kết quả từ 1 tới 15 trên 40
Ðề tài: [Fanfic] Yêu anh nhiều hơn
-
18-04-2012, 03:44 PM #1
[Fanfic] Yêu anh nhiều hơn
Yêu anh nhiều hơn
Author:简怜星@Baidu.com
Viet Trans by Annie @ ronvfc.com (đã xin phép người post)
Casting:
Ngô Trác Hy
Lâm Phong
Huỳnh Tông Trạch
Mã Quốc Minh
Từ Tử San
Chung Gia Hânthay đổi nội dung bởi: • Coco •, 18-04-2012 lúc 03:44 PM
[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:45 PM #2
Chapter 1:
[Gặp gỡ]
Sân bay Hồng Kông.
Ba thanh niên đẹp trai tự chạy loại xe tung ra thị trường có giới hạn của mình đến sân bay, dòng người qua lại đông đúc trong sân bay, vẻ ngoài đẹp trai của họ thật sự thu hút sự chú ý của rất nhiều người, đặc biệt là giới nữ. Trác Hy gỡ mắt kính đen xuống quay qua nói với Lâm Phong.
“Cậu Phong à, tao thật sự không hiểu mày, mày đến đón người bạn thanh mai trúc mã của mày thì việc gì mà phải kéo tao với Trạch đi theo chứ?”
Tông Trạch cười.
“Chắc người mà mày đón không phải là thanh mai trúc mã gì đâu, hẳn là bạn gái của mày chăng? Tao có lần nào nghe mày nhắc đến người bạn thanh mai trúc mã gì?”
Lâm Phong lập tức nói.
“Năm năm trước cô ấy qua Pháp học thiết kế áo cưới, hôm nay về nước, nên tất nhiên hai đứa mày chưa gặp qua rồi. Còn nữa, nhóc đó khó hầu hạ lắm, ai mà dám kiếm nó làm bạn gái cơ chứ?”
Tông Trạch cười với ý xấu.
“Nhà thiết kế áo cưới à??? Nghe mày nói vậy, tao càng muốn làm quen với cô ấy à, mày mau nói cho tao nghe coi, cô ấy tên gì, mày quen được bao lâu rồi?”
Lâm Phong cười.
“Cô ấy à, đợi lát mày gặp thì mày tự hỏi rồi sẽ biết ngay thôi mà”
Trác Hy cũng hết cách quay qua nói với Phong.
“Tốt nhất là cô ấy cũng có một chút nhan sắc, nếu không tao sẽ không để yên với mày đâu, ai kêu mày báo hại tao phải hy sinh giờ nghỉ đến đây đón cô ấy cùng với mày”
Lâm Phong chạy qua quàng vào vai Trác Hy.
“Đừng như vậy mà, tao tốt bụng lắm mới kéo mày ra đây đó, nếu tới lúc đó mày với Tông Trạch có gì đó với cô ấy, cả hai còn phải cám ơn tao hôm nay tao đã kéo ra đó nha”
Tông Trạch hưng phấn nói.
“Đừng nói nhiều nữa, giờ này bạn thanh mai trúc mã của mày còn chưa ra vậy?”
Trác Hy cười nhìn Tông Trạch nói.
“Mày lo lau miệng đi, nước miếng của mày chảy ra hết rồi kìa”
Lúc này, Lâm Phong nhìn thấy bóng dáng người con gái liền vẫy tay.
“Tử San, ở đây nè”
Tử San nghe tiếng gọi liền chạy đến ôm chầm lấy Lâm Phong nói.
“Phong Phong, đã lâu không gặp, nhớ anh chết được”
Cả Trác Hy và Tông Trạch liền há họng ra vẻ kinh ngạc.
“Phong Phong???”
Lâm Phong bèn đẩy nhẹ cô ra và chau cả mày lại.
“Tử San, em đừng gọi anh là Phong Phong nữa được không? Một người đàn ông to xác như anh mà bị gọi như vậy thì mất mặt lắm”
Tông Trạch lập tức tiến bước vẫy nhẹ tay.
“Hi, anh là Huỳnh Tông Trạch, em có thể gọi là Tông Trạch hoặc là Trạch Trạch cũng được, xin hỏi người đẹp tên gì?”
Lúc này Tử San mới bắt đầu chú ý đến hai người đứng cạnh Lâm Phong, Tông Trạch là người khá hoạt bát, sau đó quay sang người kia thì lại có vẻ khá lạnh lùng, tự dưng cô có cảm giác run lên một cái, và rồi hai ánh mắt chạm vào nhau, Tử San e ngại liền quay sang Tông Trạch nói.
“Chào anh, em tên là Từ Tử San”
“Tử San??? Tên nghe rất hay, và cũng rất đẹp, hệt như em vậy”
Lâm Phong kéo Trác Hy qua giới thiệu.
“Từ San, còn đây là Ngô Trác Hy, hai người họ đều là bạn thân của anh”
Từ San gật đầu xem như lời chào hỏi, Trác Hy cười khá lạnh lùng.
“Nào, đừng đứng đây nữa, em mới xuống máy bay còn mệt, để anh đưa em về nghỉ ngơi, có gì họp mặt sau vậy”- Lâm Phong lên tiếng.
Từ San nhìn thấy chiếc xe màu vàng của Lâm Phong bèn nói.
“Không phải anh kêu em ngồi xe của anh đấy chứ?”
Lâm Phong cười đắc ý.
“Sao thế? Không phải là rất ngầu sao?”
Tử San trợn tròn mắt.
“Ngầu sao? Anh đổi khẩu vị đặc biệt này từ khi nào vậy? Không có chuyện gì làm tự nhiên biến chiếc xe hệt như trái xoài vậy, chạy trên đường người ta còn tưởng nhìn thấy một cây xoài tinh ấy”
Lâm Phong nói.
“Trái xoài?”
Tông Trạch và Trác Hy cười ồ lên. Lâm Phong nổi giận nhìn trừng vào cô.
“Không gặp em có mấy năm thôi, em nói chuyện vẫn làm cho người ta tức chết đi à, chỉ có em mới dám đem so sánh chiếc xe quý của anh là trái xoài đó! Bây giờ em chê rồi nên không ngồi nữa chứ gì?”
Tử San cười và gật đầu lia lịa. Tông Trạch liền xen vào.
“Nếu em không chê thì ngồi xe của anh đi! Xe anh màu đen, không giống trái xoài rồi chứ?”
Lâm Phong hét lớn.
“Đừng nhắc đến trái xoài nha! Từ bây giờ trở đi sẽ không bao giờ ăn xoài nữa”
Cả ba người họ không nhịn được cười nên càng cười dữ dội hơn. Tử San nhìn kỹ ba chiếc xe, quay lại nói.
“Em ngồi xe của anh Trác Hy. Em có thể xưng hô như vậy chứ? Anh đã là bạn của Phong Phong thì xem như cũng là bạn của em, xưng hô như vậy cho gần gũi hơn”
Trác Hy nhún vai với ý đồng ý, Tông Trạch nhìn họ lên xe liền quay sang phàn nàn với Lâm Phong.
“Lẽ nào tao không đủ đẹp trai phong độ hay sao? Vì sao cô ấy không chọn xe của tao mà ngồi vậy nè?”
Lâm Phong đả kích anh.
“Mày đích thực cũng rất phong độ, trên mặt hiện rõ hai chữ đó luôn rồi, nhưng những con gái nào thông minh thì không dễ gì bị mày gạt đâu, nếu như mày chịu đi chỉnh sửa dung nhạn, kéo kéo lớp da chắc có lẽ sẽ được cải thiện hơn”
Nói xong, Lâm Phong ngồi vào xe, Tông Trạch cũng không còn cách nào khác chỉ biết lái xe theo họ, và rồi ba chiếc xe cùng lúc chạy khỏi.[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:46 PM #3
Chapter 2:
[Tình cờ]
Tử San đi cùng Gia Hân vào một quán cafe khá sang trọng, Gia Hân vừa đi vừa nhẹ nhàng hỏi.
“Tử San nè, lần này cậu về nước tính mở một tiệm áo cưới thật à?”
“Có thể là vậy, mở một tiệm áo cưới luôn là ước mơ của mình mà, rồi lại còn có thể đem trưng trong tiệm những bộ áo cưới do tự tay mình thiết kế quả là rất tuyệt”
Gia Hân cười.
“Ước mơ đẹp quá hén, mình sẽ luôn ủng hộ cậu”
Đợi hai người họ chuẩn bị ngồi xuống, đột nhiên cô nhìn thấy cặp nam nữ đang ngồi gần phía cửa sổ, Gia Hân cũng nhìn theo hướng nhìn của cô và hỏi.
“Tử San, cậu đang nhìn gì đó? Cậu quen họ sao?”
“Cũng không hẳn là quen, gặp qua một lần thôi, người con trai đó là bạn thân của Phong Phong”
Gia Hân thắc mắc.
“Phong Phong? Người bạn thanh mai trúc mã? Vậy cậu có cần qua đó chào hỏi một tiếng không?”
“Không cần đâu, làm vậy mạo muội quá, chúng ta ngồi xuống thôi Gia Hân”
Đợi hai người họ gọi thức uống xong, phía bên kia truyền ra tiếng cãi vả, vì trong bầu không khí trang nhã như vậy thì làm sao không khiến người khác tò mò được, Gia Hân cúi người nói nhỏ với Tử San.
“Chắc không phải họ đang vãi vả chuyện chia tay đấy hả? Sao lại đi chọn những nơi này cơ chứ?”
Tử San cũng nhỏ tiếng.
“Mặc kệ họ đi, chúng ta bàn xem lát nữa đi đâu nè, à công ty của Phong Phong cũng khá gần ở đây, hay lát nữa bọn mình đi tìm ảnh?”
“Được thôi, không thành vấn đề, dù gì mình cũng muốn xem thử người bạn thanh mai trúc mã của cậu”
Tử San cười.
“Không phải là cậu đã ưng anh ấy rồi chứ hả? Nếu có thật thì mình có thể làm 'hồng nương' rồi đó, dù gì thì mình sắp mở tiệm áo cưới, nói không chừng cậu là người khách mở hàng của mình, đến lúc đó mình sẽ cho cậu một cái giá thật hữu nghị”
Gia Hân đành chịu thua cô.
“Cậu có cần nói xa đến vậy không, ảnh là bạn thanh mai trúc mã của cậu, nói không chừng hai người sẽ có gì với nhau thì sao?”
Tử San lập tức lên tiếng.
“Anh ta à? Nếu như có gì với nhau thì ngay từ đầu mình đã cặp với ảnh rồi, tuy mình quen thân với Phong Phong, nhưng cả hai đều hiểu rõ giữa bọn mình chẳng xảy ra tình cảm gì với nhau đâu”
Lúc này tiếng cãi vả càng truyền ra kịch liệt hơn, người con gái đó chẳng chú ý đến hình tượng của bản thân gì cả, ngược lại thì người con trai khá nhã nhặn mà ngồi thưởng thức ly cafe, đợi anh đặt ly cafe xuống bàn rồi nghiêng nhẹ đầu, ánh mắt hai người lại chạm vào nhau, anh mỉm cười và đứng dậy đi qua bên cô, Gia Hân khều nhẹ tay Tử San.
“Tử San, anh ấy… hình như anh ấy đang đi về phía bọn mình đó”
Vừa dứt lời, anh đã đứng ngay trước mặt họ.
“Sao trùng hợp quá vậy, em đi dạo sao?”
Tử San cười ngại ngùng. Lúc này, người con gái nổi trận lôi đình chạy đến quát lớn.
“Té ra người này là người yêu mới của anh à? Cô à, cô giật bạn trai của người khác cảm thấy vinh dự lắm hả? Cô thật sự rất thích làm con hồ ly tinh đến như vậy sao?”
Tử San lập tức nói.
“Tôi…tôi? Giật bạn trai của cô? Hồ ly tinh?”
Gia Hân không thể kìm chế.
“Cô à, cô hãy làm cho rõ nha, đừng ở đó mà vu khống bạn tôi, nhìn là biết ngay chúng tôi là dạng con gái có tố chất cao rồi, có làm thì cũng phải là 'chánh cung' chứ, tự cô không quản lý chặt chẽ bạn trai của cô thì cũng đừng đến đây la hét om sòm, tôi xem cô giống hồ ly tinh hơn thì có...”
Tử San vội vàng kéo tay ngăn Gia Hân nói tiếp, Trác Hy đứng cười khi nghe lời nói vừa rồi của Gia Hân, người con gái đó như bị đả kích nên bắt đầu điên lên.
“Ngươi… đôi 'cẩu nam nữ' này, các ngươi không được yên thân đâu”
Nói xong cô ta liền cầm ly nước trên bàn lên, Trác Hy nhìn ra được ý đồ liền vội ra trước mặt Tử San đỡ giùm cô, và thế là quần áo anh bị nước làm cho ướt hết.
Trác Hy liền bắt lấy tay cô gái đó.
“Nếu như em không muốn bị chặn hết đường đi trong giới này thì giờ lập tức đi khỏi đây cho anh”
Người con gái vô cùng tức giận nhưng chỉ còn cách bỏ ra ngoài, Tử San bị làm cho hoảng sợ không nói nên lời, cuối cùng rồi cô cũng hiểu cái gì gọi là vô cớ cũng bị trúng bom đạn.
“Xin lỗi đã làm liên lụy đến em”
Tử San tức giận trừng mắt nhìn anh.
“Cho là anh vụn trộm ở ngoài thì cũng phải biết chùi mép chứ, em lớn chừng tuổi này đây cũng là lần đầu tiên bị người ta nói là hồ ly tinh đó”
Anh cười.
“Em hiểu lầm rồi, cô ấy…”
“Anh không cần giải thích với em làm gì, em cũng chẳng có hứng thú với chuyện của anh”
Nói xong cô kéo Gia Hân đang đứng thừ ra đó ra khỏi quán. Trác Hy thì không ngừng đứng cười nhìn cô đi khỏi.[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:48 PM #4
Công ty bất động sản Lâm Thị.
Phòng làm việc của Tổng giám đốc.
Tử San kéo Gia Hân đi vào phòng, Lâm Phong vẫn chưa chịu bỏ hồ sơ đang xem trên tay để ngẩng cao đầu, Tử San gọi.
“Phong Phong”
Anh cũng hết cách liền ngẩng đầu trả lời.
“Đừng gọi anh là Phong Phong nữa.Ý, người này là…”
Tử San cười khi họ nhìn chằm với nhau, cô ghẹo.
“Hai người đâu cần phải nhìn lâu như vậy chứ hả? Nào, để em giới thiệu cho… cô ấy là…”
Không đợi cô nói xong, Lâm Phong đã đến ngay trước mặt Gia Hân tự giới thiệu bản thân.
“Chào em, anh là Lâm Phong”
Gia Hân có vẻ mắc cỡ cúi đầu cười.
“Em luôn nghe Tử San gọi anh là Phong Phong, còn tưởng anh thuộc dạng đàn ông nhu nhược, hôm nay gặp mặt mới phát hiện anh không là dạng người như em đã nghĩ”
Lâm Phong lập tức trừng mắt quay nhìn Tử San.
“Em ra ngoài có thể để lại chút thể diện cho anh được không hả, sau này không được phép gọi anh là Phong Phong nữa”
“Đâu có sao, nếu anh không thích bị gọi là Phong Phong thì em kêu anh bằng tiểu Phong cũng được mà”
Lâm Phong hét lớn.
“Cái này cũng có khác gì đâu hả”
Gia Hân nhìn họ đấu khẩu khó mà nhịn được cười.
Lâm Phong cũng đành bó tay.
“Sao em lại đến đây?”
Tử San trả lời ngay.
“Đúng rồi, Phong Phong nè, em vừa gặp phải người bạn thân của anh đó, em và Gia Hân cùng miễn phí được xem…”
Chưa đợi Tử San nói hết câu, Lâm Phong phấn khởi đến trước mặt Gia Hân hỏi.
“Em tên là Gia Hân chứ gì, tên thật sự rất xứng với con người của em”
Gia Hân có chút e ngại.
“À, em quên chưa nói tên của em cho anh biết, em tên là Chung Gia Hân”
Tử San không thể chịu nổi khi họ xem cô tàng hình, cô chen vào đứng giữa hai người họ.
“Lát nữa hai người hãy tán tỉnh tiếp có được không hả? Phong Phong, anh cho em nói hết câu có được không đây?”
Lâm Phong chịu thua cô, nhưng trong đôi mắt anh đã đầy sát khí.
“Tử San à, anh đang nói chuyện với Gia Hân mà, mấy cái chủ đề nhảm nhí của em đợi lát nữa nói không được sao?”
“Nhảm nhí? Anh có biết là ban nãy em bị người ta gọi là hồ ly tinh không, cũng toàn do bạn anh hại đó, anh không giúp em ra mặt, mà chỉ ở đó lo làm quen với người đẹp thôi hà, nói sao thì chúng ta cũng có nhiều năm tình cảm với nhau mà…”
Lâm Phong cắt ngang cô.
“Ai gọi em là hồ ly tinh? Bạn của anh hại em? Không phải là Trạch chứ? Không đúng, anh ta đi công tác từ hôm qua rồi, vậy chắc là Trác Hy rồi, anh ấy hại em thế nào, kể cho anh nghe nào”
Cô 'hớ' một tiếng rồi quay đầu bỏ đi, Gia Hân đứng cười giúp cô giải thích.
“Tử San vừa gặp người bạn thân của anh đang 'dàn xếp' việc chia tay với cô gái nào đó, sau đó cô ta nhầm tưởng Tử San giật đi bạn trai của cô ta nên đứng mắng một trận, cái gì nào là kẻ thứ ba, nào là hồ ly tinh…”
Cuối cùng Lâm Phong cũng hiểu ra câu chuyện, anh đến bên Tử San an ủi cô.
“Không sao đâu, thì cứ coi như hôm nay em không chọn đúng ngày lành tháng tốt mà ra khỏi nhà, gặp chút xui xẻo đó mài, anh sẽ kêu Trác Hy đền bù lại một bữa cơm, được rồi chứ?”
Tử San lập tức bỉu môi.
“Thôi khỏi đi, em sợ em ăn được nửa bữa cơm lại xông ra một người con gái khác nói em giật mất chồng của cô ta, nhưng mà nè, lúc nãy đến đây em cũng chưa ăn gì, giờ anh phải dẫn em với Gia Hân đi ăn nha”
“Được thôi. Gia Hân, em muốn ăn gì? Gần đây anh thấy có nhà hàng chuyên món Thái cũng được lắm”
Gia Hân mỉm cười.
“Được, vậy chúng ta đến đó đi”
Tử San la lớn.
“Anh xem em tàng hình thật sao? Tại sao không hỏi em muốn ăn gì?”
Lâm Phong cứ mặc kệ Tử San, tiếp tục nói với Gia Hân.
“Em đợi anh lát nữa nhé, để anh sắp xếp lại hồ sơ đã, nhanh lắm…”
Gia Hân gật đầu cười, Tử San nhìn họ không biết nên cười hay nên giận nữa…[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:49 PM #5
Chapter 3:
[Họp mặt]
Nhà hàng Tây.
Tử San đi theo Lâm Phong vào phòng VIP, Tông Trạch nhìn thấy người đi sau Lâm Phong liền cất tiếng.
“Tử San? Em cũng đến à?”
“Đúng thế, Phong Phong dẫn em đến”
Lâm Phong trừng mắt nhìn cô.
“Hình như anh rất tình nguyện dẫn em đến đây”
Trác Hy cười.
“Nghe giọng điệu của mày hình như là bị ép thì phải”
Tử San nhìn thấy Trác Hy liền chau mày nổi giận.
“Em không muốn nói chuyện với anh”
Lâm Phong không nhịn được cười, Tông Trạch tò mò hỏi.
“Giữa hai người đã xảy ra chuyện gì à?”
Lâm Phong tính kể nhưng thấy ánh mắt nhìn thẳng vào nên anh cũng không dám hó hé nửa lời. Trác Hy thấy cô như vậy cũng khó mà nhịn cười.
“Biết là em đang giận anh,thôi thì anh nói tiếng xin lỗi đến em vậy, đích thực trong chuyện này là do anh xử lý không được khéo, người rộng lượng như em đừng trách con nít như anh đây làm gì, hãy tha thứ cho anh nhé”
Tử San ngoảnh đầu qua bên mặc kệ anh, càng nhìn động tác của cô càng khiến anh không thể ngừng cười được, Lâm Phong nhìn họ như vậy cũng không thể không cười, chỉ có Tông Trạch nhìn ba người họ chẳng hiểu gì nên lắc đầu.
“Haizzz, thôi đi, tuy là lần trước bị người ta vu khống, nhưng thôi em tha cho cho anh đó, nhưng không có lần sau đấy nhé”
“Tuân lệnh, thưa nữ hoàng!”
“Vậy thì còn nghe được…”- Lời Trác Hy cuối cùng cũng khiến cô bật cười, và anh lại 'thất thần' trước gương mặt tươi cười của cô.
Tông Trạch 'gào khóc'
“Thôi đừng nói nhiều nữa, chúng ta cạn ly nào, chúc mừng hội chúng ta có thêm thành viên mới, cùng cạn nào”
Tử San còn chưa mở miệng đã bị Trác Hy giật lấy cái ly Tông Trạch đưa cho cô.
“Trạch, mày điên rồi à, cô ấy không thể uống rượu đâu”
Tử San thắc mắc nhìn anh.
“Sao anh biết em không thể uống được rượu”
Trác Hy cười.
“Anh không chỉ biết em không uống được rượu, anh còn biết một khi em chạm vào rượu là bị dị ứng ngay”
“Em biết rồi, chắc chắn là bà tám Phong Phong nói cho anh biết”- Tử San trừng mắt nhìn Phong.
Tông Trạch hét lên.
“Tao không chịu nha! Tao chỉ đi công tác có vài ngày thôi mà Trác Hy đã xuống tay trước tao rồi, cậu Phong, lát nữa mày hãy kể nhiều chuyện của Tử San cho tao nghe nha”
Lâm Phong chưa mở miệng đã bị Trác Hy trêu anh.
“Hình như là mày đang hẹn hò với cô nghệ sỹ tên Hạnh Nhi ở công ty tao thì phải”
Tông Trạch trừng mắt nhìn anh.
“Hy, mày đừng ở đó nói xấu tao nha, tao với cô ấy chỉ là bạn bình thường thôi”
Lâm Phong vạch trần anh.
“Hả? Bạn bè bình thường sao? Đừng tưởng tao không biết nha, mấy ngày trước mày đi công tác hình như có dẫn theo cô ta đi nha, mày xem thử có người bạn bình thường nào lại hân hạnh được đi chơi cùng với Tông Trạch nhà mình chứ?”
Tông Trạch ấp úng.
“Gì chứ… gì mà đi chơi chứ…tao…tao chỉ đi nghe bài giảng về Y học thôi mà…”
Ba người họ nhìn mặt anh đỏ dần lên liền bật cười. Cả bốn người họ cười nói vui vẻ trong bữa cơm tối đó.
Bữa cơm họp mặt kết thúc, họ quàng vai nhau ra khỏi nhà hàng.
“Tử San, về thôi em”- Lâm Phong lên tiếng.
Tử San chưa kịp nói, Trác Hy đã nhảy vào nói trước.
“Để tao đưa Tử San về cho”
Nói xong Trác Hy liền nắm lấy tay cô ngồi vào xe anh, Tông Trạch và Lâm Phong chỉ biết há họng nhìn anh lái xe đi khỏi.
Lâm Phong nói với Tông Trạch.
“Cái thằng oắt con này có cần phải phí sức không hả? Tử San ở ngay đối diện nhà tao, tao đưa về không phải là tiện đường lắm sao?”
Tông Trạch lại ầm ĩ lên.
“Tại sao? Tại sao chứ? Thằng chết tiệt Trác Hy này dám cướp đi nữ thần của tao rồi”
Lâm Phong bá vai anh và cười.
“Đừng vậy mà Trạch, nữ thần của mày không phải là Tử San đâu, là người mà gọi là Hồ gì đó...”
Anh lập tức trả lời.
“Là Hồ Hạnh Nhi”
“Ờ, đúng đúng… Hồ Hạnh Nhi, vậy mà mày còn nói là bạn bè bình thường, tao chỉ thuận miệng nhắc ra thôi mà mày đã căng thằng cả lên rồi kìa, anh em với nhau thì cần gì mà mắc cỡ nữa, thành thật khai báo sẽ được khoan hồng nha”
Tông Trạch hất tay anh ra, chẳng nói lời nào mà vào xe đi khỏi.
Về phía Trác Hy và Tử San, anh quay nhìn Tử San đang ngồi cạnh một cái rồi hỏi.
“Sao em lại có biểu cảm như vậy chứ? Anh chẳng mấy khi đưa con gái về nhà đâu, huống chi đây cũng đâu phải là lần đầu anh đưa em về, lẽ nào em lại mắc cỡ đến thế?”
“Mắc cỡ? Trong từ điển của em chưa bao giờ có hai chữ mắc cỡ này đâu, em chỉ là không hiểu, anh với em đâu có cùng đường, anh cần gì mà phải chạy nguyên vòng để đưa em về?”
Trác Hy nhìn cô vô cùng trìu mến.
“Em thông minh đến vậy chẳng lẽ không biết được ý đồ của anh sao?”
Tử San đỏ mặt cúi đầu xuống.
“Em không biết”
Trác Hy cười.
“Thể nào cũng có một ngày nào đó em sẽ biết, chúng ta hãy còn rất nhiều thời gian mà”
Cô không biết nói gì hơn.
“Anh chuyên tâm lái xe đi, đừng nói nhiều nữa”
Trác Hy lắc đầu cười.[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:50 PM #6
Chapter 4:
[Cảm xúc trong lòng…]
Với gọng kính màu đen, tóc xoăn cột cao, mặc bộ đồ thể thao và cầm trên tay cuốn sổ nhỏ thật khiến người khác có cảm giác vô cùng dễ chịu, cô dạo hết các cửa tiệm đang trống trong khu trung tâm này, rồi lâu lâu lật cuốn sổ ra ghi chép gì đó. Trác Hy lái xe ngang qua thấy cô đang đứng bên góc đường, anh liền cho xe quay lại và đậu vào vạch đỗ xe. Tử San chỉ lo cúi đầu ghi chép mà không hề để ý đến dáng người cao to đang sau lưng cô nên khi quay đầu lại cô đụng phải anh, và rồi cây viết và cuốn sổ đều rơi xuống đất.
Tử San hoảng hốt ngẩng đầu nói.
“Xin…Ý? Là anh à?”
Trác Hy giúp cô nhặt vật rơi xuống đất và đưa nó cho cô.
“Anh nhìn thấy em đang nghiêm túc ghi chép gì đó, nên không định quấy rầy em, nhưng lần sau đừng nhìn mãi dưới đất mà hãy lo nhìn đường, lần này may là đụng vào anh, lần sau lỡ đụng vào cột đèn thì sao?”
“Anh còn dám cười em sao? Muốn chết à?”
Anh nhìn cô từ đầu đến chân rồi cười mỉm.
“Tử San, ít khi thấy em ăn mặc như vậy, quen nhìn em mặc váy, giờ thay đổi như vậy khiến anh hơi bất ngờ”
Tử San chau mày nhìn anh.
“Anh không tính nói là em ăn mặc tùy tiện đấy chứ? Em thích mặc vậy thì sao, vừa tiện lại vừa thoải mái”
“Em mặc gì cũng đẹp mà, à đúng rồi, vừa nãy em ghi chép gì đó?”
Nói đến đây, cô bắt đầu phấn khởi giở cuốn sổ cho anh xem.
“Em đang chuẩn bị thực hiện ước mơ mở tiệm áo cưới, nên ghi chép lại xem tiệm nào thích hợp đó mà”
“Ra là vậy”
Tử San thắc mắc hỏi anh.
“Đúng rồi, sao anh lại ở đây? Tổng giám chế như anh không cần phải đi làm sao?”
“Em cũng biết nói anh là tổng giám rồi mà, anh đâu cần đi làm đúng giờ, huống chi gần đây bên công ty anh cần phải quay một quảng cáo, anh ra ngoài dạo vòng xem trên đường có tìm được nữ chính thích hợp hay không đó mà”
“Vậy thì anh đã tìm được chưa?”
Trác Hy suy nghĩ hồi lâu.
“Nữ chính cho quảng cáo thì anh chưa gặp được, nhưng lại cho anh gặp được một người đẹp”
“Thế anh cần suy nghĩ xem có nên mời em làm nữ chính cho quảng cáo đó không? Em chưa từng đóng qua quảng cáo, để em thử xem đóng quảng cáo là như thế nào cũng được mà”- Cô khá hưng phấn.
Trác Hy từ chối thẳng thừng.
“Không được, em không thích hợp”
“Gì chứ? Tại sao thế?...”
“Thì đã nói không hợp là không hợp mà, em ghi chép xong chưa? Anh vẫn còn chút việc cần giao lại cho cấp dưới, em có muốn lên công ty anh chơi không? Đợi anh bàn xong việc rồi dẫn em đi ăn cơm”
“Được thôi! Không thành vấn đề, dù gì em cũng đang rảnh, nhưng mà anh cũng phải xem giúp em tiệm nào thích hợp nhất mới được nha”
Trác Hy gật đầu cười.
---
Công ty giải trí Thiên Hoàng.
Trác Hy cùng bước vào công ty với Tử San, người ngồi ở tiếp tân liền đứng dậy chào.
“Chào tổng giám”
Anh gật đầu rồi qua phòng thang máy chuyên dụng và bấm mật mã, cửa thang máy mở ra, anh quay qua kéo cô vào.
“Lần này anh đưa em đến tham quan, nếu lần sau em thấy buồn chán thì cũng có thể đến đây tìm anh”
“Việc gì mà em phải đến tìm anh cơ chứ? Em có thấy chán thì cũng có thể đi tìm Phong Phong mà”
Nghe nhắc đến tên Phong, anh liền chau mày lại. Thang máy ngừng lại ở tầng 38, Trác Hy vừa bước ra, cô thư ký trông thấy anh liền ôm mấy phần văn kiện chạy đến chào hỏi.
“Thưa tổng giám, có mấy phần văn kiện này cần anh xét duyệt, còn nữa, nửa tiếng sau sẽ có một tốp người mẫu đến ghi hình thử, 7h30 tối nay anh có hẹn bàn về hợp đồng với chủ nhiệm Tần của công ty đĩa hát , còn nữa…”
“Còn gì nữa? Nói tiếp đi, à đúng rồi, cuộc hẹn tối nay cô dời ngày khác giùm tôi, tối nay tôi có việc”
“Dạ, em hiểu rồi, lúc nãy em tính nói với anh rằng là cô nghệ sỹ Hồ Hạnh Nhi hôm nay lại bị đăng lên trang nhất nữa, đối tượng tin đồn là…là…viện trưởng Huỳnh Tông Trạch của bệnh viện quốc tế Bác Ái”
“Được rồi, tôi biết rồi, còn việc gì khác nữa không?”
“Dạ không ạ”
“Được rồi, cô pha hai ly cafe vào phòng nhé”
Nói xong, Trác Hy mời Tử San vào phòng.
Phòng làm việc của tổng giám Ngô Trác Hy.
Vừa bước vào phòng, Tử San đã bị thu hút ngay bởi đàn piano được đặt ở một góc, cô liền chạy đến đó, Trác Hy đứng sau cô cười.
“Em biết đàn sao?”
Cô quay người lại nói.
“Hồi nhỏ em có học qua, nhưng đã lâu không đàn rồi…”
“Vậy thì em đàn cho anh nghe đi, anh đặt nó ở đây chỉ qua là làm vật trang trí thôi, chứ anh chẳng biết tí gì về nó cả”
Tử San ngồi xuống và bắt đầu đặt tay vào các phím đàn để thử âm, sau đó cô từ từ đàn bài "Hôn lễ trong mơ", những ngón tay của cô trên phím đàn như đang nhảy múa vậy, còn anh thì như bị mất hồn khi đứng nghe cô đàn, đàn xong một bản, Trác Hy liền vỗ tay khen hay.
“Quả nhiên là rất tuyệt! Không ngờ em lại đa tài như vậy”
“Tất nhiên rồi, em lợi hại lắm đấy, đừng có ở đó mà xem thường em”
“Ai mà dám đâu nào”
Lúc này một tiếng "bàng", tiếng mở cửa lớn tiếng khiến họ giật mình, một người con gái mặt nóng giận xông vào, đi sau là cô thư ký không ngừng cúi đầu với anh.
“Dạ xin lỗi tổng giám, em không giữ nổi cô Trương”
Anh chau mày lại.
“Thư ký Tống, không liên quan đến cô, cô ra ngoài đi, để đó tôi xử lý là được rồi”
Thư ký lui ra ngoài, người con gái đó mặt nóng giận tiến lại gần hơn, Tử San nhận ra cô ấy chính là người hôm bữa đã lấy nước tạt vào cô liền chau mày lại. Còn Trác Hy thì nói một cách lạnh lùng.
“Em đến đây làm gì?”
“Anh Hy à, em thật sự rất yêu anh mà, anh đừng rời xa em có được không anh?”
“Cô Trương à, em hãy làm cho rõ, anh chỉ mời em đi ăn vài bữa cơm, vậy cũng có thể xem là chúng ta đang hẹn hò sao? Vì vậy mà chẳng có gì gọi là rời xa hay không rời xa cái vấn đề đó. Lần trước anh đã nói rõ với em rồi, giữa hai chúng ta chẳng thể đi tiếp nữa, em không thích hợp với anh”
Nghe xong cô như người điên chỉ tay hướng qua Tử San hét lớn.
“Em không thích hợp? Lẽ nào cô ta lại hợp với anh sao? Đôi mắt của anh có phải là bị mù hay không, loại người quê mùa như cô ta rốt cuộc có điểm nào hơn em đây? Vậy mà anh chọn cô ta không chọn em? Cô ấy chẳng có điểm nào xứng với anh cả”
Trác Hy bắt đầu nổi nóng tính nói tiếp nhưng bị Tử San ngăn lại. Cô đến trước mặt cô gái đó nói.
“Đúng, tôi không xứng với anh ấy, dù cho tôi có không xứng với anh ấy đi chăng nữa, anh ấy cũng chẳng chấm cô, nhưng mà này, tôi quê mùa cũng đỡ hơn người cô toàn mùi yêu khí, tôi nghĩ đây cũng là lý do người bạn trai này chọn tôi mà cũng không thèm chọn cô đó, tôi quê mùa ít ra cũng chỉ là vấn đề quần áo thôi, nhưng còn cô, tôi chỉ có thể nói là cô thật đáng thương…”
Càng nghe Tử San nói, mặt cô gái càng đỏ bừng lên, cô ta nóng giận giơ tay cao lên.
Trác Hy lập tức cản lại.
“Em mà dám đánh xuống, anh sẽ khiến em mất hút khỏi thế giới này, anh nói được là làm được”
Cô gái sợ đến toàn thân run lên, Trác Hy ra mở cửa phòng.
“Lập tức ra khỏi đây, anh cảnh cáo em, từ giờ trở đi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa, nếu không hậu quả tự gánh”
Cô ta bị dọa đến nỗi chỉ biết cất bước nhanh ra khỏi phòng.
Tử San đứng nhìn cô gái đó chạy ra liền chau mày lại.
“Đã nói làm người đừng nên quá phong lưu, giờ anh bị báo ấn rồi đó”
“Cái này đâu thể gọi là phong lưu, anh có từng hẹn hò với cô ấy đâu”
Tử San tức giận nói tiếp.
“Nếu như anh không tạo ảo giác cho người ta, thì người ta có hoang tưởng đến vậy không? Rõ ràng là anh đang né tránh trách nhiệm mà”
Trác Hy cười.
“Sao em lại nổi giận như thế chứ, lẽ nào em đang ghen?”
Tử San đỏ mặt bác lại.
“Ăn dấm (ghen) rất tốt cho sức khỏe, anh không biết sao? Ngay từ nhỏ em đã rất thích ăn dấm trắng nè, giấm chua nè…”
Trác Hy nhìn cô cười lớn tiếng.
“Cái miệng lanh chanh của em thật đấu không lại em mà! Nhưng mà anh cũng rất vui vì ban nãy em nói anh là bạn trai của em”
Mặt Tử San lần nữa lại đỏ lên.
“Cái đó cũng chỉ là cái cớ để ứng phó với cô gái đó thôi, anh nên cảm ơn em đã giúp anh giải vây”
Trác Hy nhìn cô cười rồi nhìn vào đồng hồ đeo tay.
“Anh có việc phải ra xem tốp người mẫu thế nào đã, em ở đây đợi anh, xong việc anh sẽ đưa em đi ăn cơm”
Tử San nhìn cũng chẳng nhìn anh.
“Anh có việc thì cứ đi làm, đừng quấy rầy em, em phải đi đàn tiếp đây”
Trác Hy mỉm cười đi ra khỏi phòng.[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:51 PM #7
Chapter 5:
[Mập mờ…]
Một quán ăn nhỏ ven đường.
Trác Hy và Tử San đến trễ.
“Xin lỗi đã đợi lâu nhé, công việc bận quá đó mà…”- Trác Hy tỏ ý xin lỗi.
Tông Trạch nhìn họ liền toáng lên.
“Hy, sao mày đi chung với nữ thần của tao vậy? Hai người lúc nãy đi đâu đấy?”
Lâm Phong cũng chen vào.
“Tử San, em bắt đầu đi chung với Hy hồi nào vậy? Chẳng trách mấy ngày nay không thấy em đến nhà anh ăn cơm, hai người bắt đầu từ khi nào vậy?”
Tử San trừng mắt nhìn Phong.
“Anh đừng hiểu lầm, mà cũng tại anh chứ đâu, em đã nói với anh là dạo gần đây em lo bận trang trí lại cửa tiệm, anh thì chẳng có ý kiến gì cho em, nên em đành đi tìm anh Hy thôi”
Trác Hy chau mày nhìn Tử San hỏi.
“Em thường đến nhà Phong ăn cơm sao?”
“Đại tiểu thư như con nhóc đây từ khi hiểu biết chuyện thì xem nhà của ta như là nhà của con nhóc rồi, thời gian ở lại nhà tao còn nhiều hơn là ở nhà của nhóc, nhưng mà có một 'mỹ nam' như tao ở cùng tất nhiên là không nỡ về nhà rồi, chuyện này cũng rất dễ hiểu thôi”
“Mỹ nam? Em thật sự rất nghi ngờ là rốt cuộc anh có tự soi gương hay không nữa?”- Tử San không ngừng đả kích anh.
“Nói thêm câu nào với em nữa chắc là anh đứt mạch máu mà chết quá”
Tử San cười ồ lên.
“Đừng sợ...đừng sợ, anh có mua bảo hiểm mà, nếu anh chẳng may thiệt mạng sẽ được đền bù nhiều lắm”
Trác Hy không biết bực bội trong lòng từ lúc nào khi nhìn hai người họ đấu khẩu với nhau.
Nhìn Tử San hài hước vậy, Tông Trạch oán trách.
“Anh thật sự không hiểu, anh cũng đâu có tệ, tại sao nữ thần trong lòng anh lại không chọn anh chứ? Nữ thần à, em thật sự làm tan nát trái tim anh rồi…”
Trác Hy trừng mắt nhìn Tông Trạch.
“Đừng ở đó mà gọi nữ thần này nọ nữa, gọi gì mà như rên rỉ ấy, tao còn chưa tính sổ với mày đó, mày với Hạnh Nhi không thể kín đáo một chút hay sao hả, ngày nào cũng để 'đội chó săn' chụp được hình, nói gì thì cô ấy cũng là người đang được lăng xê nhất của công ty tao trong năm nay, mày xem thử đi, hình như mỗi ngày mỗi giờ đều bị đăng tải lên trang nhất của mấy tờ báo lá cải, sau đó lại bắt tao đi 'giải quyết' những chuyện này, có người anh em hết sức chiếu cố đến tao như mày không đây? Hay là mày thấy tao không có việc gì làm nên cố tình kiếm thêm việc cho tao hả?”
Tông Trạch biết mình thua thiệt nên lập tức ngậm miệng lại, Tử San và Lâm Phong đều tủm tỉm cười, Trác Hy liếc nhìn Tông Trạch một cái rồi quay sang nhỏ nhẹ với Tử San.
“Tử San, không biết là em có quen ăn những quán lề đường thế này không? Món đậu hủ mặn ở đây ăn cũng ngon lắm đó, em thử đi, anh không giới thiệu sai đâu, bọn anh mà có thời gian rảnh là cũng hay rủ nhau đến đây họp mặt đấy”
Tử San cười.
“Em cũng hay ăn những quán nhỏ như thế này, vì vậy em cũng thấy quen mà, nhưng em thì chưa ăn qua món đậu hủ mặn, chắc là phải thử thôi, em thật khó tưởng tượng rằng ba công tử như các anh đây mà lại có thể bình dân đến thế, lần sau em sẽ dẫn các anh đến khu phố chùa kia nhé, ở đó cũng có nhiều món ngon lắm, em với người bạn rất thích ăn ở đó”
Lâm Phong truy hỏi đến cùng.
“Người bạn? Người bạn mà em nói không phải là Gia Hân đấy chứ?”
Tông Trạch và Trác Hy nghi ngờ lập lại lời của Phong.
“Gia Hân?”
Lâm Phong trừng mắt nhìn họ.
“Hai đứa mày đừng dùng ánh mắt tò mò như thế nhìn tao có được không hả, Gia Hân là của tao nha! Hy mày đang đeo đuổi Tử San rồi, Trạch mày cũng có bạn gái minh tinh gì đó nè, bởi vậy hai đứa mày không được phép giành với tao nữa, có nghe rõ không hả?”
“Anh vẫn thích kéo em xuống nước không hà, nhưng mà em nói anh thế này nha, Gia Hân là người con gái rất tốt, anh có đeo đuổi thì phải đối xử tốt với người ta nha, nếu không em sẽ giết chết anh sau đó đi tự sát”
Lâm Phong ớn hết da gà và nhìn Trác Hy bằng ánh mắt sợ hãi.
“Hy, mày có thấy chưa hả, con gái hung tợn thế này mà mày cũng yêu, tao chỉ có thể nói với mày một câu thôi: nguyện Chúa phù hộ cho mày, Amen!”[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:52 PM #8
Trác Hy cười.
“Phong, nếu như mày không đối xử tốt với bạn của Tử San, tao sẽ giành với Tử San đi giết mày sau đó mới đi tự sát, tao không để Tử San có cơ hội tự sát đâu”
Lời tuyên bố của anh khiến Tử San đỏ mặt và sửng sốt không nói nên lời. Lâm Phong càu nhàu.
“Cứ cho hai người thích làm tội phạm giết người đi thì cũng đừng lấy tao ra 'khai đao' chứ”
Trác Hy và Tử San cùng nhìn nhau cười ăn ý.
Trác Hy hỏi cô.
“Tử San, tiệm áo cưới của em đã bố trí đến đâu rồi? Khi nào thì sẽ khai trương đây?”
“Uhm, cũng đâu vào đó hết rồi, dự tính tuần sau khai trương, nhưng mà em có việc này cần nhờ các anh giúp, không biết các anh có đồng ý không nữa?”
Tông Trạch giành nói trước.
“Nữ thần à, không cần biết em kêu anh làm gì anh cũng đồng ý với em tuốt, anh nguyện vì em 'lên núi đao xuống chảo dầu' mà”
Tông Trạch khiến cô không thể nhịn cười được.
“Anh cũng không cần nói quá như vậy, em chỉ muốn mời các anh làm người mẫu chụp vài tấm hình cưới để em treo trong tiệm làm quảng cáo đó mà”
Trác Hy cười với ý xấu.
“Tất nhiên là anh không có vấn đề rồi, nhưng đã là chụp hình cưới, đương nhiên không thể thiếu nữ vai chính chứ hả, nên anh yêu cầu thế này, anh chỉ chịu chụp với em thôi, còn người khác thì miễn nhé”
Tử San đỏ mặt trả lời anh.
“Được thôi, vậy thì em sẽ chụp với anh, nhưng anh nhớ bồi thường lại cho em nha, dù gì thì đây cũng là lần đầu tiên trong đời em chụp hình cưới chung với anh”
Trác Hy cười.
“Chụp hình cưới thì ăn nhằm gì, hay chi bằng em trao cả con người của em cho anh đi”
Tử San e ngại.
“Anh ở đó mà nằm mơ đi…”
Lâm Phong nhìn họ nói.
“Hai người có giở trò gì thì về nhà đóng cửa lại mà chơi cho đủ, đừng làm mất mặt ở đây nha, còn việc này nữa, Tử San nè, anh cũng không chụp với ai đâu nha, anh chỉ chụp với Gia Hân thôi”
“Phong Phong, rõ ràng anh cũng không công tư phân minh gì hết à, nhưng mà thôi, nể tình bao nhiêu năm tình cảm của chúng ta, em đồng ý với anh, em sẽ gọi Gia Hân đến chụp chung với anh”
Nghe xong lời Tử San nói, anh cười toe toét.
“Tử San à, từ nhỏ đến lớn em chưa từng làm qua việc tốt nào cả, nhưng chỉ duy nhất mỗi việc này em làm rất tốt”
Đến lượt Tông Trạch la lên.
“Không được, em không thể đối xử với anh như vậy, mọi người đều có cặp với nhau hết rồi, vậy còn anh đâu? Lẽ nào em kêu anh chụp một mình sao?”
Lâm Phong ghẹo anh.
“Vậy thì mày chụp một mình đi, nhưng khi rửa hình thì đừng lấy hình màu, rửa hình trắng đen là được”
Tông Trạch thắc mắc.
“Tại sao phải rửa trắng đen hả?”
Trác Hy cười giải thích.
“Trắng đen là di ảnh đó mà…”
“Gì hả? Di ảnh à? Cậu Phong, tao có người anh em như mày vậy đó hả? Rõ ràng mày đang trù cho tao chết sớm mà”
“Thôi được rồi, các anh đừng làm ồn nữa, thôi thì thế này, anh Tông Trạch gọi Hạnh Nhi giúp em đi, nếu như cô ấy không ngại thì mời cô ấy đến chụp với anh, như vậy được rồi chứ? Nếu vẫn không được, thì ở trong tiệm em vẫn còn một số nhân viên nữa mà”
“Được, không thành vấn đề, anh sẽ liên lạc cô ấy, anh nghĩ cô ấy rất sẵn lòng giúp em thôi”
“Được, quyết định vậy nhé, có gì em sẽ thông báo thời gian với các anh sau”[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:52 PM #9
Chapter 6:
[Chụp hình cưới]
Ba anh chàng đẹp trai mặc bộ Tuxedo của riêng mình đang ngồi ở ghế sofa tán dốc trong khi chờ đợi nữ vai chính ra. Lâm Phong quay sang hỏi Trác Hy đang cầm cuốn tạp chí xem.
“Mày chấm Tử San hồi khi nào vậy hả?”
“Có lẽ là lần đầu gặp mặt đã có cảm giác khác thường, trên người cô ấy như có ma lực nào đó thu hút tao mày à, nên vô tình tao đã bị rơi xuống vực sâu thẳm rồi”
Tông Trạch bất bình.
“Tao không hiểu, tao thật sự không thể hiểu mà, tại sao Tử San lại chọn mày mà không chọn tao cơ chứ? Nói gì thì tao cũng là người đầu tiên bày tỏ lòng ngưỡng mộ của tao với cô ấy mà, lúc đó Hy mày với bộ mặt lạnh lùng có thèm để ý đến người ta đâu, lại không bằng được 1/100 sự nhiệt tình của tao nữa”
Lâm Phong cười.
“Lúc đó tao quên nói với mày, Tử San không thích dạng người như mày đâu, cô ấy đặc biệt thích dạng người có vẻ mặt lạnh lùng, có dù mày có 200% nhiệt tình thì cũng không thu hút được Tử San đâu”
Tông Trạch dùng hết sức lắc mạnh vai Lâm Phong.
“Cái thằng chết tiệt này, tại sao mày không nói sớm sở thích của cô ấy cho tao biết chứ. Nếu không tao cũng đã có thể giả mặt lạnh lùng rồi, nói không chừng Tử San sẽ chấm tao thì sao hả? Cậu Phong, tao hận mày lắm, hận chết mày”
Trác Hy đặt cuốn tạp chí xuống bàn cười.
“Cái này chứng minh giữa mày với Tử San không có duyên phận, Trạch à, mày không cần phải ngưỡng mộ tao đâu, trong thời gian tới có lẽ nữ thần của mày sẽ biến thành bạn gái của tao thậm chí là vợ của tao”
Tông Trạch vừa tính phản bác lại nhưng nhìn thấy ba người đẹp đã thay xong áo cưới đi ra, đôi mắt anh đầy ngạc nhiên, Trác Hy và Lâm Phong cũng bị ba người đẹp trước mặt khiến hai anh chao đảo, liền đứng dậy nhưng mắt không hề rời khỏi họ.
Tử San một tay vớ chiếc váy dài lên nhìn họ cười.
“Sao các anh không nói gì hết vậy nè, không biết hôm nay bọn em mặc vậy có hợp ý các anh không?”
Lâm Phong tiến đến trước mặt Gia Hân nói.
“Vừa ý! Tất nhiên là vừa ý rồi! Gia Hân, em thật là đẹp!”
Gia Hân có vẻ mắc cỡ gục đầu xuống cười.
Trác Hy và Tông Trạch cũng đến bên Tử San và Hạnh Nhi, Tử San quay qua trách móc Lâm Phong.
“Phong Phong, anh thiên vị lắm nha! Tại sao anh không khen em đẹp vậy?”
“Em thì có gì để đáng khen đâu? Không phải cũng chỉ khoác lên người bộ áo cưới đó sao. Gia Hân, mặc kệ họ đi, chúng ta ra kia chụp hình”
Nhìn họ đi ra ngoài, cô không biết phải 'đấu khẩu' với ai nữa, còn mặt Trác Hy lắng trầm xuống khi nhìn cô. Bên Tông Trạch và Hạnh Nhi cũng đang giỡn cười vui vẻ, Tông Trạch nắm lấy tay Hạnh Nhi.
“Hạnh Nhi, hôm nay em rất đẹp”
Hạnh Nhi cười.
“Chẳng lẽ em chỉ có hôm nay là đẹp thôi sao?”
“Không không không, ngày nào cũng đẹp, nhưng hôm nay là đẹp nhất, đẹp đến khiến người khác phải siêu lòng”
Mặt Hạnh Nhi bị anh làm cho đỏ lên.
“Được rồi, đừng đùa nữa, những câu ớn lạnh như thế mà anh cũng dám nói ra, không sợ người ta cười sao? Mặt anh dày nên không sợ, nhưng em thì sợ đó, chúng ta còn không mau ra ngoài chụp hình đi nào”
Hai người họ vui vẻ đi ra ngoài.
Tử San nhìn Trác Hy nói.
“Tại sao anh luôn nhìn em vậy? Lẽ nào anh không có gì nói với em sao? Phong Phong và anh Tông Trạch cũng đều nói hết rồi đó, chỉ có anh không lên tiếng thôi”
Trác Hy cười và điểm nhẹ tay vào mũi cô.
“Chỉ có hai người họ mới nói ra những lời ớn lạnh đó thôi, anh thì không giống họ, anh thuộc phái thực tế, cái đẹp của em đã in sâu vào trong lòng của anh rồi, cho dù anh không nói ra, anh nghĩ em cũng biết anh muốn bày tỏ gì mà”
Tử San vừa cười vừa giúp anh chỉnh lại cái nơ bướm.
“Em có phải là con sâu bò qua bò lại trong bụng anh đâu, thì làm sao biết anh muốn bày tỏ gì cơ chứ, nhưng mà hôm nay anh mặc bộ đồ này trông rất tuyệt, anh quả là đẹp trai hơn hẳn so với Phong Phong”
Trác Hy chau mày nhìn cô.
“Không biết tại sao nữa, lời khen này của em khiến anh rất vui, nhưng anh không thích em lúc nào cũng nhắc đến Phong”
“Hả? Gì chứ? Em nhắc đến Phong Phong là vì em quen thân với ảnh, em hiểu rõ con người của anh ấy mà”
Lúc này thợ chụp ảnh chạy đến nói.
“Bà chủ, hay chúng ta ra ngoài kia chụp đi”
Tử San cười với anh.
“Được, làm phiền anh Ben”
Trác Hy cùng Tử San đến một cây cầu, thợ chụp ảnh chụp hình cô trước, anh nhìn Tử San đềy vẻ yêu mến khi cô đứng tạo tư thế, và để tránh bỏ qua khoảnh khắc này, anh lấy di động chụp lại mỗi động tác của cô, thấy cô cười trong lòng anh tự dưng có một cảm giác rất ấm áp, một cảm giác trước đây anh chưa từng có, anh rất muốn giữ mãi cái cảm giác ấm áp này.
Tử San quay qua gọi anh đang 'thất thần'
“Anh Trác Hy, đừng đứng thừ người ra đó nữa, qua đây chụp hình nào”
Anh cười chạy qua, họ chụp rất nhiều tấm chung với nhau, tấm nào nhìn họ cũng rất ngọt ngào và vô cùng ăn ý, hệt như một đôi vợ chồng thật vậy, thợ chụp ảnh Ben vừa chụp vừa khen.
“Đúng rồi, thế này nhé, đẹp lắm”
Sau khi ba cặp chia nhau ra chụp, cuối cùng họ chụp chung với nhau một tấm.
Qua chuyện chụp ảnh cưới lần này, tình cảm của sáu người họ càng ngày tiến xa hơn nữa…[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:53 PM #10
Chapter 7:
[Ghen tuông]
Biệt thự Lâm Phong.
Trác Hy vào gara đỗ xe rồi bước vào nhà, người quản gia chú Vệ lập tức chào hỏi.
“Chào cậu Ngô”
“Chào chú Vệ, Phong có ở nhà không ạ?”
“Cậu Phong đang ở trong phòng, cậu Ngô hãy ngồi dưới đợi, để chú kiếm người lên báo một tiếng”
Trác Hy nhìn ông cười.
“Chú Vệ, không cần phiền phức như vậy đâu, để cháu lên kiếm cậu ấy là được rồi, chú cứ bận việc của chú đi”
“Cũng được, vậy cậu Ngô đi thong thả”
Trác Hy gõ cửa phòng Lâm Phong, một hồi lâu anh mới nghe được tiếng truyền từ ở trong ra.
“Vào đi”
Trác Hy từ từ bước vào phòng nhìn thấy anh đang 'nướng' ở trên giường và không thể không cười anh.
“Đại thiếu gia à, giờ này là giờ gì mà đi ngủ rồi?”
“Ủa, là mày hả Hy?”
“Tất nhiên là tao, chứ mày nghĩ là ai đây, sao còn chưa chịu thức dậy?”
Lâm Phong kéo tấm chăn đắp vào người.
“Tao đang ngủ trưa mà”
“Ngủ trưa? Mày lười thật, bây giờ đã sáu giờ tối rồi, cơm cũng sắp được dọn ra mà mày còn ở trên giường đòi ngủ trưa, mau dậy đi nào”
Lâm Phong cố ngồi dậy.
“Ai da, đã trễ vậy rồi sao, à đúng rồi Hy, sao mày lại đến đây? Tìm tao có việc gì à?”
“Lát nữa tao qua kiếm Tử San đi ăn cơm nên tiện thể ghé qua thăm mày”
Lâm Phong vừa tìm áo vừa nói.
“Đâu cần ra ngoài ăn chi cho mệt, hay ăn ở nhà tao là được, nhóc đó gần đây đang bận thiết kế gì rồi, tao nghĩ nhóc không có thời gian nhiều mà ra ngoài ăn đâu”
“Vậy à, hai ngày trước tao cũng bận nên không có gọi điện cho Tử San được, thì ra cô ấy nhận đơn hàng mới à”
Lâm Phong quàng vai anh cười.
“Hai người thật là có duyên, à này, dù sao lát nữa Tử San cũng qua nhà tao ăn cơm thôi, mày cũng có thể gặp được Tử San mà, chỉ mày đừng ngại tao làm kỳ đà cản mũi là được, thôi tao với mày đi xuống nhà nào”
Trác Hy cười.
“Tất nhiên là không ngại rồi”
Trác Hy và Lâm Phong xuống phòng ăn ngồi chờ Tử San qua, Lâm Phong gọi chú quản gia.
“Chú Vệ, chú qua kêu Tử San qua đi, sao giờ vẫn chưa thấy qua nhỉ?”
Chú Vệ ra ngoài đụng phải Tử San hớt hả chạy vào, Tử San cười.
“Chú Vệ, đến giờ cơm chưa? Cháu đói chết rồi”
“Chào cô Tử San, cậu Phong đang chờ cô ở phòng ăn”
Nói tiếng cám ơn xong, cô chạy thẳng đến phòng ăn, nhưng khi nhìn thấy Trác Hy cũng ngồi đó, cô liền hét lên.
“Anh… Sao anh lại ở đây?”
Anh nhìn cô cười.
“Anh đến ăn cơm với em”
Tử San cúi đầu nhìn vào cách ăn mặc của mình, cô đang mặc trên người chiếc đầm ngủ hình chú gấu Pooh, mang đôi dép lào cũng là hình nhân vật trong phim hoạt hình, đầu tóc xõa ra nhìn khá rối bời, chỉ có thể dùng hai từ "bê bối" để hình dung cô lúc này. Cô khẩn trương lên.
“Sao anh không nói với em là anh cũng đến đây, ít nhất cũng để em sửa soạn lại chút chứ”
Lâm Phong ghẹo.
“Trác Hy, khí chất như vậy mà mày cũng yêu được sao? Tử San ở nhà với ở ngoài phải nói là khác xa một trời một vực, mày cũng không hiểu được nỗi khổ của tao đâu, ngày nào ở nhà cũng phải đối diện với một Tử San như vậy, tao càng ngày càng mệt đừ ra, mày nói xem tao có dễ sống không đây?”
Trác Hy cười.
“Anh thích nhìn thấy Tử San lúc này, vừa tự nhiên lại vừa đẹp”
Tử San ngồi xuống nhìn anh cười.
“Em mặc như vậy mà vẫn nghe được anh khen, em vui lắm, anh Trác Hy tốt gấp ngàn lần so với Phong Phong”
Lâm Phong nháo nhào lên.
“Ê Hy, tao nghi ngờ mắt mày bị cận hơn cả ngàn độ rồi đó”
Tử San trừng mắt nhìn anh.
“Anh im miệng lại nào, ăn cơm thôi, em đói đến sắp xỉu rồi”
Trác Hy múc một chén canh cho cô.
“Uống chén canh này trước đi em”
“Cám ơn anh, mà anh cố tình đến ăn cơm với em sao?”[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:53 PM #11
Lâm Phong chen miệng vào.
“Em đừng hiểu nhầm ý nha, Hy đến ăn cơm chung với anh, Hy sợ anh cô đơn nên mới qua đây ăn với anh thôi”
Tử San trợn tròn con mắt.
“Anh mà cô đơn? Người mà không cô đơn nhất trên toàn thế giới này mới chính là anh đó, chuyện tình phong lưu của anh có thể nói là phá kỷ lục thì có”
“Mọi chuyện cũng đã qua rồi, có được không hả? Bây giờ anh là một người rất mực chung tình, anh chỉ cần một mình Gia Hân thôi, em nói xem phải kiếm ở đâu mới được một người đàn ông tốt như anh đây?”
Tử San lập tức nói.
“Đừng nhân lúc em đang ăn cơm mà nói những lời khiến người khác ói mửa nhé, em nuốt không vô đâu”
Trác Hy nhìn họ nói chuyện thân thiết vậy, anh cũng trở nên yên lặng hẳn ra.
Tử San vừa uống canh vừa nhìn Lâm Phong nói.
“Phong Phong, giúp em cột tóc lại nào, tóc em vướng hết vào chén canh rồi nè, hai tay của em không có rảnh làm việc này”
Lâm Phong hết cách liền qua lấy đồ buộc trong tay cô cột giúp cô.
Trác Hy không thể nhịn nổi khi thấy hai người họ thân mật đến thế liền lên tiếng.
“Phong mày cũng biết cột tóc nữa sao?”
“Giúp nhóc này cột nhiều lần nên cũng quen rồi, từ nhỏ đến lớn nhóc đều xem tao như một người hầu miễn phí mà sai khiến”
Trác Hy nhìn Tử San nói.
“Lần sau những việc việc này để anh làm là được rồi, đừng làm phiền đến Phong nữa”
“Hả? Nhưng nếu là anh cột thì em thấy quái lắm, dù sao việc nhỏ này cứ giao cho Phong Phong làm là được rồi”
Lâm Phong cũng hết chịu nổi hét lớn.
“Từ Tử San, em đúng là không có lương tâm mà, việc như vậy mà cũng làm phiền đến anh như vậy sao? Có phải do kiếp trước anh giết chết cả nhà em không đây, kiếp này anh phải làm trâu làm ngựa mà đền đáp em hả?”
“Phong Phong, anh nói vậy làm người ta đau lòng lắm đấy nhé, nói gì thì nói em cũng là một người đẹp mà, phục vụ cho người đẹp anh nên cảm thấy vinh dự mới đúng”
Càng nhìn họ ngồi đấu khẩu, Trác Hy càng không chịu nổi, anh đứng dậy kéo tay Tử San.
“Anh với em ra ngoài một lát, anh có chuyện muốn nói riêng với em”
“Nhưng…nhưng mà em còn chưa ăn…”
Không đợi cô nói xong, Trác Hy đã kéo cô ra ngoài.
Anh kéo cô đến góc sân vườn biệt thự, Tử San tức giận nhìn anh.
“Anh làm gì đó? Em còn đang ăn cơm mà, có chuyện gì không thể nói ở trong đó sao?”
Trác Hy cũng tức giận nói.
“Hai người nói chuyện vói nhau anh có thể chen vào được câu nào sao? Nhìn em với Phong thân mật như vậy trong lòng anh như đang có lửa đốt đấy. Phong biết mọi thứ về em, và em cũng biết mọi thứ của Phong, hai người lúc nào cũng có đề tài nói mãi không hết, thậm chí cả hai nhiều lúc trở nên rất ăn ý với nhau. Anh rất muốn hỏi em một câu, trong lòng của em rốt cuộc có sự tồn tại của anh hay không? Em đặt anh ở vị trí nào trong trái tim của em?”
Cô khá sốc.
“Anh…em…mà sao anh lại tự dưng nóng giận kia chứ, em đã quen với Phong Phong từ khi còn rất nhỏ, tất nhiên cả hai đều hiểu rõ đối phương rồi, sự ăn ý tất nhiên cũng phải có, em không hiểu vì sao anh lại tức giận như vậy nữa”
Trác Hy lớn tiếng tuyên bố.
“Anh thích em, vì vậy anh không thể chịu đựng em thân mật với người đàn ông khác, cho dù đó là người anh em tốt nhất của anh cũng không được! Từ Tử San, tốt nhất là em hãy nghe rõ những lời anh nói tiếp sau đây, không cần biết là em có chấp nhận hay là không, quá khứ của em anh không có phần tham dự vào, nhưng tương lai của em thì nhất định phải có anh”
Tử San há họng kinh ngạc ấp úng nói.
“Anh…đối với em…anh… anh tỏ tình với em à?”
“Anh tin là em hiểu rất rõ những lời anh vừa nói, sẽ có một ngày anh khiến em phải lót thêm họ của anh vào trước tên em”
Tử San đứng đơ ra nhìn anh mà không biết nói gì hơn. Trác Hy nhẹ nhàng đến cạnh cô nói.
“Đừng nhìn anh như thế, em nhìn vậy khiến anh khó kiềm chế bản thân mà muốn hôn em đó”
Tử San đỏ mặt đẩy anh ra.
“Anh…anh đừng làm bậy… em vào nhà ăn cơm đây”
Trác Hy cười.
“Được, những điều cần nói anh cũng đã nói xong, em vào ăn cơm đi, anh không để người anh yêu phải đói chết đâu”
Mặt Tử San càng đỏ hơn nữa.
“Đừng nói những lời khiến người khác dợn tóc gáy nữa, anh đừng ở đó mà dùng chiêu này”
Nói xong cô mắc cỡ chạy vào trong nhà, Trác Hy vừa cười vừa bước vào rong nhà.
Lâm Phong nhìn thấy họ người trước người sau đi vào, tò mò hỏi.
“Hai người nói chuyện riêng gì thế, kể cho anh nghe với nào”
Mặt Tử San bất chợt lại đỏ lên khi nghĩ lại những lời Trác Hy vừa nói ban nãy, còn Trác Hy cũng chỉ cười mà không trả lời Lâm Phong. Lâm Phong lại lên tiếng.
“Hai người đừng như vậy nữa, kể nghe cái coi”
Tử San trừng mắt nhìn anh.
“Đàn ông con trai đừng nên tám quá, lo ăn cơm của anh đi”
“Xí, không nói thì thôi, ai mà thèm biết chứ”
Tử San cúi đầu ăn cơm và chẳng dám ngước nhìn Trác Hy.[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:54 PM #12
Chapter 8:
[Ở bên nhau…]
Mộng Chi Sa.
Trác Hy cầm một bó hoa bước vào, nhân viên ngồi trước quầy mở miệng.
“Hoan nghênh quý khách đến Mộng Chi Sa”
Trông thấy người quen, họ cười và chỉ tay lên lầu. Trác Hy lên đến lầu 2 trông thấy cô đang tư vấn cho một cặp nam nữ, anh bị thu hút bởi đôi mắt đang làm việc nghiêm túc của cô. Qua hồi lâu, Tử San khẳng định được kiểu mẫu mà họ cần, sau đó bắt tay chào tạm biệt họ. Họ đi khỏi, anh mới chạy gần bên cô và tặng bó hoa trên tay cho cô, Tử San sửng sốt.
“Anh Trác Hy à, anh đến hồi nào vậy?”
“Mới đến thôi, thấy em đang bận nên không đến quấy rầy em, bó hoa này tặng cho em”
Tử San cười nhận lấy.
“Là hoa bách hợp? Chắc không phải cũng là Phong Phong nói cho anh biết em thích loại hoa này chứ?”
Anh cười.
“Anh đã từ Phong nắm rõ hết sở thích của em rồi, từ nay trở đi cũng có thể xem anh là người hiểu rõ em nhất”
Tử San hết cách nhìn anh cười, cô cầm hoa lên ngửi.
“Hoa thơm quá, cám ơn anh, nhưng mà nếu hai ngày nữa anh mang đến tặng em thì còn hay hơn, hai ngày tới em có mối làm ăn, họ định đặt thêm một ít hoa bách hợp lên khăn voan của cô dâu, hoa của anh ở đây cũng để em dùng đó, em sẽ tiết kiệm thêm được một mớ tiền, thật là tiếc, tiếc thật…”
Trác Hy cười.
“Không sao, mỗi ngày anh đều mang hoa đến tặng em, đừng nói là tặng hoa, cả con người của anh tặng em cũng được mà, nhưng mà này, em lấy hoa của anh tặng đi làm ăn thì thật khiến anh đau lòng lắm nha, lẽ nào anh không đủ thu hút em hơn là hoa sao?”
“Anh đích thực không thu hút em hơn là hoa, nhưng nói thế nào cũng phải cám ơn, em thích lắm, cám ơn anh”
“Miệng nói cám ơn chẳng thực tế gì hết à, hay là em tặng anh một nụ hôn thay lời cám ơn đi”
Tử San ngại ngùng đánh anh một cái.
“Anh ở đó mơ đi, có gì lát nữa em mời anh đi uống trà còn có lý hơn”
“Được thôi”
Quán nước "Trà ngôn mật ngọt"
Trác Hy và Tử San vào quán ngồi vào chỗ, anh quay nhìn cách bố trí trong quán mà khen suốt.
“Quán này rất thích hợp đi uống trà vào buổi chiều”
Tử San cười.
“Tất nhiên rồi, em không giới thiệu lầm chỗ chứ. À đúng rồi, anh bận rộn như thế sao lại có thời gian đến tìm em?”
Anh suy nghĩ hồi rồi nói.
“Bạn trai đến tìm bạn gái thì không nên tính toán việc có bận hay là không bận, cho dù ngày ngày anh không đi làm cũng không ai dám phàn nàn anh cả”
Cô mắc cỡ bác bỏ.
“Ai là bạn gái của anh chứ? Em có đồng ý với anh đâu? Anh đừng ở đó mà nhận lung tung”
Trác Hy vội nắm lấy tay cô cười.
“Anh nghĩ là tối qua đã nói rất rõ với em rồi mà, cho dù em có chấp nhận hay không thì anh vẫn được định sẵn là bạn trai của em, nếu như anh đã nắm được tay em, thì cả đời này em cũng đừng hòng bỏ tay anh ra được”
Cô mắc cỡ nhìn anh nói.
“Có ai ngang ngược giống như anh đâu chứ? Cũng chưa hỏi ý kiến của người ta đã tự ý quyết định lấy?”
Anh phấn khởi.
“Nói vậy là em chịu làm bạn gái của anh à?”
“Anh có cơ hội cho em từ chối không? Không biết vừa nãy ai đã nói là cho dù em có chấp nhận hay không thì anh vẫn được định sẵn là bạn trai của em, em có cần phải tốn thêm hơi để nói nữa không? Dù gì thì ấn tượng ban đầu của em đối với anh cũng không tệ, thêm một người bạn trai cũng đâu mất đi miếng thịt nào, xem như miễn cưỡng cho anh làm bạn trai của em vậy, nhưng nếu mà anh làm không tốt "chức" bạn trai này em sẽ "cho thôi việc" anh đấy”
Trác Hy lập tức qua bên ôm cô vào lòng cười hạnh phúc.
“Từ hôm nay trở đi, em chính là nữ hoàng của anh, em kêu anh đi hướng đông anh tuyệt đối không đi qua hướng tây, em kêu anh uống nước anh không dám ăn cơm, cả đời này anh chỉ yêu và cưng một mình em thôi”
Tử San ngượng ngùng đẩy anh ra.
“Đừng làm ồn nữa, ở đây biết bao nhiêu người đang nhìn kìa, anh để lại chút thể diện cho em có được không đây?”
Trác Hy nhìn cô với ý xấu, đột nhiên anh quay qua mọi người trong quán nói lớn.
“Chào tất cả mọi người, người con gái xinh đẹp và cao quý trước mặt mọi người đây, cuối cùng cách đây 2 phút cũng đã chịu nhận lời làm bạn gái của tôi rồi, nhân đây tôi muốn chia sẻ niềm hạnh phúc này của chúng tôi với mọi người, vô cùng cám ơn mọi người”
Tử San liền kéo anh lại và đánh vào vai anh.
“Anh điên rồi à, đừng làm ồn nữa”
Mọi người trong quán lập tức vỗ tay chung vui với họ.
Cô thật sự cảm thấy rất hạnh phúc trong giờ phút này…Rồi cô ngại ngùng nhìn mọi người, còn Trác Hy thì quá phấn khởi liền ôm lấy cô quay vài vòng…Bắt đầu từ giây phút này, hai cái tên của họ thật sự đã khắc sâu vào trong tim của đối phương rồi...[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:55 PM #13
Chapter 9:
[Ngọt ngào, ấm áp...]
Từ lúc Tử San công khai chuyện tình cảm của họ, tất cả mọi người đều nhận thấy sự thay đổi của cô, cả người cô toát ra cái gọi là hạnh phúc vô tận và còn "hớp hồn" nhiều người khác trước vẻ đẹp hơn hằn trước kia, tất nhiên cũng là vì tình cảm của Trác Hy dành cho cô hết sức ngọt ngào.
Supermaket.
Trác Hy và Tử San tay trong tay vào siêu thị đến trước khu nước ngọt, vẻ ngoài xứng đôi của họ khiến không ít người phải dòm ngó. Trác Hy lấy vài tá lon bia tính bỏ vào xe đẩy, nhưng Tử San đưa tay cản lại.
“Đừng lấy nhiều quá, tủ lạnh ở nhà anh chẳng phải còn rất nhiều sao? Huống hồ uống bia nhiều sẽ hại cho sức khỏe nữa, anh hãy bỏ lại xuống đi”
Anh chỉ biết chấp nhận số phận mà bỏ lại những chai bia vào chỗ cũ, Tử San đứng phía kia quay đầu lại nói với anh.
“Anh Hy, anh muốn ăn cải rổ hay là bông cải xanh đây?”
Trác Hy liền lộ ra vẻ mặt chán ngắt cự tuyệt cô.
“Cả hai đều không chọn được không em?”
“Không được, tốt nhất là anh phải chọn một trong hai cho em, nếu không thì em sẽ mua luôn cả hai đấy”
“Hả? Cả hai? Đừng mà, ăn nhiều những thứ xanh đó mặt cũng dễ tái xanh luôn, thôi thì em lấy cải rổ đi, anh không thích ăn trái cầu màu xanh đó đâu”
Tử San khó mà nhịn được cười.
“Trái cầu màu xanh? Anh thật biết cách so sánh, vậy thì em lấy cải rổ nhé”
Trác Hy chạy đến ôm lấy eo cô nói.
“Tử San này, em nói xem chúng ta có giống như là một gia đình không? Hay là em dọn qua ở chung với anh cho rồi, dù gì chúng ta kết hôn cũng là chuyện sớm muộn mà thôi”
“Dọn qua ở với anh? Em mới không muốn vậy, ở với anh bị anh quản lý này nọ, em đâu còn tự do nữa, em mới không ngu mà tự chuốc lấy cái khổ vào thân, còn nữa, ai nói là sau này chúng ta sẽ kết hôn cơ chứ, anh muốn lấy em, em chưa chắc sẽ gả cho anh đâu đấy”
“Tử San à, em nói vậy thật khiến anh đau lòng lắm đó, sao em không nghĩ lại đi, mỗi ngày đều được nhìn thấy một người đẹp trai như anh đây là một chuyện vô cùng hạnh phúc đấy, lại có anh điển trai này vì em mà làm trâu làm ngựa, vậy là em được hưởng thụ quá rồi còn gì nữa, em suy nghĩ lại đi”
Tử San không hơi đâu mà nói tiếp nữa.
“Vấn đề này chúng ta bàn sau vậy, bây giờ anh nhanh chóng nghĩ xem chúng ta cần mua thêm gì nữa không?”
“Chắc là không nữa đâu, chúng ta về nhà nấu cơm thôi, anh sắp đói chết rồi đây”- Anh làm nũng dựa đầu vào vai cô.
“Được thôi, nhưng trước tiên anh hãy lấy cái đầu heo của anh ra trước đi”
Trác Hy cười và đứng thẳng người lên, sau đó một tay anh quàng vào vai cô, một tay đẩy chiếc xe đẩy, nhìn họ ân ái hệt như một cặp vợ chồng mới cưới vậy.
Biệt thự Trác Hy.
Trác Hy và Tử San ở phòng bếp chia nhau công việc, Tử San đứng nhìn Trác Hy đang lặt rau một cách vụng về mà cười mỉm, nghĩ thầm: đây mới chính là một hạnh phúc đơn giản mà.
“Á…”- Đang mơ mộng nên cô vô tình đụng trúng dầu đang sôi trong chảo nên bị bỏng, cô hoảng hốt la lên.
Trác Hy lập tức qua bên tắt bếp và cầm tay cô lên xem.
“Chuyện gì thế em? Em đang xào cải hay là xào tay của mình thế hả?”
Anh vội vàng đưa tay cô vào vòi nước lạnh, anh chau mày nhìn tay cô mà lầm bầm.
“Chắc chắn là đau lắm rồi…”
Sau đó anh lấy điện thoại trong túi ra gọi, đầu dây bên kia vừa mới bắt máy anh nói ngay.
“Trạch, tao không biết mày đang bận việc gì cũng phải ngừng lại hết, lập tức đến nhà tao trước”
Chưa đợi đầu dây bên kia trả lời thì anh đã cúp máy.
Tử San nhìn anh nói.
“Em chỉ bị bỏng có chút ít thôi anh đâu cần làm phiền anh Tông Trạch đến đây, chuyện nhỏ mà anh xé cho to ra”
“Em im ngay! Anh không muốn nói chuyện với con gái không biết tự chăm sóc cho mình, anh còn chưa nói em nữa, em làm gì mà ngốc đến nỗi bỏ tay vào chảo dầu cơ chứ?”
Tử San tức giận đóng vòi nước lại rồi hất tay anh ra.
“Em mới là người không muốn nói chuyện với anh”
Nói xong cô ra khỏi phòng bếp, Trác Hy cũng tức giận đi theo sau cô.
Tử San nhìn cũng chẳng quay nhìn anh, đến ngồi xuống ghế sofa.[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:55 PM #14
Anh chau mày nhìn cô nói.
“Em đừng giận một cách vô cớ nữa được không, anh cũng chỉ lo cho em nên mới nóng thế thôi”
Tử San bỏ mặc anh, lấy remote mở ti-vi xem.
“Ding dong…”
Tiếng chuông cửa vang lên, người làm chạy ngay ra mở cửa, Tông Trạch sốt ruột xông vào kêu lên.
“Hy, sao rồi, xảy ra chuyện gì vậy?”
Trác Hy vội chạy đến bên anh.
“Cuối cùng mày cũng đã đến, mày qua xem Tử San giúp tao đi”
“Tử San? Nữ thần của tao bị sao thế?”- Tông Trạch vội chạy đến bên cô.
Tử San thấy Tông Trạch đến liền liếc nhìn Trác Hy rồi quay qua Tông Trạch.
“Anh Tông Trạch, em không việc gì, báo hại anh phải chạy đến đây, em…”
Trác Hy cắt ngang lời cô.
“Trạch, tay của Tử San vừa bị dầu làm cho bỏng, mày kiểm tra lại xem sao, xem có cần chích cho một mũi kim không?”
“Em thật sự không có chuyện gì mà, anh đâu cần làm quá như thế?”
“Trạch, mặc kệ Tử San, mày kiểm tra đi”
Tông Trạch nhìn họ cười.
“Hình như hai người có "mùi khét" lắm nha, chắc vừa mới cãi nhau chứ gì?”
Cả hai lập tức lên tiếng.
“Rảnh đâu mà cãi với anh/ cô ấy chứ”
Tông Trạch lắc đầu cười, anh nhìn Tử San.
“Nào, Tử San, để anh kiểm tra giúp cho, bị bỏng cũng không phải là chuyện nhỏ đâu”
Đợi Tông Trạch băng giúp Tử San xong, Trác Hy hỏi ngay.
“Trạch, Tử San có bị thương ở đâu không?”
Tông Trạch bó tay nhìn anh.
“Nói chung là không có gì đáng lo ngại, chỉ cần bôi thuốc đúng giờ vào là được, nhưng phải nhớ tránh các thức ăn có tính kích thích là được, mà Hy à, thật ra là mày cũng làm quá rồi đó, lần sau nếu có gọi điện cho tao thì mày nên nói rõ ràng hơn, mày báo hại tao tưởng rằng mày xảy ra chuyện lớn gì nên phi xe nhanh đến đây, sợ đến trễ chút nữa tao không kịp "hốt" xác của mày rồi, vì vậy mà mày phải bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tao”
Trác Hy cười.
“Mày đừng tính toán với tao những thứ này chứ, anh em với nhau cả mà”
Tử San chen miệng vào.
“Thật là làm phiền anh Tông Trạch đã chạy đến đây, em nghĩ chắc là anh cũng chưa ăn cơm nhỉ? Để em vào xào thêm dĩa rau, đợi thêm tí sẽ được ăn ngay thôi, anh đợi em lát nhé”
“Em ngồi xuống cho anh đi, tay như vậy rồi mà còn lo vào bếp xào rau gì chứ? Chúng ta ra ngoài ăn thôi!”- Trác Hy nổi giận cản cô lại.
Tử San trừng mắt nhìn lại anh, Tông Trạch thấy hai người liền lên tiếng.
“Được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa mà, chỉ là chuyện nhỏ thôi cần gì mà phải cương như vậy? Còn nữa, anh không đi ăn với em đâu, anh còn phải quay về ăn cơm chung với Hạnh Nhi nữa, vừa nãy bị Hy réo gọi nên mới ăn được một nửa đã vội chạy đến ngay, thôi anh về trước nhé”
Tông Trạch dặn dò một số việc cần chú ý cho Tử San liền vội chạy về, hai người họ nhìn nhau mà vẫn còn thấy tức tối, rồi Tử San chạy vào phòng lấy túi xách đi ra, Trác Hy thấy vậy vội chạy đến kéo cô lại.
“Em muốn đi đâu vậy?”
“Em không muốn ở chung với một người ngang tàng như thế, em muốn về nhà”
“Em đừng thế có được không, được rồi, là lỗi của anh, em đừng đi, lúc nãy anh đau lòng nên mới giận dữ với em vậy thôi,anh hứa từ nay sẽ không chọc cho em giận nữa, được chưa nè? Em đừng đi mà”
Nói xong Trác Hy lập tức cúi đầu tạ lỗi với cô.
“Tất nhiên là lỗi của anh rồi, nhưng mà lần này thì thôi đấy nhé, lần sau mà còn dám chọc em là em bỏ mặc luôn đó”
“Được, anh hứa với em, nhưng mà để tiện chăm sóc cho em, em dọn đến đây ở vài ngày nhé, anh bảo đảm, đến khi em khỏe lại hẳn, em có thể quay về bất cứ lúc nào, được không em?”
Tử San nhìn ánh mắt đầy cầu khẩn của anh, cuối cùng cô cũng mềm lòng gật đầu đồng ý.
Trác Hy vui mừng dành tặng cô nụ hôn trên môi… Đêm hãy còn dài…[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
-
18-04-2012, 03:56 PM #15
Chapter 10:
[Tiếng cười...]
Công ty giải trí Thiên Hoàng.
Phòng làm việc của tổng giám Ngô Trác Hy.
Lâm Phong và Tông Trạch ngồi rất thoải mái trên bộ ghế sofa màu đen, hai người họ lâu lâu ngồi bình luận rồi lại cười ồ lên, Tông Trạch vừa xem cuốn tạp chí vừa đập vào bàn và lăn ra cười.
“Ê Phong, mày xem người này có đáng cười hay không nè, anh ta chẳng mặc quần mà chạy nhảy lung tung kìa”
Lâm Phong hưng phấn kề người vào anh.
“Thật hả? Đưa tao xem với… wakaka…người này chẳng cẩn thận tí nào cả…nhưng mà nói thật nha…dáng người anh ta tuyệt ghê nha”
Tông Trạch cười tán thành.
“Thân hình anh ta cũng khá, nhưng nếu so với tao thì tao cừ hơn nhiều”
“Vậy thì mày lột ra hết rồi chạy một vòng ngoài đường đi, dù gì mày cũng nói là thân hình của mày cừ mà, vậy thì giấu làm gì, để mọi người được mở rộng tầm mắt nào, gần đây tin đồn của mày cũng nhiều mà, thêm chuyện này vào nữa cũng chẳng nhằm nhò gì”
Trác Hy hết chịu nổi đặt tài liệu xuống bàn, ngẩng đầu quát họ.
“Hai đứa mày nhỏ tiếng lại được không hả? Xem tạp chí cũng đâu cần đến chỗ tao xem chứ hả? Bộ hai đứa mày không cần phải đi làm sao?”
“Hy à, mày đừng quá nghiêm túc như thế, công việc là một chuyện làm mãi cũng không hết đâu, mày phải noi gương tao với Phong biết cách giải trí thế nào là đúng, mày nên học hỏi tụi tao là vừa”
Trác Hy trừng mắt nhìn họ, Lâm Phong dùng ánh ánh vô tội nhìn lại Trác Hy.
“Thật ra là vì tao rất thích bộ ghế sofa của phòng mày nên tao không chịu nổi liền chạy đến đây, nói chứ bộ sofa của mày ngồi thoải mái lắm, rõ ràng khiến tao yêu chết đi được”
“Phong, mày lúc nào cũng có cớ biện minh mà, lần trước mày nói là máy điều hòa của phòng tao rất tốt, kế đó thì sách ở đây của tao đọc hay, bây giờ lại nói bộ sofa ngồi thoải mái, tao thật sự rất muốn biết, lần sau mày sẽ kiếm cái cớ gì mà đến đây nằm vạ không chịu đi, chắc không nghĩ đến mấy ông thầy rồi nói phong thủy ở đây của tao tốt chứ hả?”
“Hy à, mày cũng đừng trách tao, có trách thì mày trách thằng Trạch kìa, vốn dĩ tao cũng rất bận, không muốn đến đâu, nhưng nó cứ đòi chết lên chết xuống mà kéo tao đến đây, đứng trên lập trường tình nghĩa bạn bè, tao đâu thể thấy chết mà không cứu nó chứ?”
Tông Trạch lập tức lớn tiếng.
“Ê Phong, cái thằng chết tiệt này lại kéo tao xuống nước rồi, lại không xem thử là ai không muốn đi làm mới kéo tao đến đây, còn nói là cả ba đã lâu không tụ tập với nhau, sợ Hy mày quên tụi tao, nên mới ép tao xông đến đây”
Trác Hy vừa tức vừa cười nhìn họ.
“Nói chung là hai đứa mày đều rảnh rỗi quá rồi đó, dù sao thì bây giờ tao cũng bị hai người làm ảnh hưởng không xem tiếp mớ tài liệu nữa, nếu như hai đứa mày thật sự yêu thích chỗ này của tao, vậy thì cứ từ từ ở lại mà thưởng thức cho đã nha, tao đi tìm Tử San của tao đây”
Lâm Phong nói ngay.
“Ê Hy, mày đi Mộng Chi Sa hả? Mày đừng bỏ rơi tao, tao cũng muốn đi với mày”
“Đi tìm nữ thần của tao à? Tao cũng đi nữa, nhưng hai đứa mày đi trước, tao chờ Hạnh Nhi thu âm xong, lát nữa sẽ tới”
Lâm Phong thở dài.
“Hai đứa mày ai cũng có đôi có cặp, còn tao thì chỉ có một mình, Gia Hân của tao đi công tác rồi, làm ơn hai đứa mày hãy nghĩ đến cảm nhận của tao có được không? Đừng lúc nào cũng lộ ra cái vẻ mặt đầy hạnh phúc thế, nếu không tao sẽ chết vì bệnh tương tư mất”
Trác Hy qua vỗ vai anh rồi đi ra ngoài.
“Ái chà… thật đáng thương cho mày quá…”
Tông Trạch rót thêm câu vào.
“Ái chà…tao vô cùng đồng tình với mày…bệnh tương tư không dễ chịu đâu…”
Lâm Phong nhìn hai người họ đi ra liền tức giận.
“Hai thằng chết tiệt này! Thấy tao đáng thương vậy mà không an ủi được câu nào sao?”
---
Mộng Chi Sa.
Tử San nhìn thấy hai anh chàng đẹp trai xuất hiện thắc mắc hỏi.
“Ý? Sao hai anh lại đến đây?”
Trác Hy đến bên nắm lấy tay cô nhẹ nhàng hỏi.
“Em có mệt không?”
Tử San lắc đầu cười.
“Em với Hy đừng xem anh tàng hình có được không hả?”- Lâm Phong bất mãn lầm bầm.
“Phong Phong, thật ra em muốn xem anh tàng hình lắm, nhưng anh to xác như cái cột vậy thì sao em lại không nhìn thấy anh cơ chứ? Anh không ở trong công ty làm việc đi mà lại chạy qua chỗ em?”
“Nhóc có thái độ gì đây, có một anh chàng đẹp trai đến thăm em, em nên cảm thấy vinh hạnh vô hạn mới đúng chứ, ít ra em cũng rót ly nước kính anh chứ? Đằng này em chỉ lo tình tứ, phóng điện với Hy, xem anh là kẻ tàng hình, dù nói thế nào thì anh cũng là "đại hồng nương" của hai người đó nha, em không nên qua cầu rút ván như thế nhé”
Tử San lập tức chạy qua dùng tay sờ vào trán anh.
“Em làm gì đó?”- Lâm Phong thắc mắc nhìn cô.
“Em còn tưởng là anh đang bị sốt cao nữa chứ, sao lại bắt đầu ăn nói lung tung lên rồi”- Cô vừa cười vừa nói.
Trác Hy ghẹo.
“Phong không phải là phát sốt, mà là đang nhõng nhẽo mới đúng, cả người đang "sốt" vì nhớ Gia Hân đó mà, Tử San nè, em không biết đấy thôi, Phong với Trạch mới sáng sớm đã đến công ty anh phá đám, báo hại anh không thể tập trung làm việc được”
“Hả? Phong Phong có phải là cô đơn nên trong người khó chịu sao? Gia Hân mới đi công tác vài ngày anh đã không chuyên tâm làm việc rồi à? Nếu không thì anh đâu đến nỗi thấy buồn chán mà đến tìm anh Hy?”
“Gì chứ? Cô đơn khó chịu? Em đúng là mở miệng ra là không có câu nào tốt cả, Tử San này, nói thật nha, anh thật sự không hiểu, với miệng lưỡi "nuốt người không nhã xương" như em sao lại có người yêu cơ chứ? Thật không biết là Hy xui xẻo hay là em quá may mắn”
Trác Hy cười.
“Phong, mày đừng chia rẽ tình cảm của tao nha! Gặp được Tử San là may mắn của tao mới đúng!”
Tử San liền nở nụ cười hạnh phúc nhìn anh.
Lâm Phong nhìn họ như vậy càng không chịu nổi liền la lên.
“Ban ngày ban mặt hai người đừng làm những việc khiến người khác phải ói mửa chứ hả? Anh mặc kệ nha, còn hai ngày nữa Gia Hân mới quay về, nên trước khi cô ấy chưa về anh nhất định phải bám lấy em với Hy thôi, hai người phải phụ trách việc ăn, ngủ, đi ngoài của anh, dù nói sao thì anh vẫn là ông mai của em và Hy, hai người phải đền đáp thật tốt cho anh, hai người nhìn thấy anh lẻ loi thế mà tự mình đi ân ái với nhau được sao, lương tâm của hai người có thấy dễ chịu không hả?”
Trác Hy và Tử San nhìn anh cười.
“Ê Phong, lo cho mày việc ăn uống thì không thành vấn đề, nhưng còn việc đi ngoài của mày tao làm sao mà quản được chứ? Tao cũng đâu thể quyết định khi nào mày sẽ vào phòng vệ sinh?”- Trác Hy vừa chọc vừa cười lớn.
Lâm Phong cười bù trừ.
“Cái này…thì ngoài việc vào phòng vệ sinh ra, mọi thứ khác thì hai người phải lo hết…À…đúng rồi…tắm rửa đánh răng đi ngủ cũng trừ ra, tóm lại những gì thuộc về riêng tư tự tao lo lấy là được rồi”
Rốt cuộc Trác Hy lẫn Tử San đều không nhịn được cười, họ có vẻ càng cười càng lớn…[RIGHT][COLOR="DeepSkyBlue"][FONT="Book Antiqua"]Sống là không chờ đợi....
Mún có được hạnh phúc thì mình phải tự cố gắng nắm bắt.....[/FONT][/COLOR][/RIGHT]
Thread Information
Users Browsing this Thread
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)







Đánh Dấu