kết quả từ 1 tới 15 trên 97
-
[Gió sa mạc] Phớt lờ tất cả và bơ đi mà sống
Thật ghét khi phải thừa nhận cái định nghía: "con ngưởi là tổng hòa của các mối quan hệ xã hội"- ghét bởi vì càng ngày càng thấy nó đúng. Đặc biệt là trong giới công sở.
Mệt mỏi khi phải học cách nhìn nét mặt người khác mà cư xử, mà nói năng.
Thật muốn như hồi bé, mừng- vui- buồn - giận đều trên nét mặt, vui có thể cười- ghét có thể ngoảnh mặt làm ngơ- chán có thể bỏ mặc tất cả và đi cỗ khác.
Một chuỗi ngày mệt mỏi. Biết nơi đâu là cuối con đường? là chốn dừng chân?thay đổi nội dung bởi: Gió sa mạc, 13-09-2011 lúc 03:18 PM
-
Hôm nay phóng sự mình đi quay lên sóng, nhưng lời bình lại không phải của mình, dù đã sửa đi sửa lại nhiều lần nhưng vẫn là:"chung chung quá!", là không có kinh nghiệm hay thực sự ko có khả năng?
-
4h30 AM: hix, ta thành con ma mò đêm mất rồi.
Hà hà, vẫn đang trong tâm trạng tưng tửng, sướng âm ỉ khi ngó đứa con nuôi của mình lên sóng với lời dẫn là của mình
. Hà, phải có kìm lòng để ko vác nó đi khoe, bởi nhất định phải chờ đến khi con đẻ ra đời đã
.
Ngồi nghe lại trouble is a friend tự động viên mình vậy.
-
15-09-2011, 07:36 AM #4
hjx cái câu này làm mình ngày nào cũng tự hỏi hjxBiết nơi đâu là cuối con đường? là chốn dừng chân?Ai bán cảm giác của 1 tình yêu?
Ai mua cô đơn nhìn về 1 chiều?
Ai tìm hạnh phúc từ cái kì diệu?
và ai buông bàn tay khiến em liêu xiêu
♥...♥..y/m: samac.hoahonghn .♥...♥
-
aaaaaaaaaaaaa! Điên mất! phải làm gì bây giờ???????????
-
Trống rỗng
Trời vẫn cao thăm thẳm
Đất vẫn rộng mênh mông
Ánh mắt buồn vô thức
Biết nơi đâu là nhà???
-
11-11-2011, 11:12 AM #7
Tham quan phim trường
- Tham gia ngày
- Oct 2011
- Bài gởi
- 16

*chộp, chộp, chộp* thanks m nha! nhờ m mà anh bắt được bao nhiêu la cóc. anh mà có cháu thì chăcứ bữa nay nó được ăn no luôn
-
15-11-2011, 01:42 PM #8
Tham quan phim trường
- Tham gia ngày
- Oct 2011
- Bài gởi
- 16
Anh xài ké nhà mày chút nhá. FB anh đóng rồi, blog cũng thế nên không có chỗ nào để xả, vì vậy cho anh mượn đỡ vậy, hôm nay tâm trạng tệ quá. Lâu lắm rồi không dùng đến bút vở để ghi, đành vô đây vậy.
-
Lâu lắm rồi mới vô lại Dan,gần 1 tháng, 1 tháng đầy biến động.
Nếu như ai cũng có một bước ngoặt phải trải qua để trưởng thành thì chắc đây chính là thử thách của mình.
Một cái tai nạn dở hơi, à ko, là hai cái mới đúng,tất cả đến,ào ạt,dồn dập nhấn mĩnh xuống đáy chìm tưởng như không lối thoát.
Cảm giác đến bây giờ vẫn là không thể tin được vào thực tế.
Đã 4 đêm ko có lấy 1 giấc ngủ trọn vẹn, liên tục gặp ác mộng. Cứ về đêm,mọi suy nghĩ bi quan mình muốn xóa bỏ lại ùa về, như 1 con rắn độc luồn lách trong từng tế bào thần kinh,bám rễ trong đó hút kiệt sức lực, những đêm giật mình tỉnh dậy thấy nước mắt giàn dụa trên mặt mới biết hỏa ra mình đang khóc mơ. Sau đó là những giây phút nằm chờ trời sáng, đêm thật dài và cũng thật đáng sợ. Rất muốn có ai đó nói chuyện cùng, lướt danh bạ hơn 300 cái tên nhưng cuối cùng nút gọi vẫn không thể nào nhấn được. Mọi người đều có cuộc sống riêng, những nỗi lo riêng, sẽ là ích kỉ nếu như mình trút gánh nặng đó lên vai người khác. Từ khi nào mình trở nên như thế nhỉ, chỉ cách đây có 1 tháng mình vẫn hồn nhiên với suy nghĩ: bạn bè là để sai bảo lẫn nhau,vậy mà bây giờ cho dù là sđt của đứa bạn thân cũng ko có cái can đảm nhấn nút call. Vậy mà cuối cùng mình vẫn là yếu đuối vẫn sợ cô độc khiến mọi người phải quan tâm phải chiếu cố.
