Login now! Register Now!
Forgot Password?    The Facebook Platform
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!
Trang 3/9 Trang ĐầuTrang Đầu 1234567 ... Trang CuốiTrang Cuối
kết quả từ 31 tới 45 trên 134
  1. #31
    khanhlynk_KFC's Avatar
    khanhlynk_KFC vẫn chưa có mặt trong diễn đàn ღBộ trưởng Bộ Pháp Thuậtღ
    With no competitor | DPG √ô Đối

    -‘๑’ !иτø τħз Ţω!l!ġħτ ‘๑’-


    Tham gia ngày
    Aug 2008
    Địa chỉ
    Where The Magic Begins [YAN] Dreams - Arch Angels Zone
    Bài gởi
    634

    Mặc Định

    Ngày trước mua đủ truyện Candy - Subabsa đây thế mà giờ mất hết
    Tớ mới đọc truyện & nghe OSt chứ chưa xem film này, thương Candy kẹo sữa, thương Terry, Alxơn & Stea quá đi mất... Tập truyện Candy chia tay với Terry tớ đã khóc ròng rã

    Bất ngờ về anh Albat lắm, ko nghĩ anh là mệ wiliiam đâu keke
    http://img25.imageshack.us/img25/2870/kdvcopy2m.png
    Nodame Cantabile | Boys Over Flowers | Beethoven Virus d(^_^)b
    ♥♥♥ TVXQ | Kang Dong Won | Tamaki Hiroshi | Oguri Shun ♥♥♥
    DRARRISM = ♥ ISM ♥ Draco + Harry | !ntoTheTw!l!ght

  2. #32
    Tham gia ngày
    May 2007
    Địa chỉ
    Japan...dreams
    Bài gởi
    129

    Mặc Định

    Candy chưa có phim đâu bạn, chỉ có manga và anime thôi
    mình cũng ko mong có phim, ko ai có thể là Tery ngông nghênh, bất cần đời nhưng yêu mãnh liệt như Tery trong lòng mình được
    [RIGHT][I][B]...rồi sẽ qua...[/B][/I][/RIGHT]

    [RIGHT][I]childhood memories[/I][/RIGHT]

  3. #33

    Mặc Định

    Truyện này tôi mới đọc 2 tập, từ lâu lắm rồi nhưng đúng là để lại ấn tượng.Hình như có 1 nhân vật muốn xóa bỏ xuất thân mồ côi của mình .Vậy kết thúc của cô ta ntn?vẫn được hạnh phúc hay đã sửa đổi.Phiền các bạn giúp nhé!

  4. #34
    Tham gia ngày
    May 2007
    Địa chỉ
    Japan...dreams
    Bài gởi
    129

    Mặc Định

    ngachoa : nhân vật bạn nói tên Ani
    Ban đầu cô gái này trốn tránh quá khứ mồ côi của mình, sau này cô ấy cũng bị phát hiện
    Kết thúc Ani cũng tìm được hạnh phúc bên Achi. trong truyện Candy Candy , chỉ có cặp đôi Ani và Achi đuợc bên nhau 1 cách trọn vẹn, ko chịu nhiều mất mát, đau khổ như Candy, Pati
    Bộ truyện kinh điển này rất tuyệt vời, ban nên xem đủ bộ mời thấy hết giá trị của nó.
    thay đổi nội dung bởi: aoanh253, 23-11-2008 lúc 04:35 PM
    [RIGHT][I][B]...rồi sẽ qua...[/B][/I][/RIGHT]

    [RIGHT][I]childhood memories[/I][/RIGHT]

  5. #35

    Mặc Định

    Đọc truyện này trăn trở nhiều lắm, vì quá nhiều điều không hiểu:
    1: Không hiểu sao có một cô bé mồ côi lại lớn lên với trái tim mạnh mẽ và yêu cuộc đời, yêu mọi người đến vậy.
    2: Không hiểu sao một cô gái nhỏ nhắn lại hứng chịu quá nhiều bất hạnh đến vậy, dù cuộc đời có niềm vui, nhưng đau khổ mất mát là quá sức, vậy mà cô vẫn đứng vững.
    3:Tại sao chiến tranh lại tàn khốc đến vậy, và tại sao con người sống trong khói lửa vẫn ngập tràn yêu thương.
    4:Tại sao họ còn trẻ mà sống đầy nhiệt huyết và trách nhiệm đến vậy, từ bỏ giàu sang sung túc để đến với cuộc chiến, từ bỏ tình yêu để ở bên người con gái vì mình đã hy sinh...
    Quá nhiều quá nhiều điều không thể hiểu, và vì thế vẫn canh cánh trong lòng tình yêu vô bờ và nỗi niềm khắc khoải khôn nguôi...
    thay đổi nội dung bởi: crystalprince07, 24-11-2008 lúc 01:14 AM
    [I]Đôi bàn tay bạn mở ra tương lai - Trái tim bạn mở ra yêu thương - Trí óc bạn mở ra thế giới[/I]

  6. #36
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Địa chỉ
    House Of Trust
    Bài gởi
    197

    Mặc Định

    Nhớ hồi nhỏ xem truyện này mình khóc mới ghê chứ, khóc nhiều nhất là đoạn Stea và Achi đứng bên mộ Alxon kéo đàn, và hình ành Stea die . bây giờ hình ảnh mình nhớ nhất về truyện vẫn là những đoạn đó. Khi nhân vật terry xuất hiện cũng rất thích anh này nhưng lại ko thích cái kết của nhân vật này chút nào. Đây là một trong số shoujo manga hiếm hoi mà mình thích. Xem xong truyện thực sự vẫn không hiểu lắm tình cảm của Candy dành cho Albert có phải là tình yêu nam nữ hay ko... nhưng vẫn có cảm giác Albert yêu Candy.
    [CENTER]"wish u can forgive ur yesterdays
    wish u can love ur tomorrows"
    蒼江x直也が一番好きなカップル [/CENTER]

  7. #37
    Tham gia ngày
    May 2007
    Địa chỉ
    Japan...dreams
    Bài gởi
    129

    Mặc Định

    mặc dù coi truyện rất nhiều nhưng chỉ có 2 manga làm mình khóc, mỗi lần giở trang sách ra là khóc, đó là Candy Candy và Nana.
    Khóc như vì bản thân mình, đau như chính mình đang mất đi từng hơi thở.
    Candy
    ....... em kiên cường lắm, cảm ơn em vì đã cho tôi biết rằng cuộc sống này vẫn rất đẹp dù có bao nhiêu dối trá, lừa lọc.
    ........em cao thượng lắm, tình yêu của em sẽ sáng mãi trong lòng tôi, giúp tôi nhận ra tình yêu chỉ đẹp nhất khi biết hy sinh vì nhau.
    ........em trong sáng lắm, nụ cười của em ko bao giờ tắt, dù cho nước mắt có rơi bao lâu thì em mãi cười như thế, cười để tiếp tục đứng lên, cười để ngày mới sẽ đến với màu xanh hy vọng.
    cám ơn Candy nhiều lắm, cuộc đời đau khổ của em đã mang đến cho tôi rất nhiều bài học, tôi biết rằng cuộc sống này chỉ kết thúc khi ta ngừng hy vọng, trái tim này chỉ chết đi khi ta ngừng chia sẻ, quan tâm.
    [RIGHT][I][B]...rồi sẽ qua...[/B][/I][/RIGHT]

    [RIGHT][I]childhood memories[/I][/RIGHT]

  8. #38

    Mặc Định

    Ngày Anxol chết, Achi và Stea đứng thổi kèn trên đồi, 3 người thiếu một mà thấy trống vắng lạ. Rồi một ngày Achi một mình thổi còi, lần cuối cùng, lẻ loi quá, Achi ơi. Bao nỗi đau trong trang truyện không lời.
    Ngày "định mệnh" khi Terry rời khỏi "học viện địa ngục", anh đã ngồi cả đêm bên ngoài nhà giam có Candy bên trong, không nhìn thấy nhau mà gần gũi lạ. Vậy mà, ngày Candy ra đi để Terry mãi mãi ở bên Suzana, cô không một lần quay đầu lại, ở ngay trước mắt mà Terry tưởng như xa vô bờ.
    Ngày đầu tiên gặp hoàng tử trên đồi, là ngỡ ngàng và hạnh phúc. Và khi gặp lại "một lần nữa" vẫn là cảm xúc ấy.
    thay đổi nội dung bởi: crystalprince07, 25-11-2008 lúc 01:32 AM
    [I]Đôi bàn tay bạn mở ra tương lai - Trái tim bạn mở ra yêu thương - Trí óc bạn mở ra thế giới[/I]

  9. #39

    Mặc Định

    Có những câu chuyện đến với tôi 1 cách tình cờ và để lại ấn tượng.Có câu chuyện tôi có cơ hội được theo dõi tiếp sau 1,5 năm, nhưng Candy thì ko được.Tôi vẫn nhớ đoạn 1 bệnh nhân khó tính (được Candy chăm sóc) đã ra đi thanh thản.
    Vậy sau này, Candy có gặp được ông Wiliam, hình như là 1 người rất quan trọng với Candy ko?Và tôi cũng muốn biết cô y tá mặt lạnh như tiền( xin lỗi, ko nhớ tên) có kết thúc như thế nào
    thay đổi nội dung bởi: ngachoa, 30-11-2008 lúc 08:26 AM

  10. #40
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Địa chỉ
    Tp Hồ Chí Minh
    Bài gởi
    12

    Mặc Định

    Đề tài về Candy hay lắm. Nhưng mình chưa đọc bao giờ. nên cũng k0 rõ. Ai chỉ mình với. Mình ko biết mua ơ đâu bây giờ

  11. #41
    Tham gia ngày
    May 2007
    Địa chỉ
    Japan...dreams
    Bài gởi
    129

    Mặc Định

    @ngachoa : tất nhiên sau này Candy có gặp lại mệ William, và người đó chính là anh Albat.
    còn cô y tá đó đi làm y tá ở chiến trường, ko đuợc nhắc lại nữa, nhưng mình thấy như vậy lại rất hay, ko phải cái gì cũng rõ ràng, như thế mới đúng cuộc sống thực.
    @thuy nguyet : bây giờ mà mua Candy khó lắm bạn ạh. Bạn ở SG phải ko ? Bạn có thể lại quận 5, gần thuuốc lá Sài Gòn, đuờng Tân Phú để kiếm mua, chỗ ấy bán truyện cũ nhiều lắm.
    hoặc bạn có thể đi thuê về coi
    [RIGHT][I][B]...rồi sẽ qua...[/B][/I][/RIGHT]

    [RIGHT][I]childhood memories[/I][/RIGHT]

  12. #42
    Boong Boong's Avatar
    Boong Boong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn (¯`• Chuyên gia điện ảnh •´¯)
    (¯`• Best Mod @ KTĐA •´¯)
    (¯`• 风雨无阻 •´¯)


    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Địa chỉ
    Trên mặt đất, dưới bầu trời
    Bài gởi
    4,671
    Blog Entries
    20

    Mặc Định

    Mọi người vào trang dưới đây có nhiều clip Anime của Candy Candy lắm nè!

    http://www.video4viet.com/watchvideo...le=Candy+Candy

    Have fun!
    Tiểu Boong Boong - Tình yêu của tôi!
    * * *

  13. #43
    Boong Boong's Avatar
    Boong Boong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn (¯`• Chuyên gia điện ảnh •´¯)
    (¯`• Best Mod @ KTĐA •´¯)
    (¯`• 风雨无阻 •´¯)


    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Địa chỉ
    Trên mặt đất, dưới bầu trời
    Bài gởi
    4,671
    Blog Entries
    20

    Mặc Định

    Bài viết về Candy trên Wikipedia:

    Candy Candy thực chất là một tiểu thuyết của nữ tác giả Kyoko Mizuki. Sau này, Yumiko Iragashi dựng nó thành bộ manga gồm 9 tập. Tác phẩm đã đoạt giải nhất của nhà xuất bản Kodansha về truyện tranh Nhật Bản dành cho thiếu nữ năm 1977. Khi phát hành tại Việt Nam bộ truyện có tên là "Candy - cô bé mồ côi", gồm 12 tập. Đây là câu truyện cảm động kể về một cô bé mồ côi đã luôn vươn lên để sống vui vẻ và hạnh phúc trong bất kì hoàn cảnh nào.

    Dù tác phẩm này đã thuộc về thế hệ 7x, nhưng giá trị về tình người cao cả, về tình yêu, nghị lực và lý tưởng của nó vẫn làm cho giới trẻ và cả người lớn mọi thời đại yêu thích.

    Nội dung chính

    Ở miền quên phía Nam nước Mỹ, thuộc Michigan, có nhà thờ nhỏ tên gọi Pony, do các sơ Pony & Lane quản lí. Nhà thờ này chuyên tiếp nhận trẻ mồ côi. Vào một buổi sáng tháng 5 năm 1898, hai sơ nhìn thấy trước cửa nhà thờ đặt một chiếc giỏ đựng cô bé mới sinh. Tờ giấy ghi lại lời nhắn nhủ của ai đó, rằng xin chăm sóc đứa trẻ tên Candy này. Candy từ dạo ấy trở thành con nuôi của hai sơ Lane, Pony. Cô dần lớn lên theo thời gian, kết bạn với Annie - một cô bé mồ côi bằng tuổi mình. Dù Candy nghịch ngợm, mạnh mẽ, lí lắc còn Annie hiền dịu, yếu đuối nhưng họ lại rất thân thiết với nhau. Tuổi thơ của Candy lẫn Annie trôi qua êm đềm trên đồi Pony (biệt danh do bọn trẻ mồ côi đặt). Annie thường tủi thân vì không thể biết bố mẹ cô là ai, cô sinh ngày nào. Những lúc như vậy, Candy bảo với bạn là ngày họ được nhà Pony nhận nuôi, sẽ thành sinh nhật của họ.

    Năm hai cô bé 6 tuổi, Annie được một gia đình giàu có nhận nuôi. Cô và Candy xa nhau từ đó. Mỗi ngày Annie và Candy đều viết thư hỏi thăm nhau. Nhưng rồi Annie gửi lá thư cuối cùng đến Candy, viết rằng cô bé muốn quên hẳn nguồn gốc xuất thân của mình, đồng thời tuyệt giao với Candy. Ngồi trên ngọn đồi quen thuộc, Candy khóc nức nở sau khi đọc xong thư của bạn. Một cậu thiếu niên đẹp trai mặc đồ Scotland, đeo kèn túi bước tới an ủi Candy và chơi kèn cho cô bé nghe. Thấy cô bật cười, chàng trai bảo: "Cô bé lùn à, em cười sẽ dễ thương hơn là khóc đấy!". Lá thư của Annie vô tình bị gió cuốn đi, Candy vội chạy theo nhặt lại chúng, lúc quay lại thì chẳng còn thấy cậu thiếu niên kia đâu, chỉ còn một chiếc phù hiệu cài áo rất đẹp bằng bạc nằm trên đất. Trong trí tưởng tượng của trẻ con, Candy nghĩ rằng đó chính là vị hoàng tử của ngọn đồi Pony. Hình ảnh và tiếng nói "the Prince of the hill" - Vị hoàng tử trên đồi đã theo Candy đến suốt cuộc đời.

    Lúc Candy 12 tuổi, cô bé được gia đình Leagan quyền thế nhận về, nhưng không phải để làm con nuôi mà làm kẻ giúp việc và người bầu bạn với Eliza - con gái nhà Laegan. Tại gia đình Laegan, cô bị 2 đứa con của họ là Neal & Eliza hành hạ đủ điều. Nhưng với tính lạc quan, cởi mở, mạnh mẽ, Candy vượt qua mọi trò xấu xa của chúng. Cô còn kết thân với anh em Alistair (Stear), Archibald Cornwell (tên thân mật là Archie) và Anthony Brown - họ hàng của nhà Leagan. Ba chàng thanh niên này là những người tốt bụng nâng đỡ Candy nhiều nhất. Trong một lần rơi xuống thác nước khi chơi lang thang trong rừng, Candy lại có cơ hội gặp gỡ một bạn hữu mới, đó là "ông" Albert - người đã cứu cô. Trải qua bao nhiêu biến cố, suýt bị bán đi làm nô lệ ở Mexico, nhưng may mắn thay, nhờ 3 anh em Stear, Archie, Anthony đã viết thư xin với mệ William - người có quyền hành cao nhất tộc Andrew mà cô bé đã được cứu thoát, và trở thành con gái nuôi của gia đình Andrew trong sự miễn cưỡng chấp nhận của mệ Elroy - quản gia có vai vế, hiện đang thay mặt ngài William cai quản gia đình. Những tưởng cuộc đời cô bé sẽ hạnh phúc mãi. Tuy nhiên, sau đó Anthony chết vì ngã ngựa trong buổi ra mắt con nuôi chính thức của Candy; anh em Neal và Eliza cũng như nhà Laegan coi cô như vận rủi. Chán chường, Candy bỏ dòng họ Andrew về với viện mồ côi Pony. Vài tháng sau, ông William sai gia nhân Geogre đến đón cô bé vào đúng ngày Noel. Candy một lần nữa rời xa quê hương để đến Anh quốc xa xôi. Vì ông William, người đã nhận nuôi cô muốn cô trở thành tiểu thư đích thực nên gửi cô đến trường dòng Saint Paul tại nước Anh. Ở trường, Candy tái ngộ Stear, Archie, đồng thời cũng chạm trán với 2 anh em xấu xa nhà Laegan là Eliza và Neal. Bọn họ không ít lần bôi nhọ, bắt nạt Candy hoặc xúi giục bạn bè khích bác cô bé. Tuy nhiên, Patricia O'Brian, một cô bé người Anh nhút nhát, sống nội tâm luôn bầu bạn với Candy, bất chấp mọi lời ra tiếng vào. Số phận đưa đẩy cô thiếu nữ 13 tuổi này gặp lại Annie - người bạn thời thơ ấu ở nhà Pony; Albert là chàng thanh niên từng cứu mạng cô & Terrence Grantchester (Terry), sau này trở thành người yêu của Candy.

    Bằng tính hoạt bát, đáng yêu, Candy dần làm Annie hiểu ra tình bạn đẹp đẽ giữa họ và cô bắt đầu chơi thân trở lại với Candy. Albert vẫn tốt bụng và thân thiết như xưa, anh lúc này làm việc trong sở thú. Mối quan hệ giữa cô với Terry cũng tiến triển rất tốt. Éo le thay, cô tiểu thư xấu tính Eliza cũng thầm để ý Terry đã bày mưu chia cắt hai người. Kết quả: Terry nhận thay người mình yêu hình phạt bị đuổi học, sau đó lên tàu thuỷ để đến Mỹ; còn Candy cũng xin nghỉ học và tìm đường trở về nước Mỹ. Candy về nhà của sơ Pony và sơ Lane - 2 bà mẹ tinh thần, bày tỏ nguyện vọng muốn trở thành y tá của cô. Thế là Candy được sơ Pony giới thiệu vào trường y tá kiêm bệnh viện Mary Jane. Năm đó, Candy mới 16 tuổi. Sau một thời gian học tập, Candy cùng vài nữ y tá khác nhận lệnh đến làm việc tại bệnh viện Saint Joana (thuộc London, nước Anh). Đây cũng là lúc chiến tranh thế giới II thực sự xảy ra. Một lần nữa, cô vui mừng gặp lại những người bạn yêu quý của mình: Stear, Archie, Annie, Patti. Cô cũng hội ngộ với cả Albert, vị ân nhân cứu cô hồi nhỏ. Tuy nhiên, anh bị mất trí nhớ do tai nạn nên không còn biết Candy là ai. Candy với lòng yêu thương vô hạn dành cho Albert, đã mua một căn hộ nhỏ ở ngoại ô để sống chung và chăm sóc cho anh. Bẵng đi khá lâu sau, Candy hay tin Terry trở thành diễn viên kịch nổi tiếng, thậm chí anh còn gửi vé tàu để cô đến thăm anh. Thế là Candy hồ hởi đi tàu đến thành phố New York, nơi Terry sống. Người duy nhất đi tiễn cô buổi sáng sớm hôm ấy là Stear, cậu còn tặng Candy chiếc hộp nhạc (phát minh mới nhất của cậu ta), nói với Candy: "Mỗi khi nghe điêu nhạc của nó, hạnh phúc sẽ đến với em!" Nhưng cuộc tình duyên của Candy & Terry đã bị một biến cố lớn lao cắt đứt vĩnh viễn. Susanna - nữ diễn viên đồng nghiệp thầm yêu Terry từ lâu, đã hứng chịu thay cho anh hậu quả nặng nề từ 1 tai nạn của sân khấu; từ đó cô bị mất đi chân phải. Vì tinh thần trách nhiệm, Terry buộc lòng từ bỏ Candy và lấy Susanna. Về phần Candy, cô cũng không muốn để người yêu khó xử, đã chủ động chia tay. Ngay đêm đó, cô lên tàu trở về London. Giữa trời tuyết trắng xoá, tiếng nhạc từ món quà Stear tặng bỗng vang lên trong túi áo cô. Tâm hồn Candy dù đang chìm đắm trong đau khổ, nhưng niềm tin "hạnh phúc sẽ đến" khiến cô cố sức trở về được London. Số phận nghiệt ngã vẫn chưa buông tha cô, Stear đã tình nguyện ra mặt trận làm phi công lái máy bay rồi tử trận; Candy còn bị Neal (anh trai Eliza) hãm hại, khiến cô mất việc; Albert thì bỏ cô đi biệt tích; người yêu cũ của cô là Terry bị suy sụp, phải từ bỏ sự nghiệp kịch nghệ của anh.

    Candy một lần nữa đến New York gặp mặt Tery. Lúc này anh đang diễn một cách hời hợt và tham gia các vở kịch rẻ tiền, tại các sân khấu tồi tàn. Cô đứng lặng im nơi góc phòng sân khấu, xem anh diễn mà nước mắt cô dâng trào. Với linh cảm của tình yêu, Terry cảm nhận được sự hiện diện của Candy và cả khuôn mặt buồn bã của cô. Nhờ nó, Terry mới có động lực để đứng dậy, làm lại cuộc đời. Tuy nhiên khi Candy trở lại London, cô nhận được lệnh của nhà Laegan buộc cô phải kết hôn với Neal. Tên công tử bột này cũng bị cá tính và nét đẹp tâm hồn của Candy thu hút. Candy đương nhiên không bao giờ chịu lấy kẻ hèn nhát, vô lại như hắn. Gia nhân trung thành của họ Andrew khuyên cô nên đi gặp ngài William ở Lakewood, xin huỷ bỏ hôn ước. Nhưng thật bất ngờ khi William Andrew chính là... anh Albert - người giúp đỡ Candy nhiều nhất. Nhờ Albert, cuộc hôn nhân giữa Candy và Neal đã bị huỷ bỏ.

    Sau chuyện này, Candy không muốn ở lại dòng họ Andrew nữa. Cô trở lại nhà Pony - quê hương yêu dấu của mình, hành nghề y tá ở trạm xá gần đó. Đồng thời cô cũng giúp sơ Pony và sơ Lane trông nom bọn trẻ mồ côi. Các bạn thân của Candy cũng đến thăm nhà Pony và tổ chức một bữa tiệc chúc mừng Candy. Còn Candy, cô chạy lên ngọn đồi đầy kỉ niệm, bất chợt gặp Albert đang đứng ở gốc cây gần đó, bảo: "Cô bé tí hon à, em cười trông sẽ càng xinh hơn đấy!". Câu nói đã khiến Candy nhớ lại chàng hoàng tử thời thơ ấu, cô hiểu ra rằng hoàng tử, Albert và ngài William chỉ là một người duy nhất. Trong niềm vui sướng dâng tràn, Candy chạy tới chỗ Albert - hoàng tử trên đồi. Đôi mắt xanh của cô lúc này đẹp hơn bao giờ hết.


    Đánh giá

    Candy Candy ca ngợi lòng cao thượng và cái đẹp trong cuộc sống lẫn con người. Ẩn sau mộ bộ truyện tranh bình thường này là thật nhiều bài học lớn lao.

    Cốt truyện chẳng có những mâu thuẫn gắt gao, những cuộc chiến tranh quá đau thương hay đẫm máu, càng không phải câu truyện tình bi lụy. Motip cũng không có gì mới mẻ. Đơn giản chỉ là kể về cuộc đời của một cô bé mồ côi từ khi cô được nhận nuôi cho đến ngày cô tìm lại được hạnh phúc. Thế nhưng, câu truyện không vì thế mà không cuốn hút người đọc, càng không vì thế mà không để lại những ý nghĩa sâu sắc. Bằng những tình tiết rất bình thường và phổ biến trong đời thực, "Candy Candy" đã thắp lên ngọn lửa tin yêu trong lòng mỗi người đọc. Khi đọc phần đầu, ta dễ lầm tưởng nó chỉ là một chuyện cổ tích kiểu "Lọ lem - Cinderella", tuy vậy càng về sau, diễn biến chuyện càng phức tạp và sâu sắc, già dặn hơn. Minh chứng rõ nhất cho việc này là sự thay đổi trong con người Candy. Candy dù vẫn luôn nở nụ cười rạng rỡ, nhưng nụ cười của cô không còn vô tư, hồn nhiên như trước nữa, mà đã thành nụ cười che giấu ưu tư cùng nước mắt. Đó cũng là nụ cười tượng trưng cho bản lĩnh vững vàng và sức sống mãnh liệt luôn luôn tồn tại nơi tâm hồn Candy.

    Stear Conwell giống như Candy, là một thiên thần vui nhộn, thích mang đến nụ cười cho mọi người. Anh cũng như Anthony và Archie, yêu quý Candy ngay từ lần đầu gặp cô năm cô 12 tuổi. Nhưng bản tính của anh không bốc đồng như Archie thế nên anh chỉ biết dõi theo giúp đỡ Candy từ xa mà không dám lại gần. Khi Thượng Đế ban cho anh Patti, cuộc đời của Stear tươi sáng hơn bội phần, hoà hợp hơn bội phầnÍt ai nghĩ một người có tâm hồn trong sáng như anh lại có những hoài bão và những ước mơ rộng lớn đến như vậy: Ra đi để bảo vệ Tổ quốc mình". Có lẽ hình ảnh Stear đẹp nhất là hình ảnh anh đứng lặng lẽ nơi sân ga tiễn chân Candy đi. Thật buồn và thật đẹp biết bao! Có lẽ chính lúc ấy anh biết rõ mình sẽ không bao giờ còn gặp lại Candy nữa. Anh cũng như bầu trời xanh thăm thẳm, bao la đến khó ngờ. Stear mơ ước được bay và được cho Patti nhìn thấy cảnh hoàng hôn. Nhưng rồi anh lại ra đi mãi mãi vì chiến tranh. Chẳng thể biết rằng Stear lại ra đi đột ngột đến thế. Archie đứng trên đồi và thồi kèn để tưởng niệm linh hồn Stear. "Anh ơi, chúng ta từng hứa rằng sẽ không chơi kèn nữa sau khi Anthony mất đúng không? Nhưng hôm nay đặc biệt nhé, em sẽ thổi cho anh và cho Anthony nữa". Ba chàng trai sống trên một ngọn đồi, cùng lớn lên bên nhau. Và rồi từng người một ra đi. Chỉ còn một người ở lại. Nhưng những kỉ niệm sẽ không bao giờ phai nhạt bởi đó là những kỉ niệm đẹp nhất mà bất cứ ai khi đã từng trải qua không thế nào quên được.

    Xuyên suốt câu chuyện là mối quan hệ của Candy và "ông" Albert - người thanh niên yêu thương động vật và thiên nhiên, thích đi đây đi đó, và đặt biệt là rất yêu thương Candy. Bất cứ khi nào Candy có chuyện buồn, bất cứ lúc nào Candy tủi thân, cô cũng đều có Albat ở bên cạnh. Khi Anthony qua đời, khi chia tay với Terry, và cả lúc mất Stear, Albert luôn là chỗ dựa cho Candy, luôn an ủi, động viên, để từ điểm tựa đó, Candy lại có thể đứng lên, lại cười vì ai ai cũng yêu mến nụ cười của cô. Rồi cũng lại là chiến tranh, chiến tranh ác nghiệt. Từ chiến trường Italy người ta đưa về một bệnh nhân nghe nói là một tội phạm, và anh bị mất trí. Bệnh viện thánh Gioan không chấp nhận anh. Nhưng, làm sao Candy có thể bỏ mặc người bệnh nhân này, khi bên cạnh anh là Pupe, con chồn hôi yêu quý của một người luôn yêu thương thú vật. Và thế là, vượt qua mọi lời xầm xì, mọi đàm tếu, mọi phỉ nhổ, mọi ganh ghét, cô một lòng chăm sóc cho Albat. Dù cho cô có giúp anh lấy lại được trí nhớ thì cũng đáng là bao so với những gì anh đã làm cho cô! Điều quan trọng là ngay lúc này đây, anh cần có ai đó ở bên cạnh, và cô hoàn toàn là người có thể. Bị đuổi khỏi bệnh viện, Candy thuê nhà và đi tìm việc làm để được tiếp tục chăm sóc Albat. Mọi xì xầm, bàn tán không chỉ trong bệnh viện mới có. Nhưng mặc kệ, miễn là cô và Albert thấy bình an khi ngày ngày còn nhìn thấy nhau. Thế nhưng, cuộc sống con người thật kỳ diệu, có những sự trùng hợp, những duyên phận đến là lạ. Rồi thì Albat cũng phục hồi lại trí nhớ, cũng nhận ra con người thật của mình, nhận ra vị trí của mình, nhận ra mình đang làm cho cuộc sống của Candy rối loạn, và rồi anh cũng rời xa Candy. Không một lời giải thích, không một lý do. Giữa anh với Candy là gì? Là tình người. Từ đầu đến cuối, mối tình giữa anh và Candy là tình người. Một tình cảm cao đẹp, thiêng liêng và vô giá khi anh đã nhận Candy làm con nuôi của dòng họ André, khi anh không xuất hiện bênh vực Candy trong gia đình, không ra mặt trong bất cứ xáo trộn nào của gia đình mà chỉ đợi khi Candy đã phải chịu đựng nỗi đau anh mới đến bên cạnh mà an ủi. Bởi cuộc sống vẫn là cuộc sống. Dù đau khổ hay sung sướng, ta vẫn phải đối diện và chấp nhận. Không thể thay đổi. Có khác chăng là cách ta đón nhận nó như thế nào, và đáng trân trọng biết bao, một bờ vai cho ta bật khóc, khi cuộc sống quá nghiệt ngã.

    "Candy Candy" đã dạy chúng ta rằng: Đừng bao giờ gục ngã trước cuộc sống mà hay cười với nó, hãy luôn hi sinh cho mọi người bởi món quà mà ta nhận được đó là niềm hạnh phúc vô giá mà cuộc sống ban tặng; bởi vì "được sống là một điều tuyệt đẹp!".
    Tiểu Boong Boong - Tình yêu của tôi!
    * * *

  14. #44
    Boong Boong's Avatar
    Boong Boong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn (¯`• Chuyên gia điện ảnh •´¯)
    (¯`• Best Mod @ KTĐA •´¯)
    (¯`• 风雨无阻 •´¯)


    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Địa chỉ
    Trên mặt đất, dưới bầu trời
    Bài gởi
    4,671
    Blog Entries
    20

    Mặc Định

    Candy Candy


    Từ lâu rồi, bongbien đã yêu Candy. Yêu chính con người cô, chính những tháng ngày bương chải, chính những khó nhọc, chính những đau buồn, chính những hạnh phúc và chính những trang sách cùng hoà vang nụ cười ấm áp của Candy. Lần đầu tiên bongbien đọc Candy không phải là từ những tập đầu tiên. Khi bongbien biết đến Candy là khi đó Candy đã rời khỏi vòng tay của Tery, vụt chạy khỏi bệnh viện, trở về Chicago ngay chuyến tàu khuya, âm ỉ mãi trong lòng bài nhạc Stea đã tặng cô cùng niềm hy vọng hạnh phúc sẽ đến...! Và, gục ngã trên tàu. Chỉ thế thôi mà thương Candy đến lạ. Từ đó, thường xuyên dõi theo bước chân Candy, đi theo những buồn, vui, sướng, khổ, những nụ cười hoà lẫn trong nước mắt... Candy luôn cười. Dù trong nụ cười đó chất chứa những u uất gì, những muộn phiền gì, chỉ cô mới hiểu.


    Trở về Chicago, cô vẫn cười để bạn bè cùng chia sẻ những lá thư của Stea nơi chiến trường. Chẳng phải chiến trường quê hương mình phải không! Vì Stea là bạn của Candy, một người bạn chính chắn, mẫu mực, và mạnh mẽ. Kiên quyết đi theo con đường mình đã chọn, dù rằng sau lưng còn lại biết bao thương yêu, còn cha mẹ, còn Achi, Candy... và cả Petty. Một người anh lớn, người anh đã luôn yêu thương, bênh vực một cô bé mồ côi nghèo hèn giữa thế lực của một gia đình quý tộc mà tâm địa thấp hèn. Một tấm lòng bao la, rộng mở với nhân loại trên toàn thế giới chứ không riêng gì quê hương anh. Một con người sống và chết vì lý tưởng của riêng mình, với biết bao ý tưởng táo bạo và phát minh quái gở. Một người anh đã một mình đứng lặng ở sân ga vào một buổi sớm đầy tuyết, đưa tiễn Candy vì "em phải đi một mình thì tội nghiệp lắm đấy" mà trong lòng còn bao trăn trở vì chiến tranh chỉ mới bắt đầu...

    "Có lẽ hình ảnh Stea đẹp nhất là hình ảnh anh đứng lặng lẽ nơi sân Ga tiễn chân Candy đi. Thật buồn và thật đẹp."

    Thực sự đúng là như thế! Nó buồn, chính vì thế nó đẹp. Cảm nhận được cái buồn đó, cái đẹp đó, cảm nhận được cả cái lạnh tận sâu tâm hồn vào buổi sớm đó, sân ga vắng tanh và tuyết mỗi lúc một nhiều. Truyện trắng đen mà, chẳng thể có hình ảnh đẹp như bản gốc. Nhưng bongbien tin rằng những ai đã từng đọc Candy, đều có thể cảm nhận được, buổi sáng hôm ấy...! "Người ra đi một mình là anh, chứ không phải là em đâu". Không được theo chân đoàn người đưa tiễn Stea ra nghĩa trang, một mình giữa thánh đường, Candy đã nói như thế! Nỗi đau này chưa qua, nỗi đau khác lại đến. Tery chưa ra khỏi trái tim cô thì Stea đã rời xa. Còn nỗi bất hạnh nào hơn, những người thân yêu lần lượt, lần lượt rời xa mình... Vượt qua mọi nỗi đau để nâng đỡ Petty trước sự ra đi của Stea càng cho ta thấy Candy mạnh mẽ và đáng yêu. "Cứ khóc đi, rồi thì tất cả sẽ qua, bạn không được chết, và Stea cũng sẽ không sống lại, hiểu không đồ ngốc!" Mạnh mẽ thì cứ mạnh mẽ, nước mắt rơi thì nước mắt cứ rơi... Mới hôm qua thôi, tất cả dường như vẫn còn rất gần, gần như từng hơi thở... Stea thích bay, Stea thuộc về bầu trời kia, có lẽ giờ đây Stea đã ở trên ấy, nhìn xuống mọi người và cầu Chúa ban bình an cho họ. "Cảnh hoàng hôn bát ngát này, nhất định một ngày nào đó anh sẽ cho em xem... cho em xem...". Hẹn anh một ngày khác! Stea!


    Xuyên suốt câu chuyện là mối quan hệ của Candy và "ông" Albat. Một người thanh niên yêu thương động vật và thiên nhiên, thích đi đây đi đó, và đặt biệt là rất yêu thương Candy. Bất cứ khi nào Candy có chuyện buồn, bất cứ lúc nào Candy tủi thân, cô cũng đều có Albat ở bên cạnh. Khi Alxơn qua đời, khi chia tay với Tery, và cả lúc mất Stea, Albat luôn là chỗ dựa cho Candy, luôn an ủi, động viên, để từ điểm tựa đó, Candy lại có thể đứng lên, lại cười vì ai ai cũng yêu mến nụ cười của cô. Rồi cũng lại là chiến tranh, chiến tranh ác nghiệt. Từ chiến trường Italy người ta đưa về một bệnh nhân nghe nói là một tội phạm, và anh bị mất trí. Bệnh viện thánh Gioan không chấp nhận anh. Nhưng, làm sao Candy có thể bỏ mặc người bệnh nhân này, khi bên cạnh anh là Pupe, con chồn cưng của người bạn luôn yêu thương thú vật. Và thế là, vượt qua mọi lời xầm xì, mọi đàm tếu, mọi phỉ nhổ, mọi ganh ghét, cô một lòng chăm sóc cho Albat. Dù cho cô có giúp anh lấy lại được trí nhớ thì cũng đáng là bao so với những gì anh đã làm cho cô! Điều quan trọng là ngay lúc này đây, anh cần có ai đó ở bên cạnh, và cô hoàn toàn là người có thể. Bị đuổi khỏi bệnh viện, Candy thuê nhà và đi tìm việc làm để được tiếp tục chăm sóc Albat. Mọi xì xầm, bàn tán không chỉ trong bệnh viện mới có. Nhưng mặc kệ, miễn là cô và Albat thấy bình an khi ngày ngày còn nhìn thấy nhau. Thế nhưng, cuộc sống con người thật kỳ diệu, có những sự trùng hợp, những duyên phận đến là lạ. Rồi thì Albat cũng phục hồi lại trí nhớ, cũng nhận ra con người thật của mình, nhận ra vị trí của mình, nhận ra mình đang làm cho cuộc sống của Candy rối loạn, và rồi anh cũng rời xa Candy. Không một lời giải thích, không một lý do. Giữa anh với Candy là gì? Là tình người.

    Từ đầu đến cuối, mối tình giữa anh và Candy là tình người. Một tình cảm cao đẹp, thiêng liêng và vô giá khi anh đã nhận Candy làm con nuôi của dòng họ André, khi anh không xuất hiện bênh vực Candy trong gia đình, không ra mặt trong bất cứ xáo trộn nào của gia đình mà chỉ đợi khi Candy đã phải chịu đựng nỗi đau anh mới đến bên cạnh mà an ủi. Bởi cuộc sống vẫn là cuộc sống. Dù đau khổ hay sung sướng, ta vẫn phải đối diện và chấp nhận. Không thể thay đổi. Có khác chăng là cách ta đón nhận nó như thế nào, và đáng trân trọng biết bao, một bờ vai cho ta bật khóc, khi cuộc sống quá nghiệt ngã...

    Những người đã từng đến và đi qua đời Candy quả thật là rất nhiều. Mỗi con người là một số phận và tính cách. Những con người của giới thượng lưu cũng lắm bộ mặt. Như cô bạn Petty hiền lành, luôn bênh vực Candy trong tu viện Grey và yêu Stea chân thành. Ani nhút nhát, khờ khạo trong tình yêu, luôn yếu đuối và mong manh như những cánh hoa trước gió. Soeur Grey, một bà Soeur luôn tỏ ra thờ phụng Chúa, luôn lo sợ những tai tiếng, hạ mình trước uy lực của đồng tiền và đúng như cái tên của bà, lạnh lùng. Như ông William, lão già khó tính mà Candy đã tình nguyện chăm sóc vì tưởng nhầm là mệ William vào những ngày cuối đời. Candy nhìn thấy trong tâm hồn ông - một người sắp qua đời - những niềm vui và sự thích thú của một đứa trẻ lên năm, lên mười. Và đó cũng là lần đầu tiên trong sự nghiệp của mình, Candy chứng kiến một bệnh nhân qua đời, ngay trong sự chăm sóc chu đáo, chuẩn mực của cô. Ilada, đứa con gái đanh đá, độc ác của nhà Lagan, luôn tìm cách nói xấu Candy và hơn thế nữa là tống cổ Candy ra khỏi dòng họ, cô cũng yêu - yêu Tery - nhưng những gì cô nhận lại trong tình yêu xứng đáng với những gì cô đã gây ra cho Candy. Nil, anh trai của Ilada, là một thằng con trai chẳng ra sao (không còn từ nào chính xác hơn để nói! ) Hắn cũng yêu Candy, một thứ tình yêu chiếm đoạt và đê hèn. Nhưng dường như hắn chỉ có thể yêu theo cách đó mà thôi! Achi, em trai của Stea, hình ảnh Achi ban đầu không mấy mạnh mẽ cho lắm bởi dáng vẻ yểu điệu và màu mè hoa lá hẹ của anh. Nhưng cũng như Stea, Achi cũng có một trái tim khát khao được sống hạnh phúc một cách mãnh liệt, và anh nhận thức được mình là điểm tựa của gia đình, khi Stea không còn... .

    Những con người của giới hạ lưu cũng thật đáng yêu. Cũng không ai đưa ra cái quy định thế nào là hạ lưu, thế nào là thượng lưu. Nhưng đó là cái cách mà Mệ đã gọi Candy như thế !?! Cũng không sao. Nếu hạ lưu mà có được những người bạn như "lão lang băm" (xin lỗi, bongbien quên tên ông ấy rồi), một người bác sĩ nghèo nhưng tận tâm, nhiệt tình và... ghiền rượu. Như bác Hanson hung hăng luôn say xỉn cùng những đứa con thật đáng yêu, đã cho Candy ở nhờ trên cuộc hành trình từ Anh vượt đại dương sang Mỹ, và giới thiệu cô cho một "thuyền trưởng" tốt bụng để được đi nhờ tàu. Như Cookie, người bạn trẻ yêu biển với ước mơ trở thành thủy thủ và đã đi lậu tàu cùng Candy, cùng những tình huống dở khóc dở cười. Như cô Poni, cô Len cùng bọn trẻ ở Cô nhi viện, cùng ngọn đồi Poni thân thương và bầu trời Candy ở đó, thật ấm áp tình người. Còn rất nhiều, rất nhiều người đã từng đến và đi qua cuộc đời Candy. Mỗi người là một bài học sống, là một tấm lòng, là một niềm vui và tất cả những người họ đã làm nên cuộc đời của Candy, đã góp phần đưa Candy đến với chân trời của mình. Ở mỗi người, Candy nhìn thấy được một niềm vui và tình thương khác nhau, cảm giác gần gũi thân thương khác nhau. Như khi Candy nhận thấy nơi Geogre sự thông cảm chân thành, hay khi được cha của Alxơn ôm vào lòng, Candy đã thực sự cảm thấy hơi ấm của một người cha... Nói về Ilada, Candy đã nói với Stea rằng: hành hạ em là niềm vui của cô ấy, cướp đoạt niềm vui của người khác chẳng phải là ác lắm sao! Và đó thật sự là con người của Candy.


    Credit to Bóng Biển (c) xitrum.net.
    thay đổi nội dung bởi: Boong Boong, 18-03-2009 lúc 02:51 PM
    Tiểu Boong Boong - Tình yêu của tôi!
    * * *

  15. #45
    Boong Boong's Avatar
    Boong Boong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn (¯`• Chuyên gia điện ảnh •´¯)
    (¯`• Best Mod @ KTĐA •´¯)
    (¯`• 风雨无阻 •´¯)


    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Địa chỉ
    Trên mặt đất, dưới bầu trời
    Bài gởi
    4,671
    Blog Entries
    20

    Mặc Định

    Tản mạn về trang phục của Candy




    Ngay từ khi còn là một cô bé con ở trại trẻ mồ côi, Candy đã được phục sức như một nàng Alice nhỏ với bộ trang phục kẻ sọc rất dễ thương.



    Cô bé lớn lên, giản dị và dễ thương như một bông hoa đồng nội, vẫn với những bộ trang phục đơn sắc, nhẹ nhàng nhưng duyên dáng lạ kì. Kiểu tóc từ bé đến lớn không thay đổi, nét đẹp ở Candy chính là vẻ tự nhiên thuần chất nhất.





    Cũng với tạp dề, nhưng Candy nhiều khi cũng phối hợp với loại váy baby, chiết ở ngay dưới ngực, trông cũng rất dễ thương. Đặc biệt cô bạn luôn có những chiếc nơ đồng màu với váy để diện cùng trông rất dễ thương!



    Kiểu trang phục này chủ yếu là phối hợp các màu nhẹ nhàng, đơn giản như xanh, trắng hoặc hồng, trắng. Không cần quá cầu kì, bởi vì phân tán màu bằng việc dùng họa tiết caro chính là cách để các Lolita đồng quê có vẻ đẹp tự nhiên. Candy thường mặc váy liền thân bên trong và thắt tạp dề ở bên ngoài, hoặc là mặc áo blouse với váy xòe đồng màu rồi thắt tạp dề khác màu.



    Có thể lớp bên trong là lớp váy lót thế này





    Đây là một trong những kiểu váy rất xưa, ngày xưa các em nữ sinh tiểu học mặc đồng phục kiểu này đó: loại váy có cạp rất cao và hai quai dây có bèo nhún vắt qua hai vái, bên dưới váy xòe, thường được mặc với áo sơ mi cổ Peter Pan hoặc cổ Đức, thắt nơ đi kèm, hoặc là áo sơ mi ren bèo nhún

    Tiểu Boong Boong - Tình yêu của tôi!
    * * *

Trang 3/9 Trang ĐầuTrang Đầu 1234567 ... Trang CuốiTrang Cuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •