kết quả từ 1 tới 2 trên 2
-
21-02-2008, 09:59 PM #1
Tham quan phim trường
- Tham gia ngày
- Jul 2007
- Bài gởi
- 4
[Short fic] Bình Minh đến muộn - move
Bình Minh đến muộn
Sumary: Bình minh vừa chớm nụ, cành hoa hướng dương yếu ớt vẫn ở đó, luôn dõi theo từng tia nắng ấm áp của buổi Bình Minh, 1 Bình Minh rực rỡ, lộng lẫy, 1 cành hướng dướng mỏng manh, liệu giữa chúng có liên hệ gì?Mời các bạn theo dõi
Pairings: Tăng Thanh Hà & Bình Minh
Status: complete ( one short )
Author: Utrang ( Chính là tui babiekute )
Designer:Heorapper ( Mod TTH )
Fic này đã pót ở TTH by Heorapper nhưng mình pót thêm 1 cái ở đây để mọi người xem & ủng hộ
---------------------------------------------------------------------
1 li cà phê đắng…………..
Tong….tong…tong…..từng giọt……từng giọt…Đôi khi cà phê phải nhấm nháp từng chút mới hiểu được hết tinh túy của nó
Đắng, nhưng kì lạ, người ta vẫn thích thưởng thức, nhất là trong 1 buổi chiều lộng gió thoảng qua mùi hương của đồng nội như thế này………..
“Hà ơi, em đang ở đâu, có biết chăng nơi này anh vẫn đang chờ đợi em, anh sẽ chờ, chờ mãi, chờ đến khi sự sống trong buổi Bình Minh vụt tắt”
Nhẹ……Thoảng qua như làn gió…mỏng manh tựa cánh hoa…Hà
Chàng trai vóc dáng cao to, lịch lãm đưa tay vén mái tóc đen mượt để lộ ra đôi mắt của mình, đôi mắt tuyệt đẹp, đôi mắt chất chứa ánh nắng lung linh sớm mai, đôi mắt của nỗi buồn…….
Nếu xét về bề ngoài, anh ko có gì để chê . Dáng người mẫu cao, sang trọng, gương mặt thanh tú với ánh nhìn xa xăm, anh như 1 bức tượng sống, 1 tuyệt tác của tạo hóa ban tặng cho con người. Nhìn thấy anh, người ta thấy lòng mình dịu lại, tràn đầy sức sống, và khi nghe tên anh, người ta chợt mỉm cười : Bình Minh.
---------------------------------------------------------------------
_Bình Minh!!! Anh có nghe em kêu ko vậy hả??
1 cô gái tóc ngắn, để hai đuôi tóc dài phía trước, phải gọi là cực kì xinh đẹp, vận chiếc váy liền thân màu vàng-vàng hoa hướng dương, đội chiếc nón vành trắng rất “nữ tính”…..đạp tung cửa phòng =.=”
“ZZZZZZZZZZ…Em làm cái gì vậy hả? Anh còn đang ngủ mà!”
_”Ngủ nè, ngủ nè” - cô ta “thượng tọa” ngay trên người chàng trai vẫn còn ngái ngủ rồi “nhún nhún“ vài cái – anh dám nói với em kiểu đó àh? Cho anh chết!
“Áh, áh áh, được rồi, được rồi, anh dậy ngay đây, xuống đi cho anh nhờ” – cậu chàng ta ko chịu nổi, “thất thanh” la lên – “em cứ thế này thì làm sao anh chịu nổi”
Cô gái bước xuống, ánh mắt long lanh:
_”Ko chịu nổi? Thế là thế nào?” – “Anh đã bảo là….”
_”Là anh sẽ luôn luôn nghe theo mọi điều em nói, được chưa? Anh luôn nhớ mà, còn bây giờ, em ra ngoài để anh thay đồ chứ?”- vừa nói anh vừa đẩy cô ra khỏi phòng-“nhanh lên nào!”
5’ sau, với tốc độ ánh sáng, chàng trai lao ra, trông khác hẳn lúc nãy, láng lẫy hẳn.
“Sao nào? Giờ chúng ta đi đâu?” – chàng trai nháy mắt với cô gái
“Y, ghê quá đi, thôi cái kiểu ấy đi, làm em rợn xương sống”
“Thôi nha, sáng giờ làm anh wê mấy bận rồi”
Chợt dáng người nhỏ nhắn lảo đảo, rơi vào lòng chàng trai
“Hà, Hà! Em có sao ko? Sao dạo này anh thấy em yếu quá, cứ hay ngất xỉu, em có bệnh gì phải ko?”
“Đâu, đâu có sao…..được sống với anh cùng các mẹ trong cô nhi viện này là em mãn nguyện lắm rồi…em làm sao mà có sao được chứ!”
“Ko được, em phải nghỉ ở nhà, để mai mình đi”
“Koooooo, em phải đi hôm nay, nhất định phải đi, cây hoa đó, em muốn xem nó có còn hay ko, vả lại phải đi cho kịp ngắm bình minh chứ”
“Em thật là, chịu em luôn, được rồi, để anh lấy cho em cái áo khoác đã, mới 4 giờ, còn lạnh lắm!”
“Ừ”
Sau đó, 2 dáng người, 2 hình hài bé nhỏ nắm tay nhau leo lên quả đồi phía sau cô nhi viện, nơi họ vẫn gọi là “Đồi mộng mơ“
“Anh àh, xem ra chúng mình đến kịp rồi, bình minh vẫn chưa lên!”
Cô gái thủ thỉ nhỏ nhẹ. Trời vẫn còn hơi âm u, đồi cỏ lặng im, ko 1 tiếng động, trải dài 1 màu xanh mượt của cỏ, chẳng có 1 thứ gì trừ cỏ ra, ko, nếu chịu khó quan sát kĩ 1 chút, bạn có thể nhận ra có 1 cành hướng dương yếu ớt vẫn đang cố ngoi lên tìm ánh mặt trời.
“Xem ra trận bão đêm qua ko làm cây hoa ấy ngã, anh nhỉ?”-“Nó vẫn cố sống chờ ánh mặt trời lên, cố sống chờ bình mình đến”
Cũng giống như em luôn chờ anh vậy, Bình Minh
“Cây hoa ấy là 1 trong những thực vật cứng cỏi nhất anh đã từng thấy, sau mỗi cơn mưa, nó đều héo rũ, anh cứ ngỡ là nó sẽ chẳng qua được đâu, nhưng ko ngờ, đến sáng hôm sau, anh lại thấy nó ngoi ngóp vươn lên”-vừa nói chàng trai dìu cô gái nằm dài xuống thảm cỏ nhung – “Nó là điều kì diệu nhất mà thiên nhiên ban tặng, cũng giống như thần linh đã ban em cho anh vậy, em ko thấy vậy sao?”
“Anh luôn nói em giống cây hoa ấy nhưng em nghĩ, em ko mạnh mẽ bằng nó đâu, em luôn phải nằm trong vòng tay che chở của anh, của ánh Bình Minh ấm áp, ko có anh, em ko biết em có thể sống trong bao lâu, 1 giây? 2 giây? Hay sẽ chết ngay khi anh vừa rời khỏi”
“Hà, hôm nay sao em lại nói kì vậy? Anh thấy dạo này em ko được bình thường, sao cứ hay nhắc đến chuyện chết chóc ?” – chàng trai khẽ cau mày – “ Em đừng nói như vậy nữa, nó cho anh linh cảm ko tốt”
“Thôi, ko có gì đâu, em nói vu vơ đấy mà, nè, hai đứa mình chuyển cành hoa ấy vào ngôi nhà tranh bỏ hoang kia nhé, em sợ đợt sau giông tố, nó ko qua nổi”
“Cũng được, đó sẽ là nơi an toàn cho nó”
An toàn? Nhưng ko được nhìn thấy Bình Minh, làm sao nó chịu nổi
Thế là hai bóng người thấp thoáng lại hì hục chuyển nhánh hoa hướng dương yếu ớt vào ngôi nhà bỏ hoang, tuy sẽ ko trụ được lâu nhưng sẽ giúp ích cho nó 1 thời gian.
Cô gái bước ra giữa khu đồi, dang tay ra, gió tự đến với cô.
Gió đến với 1 thiên thần, 1 thiên thần bất hạnh
“Anh có biết em yêu khu đồi này đến mức nào ko? Em yêu tất cả những thứ thuộc về nó, em yêu cây hoa đó, em yêu gió ở đây, em yêu thảm cỏ và em yêu cả bình minh ở đây!”
Trông cô như 1 thiên sứ, mỏng manh nhưng cũng vững chắc, nhẹ nhàng nhưng cũng nồng nhiệt.
Tà áo khẽ bay bay, chiếc nón tinh khôi của cô hạ xuống bãi cỏ
Xao Xuyến…..
Cô xoay người, 1 vòng rồi 2 vòng, trông như vũ điệu chốn thần tiên
“Là, lá la….”-miệng cô khe khẽ hát bài hát quen thuộc, bài hát cô yêu nhất, bài hát anh viết tặng cô.
Điệu múa thanh thoát, ko lấm bẩn trần tục như những giọt nước thánh ban cho khu đồi Mộng Mơ. Mọi vật bắt đầu cựa mình, nhịp nhàng theo giai điệu miên man. Có cảm giác như cô là kết tinh của những hạt sương li ti trong suốt, luôn trắng trong, cũng luôn thánh thiện, có cảm giác như cô chính là lí do để mọi vật tỉnh giấc, để mỗi buổi sáng Mặt Trời lên, để mỗi ngày Bình Minh căng tràn nhựa sống, phải, cô chính là lí do anh ở đây, Bình Minh của nắng sớm.
Chàng trai chỉ đứng ngắm nhìn cô, anh thích ngắm cô như vậy, cô là chính cô, yêu thiên nhiên và ngây thơ, trong sáng.
…………………..Anh ngắm cô hay ngắm thiên thần mỗi sáng đánh thức Mặt Trời, anh ko biết, chỉ biết tự lâu rồi, ngày nào anh cũng ra đây, nghe cô hát, ngắm cô múa, điều đó như là thói quen, như là 1 điều hiển nhiên trong cuộc sống, cũng giống như mỗi sáng có Bình Minh.
Nụ cười cô như xua tan đi mọi mây mù thuộc bóng đêm, ánh mắt lấp lánh niềm vui như đem tin vui đến, phải, và cô, chính là lí do, chính là động lực để có Bình Minh-1 Bình Minh thật sự của muôn loài, 1 Bình Minh hứng khởi, 1 Bình Minh của riêng cô
Và em chính là lí do cho sự hiện diện trên cõi đời này của anh………….Hà ơi
“Anh, nhìn kìa! Bình Minh lên rồi, Bình Minh lên rồi”
Phải Bình Minh đã đến, nhưng nó đã đến muộn
Cô nắm lấy tay anh, kéo anh ra xa để ngắm, đúng, ngắm điều kì diệu cô cho là tuyệt vời nhất, ngắm Bình Minh!
…………………Anh nói em chính là động lực để có Bình Minh mỗi sáng, anh nói em chính là lí do cho sự hiện diện của anh, vậy anh có biết rằng ko có Bình Minh, em sẽ ko tồn tại
…………………………………….Em chính là cây hoa nhỏ bé kia
………………………………………… ..Còn anh chính là Bình Minh buổi sớm, ko có Bình Minh, cây hoa ấy đã gục ngã từ lâu, cũng như em, ko có anh, em đã ko tồn tại. Những tia nắng chan hòa ấm áp của anh làm lòng em se lại, đan xen vào tâm hồn em, trộn lẫn lại và
tạo ra em : 1 Tăng Thanh Hà mà anh yêu.
“Minh nè, anh có thấy anh rất giống “nó” ko?”
“”Nó”? Nhưng “Nó” là cái gì?”
“Là đó”-Cô chỉ tay lên xa xa chân trời, 1 vầng hào quang đủ mảu nhấp nhô kéo Mặt Trời lên từ chân đồi-“Là Bình Minh”
“Có thể, vì tên anh giống nó mà!”
”Tên anh và cả anh, đều là Bình Minh của em”-cô thỏ thẻ
1 khỏang lặng, 1 phút im lặng của tâm hồn, bình yên để ngắm khung cảnh quá đẹp đẽ và quá ư là thần tiên.
……………………Phải chi thời gian ngưng đọng lại…………………
…………………Phải chi thời gian đừng tiếp tục trôi………..Phải chi…..phải chi chúng ta luôn ở bên nhau ngắm Bình Minh như thế này………….Nhưng phải chi chỉ là phải chi………….Hiện thực ko cho những thứ quá hoàn hảo tồn tại……….và đó chính là thực tại tàn khốc cho cả hai………….
“Hà, anh phải đi”
“…….Em hiểu…”
1 giây ngỡ ngàng
“Làm sao em biết…?”
“Em ko biết anh đi đâu nhưng em tin là phải có lúc anh phải rời xa em, để xây dựng cuộc sống của riêng anh”
“…..Em…..Anh xin lỗi……”
…………………Nếu như xin lỗi có thể níu giữ em trở lại, anh sẽ ko tiếc cuộc đời dành trọn xin lỗi em
“Ko sao, em đã biết có ngày này, anh ko thể nào cứ ở bên cạnh em mãi, em cũng phải học cách sống tự lập, anh yên tâm, em sẽ sống tốt, vững vàng & ko lùi bước, giống như cây hoa kia, em sẽ vẫn luôn chờ anh, Bình Minh của em!”
Anh ko biết nói gì nữa, chỉ ôm cô vào lòng, siết chặt cô
………………….Nếu ghì chặt em có thể níu em trở lại, anh nguyện cả đời ôm trọn tấm thân em………..
“Anh sẽ trở về, nhất định, nhất định sẽ như thế, anh sẽ ko đến muộn, hãy chờ anh, Hà nhé! Bình Minh nhất định sẽ ko muộn, nhất định!”
………………………………………Nhưn g hôm nay, Bình Minh lên muộn
……………………………..Muộn……… …………..Ko kịp rồi………………..Hà ơi….
………………..Chờ anh…………….
--------------------------------------------------------thay đổi nội dung bởi: Witch_Fye, 11-03-2010 lúc 12:03 PM
-
21-02-2008, 10:09 PM #2
Tham quan phim trường
- Tham gia ngày
- Jul 2007
- Bài gởi
- 4
--------------------------------------------------------
…………Đắng nhưng lại ngọt, ngọt nhưng lại đắng, 2 hương vị, 2 cách sống, 2 cách nhìn đời, thử hỏi chúng có gì khác nhau 1 khi tình yêu đã đơm hoa kết trái………
“Anh yêu em, em yêu anh nhưng đời ko cho phép chúng ta, anh còn có thể làm gì đây.
…………Thanh Hà, tên em nghe tựa như làn gió, thoảng qua trong đời anh rồi biến mất, vắng em, đời anh chẳng còn nghĩa lí, vắng em Bình Minh ko như xưa………….”
Chàng thanh niên ngồi im như tượng, anh ta nhìn về phía xa xa chân đồi, mong chờ 1 điều gì đó thật kì diệu sẽ xảy ra, cứu anh và cô khỏi bi kịch, 1 lần nữa ban ơn cho linh hồn anh.
Anh đã đi & để cô ở lại, anh biết cõi lòng cô tan nát nhưng cô vẫn để anh đi, cô ko muốn làm gánh nặng cho anh, cô luôn luôn như vậy, thấu hiểu rõ tâm can người khác.
Ngày đó, anh đang du học & làm việc cho 1 công ty đào tạo tài năng âm nhạc trẻ ở Úc, anh được đánh giá rất cao, ban lãnh đạo muốn anh ở lại định cư tại Úc để tiếp tục sự nghiệp nhưng anh từ chối vì anh vẫn còn lời hứa với người xưa rằng nhất định anh sẽ quay trở lại. Đột nhiên độ 1 tuần sau đó, anh mất liên lạc với cô, thư hay điện thoại đều ko nhận được. Và anh hầu như phát điên khi hay tin dữ rằng cô bị 1 căn bệnh nan y & đã chuyển đi 1 vùng hẻo lánh ko ai biết để chữa trị, căn bệnh đó được phát hiện đã có từ 3,4 tháng trước, tức là khi anh còn ở bên cô.
Khỏang thời gian đó dường như là lối mòn tốt tăm nhất trong đời 1 tài năng âm nhạc trẻ, 1 thanh niên đầy sức xuân. Anh tìm, anh tìm, tìm ko biết đã bao lâu kể từ ngày cô rời khỏi anh, cuộc đời anh như bị cuốn vào xoáy lốc tối tăm nhất, ánh sáng hi vọng cuối cùng cũng vụt tắt. Và rồi sự thật tàn khốc đã bắt đầu khi người ta phát hiện anh ko còn có khả năng hát được nữa, sự nghiệp của anh coi như chấm dứt.
Rồi người ta chỉ còn biết tặc lưỡi tiếc nuối khi mọi phương pháp y học đã bó tay, anh trở về với quê hương, 1 lần và mãi mãi.
Chư thần ơi, người đã cướp đi thiên thần ánh sáng của cuộc đời con, giờ người đã vui chưa, hẳn giờ người hả dạ lắm khi thấy con như thế này.
Tuy anh quay về nhưng ko sống tại cô nhi viện nữa, anh cho rằng nơi đó chất chứa quá nhiều kỉ niệm của anh & cô. Anh bất chấp mọi khó khăn vươn lên trong cuộc sống chỉ để được chờ và được quyền hi vọng. Hi vọng 1 ngày nào đó, cơn gió mang tên Thanh Hà yêu dấu sẽ lỡ bước tìm về với anh mặc dù mọi người cố gắng thuyết phục anh rằng cô ấy hẳn ko còn nữa vì đã qua tận nhiều năm mà căn bệnh cô mắc phải là nan y.
……………….Người ta nói gì cũng mặc, chỉ cần anh yêu em………..
Đến nay đã 5 năm rồi, cô vẫn ko trở lại, nhưng anh vẫn đợi, đợi mãi
……………….Hà ơi, Bình Minh vẫn luôn đợi em, chỉ cần em nhìn ra cửa sổ, em sẽ thấy Bình Minh vẫn bên em…………..
Chợt lại mưa rả rích, cơn mưa to & khác lạ, như báo trước 1 kết thúc buồn….
“Mưa rồi sao? Phải về lại cô nhi viện thôi!”- Anh thầm nghĩ.
Đêm hôm đó, anh ko ngủ được. Cái linh cảm kì lạ cứ thúc giục anh làm gì đó trước khi quá muộn nhưng anh ko biết, anh phải làm chính xác những gì. Cứ mỗi lần nhắm mắt lại, hình cảnh cô lại hiện lên, nhưng ko phải là hình ảnh cưới rạng rỡ, là hình ảnh 1 Tăng Thanh Hà yếu ớt gọi tên anh. Anh chỉ chợp mắt mấy lần rồi tỉnh hẳn, bước ra ngoài cửa trước. Mưa vẫn rả rích rơi, rơi như chưa từng bao giờ được rơi, rơi để níu kéo….
………..Tại sao mưa lại rơi? Tại sao mưa phải rơi? Nó gợi anh nhớ, nhớ da diết về hình ảnh người con gái khi xưa……………….
“Minh àh, còn sớm quá, con ra đây làm gì?”
“Àh, chào mẹ, mẹ Đức Hồng Quân, mẹ ko ngủ ra đây làm gì mà sớm quá”
“Câu đó mẹ hỏi con mà?”
“Dạ, con ko ngủ được thưa mẹ”
“Chậc, Minh àh, đôi khi nên để những thứ gì xưa cũ qua đi để tiếp tục sống, cô ấy đã về với Chúa rồi, con ko nên nuối tiếc mãi làm gì”
“Cô ấy chưa chết, thưa mẹ!” - Ánh mắt anh sắc lại, cương nghị và hết sức nghiêm túc – “Cô ấy vẫn còn đâu đây và con biết chắc là như vậy!”
1 tiếng thở dài
“Mẹ hết nói nổi con rồi” – “ Thôi, con thích sao thì tùy “
1 khỏang lặng
“Đêm nay mưa ko to mà kéo dài, ko biết sau cơn mưa, mấy cái cây sau vườn của ta có còn tốt ko nữa?”
1 suy nghĩ chạy vụt qua đầu anh “Phải rồi, mưa to như vậy, cây hoa ấy, cây hoa ấy ko biết có làm sao ko?”
Anh phải lên xem sao mới được
……Hoa hướng dương chính là em, em chính là hoa hướng dương…..
Anh tức tốc chạy ngay lên đồi, khu đồi mộng mơ ấy, và hính như trời đang dần dần tạnh mưa theo mỗi bước chân của anh.
………………………Trời vẫn còn thương anh & em sao? Hay ông đang đùa cợt với chúng tôi…………………….
Anh đến nơi cũng là lúc trời tạnh mưa hẳn, và kia kìa, Bình Minh đang lên, anh liếc mắt sang ngôi nhà hoang – nơi trú ngụ của cây hoa ấy – thì bắt gặp 1 cảnh tượng lạ kì.
Ngôi nhà đã đổ nát, 1 đống gỗ, bụi mịt mờ nhưng thẳm sâu trong đó, ngoi lên từ dưới đống đổ nát, 1 cây hoa hướng dương đang ngoi lên về phía Mặt Trời, về phía Bình Minh đang lên.
“Có lẽ hôm nay Bình Minh lên hơi muộn” – đã 5 giờ hơn gần 6 giờ rồi “- Anh nghĩ
Rồi mọi suy nghĩ của anh dường như bị ngưng trệ hoàn toàn, cây hoa yếu ớt cố rướn lên đón lấy tia nắng đầu tiên của Bình Minh.
Và vào khoảng khắc tia nắng đầu tiên chợt giao hòa trên cánh hoa hướng dương bé nhỏ ấy, mọi thứ xung quanh dường như ngưng đọng, chỉ còn lại Bình Minh & cành hoa nhỏ, anh cảm thấy như mắt mình gần như loá lên bởi ánh sáng diệu kì mà cây hoa yếu ớt ấy tạo ra trước tia nắng ấm. Đó dường như là điều kì diệu, 1 phép nhiệm màu xảy ra với nhành hoa hướng dương đã từng mong manh, yếu đuối, đó chính là sức mạnh của tình yêu, tình yêu ánh sáng Mặt Trời, tình yêu Bình Minh mỗi sớm
……………….Và đó chính là lí do để cây hoa tồn tại cho đến ngày nay…..
…………………………….Mọi mong ước của nhành hoa đã thành hiện thực………..Bao ngày tháng tù túng trong ngôi nhà mục nát đó…….Giờ đây, cuối cùng nhành hoa đã chờ được Bình Minh lên……………….Và mọi thứ đã đến lúc theo tạo luật tự nhiên……
Mọi vật xung quanh bắt đầu như 1 thước phim chiếu chậm. Vẫn ánh nắng đó, vẫn 1 Bình Minh, nhưng cây hoa đang gục ngã, từ tốn, chậm rãi nhưng cũng nhanh chóng đổ gục. Anh ko còn nghĩ gì được nữa, chỉ biết nhìn nhành hoa yếu ớt, tàn tạ hạ mình xuống bãi cỏ mà ko thể chạy lại, đỡ nó lên, truyền cho nó sức sống, anh như chết đứng, cái chết lần thứ hai…..Anh bật ra tiếng thét:
“KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG……”
Khi cây hoa đã hoàn toàn ngà quỵ, anh mới nhận ra sự thật đau đớn đó. Cây hoa chỉ sống để chờ gặp được Bình Minh 1 lần cuối cùng rồi ra đi, cũng giống như cô vậy, Thanh Hà của anh!
Anh tiến đến gần, ôm ấp, nâng niu cành hoa héo rũ trong tay. Anh cười. Hà ơi, cuối cùng chúng ta đã gặp nhau, cuối cùng em đã đợi được anh.
…………Cười…..lại cười……cười & khóc, đôi khi tự hỏi chúng có khác nhau?
………..Lạnh toát…..có nước rơi trên cánh hoa………nước mắt…….hay mưa thủy tinh?
------memories-----
“Anh àh, người ta nói mưa thủy tinh chỉ rơi vào những dịp đặc biệt, nó là những hạt mưa hoàn toàn trong suốt và lấp lánh, lấp lánh, nó ko rơi nhiều, 1 lần chỉ rơi 1 hạt thôi, vì vậy nó hiếm lắm, ko biết chúng mình có cơ hội ngắm mưa thủy tinh ko nhỉ?”
------end memories-----
Vì em, mưa thủy tinh đã rơi rồi đó, em có thấy ko, Hà ơi!
Anh vuốt ve từng cánh hoa mịn màng.
Mịn màng giống như làn da em
Anh nâng niu nó, ôm nó vào lòng
Thủ thỉ với nó chỉ những điều mà em mới hiểu
Anh thả nó ra, giữa bầu trời rộng thênh thang.
Hãy bay đi, hãy là gió, bay tự do………..
Nhành hoa được gió nâng lên, nhẹ nhàng, thoải mái & thanh thản.
………………………………………… ………………….
………………………………………… ..
…………………………………..
…………………………………….”La la la…”………………………”Nè, đến đây với em đi, lẹ lên nào!”…………………………”Em sẽ chờ anh!”……EM SẼ CHỜ ANH…………………..
EM SẼ CHỜ ANHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH
Tại sao? Tại sao? TẠI SAO?.....................
“Bình Minh, là em đây!”-1 giọng nói cất lên, 1 giọng nói vương vấn, ẩn sâu trong làn gió – “ Anh có nhận ra em ko”
Anh ngẩng lên………..Ko có gì…..Ko đúng, anh nhắm mắt lại, cảm nhận,….
1 hình hài quen thuộc, 1 bóng hình anh đã đi tìm quá lâu………..Vẫn là em, em vẫn ở đó, chạy nhảy, ca hát & nô đùa trên cỏ
...........Vẫn nụ cười đó, nụ cười có thể làm tan chảy mọi trái tim băng giá, vẫn tiếng hát trong veo, vẫn cách nhảy múa nghịch ngợm đó…..
Hà ơi, em đó sao? Có phải là em ko?
.........Hình bóng ấy quay lại, mong manh, yếu ớt nhưng ánh mắt đầy cương nghị……….
Trông em như tinh hoa của những vì sao, lấp lánh, lóng lánh, em đứng đó, ngay trước mắt anh nhưng lại ko thể với đến……Em như 1 thứ đồ giờ đây quá xa xỉ với anh….Cái dục vọng khao khát được ôm lấy thân hình nhỏ bé ấy cùng lí trí đang dằng xé mãi trong thâm tâm anh
……………Anh sợ, anh sợ lắm, anh sợ khi anh chạm đến, em sẽ lại biến mất 1 lần nữa, anh ko đủ dũng cảm để có thể chết 1 lần nữa….
“Minh àh, đến lúc em phải đi rồi, anh hãy sống tốt nhé, tạm biệt anh, 1 lần nữa cảm ơn & xin lỗi anh vì em đã yêu anh, Bình Minh của em”- lời nói nghe xa mà lại rất gần.
Hình bóng ấy tiến đến gần anh, đặt tay lên vuốt ve gương mặt của anh, rồi hôn anh.
……………….Nụ hôn ướt lệ…..lệ của ai? Có ai hay?
…………………Nụ hôn như 1 liều thuốc cho anh……sau tất cả những gì đã trải qua
……………….Nụ hôn như lời tạm biệt cuối cùng của bến bờ bình yêu dành cho anh…….
Phải, kết thúc rồi, tất cả…..kết thúc rồi…………..Hình hải bé nhỏ…..Hà của anh, em đã đi rồi…
“Là lá lá…”-1 giọng nam trầm hát lại bài hát quen thuộc giữa trời mưa –“ La là la…Hãy xem như anh hát bài này đưa tiễn em, thiên thần của anh! Anh sẽ mãi mãi ko quên em!”
………………………………………… ………………………………………… ……………
………………………………………… …………………….
………………………………………… …
……………………
Tại 1 phòng bệnh, 1 cô gái vừa lìa đời, điều kì lạ là cô gái đó đã cố gắng gượng sống gần 5 năm sau khi căn bệnh hiểm nghèo của cô được phát hiện. Các cô y tá nói rằng mỗi sáng cô ấy tuy rất yếu nhưng vẫn cố ngồi dậy ngắm Bình Minh. Và đúng ngày cô lìa đời, người ta nghe thấy những lời cuối cùng của cô cùng nụ cười mãn nguyện trên môi sau khi trút hơi thở cuối cùng
“Hôm….nay…..giống như hôm đó……………………Bình…Minh……đ n…..muộn” -------
Sáng hôm sau, sau khi trải qua 1 đêm bão bùng, 1 điều kì diệu đã xảy ra, vào lúc Bình Minh lên, 1 cây hoa hướng dương nhỏ đã nhú mầm bên cạnh đống đổ nát trên đồi Mộng Mơ……………………….
---End----
Thanks for reading
thay đổi nội dung bởi: HHND, 11-11-2008 lúc 08:04 AM
Thread Information
Users Browsing this Thread
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)







Đánh Dấu