Hai chữ "trách nhiệm" thật nặng nề, đáng sợ.
Chat với người onl đt rất chán vậy mà bạn bè vẫn nc, vì họ sợ m buồn,sợ m tủi thân. Vì trách nhiệm,họ vẫn tiếp tục việc làm nhàm chán đó. Vô hình chung m trở thành một gánh nặng cho bạn bè, sự xuất hiện của m làm phiền đến cuộc sống của người khác.Điều đó đâu phải là m ko hiều, chỉ là sự yếu đuối khiến cho m làm lơ, vẫn hồn nhiên bấu víu vào mọi người.
H à, sao mày bỗng chốc trở lên thảm hại thế hả???
Công việc đã mất, niềm tin sứt mẻ vậy mà máy định vứt bỏ luôn cả chút tự tôn còn lại của bản thân,biến mình thành dây leo làm phiền bạn bè.
Spoiler:
-
01-12-2011, 01:32 PM #10
- Tham gia ngày
- Oct 2010
- Địa chỉ
- Nơi cuối con đường
- Bài gởi
- 149
- Blog Entries
- 2
Rảnh rỗi, trời mưa ngồi tỉnh táo viết hồi kí vậy, hồi kí của 1 tháng luôn cho hoành tráng, hehe
Chẹp, sang tháng mới mà mọi chuyện dường như vẫn chỉ là mơ, mình ko thể nhớ được nó từng ngày diễn ra như thế nào nữa, uhm, đành viết theo sự kiện vậy
Nhìn lại tháng vừa rồi hóa ra tất cả các cột trụ trong cuộc đời mình đều được quí ngài xui xẻo ghé thăm, có cái thì ngài ấy ngó qua chút chút. quét đi chút chút, có cái thì quét cho sạch sanh luôn.
1. Công việc: cái này là đau nhất, đến tận tối hôm qua khi xem chương trình, nhìn các phóng sự đồng nghiệp đi quay lên sóng mà vẫn thấy đau thắt lòng. Mình đã hoàn toàn đứng ngoài luồng của vòng quay đó. Đành tự động viên coi như là duyên mỏng, phận bạc, mình giống như người khách đã bỏ lỡ chuyến tàu, chỉ có thể đứng nhìn theo con tàu khuất bóng. Dù sao cũng đã có những kỉ niệm rất đẹp, cũng được làm cái cv mà mình yêu thích. Chắc thời gian nữa vết đau này mới có thể lành lại được
2. Sức khỏe: Cái này là nguyên nhân dẫn đến những cái kia, 1 cái tai nạn dở hơi ăn cám hấp, dẫn đến 1 chuỗi các hệ lụy đau lòng. Chẹp, hồi đầu tháng thì khỏe như trâu, giữa tháng thì như con mèo hen nhúng nước, cuối tháng thì thành ngựa què, đi đâu cũng bất tiện, nhưng thôi, rồi thì cũng ổn. Tuy nhiên đến sang tháng mới thì mở mắt ra đã bị đau mắt và zola thần kinh, chắc lại ốm o tiếp tháng này. Xui xẻo , trùm xui xẻo luôn.
3. Gia đình: đầu thanngs mẹ lo sốt vó vụ thằng em, qua được mấy ngày lại đến lượt con chị, tức là mình. Nhìn ánh mắt thất vọng của mẹ khi mình mang cái tay bó bột về nhà, tim đau quặn mà ko có dũng klhis nhìn dược vào mắt mẹ. Rồi những áp lực, những lo toan của mẹ, tính toán muốn mình làm gv, mình cứng đầu cãi lại, rồi lại 1 tràng nc mẳt, mẹ thật biết cách gây áp lực. nói chung cái truyền thống Bán dân chủ nhà mình bắt đầu lung lay rồi. Rồi cái cảnh mẹ cứ nói mẹ nghe, con tảng lờ ko biết, lúc sau kêu nhức đầu lên phòng, và cao điểm là đến hôm qua, sau 1 hồi thuyết giảng của mẹ về việc con gái phải sớm ổn định, làm gần nhà rồi còn chồng con. Mình xách balo: "con lên HN thăm cháu!", ánh mắt mẹ nhìn theo khiến mình chùn lòng, nhưng...Mẹ à, con gái đành mang tội bất hiếu vậy...
4. Tình yêu: người cũ có người mới- một điều rất bình thường, nhưng lại ko thể bình thản đón nhận, một cơn mưa cho một ngày cuối tháng buồn thật buồn. Uhm, nhưng cũng tốt, sợi dây tội lỗi áy náy trong mình đã được tháo bỏ, chút liên hệ cuối cùng của mình với anh đã đứt. Ko hờn, ko oán. Hơn 2 năm sau ngày chia tay, có lẽ mình cũng nên bắt đầu với 1 tình cảm mới
5. Tình bạn: bị hiểu nhầm và hiểu nhầm, một chút thử thách nhỏ, diễn ra vào một tháng có quá nhiều sự kiện, khi cảm giác chỉ còn có tình bạn bên mình cuối cùng đã mất, khiến phản ứng của mình quá mạnh, gây tổn thương cho bản thân cho cả bạn bè. Hehe, cuối cùng cung giải quyết xong, nhẹ nhàng hẳn
6. Tinh thần: Với tất cả những cái trên, phải nói tinh thần mình kiệt quệ hoàn toàn, haizz. Trong giai đoạn điên điên nhất, câu thường xuyên và liên tục hiện lên trong đầu mình là: " SAO TA SỐNG DAI THẾ NHỈ?" rồi soạn hẳn một cái kết thúc cho mình: nếu mai ra đường bỗng nhiên bị xe tông, rồi phản ứng của từng người sau khi biết tin mình chết: ai sẽ đau khổ vật vã, ai sẽ khóc rất nhiều, ai sẽ nhỏ nước mắt, ai sẽ buồn phiền, ai chỉ thở dài và nói: đau lòng nhỉ? Hehe, phải nói đó là đỉnh cao của sự điên loạn, mẹ mà biết được chắc cái danh Đại bất hiếu sẽ được khoác lên người mình luôn
6. Tiền bạc: haizz, mình trở thành giai cấp vô sản sau cái tháng này, vô sản hoàn toàn, kế hoạch Nam tiến bị gác đến vô thời hạn,. Mẹ cho tiền vé nhưng tiền tiêu thì phải tự lo, ko đi làm có mà bán nội tạng mới có. Haiz, tình hình là đã hủy vé đặt..Đau lòng vô đối
-
01-12-2011, 01:36 PM #11
- Tham gia ngày
- Oct 2010
- Địa chỉ
- Nơi cuối con đường
- Bài gởi
- 149
- Blog Entries
- 2
Một danh sách cũng dài đó chứ, công nhận mình cũng giỏi thật khi có thể sống qua được những ngày đó. Tháng mới, hi vọng mọi thứ sẽ tươi sáng hơn....
-
07-12-2011, 11:50 AM #12
- Tham gia ngày
- Oct 2010
- Địa chỉ
- Nơi cuối con đường
- Bài gởi
- 149
- Blog Entries
- 2
Chuyện tình của Ly và Nước
Ly nói: “Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!”
Chủ hỏi: “Được, cho ngươi nước rồi, ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?”
...
Ly đáp: “Chắc vậy!”
Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.
Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu
Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.
Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.
Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là ‘an bài’ của duyên phận.
Ly kêu lên: “Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!”
Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.
Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.
Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.
Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.
Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.
Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng?
Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?
"Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng?
Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?
"
Là mình cố chấp quá chăng, đã nói ko quay đầu, đã nói ko hối hận, đã nói sẽ quên, đã nói rất nhiều... cớ sao vẫn nhớ, vẫn đau và day dứt.. Đã có thể cương quyết trong hành động, tại sao ko thể dứt khoát trong lòng??????
2 đường thẳng chỉ có thể giao nhau 1 điểm, chỉ 1 điểm mà thôi........thay đổi nội dung bởi: Gió sa mạc, 07-12-2011 lúc 12:06 PM
-
07-12-2011, 11:52 AM #13
- Tham gia ngày
- Oct 2010
- Địa chỉ
- Nơi cuối con đường
- Bài gởi
- 149
- Blog Entries
- 2
Đã bao lần em dặn lòng đừng nhớ
Nỗi nhớ không vâng lời nỗi nhớ cứ tìm anh...
-
07-12-2011, 12:16 PM #14
- Tham gia ngày
- Oct 2010
- Địa chỉ
- Nơi cuối con đường
- Bài gởi
- 149
- Blog Entries
- 2
Stop here!!!!!!! Cấm nghĩ nữa, tập trung cho cv mới!!!!!!!!
Chẹp, lâu rồi ko động vô sách vở, đau đầu quá!!!! Hồi lon ton, lanh chanh đi thí nghiệm mấy cái này ko nghĩ có ngày mình lại dùng đến nó, từ hồi ra trường chật vật xin việc đến bh mới thấy cái mớ kiến thức trong đâù mình cũng được sử dụng, cái bằng đỏ ko ngờ cũng có lúc hữu hiệu đó chứ.
Hồi trc ngại tha đồ nên vác sách đi bán làm sách cũ, bh phải ra down in hàng loạt. Xót hết cả ruột...
-
11-12-2011, 06:22 PM #15
Tham quan phim trường
- Tham gia ngày
- Oct 2011
- Bài gởi
- 16
thay đổi nội dung bởi: doilathe00, 11-12-2011 lúc 07:18 PM
Thread Information
Users Browsing this Thread
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)







Đánh Dấu