[One-shot] Chờ tôi theo với
Login now! Register Now!
Forgot Password?
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!
kết quả từ 1 tới 3 trên 3
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jun 2007
    Địa chỉ
    my crazy MAC Goong
    Bài gởi
    715
    Blog Entries
    18

    Mặc Định [One-shot] Chờ tôi theo với

    Summary:
    Cuồng phong cánh mỏi
    về bên núi đợi
    ...


    Rating:
    K

    Author:
    xyz_31 June 18th ‘08 [ aka otaku mất tự chủ ]

    Genre & Warning:
    S-A. Không dành cho những ai dị ứng với thể loại này.

    Fic tặng:
    Giọng Ngọt Lịm, Giọng Ấm, Giọng Cười, Giọng Đục và Giọng Trầm Buồn

    Special thanks to:
    s3ven7days@MyWorld.com (vì lão đã nhiệt tình đóng góp + cmt cho fic suốt 1h)
    condorfan95@DienAnh.Net (vì bạn kia đã dụ dỗ bạn này tham gia cuộc thi)

    Pairing & Disclaimer:
    YunJae cho dễ đọc thôi... ta vẫn là anti YunJae in new way...
    So dont want YJ to be mine.

    Note:
    ảnh hưởng truyện của Lãng,
    cuồng Trịnh,
    nhớ







    1.


    I’ve been living with a shadow overhead
    I’ve been sleeping with a cloud above my bed
    I’ve been lonely for so long
    Trapped in the past
    I just cant seem to move on



    Tôi ngẩn ngơ theo tiếng nhạc từ chiếc Walkman mới của Trần, đang tự hỏi cái cũ đâu thì Trần đã trả lời: “Vứt rồi. Nó không chạy được nữa, còn tiền sửa thì bằng cái mới.”. Tôi bất ngờ nhìn trân trân vào em.


    Đó là một Trần mà tôi chưa từng biết. Một cái đĩa cũ đã mòn Trần còn giữ lại làm kỷ niệm, mất một chiếc nhẫn quý cũng thề sẽ không đeo nhẫn nữa. Vậy mà Trần lại có thể mua cái Walkman mới với lý do khó chấp nhận như vậy. Tôi hơi hụt hẫng, hơi buồn và hơi tiếc.


    Ngày hôm sau, tủ quần áo chỉ độc màu trắng của Trần có thêm một thứ mới: khăn choàng cổ màu xám, cái màu nửa này nửa nọ tôi chưa ưa bao giờ. Tôi hỏi, Trần chỉ bảo: “Có cái khăn màu xám thôi mà. Đừng để ý những thứ như thế.”. Tôi chột dạ.


    5 năm, tôi quen Trần từ một lần đi chơi pub. Lần đầu tiên gặp nhau, Trần làm tôi đặc biệt chú ý. Đa phần vì lạ, và sợ. Mắt Trần lúc đó loãng như cà phê tan đá, giọng nghe vừa đục vừa làm mất hứng người đối diện. Mặc cho đám “bạn” đã kéo Trần đến đấy tiếp tục pha trò, em vẫn cứ ngồi, tập trung vào ly cocktail. Sau, tôi kéo Trần ra khỏi lũ bò đực đeo khuyên tai phải, và chúng tôi không bước vào những nơi đó nữa.

    Lúc đưa em về, mắt Trần trắng dã, sợ hãi và kinh hoàng. Từ mẹ Trần, tôi biết quá khứ với người cha. Và tôi chẳng bao giờ chạm được vào da Trần nữa: áo tay dài, cổ áo cao, bao tay, khăn choàng cổ. Chưa có món nào được mua từ lúc đó tới giờ lại có màu khác màu trắng. Dĩ nhiên, trừ chiếc khăn xám đó.


    Tôi lo. Nhớ ngày đầu tiên Trần trở lại sau đợt chấn động, em ôm tôi khóc, bảo tôi cởi áo em ra, bảo tôi chạm vào em đi, bảo tôi làm người yêu em. Trần run lẩy bẩy trong vòng tay tôi, tôi ôm Trần, em ôm tôi, tôi chẳng nói chẳng rằng, em nức nở vào tai. Vai áo tôi ướt đẫm… Hôm đó, Trần mặc chiếc áo màu xám.


    .


    Trần ôm Walkman ngồi trên sofa nhà tôi, nửa tỉnh nửa mê hát theo nhạc. Tôi hỏi bâng quơ. Trần: “Nhạc Trịnh. Chiếc lá thu phai. Anh nghe chưa?”. Tôi lắc đầu, quay lại với xoong chảo cho bữa tối, không quên nhấp một ngụm rượu cho ấm người rồi tiếp tục đốt thuốc.


    “Dương.” – em gọi tôi, ngoắc ngoắc lại. Tôi ngồi phịch xuống sofa cạnh em.
    “Huh?”
    “… Đừng có rượu với thuốc lá suốt nữa đi.”

    Tôi ngẩn người, hơi giận. Hẳn em định nói gì khác thường trực. Nhưng em cười. Hương mộc thoang thoảng.


    Trần đến nhà tôi thường xuyên hơn. Rồi em và tôi gần nhau, không còn là những câu nói vu vơ như 5 năm qua. Chẳng hiểu sao, nhưng em bắt đầu chạm vào tôi nhiều hơn qua lớp găng tay. Găng mỏng dần, mỏng dần, rồi Trần không đeo găng nữa. Nhưng cũng chỉ là với tôi. Lúc khác, Trần lại găng tay dày cộm.


    Có lẽ hơi muộn màng, nhưng có một điều được nhóm lên trong chúng tôi: tôi yêu Trần. Và em yêu tôi.


    ***



    2.


    Tình yêu chúng tôi đến nhẹ nhàng như nụ cười của em. Không dồn dập, không trắc trở. Như một đoá hoa chớm 5 năm chờ ngày hé mở. Và giờ đây, vừa nở nó vừa nhắc nhở: “Không việc gì phải vội”..


    Trần cũng thay đổi dần: áo màu xám, không găng, không bít cổ, nhạc Trịnh, nhạc bất hủ, những bản không lời, gương mặt tươi, mắt sáng đầy sinh động. Tình yêu mà Trần nhận được từ tôi như thêm cho em nhiệt huyết, và em rực rỡ sắc màu khi yêu tôi. Duy chỉ có thói quen và câu cằn nhằn bảo tôi bỏ rượu với thuốc là vẫn còn.

    Vẫn có một điều làm tôi khó chịu khi nhìn thấy Trần như vậy. Một cái chết chờ tôi bỏ em ở lại nơi này.


    Tôi sẽ làm vậy, rời khỏi thành phố này, bỏ lại những gì thuộc về em. Trước khi tôi biến mất mà chính mình cũng không biết...


    Tôi im lặng bước đi trên sân bay cùng chiếc vali nhẹ hẫng. Trời xanh trong vắt, nắng ngập tràn…

    Tôi đã quyết định rồi, tôi xa Trần, em xa tôi. Vậy thì tốt hơn. Bây giờ Trần đang ở nhà, hẳn là đang chuẩn bị cho một cái hẹn chiều nay với tôi. Tôi thất hứa, em hận tôi. Chỉ cần bấy nhiêu thôi… để tôi đoạn tuyệt với em.



    Những ngày đó, tôi ở Nga. Trời chẳng bao giờ có nắng ở Peter. So với Moscow, Peter trông quê mùa, mà thanh bình, yên ả hơn nhiều. Không có nắng nên tôi quên mắt em cười, không có tuyết nên tôi quên làn da trắng xanh, trong nhà suốt nên không lạnh làm tôi quên người em run lên những lúc như ngày xưa tôi lỡ chạm tay vào da mặt. Rồi những buổi sáng chỉ có sương, tôi cảm giác như Trần nhạt nhoà bên mình.


    Nhưng cũng có lẽ vì chẳng có gì nhắc tôi về Trần nên tôi nhớ em nhiều hơn. Sáng thức dậy tu mình ở căn hộ của tên bạn thân. Trưa lang bang kiếm ăn với nó. Chiều, trầm mình trong muôn vạn sách ở thư viện. Tối, tôi thu người cùng nó nhấm nháp từng loại rượu cay xè. Cổ đắng, mắt chăm chăm vào loạt phim xxx mà tên bạn cố đầu độc. Tôi vô cảm, chẳng cảm thấy gợn trong người, chẳng nhớ nổi uống rượu gì, chẳng nhớ nổi uống làm gì. Đêm bật dậy, tôi nhớ em. Cả người nhức mỏi, nước mắt tôi ràn rụa. Muốn bên Trần, muốn nhìn thấy em, nghe em nói, cảm nhận em bên mình. Muốn bảo vệ em.


    3 tháng ở Peter, đoạn đường tôi hay đi là pub-nhà bạn và nhà bạn-pub thì tôi chỉ đi lúc nó dẫn. Tôi chẳng thèm thuộc đường, chẳng thèm nhớ nổi hàng xóm xung quanh.

    3 tháng ở Peter, tên bạn thân nhìn tôi lắc đầu.

    Một bữa, nó kéo tôi ra công viên. Ngay nơi hồ phun nước, nó bảo tôi xì ra một xu và hãy nghĩ tới điều mình muốn ước nhất.



    Điều tôi mong muốn nhất…





    . . .






    Chiều hôm sau đó, tôi giật mình thấy cảnh tượng thân quen: sân bay nơi tôi đi. Bây giờ, là nơi tôi trở về.


    Tôi tiến thẳng đến nhà Trần bằng một chiếc taxi. Con đường nhỏ xíu thẳng tắp xa xăm, càng đi, hình ảnh em tưởng phôi pha lại tràn về. Tôi biết mà, rằng bờ vai em đang căng lên từng ngày kể từ khi tôi đi, rằng em sẽ thức trắng đêm bằng sức mạnh vô hình chờ tôi đến, rằng nước mắt em sẽ lại rơi khi nhìn thấy tôi.. Trần là vậy đấy, tôi biết mà…


    Tôi bấm chuông, tiếng trong veo quen thuộc. Tôi đứng chờ, cảm giác thấp thỏm quen thuộc. Cánh cửa nặng nề mở, là mẹ của Trần.


    Bà cười buồn.
    Bà đang cười buồn…
    “Con lên đi Dương. Em đợi con đó.”


    Tôi cúi chào bà. Bà biết tôi, biết em cần tôi. Bà biết tất cả. Và bà cười buồn!

    Tôi đứng trước cửa phòng Trần, em ngồi tựa vào gối, thấy tôi, đôi mắt mơ màng bỗng chuyển động. Tôi bước vào, em đưa hai tay mang găng víu lấy áo tôi, bấu vào vai.


    Trần hỏi gì đó mà tôi không nghe được, giọng ngắt quãng chìm trong nước mắt. Tôi gỡ tay em ra, bỏ lớp găng rồi đan từng ngón tay mình vào kẽ tay em, vuốt tóc, rồi rụt rè chạm vào gò má. Lạnh…
    Em giữ lấy tôi, níu thật chặt. Đến khi bình tĩnh lại thì mắt Trần đã đỏ, cụp xuống ũ rũ hai hàng mi dài. Gương mặt gầy nay hóp lại, môi khô nứt nẻ…

    Tôi sẽ không rời xa em.


    ***


    3.


    “Ung thư giai đoạn cuối, kiểu như phim tình cảm Hàn Quốc.”

    Tôi nhìn Trần. Lại nữa. Em làm tôi sợ. Giọng đục như đang đâm vào toàn thân tôi. Tôi sắp chết đây, mà em cũng vậy sao...

    “Cứ tưởng mình sẽ đi trước em.” – tôi nói suy nghĩ ra thành lời – “Vậy là tôi sẽ sống nhìn em chết trước phải không?”
    “Sao ạ?” – em hỏi, mặt thất thần
    “Sâu rượu nên chết vì gan.” – tôi nhìn sâu vào mắt em, không cả cười gượng gạo. Em chớp mắt, không khóc. Tôi nghe thấy tim em đập. Căn phòng im lặng nhưng không lạnh tanh.
    “Định không đi tang em hả?” – em hỏi. Tôi giật mình.
    “Đúng là tôi định vậy.”
    “Nếu là em thì cũng vậy mà” – em cười – “Miễn là có về thăm em được rồi”

    Nụ cười em rạng rỡ hơn cả nắng cuối thu.


    Tôi nhớ mãi, da em trắng như quỳnh nở đêm làm tôi muốn mân mê.
    Tôi nhớ mãi, môi em hồng hoa đăng làm tôi muốn hôn lên.
    Tôi nhớ mãi, rằng mình đã không làm vậy.


    Trần chết, người tôi yêu chết, một ngày đầu mùa đông. Mẹ Trần không cười buồn nữa, bà khóc.


    Hoa tigon xanh nhẹ nhàng đung đưa trước gió. Cũng giống Trần nữa…
    Không thuốc lá, khó chịu hẳn. Nhưng rượu thì vẫn cứ tuôn vào cổ, chắc chẳng cần lọc máu nữa.

    Tôi chợt nhận ra mình không có tấm ảnh nào của Trần, không có gì xung quanh tôi có hơi Trần, ngoại trừ chiếc khăn choàng cổ màu xám và cái Walkman mới. Bên trong, một cái đĩa cũ, tôi bật…

    Chiếc lá thu phai.



    Tôi tràn ngập trong những kỷ niệm về em,
    tràn ngập trong tình yêu của em





    Về thu xếp lại
    ngày trong nếp ngày
    Vội vàng thêm những lúc yêu người
    Cuồng phong cánh mỏi
    về bên núi đợi
    Ngậm ngùi ôi đá cũng thương thay
    thay đổi nội dung bởi: xyz_31, 21-08-2009 lúc 06:40 PM
    Tịt ngòi
    Changmin thì thầm

  2. #2
    Tham gia ngày
    Feb 2012
    Bài gởi
    2

    Mặc Định Hello, few questions for you to help with


  3. #3
    Tham gia ngày
    Feb 2012
    Bài gởi
    1

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •