ღ Những áng thơ tình ღ
Login now! Register Now!
Forgot Password?
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!
Trang 1/2 12 Trang CuốiTrang Cuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 25
  1. #1

    Mặc Định ღ Những áng thơ tình ღ

    MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ
    (ST)



    Anh ngược đường, ngược nắng để yêu em
    Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
    Ngược lòng mình tìm về nông nổi
    Lãng du đi vô định cánh chim trời

    Anh ngược thời gian, anh ngược không gian
    Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
    Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
    Anh đánh thức nỗi buồn, anh gợi khát khao xanh

    Mang bao điều anh muốn nói cùng em
    Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
    Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
    Và sẽ thế nào khi trong em không anh?

    Anh trở về im lặng của đêm
    Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
    Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
    Riêng chiều này - anh biết, một mình anh ...

    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  2. #2

    Mặc Định

    GỬI NGƯỜI TÔI YÊU



    Em muốn anh làm đại dương rộng lớn
    Cho người yêu làm ngọn sóng bạc đầu
    Nhưng em hỡi anh chỉ là chim biển
    Chỉ biết vẩn quanh, nhìn xuống biển sâu

    Nếu em muốn anh sẽ là ngọn gió
    Nhưng em đừng là mây, mang tiếng bạc tình
    Đừng cho anh là núi kia trơ trọi
    Suốt đời chờ làn mây trắng bặt tin

    Em đừng đưa anh làm ngôi sao xứ lạ
    Để anh một mình trong đêm tối chơ vơ
    Một lúc sáng rồi dường như lụi tắt
    Để vầng trăng nơi ấy hững hờ

    Em đừng để anh là một ai xa lạ
    Hãy chừa cho anh một vị trí trong tim
    Dù chăng đó chỉ một phần nhỏ bé
    Cũng đủ cho anh thoả mơ ước kiếm tìm

  3. #3

    Mặc Định

    ANH SẼ ĐỢI EM Ở PHÍA CUỐI CON ĐