Login now! Register Now!
Forgot Password?    The Facebook Platform
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!

View Poll Results: Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Voters
19. Bạn không được quyền bỏ phiếu trong chủ đề này
  • 5 điểm

    12 63.16%
  • 4 điểm

    2 10.53%
  • 3 điểm

    1 5.26%
  • 2 điểm

    3 15.79%
  • 1 điểm

    1 5.26%
Trang 1/2 12 Trang CuốiTrang Cuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 19
  1. #1
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Địa chỉ
    bí mật
    Bài gởi
    589

    Mặc Định Võ Lâm Ngoại Sử version 2000: Báo thù hay thứ tha ?

    Võ lâm ngoại sử

    (bài viết có sử dụng hình ảnh từ box [2001]Võ Lâm Ngoại Sử và trang web haibing.com

    Tên gốc: Võ lâm ngoại sử
    Nguyên tác: Cổ Long
    Biên kịch: Trương Kiến Hoa
    Giám chế: Phạm Tiểu Thiên
    Đạo diễn: Mộng Kế, Vương Dĩ
    Sản xuất: Công ty trách nhiệm hữu hạn cổ phần văn hóa khoa kỹ Phúc Nạp Tô Châu (Trung Quốc)
    Phát hành: năm 2001
    Số tâp:40
    Diễn viên chính:
    Huỳnh Hải Băng
    Trương Diễm Diễm
    Vương Diễm
    Vương Kiến Tân
    Trác Phàm
    Chu Hoành Gia
    Sử Khả
    Nhạc Diệu Lợi
    Đới Xuân Vinh
    Nội dung:
    Trong bữa tiệc sinh nhật của đệ nhất phú gia Châu Phú Quý, người nhà họ Châu nhận được một tấm thiếp đòi cầu thân với một người phụ nữ hiện đang sống trong nhà này. Châu Phú Quý lo sợ cho cô con gái duy nhất của mình là Châu Thất Thất, liền nhờ Thẩm Lãng là một thiếu hiệp tài trí đứng ra giúp đỡ. Thẩm Lãng và tiểu thư Thất Thất yêu nhau. Nhưng liên tiếp nhiều chuyện xảy ra, hé lộ những bằng chứng về thân phận thật sự của Thất Thất, rằng cha ruột của cô không phải là Châu Phú Quý mà là Khoái Hoạt Vương, kẻ đứng đằng sau tấm thiếp đòi cầu thân và cũng chính là kẻ thủ ác đã thảm sát gia môn của Thẩm Lãng khi xưa. Đối mặt với tình yêu và thù hận, Thẩm Lãng đã chọn giải pháp tha thứ để tất cả được vẹn toàn.
    Mức độ thành công:
    So với nguyên tác, phim đưa ra những thay đổi có thể nói là khá chóng mặt: Thất Thất trở thành con gái của Sài Ngọc Quan thay cho Phi Phi; Hùng Miêu Nhi thì đi nhận Khoái Hoạt Vương làm nghĩa phụ; nhân vật Kim Vô Vọng đại diện cho 1 trong 3 tuyến nhân vật thuộc trục quan hệ các nhân vật tiêu biểu hay xuất hiện trong tác phẩm Cổ Long bị cắt bỏ, đồng thời lại thêm vào vài nhân vật mới như Lý Mỵ Nương hay Tống Ly nhằm khắc họa sâu thông điệp phim muốn đề cập. Do kịch bản được chỉnh sửa sai khác đến hơn 70% so với nguyên tác nên bộ phim phải hứng chịu rất nhiều sự chỉ trích của độc giả trung thành với tiểu thuyết của Cổ Long. Tuy nhiên ở khía cạnh khác, bộ phim lại được đông đảo khán giả trẻ nồng nhiệt đón nhận và hiện nay, sau tám năm ra đời, phim vẫn còn thu hút sự bàn luận sôi nổi của người hâm mộ trên các diễn đàn ở khắp nơi. Bản thân mình cũng thích phim hơn nguyên tác của truyện. Trong nguyên tác, xét về mặt thủ pháp xây dựng nhân vật, tác giả Cổ Long đã rất thành công khi dựng nên những mẫu nhân vật đa diện và mang nội tâm phức tạp. Tuy nhiên, các nhân vật ấy thường sa đà vào chuyện báo thù và xem báo thù như mục tiêu lớn nhất trong đời để đeo đuổi. Còn trong phim, tuy các nhân vật đã bị chỉnh sửa, cắt gọt các góc cạnh đa diện và phức tạp trong tính cách đến mức có nhân vật trở thành đơn thuần và bị đánh giá là "hạ giá" so với truyện, nhưng những nhân vật đó lại hướng đến mục đích thứ tha, tạo cho bộ phim tính nhân văn cao. Và theo mình bộ phim với những tình tiết liên hoàn, mạch lạc và gay cấn vẫn có nội dung hấp dẫn không thua gì truyện.
    Diễn viên và nhân vật
    Đầu tiên là nhân vật Thẩm Lãng.



    Là con trai của đại hiệp Thẩm Thiên Quân, gia môn bị thảm sát, Thẩm Lãng may mắn trốn thoát và phiêu bạt giang hồ. Mối tình đầu của Thẩm Lãng với Bạch Phi Phi nhanh chóng tan vỡ vì hiểu lầm và quan trọng hơn là họ không cùng chung một lý tưởng sống như nhau. Anh yêu Châu Thất Thất nhưng lại khám phá ra cô chính là con gái kẻ thù.
    Huỳnh Hải Băng vào vai khá thoải mái. Tạo hình nhân vật với mái tóc dài và bộ áo đen của Thẩm Lãng nếu mình nhớ không lầm thì là sự mở hàng cho một "trào lưu thời trang" mà sau đó các nhân vật võ hiệp đua nhau bắt chước (nhân vật do Tô Hữu Bằng đóng trong "Kỳ tài Trương Tam Phong" nè, nhân vật do Nhiếp Viễn thể hiện trong phim "Thiện nữ u hồn" nè, nhân vật do Nhậm Tuyền thể hiện trong phim "Điệp Cốc quần anh" nè, còn nhân vật do Triệu Hồng Phi thủ diễn trong "Phụng Tại giang hồ" nữa... đều mặc bộ đồ đen và để kiểu tóc dài na ná như nhân vật Thẩm Lãng).
    So với nguyên tác, vai Thẩm Lãng còn giữ lại được khá nhiều nét cơ bản: sự thông minh, bản lĩnh, khả năng đoán trước tình huống, trình độ võ công... Về diễn xuất, Huỳnh Hải Băng thể hiện rất tốt phong thái ung dung, tự tại của nhân vật, thêm một chút lạc quan yêu đời, hay đùa giỡn. Anh cũng lột tả rất rõ nét thông minh, mưu trí của nhân vật nhờ vào khuôn mặt sáng và nụ cười rất tươi của mình. Theo như nhận xét của khán giả, cho đến nay vai Thẩm Lãng vẫn là vai diễn cổ trang đáng nhớ nhất của Huỳnh Hải Băng. Còn riêng với mình, điểm mình thích nhất ở nhân vật này là sự trân trọng mạng sống con người và bản tính độ lượng, vị tha cùng sự tỉnh táo không để bản thân sa đà vào sự hận thù giết chóc.
    Xem phim và theo dõi trên nhiều diễn đàn lúc trước đây, mình nhận thấy rất nhiều khán giả băn khoăn mãi về chuyện Thẩm Lãng yêu Thất Thất hay Phi Phi hơn. Mình cho rằng Thất Thất mới thực sự là tình yêu của Thẩm Lãng, còn đối với Phi Phi, chỉ là sự ngộ nhận về cái được gọi là "hình như yêu". (vấn đề này mình sẽ có bài viết riêng và post sau)

    Vương Diễm và vai Bạch Phi Phi



    Là một cô nhi, Phi Phi được Cung chủ U Linh Cung Bạch Tịnh mang về nuôi dưỡng với mục đích dùng cô làm công cụ phục vụ cho mục đích báo thù. Cảm kích vì tấm lòng hào hiệp của Thẩm Lãng, cô nảy sinh tình cảm với anh nhưng gặp nhiều trở ngại dẫn đến việc cô hiểu lầm anh và gây ra những chuyện trả thù tàn nhẫn khiến khoảng cách giữa họ càng ngày càng xa. Tuy rằng sau này, khi đã nhận được tình yêu vô điều kiện của Tống Ly, như một quà tặng, một sự ủi an, bù đắp những đau khổ mà cuộc đời dành cho mình nhưng tận sâu trong trái tim Phi Phi vẫn chỉ có một mình Thẩm Lãng. Cuối cùng cô đã hy sinh khi đỡ cho Thẩm Lãng một mũi tên bắn lén.
    Vai Bạch Phi Phi được xem là một sự đột phá trong diễn xuất của Vương Diễm, bởi trước đó cô chỉ toàn thể hiện những mẫu nhân vật nữ hiền hậu, dịu dàng và tao nhã... Bạch Phi Phi của Vương Diễm là vai diễn có sức thu hút đặc biệt nhờ lối tạo hình với bộ áo xanh, kiểu trang điểm đơn giản bằng những chiếc lá trên tóc, hợp với khuôn mặt mang vẻ đượm buồn của cô tạo cho nhân vật một vẻ yêu kiều khiến người đối diện "không còn khả năng phòng vệ". Điều này khá giống với miêu tả của Cổ Long trong nguyên tác. Nhưng xin nói rõ rằng đây là điểm giống nhau duy nhất giữa nguyên tác và phim, còn lại thì đều là chỉnh sửa. Phi Phi trong phim có nội tâm không còn quá đa diện và phức tạp như truyện, cái độc địa khủng khiếp đã được cắt gọt bớt để chỉ còn lại một ít nét tà ác do hoàn cảnh bị huấn luyện và chịu đựng sự đối xử tàn nhẫn từ bé. Đọc truyện của Cổ Long, người ta thấy sợ nhân vật Bạch Phi Phi bao nhiêu thì xem phim, khán giả thấy thương Phi Phi bấy nhiêu, tuy có lúc sự cảm thương đó có hơi nghiêng sang thái độ bao biện cho cái ác của nhân vật. Thiết nghĩ điều này là không nên có khi thưởng thức một tác phẩm. Chúng ta có thể thương, có thể xót xa cho nhân vật vì hoàn cảnh đưa đẩy mà không được làm người tốt, nhưng tuyệt đối không được đồng tình với cái ác của nhân vật. Thử nhớ lại xem khi Phi Phi rạch mặt Thất Thất, vẻ hận thù rừng rực trên đôi mắt trợn ngược trông kinh sợ như thế nào để thấy, vì bất cứ lý do gì, khi ra tay làm điều ác chính là lúc chúng ta tự biến mình thành ác quỷ.
    Xem phim,khá nhiều người cho rằng Thất Thất chính là kẻ thứ ba chen giữa, cướp Thẩm Lãng khỏi tay Phi Phi. Nói như thế e không đúng. Thẩm Lãng đâu phải là kẻ kém bản lĩnh đến độ dễ dàng để bản thân "bị cướp" như vậy. Hơn nữa bản lãnh thu hút người khác phái của Phi Phi lại cao hơn Thất Thất nhiều. Chuyện chia tay của Thẩm Lãng và Phi Phi đơn giản chỉ vì họ không hợp nhau. Phi Phi yêu Thẩm Lãng nhưng lại chẳng hiểu gì về con người anh, chẳng biết anh trân trọng nhất là sinh mạng con người và hoàn toàn không đặt nặng việc báo thù như cô. Nhớ có lần Phi Phi đi trả thù Khoái Hoạt Vương, việc bại lộ. Cô bị thương nặng. Lúc ấy Thẩm Lãng đã âm thầm giúp đỡ cô. Tình cờ Châu Thất Thất đi ngang. Biết Phi Phi đang muốn tìm Khoái Hoạt Vương trả thù, Thất Thất liền ngăn lại. Phi Phi cười nhạt:
    _Ta nay đã sa vào tay ngươi, muốn chém muốn giết gì thì tùy!
    Thất Thất đáp lại:
    _Con người cô chỉ biết nghĩ đến chém chém giết giết, thật là ghê sợ! Hèn gì Thẩm đại ca không thể chung đường với cô được!
    Lúc sống đã vậy, còn khi đã về cõi bên kia, Phi Phi có hiểu được Thẩm Lãng không? Lần Thất Thất đến tìm Thẩm Lãng ở trước mộ Phi Phi. Thẩm Lãng đã kể rằng đêm qua Phi Phi về cảnh báo anh phải biết trân trọng những gì đang có bên cạnh. Thật ra Thẩm Lãng có phải là kẻ không biết trân trọng những gì đang có bên mình hay không mà cần Phi Phi phải hiện về cảnh báo. Không, Thẩm Lãng là kẻ tuyệt đối biết trân quý những giá trị cuộc sống. Anh trân trọng từng mạng sống con người, kể cả mạng sống kẻ thù. Anh trân trọng từng kỷ niệm đã có với Phi Phi, đến nỗi cả sau khi chia tay anh vẫn âm thầm chăm sóc cho cô. Việc anh khóc thương Phi Phi, để tang Phi Phi không phải là sự hối hận vì đã không biết trân quý tấm chân tình của Phi Phi, mà là lòng tiếc thương vô hạn cho số phận một con người, đáng lẽ từ đây đã có thể hoàn toàn rũ bỏ sạch quá khứ mà vun đắp cho tương lai, giờ lại chịu lạnh lẽo cô đơn nằm dưới ba tấc đất. Ngay cả việc anh ở lại hương khói cho Phi Phi, làm bạn với Phi Phi, cho Phi Phi một danh phận cũng xem như là một sự ủi an, thể hiện một chút trân quý đối với những ao ước không bao giờ thực hiện được của Phi Phi, Thẩm Lãng không muốn Phi Phi ra đi như một kẻ trơ trọi không thân nhân, không một gốc gác để thuộc về, vì kẻ mà bao năm cô gọi là mẹ rốt cuộc cũng chẳng phải là người sinh ra cô. Có thể xem câu chuyện Phi Phi về báo mộng này chỉ là câu chuyện ma mà Thẩm lãng sáng tác ra để hù dọa Thất Thất cho vui, nhưng nếu xem đó là chuyện thật thì càng khẳng định 1 điều: Phi Phi chẳng bao giờ hiểu được Thẩm Lãng, và như thế họ cũng sẽ chẳng bao giờ nên đôi được.
    Tuy không bao giờ hiểu được Thẩm Lãng, nhưng việc Phi Phi hy sinh mạng sống mình một cách không do dự để cứu Thẩm Lãng chính là một nét nhân bản mà mà truyện phim muốn xây dựng: một con người cả đời chỉ dùng sinh mạng mình để đeo đuổi mục đích báo thù, nay lại dùng chính sinh mạng đó để cứu sống kẻ khác. Điều đó thật đáng trân trọng và cũng vì thế mà nhân vật Phi Phi còn đọng lại sâu trong lòng người xem.
    (còn tiếp)
    thay đổi nội dung bởi: đào mỹ lan, 25-03-2008 lúc 09:53 PM

  2. #2
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Địa chỉ
    bí mật
    Bài gởi
    589

    Mặc Định

    (tiếp theo)
    Trương Diễm Diễm trong vai Châu Thất Thất



    Châu Thất Thất là một cô tiểu thơ ngang bướng do được cha nuông chiều từ nhỏ. Nhưng dần dà cô đã thay đổi và đón nhận được tình yêu của Thẩm Lãng. Nhưng lúc ấy, cô lại phát hiện ra mình thật sự chính là con gái của Khoái Hoạt Vương, kẻ năm xưa đã thảm sát gia môn của Thẩm lãng.
    Vai Châu Thất Thất của Trương Diễm Diễm là vai phải hứng chịu búa rìu của dân ghiền tiểu thuyết Cổ Long nhiều nhất, đồng thời cũng chiếm được cảm tình của không ít khán giả. So với nguyên tác, Châu Thất Thất của Trương Diễm Diễm không có cái dung mạo tuyệt sắc như tiên nữ giáng thế mà Cổ Long miêu tả, cả cá tính bướng bỉnh, nóng nảy và nhiệt tình cũng ít nhiều bị lược gọn mà thay bằng sự tinh nghịch, hồn nhiên, ngây thơ, cả đặc điểm Châu Thất Thất biết võ công của nguyên tác cũng bị cắt bỏ. Duy vẫn còn giữ được sự tốt bụng và vị tha. Theo ý mình, việc nhân vật bị tinh giản đến mức tối đa cá tính đó nhằm làm nổi bật ý đồ của kịch bản, rằng một cô gái như Thất Thất, so với Phi Phi, không đẹp bằng, không mưu lược bằng, cũng không có võ công chư nói chi bằng nhưng vẫn được nhiều người yêu mến hơn vì như Thẩm Lãng nói: "võ công giỏi hay thông minh đều không là ưu điểm, mà ưu điểm chính là sự lương thiện và sống vui vẻ dầu ngày mai trời có sập xuống".
    Công bằng mà nói, theo đúng ý đồ của giám chế Phạm Tiểu Thiên khi muốn xây dựng một hình tượng nhân vật Châu Thất Thất mới chứ không còn giống như nguyên bản thì Trương Diễm Diễm đã diễn xuất rất đạt nét tính cách của hình tượng mới. Xem kỹ, trong phim Trương Diễm Diễm đóng đến 3 vai mà vai nào cũng bật lên rõ ràng tính cách của nhân vật: một Châu Thất Thất hoạt bát, ham chơi, một Lý Mỵ Nương hiền từ, dịu dàng, một Vương Vân Mộng giả trang tân nương với khóe mắt sắc lẻm và nụ cười nửa miệng hiểm ác.
    Về tính cách nhân vật, mình thấy rất nhiều người xem nghĩ rằng Châu Thất Thất là kẻ ngốc nghếch bởi cô cứ đụng tay vào đâu là ở đó hỏng việc. Người thương thì biện hộ rằng đó là sự khờ khạo đáng yêu. Kẻ ghét thì chê bai rằng đó là ngu si hậu đậu. Riêng mình thì cho rằng Châu Thất Thất không hề ngốc tí nào, tư chất của cô là thông minh nhưng do chưa hề bước chân ra khỏi khuê môn lần nào, lại cộng thêm sự ngây thơ chưa từng trải sự đời nên suy nghĩ của cô rất đơn giản và không tránh khỏi có sai lầm trong hành động. Xem lại chi tiết này nhé: Khi Thất Thất và huynh đệ Hùng Miêu vào Quỷ Trang tìm Thẩm Lãng, nhìn thấy những món châu báu sáng loáng xếp trên bàn, Tiểu Ni Ba, a hoàn của Thất Thất đã reo lên:
    _Nhiều vàng bạc quá!
    Lập tức cô bị Thất Thất cốc một cái lên đầu và bảo rằng:
    _ Đồ ngốc, châu báu thật tại sao lại sáng bóng như vậy!
    Với tầm nhận thức của mình, Châu Thất Thất đã suy ra rằng đây chính là cái bẫy dụ người của kẻ nào đó, vì Quỷ Trang là nơi bỏ hoang, nếu có châu báu thật thì lẽ ra phải bám đầy bụi chứ lẽ nào lại sáng bóng như thế. Rõ ràng Châu Thất Thất không hề ngốc tí nào.
    Xem phim cũng rất nhiều người bất mãn rằng tại sao Thất Thất lại quá may mắn trong khi Phi Phi lại quá nhiều bất hạnh. Ừ, đôi khi sự may mắn không có đủ cho tất cả, nhưng quan trọng là kẻ may mắn có biết dùng may mắn của mình để làm điều có ích hay không. Như trường hợp của Thất Thất, lợi dụng vị thế là con gái nuôi của Khoái Hoạt Vương, cô đã thuyết phục ông ta hóa giải ân oán với Cái Bang, tránh cho võ lâm chuyện can qua đổ máu vô ích. Và cô cũng không hề lợi dụng cái vị thế con gái nuôi đó để trả thù Phi Phi mặc dù cô đã bị Phi Phi hãm hại đến 3 lần. Tấm lòng của cô như thế thật đáng để trân trọng.

    Trác Phàm và vai Vương Liên Hoa



    Vương Liên Hoa của Trác Phàm không có vẻ ngoài tuấn tú như trong nguyên tác, tuy cũng có giảo hoạt, mưu kế nhưng vẫn không bằng trong truyện. Mà mình thấy Vương Lien Hoa trong truyện phần lớn dùng tài trí của mình chỉ để phục vụ cho mục đích săn đuổi Châu Thất Thất. Còn Vương Liên Hoa trong phim lại dùng để phục vụ cho mục đích báo thù. Vương Liên Hoa của phim mang mối thù sâu nặng với cha ruột của mình là Khoái Hoạt Vương. Hắn hận ông bỏ rơi mẹ con hắn, đến nỗi sau này, khi ông hối hận và bảo rằng:
    _Ta phải làm gì để được ngươi tha thứ?
    hắn đã phá lên cười mà rằng:
    _Nỗi hận của ta đối với ông giống như rượu, càng để càng ngon, ta dễ gì từ bỏ!
    Thậm chí đến khi chết, Vương Liên Hoa cũng không chấp nhận tha thứ cho cha mà nói rằng:
    _Nếu tha thứ cho ông ta tuyệt đối không làm người!
    Chi tiết mới được hư cấu này góp phần khắc họa sâu cho Vương Liên Hoa một khía cạnh tính cách bệnh hoạn và cố chấp của kẻ coi trả thù là thú vui.

    Hùng Miêu Nhi của Chu Hoành Gia



    Hùng Miêu Nhi của Chu Hoành Gia là một nét chấm phá tạo không khí vui tươi cho phim, vẻ mặt bầu bĩnh, mái tóc lĩa chĩa và cái áo tre cùng hai bầu rượu lủng lẳng trước ngực của nhân vật Hùng Miêu đã tạo nên một hình tượng hiệp khách bụi bặm, dân dã, cẩu thả nhưng hào hiệp và dễ mến.
    So với nguyên tác, Hùng Miêu được "hô biến" để trở thành nghĩa tử của Khoái Hoạt Vương. Chi tiết này góp phần tô đậm cho thông điệp của bộ phim: sự tha thứ. Bởi khi biết rõ Khoái Hoạt Vương là chủ mưu giết cha mẹ mình, sau nhiều dằn vặt, day dứt, Hùng Miêu đã quyết định tha thứ.

    Nhân vật Bách Linh do Sử Khả thủ diễn



    Là nhân vật mới hoàn toàn được hư cấu so với nguyên tác, được thêm vào phim nhằm tạo thế cân bằng để tung hứng qua lại trong diễn xuất đối với nhân vật Hùng Miêu Nhi. Bách Linh là đàn em, nhưng với bản tính lanh lợi và chu đáo, luôn lo lắng cho Hùng Miêu khiến người xem đôi khi thấy bật cười vì vai trò gần như là chị hai, là vợ của cô đối với đại ca. Thêm vào đó, cô còn rất giỏi trong việc truy tầm tung tích đối phương dựa vào cách quan sát hiện trường. Khả năng này của cô giúp ích không ít cho quá trình hành hiệp của Hùng Miêu.
    Sử Khả cũng để lại rất nhiều tình cảm đối với khán giả bằng vẻ đẹp khỏe khoắn cùng bộ quần áo đỏ tiêu biểu.

    Vương Kiến Tân và vai Khoái Hoạt Vương_ Sài Ngọc Quan



    Khoái Hoạt Vương_ Sài Ngọc Quan của Vương Kiến Tân khác rất xa với Khoái Hoạt Vương của nguyên tác. Ban đầu cũng có chút ít tham vọng, nhưng mau chóng Sài Ngọc Quan bị vẻ đẹp dịu dàng và sự nhân hậu của Lý Mỵ Nương cảm hóa, khác với Sài Ngọc Quan nguyên tác là kẻ luôn chìm trong tham vọng và ngày càng lún sâu. Trong nguyên tác, mình thấy Khoái Hoạt Vương là kẻ chỉ biết đến bản thân mình, đến nỗi hầu cận của hắn trước sau cũng vất bỏ trung thành mà ra đi. Còn Khoái Hoạt Vương trong phim lại cư xử rất hào phóng với thuộc hạ, nên trên dưới Khoái Hoạt thành không một người nào có ý nghĩ phản bội. Ví dụ như khi Tống Ly, một thuộc hạ của mình bị trúng độc nặng, Khoái Hoạt Vương đã không ngần ngại đem ngay "cửu châu liên hoàn" ra làm thuốc chữa, mặc dù đó là món bảo bối quý hiếm có một không hai, có khả năng cải tử hoàn sinh cho người chết không quá 3 ngày. Mình nghĩ việc các nhà viết kịch bản sửa đổi cho nhân vật Khoái Hoạt Vương cải tà quy chánh so với nguyên tác cũng khá thú vị và phù hợp với thông điệp đề cao sự tha thứ của bộ phim.

    Đới Xuân Vinh và vai Vương Vân Mộng
    Vai Vân Mộng tiên tử của Đới Xuân Vinh kém rất xa so với nguyênn tác: không có nhan sắc lộng lẫy quyến rũ như tiên nương, cũng không có mưu lược thần sầu mà bậc mày râu cũng phải kiêng nể, nhưng trong phim, vì chỉ là một vai phụ không mấy quan trọng nên liều lượng tính cách của nhân vật Vân Mộng mà Đới Xuân Vinh thể hiện như vậy là vừa đủ.

    Nhạc Diệu Lợi trong vai Châu Phú Quý



    TRong nguyên tác, nhân vật Châu Phú Quý chưa bao giờ xuất hiện mà chỉ được nhắc đến như một kẻ keo kiệt. Trái lại, trong phim, tuy chỉ là nhân vật phụ nhưng theo mình thì vai Phú Quý có vai trò khá quan trọng trong việc tô đậm chủ đề tha thứ mà phim đề cập. Khuôn mặt phúc hậu của diễn viên Nhạc Diệu Lợi rất thích hợp để vào vai một phú ông giàu tiền bạc bao nhiêu thì cũng giàu tình yêu và sự vị tha bấy nhiêu. Một người bị kẻ khác cướp vợ ngay trong đêm tân hôn, lại rộng lòng bỏ qua mà thương yêu nuôi nấng con gái của kẻ cướp đó như con ruột thì thử hỏi trên đời có mấy ai làm được!

    Yếu tố võ hiệp
    Truyện Cổ Long, theo như độc giả hâm mộ tiểu thuyết võ hiệp nhận xét, đã vốn ít chất võ hiệp thì trong bộ phim Võ Lâm Ngoại Sử version 2000 này, chất võ hiệp lại càng bị gạn lọc tối đa. Màu sắc võ hiệp dường như chỉ là một chiếc áo khoác để mặc bên ngoài một câu chuyện đầy tính nhân văn. Trong phim, không có chiêu thức võ công nào được sáng tạo ra, cũng không có quyển bí kíp nào được tìm thấy, càng không xuất hiện một võ khí tối thượng nào buộc võ lâm phải săn lùng, chỉ là một câu chuyện ân oán tình thù để rồi cuối cùng kết thúc bằng sự tha thứ, như một triết lý tôn giáo nào đó: "có tha thứ mới có bình an".
    thay đổi nội dung bởi: đào mỹ lan, 25-03-2008 lúc 12:47 PM

  3. #3
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Địa chỉ
    bí mật
    Bài gởi
    589

    Mặc Định

    Hơ, sắp hết hạn rồi mà chưa có ý tưởng mới, thôi thì cut bài cũ bên box Võ lâm Ngoại Sử qua vậy, cam đoan là bài chưa tham dự bất cứ cuộc thi nào trên DAN hết á!

    bài 1: Thẩm Lãng và Phi Phi, có phải là tình yêu?



    Chàng đã gặp nàng lần đầu tiên như thế nào? Một cô gái tuyệt đẹp, yếu ớt, đôi mắt rớm lệ, đôi tay bị khóa chặt trong cái còng sắt, bị người ta ép đến Châu gia để đổi lấy việc xuất giá của Lý Mị Nương, bị Lãnh Nhị Gia đánh một chưởng vì ngờ rằng nàng dùng tên độc hại Châu Gia, rồi lại bị Châu đại tiểu thơ tặng thêm vài cái tát. Bao ê chề, chèn ép, cô gái cô thế biết làm gì hơn ngoài việc chảy những giọt nước mắt! Chứng kiến những uất ức đó, ai mà không thương cảm, huống chi là Thẩm Lãng. Rồi chàng chìa tay cho nàng. Những tưởng từ đó hai người có thể nắm tay nhau ngang dọc giang hồ. Nhưng nhiều chuyện dồn dập xảy ra, hé lộ những bằng chứng buộc chàng phải nghi ngờ nàng chính là người của U linh Cung, một môn phái ám muội. Nhưng lại xảy ra chuyện chàng bị cô nàng Châu đại tiểu thư ngang ngược đâm cho một nhát dao chí mạng. Lúc ấy, như lời chàng nói, "nàng là người con gái đầu tiên rơi lệ vì ta, sao ta lại có thể nghi ngờ nàng được chứ".
    Như vậy, những bằng chứng mười mươi rõ ràng chứng minh nàng là U Linh Cung Chúa (dấu vết do Bách Linh khám phá
    liên quan đến nàng; sự xuất hiện của một lão bà có võ công cao cường mà nàng gọi là mẹ; nàng được những phụ nữ bí ần gọi là tiểu thư) đã bị chàng gạt bỏ. Chàng không tin nàng chính là một ma nữ khét tiếng giang hồ chỉ vì nàng là người con gái đầu tiên rơi lệ vì chàng. Nhận định theo cảm tính, không giống như cách mà người thông minh như chàng hay làm, chàng mơ mơ hồ hồ về thân thế của nàng chỉ bởi vì chàng đã tự nguyện đồng ý để cho cảm tính, để cho những ấn tượng tốt đẹp ban đầu về nàng dẫn dắt. Hay nói cách khác, chàng biết nhưng giả vờ như không biết.
    Còn nàng, bị khóa chặt trong U Linh Cung, bị mẹ nhồi nhét suy nghĩ rằng mọi gã đàn ông trên đời đều xấu xa như nhau, nay người đàn ông đầu tiên mà nàng gặp đã vì nàng mà chịu một chưởng của Lãnh Nhị Gia, vì bênh vực nàng mà cho đại tiểu thư danh giá nhà họ Châu cái tát nảy lửa. Lại vì bênh vực nàng mà đối kháng với mẹ của nàng, đến nỗi trúng phải âm dương sát mà chịu biết bao đau đớn. Hành động của chàng đã khuấy đảo tâm hồn nàng. Nàng bị xao động một cách kỳ lạ, mãnh liệt đến nỗi kháng lời mẹ để yêu chàng, bất chấp mạng sống chỉ để ở bên chàng một thời gian ngắn ngủi...
    Phi Phi, Thẩm Lãng họ bị hút vào nhau dồn dập như giông bão, mãnh liệt như sấm sét và dữ dội như lửa thiêu. Nhưng
    chính vì vội vã, hấp tấp như thế nên không kịp cho họ nhận ra rằng họ rất khác nhau. Sau nhiều chuyện hiểu lầm, chàng đã nhìn cô gái nhà họ Châu với đôi mắt thiện cảm. Còn nàng, bị mẹ lừa dối nên ngộ nhận chàng đã thay lòng đổi dạ. Bởi thế nàng đã kề dao vào cổ Châu tiểu thư trước mặt chàng để buộc chàng phải chọn: hoặc là cô gái, hoặc là mạng sống của chàng. Nàng những muốn lột cái mặt nạ của gã đàn ông này cũng như bao gã đàn ông khác, cái mặt nạ ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi nhưng nàng đã sững sờ tức giận khi hắn thà chết chứ không muốn cô gái kia bị hại. Bây giờ trong nàng không chỉ có sự oán hận chàng ghê gớm mà còn xuật hiện thêm sư ghen tức dữ dội với cô gái kia. Và sự ghen tức của nàng còn tiếp tục lớn lên thêm khi nghe chàng nói với cô gái họ Châu những lời tốt đẹp. Hãy nghe đoạn đối thoại sau của chàng và nàng.
    _Chàng: Cái con nha đầu này (nói về Thất Thất), lá gan của nó không lớn như nó tưởng mà cứ hay làm bộ ta đây!
    _Nàng: Xem ra huynh có vẻ hiểu cô bé ấy quá!
    _Chàng (mỉm cười): Thật ra, nó còn ngây thơ lắm! Từng lời từng chữ của nó, thật giả đều hiện hết lên trên mặt!
    _Nàng (cười mỉm): Cho nên huynh rất thích ở bên cạnh cô ấy, chọc ghẹo cho cô ấy tức điên lên và huynh rất lấy làm vui thích!
    Đến đây thì chàng bắt đầu chột dạ. Chàng biết chắc nữ mặt ma uy hiếp mình chính là nàng. Lại lo nàng hiểu lầm mình
    thay lòng đổi dạ mà làm ra những chuyện không hay. Chàng quyết định theo sát nàng từng bước một, chăm sóc cho nàng
    từng muỗng cháo muỗng thuốc, lại vờ mắng chửi xua đuổi cô gái họ Châu để chứng minh cho nàng thấy trong mắt chàng
    chỉ có nàng. Thật là kỳ công, cũng thật là mệt mỏi. Nhưng cuối cùng cũng không ngăn được sự chia tay. Nàng ra đi, lại chọn cách trả thù chàng một cách ghê rợn nhất: tàn phá dung nhan rồi lấy mạng người con gái mà nàng cho rằng đã làm chàng thay lòng đổi dạ với nàng. Nàng hại người con gái ấy một lần, rồi hai lần. Đến khi được người khác cho biết sự thật là lòng chàng đối với nàng chưa bao giờ thay đổi thì nàng lại tiếp tục hại người con gái ấy lần thứ ba. Ba lần hại người chẳng có tí ti oán thù gì với nàng, chính nàng đã bộc lộ cho chàng thấy sự khác biệt quá lớn giữa chàng và nàng: Chàng trân trọng mạng sống con người bao nhiêu (ngay cả mạng sống của kẻ tử thù Sài Ngọc Quan mà chàng còn muốn giữ lại) thì nàng lại coi thường mạng sống con người bấy nhiêu. Và chàng đau đớn nhận ra giữa hai người càng ngày khoảng cách càng xa, cái khoảng cách ấy chính là lý tưởng sống của mỗi người, nàng sống để báo thù, tất cả cho báo thù; còn chàng sống để tìm thấy niềm vui trong cuộc sống, như lời chàng nói với cô gái họ Châu "dù ngày mai trời sập xuống thì hôm nay vẫn có thể cười được".
    Thẩm Lãng và Phi Phi, họ đến với nhau vì sự cảm động (dù là cảm động mãnh liệt) về nhau chứ chưa phải là sự rung động của hai tâm hồn đồng điệu. Vậy thì có thể gọi đó là tình yêu không?
    thay đổi nội dung bởi: đào mỹ lan, 23-03-2008 lúc 05:03 AM

  4. #4
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Địa chỉ
    bí mật
    Bài gởi
    589

    Mặc Định

    Bài 2: Thẩm Lãng, lãng tử như gió, ai buộc được chân...



    _Rốt cuộc thì cái gã như ngươi từ đâu mà đến?
    Châu gia có lần đã hỏi Thẩm Lãng như vậy. Vừa hỏi ông vừa mỉm cười, cười vì ông biết có cố hỏi thì Thẩm Lãng cũng chẳng trả lời. Chà, cái gã trẻ tuổi này, không phải ngẫu nhiên mà ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, gã đã lọt ngay vào mắt Châu gia, con mắt của một thương nhân sành sỏi hơn nửa đời người, để ông không ngần ngại mà đem ái nữ như vàng như ngọc, như tiên nga giáng thế của mình mà gả ngay cho gã. Gã là ai? Chẳng ai biết tí gì về gã ngoài cái họ Thẩm, tên Lãng. Lãng tử? Lãng du? Lãng khách giang hồ? Gã xuất hiện trước mặt kẻ khác rồi biến mất trước mắt họ đột ngột như một cơn gió, không để lại dấu vết. Gã đang suy tính gì trong đầu, gã đang đeo đuổi mục tiêu gì, kẻ ngoài khó mà biết. Nhưng có một điều họ biết rất rõ là gã rất ưa nhúng mũi vào chuyện của người khác. Chuyện nhà họ Châu bị ép hôn liên quan gì tới gã? Chuyện Châu gia trúng độc thập tử nhất sinh liên quan gì tới gã? Thậm chí chuyện Khoái Hoạt Vương nổi giận trút cuồng phong điên cuồng vào những tên lính hầu cận cũng có gì liên quan tới gã? Thế mà gã vẫn nhúng mũi vào: nhận lời can thiệp giúp nhà họ Châu; chạy đôn chạy đáo lo thầy lo thuốc cho Châu gia; còn vì mấy tên lính quèn mà nhận của Khoái Hoạt Vương một chưởng. Gã là thế đó, sinh mạng của bất cứ ai, dù là đại gia hào hiệp danh chấn võ lâm, dù là một tên lính tép riu vô danh tiểu tốt cũng đều quý như nhau. Quý trọng sinh mạng con người, thế nên gã không cho phép kẻ khác xem thường con người. Bởi thế gã đã cho đại tiểu thư nhà họ Châu một bạt tai nên thân ngay trước mặt các vị trưởng bối của nàng, ngay trong chính dinh cơ nhà nàng để trừng phạt cái tội nàng đã khinh thường, đã ăn hiếp một cô gái cô thế khác. Gã hào hiệp, gã thật tình, gã quan tâm đến người khác như vậy, nên gã mới làm xiêu lòng một ma nữ giết người không gớm tay và vốn mang tâm thế căm thù đàn ông từ nhỏ. Vì gã mà nàng không thiết đến cả mạng sống. Gã cảm động. Gã cũng vì nàng mà từ bỏ mạng sống, mặc dù mạng sống của một bậc trượng phu quan trọng biết là nhường nào. Mạng sống này là để truy tầm kẻ thù và trả mối hận diệt môn của gia tộc, mạng sống này là để phục hưng danh tiếng thiên hạ đệ nhất hiệp của cha. Thế mà gã chịu từ bỏ chỉ vì một cô gái sao? Và lại từ bỏ một cách rất nhẹ nhàng, cương quyết, không toan tính, dằn vặt gì nhiều. A, gã làm thế có xứng với vong linh phụ mẫu, có xứng với quan điểm "có thù không báo chẳng phải quân tử" mà người đời vẫn truyền lưu đó không? Không, đối với hắn chẳng có cái quan điểm nào đáng kể cho bằng mạng sống con người, lương tâm con người. Làm sao để cứu sống con người, cứu rỗi lương tâm con người mới là mục đích cao nhất mà gã hướng tới. Và gã tin chắc phụ mẫu gã dưới suối vàng cũng ủng hộ gã, vì cha gã đã nguyện dùng đời mình để trừ bạo chứ không phải để giết người. Cho nên, nay hắn hy sinh vì một cô gái, để vực dậy một niềm tin trong cô, niềm tin vào con người là đáng lắm chứ có gì mà phải hối tiếc, có gì mà phải toan tính nhiều...
    _Dù ngày mai trời có sập xuống thì hôm nay vẫn có thể cười... Gã mang theo cái tâm thanh thản ấy đi khắp giang hồ, như một cơn gió vô ưu và mát lành, vui tươi. Lãng tử như gió, ai buộc được chân, vậy cô bé họ Châu xin được làm cánh hoa dại cuốn theo mà thơm bên chân người nhé!
    thay đổi nội dung bởi: đào mỹ lan, 23-03-2008 lúc 05:04 AM

  5. #5
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Địa chỉ
    bí mật
    Bài gởi
    589

    Mặc Định

    Bài 3: Châu Thất Thất_Em là con dế nhỏ vô tư...



    Là con gái độc nhất của phú gia đệ nhất thiên hạ ư? Không, ta chẳng thấy em có khuôn phép của một cô tiểu thư khuê các chút nào! Tiểu thư gì mà mỗi lần cất bước là chỉ chực nhảy chân sáo lăng quăng, xem có ra dáng con nhà nền nếp không chứ! Còn ăn nói thì thật là, chẳng đoan trang hoa cười ngọc thốt thì chớ, lại lên giọng ta đây dạy bảo kẻ khác luôn. Coi coi, cho em đi nhờ ngựa thì em lại trách ta chọn đường đi gì mà tệ quá, cứu em khỏi tay đệ nhất dâm tặc Nhất Tuyến Hương, em lại trả ơn ta bằng cái tát vào má mà mắng rằng sao dám bỏ em một mình để tên khốn kiếp kia có cơ hội dở trò... Chậc chậc, kẻ nào xui xẻo lắm mới gặp phải em đó nghe!
    Ưm, nhưng đúng là... ông bà ta nói có sai chút nào... ghét của nào trời trao của nấy mà... ta cứ bị buộc dính vào em như có sự sắp đặt từ trước. Giúp Châu gia giả chết xong, tưởng có thể yên tâm mà đi được rồi, ai ngờ ông ấy lại giao em luôn cho ta để chăm sóc. Chà, cái vụ này mệt lắm à! Em không biết ơn ta thì thôi, còn hiểu lầm ta, kẻ mà theo lời Lãnh Nhị nói lại là đã đưa dao cho cha em tự sát. Em đâm ta một nhát chí mạng, suýt chết. Chưa xong, ta đang bị thương nặng vì em, lại phải chạy đến cứu em khỏi nhà giam của Khoái Hoạt Vương. Cứu được em rồi, lại để em đâm thêm một nhát kiếm cho hả tức. Nhưng mà em đâm yếu xìu à, rồi quẳng kiếm xuống đất, bỏ đi. Sao vậy chứ, chắc là em vốn không quen với việc cầm dao đâm người. Cú đâm suýt lấy mạng ta hôm trước chỉ là bộc phát trong tột cùng sợ hãi và đau khổ khi vừa mất đi người cha thân yêu nhất của em thôi. Hiểu em đó nên ta đâu trách mấy trò trả thù trẻ con vặt vãnh của em, hạ độc ta ư, đặt thuốc nổ cho ta tan xác ư! Thế sao khi tưởng ta chết rồi thì em lại buồn, lại khóc. Hừ, em đúng là đồ nhát gan, đã sợ máu, sợ người chết thế mà còn bày trò giết người. Từ rày về sau thì chừa đi nhé! Giả vờ nằm im, ta hé mắt nhìn em vừa nói vừa thút thít khóc: "Nếu cho ta chọn lại, nhất định ta sẽ không giết người"... Chỉ chờ có vậy, ta nhỏm ngay dậy mà cười cho đã. Cái mặt ngơ ngác của em, nhìn ngố không sao chịu được! Nhưng mà, vừa ngố lại vừa dễ thương!
    Càng ở gần em, ta càng phát hiện ở em những gì ngược với cái vẻ ương bướng bên ngoài. Em rất dễ khóc, dễ cảm động với bất cứ điều gì. Em sợ đau, sợ người ta đánh vì tội trộm cờ hiệu, nhưng vì nghĩ Hùng Miêu đang ở trong tay họ mà em không ngần ngại xông vào. Em sợ dáng vẻ xấu xí của cô gái tàn tật bên đường, nhưng lại cảm thương cô ấy mà nắm tay cô, kéo cô lại sưởi bên đống lửa. Giờ thì ta đã hiểu, Châu gia không áp đặt em theo khuôn phép khuê các ngay ngay ngắn ngắn, ông để cho em giữ lại tất cả những nét nguyên sơ hồn nhiên, kể cả tánh hào hiệp rất trẻ con, ta đây nữa. Hừm, nhưng em có biết cũng chính vì cái kiểu hào hiệp trẻ con của em mà mọi chuyện náo loạn hết lên không? Em tội nghiệp Khoái Hoạt Vương, em muốn dùng chính cuộc đời mình mà đem lại tiếng cười cho ông ta, mà cho ông ta được vui vẻ à? Em bảo ta nên cười hay nên khóc đây, trong khi vì lo cho em mà từ Châu gia, tam vị Lãnh Gia, Hùng Miêu, Bách Linh, kể cả Tiểu Tứ, Lư Đãng, cả Tiểu Nê Ba phải đặt mình vào vòng nguy hiểm, thì em lại vô tư xem đó là chuyện thường như một cuộc dạo chơi. Hừ, chuyện gì đối với em cũng chỉ đơn giản như một cuộc dạo chơi! Em đúng là con dế ham chơi mà! Nhưng, con dế ham chơi này lại hợp ý ta lắm! Con dế ham chơi này đã biến cuộc xách động tấn công Khoái Hoạt Thành của Cái Bang thành một cuộc dạo chơi Khoái Hoạt Thành, Một cách giải quyết xung đột nhẹ nhàng như đang chơi. Ta bắt đầu cảm thấy những ngày tháng sống bên em rất có ý nghĩa. Con dế ham chơi ạ, ta cũng là một lãng tử ham chơi, thích nhúng mũi vào chuyện của người khác lắm đây! Vậy chúng mình hợp nhau quá rồi còn gì, phải không em?
    thay đổi nội dung bởi: đào mỹ lan, 23-03-2008 lúc 05:04 AM

  6. #6
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Địa chỉ
    bí mật
    Bài gởi
    589

    Mặc Định

    Bài cuối: Xem Võ Lâm Ngoại Sử: Tha thứ sẽ được bình an!
    _Đầu tiên là Châu Phú Quý. Đáng lý ra ông có tất cả: một gia đình yên ấm, một người vợ hiền là bạn thanh mai trúc mã, là mối tình duy nhất đời ông. Vậy mà, vợ bị bức hiếp ngay trong đêm tân hôn, đến nỗi xấu hổ phải tự sát. Thất Thất lẽ ra là kết quả tình yêu đẹp của ông và Mỵ Nương thì lại chính là con gái kẻ thù. Vậy ông đã làm thế nào? Bỏ qua hết, yêu thương, nuôi nấng con gái của kẻ đoạt vợ mình như con ruột. Và ông nhận được gì? Sự thanh thản, bình an trong tâm hồn.
    _Thứ hai là Thẩm Lãng. Tận mắt trông thấy kẻ thù tàn sát ba mươi mấy mạng người trong gia đình của mình, âm thầm truy tìm tông tích của hắn gần hai mươi năm để rồi cuối cùng tha thứ cho hắn, chàng được gì? Sự bình an trong tâm hồn, vì điều chàng cần là sự hối cải, thay đổi của Sài Ngọc Quan chứ không phải là mạng của hắn.
    _Thứ ba là Hùng Miêu Nhi. Hai mươi năm nhận giặc là cha, chàng có quyền băm vằm hắn để thỏa mãn sự uất ức của mình chứ. Thế nhưng chàng đã chọn tha thứ. Để làm gì, để không uổng phí hai mươi năm ăn năn, thay đổi của Sài Ngọc Quan, để cho hắn một con đường hy vọng, và để mình còn giữ lại được ân tình hai mươi năm làm cha con.
    _Thứ tư là Thất Thất. Cô tiểu thư nghìn vàng quý giá, nàng đắc tội gì với Phi Phi để bị cô ta rạch nát khuôn mặt, lại đâm thêm một nhát kiếm chí mạng. Lẽ ra với thân phận là con gái nuôi của Khoái Hoạt Vương, lại được ông ta yêu chiều như vậy, nàng có thể yêu cầu ông ta xử lý Phi Phi cho thật đích đáng. Nhưng nàng lại chọn cách tha thứ. Vì sao vậy, vì như lời nàng nói trước đó:"Giết người không vui, nếu cho ta chọn lại, ta sẽ không giết người".
    _Thứ năm là Sài Ngọc Quan. Hẳn các bạn sẽ nói ngay rằng lão này là đầu dây mối nhợ mọi tội lỗi, lão chỉ có làm ác chứ có tha cho ai bao giờ. Thế mà có đấy. Lão đã một lần tha cho Thất Thất. Vì muốn trả thù Mỵ Nương, lão đã muốn dày vò Thất Thất, nhưng đã kịp dừng tay. Vì vậy, lão mới tránh khỏi một sai lầm tày trời không bao giờ cứu vãn nổi.
    _Còn Phi Phi, Bạch Tịnh, Vương Liên Hoa, Vương Vân Mộng... họ đã không chọn cách tha thứ, họ đòi hỏi mọi đau đớn, đắng cay mà họ phải chịu phải được đền bồi thỏa đáng. Để cuối cùng họ nhận được gì: cái chết, sự cô đơn. Cuộc đời đâu có lấy đi của họ tất cả: Phi Phi nhận được tình yêu vô điều kiện của Tống Ly; Vương Liên Hoa nếu chịu sửa đổi thì biết đâu Sài Ngọc Quan sẽ giao cả Khoái Hoạt Thành cho hắn... Vậy mà, hận thù đã làm họ trở nên mù quáng và tự đưa mình vào ngõ cụt. Có thể ai đó cho rằng tha thứ là dại dột nhận thiệt thòi về mình, nhưng tha thứ là giá phải trả để mua sự bình an cho tâm hồn, dù cái giá ấy không hề rẻ chút nào!
    thay đổi nội dung bởi: đào mỹ lan, 23-03-2008 lúc 05:05 AM

  7. #7
    Tham gia ngày
    Nov 2007
    Địa chỉ
    thành phố Vĩnh Long
    Bài gởi
    1,708
    Blog Entries
    5

    Mặc Định

    Đào mỹ lan đã tham gia rồi! Lại rất sắc bén nhìu khía cạnh mình ko nhìn thấy, đúng ko ai đủ sức tham gia Reviews Võ Lâm Ngoại Sử = đào mỹ lan!
    Mà sao mình ko thấy bạn đề cập đến chuyện tìh yêu của Thẫm lãng và Phi Phi trong nội dung phim?
    Đào mỹ lan ơi! Hay thêm cái hình poster phim dưới tiêu đề phim đi! Rồi thêm tên Tiếng Anh, Tiếng Hoa của phim cho đầy đủ đc ko?
    thay đổi nội dung bởi: vo kiem tinh, 23-03-2008 lúc 05:17 AM
    [CENTER]coღ♥..Với những lời yêu thương chan chứa, với những ước hẹn của hôm qua, em đuổi theo anh tới khoảng thời gian không gian khác, để tìm anh trong trọn kiếp hoa này..†♥ღ::...[/CENTER]

  8. #8
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Địa chỉ
    bí mật
    Bài gởi
    589

    Mặc Định

    thêm poster ấy à, mình cũng muốn nhưng không kiếm ra tấm nào có kích thước lớn lớn để nhìn cho rõ 1 chút. Còn tên tiếng Anh và tiếng Hoa thì... thui, tiếng Việt là đủ rồi mờ!
    thay đổi nội dung bởi: đào mỹ lan, 23-03-2008 lúc 06:21 AM

  9. #9
    Tham gia ngày
    Nov 2007
    Địa chỉ
    thành phố Vĩnh Long
    Bài gởi
    1,708
    Blog Entries
    5

    Mặc Định

    Thế sao? Đào mỹ lan làm thì... vkt ko có thể xen vào! Tùy ý ^^!
    Còn bài Hòn đá lăn tròn? Chắc cũg đủ tiêu chuẩn để vào Reviews VLNS đấy đào mỹ lan
    [CENTER]coღ♥..Với những lời yêu thương chan chứa, với những ước hẹn của hôm qua, em đuổi theo anh tới khoảng thời gian không gian khác, để tìm anh trong trọn kiếp hoa này..†♥ღ::...[/CENTER]

  10. #10
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Địa chỉ
    bí mật
    Bài gởi
    589

    Mặc Định

    vkt ui, mấy bài cut bên box VLNS qua chỉ được xem như là hàng tặng kèm cho vui thôi, còn BTC chấm là chấm hai post review trên kia kìa. Giờ mà mình còn paste thêm bài tặng kèm thì e hơi kỳ!
    thay đổi nội dung bởi: đào mỹ lan, 25-03-2008 lúc 12:46 PM

  11. #11
    Tham gia ngày
    Nov 2007
    Địa chỉ
    thành phố Vĩnh Long
    Bài gởi
    1,708
    Blog Entries
    5

    Mặc Định

    Đâu có tặng kèm, vkt thấy bài Hòn đá lăn tròn đó, nhận xét về cuộc đời của Phi Phi (fải ko ta? Lâu wá wên rồi).. thì cũg có thể xếp chung cũg đc vậy, sao lại gọi tặng kèm?
    [CENTER]coღ♥..Với những lời yêu thương chan chứa, với những ước hẹn của hôm qua, em đuổi theo anh tới khoảng thời gian không gian khác, để tìm anh trong trọn kiếp hoa này..†♥ღ::...[/CENTER]

  12. #12
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Địa chỉ
    don't know
    Bài gởi
    201

    Mặc Định

    bạn nào cho mình thông tin về tứ sứ của khoái hoạt vương với(tên diễn viên)
    đặc biệt là vai sắc sứ.mình rất ấn tượng với tên này

  13. #13
    Tham gia ngày
    Nov 2007
    Địa chỉ
    thành phố Vĩnh Long
    Bài gởi
    1,708
    Blog Entries
    5

    Mặc Định

    Mình chỉ biết đc 3 sứ thui là Tống Ly, Miêu Nhi và Sắc Sứ nào wên tên òy!
    Vạn Hoàng Kiệt trong vai Tống Ly - khí sứ, hình như bên box TQ cũg có topic của nam diễn viên này! và Sắc Sứ mà bạn đang "ấn tượng" là Thôi Triết Minh, Tửu Sứ là Miêu Nhi do Chu Hoành Gia đóng, còn Tài Sứ là Kim Bất Hoán, mình chưa biết tên thật của ông ta
    thay đổi nội dung bởi: vo kiem tinh, 27-04-2008 lúc 08:22 AM
    [CENTER]coღ♥..Với những lời yêu thương chan chứa, với những ước hẹn của hôm qua, em đuổi theo anh tới khoảng thời gian không gian khác, để tìm anh trong trọn kiếp hoa này..†♥ღ::...[/CENTER]

  14. #14

    Mặc Định

    Mình đang muốn tìm phim võ lâm ngoại sử,bạn nào biết làm ơn cho mình biết với

  15. #15

    Smile Tôi cũng là fan trung thành của Võ Lâm Ngoại Sử đây!

    Đào mỹ lan ơi cho tôi xin vài tấm hình đẹp ơi là đẹp của Thẫm Lãng và Thất Thất đi. Tôi rất thích cặp đôi này! tôi cũng có ý định tham gia bàn luận 1 chút chơi nhưng hiện không có đủ thời gian, hẹn Đào mỹ lan dịp khác heng! Tôi hứa là sẽ có một bài viết làm chấn động võ lâm cho bồ coi (đùa đó, làm gì tôi làm được như bồ đâu). Từ lâu tôi đã mong có một tri kỷ với mình cũng mê Thẫm Lãng như mình mà không tìm được, nay thì có rồi. Tôi mong bồ cũng sẽ nghĩ như tôi.

Trang 1/2 12 Trang CuốiTrang Cuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •