kết quả từ 1 tới 1 trên 1
-
25-02-2008, 01:41 PM #1
Tham quan phim trường
- Tham gia ngày
- Aug 2007
- Bài gởi
- 17
[Fic dịch - One-shot] Last Breath - Hơi thở cuối - move
Hồi nãy Y tình cờ đọc được fic này bên winglin , Y rất thích fic này nên đã mạo muội dịch ra tiếng việt để chia sẻ cùng các fán của Rainie cũng như Arron.
Last Breath - Hơi Thở Cuối
Tác giả:AsianSensation@winglin.net
http://www.winglin.net/fanfic/lb/
Dịch giả : Yme
Thể loại:Tình cảm buồn
Casting: Arron , Rainie , Jiro
Trong cuộc sống của cô luôn được vây quanh với sự hiện diện của anh.
Cô giữ hơi thở cuối để có thể ở bên anh.
Cô chờ cả cuộc đời để được nằm trong vòng tay anh.
Nhưng anh không bao giờ quay về. Anh không bao giờ ôm cô trong vòng tay
o0o0o0o0o0o0o
Bầu trời ở ngoài luôn luôn đẹp và nắng mãi mãi. Nhưng người ngắm nó đã thay đổi. Nhớ lại hồi Rainie còn nhỏ , cô bé đáng yêu và trong sáng , cô không tránh khỏi tiếng thở dài. Cuộc sống của cô bây giờ đã hạn chế. Nhưng trong thế giới này cô vẫn không có gì. Cô vẫn mong ước được gặp lại anh. Arron.!
-- Arron , Khi chúng ta lớn lên , mình sẽ kết hôn , và có thiệt nhiều con cái giống y hệt như anh và em nha? -- Cô bé hỏi và quay sang cậu bé nằm kế bên cô trên thảm cỏ xanh. Ánh nắng trên đầu hé nở nụ cười với hai người khi cậu bé khẽ nắm tay cô bé , họ cùng nhìn mây trôi.
-- Đương nhiên rồi , nhưng mà anh không chắc rằng anh muốn con chúng ta giống y chang chúng ta , anh cảm thẩy không ổn tí nào. Anh không muốn khi con đi theo anh , người ta cứ ngỡ là anh em xinh đôi. -- Arron rùng mình, trong khi đó cô bé cười vui.
-- Có gì đáng cười đâu? -- Arron hỏi và anh liếc mắt nhìn cô bé , ánh nắng chói chang đàng sau cô bé
-- Con chúng ta sẽ giống chúng ta khi mình về già chứ. Ngớ ngẩn không à -- Cô bé lại cười rúc rích. Tận hưởng vẻ mặt dễ thương của Arron.
-- Ồ !
-- Arron , em yêu anh -- Cô bé xoay người nằm nghiêng , quàng cánh tay nhỏ bé qua thân hình gầy của Arron. Arron thoáng mắc cử trước khi quay sang nhìn và ôm cô bé vào lòng.
-- Anh cũng vậy.
Rainie bước lại bên giường. Căn nhà im lặng. Từ khi anh bỏ cô ra đi. Rainie luôn luôn bỏ rơi chính mình , giữ lại những gì tốt nhất cho anh. Tiếng động là điều khó nghe thấy trong căn nhà cô. Cô không có con và không hề lấy chồng. Cô luôn độc thân và chờ sự trở lại của anh
-- Arron ! Anh có biết hôm nay là ngày gì không? -- Cô bé hỏi khi đưa tay giữ bím tóc và khẽ nhảy lại bên Arron. Arron ngước nhìn cô một cách thản nhiên.
-- Đừng nói em là anh quên rồi nha ! -- Cô bé chẩu môi khi ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh.
Arron nhìn quanh phòng , anh đợi thầy giáo lên lớp và đứng trên bảng , nhưng thầy giáo chưa tới. Thở dài , anh quay trở lại với Rainie
-- Hôm nay là ngày gì vậy? -- Arron hỏi biết rằng sẽ bị rầy la khi không biết cô bé muốn nói gì.
-- Arron , làm sao anh có thể quên chứ? Là sinh nhật thứ 14 của em mà ! -- Cô bé nói trong giọng hờn giận
-- Anh biết em khi mình lên 4 , vậy mà anh không nhớ ngày nào sinh nhật em. Anh thật vô tâm ! -- Cô bé le lưỡi và quay lưng lại.
Arron mỉm cười. Anh thích nhìn thấy Rainie giận hờn , Cô bé trong thật dễ thương. Anh luôn sẵn sàng cho sinh nhật của cô. Anh biết sinh nhật cô bé trong tháng này nên đã mua sẵn quà cho cô bé , anh đang dấu dưới bàn học. Chỉ chờ cô bé nói với anh là sinh nhật cô thì anh sẽ đưa cho cô. Anh rất thông minh.
-- Anh đâu có quên sinh nhật em đâu. Nếu anh đã quên thì làm sao có quà cho em chứ . -- Rainie quay phắt người lại , vẻ bất ngờ hiện rõ trên khuôn mặt cô.
-- Thật hả? -- Cô hỏi với vẻ bất ngờ
-- Yup ! -- Anh lôi cái hộp dưới bàn ra
-- Mở ra đi !
Nheo mắt , Rainie cầm món quà trên tay anh , cô bé vui vẻ mở quà. Mắt anh sáng rỡ khi cô bé mỉm cười nhìn thấy sợi dây truyền màu bạc bên trong
-- Đẹp quá -- Cô bé vui mừng cố gắng đeo sợi dây vào cổ. Arron cười chiến thắng và anh giúp cô bé đeo sợi dây.
-- Anh đã lấy nó từ Jiro , anh ta dành dụm để mua cho bạn gái , và anh đã ăn cắp. Anh có giỏi không? -- Vẻ mặt Rainie xìu xuống.
-- Anh nói chơi thôi mà , Jiro không có thương bạn gái anh ta tới độ mua cho cô ta thứ này đâu. Anh phải tốn thời gian 6 tháng dọn dẹp, lau chùi nhà vệ sinh và đổ rác đó. -- Vỗ nhẹ đầu Rainie và anh mỉm cười.
Rainie đưa tay mân mê sợi dây nơi cổ tay cô. Sợi dây bây giờ không vừa cổ cô nữa. Sợi dây giờ đây đã bạc màu , nhưng cô không bao giờ vứt bỏ nó. Cô đặt mình xuống giường.
Sức khoẻ của cô đã khác khi xưa. Cô rất yếu trong người , và cô biết cô không còn nhiều thời gian nữa. Sau 60 năm mong mỏi sự trở lại của anh , dù cô biết rằng chỉ là vô vọng , nhưng cô vẫn đợi , vẫn chờ.
Đôi mắt của Rainie đã mệt mỏi , cô muốn dưỡng thần. Sợ hãi luôn đi chung với cô vào giấc ngủ. Cô sợ một khi cô nhắm mắt lại thì sẽ không bao giờ thức giậy nữa. Cô vẫn muốn dùng hơi thở sau cùng để được nằm trong vòng tay của anh , không muốn ra đi lẻ loi.
-- Khi anh trở về Anh sẽ cưới em. -- Arron hứa với cô bé và cầm tay cô. Cô bé đã lau khô những giọt nước mắt nhưng vẫn còn ướt đẫm lệ. Cô mong muốn được giữ anh lại và không bao giờ lìa xa anh.
-- Anh hứa với em -- Anh ôm cô sát vào lòng. Anh cũng không muốn rời bỏ cô vì sợ khi anh quay lại cô sẽ không chờ anh nữa.
-- Tại sao anh phải đi Mỹ -- Câu hỏi này cô bé đã hỏi lần thừ 15 rồi.
-- Em sẽ kiếm thầy giáo giỏi nhất để dậy cho anh chở thành bác sĩ -- Cô bé thuyết phục anh mặc dù biết rằng anh sẽ không đồng ý.
-- Anh biết em muốn anh ở lại, nhưng chỉ mất một thời gian ngắn thôi mà.
-- 8 năm mà anh nói ngắn à?! Em sẽ 26 tuổi khi anh quay về. Em sẽ già đi. -- Cô bé than thở. Arron mỉm cười vì vẻ trẻ con của cô bé. Anh khẽ nhéo má cô và để cô vùi má vào bàn tay anh.
-- Cho dù anh có làm gì đi nữa. Nhớ quay về nha -- Lần này cô bé nghiêm chỉnh , cô khẽ hôn lên đầu ngón tay anh.
-- Xin tất cả hành khách chuyến bay A556E tới cổng số 56. Lời gọi cuối cùng cho hành khách chuyến bay A556E -- Giọng cô gái trên loa nói lớn.
Arron khẽ hôn lên trán cô bé :
-- Anh luôn mãi yêu em. Anh sẽ quay lại trong thời gian ngắn -- Cô bé gật đầu , cô không nói được lời nào vì cô biết rằng khi cô nói thì cô sẽ không cầm được nước mắt. Đó là điều mong muốn vì cô không muốn anh nhìn thấy cô khóc trước khi anh đi
-- Ngoan nha! Đừng bỏ anh mà đi theo người khác nha ! Anh nhờ Jiro coi chừng em , có gì thì em cứ nói với anh ấy -- Cô bé gật đầu và cúi xuống , vì cô không muốn anh nhìn thấy cô khóc
-- YÊU EM -- Tay anh rời khỏi tay cô bé , anh bỏ cô bé đứng nơi cổng vào. Cô không biết anh có quay lại nhìn cô không vì cô đã ngã quỵ xuống đất trong nước mắt.
-- Em cũng yêu anh -- Cô bày tỏ , bây giờ anh đã đi , cô có thể khóc thoả thích. Cô khóc mãi , khóc mãi khóc cho tới khi mọi hành khách đã lên máy bay , khóc cho tới khi mặt trời biến mất trên bầu trời. Để nhường cho bóng tối.
Rainie nhận ra hơi thở của mình đã yếu dần và chậm chạp. Mặc dù cô cố gắng chống cự không nhắm mắt , nhưng nó đã chế ngự cô. Và đó , cô nằm đó chờ đối diện với cái chết. Khuôn mặt anh , khuôn mặt cô thương mến hiện mãi trong tâm trí cô. Khuôn mặt anh bây giờ chỉ còn mờ ảo trong trí óc cô.
Hơi thở của cô đã yếu ớt. Trong chốc lát chỉ còn lại một chút hơi từ mũi cô cho biết rằng cô vẫn còn sống vẫn còn chờ đợi.
Tháng 2 ngày 12 , 1947
Rainie sẽ mãi nhớ ngày này. Arron đã gọi cho cô biết anh sẽ về. Cô vui rộn ràng trong lòng. Cô chuẩn bị tốt nhất , làm bữa ăn tốt nhất mà cô có thể.
Còn 3 tiếng nữa là cô có thể đoàn tụ cùng Arron. Ngồi đó , cô nhìn đồng hồ. Thời gian trôi qua thật là chậm đối với cô. Nhưng cô vẫn kiên nhẫn. Không khí trong bếp im lặng giờ lại im lặng hơn nữa khi cô biết cuộc sống của cô sẽ có anh.
1 tiếng , 2 tiếng , 3 tiếng. Cuối cùng cũng đã tới giờ. Anh sẽ về tới bất cứ lúc nào. 4 tiếng , 5 tiếng , 6 tiếng. Cô đi tới đi lui trong nhà , nhìn ra cửa sổ liên tục.
-- Sao anh còn chưa về tới? -- Cô nghĩ , và cô bất đầu lo lắng
-- Anh nói 8 giờ sẽ về tới mà , bây giờ đã 11 giờ rồi -- Lắc đầu rũ bỏ những ý nghĩ anh không muốn qua nhà cô . Cô quyết định cho rằng chuyến máy bay của anh bị trì hoãn.
Ngồi trong phòng khách, cô tiếp tục nhìn ra cửa sổ chờ anh. Nhưng vẫn không thấy bóng anh. Ngày qua ngày cô vẫn không nhận được cú điện thoại nào. Mặc dù cô đã đi hỏi bạn bè có thấy anh về không , nhưng họ đều trả lời không thấy.
Cô vẫn không bỏ cuộc , cô biết sẽ đợi anh vĩnh viễn. Cô sẽ lấy anh , và sẽ có con cùng anh. Và họ sẽ sống chung. Cô biết cô muốn dùng tất cả hơi thở cuối để sống cùng anh.
Sau 2 năm , cô đã khép cửa trái tim mình. Jiro, người cô lương tựa mong cô quên đi Arron. Bạn bè cô mong cô quen người khác , nhưng cô chỉ muốn Arron. Anh đã hứa với cô anh sẽ quay về , và cô đã đợi. Đợi cái ngày anh quay về với cô.
Người Rainie mềm rũ. Cô vẫn nằm đó. Không cử động. Cô đã tắt thở. Bao ngày đã qua từ ngày cô ra đi. Không một ai biết đến. Cho đến 2 tuần sau khi cô ra đi , thì có người tìm ra cô. Không một ai quen biết cô. Và cũng không một ai đến dự tang lễ của cô.
Đó , cô nằm đó trong nghĩa trang rất lớn , chỉ vỏn vẹn 3 hàng chữ trên bia mộ cô.
Rainie Yang
4-1-1921 --- 20-7-2008
RIP
Có người đi ngang qua và ngỡ ngàng khi thấy không chỉ riêng bia mộ cô không có mong ước hoặc lời nói sau cùng vì bia mộ kế bên cũng trống không. Cũng chỉ vỏn vẹn 3 hàng chữ
Arron Yan
20-11-1920 -- 12-2-1947
RIP
Tác giả :AsianSensation@winglin.net http://www.winglin.net/fanfic/lb/
Dịch giả : Yme
thay đổi nội dung bởi: ♥ [Ralo].kUy ♥, 25-02-2008 lúc 06:56 PM
Cam sành lột vỏ còn chua
Thấy anh còn bé em cua để dành
Thread Information
Users Browsing this Thread
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)







Đánh Dấu