc Định

    Đây là các bài tôi đã post trong topic Tân HCCC kể từ ngày đầu xem nó, nay cũng post sang đây cho đúng chuỗi bình luận về Tân HCCC

    Là một Fan của Hoàn châu cách cách vì nó đã theo tôi suốt thời trung học, tôi hào hứng với bất cứ thứ gì liên quan đến nó, và khi nghe có bản Tân mặc dù tôi thực sự không thích lắm (vì chả hiểu sao QD lại quyết định tái bản phim này khi bản phim cũ còn đọng lại quá rõ nét trong lòng khán giả, bởi QD còn vô số tác phẩm khác có thể tái bản), nhưng rồi tò mò và hứng thú với tuyên bố 70% thay đổi trong kịch bản mà QD nói, tôi lại tự nhủ mình không phát biểu gì mỗi khi một loạt ảnh mới tung ra và đọc vô vàn comment (chê nhiều, khen ít) của mọi người, ngồi chờ đến ngày phim chiếu. Với vốn tiếng Trung tàm tạm của mình tôi cũng đã xem rất nhiều bộ online raw và sau 12 tập tôi muốn viết mấy lời như sau:

    • Về mặt chung:

    - Nhạc phim: tôi thích nhạc Hoa đặc biệt là nhạc phim nên hay chú ý đến nó đầu tiên, phim mới chỉ bắt đầu nên số bài hát cũng thật hạn chế:

    + Bài Một chuyện bất ngờ (ending song P1), tiết tấu nhẹ nhàng, giọng hát tuy hơi yếu một chút nhưng khá hay.

    + Bài “Hướng về nàng” thì tiết tấu hơi rời rạc, thiếu sự liên kết. Một bài hát mới nữa thì tôi chưa rõ tên (có đoạn hát về tử vy lang, thường vang lên khi Tử Vy ở bên Nhĩ Khang) bài này về ý nghĩa thì hợp với họ nhưng nhạc điệu lại chưa thực sự nổi bật.

    + Riêng bài “Có một cô nương” do Lý Thạnh hát, thú thật mỗi lần nghe là như nghe nhạc của Tân HLM vậy thực sự rất khó chịu (tôi rất thích bài hát này, nhưng thực sự Lý Thạnh hát bài này không hay, cộng thêm nhạc remix cũng không hợp khi để tiếng trống múa lân xen vào tiết tấu), đây lại là bài được phim sử dụng nhiều nhất, nếu tôi không nhầm thì nó còn được sử dụng làm thành 1 bản nhạc không lời và đôi khi lại trở thành nhạc tình huống (có cần thiết phải phủ sóng nhiều đến thế hay không?)

    + Bài “Nhất kiến chung tình” cũng ổn, tôi rất thích những bài có nhạc điệu da diết như vậy, bài này Lý Thạnh hát dù chưa hẳn hay nhưng khá hơn so với bài “Có một cô nương” rất nhiều.

    + Bài rap khi có 4 thái giám và kết thúc bằng một câu cảm thán “oh yeh”: cực kỳ phản cảm với bài này, dù nó góp phần thể hiện sự tinh nghịch và khôn khéo của họ nhưng với một bộ phim cổ trang có 1 bài hát như thế này thật khó chấp nhận.

    - Ngoại cảnh, bố trí cảnh: không gian rộng rãi và màu sắc sáng, nhiều cảnh đẹp như cánh đồng hoa, thác nước…

    - Trang phục: được chau chuốt, màu sắc đa dạng, tuy nhiên có một số bộ kết hợp màu sắc không hài hòa:

    + Nhất là trang phục của TYT: vẫn biết màu đỏ là màu làm nổi bật tính cách của TYT, nhưng không cần bộ nào cũng là quần đỏ. Nhiều khi nhìn quần đỏ với chiếc áo đang mặc chẳng ăn nhập gì lại khiến nó không thuận mắt hơn. TYT cá tính là từ sâu trong tính cách chứ không cần phải “nhờ” quần áo để thấy nó.

    + Trang sức trên tóc của Tử Vy: vô cùng rườm rà và rắc rối, nó không những không làm Tử Vy trông mong manh yếu đuối hơn hay đẹp hơn mà nhìn nó thấy như “cải lương” vậy. Mặt của Hải Lục hơi nhỏ nên những chiếc nơ to sẽ khiến mặt cô ấy càng nhỏ hơn.

    + Chiếc mũ cách cách, hoàng hậu và phi tần: dù nhìn cũng hơi nhiều chi tiết nhưng vẫn khá đẹp, đẹp hơn nhiều so với những chiếc mũ nhỏ xíu trong HCCC3.

    + Trang phục của các nhân vật trong hoàng cung: hoàng thượng, hoàng hậu, ngũ aka, Nhĩ Khang, Nhĩ Thái…đều rất đẹp, tân HCCC đặc biệt sử dụng rất nhiều gam màu vàng và đỏ.

    Về nhân vật: đây là cảm nhận của riêng tôi về các nhân vật chứ không phải chụp mũ đánh giá:

    - Tiểu Yến Tử:

    + Điểm cộng: những phân đoạn xúc động, chuyển đổi tâm trạng (từ vui phắt một cái chuyển sang buồn), cảnh khóc Lý Thạnh diễn khá ổn, khóc nhìn đẹp mắt (sở dĩ tôi có nhận xét khóc đẹp là vì dù thích TYT của Triệu Vy, nhưng công nhận cô ấy khóc thì xấu thật, chính bản thân cô ấy cũng tự nhận vậy).

    + Điểm trừ: giọng nói thiếu dứt khoát, nhấn mạnh, ngắt nghỉ chưa thích hợp nên nghe nhiều khi hụt hơi, sự nhí nhảnh hơi thái quá.

    - Tử Vy:

    + Điểm cộng: Hải Lục diễn khá trong các cảnh tâm trạng, khi vui đôi mắt cũng có thần. Giọng nói của cô ấy cũng khá tình cảm.

    + Điểm trừ: dường như đây là một điểm trừ khá oan với Hải Lục, nhưng quả thật cô ấy chưa đủ xinh đẹp (đối với nhân vật Tử Vy), trang phục cũng là một điểm trừ khiến Tử Vy của Hải Lục chưa đạt.

    - Ngũ aka Vĩnh Kỳ:

    + Điểm cộng: ngoại hình cao ráo của Trương Duệ khiến ngũ aka trông có khí thế hơn, giọng nói cũng khá hay.

    + Điểm trừ: Trong ký ức của tôi, ấn tượng sâu sắc nhất về Ngũ aka chính là ánh mắt mỗi khi nhìn TYT, nó khiến tôi - 1 người xem cũng phải rung động. Bởi vậy trong bản Tân này tôi đặc biệt chú ý đến điều này. Ánh mắt nhìn Tiểu Yến Tử của TD chưa thể hiện được “cái thần” (có bạn nói rằng vì Ngũ Aka chưa biết TYT không phải là muội muội nên thế, nhưng cái “thần” mà tôi nói ở đây là lửa trong ánh mắt, nên nhớ rằng khi nghĩ TYT là em gái Vĩnh Kỳ vẫn luôn nhìn TYT với một ánh mắt thán phục và hiếu kỳ với nhiều cảm xúc “thưởng thức”, nhưng đôi lúc tôi lại bắt gặp ánh mắt Vĩnh Kỳ của TD nhìn TYT như là một sự phiền phức, dù chỉ thoáng qua ở vài phân đoạn nhưng đó chính là cái mà TD bị trừ điểm nặng nhất). Từ sau khi biết TYT không phải là em gái ánh mắt của Ngũ aka TD đã có tình hơn, dù chưa đủ lửa nhưng hy vọng trong các tập tiếp theo khi nhập vai hơn thì điều này sẽ được cải thiện.

    - Nhĩ Khang:

    + Điểm cộng: Nhĩ Khang của Lý Giai Hàng tuấn tú và ánh mắt nhìn Tử Vy rất tình cảm.

    + Điểm trừ: đây có lẽ nói đúng hơn là điểm trừ của kịch bản, vì Nhĩ Khang của LGH quá “bạo dạn”, nắm tay, ôm và thân mật với người mình yêu thì không có gì lạ, nhưng nên nhớ đây là phim cổ trang không phải một bộ phim hiện đại mà lúc nào cũng nhè chỉ cốt được nắm tay hay thân mật với một cô nương khi cả hai chỉ “ở giai đoạn mới yêu”

    - Vua Càn Long:

    + Điểm cộng: cái nhìn trìu mến thân thương là điểm mạnh của Khưu Tâm Chí, diễn xuất cũng ổn định.

    + Điểm trừ: Khưu Tâm Chí còn quá trẻ để có thể làm Hoàng A Mã của các aka, cách cách này, khi đứng cạnh họ điều này càng rõ nét hơn. (trong tập 11 ngày hôm qua, khi CL phi tới đỡ TYT còn TYT thì úp mặt vào lòng CL, thú thật lúc này tôi bỗng có cảm giác như xem 1 vị vua đang giỗ giành phi tử của mình, chứ không phải là 1 người cha với con gái, haizzz)

    - Hoàng hậu:

    Đặng Tụy Văn không hổ là diễn viên thực lực, vai hoàng hậu của cô hoàn toàn không có nhược điểm, từ ánh mắt nghiêm nghị hay lúc đắc ý, lúc bị TYT chơi xỏ, lúc quan sát sự sủng ái của Càn Long giành cho Lệnh phi, giọng nói rành rọt thể hiện sự uy nghiêm của một quốc mẫu.

    - Nhĩ Thái:

    Vai Nhĩ Thái của Lộ Hoành rất tuyệt, từ ngoại hình khôi ngô cao ráo, ánh mắt tinh nghịch hay dáng vẻ quan sát mọi chuyện đang xảy ra quanh mình đều ổn. Có lẽ đến giây phút này Nhĩ Thái là nhân vật nam yêu thích nhất của tôi trong bản Tân. Chính vì thế mà việc không được thấy vẻ mặt Nhĩ Thái khi thích TYT cũng là một điều đáng tiếc (tôi nghĩ vậy vì cho đến tập 12, thì 2 phân cảnh để có thể thấy gián tiếp Nhĩ Thái có tình cảm với TYT đều bị cắt ( cảnh 1 là cảnh Tử Vy nói với Kim Tỏa: “Ngũ aka và Nhĩ Thái đều rất thích TYT, khi họ nói về cô ấy ánh mắt đều phát sáng…”; Cảnh 2 là Nhĩ Thái nhìn Ngũ Aka với TYT đỏ mặt khi nghe Ngũ Aka nói: “không thể đè TYT ra mà bôi thuốc”). Cũng có thể KB thay đổi điều này để sau này tình yêu với Tái Á được trọn vẹn hơn.

    - Ban Kiệt Minh:

    + Điểm cộng: BKM giống như nam 2 trong các phim Hàn, hoàn hảo, đẹp trai, tài hoa và là người giúp nữ chính nhiều nhất, và là người hết lòng vì nữ chính. (sẽ bị nữ chính coi như cái bị bông khi cần an ủi, và là người anh trai thân thiết – hôm qua tập 12 đã có đoạn TYT nói coi BKM như là anh trai rồi)

    + Điểm trừ: xuất hiện với tần số nhiều hơn cả nam chính khiến khán giả thấy thật quá tải, và không hiểu với tần suất như thế, sự gắn bó và liên hệ với TYT như thế, cả hai lại nói chuyện hợp, tư tưởng phóng khoáng như thế thì tại sao sau này TYT lại chọn Ngũ Aka…

    - Lệnh Phi:

    + Điểm cộng: xinh đẹp và thể hiện được sự suy tính của một phi tần chốn hậu cung.

    + Điểm trừ: Khuôn mặt hơi sắc sảo nên vẻ nhân từ chưa ổn lắm.

    - Dung ma ma:

    + Điểm cộng duy nhất mà tôi thấy ở nhân vật này là khi dạy TYT quy tắc, đó mới là một ma ma sống lâu năm trong cung.

    + Điểm trừ: Sự hài hước của bản thân nhân vật, đây hoàn toàn không phải là một sự thay đổi thú vị, tôi không thấy sự hợp lý của một mama đầy toan tính , “một cáo giá” đã sống trong cung mấy chục năm.

    - Các nhân vật phụ khác: Kim Tỏa, Liễu Thanh, Liễu Hồng, 4 thái giám, Minh Nguyệt, Thái Hà đều rất đáng yêu và tròn vai.

    • Về tình tiết:


    - Ưu điểm: Một số tình tiết thêm vào khiến cốt truyện hợp lý hơn như:

    + Cảnh TYT gặp Tử Vy (2 lần liền trước khi họ kết nghĩa, TYT giúp TV, thậm chí còn đánh nhau cũng vì Tử Vy, họ dần hiểu nhau hơn, tin tưởng nhau rồi kết nghĩa)

    + Cảnh BKM vẽ bức tranh thư cho TYT gửi Tử Vy, vẽ không phải là một chuyện dễ dàng, vẽ cho người khác hiểu lại càng khó, trong bản Tân này BKM là họa sư , vẽ được như vậy là hoàn toàn hợp lý.

    - Nhược điểm: sự dàn trải, và thái quá của một vài tình tiết khiến khán giả (đơn cử là tôi đây) thấy khó chịu:

    + Màn “biểu diễn ảo thuật” với các công cụ hiện đại của TYT. Thực sự là “vượt thời đại” với các cảnh này.

    + Cú ngã của TYT khi bị bắn, tôi nhớ có bạn từng nói : “Đơ như robot” trong cảnh này tôi hoàn toàn đồng ý.

    + Tử Vy bị đánh khi cản kiệu rước: quan binh cản dân, đánh, quăng ra, lôi đi đều là không xa lạ gì trong phim nhưng đâu cần phải đấm một phát vào mặt, rồi thụi thêm một cú vào bụng đối với 1 cô nương tay không tấc sắt, đoạn này thực sự rất quá đà.

    + Gần 15 phút cho cảnh đi vệ sinh của TYT, thật vô cùng lố bịch cho cảnh quay này, dù biết nó thể hiện sự “mới lạ và xa hoa” của hoàng cung nhưng hoàn toàn không cần thiết phải kéo dài đến thế.

    + Cảnh đan xen lúc trong cung TYT bị đánh với Tử Vy ngoài cung đang dạo chơi vui vẻ với NK (về mặt riêng lẻ từng cảnh thì không có gì đối lập, nhưng ghép 2 cảnh này vào với nhau nó tạo ra một sự mâu thuẫn trong cảm xúc, dù rằng sau đó khi bỗng nhiên bị đứt tay, Tử Vy “bỗng nhiên” nghĩ rằng TYT bị thương - đoạn này hơi gượng ép quá, vì dù thần giao cách cảm đến đâu cũng khó mà suy đoản như vậy,chơi giữa cánh đồng hoa, nếu vô tình chạm phải gai, chuyện đứt tay là bình thường, sao cứ phải cố suy ra là TYT có chuyện? thà rằng bỗng dưng thấy nóng ruột, rồi nghĩ là TYT có chuyện còn hợp lý hơn)

    - BKM lấy đá đắp lên mông cho TYT, không biết nói gì hơn là cả hai "hồn nhiên" quá mức (dù trước đó TYT có nói 1 câu không cho BKM vào, nhưng sau khi BKM lao vô, lại chả phản ứng gì nữa), dù là hiện đại chạm vào những chỗ như vậy cũng thấy ngại đừng nói tới một người đàn ông trong thời phong kiến lại có thể dụng vào (trước đó Lệnh phi chạm vào còn không cho mà BKM lại “chạm” tận 2 lần giữa bàn dân thiên hạ, ôi trời ơi!!!!!!!!!!)

    >> Mới được 12 tập phim, nhưng theo cảm nhận của tôi thì 70% là tình tiết cũ, mới có 30% mới (mà trong 30% đó, sự hài lòng mới trên đầu ngón tay), hy vọng hơn 70 tập phim còn lại tình hình sẽ có nhiều chuyển biến tốt hơn.
    thay đổi nội dung bởi: chustimira, 10-09-2011 lúc 04:21 PM

  9. #9
    Tham gia ngày
    Jul 2007
    Địa chỉ
    Nơi nào có phim
    Bài gởi
    597

    Mặc Định

    Hai mươi bốn tập phim đã trôi qua, đối với Hoàn Châu 1997 cánh cửa hoàng cung đã khép lại với hình ảnh những con người trẻ tuổi ấy cười vui cùng nhau phi ngựa lướt nhanh trên đồng cỏ, còn với Tân Hoàn Châu mọi việc dường như chỉ mới bắt đầu, một sự khởi đầu bất tận dù đã đi được ¼ quãng đường. Cùng với số tập tăng lên những chi tiết khiến tôi hài lòng cũng có tăng lên nhưng những chi tiết không hài lòng cũng vậy.

    1/ Về các tình tiết:

    a/ Các chi tiết vừa hài lòng vừa không:

    - Sau khi Nhĩ Khang tìm thấy Tử Vy ở U U Cốc, Tử Vy dù rất vui khi nhìn thấy anh nhưng cô vẫn kìm lòng quay đầu bỏ chạy. Xét về cảnh quay (thả hoa xuống nước) thì không đẹp bằng bản cũ nhưng về độ hợp lý thì tình tiết này làm có lý hơn. Cô ấy đã hứa với mẹ của NK và cũng hiểu chuyện của họ đang rất khó có tương lai, nếu đã vậy thà đừng níu kéo. Bỏ chạy là sự lựa chọn duy nhất.

    Tuy nhiên đoạn ngã vực lúc sau đó lại hơi quá (xem đoạn này bỗng trong tôi lại nhớ lại cái cảnh Tử Vy nhảy vực tự vẫn trong HCCC phần 3 dù ý nghĩa không giống nhau nhưng nó lại khiến tôi liên tưởng ra như vậy). Thực ra đây là đoạn để “tháo gỡ” nút thắt trong lòng Tử Vy để cô dũng cảm hơn để tiến tới với Nhĩ Khang nên cần có một sự việc có ý nghĩa đặc biệt gây rung động thì mới có tác dụng, nếu như đoạn này đừng quay chạy đến bờ vực (vì thứ nhất nó dùng kỹ xảo quá lộ liễu, thứ 2 là với sức của Tử Vy chạy ra khỏi khu vực thác nước đó nhanh như vậy là chưa hợp lý) chỉ cần quay cảnh bị ngã đó ngay tại thác đó rồi Nhĩ Khang lao xuống đỡ là ổn (quang cảnh xung quanh nhiều đá mấp mô và có độ dốc, lại cạnh thác nước đang chảy mạnh, muốn “tạo nên tình huống bị thương” – theo như kịch bản là hoàn toàn có thể.

    Sau đó, khi cả hai đã trải qua một tình thế đầy hiểm nguy và khẳng định tình yêu giành cho nhau có thể chịu sóng gió, xúc động và tình cảm bộc phát thể hiện bằng nụ hôn ở đoạn này tôi cũng thấy hợp lý. Nếu như đây là nụ hôn đầu thì còn có ý nghĩa hơn nữa.

    - Cảnh TYT nóng lòng đi qua đi lại chờ đợi Tử Vy vào cung, đoạn này thể hiện được sự thân thiết gắn bó của Tiểu Yến Tử đối với Tử Vy. Lần đầu tiên có một hình ảnh TYT của Lý Thạnh lanh chanh chạy ngang chạy dọc mà không khiến tôi khó chịu, cô ấy sốt ruột chờ người chị em tốt đến cạnh bên, sốt ruột giùm cho Tử Vy mau được gặp cha.

    Tuy nhiên cảnh TYT thao thao bất tuyệt bài thơ Ngũ aka dạy để chào đón Tử Vy thì lại hơi “không chuẩn” đối với khả năng nhớ thơ “khiêm tốn” của TYT (mà công nhận nô tài ở Thấu Phương Trai cũng “siêu” nốt, dạy một lần là nhớ hết, toàn trí nhớ “siêu đẳng” cả) . Chính cái nhược điểm này (không nhớ nổi thơ ca, thành ngữ) của TYT lại là ưu điểm của cô ấy và tôi thích 1 TYT mất cả ngày trời học 1 câu hơn là trong tích tắc nhớ nổi 1 bài thơ như thế này!

    - Tiểu Yến Tử “một mình tự viết” những trang chép phạt. Điều này thể hiện tính “tự lực cánh sinh” và tính kiên trì của nhân vật. Tử Vy cầm tay giúp TYT viết được đẹp hơn thì thể hiện sự dìu dắt như 1 người chị đang dạy em.

    Nhưng sự giúp đỡ của những người còn lại (chủ yếu là các nhân vật nam) lại không phù hợp trong thời phong kiến, nam nữ thụ thụ bất thân nhưng trong căn phòng đó họ lại cầm tay TYT nắn nót từng chữ, dù TYT không giống các cô nương khác ê lệ, đoan trang, gò bó lễ nghi nhưng vẫn là thân con gái sao mà ai cũng nắm tay được. (dù là tình huống gấp rồi nhưng cũng chưa đến mức không còn cách nào để phải làm như thế này) Đoạn này tôi thích cách xử lý trong bản cũ hơn, “cả nhà” bao gồm cả Minh Nguyệt, Thái Hà đều ngồi chép. Ngũ aka, Nhĩ Khang, Nhĩ Thái cũng ngồi ở một nơi khác để viết hộ dù biết chắc chắn sẽ bại lộ không phải một người viết nhưng họ không đành lòng nhìn TYT vật lộn với 100 tờ giấy phạt, rồi sẽ không kịp, sẽ lại bị đòn, thế là mỗi người một góc ghi ghi chép chép.

    Một chi tiết nhỏ nữa khiến tôi rất không thích là trong khi các chủ tử ngồi cố gắng giúp TYT, thì các thái giám, cung nữ kề bên lại đi ngủ, chả thèm nấu bữa ăn khuya (nô tài kiểu gì thế này không biết) để cho BKM “mang Mỳ Ý” đến chiêu đãi. Tình tiết này là nhằm tạo thêm cơ hội cho BKM xuất hiện nhưng tôi hoàn toàn không thích sự “lấn sân này”.

    - Tiểu Yến Tử đi hứng sương sớm để pha Bích Loa Xuân cho hoàng thượng và khi hứng được 1 bình cô đã rất vui vì có thể dâng vua cha một bình trà ngon tỏ lòng hiếu thảo. Về mặt ý nghĩa thì rất tốt nhưng về mặt logic thì vẫn còn điểm chưa hợp lý: thời gian đánh 1ván cờ là không đủ để xuất cung chèo thuyền trên hồ hứng sương (riêng tình tiết này thì có thể mắt nhắm mắt mở coi là có thể>> thì nó cũng là 1 tình tiết hay)

    - Hoàng hậu cho người giả truyền lệnh của Lệnh phi để đưa Tử Vy đi, làm như vậy vừa ít người nghi ngờ lại thể hiện được một người có “tâm kế”. Điều này hợp lý hơn là tình tiết trong bản cũ là công khai cho người đến triệu Tử Vy đi, dù sau đó khi bị bọn TYT đến hỏi có nói là đã thả người về nhưng vì hoàng hâu là người gặp cuối cùng vẫn sẽ bị nghi ngờ (điều tốt nhất để che dấu khi dở thủ đoạn là nên tỏ ra mình không liên quan).>> Tôi hoàn toàn hài lòng về tình tiết này trong bản Tân.

    - Tử Vy trong phân đoạn bị bắt trong mật thất của hoàng hậu khá bản lĩnh, cô ấy không kêu cứu liên mồm vì biết rằng xung quanh đều là người của hoàng hậu có kêu gào khản tiếng thì cũng chẳng ai hay.

    Điều còn chưa hợp lý trong cảnh này là sự cường điệu của các “công cụ tra tấn”, kim châm gì mà to dài như cái đũa vậy mà cầm cả nắm mà xiên loạn trên người, có mà không rách chỗ này thì cũng lủng chỗ kia và chẳng may đâm trúng chỗ hiểm thì chết tại chỗ chứ ngồi đó mà được nghe khai với nhận. Làm cho đau âm ỉ mà không hề có dấu vết mới là cao tay.

    2/ Những chi tiết không hài lòng:

    - Để giữ chân hoàng hậu tại Tố Phương trai, 4 thái giám (tôi hoàn toàn không thích cái tên “tứ đại tài tử” mà TYT đặt cho họ!) đã giả ngây giả ngô làm “Tôn Ngộ Không ở Hoa quả sơn” múa qua múa lại rồi nằm ăn vạ>> Tôi phát chán với sự lặp đi lặp lại trò giả vờ ngây dại này. Riêng trong phân đoạn này, sự ngăn cản kiểu đó là coi trời bằng vung, luật lệ kỷ cương bị đảo lộn hoàn toàn, vì dù có tận trung với TYT đến đâu họ cũng phải biết cả gan đóng cửa nhốt hoàng hậu là đại tội, ngũ aka là chủ tử cũng phải tránh sự đắc tội với hoàng hậu vì dù sao bà cũng là chủ của hậu cung, đừng nói tới chỉ là 4 kẻ nô tài mà dám bày trò này. (bị ăn mấy cái tát là nhẹ đó, với tội này bị xử chết cũng chả oan)

    Trong suốt đoạn này cái níu chân tôi lại để cố xem chính là câu hoàng hậu mắng: “lũ nô tài to gan, ta không tin với quyền uy một hoàng hậu lại không ra khỏi cánh cửa này được”, thú thật trước đó tôi đã rất lo, lo rằng hoàng hậu theo KB 70% của QD đoạn này lại cứ ngẩn ngơ ra cho 4 kẻ kia đùa cợt mà chỉ biết dậm chân tức tối. may sao bà vẫn là một hoàng hậu- mẫu nghi thiên hạ như trong suy nghĩ của tôi.

    - Ban Kiệt Minh giải vây cho TYT khi bị hoàng hậu bắt gặp đang “thương thảo đối sách” cùng VK, NT, NK, hoàng thượng hỏi căn nguyên thì là do bình Sô cô la – do hoàng hậu tưởng là độc dược huỷ dung, rồi sau đó thay vì hỏi tội cả đám quay qua “thử độc sô cô la” và hoàng thượng không phạt TYT nữa. Dẫu vẫn có 1 lý do nữa là do bận lo quốc sự không rảnh quản chuyện của TYT nhưng tình tiết này (bình Sô cô la ý) chả có ý nghĩa gì ngoài nâng cao vai trò của BKM. Nó hoàn toàn không có tính thuyết phục.

    Tôi thích cách xử lý trong bản cũ, hoàng hậu dẫm lên tay TYT, Càn Long đang hỏi tội nhưng thấy TYT nói “con vào hoàng cung thật khốn khổ bị thương khắp người, tay bị hoàng hậu dẫm đến sắp gãy rồi”, nghe thế CL lập tức ngừng lại hỏi thăm con, rồi thì vẫn quát nhưng ánh mắt lại đầy tình thương, ông nói với hoàng hậu rằng “tay TYT bị hậu đạp trúng, chân TYT bị bàn của ông va trúng coi như đã là trừng phạt, hay mắt nhắm mắt mở thì hoàng cung sẽ yên bình”. Phạt mà như không phạt>> đó mới là cách xử xự hay.

    - Sau khi Nhĩ Khang nghe Tử Vy “bày tỏ tình cảm”, hai người đã có một cảnh hôn nồng nàn. Thú thật lần đầu khi xem tratter tôi đã thở dài với sự “bạo dạn” của cảnh này, đến lúc xem phim dù nó không quá lâu như tôi nghĩ nhưng vẫn là một sự vội vàng, Tử Vy là cô nương hiểu lễ nghĩa, biết kiềm chế cảm xúc nên cảnh hôn này tôi vẫn cho rằng nó “quá nồng nàn”, không phải bởi gió thổi mạnh mà vì sự thể hiện động tác của cả hai nhân vật khiến một số người (trong đó có tôi) thấy vậy. Cảnh này thực sự chỉ cần một nụ hôn nhẹ lên trán hoặc ôm lấy nhau là vẫn đủ thể hiện tình cảm của cả hai rồi. Nếu như nụ hôn đầu dành cho đoạn bị ngã ở U U cốc như tôi đã nói ở trên thì hay hơn nhiều, vừa không quá nhiều cảnh hôn, vừa có ý nghĩa hơn.

    - Tử Vy vào cung , Tố Phương trai uống rượu thâu đêm, VK, NK, NT, BKM nửa đêm còn vào phòng toàn nữ nhân dang say rượu mà tâm sự hỏi han, dù chỉ trong giây lát, dù là quan tâm đến những cô nương đó mới vào nhưng trong tình cảnh ban ngày tụ tập ở một nơi đã bị đàm tếu mà dám nửa đêm nửa hôm thế này lại vào. Tình tiết này xét trong mắt của Fan các cặp thì là tạo cơ hội cho họ gần nhau, quan tâm nhau nhưng xét về góc độ tính hợp lý trong lễ tiết của thời mà bộ phim đang diễn ra thì nó hoàn toàn không phù hợp.

    - Đoạn giả vờ đâm đầu vào cột của TYT thực sự là một màn trình diễn nhố nhăng và quá đà, nào thì đâm trái nào thì đâm phải, cố “diễn” bằng được đến nỗi tự hại mình bị thương. Nó giả đến mức ai là thấy sơ hở chứ đừng nói đến cần phải nghe câu “sĩ khả sát bất khả nhục” hoàng thượng mới nhận ra.

    - Hoàng thượng đang thao thao bất tuyệt dạy TYT trước mặt bao người, thì BKM đưa tới một chén sô cô la, CL uống hết rồi còn sót lại một ít trong cốc ông lấy tay vét rồi đưa lên miệng mút nốt.


    Thật khi xem đến đoạn này tôi không biết mình nên cười hay nên mếu? Cười vì một hình ảnh quá hài hước chăng? Cười vì một nhà vua quá tiết kiệm chăng? Hay mếu vì một hình ảnh đã bôi bác quá đáng “phong thái” của một đấng quân vương, một người cha trước mặt thần tử và con cái? Có thể nó chỉ là tình tiết thoáng qua không ai để ý, nhưng nó đập vào mắt tôi bởi tôi quan tâm đến từng chi tiết diễn xuất và cách thể hiện của từng nhân vật vì vậy tôi không thể không nói về chuyện bi hài này.

    - Chi tiết Càn Long ban lệnh cho Ban Kiệt Minh dạy cả hoàng cung hát Thiên vận đại đồng. Đây vừa là một chi tiết thừa vừa là chi tiết lố bịch, chốn hoàng cung thâm nghiêm bỗng chốc như thành 1 dàn giao hưởng, các quý phi, hoàng hậu cung nữ bỗng trở thành những vũ công múa may dị kỳ (xem đoạn này tôi chỉ thấy giống như cả hoàng cung đang làm phép cầu mưa vậy). Điểm duy nhất an ủi tôi trong chi tiết này là hoàng hậu không tự nguyện “làm trò” mà là bị bắt buộc phải tuân theo thánh chỉ (khi xem những teaser và ảnh trên blog của QD thấy chi tiết hoàng hậu múa, có ai đã nói hoàng hậu vì muốn lấy lòng CL nên bày ra trò múa đó, tôi đã tá hỏa , may mà khi lên phim nó đã có lý do khác hẳn).

    Tình tiết trước đó là BKM vì muốn “giải vây” cho TYT mà nghĩ ra cách cho tất cả cùng nhau hát dù rằng nó còn chỗ bất hợp lý nhưng tạm coi như là chấp nhận được (tạm chấp nhận vì TYT có thể nhớ nổi cả đoạn Thiên vận đại đồng với các câu chữ khó như vậy để mà hát ý). Nhưng kiểu hát này lại “bôi ra” cảnh sau đó thì không sao chấp nhận nổi. (đoạn này có nốt nhạc bay lên như bạn trên kia có nói tới đó)

    - Toàn bộ trường đoạn nói tiếng anh, hiểu nhầm, giận dỗi, đòi đoạn tuyệt, xin tha thứ tôi đều không thích, chẳng phải bởi diễn xuất của diễn viên mà bởi chính logic của câu truyện:

    + Đang trong lúc việc cấp bách nhất là tìm cách nào để Tử Vy được Càn Long nhìn nhận lại vậy mà lại tự dưng thắc mắc chuyện tại sao BKM không biết cách “mắng người” để làm gì, để rồi bị BKM và VK “lừa”, rồi bị bẽ mặt để tức giận đến đòi tuyệt giao. Việc cần làm thì chả làm lại cứ bày chuyện ra để mà mất đoàn kết.

    + Cảnh làm lành, xin lỗi càng làm càng quá đà (tôi cũng thấy như Doanh Doanh đã nói, thôi thì đã lỡ có tình tiết hiểu nhầm thì chuyện xin lỗi đến đoạn treo giấy đỏ là ngừng thì còn được rồi, thế nhưng mọi chuyện lại vẫn tiếp tục…), và đỉnh điểm của chuyện đó chính là việc Ngũ Aka mặc bộ đồ thái giám líu ríu xin lỗi. Dù biện minh lý do rằng “hiểu lời TYT nói mọi người đều bình đẳng…” nhưng đối với một aka từ nhỏ đã sống trong cung, được chuẩn mực trong cung dạy giỗ phân biệt rõ ràng chủ tử với nô tài, có lòng kiêu hãnh và sự tự tôn thì việc hiểu (lời TYT nói) với làm theo (coi chủ tử ngang hàng với nô tài ) là không thể xảy ra trong một sớm một chiều. Đoạn này thực sự đã quá đề cao TYT khiến tất cả đều phải xoay sở cho phù hợp với tâm trạng và thái độ của cô ấy mà hạ thấp những người khác xuống, thực sự tôi vô cùng không thích đoạn này.

    - Các chi tiết bị kéo dài, lặp lại, các nhân vật thừa, vô lễ đều khiến cho tôi thấy mệt mỏi:

    + Đoạn làm sủi cảo trong nhà bếp dài đến 20 phút, về mặt ý nghĩa là tốt, muốn thể hiện lòng hiếu thảo và bày tỏ tấm lòng của Tử Vy cũng như mọi người đối với Càn Long nhưng quá trình của cảnh này quá chi tiết và chậm rãi, trong kỹ thuật quay phim có một phương pháp tua nhanh những phân đoạn thuộc về diễn giải và chỉ dừng lại ở những phân cảnh quan trọng, như vậy vừa đủ để nhấn mạnh nội dung lại không gây cảm giác nhàm chán khi xem một cảnh quá dài.

    + Chi tiết lên lớp của TYT: đây là một chi tiết gây cười của phim và cho ta thấy sự “vô tư” của TYT trong học hành tuy nhiên cảnh này lặp lại quá nhiều lại gây nên cảm giác gượng ép, bởi những người tham gia trong đó chỉ có mỗi việc cười, nói và lại cười, cứ lặp đi lặp lại nhưng những điệu cười đó càng lúc càng gượng (do các diễn viên cứ cố cười). Hơn nữa việc Càn Long có mặt tại tất cả các buổi học đó cũng là một sự thư thái quá mức đối với một vị quân vương bận trăm công ngàn việc. (dẫu biết rằng, chi tiết này là nhằm thể hiện rằng CL rất thương yêu và quan tâm đến TYT)

    Riêng chi tiết này tôi thích cách xử lý trong bản cũ, Càn Long chỉ đưa và dự buổi học đầu tiên của TYT (nó giống như cha mẹ dắt tay con đến trường khai giảng vậy), rồi sau đó ông vẫn kiểm tra bài vở của TYT thông qua Kỷ sư phụ. Điều này vẫn thể hiện được sự quan tâm đặc biệt ông giành cho TYT mà lại vừa thể hiện được phong thái của một quân vương biết cách phân chia chuyện nặng nhẹ, chăm lo việc nước.

    + Cứ liên quan đến các tai nạn của TYT là y như rằng không là lửa cháy thì là đau bụng, có ít nhất 3 cảnh cho mỗi một tình tiết đó chỉ trong vòng 24 tập phim. Điều này thể hiện sự thiếu sáng tạo của kịch bản.

    + Nhân vật Thường thái y à vị tổng quản thái giám trong nhà bếp thật là quá coi thường luật lệ hoàng cung và gây nhàm chán cho khán giả. Một người thì cao ngạo, quái gở (nếu như đã không muốn bị quản thúc, gò bó thì đừng vào cung, đã chấp nhận vào cung thì phải biết ai là chủ tử , ai là nô tài, đâu phải cứ mỗi lần có việc, chủ tử lại phải đến năn nỉ cả ngày trời mới chịu đi). Một kẻ lại bất phân tôn ti trật tự, thái độ với cách cách chả khác gì nô tài, đối với một kẻ biết nịnh hót (thái độ khi với Ngũ Aka đó) mà không biết “cúi gối” nịnh nọt vị cách cách đang được hoàng thượng sủng ái nhất là một điều gượng ép (đoạn này có lẽ KB cố tình làm thế để khan giả thấy được cái uy của Ngũ aka).

    - Ngôn ngữ hiện đại quá nhiều trong các cảnh: nói tiếng anh nửa trung nửa anh (đến ngay cả Ngũ aka cũng nói: “I phục you, too”, thật không ra sao hết). Tôi đang xem một bộ phim cổ trang TQ hay đang xem thời kỳ đầu cách tân đây?

    2/ Về các nhân vật:

    - Tiểu Yến Tử: Sau 24 tập thì tôi nhận thấy TYT của Lý Thạnh có 1 điều khác là cực kỳ “đa cảm”, bất cứ chuyện gì hơi xúc động xảy ra đều có thể khiến TYT này rưng rưng nước mắt hoặc khóc bù lu bù loa lên. Dù là có cảnh khóc phù hợp, có cảnh là chưa cần thiết nhưng tôi thà xem cô ấy khóc (những lúc đó trông còn có nét đáng yêu) còn hơn là phải xem những cảnh TYT nhìn trời rồi há mồm há miệng hét lên (những đoạn đó LT diễn rất cường điệu)

    - Tử Vy: Hải Lục diễn một Tử Vy có vẻ mạnh mẽ kiên cường hơn bản cũ. Diễn xuất chưa có điểm thực sự nổi bật nhưng cũng là tròn vai. Nhưng riêng trong những cảnh đánh đàn thì chưa có cảm xúc lắm, bài hát đó rất buồn và da diết nhưng nhìn khuôn mặt cô ấy chưa đủ biểu cảm.

    - Ngũ aka: Cái uy của một aka là điều TD làm tốt nhất, giọng nói đủ nghiêm nghị và có phong thái chững chạc. Còn về mặt thể hiện tình cảm thì lúc đạt lúc không. Tôi chỉ cảm nhận được cảm xúc của Ngũ aka trong hai cảnh (1 là khi TYT khen BKM đeo râu cũng đẹp, rồi dán lại râu cho BKM, lúc đó ánh mắt của Ngũ Aka hiện lên vẻ ngỡ ngàng và hoang mang, không thể bày tỏ; 2 là cảnh cầm tay của TYT để chép phạt) . Những cảnh ghen (liếc) và tâm trạng cũng có nhiều nhưng trong những cảnh đó tôi không cảm nhận được tình cảm của Ngũ aka, chỉ có thể nói những đoạn đó TD diễn chưa đủ độ thuyết phục cái “cảm xúc chai sạn của tôi” .

    - Nhĩ Khang: Phải thừa nhận ánh mắt của LGH rất biểu cảm, đặc biệt là khi nhìn Tử Vy, LGH diễn bằng ánh mắt cũng bộc lộ khá tốt tâm trạng nhân vật (như khi do thám mật thất hoàng hậu, NK trông thấy Tử Vy, ánh mắt thật đau xót, kinh ngạc nhưng rồi nhanh chóng bình tĩnh lại). Tuy nhiên LGH cũng có một khuôn mặt hơi trẻ con nên trông thiếu đi nét dày dạn kinh nghiệm khi đứng cạnh Ngũ Aka và BKM, đặc biệt là mỗi lần cười là điều này lại càng thể hiện rõ (như trong cảnh uống xong cốc sô cô la NK đã cười như một đứa bé, điều này không hợp lắm với hình tượng điềm tĩnh, thậm chí nghiêm trang của NK. Sẽ tốt hơn nếu đoạn này NK chỉ khẽ gật đầu thưởng thức và mìm cười)

    - Ban Kiệt Minh: về mặt diễn xuất thì nhân vật này nổi bật nhất là ánh mắt, ánh mắt nhìn TYT rất tình cảm, đăm chiêu, giận dữ, lo lắng hay hoang mang đều thể hiện khá tốt.
    Còn về mặt hình tượng nhận vật thì tôi chỉ muốn thốt lên 1 câu rằng quá đa nghệ, hầu như tất cả các sự việc đều có sự tham gia và góp phần lớn giải quyết các khúc mắc: khi là kỵ sỹ bóng đêm cưỡi ngựa, khi là Ban Jiu (con chim cu gáy của TYT), khi là đầu bếp (làm bánh, nấu mì Ý, dâng sô cô la), là nhạc trưởng điều khiển hát, khi lại làm nhiệm vụ của một thầy thuốc (đưa thuốc uống cho đỡ đau bụng, người truyền bá Tiếng anh (cho cả hoàng cung), người áo đen bịt mặt, thậm chí là “Tề thiên đại thánh trong mắt 4 thái giám Tố Phương trai. Tôi không hiểu BKM là gì của hoàng cung, là hoạ sư của hoàng cung hay chỉ suốt ngày chạy theo TYT, tôi không thích tất cả các sự việc đều phải qua tay BKM để giải quyết (nếu như BKM đảm nhiệm hết các vai trò kia thì cần gì đến thái giám, cung nữ, thái y, đầu bếp nữa), mỗi người có một công việc của mình chẳng cần phải có 1 BKM mới xoay chuyển được “càn khôn”

    - Càn Long: KTC diễn xuất vẫn ổn định, tuy nhiên về hình tượng nhân vật có một số đoạn KB đã làm hình ảnh Càn Long “mất điểm” (như đoạn cố uống hết cốc sô cô la…)

    - Hoàng hậu: Cho đến giây phút này hoàng hậu là nhân vật khiến tôi hài lòng tới 95% khi bà vẫn giữ được phong thái của một bậc mẫu nghi, không chủ động tham gia vào những “trò lố”, vừa thể hiện được “tâm kế” khi ở trong cung.

    - Nhĩ Thái: cũng không quá khó để nhận xét về nhân vật này, bởi có mấy khi có cảnh ấn tượng đâu, tất cả những gì NT làm là nhìn trời, nhìn đất, nhìn không gian, thỉnh thoảng nói đế vô 1 câu và bị hai người bạn thân “cho ăn đòn” vì lật tẩy “trò lừa” tiếng anh của họ. Đất diễn của NT vốn đã rất ít, BKM xuất hiện lại càng thu hẹp hơn.

    - Kim Toả: tôi khá thích nhân vật này, và Tôn Diệu Kỳ diễn cũng rất tự nhiên.

    - 4 thái giám của Tố Phương Trai: cảm giác của tôi về sự đáng yêu của họ đã thực sự chấm dứt kể từ khi cứ liên tục lôi Tôn Ngộ không ra mà ghép vào các tình huống, rồi cứ tỏ ra điên điên khùng khùng, họ khiến cho tôi vô cùng khó chịu mỗi khi nghe đến cụm từ này (khổ thân “Tôn hành giả” ghê cơ, bị mấy thái giám này lôi vào làm trò thế này) .

    >> Đây chỉ là cảm nhận của riêng tôi khi xem một bộ phim được remake lại, có lẽ tôi đã quá tuổi teen khá lâu rồi, chẳng phải 18 đôi mươi để mà say mê như xưa nữa, tôi mong đợi nó phải cải thiện được những gì thiếu sót của cái cũ, tôi chấp nhận cái mới, không cổ hủ với những sự thay đổi nhưng nó phải thực sự có ý nghĩa và hợp lý chứ không phải chỉ khoa trương về số lượng mà chất lượng không tới đâu. Nhìn chung dù đã qua 24 tập nhưng Tân HCCC vẫn chưa hề bước vào trọng tâm nên cũng chưa biết được sau này ra sao. Thái hậu sắp về đó là một chi tiết mới, tôi sẽ tiếp tục xem để khảo nghiệm 70% mới mẻ mà QD nói tới.
    thay đổi nội dung bởi: chustimira, 10-09-2011 lúc 07:01 PM

  10. #10
    Tham gia ngày
    Jul 2007
    Địa chỉ
    Nơi nào có phim
    Bài gởi
    597

    Mặc Định

    36 tập phim của phần 1 đã kết thúc, Tân HCCC cũng đem lại cho tôi khá nhiều cảm xúc: xúc động, hài lòng, bật cười, thở dài, bực mình và cả mệt mỏi. Cánh cửa hoàng cung đã tạm khép lại để mở ra một cánh cửa khác chuyến vi hành. Điểm lại từ tập 25 đến 36 nhân vật và tình tiết cũng có đôi sự chuyển biến:

    1.Tiểu Yến Tử:

    a/ Tình tiết hài lòng:

    - TYT đến “thăm” con ngựa, khóc và tâm sự với nó: đây mới là một chi tiết khóc đáng giá của TYT, rất xúc động và thể hiện là người biết lỗi nhận lỗi. Giá như không có màn “nổi điên bất tử” kia thì có phải hay hơn nhiều không.

    - Tình tiết TYT vì cứu con ngựa mà phải cố tỏ ra “đoan trang” để gặp thái hậu, nhìn mặt Tử Vy mà nói chuyện, dùng chi tiết cứu mạng 1 con ngựa để cầu xin người ăn chay niệm phật như lão phật gia rất hợp lý. Rõ ràng đoạn này lão phật gia thực sự bị cảm động và đã có chút cảm tình với TYT rồi.

    - TYT giải thích câu “Như người uống nước, nóng lạnh tự biết”: Sau khi được CL nói rõ ý nghĩa của câu này cô ấy đã dùng những chuyện xảy ra với mình để vận vào câu này để giải thích khiến mọi người trong lớp học đều tâm phục khẩu phục và hoan hô, đoạn này cho thấy một TYT rất thông minh.

    b/ Tình tiết không hài lòng:


    - Toàn bộ đoạn con ngựa ăn bánh rồi TYT cố sống cố chết đuổi đánh nó bằng được là một sự “khôi hài quá đáng”: nếu đã chẳng may bị nó ăn, tức quá đánh nó 1 cái rồi thì thôi đi, còn cố đuổi nó bằng được chặn đầu ngựa bằng được để làm gì? Tình tiết này hài đâu chả thấy, TYT có lý đâu chả thấy , chỉ thấy một cô gái “hoàn toàn không thông minh”.

    - Gây lỗi xong rồi lại đổ lỗi cho ngựa, cho Ban Kiệt Minh (BKM nói “tặng quà bất ngờ” nhưng có nói mang quà đến tận chỗ đón Thái hậu mà tặng đâu, là ai tự cho mình thông minh để làm thiên hạ đại loạn ra thế này) còn khóc lóc trách mọi người >> Đoạn này tôi không hề thấy cô ấy khóc đáng yêu mà càng khóc càng thấy khó chịu, như một cách cách được cưng chiều quá mức nay có chuyện xảy ra thì trách trời trách đất, trách mọi người xung quanh đòi phải cảm thông , an ủi cô ấy vậy. Ngay cả một câu nói hoàn toàn có ý khen “TYT đã chinh phục được nhiều người rồi sao mà không chinh phục nổi lão phật gia chứ” cũng làm cho cô ấy “điên lên” la hét rồi thì “từ nay cuộc sống của tôi tôi tự do không cần ai quan tâm”>> Đây là một TYT không vô lý mà QD nói đây sao?

    - Chuyện sau đó lại càng quá tay hơn. Uh thì coi như tức không có chỗ giải tỏa mang roi đi quật lung tung thì không sao, nhưng Tiểu Đặng Tử mới đùa 1 câu rằng “TYT dữ như Mẫu dạ xoa – Tôn Nhị nương trong thủy hử” (có nô tài nào “thông minh” thế này không trời, chủ tử đang giận mà còn cố mà trêu) lại vác roi đi đánh luôn cả 4 thái giám, NK, VK, NT, BKM đến can thì đánh luôn, dậm chân ngúng nguẩy (có ai bảo đây là TYT đáng yêu thì tôi cũng xin chịu “không tiếp nhận nổi sự đáng yêu” này!), thậm chí đến lúc quất trúng NK vẫn chưa dừng lại. Đây là TYT coi trọng nghĩa khí, coi trọng bàn bè mà tôi từng biết sao?

    - Tôi không biết nói sao trong toàn bộ đoạn TYT “nhận mình có lỗi” với Càn Long: “con biết mình gây ra lỗi lầm lớn rồi,…hôm nay Hoàng A mã đến đây chẳng phải để hỏi tội sao? Không phải hoàng thượng muốn trừng phạt con ngựa đó mà là muốn lấy đầu của con chứ gì? Người muốn cái đầu của con sao? Người là hoàng thượng mà muốn gì mà không được. Xem như con đem nó tặng cho người là được chứ j. Hoàng thượng giận quá quát: con nói cái gì thế hả? TYT trả lời : “nói tiếng Trung Quốc”>> Thật sự không có lời nào có thể nói trong chi tiết này!

    - Đoạn cháy trong lễ hội hoa đăng: xem đoạn này tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi, TYT có biết cách cởi guốc không? Cháy guốc bắt lửa thì khua chân cho guốc tuột ra là xong, cô chạy khắp nơi để mọi người đều bị “vạ lây” thì hết cháy hả?
    Kiểu tai họa dây chuyền này chẳng có gì là thú vị cả, vì nó như kiểu “bôi tình tiết” gây cười vậy.

    - Màn thuyết phục hoàng thượng và thái hậu là một sự “gượng ép tình tiết” để đề cao “sức thuyết phục khác người” của TYT:

    + Đối với hoàng đế: đã là đại kỵ cấm nhiều đời hoàng đế (chắc phải có một lý do nào đó để cấm) thì chuyện nam nữ cùng đá chả phải càng là đại kỵ cuả đại kỵ hay sao? Có phải tại sợ “đụng hàng” với các triều khác đâu mà đưa ra lý do một phương pháp xưa nay chưa từng có để thuyết phục hoàng đế lại được chấp nhận.

    + Đối với thái hậu: TYT nói “vận động nhiều thì nam khỏe mạnh để báo quốc, nữ vận động nhiều khoẻ mạnh thì sinh được con khoẻ”. Uh thì coi như vận động có lợi cho sức khoẻ đi thì cũng chả cần nhất định phải là đá bóng, chả cần nhất thiết nam nữ cùng đá mới là chuẩn nhất. Thời đại nam nữ thụ thụ bất thân mà chọn đúng cái trò để “dễ gây ra tiếp xúc thân thể nhất” thế mà thuyết phục nổi một bà thái hậu vốn coi trọng lễ nghi trong cung thật là gượng ép. Đây chẳng qua TYT thích nên hướng mọi người cũng phải thích theo mình mà thôi.
    Và cái quan trọng mà tôi thấy không thích ở cái trò chơi này là thời điểm nó diễn ra, xin hỏi việc chủ chốt trong thời điểm này là gì ? Không phải tìm cách để hoàng thượng chú ý tới Tử Vy và nhận lại Tử Vy hay sao, bày ra trò này có liên quan gì đến việc nhận cha hay chỉ đơn giản là thoả mãn thú giải trí của TYT? Màn ghép chữ “thọ” bằng giải lụa đỏ rất ấn tượng và có ý nghĩa nhưng vào lúc này nó chỉ gây cho người khác ấn tượng TYT mà thôi , chứ Tử Vy đâu có được chú ý gì? Giả sử trò chơi này diễn ra khi TV đã khôi phục lại thân phận cách cách thì còn có lý hơn. (Nếu như ngay từ đầu chỉ cần có 1 chi tiết nhỏ cho thấy việc đá bóng là TYT thấy sắp đến ngày đại thọ của CL mà cố ý sắp xếp chuyện đá bóng này thì còn có sức thuyết phục, còn đằng này rõ ràng từ đầu đến cuối các chi tiết đều chỉ nhấn mạnh là TYT muốn cả hoàng cung vận động đâu ai nhắc gì đến đại thọ của CL, đến phút cuối mới dùng nó làm nguyên nhân cho cả cuộc đấu thì hoàn toàn không thuyết phục được tôi) .

    2/ Tử Vy:

    a/ Tình tiết hài lòng:

    - Tử Vy nghe Kim Toả hát bài hát về hoa Tử Vy, từ biểu cảm ngạc nhiên đã chuyển sang xúc động, đoạn này cả Hải Lục và Tôn Diệu Kỳ đều diễn nhập tâm cho thấy một thứ tình cảm gắn bó (May mắn thay đoạn này cũng là đệm nhạc truyền thống chứ không hát nốt nhạc ngoại quốc không chắc tôi cũng ngất luôn!)

    - Tử Vy giả ngất để “lừa” NK, thú thật nếu đây là Tử Vy tự ghĩ ra mà lừa NK tôi sẽ không ngần ngại cho vào chi tiết không hay, nhưng đây là TV làm theo “sự chỉ dẫn” của TYT thì lại khác. Cô ấy không có khả năng bắt bóng nên cách duy nhất là “khơi dậy lòng trắc ẩn” của đội aka nhưng cũng cho thấy Tử Vy rất ngây thơ, chiêu này chỉ có tác dụng với NK thôi, lần thứ 2 dùng với VK thì chắc chắn đâu có tác dụng nhưng TYT bảo ngất thì cô ấy ngất thôi.

    - Tử Vy dâng bánh cho lão phật gia, nhìn ánh mắt cô ấy thấy rõ niềm vui khi có thể tận tay dâng lên “bà nội” chiếc bánh mình làm

    - Tử Vy ở ngự thiện phòng làm rất nhiều việc, bị Quế ma ma chèn ép nhưng cô ấy không khóc, vẫn kiên cường làm xong công việc của mình (cùng với sự giúp đỡ của nhiều người khác). Đây là một nét tính cách mới của Tử Vy khiến tôi rất thích, cô ấy không còn mỗi lần có chuyện lại chỉ khóc lóc để đối mặt với khó khăn. Khóc cũng chả ích gì chi bằng tự mình cố gắng.

    b/ Tình tiết không hài lòng:

    - Khi bóng vào gôn, Tử Vy cũng nhảy lên, dùng tay nắm lại ăn mừng và hô yeah. Đây là một kiểu ăn mừng của TYT thì tôi không có ý kiến nhưng Tử Vy là cô gái lễ giáo, được dạy giỗ từ nhỏ cử chỉ đoan trang thì cách ăn mừng này là quá “hiếu động”. Biết rằng họ đá vào rất vui, nhưng đoạn này TV chỉ cần cười rất tươi là đủ thể hiện niềm vui rồi, hoàn toàn không cần nhảy lên ăn mừng như vậy, điều nay không hợp lý với phong thái mà Tử Vy - Hải Lục đang thể hiện từ đầu phim đến giờ.

    - Tử Vy nói với TYT: “Không chừng tỷ ấy làm cách cách đã quen rồi, không muốn làm sáng tỏ mọi việc nữa”. Thực sự khi nghe câu nói này tôi đã rất thất vọng. Đây là một câu nói mà một người điềm tĩnh, hiểu biết như Tử Vy có thể nói sao? Vẫn biết Tử Vy đang rất nóng lòng nhưng câu nói này thực sự không “phù hợp” với Tử Vy, nếu như Kim Toả là người nói câu nói này thì còn hợp lý. Cô ấy lo cho tiểu thư, cô ấy thấy tiểu thư mình nóng ruột cũng nóng ruột theo, mới có thể buột miệng nói ra câu này. Cũng có bạn cho rằng có nghi ngờ mới “thật” hơn, tôi đồng ý nếu là những ngày đầu Tử Vy mới quen TYT, khi đó họ chưa gần gũi nhau lâu lắm, chưa thực sự hiểu rõ lòng nhau, nghi ngờ là hoàn toàn đúng, nhưng bây giờ họ đã hiểu nhau, biết rõ lòng nhau, đang cùng nhau bước trên một con đường, nếu còn không tin nhau thì nói chi đến tỷ muội tình thâm.

    3/ Ngũ aka:

    a/ Tình tiết hài lòng:

    - Tình cảm mẫu tử thân thiết với Du phi là một tình tiết mới và tôi thích sự thế hiện tình cảm này. Đoạn này TD diễn cũng khá, cho thấy nét trẻ con của một người con trai lâu ngày không gặp mẹ, quan tâm , ân cần , hỏi han. Một khía cạnh mới của Ngũ aka mà trước đây không có.

    b/ Tình tiết không hài lòng:

    - VK hỏi TYT: “muội buộc nhiều dây tơ hồng như vậy có phải động lòng xuân rồi không? Thú thật khi nghe câu nói này tôi thấy rất khó chịu, TYT tuy chả câu nệ gì nhưng cô ấy vẫn là một cô nương nhà lành, lại ngang nhiên dùng cụm từ “động lòng xuân” - một cụm từ quá thô thiển (chỉ có những công tử ăn chơi mới dùng đến cụm từ này). Tôi thật không dám tin Ngũ aka lại có thể dung nó để hỏi.

    - VK giả người sói để doạ TYT, Tử Vy và Tình Nhi. Còn nói tặng TYT để mang về doạ 4 thái giám và Minh Nguyệt, Thái Hà. >> VK ơi VK cậu thấy TYT ngoan quá hả, bày trò ở hoàng cung chưa đủ đại loạn hả? Sao lại vẽ đường cho hươu chạy thế này. Còn đâu một Ngũ aka luôn khuyên bảo TYT khi bày trò, một aka trưởng thành. Tôi thật không dám tin, một vị aka muốn lấy lòng một cô nương “siêu quậy” lại trở nên thế này. Chi tiết này làm tôi vô cùng thất vọng về Ngũ aka

    4/ Nhĩ Khang:

    a/ Tình tiết hài lòng:

    - Những phân đoạn đau lòng vì vết thương của TV, LGH diễn rất đạt. Cách thể hiện tình cảm cũng khá thu hút.

    b/ Tình tiết không hài lòng:


    - Từ đầu đến giờ Nhĩ Khang thể hiện một tình yêu giành cho TV rất trọn vẹn bởi vậy tình tiết phải để Ban Kiệt Minh nhắc mới quay lại ôm lấy Tử Vy là một tình tiết không nên. Dẫu biết giận Dung ma ma vì thấy bà ta hành hạ người yêu của mình, nhưng theo lẽ thường Nhĩ Khang phải thấy Tử Vy đầu tiên chứ không phải lo trả thù trước như thế này. Chỉ cần đá văng Dung ma ma rồi quay lại ôm lấy Tử Vy là đủ. Quỳnh Dao đã thêm 1 câu thoại cho NK và bớt 1 câu thoại của Nhĩ Thái nhưng sự thay đổi này tôi lại thấy dở hơn.

    5/ Hoàng hậu:

    - Tình tiết hoàng hậu một mình trong đêm đến thăm Dung ma ma rất xúc động. Nhà lao tối tăm, ẩm ướt chuột bò quanh không ngăn nổi một tấm lòng. Hình ảnh 1 bà hoàng hậu bước đi trong đêm thật cô độc, bà dường như chỉ có một người duy nhất để bầu bạn mà giờ người đó lại lâm vào vòng lao lý, có lẽ vì thế mà bà mới đi “hạ mình” giảng hòa với TYT. Điều đó càng cho thấy Hoàng hậu có coi Dung ma ma như người nhà mới bất chấp địa vị của mình mà làm như vậy. Đây thực sự là một tình tiết rất hay và có ý nghĩa, diễn xuất của Đặng Tụy Văn cũng rất xúc động.

    5/ Càn Long:

    - Tình tiết Càn Long bảo TYT ở trong Tố Phương Trai, đừng ra nghênh đón lão phật gia không thực sự logic:

    + Thứ nhất: Dẫu biết TYT chuyên gây họa, lại không hiểu lễ nghĩa trong cung nhưng chả lẽ khuyên bảo và dặn dò con không được hay sao (nếu TYT là người không vô lý nữa như lời QD nói thì cô ấy hoàn toàn có thể làm theo lời CL dặn, rằng thái hậu không giống ông, để TYT phải biết cách tránh mọi sự phiền phức)

    + Thứ hai: nghênh đón thái hậu là bộn phận và nghĩa vụ của mỗi thần tử trong cung, không ai ngoại lệ, TYT đã là một cách cách, là con cháu của bà, cũng chả ốm liệt giường hay có nguyên nhân gì để không đi, thái hậu mà truy cứu ra lại mang thêm tội vô lễ. (Dù trong lúc đó nếu TYT không làm gì “nổi bật” chưa chắc thái hậu nhìn đến cô ấy)
    >> Chính vì bị phân biệt đối xử nên một TYT luôn đề cao cái tôi cá nhân mới bày ra cái “surprise” (kinh hoàng như vậy) để khẳng định mình không như mọi người lo lắng.

    6/ Tình Nhi:


    a/ Tình tiết hài lòng: Tình Nhi chỉ mới xuất hiện, cũng chưa có nhiều cảnh diễn xuất nội tâm nên điểm hài lòng nhất của tôi về cô ấy mới chỉ có ngoại hình

    - Ngoại hình của Tình Nhi rất khả ái, và khuôn mặt cũng có nét thông minh, đôi mắt linh động

    b/ Tình tiết không hài lòng:

    - Cô ấy nói: “ba năm trước cùng NK ngắm tuyết…thực sự rất thích Nhĩ Khang, nhưng về cung thấy Vĩnh Kỳ cũng rất trưởng thành, lạc quan và hấp dẫn nên…” Câu này cho thấy Tình nhi chưa phải thực sự yêu mà chỉ là thấy thích những người ưu tú thôi. Tuy nhiên, một người con gái đoan trang (thời phong kiến) không thể nào nói ra một câu như thế này, thà rằng TN nói “họ đều là những người ưu tú, con cũng không biết nữa” còn hợp lý hơn.

    7/ Ban Kiệt Minh: Ánh mắt của BKM nhìn TYT khi TYT hỏi muốn lấy tân nương TQ không thật buồn, đoạn này thực sự rất có thần

    Rồi khi BKM cùng VK đi tìm hoa bông vải để làm nệm ngồi cho TYT đỡ đau, là người nghĩ ra cách này nhưng BKM “bị kỳ thị dân tộc” nên anh ấy không kiếm được túi nào trong khi VK dễ dàng tìm thấy 2 túi to. Đành lặng lẽ đứng từ xa nhìn VK mang bông cho TYT. Thực sự ánh nhìn ấy rất biểu cảm. Dù tôi không thích chuyện BKM là người thứ 3 nhưng về diễn xuất thì Phan Kiệt Minh diễn xuất rất khá.

    8/ Các chi tiết khác:

    a/ Tình tiết hài lòng:

    - Đoạn tú cầu kén rể của Đỗ Nhược Lan, tuy cách chọn rể hơi khác với kiểu chọn chồng truyền thống là ném tú cầu (phó thác vận mệnh cho ông trời) đổi thành thi tài nghệ và cả vận may (bắn trúng tú cầu nào có chiếc khoá vàng thì chọn người đó). Kiểu kén rể này cũng là may rủi nhưng ít ra chọn được một người có tài năng nhất định. Cao Lượng không chỉ là một người có võ nghệ cao mà cũng là người am hiểu văn chương (dù là người có ngoại hình hơi thô kệch, râu ria xồm xoàm) , một lựa chọn tốt hơn một Tề Chí Cao năm nào chỉ có văn tài.

    - Đoạn cả Nhĩ Thái, Nhĩ Khang, Ngũ aka, Tình Nhi, Tử Vy đều buộc dây tơ hồng cầu duyên, tôi thực sự rất thích tình tiết này, một tình tiết hoàn toàn phù hợp của một bộ phim cổ trang, vừa thể hiện được nỗi lòng của mỗi người một cách thầm kín (lúc BKM vẽ thần Cupid tôi đã rất lo, sợ rằng họ lại đi cầu thần tình yêu của phương tây thì thôi rồi, may mà đoạn này vẫn giữ được đúng truyền thống á đông, cầu duyên là phải cầu nguyệt lão)

    b/ Tình tiết không hài lòng:


    - Sao cứ phải dung thừ “surprise” để thay cho từ “kinh hỷ” (bất ngờ), chả lẽ biểu cảm nó chỉ có từ tiếng anh mới thể hiện được hay sao? Tôi hoàn toàn không thích ai ai trong cung cũng phải dùng từ này thay thế “cho tiếng trung quốc”

    - Cứ có việc là Liễu Thanh, Liễu Hồng lại có thể vào cung “góp vui”, nếu hoàng cung là nơi dân chúng “dễ dàng” vào thế này thì sao không đón LT, LH vào cung luôn đỡ mất công mỗi lần lại đi gọi? (lúc sinh nhật là hoàng thượng cho phép vì là để chúc mừng sinh nhật cho con thì tạm thời chấp nhận đi nhưng đoạn đá bóng – là chơi đùa mà cũng cho phép thì hoàng thượng lại quá dễ dàng rồi)

    c/ Tình tiết bất ngờ: tại thời điểm này nó chưa thể hiện rõ nên không thể nói những tình tiết này có hài lòng hay không chỉ biết đó là những tình tiết gây bất ngờ cho tôi:

    - Lão Phật gia muốn chọn một trong hai người là Vĩnh Kỳ hoặc Nhĩ Khang để chỉ hôn cho Tình Nhi.

    - Càn Long phân vân chuyện chỉ hôn: đang có 2 phương án khiến ông phân vân:

    + TYT với Nhĩ Khang, Tình Nhi với Vĩnh Kỳ hoặc
    + TYT với Nhĩ Thái, Tình Nhi với Nhĩ Khang

    - Vĩnh Kỳ với Tình Nhi cũng có “kỷ niệm": TN nói VK còn nợ cô ấy một lần cá cược.

    Chuyến vi hành đang mở ra với nhiều bất ngờ đang đón đợi phía trước. Sự thay đổi mà Quỳnh Dao nói cũng đã xuất hiện khá nhiều, hy vọng càng về sau Tân HCCC có bất ngờ thú vị hơn và hạn chế dần những tình tiết pha trò quá tay.

    @ những bạn thắc mắc chuyện "phân công" trong chuyến vi hành: cả TV, TYT và TN đều là nha hoàn chứ không ai là tiểu thư cả.

    Trích Nguyên văn bởi Doanh Doanh View Post
    Đoạn này bạn ko nói thì D cũng quên mất . Chắc tại vì mấy tập liên tiếp đều phải coi những cảnh tức sôi máu nên ko thể nhớ hết.
    Top 3 cảnh vô lý, nhảm nhí nhất của film này đối với D D là:
    - Con ngựa ngoạm bánh.
    - Đêm hội hoa đăng
    - Buổi ra mắt đầu tiên của TYT với Du Phi Đoạn này thiệt ko thể đỡ nổi. Uổng công Vĩnh Kỳ nghĩ đủ cách nói tốt cho TYT trước mặt mẹ mình, rồi bao che lỗi lầm TYT. Còn nàng thì vừa gặp mẹ người ta, hết khoe Ngũ a ca nửa đêm đến TPT làm hộ vệ (hoàng tử nửa đêm đi canh cửa cho mấy đứa con gái, chuyện hay ho quá nhỉ nên cứ phải bô bô với người mới gặp lần đầu), rồi thành thật nhận tội đã đánh Vĩnh Kỳ tới chảy máu đầu và thi nhau nhét bánh vô miệng Du Phi như cho... heo ăn Coi xong cảnh này D D chỉ nghĩ: mình mà là má chồng thì không bao giờ rước cô con dâu này về nhà (!!!).
    Cái đoạn "nhồi bánh" vô miệng Du phi công nhận bôi bác kinh khủng, nhưng nghe TYT giải thích rằng hồi ở Đại tạp viện cô ấy cũng cho bọn nhóc ăn kiểu đó, bọn nhóc rất vui nên giờ cô ấy tưởng làm vậy Du phi cũng sẽ vui >> đoạn này tớ "miến cưỡng bỏ qua". Cái đoạn "khai thật" thì công nhận TYT "thẳng quá hoá ngố" hic

    Tôi đã xem hết bộ phim nhưng chưa có thời gian để viết một bài tổng kết về nó, nếu còn đủ kiên nhẫn tôi sẽ cố viết nốt và post bài

    @ vtvan07:
    Đoạn Tân Tử Vy nói thế với Tân TYT là tập 33, lúc hoàng thượng định đi vi hành và bắt TYT học Cổ tòng quân hành, còn có ý gả TYT cho NK, tối đó TV cùng ngồi dạy TYT học, nhưng đọc mãi không thuộc nên TV nói câu đó, TYT giận đi tìm Ban Kiệt Minh.
    thay đổi nội dung bởi: chustimira, 10-09-2011 lúc 07:00 PM

  11. #11

    Mặc Định

    còn Tân Miên Ức thì phải chứng kiến cảnh (nói khó nghe một chút nhưng nó là sự thật) bố bỏ mẹ con nó, bỏ bà nội để đi với gái. "Bỏ mẹ con người ta để đi với gái"!
    Phải, và lại là một cô gái có thái độ chưa biết có thật sự chỉ yêu mình mình hay ko? lại giận lên thì mình với ngựa cũng chắn khác gì thì thật là ko đáng.
    Xem cái cảnh TTYT ba lần bốn lượt làm tổn hại đến TVK, lúc cô giận nhất thì lời của anh lẫn TTV ko bám vào đầu cô được bao nhiêu thì càng thêm tức.
    Cứ có việc là Liễu Thanh, Liễu Hồng lại có thể vào cung “góp vui”, nếu hoàng cung là nơi dân chúng “dễ dàng” vào thế này thì sao không đón LT, LH vào cung luôn đỡ mất công mỗi lần lại đi gọi? (lúc sinh nhật là hoàng thượng cho phép vì là để chúc mừng sinh nhật cho con thì tạm thời chấp nhận đi nhưng đoạn đá bóng – là chơi đùa mà cũng cho phép thì hoàng thượng lại quá dễ dàng rồi)
    MĐ tội gì phải khó khăn khi vào cung gặp HH nhỉ? vào quá dễ thế mà?
    Tử Vy nói với TYT: “Không chừng tỷ ấy làm cách cách đã quen rồi, không muốn làm sáng tỏ mọi việc nữa”. Thực sự khi nghe câu nói này tôi đã rất thất vọng. Đây là một câu nói mà một người điềm tĩnh, hiểu biết như Tử Vy có thể nói sao? Vẫn biết Tử Vy đang rất nóng lòng nhưng câu nói này thực sự không “phù hợp” với Tử Vy, nếu như Kim Toả là người nói câu nói này thì còn hợp lý.
    cho vtv hỏi, đoạn TV nói ấy là tình huống thế nào? sao xem đến tập 10 vẫn chưa thấy nhỉ>?hay mình xem sót?
    Nếu là đoạn sau đoạn đá banh thì thật ko trách TTV được, rõ ràng những j TTYT biểu hiện là " ta bẩm sinh đã là cách cách được cưng chiều, thoải mái, tự do dưới sự bảo hộ của vua cha" thì làm sao trách TTV ko thốt lên câu đó được?

  12. #12

    Mặc Định

    nghe tình huống Chus kể thì hóa ra TTV giận vì TTYT ko chuyên tâm học để được đi vi hành một, mà ghen vì vua cha đòi gả TTYT cho TNK đến mười, đúng là đáng thất vọng thiệt.
    Tình tỷ muội kim lang kết bái, hiểu nhau đến tận chân tơ kẽ tóc ở đâu? sống chết có nhau thế nào mà chẳng hiểu lòng chị em gì cả, nhất là đối với một cô gái được mệnh danh là hiểu ý người như TV.Trường hợp thế này, Vtv thật sự ko hiểu, làm thế nào TTV có thể hiểu được tâm sự từ trong những bức tranh mà TTYT gửi cho cô nhỉ? (trừ khi, TTYT là dạng con gái khiến TTV ko thể yên tâm khi cho ý trung nhân của mình gần gũi, vì quá hiểu bản tính của TTYT, dễ động lòng trước sự quan tâm của một nam nhân khác, điển hình là hết BKM rồi đến TVK, nên cô ghen cũng là phải đạo)

  13. #13
    HMSChocolate's Avatar
    HMSChocolate vẫn chưa có mặt trong diễn đàn ★¦.Thiên Sứ Song Phiêu.¦★
    Concert of Minds
    ♥永燕♥♥永远♥
    -Once upon a December- ♥ Kaleidoscope ♥ In the desert, picking roses

    Tham gia ngày
    Sep 2006
    Địa chỉ
    ♥ Somewhere over the rainbow ♥
    Bài gởi
    9,819

    Mặc Định

    Khổ quá cơ ngay cả thư tranh đấy cũng chả phải TTYT vẽ ) là bạn Ban bạn ý vẽ )). Thế nên TTV có hiểu không hiểu thì nó vẫn thế thôi )). Đùa đoạn đấy mình cười lăn lóc vì cứ như QD không hiểu được chính ý nghĩa của những gì tự chính mình dựng lên. Mà tôi hỏi nếu mà cần nhờ người "vẽ thư" thì sao không nhờ người viết thư luôn cho lành cần gì vẽ cho khó hiểu. Hồi xưa là không viết được, không muốn đi nhờ, thì phải tự vẽ. Lần này chả biết sao phải vẽ.

    Mà hai cái nàng này, thật sự là chả hiểu tại sao lại kết bái. 2 cái tập đầu ý, vừa gặp nhau được 2 lần chưa biết gì về nhau, chả thân thiết gì, tự nhiên đã kết bái, kết bái vì kịch bản bảo thế. Bản cũ ít ra còn sống với nhau 1 thời gian trước khi kết bái, còn có cảnh các nàng dắt tay nhau dung dăng dung dẻ. Chứ cái bản này đùng một cái kết bái, cứ như cái việc kết bái đấy nó chả có ý nghĩa gì ý.
    thay đổi nội dung bởi: HMSChocolate, 10-09-2011 lúc 08:27 PM

  14. #14

    Mặc Định

    quan trọng, chi tiết vẽ tranh là TYT muốn đích thân mình gửi đến TV những tình cảm chân thành nhất xuất phát từ trái tim nàng chứ nếu như bản mới này thì viết quách ra cho nó tiện, mà ai viết cũng được, VK, NK,NT, ai mà văn ko hay chữ ko tốt, đã là hoàng tử công tử, họa chẳng lẽ ko tinh thông, đợi mời đến anh họa sĩ mới vẽ được à?
    Còn đoạn TTV kể về tâm sự thân thế xem đến bực cả mình, cái gì mà cứ "sờ ma", "sờ ma" hét toáng cả lên, làm như ko ai nghe được câu chuyện thì ko chịu hết "sờ ma" hay sao ấy.
    Mà, có mem nào có cảm tình với câu chuyện tình yêu của cặp K-V ko? mình cứ nói cặp V-Y mà bỏ cặp K-V, thấy tình cảm của họ ra sao?Chứ VTV là VTV "dị ứng" nổi hết cả da gà với họ rồi đó. Ngày trước, VTV xem CK-LTN đã hơi ớn ớn, h là " dị ứng hãi hùng" thiệt luôn rồi, nhất là xem cảnh TTV đánh đàn, TNK nước mắt chảy dài ấy (biết là mốt con trai h nó vậy nhưng mà sao "dị ứng" quá à, VTV quen với việc con trai mặt đau xót,chậm nước mắt cho con gái rồi, chứ ko quen con trai khóc trước con gái hoặc khóc theo con gái tý nào đâu)

  15. #15
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Địa chỉ
    ♥ Tứ Gia Đảng ♥
    Bài gởi
    1,705

    Mặc Định

    THCCC nên đổi là Tân Minh Châu cách cách thì đúng hơn
    Bà QDao quá ưu ái cho cặp đôi Tân NK_ Tân TV và quá bất công với cặp đôi Tân VK_ Tân TYT.
    Hèn gì mà trong bản Tân + topic này lại có lắm fan của Tân NK và Tân TV thế. Tình yêu của họ giành cho nhau là trọn vẹn, tình yêu trọn vẹn- kết thúc cũng trọn vẹn.....
    Còn Tân VK- Tân TYT thì chuyện tình tay 3, tay 4 lộn xộn hết cả lên, bị bao nhiu người ném đá, bao nhiu người phản đối vì cách xây dựng nhân vật cũng như xử lý tình huống của bà QD, nhất là thêm thắt bà Du Phi để thấy đc chữ HIẾU của Tân VK và thêm thắt Miên Ức để thấy đc TÌNH PHỤ TỬ của Tân VK..
    Ngoài ra như bạn HMS nói là cuối phim Tân VK còn đổi họ j j mà thành Yến phu nữa? Cái nè mình càng thêm ko chấp nhận đc.... TRước đây mình có đọc "Mong ước lâu bền" của Trúc Âm, nhân vật chính là Khả NHi, vì bố+ gia đình bên nội quá tệ bạc, quá tàn nhẫn, làm Khả Nhi thù hận nên Khả Nhi mới đổi từ họ bố sang họ mẹ... Còn Tân VK, thì CL+ Du phi đâu có tệ bạc j với anh ta nhỉ? Đều yêu thương anh ta cơ mà. Thế mà anh ta đổi họ chỉ vì người con gái mình yêu???...
    Mình đã ko hiểu nổi khái niệm chung thủy hoàn hảo mà bà QDao dành cho Tân VK thì lại càng ko hiểu nổi cái tình yêu mà bà dành cho cặp đôi Tân Vĩnh, Tân Yến này...
    Thất vọng toàn tập
    thay đổi nội dung bởi: single tear, 05-11-2011 lúc 09:32 PM

Trang 1/8 12345 ... Trang CuốiTrang Cuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •