Login now! Register Now!
Forgot Password?    The Facebook Platform
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!

View Poll Results: Cặp nào trong fic mừ bạn thix nhứt...(rãnh nói lý do tại seo lun nhe...thanks...)

Voters
27. Bạn không được quyền bỏ phiếu trong chủ đề này
  • Tất nhiên là Tứ-Di rùi...Cute wé mừ...

    24 88.89%
  • Đại với Hân đẹp nhứt...

    0 0%
  • Còn ai khác ngoài Thiên với Ninh...

    2 7.41%
  • Cặp Vương-Kỳ là khỏi chê...

    1 3.70%
  • Cặp khác...(nhớ nêu tên re...)

    0 0%
Trang 1/31 1234511 ... Trang CuốiTrang Cuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 451
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định [Cổ trang]Anh hùng xuất thiếu niên-author:vybeolovely

    Lần đầu tiên viết fic cổ trang mong mọi người ủng hộ và góp ý.

    ANH HÙNG XUẤT THIẾU NIÊN

    Câu chuyện được viết vào thời xưa, nó xoay quanh cuộc sống của bốn chàng thanh niên và những người xung quanh họ..

    Nhân vật chính:
    Ngô Trác Hy……..Thái Gia Tứ
    Trần Kiện Phong………..Thang Tấn Đại
    Lâm Phong……….Giang Bá Thiên
    Huỳnh Tông Trạch…….Du Phi Vương

    Những nhận vật khác:
    Dương Di……Mai Tâm Di
    Đường Ninh……Trang Bảo Ninh
    Dương Tư Kỳ………Thái Gia Kỳ
    Hồ Định Hân…………. Châu Hân

    Những nhân vật phụ khi xuất hiện sẽ giới thiệu sau.

    Cuộc sống có nhiều điều thú vị nhưng cũng nhiều những trắc trở, chúng ta luôn cần những người thân và bạn bè bên cạnh để chia sẽ…Chúng ta hãy cùng dõi theo, bốn chàng trai sinh ra trong những hoàn cảnh khác nhau, để tìm hiểu xem họ đã làm thế nào vượt qua những trắc trở, vui buồn của cuộc đời…

    (Vì fic là cổ trang nên không thể dùng tên tiếng anh hay tên thật nên mọi người cố gắng nhớ nhe…Thanks….)
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  2. #2
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    Trailer-poster:
    Chờ chút...Nhớ xem từ đầu đến cuối...
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  3. #3
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    TỨ ĐẠI THIÊN VƯƠNG

    Chap 1:

    Trấn Nam Môn
    Là một trấn lớn nằm ở ngoài thành Trường An, dân cư đông đúc, nhà cửa san sát. Trấn được chia ra làm bốn khu: khu Đông, khu Tây, khu Nam và khu Bắc.

    Mỗi khu có một phong tục và người đứng đầu riêng rẽ. Có thể nói trấn Nam Môn có thể so sánh với thành Trường An, vì nó rất rộng và đông đúc dân cư.

    TRẤN NAM MÔN….KHU ĐÔNG.

    Một buổi sáng tràn đầy ánh nắng.
    -Tránh ra…Tránh ra…

    Một cậu thanh niên khoảng hai mươi hai mấy tuổi, chạy xuyên qua những người đang đi trên con đường bán hàng rong.

    Cậu va hết người này, đụng hết người nọ. Mặt mày đỏ choét, mồ hôi đầm đìa.

    Rồi cậu dừng lại ngay trước một cái sạp nhỏ, sạp này bán đậu hủ, trước sạp có vài cái bàn cái ghế, cũng có vài người khách đang ngồi chờ.
    -Phi Vương, mày làm gì mà mặt mày ghê rợn vậy, lại đi chơi bời nữa hả…-Lại một cậu thanh niên khác, trạc tuổi cậu vừa rồi.

    Anh đang múc những mảng đậu hủ vào chén để mang ra cho khách.

    Phi Vương thở hồng hộc….Ngực căng lên lại phồng xuống…Thở đến mức, miệng không nói được gì…Vì anh đã chạy mấy con đường...
    -Gia…Tứ….-Miệng lắp bắp.

    -Từ từ, tao không gấp, mày cứ từ từ, chuyện gì thì bình tĩnh mà nói….-Cậu thanh niên tên Gia Tứ vẫn đang múc đậu hủ, miệng cười toe toét vì vẻ mặt mồ hôi tèm nhem của Vương.

    Vương cố hít một hơi dài.
    -Tụi thằng Đại và thằng Thiên đang cãi lộn với đám bên khu Bắc.-Vương nói một hơi…cạn kiệt…Cậu ta thở liên tục như vừa bị ngộp nước.

    Nghe thấy vậy, Tứ giật mình, thả rơi hai cái chén đậu hủ đang sắp mang ra cho khách.
    Xoảng….

    Tứ mặc kệ nó rồi bỏ chạy thật nhanh.
    -Ê, chờ tao với…-Vương vẫn còn thở hụt hơi….

    -Có chuyện gì vậy?-Một cô gái đi từ sau quán ra, vẻ mặt hớt hải vì nghe tiếng vỡ chén.

    Cô đi ra, thì thấy không có ai đứng bán.
    -Tiệm này làm ăn gì kì cục, gọi nãy giờ không ai thèm bán.-Vài người khách đứng dậy nhăn nhó.

    -Xin lỗi…Xin lỗi…-Cô gái nhẹ nhàng tạ lỗi với khách.

    Rồi cô quay sang liếc nhìn hai chàng trai đang chạy đi, ánh mắt tức tối.

    Cả hai người đang chạy xồng xộc đi, không để ý phía sau.
    -Sao không nói sớm thằng quỷ.-Tứ nhăn nhó.

    -Mày không thấy tao thở mệt mỏi sao, tao cũng muốn nói vậy, mà mày còn bảo từ từ…-Vương đang chạy song song với Tứ.

    …………………………..

    Trước cửa của một quán trà.
    -Tụi bây sang đây gây sự phải không….-Giọng một cậu thanh niên trẻ nạt nổ, tay cậu ta chỉ vào ngực một tên thanh niên khác.

    Cuộc tranh cãi gồm có ba phe:
    Phe thứ 1 gồm có 2 tên: Tấn Đại, Bá Thiên.

    Phe thứ 2 có khoảng 6 tên bên khu Bắc, phe còn lại thì không rõ số người vì họ là những người qua đường tò mò đứng xem.

    -Mày đừng tưởng đây là địa bàn của tụi mày mà ra vẻ…Đừng tưởng tụi tao sợ…-Tên cầm đầu đám bên khu Bắc hất mặt lên với Đại và Thiên.

    -Tụi tao ỷ ở đây là địa bàn của tụi tao rồi ra vẻ đó thì sao…Có cần tụi tao vác hai cái thân ngọc ngà này qua bên khu Bắc để tụi bây ra vẻ lại không…Hahaha…- Thiên cười sặc sụa.

    Đại đứng bên cạnh cũng cười nghiêng ngửa, phe đứng xem cũng cười ồ lên.

    Tụi bên khu Bắc quê cả đám, chúng nhìn nhau vẻ mặt tức tối.
    -Thằng khốn, có ngon thì ra đây đánh tay đôi với tao nè…Đừng ở đó mà nói xiêng nói xỏ.-Tên cầm đầu tức đến đỏ mặt.

    Tụi đàn em cũng hùa theo.
    -Đúng đó, đúng đó, ngon thì ra đấu với đại ca tụi tao…Vô đi đại ca…Đánh…Đánh…

    Đại níu áo Thiên dựt dựt…Nghiên đầu sát vào Thiên nói nhỏ, miệng bụm lại, cố không để đối phương thấy.
    -Giờ tính sao mày, thằng này là con ông chủ võ quán bên khu Bắc đó, mình làm sao mà đánh lại.

    Thiên cũng mím môi vờ cười, nhưng lưỡi cử động trả lời Đại .
    -Tao đâu biết làm sao bây giờ, thôi cố kéo dài thời gian…

    Continue...
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  4. #4
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    Chap 2:

    Thấy vẻ e ngại của Đại và Thiên, tên đại ca khoái chí.
    -Sao sợ rồi à…dân khu Đông tụi bây chẳng lẽ lá gan chỉ nhỏ xíu thôi sao….Hahaha.-Cả đám cười mỉa mai.

    -Ai sợ tụi bây, chỉ là nếu tao đánh tụi bây bị thương, tụi bây lại bắt đền tiền thuốc men thì khổ…-Thiên lên giọng.

    -Đừng nhiều lời…-Hắn nổi điên giơ nắm đấm lên xông vào Đại và Thiên .

    Đại và Thiên chưa biết xử lý sao thì có tiếng hét đằng sau đám đông.
    -Dừng tay lại……..

    Từ đám đông có hai người đi xuyên qua.
    -Dừng tay đi, cậu trai trẻ, chuyện gì thì từ từ mà nói.-Một ông già vừa đi xuyên qua đám đông khi nãy lên tiếng, mái tóc búi cao, trên mép còn có bộ râu.

    -Ông là ai, đừng xen vào, nếu không đừng trách ta không kính lão đài thọ…-Tên đó nói với ông già.

    -Đắc Thọ…-Tên đàn em phía sau chồm tới nhắc vào tai hắn.

    -À...kính lão đắc thọ.- Hắn nói tiếp.

    Ông già đi lại gần nắm cánh tay đang giơ lên của tên đó.
    -Ta đây không muốn can thiệp cũng không được vì ta đây là trưởng khu mà…Bỏ tay xuống đi.

    -Ông là trưởng khu ở đây à…Sao ta chưa bao giờ nghe nói ở mỗi khu sẽ có trưởng khu….-Hắn ngơ ngác ngó tụi đàn em, tụi nó cũng lắc đầu.

    -Mỗi khu có cách của mỗi khu, cậu làm sao mà biết, phải không trưởng khu.-Phi Vương người vừa đi cùng ông già tới, lên tiếng.

    Vương nháy mắt với Đại và Thiên. Cả hai đều cười khúch khích.
    -Đúng…Đúng…-Ông già gật gật-Cậu trai trẻ ta hỏi cậu một câu nhé… Tên khu Bắc bỏ nắm đấm xuống, quay sang ông già.
    -Được, ông cứ hỏi đi.

    -Cậu có phải là quân Tử không?

    Hắn ưỡng ngực, mặt ngẫng cao, trả lời hùng hổ.
    -Tất nhiên là phải, ông hỏi thừa.

    -Vậy là được rồi….Tục ngữ có câu quân tử động khẩu không động thủ…Nếu cậu ra tay với cậu ta, thì cậu đâu phải là quân tử chứ…

    Hắn nghe xong, thấy cũng đung đúng.
    -Nghe ông nói thì cũng có lý….-Hắn gãi gãi đầu, suy nghĩ.

    -Vậy là được rồi, cậu cứ từ từ mà suy nghĩ...- Ông già quơ quơ tay ra hiệu.

    Vương, Đại và Thiên cùng ông già quay đi ngay.
    -Khoan đã.-Tên đó hét lên-Tất cả đứng lại…

    Bốn người cùng đứng một lúc, tên đó đi ra trước mặt họ.
    -Bộ muốn bỏ qua là bỏ qua sao…Dù sao hai tên này cũng phải xin lỗi và đền tiền cho tụi này.-Hắn chỉ vào Đại và Thiên.

    Ông lão ngó Đại và Thiên, rồi lên tiếng.
    -Thôi được rồi, giờ kể lại đầu đuôi cho ta nghe xem.

    -Chuyện là vậy…Hai đứa con theo lệ thường mỗi buổi sáng sẽ đi trên con đường này, để đến nhà của một thằng bạn chí cốt…-Thiên vừa nói vừa vuốt vuốt vai ông già.

    -Đúng…-Đại tiếp lời, vừa nói vừa đi vòng qua tên khu Bắc-Khi chúng con đi ngang qua cái chỗ này…-Đại chỉ chỉ.- Đúng chỗ này…Thì tụi nó…-Đại chỉ chỉ vào mặt cả đám bên khu Bắc….

    -Đúng…-Giờ tới Thiên nói tiếp-Chính tụi nó.-Thiên càng chỉ liên tục vào đám đó-Đi chiếm cả con đường, tất nhiên đã chiếm hết con đường thì làm sao mà có ai đi được, bà con thấy có đúng hem.

    Theo lẽ thường thì những người đứng xem đa số lúc nào cũng hùa theo những câu nói như thế.
    -Đúng...đúng.-Họ cùng đồng thanh.

    -Đó…-Đại lại tiếp tục quay vòng quanh tên khu Bắc lần nữa-Như vậy tất nhiên tụi con phải đụng vào hắn rồi…Nhưng tụi con rất là lịch sự, không trách móc gì hắn, chỉ nhìn một cái rồi đi. Câu chuyện chỉ có thế thôi.

    -Vậy là rõ ràng rồi, hai cậu này rất là lịch sự, cậu rõ rồi chứ, chúng tôi đi đây. Cậu cũng nên về nhà đi, đừng lang thang nữa.- Ông già vỗ vai hắn.

    Cả bốn lại quay đi, tên này nãy giờ đang chóng mặt vì Đại và Thiên cứ xoay vòng mãi.
    -Ê…-Hắn đột ngột la lên.

    Bốn người giật mình.
    -Sao thằng này dai quá vậy.-Thiên thì thầm, vẻ mặt nhăn lại.

    Continue….
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  5. #5
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    Chap 3:

    Ông già lại quay lại lần nữa…Hắn vừa nhìn vào ông già thì trợn mắt. Thấy vậy ông già lấy làm lạ.

    Thiên vừa quay sang thì…
    -Tứ…Tứ…Râu…Râu…-Thiên đưa tay lên mép diễn tả.

    -Gì…-Tứ vẫn không hiểu…

    Anh sờ sờ lên mép…Mắt trợn lên khi thấy bộ râu vừa xúc ra một nữa.

    -Thì ra mày là đồng bọn của tụi nó….Tụi bây đâu…đánh…-Hắn nổi cơn thịnh nộ vì bị lừa.

    -Chạy mau.-Bốn người đồng thanh.

    ........................................

    Bốn người chạy hết con đường này đến con đường khác, rồi họ chia làm hai nhóm quẹo hai con đường ngược nhau.

    Cả đám đuổi theo dừng lại ở một ngã tư.
    -Đại ca giờ sao….-Tên đàn em hỏi.

    -Chia ra….đuổi theo.

    Sau một hồi, cả bốn gặp nhau ở một con hẻm nhỏ.
    -Chỗ này là địa bàn của tụi mình, làm sao mà hắn đuổi kịp chứ.-Thiên có vẻ tự hào.

    Cả bốn đang đứng dựa vào tường và thở dốc.
    -Mà tụi bây làm gì hắn vậy?-Vương vừa thở vừa nói.

    -Nhìn cái bản mặt khó ưa của nó là tao bực rồi, lúc nào cũng kênh kênh. Khi nãy, chỉ là gạt chân thôi, mà hắn đã té nhào xuống đất, con ông chủ võ quán gì kì thật.-Thiên nói ngó sang Đại.

    Đại cũng gật gật.
    -May mà tụi bây đến kịp…không thì chết cả đám…

    -Tứ…Mai mốt có giả trang làm ơn dán kỹ một chút nha…Mày làm tụi tao đứng cả tim….Nhưng thật mắc cười trước cái vẻ ngu ngốc của thằng đó, hắn có vẻ e dè trước một trưởng khu như mày…Hahaha…-Thiên cười sặc sụa.

    Cả đám cũng cười theo.
    -Mọi chuyện gấp quá, làm sao kịp chuẩn bị kỹ, được như vậy là khá lắm rồi, mà công nhận thằng đó ngu thật, đúng là đầu óc ngu si tứ chi phát triển…-Tứ lên tiếng.

    Cả bọn lại cười sặc sụa.
    -Tụi nó kìa…

    Giật cả mình khi thấy bọn khu Bắc đang đuổi tới. Bốn người bỏ chạy tiếp, Vương và Đại xô những thanh tre bên tường ngã vào người chúng….Nhưng chúng vẫn tiếp tục đuổi theo.

    Cả bọn chạy vào lầu xanh…
    -Bà chủ…Bà chủ…

    -Tụi bây lại gây chuyện nữa phải không?-Bà tú bà tay cầm cây quạt lên tiếng.

    -Bà chủ, bà phải giúp tụi này…-Đại nài nỉ.

    -Được rồi, chạy ra ngõ sau đi, chuyện ở đây để tao lo.

    Vài chục giây sau, bọn khu Bắc xông vào.
    -Mấy cậu…Hoan nghênh…Ở đây có đủ Mai, Lan, Cúc, Trúc…Xuân, Hạ, Thu, Đông, mấy cậu thích…-Bà chủ đứng cản đường.

    -Tránh ra, tôi muốn tìm người.-Hắn nhón người lên ngó xung quanh.

    Bà chủ nháy mắt với các cô nương, họ đi tới.
    -Mấy anh, đã vào đây thì uống chút gì đi…

    Cả bọn đàn em đều mê muội, tên cầm đầu định đi ra phía sau, thì cũng bị mấy cô nương giữ lại.

    Bốn người chạy ra cửa sau và thoát thân.
    -Muốn đấu với bọn mình hả…Còn lâu.-Vương khịt mũi ra vẻ.

    -Tất nhiên rồi, đến khu Đông này mà gây sự, còn đụng phải đám tụi mình chỉ có nước…ngủm.-Thiên làm động tác cưa ngang cổ-Hahaha…

    -Vì chúng ta là…-Đại đứng thẳng dậy.

    -Tứ…-Tứ bước lên trước.

    -Đại.-Ba người còn lại cũng xếp hàng ngang.

    -Thiên....Vương



    Continue
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  6. #6
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    Chap 4:

    Trở về nhà của Tứ.
    -Cũng may là có bà chủ giúp, không thì chết rồi…-Thiên cầm ấm trà chế vào ly, uống liền mấy ly.

    Ba người kia thì ngã dài trên bàn.
    -Mới sáng sớm, mà đã phải vận động mạnh như vậy thiệt là…Hơi…-Vương thờ dài.

    -Tao mới khổ nè…đã phải dậy sớm dọn hàng, giờ còn…-Đôi mắt Tứ như muốn sụp-Chết…-Rồi chợt cậu đứng bật dậy…

    -Gì vậy?-Cả ba đều ngạc nhiên.

    -Kỳ này tiêu tao rồi.-Tứ ôm đầu.

    -Chịu về rồi đó hả, anh hai yêu quý.-Giọng của Gia Kỳ vang lên từ phía cửa.

    Tứ nhìn Kỳ bằng ánh mắt sợ hãi. Kỳ bước tới cười tươi một cái rồi nhéo vào tai Tứ. -Anh giỏi quá ha, anh có biết giờ là mấy giờ không, anh đi đâu từ sáng sớm đến trưa trời trưa trật vậy, đã không làm rồi, còn đập bể đồ và đuổi khách nữa chứ…Đây đâu phải lần đầu…-Kỳ quát lớn tiếng.


    Tứ giương mắt cầu cứu ba người kia, nhưng cả ba đều không nhúch nhích.
    -A…Tao nhớ ra rồi…Tao phải về tiệm phụ ba…Tao về trước nha…-Vương lên tiếng, đứng dậy.

    -Tao cũng về phụ nó.-Đại nói, đứng lên chạy theo Vương.

    Chỉ có Thiên là không đứng dậy. Tứ cứ tưởng anh sẽ giúp mình.
    -Theo như người ta nói, đèn nhà ai nấy sáng, anh sẽ không can thiệp vào đâu, em cứ từ từ xử, anh sẽ đứng sang một bên….-Thiên đi tới dựa vào thành cửa.

    Tứ nhìn Thiên bằng ánh mắt tức tối. Gia Kỳ mắng một hơi rồi sau đó cũng im.
    -Em không nói với anh nữa, nói cũng hao hơi, em ra phụ mẹ đây…-Kỳ đi ra cửa, liếc Tứ một cái rồi tới Thiên.

    -Cô em của mày thiệt là dữ…-Thiên đi lại ghế ngồi xuống.

    -Đâu phải lần đầu mày quen nó đâu…Hôm nay cha mày từ kinh thành về mà, mày không cần về nhà à…-Tứ xoa xoa cái tai.

    -Mày yên tâm, ba tao hôm nay chiều mới về lận.-Thiên cười khoái chí.

    Đúng lúc đó từ cửa có một cậu thanh niên nhỏ tuổi hơn họ chạy vào.
    -Thiếu gia, thiếu gia, lão gia sắp về rồi, khi nãy em đi mua đồ, thấy kiệu của lão gia đã đến đầu đường.

    Thiên đứng bật dậy, chạy ra cửa.
    -Thiếu gia, khoan đã…-Tên thư đồng thốt lên.

    -Gì, không còn thời gian đâu, đừng lãm nhãm…-Thiên hối hả.

    -Thiếu gia chưa thay đồ ra…

    Thiên nhìn lại từ đầu đến chân.
    -Ừ ha.

    Tứ cũng sực nhớ, anh đứng lên chạy vào phòng lấy một bộ đồ ra cho Thiên.

    Thiên chụp lấy và thay ra ngay, từ một chàng trai ăn mặc lượm thượm, giờ Thiên biến thành một thiếu gia lịch sự chính tông.
    -Cám ơn mày…Tao đi trước…

    ……………

    Trước mắt chúng ta là một căn nhà rộng lớn nhất khu này, đó là Giang gia trang. Giang gia thuộc loại giàu nhất khu Đông này, chủ của gia trang là Giang Bá.

    Thiên và thư đồng của cậu hối hả chạy từ nhà Tứ về.
    -Nhanh lên thiếu gia, ông chủ phát hiện là chết em.-Tên thư đồng lên tiếng.

    Thiên và thư đồng đi vào ngõ sau…Khi họ đi vào dãy hành lang….Thiên chợt đứng lại khi nghe thấy tiếng nói.
    -Bá Thiên…chắc đang học…Lão gia đừng nên quấy rầy…-Mẹ của Thiên đang đi cùng chồng mình.

    -Không sao, ta đi cũng cả tuần lễ rồi, giờ muốn tìm nó trò chuyện…-Gương mặt ông có nét nghi ngờ.

    Ông Giang là một người rất khó tính, ông luôn quan niệm rằng giàu chỉ tiếp xúc với giàu, nên từ nhỏ ông đã cấm Thiên giao du với ba người kia.

    Vì thế mỗi lần trốn ra ngoài, Thiên đến nhà Tứ để thay đồ.

    Thiên và tên thư đồng giật nãy mình.
    -Làm sao bây giờ thiếu gia….-Cậu ta sợ toát mồ hôi.

    -Cửa sổ, cửa sổ…-Thiên chạy ngay đến cửa sổ.

    Cậu thư đồng cũng chạy theo


    Continue
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  7. #7
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    Chap 5:

    Thiên mở cửa nhẹ nhàng, rồi thò chân leo nhẹ qua khỏi cửa, chân trái vừa vào tới phòng thì tiếng bước chân của cha cậu đang đến gần và rồi cửa mở ra.

    May mắn là Thiên cũng vừa tọt vào, cậu thư đồng kịp thụp xuống, vuốt mồ hôi chảy dài trên mặt vì run…
    -Chào cha, cha về khi nào thế?-Thiên xoay người lại.

    Bà Giang thở phào, nhìn con mình.
    -Cha vừa về, Thiên con đang làm gì thế?- Ông Giang nhìn Thiên.

    -Dạ, con thấy hơi lạnh nên con đóng cửa sổ…-Thiên giơ tay đóng lại.

    -Mặt con đổ mồ hôi thế kia mà con bảo là lạnh à…

    Thiên lấy tay quẹt mồ hôi…
    -Dạ, chắc vừa đóng cửa nên nóng…-Thiên cười gượng, vì thấy mình vừa đưa ra một lý do hết sức ngớ ngẩn, anh lái sang chuyện khác-Cha kiếm con có chuyện gì ạ?

    -Không, cha vừa về định kiếm con trò chuyện.-Ông Giang cũng nghi nhưng không hỏi tiếp.

    -Thiên con đi rửa mặt đi, rồi ra ăn trưa trò chuyện với cha.-Bà Giang nói.

    -Dạ.

    Ông bà Giang đi ra ngoài, Thiên thờ phào nhẹ nhõm. Cậu thư đồng gõ cửa sổ. Thiên đi lại, mở ra.
    -Thiệt may thiếu gia nhỉ...-Cậu thư đồng vừa giơ chân leo qua cửa sổ thì Thiên nói.

    -Cậu làm gì vậy?

    -Dạ, leo vào.

    Thiên gõ cốc vào đầu cậu ta.
    -Cậu có khùng không, giờ cần gì leo, đi cửa chính đi.

    -Ừ ha...-Cậu thư đồng gãi gãi đầu.

    ………………………

    Đại và Vương cùng nhau rời nhà Tứ, rồi cùng đến chỗ bán thịt heo.
    -Con chào chú…-Đại tươi cười.

    Cha Vương vui vẻ chào lại. Mẹ Vương mất khi Vương lên 10, một mình ông gà trống nuôi con, ông mở một sạp bán thịt heo ở khu Đông.

    -Cha, có cần con phụ gì không?-Vương đi tới gần cha mình.

    -Mày không phá hoại là tao mừng rồi, ngày nào cũng nói câu này nhưng vừa quay mặt một cái là biến mất dạng.-Cha Vương mỉa mai.

    Đại đứng cười khúc khích. Vương lườm Đại một cái.
    -Mày cười gì…Thịt này mang đến Di Hồng Viện phải không cha?-Vương chỉ tay vào miếng thịt được đặt một bên sạp.

    Cứ vào giờ này là cha Vương sẽ đem thịt giao cho Di Hồng Viện.
    -Ừm…

    -Hay để con đem về cho, dù sao con cũng về mà.- Đại cầm miếng thịt lên.

    -Vậy phiền con quá…Con thật là ngoan, chẵng bù với thằng Vương mà chú.

    Đại nhìn Vương tỏ vẻ khoái chí.
    -Vậy con đi với nó nha cha.-Vương nhanh nhảu.

    -Con chào chú.

    Vương khoác vai Đại đi.
    -Vừa nói phụ, giờ đã đi tiếp, thằng con này...bó tay...

    ………………

    Sau đó cả hai cùng nhau về Dy Hồng Viện. Vương đi giao thịt heo vào bếp, Đại thì đi ra đằng trước.
    -Chào bà chủ, làm ăn thế nào….-Đại chạy tới khoác vai bà chủ.

    -Mày còn dám nói, không phải tụi mày gây chuyện thì đâu có đuổi hết khách của tao…

    -Dì à…chẳng lẽ với đứa cháu ruột duy nhất của dì, dì cũng tính toán sao…-Đại ôm lấy bà chủ.

    -Thôi đi, mày làm tao ớn lạnh quá…-Bà chủ cười.

    -Tao đã nói mà, bà chủ Dy Hồng Diện là một người tốt nhất trấn này mừ….-Vương đi từ đằng sau ra tiếp lời.

    -Hai thằng bây…Hết cách…Tao đi tiếp khách đây…

    Đại và Vương đi ra sau nhà, Đại lấy đống củi ngay góc ra chẻ.
    -Dì mày thuơng mày quá ha.-Vương ngồi xuống bật thềm cạnh Đại.

    -Ừm, dì ấy nuôi tao từ nhỏ đến lớn, tao xem dì ấy như mẹ ruột của tao vậy…-Đại vẫn đang chẻ củi.

    Vương ngồi im lặng một lát rồi đột nhiên bật cười.
    -Cười gì thế mày…-Đại ngơ ngác.

    -Nhớ lại vụ khi nãy thật là vui, hồi nhỏ tụi mình cũng hay đi hái trộm trái cây nhà người khác, bị chó dí nữa chứ, chạy muốn hụt hơi…

    Đại và Vương thi nhau kể lại chuyện hồi nhỏ mà bốn người đã từng trải qua….


    Continue...
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  8. #8
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    ĐẠO TẶC

    Chap 6:

    TRẤN NAM MÔN…KHU ĐÔNG.

    Lại một buổi sáng tràn đầy ánh nắng.
    -Hôm nay anh không đi quậy với mấy anh kia à…-Gia Kỳ nói xỏ.

    Tứ lườm cô một cái, rồi đem hai chén đậu hũ cho khách.
    -Em đừng có nghĩ anh mình tệ quá chứ, dù sao anh cũng là con trai lớn, anh cũng sẽ phụ gia đình…

    Kỳ làm một động tác muốn ói. Tứ giơ tay nhéo má Kỳ.
    -Em làm vậy là sao…

    Hai anh em giỡn qua giỡn lại.
    -Hai con lớn rồi mà vẫn còn như vậy.-Mẹ của Tứ lên tiếng.

    -Mẹ, anh hai ăn hiếp con…-Kỳ nhõng nhẽo.

    Tứ lườm Kỳ lần nữa.
    -Con nhóc này, chỉ giỏi nhõng nhẽo với mẹ…Mẹ à, mẹ chiều nó quá đấy.

    -Em lại thấy mẹ chiều anh hơn…Lêu lêu…-Kỳ lè lưỡi trêu.

    -Không thèm nói với mày, tao đi mua chút đồ…

    -Anh lại đi…Không ngày nào anh ở yên được hết…Mẹ à…-Kỳ tức tối…

    -Con cứ mặc kệ nó đi, thanh niên trai tráng ít khi nào chịu ở yên một chỗ…

    Mẹ của Tứ và Kỳ là một người phụ nữ hiền hậu và rất thương con, chồng mất sớm, bà tần tảo nuôi hai đứa con rất vất vả.

    …………………………..

    Sạp bán thịt heo đã dọn ra từ sớm, buôn bán cũng khá được, Vương đang nằm ngửa trên cái ghế gỗ cạnh sạp, ngó nghiêng ngó ngửa vì chán.
    -Ê, Vương đi chơi mày.-Giọng của Tứ vang lên.

    Vương ngó lên nhìn, gương mặt tươi cười ngay.
    -Thằng quỷ, sao giờ này mới rủ.-Vương đứng bật dậy ngay.

    -Tao vừa mới thoát khỏi con em quái quỷ, tối ngày nó cứ cằn nhằn. Mệt óc.

    Vương khoác vai Tứ.
    -Thôi đi kiếm hai thằng kia.

    Vương quay sang nói với cha mình.
    -Cha à, con đi với thằng Tứ nha.

    -Ừm.

    -Con chào chú.-Tứ cũng chào.

    …………………….

    Cả hai lơn tơn đi tới cửa sau của Dy Hồng Viện.
    -Ê, Đại.-Vương lên tiếng gọi khi thấy Đại từ nhà bếp ra.

    -Là tụi bây à…-Đại đi lại.

    Cả ba ngồi xuống trước hiên.
    -Thằng Thiên hôm nay chắc khó trốn ra, cha nó ghê lắm.-Tứ nói.

    -Ừm, chán nhỉ, bốn thiếu một.-Vương rầu rỉ.

    -À, tao vừa nghe mấy ông khách bên khu Tây nói, dạo gần đây, bên đó xuất hiện một tên đạo tặc.- Đại sực nhớ.

    -Đạo tặc.-Vương và Tứ cùng đồng thanh.

    -Ừm, nghe nói, có mấy nhà giàu bên đó bị trộm rồi…Họ có nhờ đến quan phủ của trấn, nhưng giờ còn chưa bắt được.

    -Nói cho cùng khu Đông của mình là thái bình nhất vì có Tứ Đại Thiên Vương ở đây mà.-Vương khoái chí nói.

    …………………

    Khuya hôm đó, nhà nhà đều ngủ.
    -Cẩn thận cửa nẻo, coi chừng hoả hoạn.-Người đi tuần hét lớn.

    Trên nóc nhà có bóng một người nhảy qua các nóc nhà.

    Thoáng cái tên đạo tặc đã vào một căn nhà khá lớn, hắn đột nhập vào phòng sách của căn nhà, và lấy trộm đi vài món.

    Xong hắn an toàn thoát ra ngoài mà không ai hay biết.

    Quả thật võ công của hắn khá giỏi.


    Continue…
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  9. #9
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    Chap 7:

    Hôm sau, Vương vươn vai trước cửa nhà.
    -Không khí trong lành ghê, khu Đông quả có khác.-Mặt Vương tươi rói.

    -Đúng là có khác, miệng mày tốt thì không linh xấu thì linh.-Thiên đang đi tới cùng với Đại và Tứ.

    Vương ngạc nhiên ngó.
    -Mới sáng sớm tụi bây đi đâu vậy?

    -Mày nên chỉnh lại đầu óc đi, giờ này là trưa trời trưa trật chứ sáng sớm gì.-Thiên cười.

    -Vậy à, thế mà tao cứ tưởng.-Vương cười méo miệng.

    Vương vặn mình, vươn vai lần nữa.
    -À, khi nãy tụi bây nói cái gì mà linh hay không linh vậy?

    Cả ba cười mỉa.
    -Mày còn dám hỏi hả…Hôm qua chính mày bảo, khu Đông thái bình nhất vì có Tứ Đại Thiên Vương.-Tứ nhái lại.

    -Mà hôm nay, đã có nhà bị trộm.- Đại tiếp lời.

    Vương như muốn té ngửa.
    -Trời, sao lại vậy.

    -Nhà ông Dương chủ tiệm gạo vừa bị lấy mất mấy món bảo vật…Ông ta đang la thất thanh ở quan phủ kìa.

    -Khu của mình trước giờ vẫn rất thái bình mà…Sao lại xảy ra chuyện này…-Vương ngạc nhiên.

    -Bởi vậy mới sáng sớm tụi tao đã đến tìm mày.- Đại khoác vai Vương-Tụi tao đã bàn rồi vì sự an bình của khu Đông, vì danh tiếng của Tứ Đại Thiên Vương.

    -Tối nay, tụi mình sẽ bắt tên đạo tặc ấy.-Tứ tiếp lời, giọng quả quyết.

    -Hay đó, lâu rồi không có trò gì vui.-Vương khoái chí, có vẻ rất háo hức.

    Cả bốn chụm đầu lại với nhau.
    -Vậy đi, tối nay chúng ta…-Thiên lập kế hoạch.

    …………………..

    Tối…Khuya…Ai cũng đã ngủ say. Bốn người họ đang nấp ở một góc hẻm.
    -Hơ…-Tứ ngáp dài, mắt vẫn cố nhìn lên các mái nhà.

    -Hơ…-Vương cũng ngáp theo-Thiên, mày có chắc là tên đạo tặc đó sẽ xuất hiện không vậy, chúng ta đã ngồi đây chờ mấy canh giờ rồi.

    -Thằng Vương nói đúng đó, mày có chắc không vậy, sao nãy giờ chẳng có động tĩnh gì.-Mắt Đại cũng sụp lên sụp xuống-Thiên, trả lời đi chứ mày.

    Rồi cả ba nghe tiếng động có vẻ giống tiếng ngáy, cả ba cùng dòm sang chỗ Thiên, Thiên đang ngồi dựa vào tường, ngáy khò khò…Cốc…Một cú giáng vào đầu Thiên.
    -Thằng quỷ, ba đứa tao còn không dám chớp mắt, vậy mà mày đã ngủ…-Tứ nói, ba người nhào vô đánh Thiên.

    -Xin lỗi…Xin lỗi.-Thiên giật mình, nước miếng chảy dài trên mép.

    Cậu ta lau lau mép.
    -Tại tao mệt quá, có bao giờ tao thức khuya vậy đâu.

    -Chẳng lẽ tụi tao có rồi hả…Chính mày bày ra vụ này, giờ còn dám…-vương quát.

    -Mà mày có chắc là tên đạo tặc sẽ xuất hiện trên nóc nhà không?- Đại hơi mệt mỏi.

    -Thì mỗi lần xuất hiện người ta đều thấy hắn đi trên nóc nhà mà.-Thiên cũng không dám chắc.

    -Suỵt.-Tứ giơ ngón tay lên miệng -Có tiếng động.

    Cả ba đều ngậm miệng lại quan sát.
    -Trên nóc nhà kìa.-Tứ chỉ.

    Bốn người nép sát vào tường.
    -Chia nhau ra, bắt…-Đại vẫy tay ra hiệu.

    Bốn người chạy theo tên đạo tặc, nhưng mỗi người một góc.

    Tên đạo tặc nhảy từ nóc nhà này sang nóc nhà khác, rồi hắn chui vào một gia trang lớn.

    Tứ, Đại, Thiên ,Vương tụ lại một chỗ ngay con hẻm bên hông căn nhà.
    -Căn nhà này quen quen tụi bây nhỉ…-Thiên đứng ngó tới ngó lui.

    Ba người kia cũng ngó theo…Rồi cả bốn đột ngột trợn mắt nhìn nhau.
    -Nhà của mày…-Ba người đồng thanh chỉ vào Thiên.


    Continue
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  10. #10
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    Chap 8:

    Sau khi nhận ra căn nhà của mình, Thiên hốt hoảng, chạy vào cửa sau, ba người kia chạy theo.

    Cốc…cốc…Thiên gõ vào cửa.
    -Tiểu Ý…- Tên của cậu thư đồng- Mở cửa cho ta….- Thiên thì thào ép mặt sát cửa.

    Cậu thư đồng đang ngồi dựa vào cửa ngủ gật, nghe tiếng kêu, cậu hốt hoảng bật dậy.
    -Thiếu gia…

    Cậu ta mở cửa nhè nhẹ.
    -Thiếu gia về rồi ạ.

    -Làm gì lâu vậy…cậu ngủ quên phải không…- Thiên trách.

    -Dạ, em…

    -Thôi khoan nói đã, mày mau vào nhà xem tên đạo tặc đi.

    Thiên sực nhớ.
    -Đạo tặc gì vậy thiếu gia…- Tiểu Ý, dụi dụi mắt.

    -Không có gì cậu về phòng ngủ đi.

    -Dạ

    Thiên chạy ngay vào vườn sau, mọi người cũng chạy theo.
    -Hắn kìa.- Đại chỉ tay.

    Tên đạo tặc vừa từ thư phòng của cha Thiên chạy ra. Hắn và đám người của Thiên nhìn thấy nhau, họ đứng bất động một lát.
    -Giờ làm sao đây?- Vương thủ thế.

    -Sao tao biết, không biết trên người hắn có vũ khí không.-Thiên cũng đã thủ thế.

    Tên đạo tặc ngó đám Thiên một lát rồi chạy đi, mọi người đuổi theo. Đến một khúc hành lang.

    Đại chạy ra phía trước hắn.
    -Hết đừơng rồi nhé.

    Hắn chạy ngược lại thì đụng mặt Vương.
    -Còn muốn chạy sao.

    Cả hai có vẻ khoái chí, tên đạo tặc nhạy ra khỏi hành lang. Đại và Vương xông vào định đánh hắn.

    Hắn đã xoay người đá vào bụng Đại, Đại té nhào xuống đất, rồi xoay người lần nữa thọc cùi trỏ vào mặt Vương, Vương say sẩm ngã vào cột nhà.

    Vương và Đại đo ván, người ôm bụng, người ôm mặt.

    Tên đạo tặc lại chạy tiếp hắn vừa ra tới cửa thì Thiên từ phía trên nhảy xổ vào hắn.
    -Đứng lại.

    Hắn né sang một bên, Thiên chới với ngã úp mặt xuống đất.
    -Ui da.

    Tứ từ đằng sau nhảy tới chụp người hắn, hai tay ôm chặt ngang ngực tên đạo tặc.
    -Đừng hòng thoát khỏi tay ta.- Tứ khoái chí vì chụp được.

    Hai bên giằng co, rồi đột ngột Tứ sửng người. Tên đạo tặc thọc cùi trỏ ra sau, trúng bụng Tứ.

    Tứ say sẩm, tên đó, quay lại, hai ánh mắt chạm nhau, rồi hắn tát thẳng vào mặt Tứ.
    -Đê tiện.

    Lúc đó Đại và Vương chạy tới, tên đạo tắc đã ra khỏi cửa, chạy mất.
    -Tứ, Thiên hai thằng bây sao rồi.

    Đại đến đỡ Thiên lên, Vương đứng cùng với Tứ.
    -Tên này võ công cao cường thiệt, giỏi như tụi mình còn không bắt được hèn chi tới giờ này quan phủ vẫn chưa bắt được hắn, mày nghĩ đúng không?-Vương thao thao bất tuyệt.

    Thấy Tứ không trả lời, Vương lấy làm lạ, nhìn Tứ. Đại và Thiên cũng đi lại.
    -Nó sao vậy.- Đại hỏi.

    -Tao không biết, nãy giờ nó cứ đứng sững vậy.- Vương vẫy vẫy tay trước mặt Tứ.

    -Đưa nó về phòng tao đi rồi tính, ở ngoài này để cha tao bắt gặp là chết.- Thiên nói.

    Đại và Vương mỗi người một bên khiêng Tứ về phòng Thiên. Tứ vẫn bất động.

    -Ê, mày bị trúng tà hả.- Đại hỏi.

    Thiên đẩy đẩy người Tứ.
    -Chết rồi nó trúng tà thật.


    Continue…
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  11. #11
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    Chap 9:

    Ba người đi qua đi lại trước mặt Tứ vài vòng, Đại dừng lại.
    -Để tao…Cháy nhà…động đất….- Đại hét, nhưng hình như vẫn không có tác dụng.

    -Tránh ra đi, tao có cách rồi.- Vương cúi người xuống gần tai Tứ [/B] -Em mày đến rồi kìa.-[/B] Vương hét.

    Tứ đột ngột đứng bật dật.
    -Đâu…đâu…

    -Biết ngay mà, nó sợ em nó lắm.- Vương khoái chí.

    -Tao đang ở đâu đây.- Tứ ngơ ngác, tay đưa lên mặt xoa xoa vết thương bị tát giờ mới thấy đau -Tụi bây đứng đây làm gì?

    -Mày chịu tỉnh rồi hả….Tụi tao hỏi mày mới đúng, tự nhiên sao mày đứng sững vậy, trúng tà hả.- Thiên nói.

    Tứ sực nhớ đến chuyện khi nãy, cậu hét lên, giơ hai tay lên.
    -Tên…tên đạo tặc là…

    -Là gì...?- Cả ba ngó.

    Tứ diễn tả, hai tay giơ lên ôm về phía trước, ba người kia vẫn chưa hiểu.
    -Mày nói quỵt toẹt ra cho rồi, chỉ chỉ trỏ trỏ làm gì.- Đại nói.

    -Tao biết rồi.- Thiên chợt la lên rồi cười sặc sụa, Đại và Vương nhìn Thiên -Nó đang diễn tả…cái đó…- Thiên cũng giơ hai tay lên.

    Đại và Vương nhìn nhau, rồi cũng hiểu ra.
    -Phụ nữ…- Đại và Vương đồng thanh.

    Tứ mừng vì mọi người đã hiểu, cậu gật gật.
    -Hahaha…- Ba người kia cười sặc sụa nhìn vào vết thương trên mặt của Tứ.

    -Tụi bây…- Tứ đỏ cả mặt.

    Đúng lúc đó ngoài hành lang có tiếng chân, từ nãy giờ những tiếng động lớn vang lên liên tục, tất nhiên mọi người trong nhà đều nghe và thức giấc.
    -Chết, cha tao.- Thiên hoảng hốt.

    Ba người kia cũng giật mình, nhìn xung quanh tìm chỗ trốn.

    Cả ba chui xuống gầm giường, cha Thiên vừa mở cửa vào, mẹ Thiên cũng đi bên cạnh.
    -Con làm gì mà giờ này la hét vậy, sao còn chưa ngủ.- Mặt ông Giang nhăn nhó.

    -Có chuyện gì hả con?- Bà Giang nhỏ nhẹ, mặt lo lắng.

    -Dạ, con ngủ rồi, nhưng đau bụng nên đi nhà xí, vừa về thì thấy con chuột, hoảng quá nên la.

    -Chuột.

    -Dạ đúng, chuột…Không có gì rồi, cha mẹ về phòng ngủ đi.- Thiên đẩy hai người ra cửa -Cha mẹ ngủ ngon.

    Do gầm giường chật chội, Vương bị đụng đầu vào gầm.Cọc…
    -Ui…- Vương chưa kịp la lên thì bị Tứ và Đại bịt miệng.

    Thiên đứng cả người. Ông bà Giang vừa mới bước chân ra cửa, nghe tiếng động đứng lại, ngó vào.
    -Tiếng gì vậy?- Ông Giang ngó quanh.

    -Dạ….Tiếng chuột đó ạ, chắc mấy con chuột đánh lộn…Không sao đâu, cha mẹ về nghĩ đi, để con bắt nó…

    Ông bà Giang đi về phòng. Thiên đóng cửa thở phào, vuốt mồ hôi trên mặt.
    -Hơi…- Tứ và Đại thở phào.

    -Ứ…Ứ…- Mặt Vương đang đỏ lên vì không thể thở.

    Tứ và Đại rút tay ra khỏi miệng Vương.
    -Tính ám sát tao hả.- Vương hít lấy hít để.

    -Mày ám sát tụi tao thì có, may mà bịt miệng mày kịp.

    Cả ba chui ra khỏi gầm giường.
    -May mà không bị phát hiện.- Thiên đi lại bàn ngồi.

    Bốn người lại chụm đầu với nhau.
    -Không ai ngờ tên đạo tặc lại là phụ nữ.- Vương vuốt vuốt cằm, tỏ vẻ suy nghĩ -Nhìn theo dáng vóc, có thể suy đoán đó là một cô gái, không phải bà thím cũng không phải bà lão.

    -Đúng vậy.- Mọi người cũng đồng ý.

    -Thằng Tứ lời quá còn gì.- Thiên ngó Tứ cười -hahaha…

    -Mày còn cười, tự nhiên bị ăn tát, nếu tao biết là….tao sẽ không ôm chặt vậy.

    Ba người nghe vậy tiến sát người về phía Tứ.
    -Dáng người cô ta đẹp không, có nhìn thấy mặt không, cảm giác thế nào...

    -Tụi bây làm gì vậy…Tao chẳng thấy cũng chẳng có cảm giác gì.- Tứ đỏ mặt.

    Continue.
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  12. #12
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    THIÊN KIM TIỂU THƯ

    Chap 10:

    Mấy ngày sau bọn của Vương lại bàn tán về chuyện tên đạo tặc…
    -Không ngờ cô ta là con gái mà gan như vậy.- Vương nói.

    -Vậy giờ tính sao, có theo dõi tiếp không.- Tứ hỏi.

    -Chẳng biết sao, gần đây hình như cô ta mất tích luôn rồi.- Thiên suy nghĩ.

    Rồi tự nhiên cả ba nhìn Tứ cười mỉa.
    -Chắc bị thằng Tứ hù sợ quá chạy rồi…hahaha…- Thiên ngã nghiêng ngã ngữa.

    Tứ đỏ cả mặt…

    Không biết tự bao giờ, Tứ không ngừng nghĩ tới tối hôm đó, nhớ tới cái ôm đó, nhớ tới anh mắt đó và cả cái tát nữa.

    -Anh hai, sao hôm nay hiền lành vậy, không đi chơi nữa à…Chuyện lạ…- Kỳ đưa tay lên trán Hy… -Hơi ấm…

    -Em làm gì vậy, em ấm thì có, giờ anh đi đây…Hết lạ rồi chứ.- Tứ thơ thẩn đi ra cửa.

    Kỳ đứng ngó.
    -Có gì bất thường.

    Chuyện đạo tặc nhanh chóng đi vào quên lãng, mọi người vui vẻ buôn bán. Bốn chàng thanh niên vô công rỗi nghề lại tiếp tục lang thang đây đó trong trấn.
    -Hôm nay qua bên khu Nam chơi thử, lâu rồi không sang đây, nghe nói con gái khu Nam xinh đẹp lắm.- Thiên khoái chí.

    -Mày thì chỉ biết có thế.- Tứ lắc đầu.

    -Còn mày thì chỉ biết có nữ đạo tặc.- Vương nhảy vào.

    Cả bọn cười sặc sụa, Tứ tức tối. Nhưng rồi cả bọn im bặc vì họ đang mắc nhìn trân trân về phía một cô gái.
    -Đẹp không thể tả…- Đại trố mắt.

    -Chắc là tiểu thư quý tộc.- Vương nhìn không chớp mắt.

    Trước mắt họ là một cô gái, có lẽ là tiểu thư đài cát, bên cạnh có một cô a hoàng, cả hai đều khá xinh đẹp.
    -Tiểu Ninh, em xem coi, cây trâm này có đẹp không?- Giọng cô nhí nhảnh, vui tươi.

    -Dạ, đẹp ạ, rất xứng với tiểu thư.- Cô a hoàng thì hiền dịu hơn.

    Bốn người đi lại gần, mắt vẫn liếc nhìn.
    -Người gì vừa xinh, giọng nói lại ngọt ngào.- Vương trầm trồ.

    Đúng lúc đó có một đám lưu manh đi từ đằng sau tới.
    -Này cô nương, vừa từ nơi khác đến phải không, trông em rất lạ.- Bọn chúng chặn đường.

    Cô tiểu thư và a hoàng làm lơ chúng, tiếp tục xem hàng.
    -Mới sáng sớm đã đi dạo rồi, có cần tụi anh dẫn đường hem.- Tên đại ca trêu chọc.

    -Lại cái bọn thằng Thiếc.- Người đi đường có vẻ sợ sệt.

    Đại thấy thế bước tới gần hỏi.
    -Bọn họ là ai vậy thím?

    -À, bọn chúng là đám lưu manh chuyên thu tiền bảo kê, chúng vừa từ nơi khác đến không lâu nhưng rất hung dữ, ai không đưa tiền là hắn cho người phá hoại, mọi người rất sợ đụng tới hắn.

    Đại đi lại chỗ Vương.
    -Lâu rồi chúng ta không sang đây, đúng là có nhiều thay đổi, đám lưu manh chuyên gây phá hoại, tên cầm đầu là Thiếc.- Đại kể.

    –Không cần đâu mấy anh, tiểu thư nhà tôi, thích đi dạo một mình.- Cô a hoàng lên tiếng.

    -Cô là a hoàng à, đúng là tiểu thư đẹp,a hoàng cũng đẹp…- Tên đó buông lời trêu ghẹo tiểu Ninh.

    Rồi cả bọn vây quanh hai cô gái, người xung quanh thì sợ phiền phức nên tránh xa.
    -Anh rành khu này lắm, để anh dẫn đường cho.- Hắn bước tới giơ tay định khoác lên vai tiểu thư.

    Bốn chàng trai chịu không được, bước lại.
    -Thật quá đáng, ban ngày ban mặt mà dám giở trò trêu ghẹo. Thật đê tiện.- Đại hơi nóng giận, hét lớn.

    -Sao thằng Đại nóng tính thế mày.- Vương hỏi Tứ.

    -Tao đâu biết, lần đầu thấy nó giận thế này.

    Tên đại ca nghe tiếng, nhìn Đại.
    -Mày là thằng nào, dám cả gan cản trở đại ca tao…- Tụi đàn em vây quanh Đại.

    -Tao là thằng nào, tụi bây không cần biết, khôn hồn thì cút mau đi.- Đại hùng hồn.

    Continue
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  13. #13
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    Chap 11:

    Thấy Đại có vẻ xung, Vương, Thiên và Tứ cũng xông vào.
    -Tụi bây muốn làm gì.- Vương hét vào mặt tên đại ca.

    -Bốn đứa bây chắc chán sống rồi…Tụi bây đánh.- Hắn vẫy tay kêu bọn đàn em xông vào.

    Tuy không biết võ nhưng Tứ, Đại, Thiên và Vương cũng là những người khoẻ mạnh, bọn bên kia toàn là đám choi choi, ỷ đông hay ra vẻ.

    Hai bên đánh tung cả con đường, hàng hoá hai bên đường văng tung toé.

    4 chọi 6 quả thật không đơn giản, họ có vẻ bị yếu thế.
    -Tiểu thư giờ phải làm sao đây.- Tiểu Ninh hỏi, nhìn đám đánh nhau lo lắng.

    -Bốn người họ có vẻ không biết võ công... Đúng là không biết tự lượng sức, nhưng được cái rất nghĩa hiệp. –Di gật gù

    -Tiểu thư, đây không phải lúc bình luận đâu, bọn họ sắp bị đánh tơi tả rồi.- Tiểu Ninh sốt ruột.

    -Được rồi….Để chị…

    Cô tiểu thư trông có vẻ chân yếu tay mềm nhưng rồi cô xông vào đám đông đó, đánh ngã gục hết 6 tên lưu manh trong chốc lát.

    Bốn người của Thiên đứng sang một bên, vẻ mặt nhăn lại vừa vì đau vừa vì sửng sốt.
    -Cô ta biết võ…- Vương có vẻ tức

    -Vậy mà còn tưởng cô ta…- Thiên cũng tiếc vì đã cứu cô.

    -Đúng là quê đến muốn tìm lỗ trốn.- Tứ lên tiếng.

    Đại thì đứng ngó trân trân.

    Đám lưu manh nằm lăn lộn dưới đất.
    -Con nhỏ này dữ thiệt, rút…- Tên đại ca vẫy tay, rồi bỏ chạy.

    -Tiểu thư không sao chứ.- Tiểu Ninh chạy đến phủi bụi trên người giùm tiểu thư mình.

    -Không sao, bọn đó thì làm gì được chị.- Cô tiểu thư có vẻ đắc chí.

    Bọn người của Đại ngó trân trân cô, thấy vậy cô đi lại.
    –Các anh không sao chứ?

    -Cô cố tình chơi tụi tui phải không?- Thiên lên tiếng, vẻ mặt khó chịu.

    -Không phải đâu.

    -Rõ ràng biết võ, mà ra vẻ mềm yếu…Cố ý chơi mình rồi…- Vương lên tiếng.

    -Đúng là làm ơn mắc oán…- Tứ cũng bè theo.

    -Tôi đã nói là không cố ý mà, từ đầu tôi đã bao giờ nói tôi không biết võ đâu, chỉ tại các anh…- Cô ta cố phân trần.

    Thiên ,Tứ và Vương có vẻ không hài lòng.
    -Cô ấy nói đúng mà, chỉ tại tụi mình lúc đầu không chịu xem kỹ, không thể trách cô ấy.- Đại lên tiếng.

    Khiến cho ba người kia ngạc nhiên đến bất động chỉ còn nhìn trân trân không chớp mắt vào Đại.
    -Xin lỗi cô, bọn họ không có ý xấu đâu.- Đại nói với cô gái.

    -Không sao, tôi không chấp nhất chuyện nhỏ đâu.

    -Tôi là Thang Tấn Đại, cho hỏi quý danh của hai cô là gì?

    -À, tôi là Tâm Di, còn cô ấy là…là a hoàng của tôi, Tiểu Ninh.- Di giới thiệu.

    Tiểu Ninh chồm tới nói nhỏ vào tai Di.
    -Anh chàng này có vẻ lịch sự hơn ba người kia.- Ninh thì thầm.

    Di cười.
    -À, còn ba người bạn của anh.

    -À, đây là Gia Tứ, Bá Thiên và Phi Vương.

    Cả ba đều có thành kiến với cô tiểu thư này, không ai cười nhìn cô ta.
    -Sẵn đây nhân tiện tôi mời các anh một bữa coi như cám ơn hay tạ lỗi cũng được.

    -Không, bữa này chúng tôi phải…- Đại vừa tính lên tiếng.

    Vương đã giơ tay bụm miệng Đại lại. Thiên đi tới trước.
    -Chính cô nói đó nha, chầu này cô đãi.

    Di cười.
    -Ừm.

    Đại ú ớ, không nói được gì.

    Continue…
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  14. #14
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    Chap 12:

    Mọi người cùng đi, Tứ thấy cô a hoàng làm rơi cái khăn, Tứ lượm lên.
    -Này cô, làm rơi khăn nè.

    Ninh quay lại nhìn Tứ, ánh mắt sắc bén, giật lại cái khăn rồi quay đi.
    -Bó tay, cả tiểu thư lẫn a hoàng đều có vấn đề.

    Thiên dẫn đầu, mọi người đi theo, cả bọn vào một tửu lầu.
    -Tiểu nhị, đem những món ngon nhất, mắc nhất ở đây ra, cho vài bình rượu nữ nhi hồng thượng hạng nữa.- Thiên gọi món.

    -Tụi bây làm vậy có quá đáng không.- Đại nói nhỏ.

    -Chẳng có gì là quá đáng, rõ ràng hai cô ấy chơi chúng ta trước, làm chúng ta bầm dập cả người, giờ phải ăn bù lại.- Vương trả lời.

    -Không sao đâu, anh cứ ăn tự nhiện đi.- Di nhìn Đại cười.

    Nụ cười của Di như một thiên thần, Đại nhìn cô không chớp mắt.
    -Hình như cô không phải người trấn này.- Đại hỏi.

    -Ừm, tôi từ kinh thành tới, nghe danh trấn Nam Môn có nhiều thú vị nên đến xem.

    -Nhìn cô chắc là con nhà quyền quý rồi, nhưng sao tiểu thư đài cát mà lại biết võ giỏi vậy.- Tứ vừa lấy một cái bánh bao.

    -Từ nhỏ tiểu thư tôi đã thích luyện võ rồi, với lại đâu ai nói nữ nhi không được học võ đâu.- Tiểu Ninh có vẻ đang chọi lại Tứ.

    Tứ nhìn cô kì lạ…Ánh mắt Ninh vẫn hình viên đạn.
    -Hai cô ăn đi…- Đại tươi cười.

    Tứ vừa ăn vừa quan sát Đại.

    Tứ ngã người sang Thiên thì thào.
    -Mày nhìn thằng Đại kìa, nó phải lòng cô tiểu thư này rồi.

    Thiên quay sang thì bắt gặp ánh mắt của Đại nhìn Di.
    -Tụi mình nên giúp nó…- Thiên nháy mắt.

    Tứ gật gù.
    -À, nói chuyện nãy giờ cũng lâu rồi, chúng tôi phải về phụ gia đình.- Thiên đứng dậy.

    -Đúng đó, phải về rồi.- Tứ hoạ theo, đứng dậy, tay khều khều Vương.

    -Gì vậy, tao chưa ăn xong.- Vương vừa gắp vào chén mình một cái đùi gà.

    Tứ níu tay Vương kéo lên.
    -Đại, mày rãnh nhất mày dẫn cô ấy đi tham quan khu này đi.- Thiên nháy mắt với Đại.

    -Sao đi sớm thế?- Di nói, cô cũng đứng dậy.

    -Có chuyện mà…Vậy nha, hẹn gặp lại.- Thiên đi ra khỏi cửa.

    -Bọn anh cũng thân thiết quá nhỉ.- Di nhìn Tứ đang ôm cổ Vương đi ra cửa.

    -Ừm, chơi từ nhỏ đến lớn mà.- Đại nói.

    Khi cả ba ra khỏi quán.
    -Mày không thấy thằng Đại nhìn cô tiểu thư ấy hoài sao, chỉ biết lo ăn không à.- Thiên quay lại giải thích với Vương.

    ………………….

    Ba người đang ngồi ở nhà Tứ chờ Đại về.
    -Tao nghĩ thằng Đại với cô ta không có kết quả đâu.- Vương thở dài, tay chống cằm.

    -Cũng đúng, người ta là con nhà quyền quý sao lại chọn đám tụi mình.- Tứ cũng than thở.

    Thiên nằm dài xuống bàn.
    -Mặc kệ quyền quý hay không…Chủ yếu là tao sợ cô ấy chê thằng Đại, nó buồn.

    Kỳ từ cửa đi vào.
    -Cái gì mà chê hay không vậy mấy anh.

    -Trời…Sao lúc nào em cũng xuất hiện ở những khúc quan trọng không vậy.- Tứ giật mình.

    -Nếu mình làm việc gì cũng quan minh chính đại thì sợ gì người ta nghe.- Kỳ đi lại bàn ngồi chung.

    -Sao giờ này em về vậy, mẹ đâu?- Tứ hỏi.

    -Mẹ đang dọn hàng, sắp về rồi, mẹ kêu em về nấu cơm….Này hai anh có ở lại ăn cơm không vậy?- Kỳ quay sang nhìn Thiên và Vương.

    -Anh không ăn đâu, anh phải về dọn hàng phụ cha, anh về đây.- Vương đứng dậy vươn vai -Chào mọi người.

    Kỳ ngó sang Thiên, anh đang nằm dài trên bàn.
    -Anh ăn…

    -Bọn anh đúng là ở không đến mức phát bệnh, lúc nào cũng thấy nằm dài trên bàn, rãnh sao không kiếm việc gì mà làm đi nhỉ.- Kỳ lắc đầu, đứng dậy đi vào bếp.

    Continue….
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

  15. #15
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    oº♥ღ TVB ღ♥ºo
    Bài gởi
    1,557

    Mặc Định

    Chap 13:

    Đang đi giữa chừng thì Kỳ quay đầu lại.
    -À, còn anh Đại thì sao, em có nấu phần ảnh không?

    -Chắc nó sẽ về, em cứ nấu luôn đi.- Tứ thều thào.

    -Cô em mày rất thích dạy đời người khác.- Thiên chẳng buồn ngồi dậy -Mà nó nói cũng đúng, tụi mình rãnh quá đó.

    -Ừm, nhưng tao không hiểu, cha mày là thương nhân, sao mày không theo bác học làm ăn, có tương lai hơn không.

    -Hơi, mày cũng biết tao không thích mấy cái công việc tối ngày cứ tiền, tiền và tiền.

    -Đúng là nghèo cũng khổ mà giàu cũng khổ.

    -Hôm nay cha tao lại bắt tao đi gặp bạn hàng , may mà tao nói cùng mẹ đi cúng chùa, mới có thể thoát thân dễ dàng.

    Kỳ từ bếp đi ra.
    -Em đi mua gạo nha, anh trông nhà đi.

    -Nhà này có gì để mất, cần gì trông.- Tứ lảm nhảm.

    -Anh hai, anh vừa nói gì thế.- Kỳ nhỏ nhẹ nhìn Tứ.

    -À, không, anh nói em đi sớm về sớm.- Tứ sửa lại ngay.

    Thiên ngồi cười khúc khích. Kỳ lườm một cái rồi đi.

    ………………………….

    Đến chỗ mua gạo.
    -Không có người giao hàng sao ông chủ.

    -Anh ta vừa mới về quê rồi, cô chịu khó tự mang về đi.

    Kỳ nhìn bao gạo to đùng.
    -Biết vậy lôi hai ổng đi…Bây giờ làm sao đây.

    Kỳ cố lôi bao gạo đi, nhưng chỉ kéo được vài mét ra khỏi tiệm thì đã mệt lữ.
    -Con gái sao lại làm chuyện nặng nhọc thế.- Vương từ xa đi lại.

    -Cũng vì bọn con trai mấy anh quá lười mà thôi.

    -Em lúc nào cũng có thể nói lý, anh quả thật khâm phục em, em mà làm trạng sư chắc giàu to.- Vương vác bao gạo trên vai.

    -Nếu dễ dàng vậy thì trên đời này còn ai nghèo chứ…- Kỳ đi kế bên - Ủa anh nói về phụ cha anh dọn hàng mà…Sao lại ở đây.

    -Vừa về tới nơi thì cha anh dọn xong rồi, vì tối nay ông phải sang khu Tây ăn tiệc gì đó, anh đành qua nhà em ăn ké thôi.

    -À, thì ra làm chuyện gì cũng có lý do của nó…Giúp em cũng là một trong các lý do để được ăn ké.

    Vương ngó sang Kỳ.
    -Anh không có ý đó đâu nha.- Vương hơi ấp úng.

    -Anh làm gì mà căng thẳng vậy, em chỉ giỡn thôi mà, anh là bạn thân của anh em, đâu có gì phải tính toán.

    -Thì ra là em giỡn, làm anh hết hồn….Mà này sao chẳng bao giờ anh thấy em cười vậy?

    -Vì chẳng có chuyện gì đáng để cười.

    Vương nghe xong, hết nói luôn.

    …………………….

    Sau khi về nhà, mẹ của Tứ biết có đám bạn ở lại ăn, bà đi mua thức ăn. Bữa tối đã chuẩn bị xong…
    -Hôm nay bác có nấu món canh cá Thiên thích ăn, món sườn xào Vương khoái, và món trứng chiên của Đại…Các con tự nhiên nhé…- Bà tươi cười - Ủa, Đại đâu?

    Ba người chưa kịp trả lời thì, tiếng Đại vang lên từ phía cửa.
    -Dạ, con đây bác ạ.- Mặt mày tươi rói.

    Thiên, Vương và Tứ đều rất nóng lòng muốn biết mọi chuyện diễn ra sau đó, ăn xong cả bọn kéo Đại ra sau nhà.
    -Khai mau, chuyện như thế nào?

    Đại cười.
    -Nhìn nó kìa, mặt mày hớn hở như bắt được vàng, tao dám chắc là nắm tay rồi.- Vương gác một chân lên cái ghế gỗ.

    -Mày đừng nói bậy, người ta là tiểu thư khuê các, đâu có lẹ dữ vậy…Thật ra thì, tao chỉ dắt cô ấy đi dạo xung quanh thôi, cô ấy nói…

    -Nói gì?- Cả ba tò mò.

    -Nói tao rất tốt bụng và lịch sự.- Đại vẫn còn cười.

    -Trời, có như vậy thôi à, vậy mà cứ tưởng.- Tứ quơ tay.

    -Thế mày có biết cô ấy ở đâu không?- Vương ngồi xuống kế bên Đại.

    -Quán trọ Nhược Lai, khu Nam.- Đại trả lời ngay.

    Continue…
    [CENTER] Love [FONT="Comic Sans MS"][B][COLOR="Blue"]RON NG[/COLOR][/B][/FONT]
    [B]Welcome Ron Ng Viet Nam Fanclub:[/B] [COLOR="magenta"]www.ronvfc.com[/COLOR]
    [/CENTER]

Trang 1/31 1234511 ... Trang CuốiTrang Cuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •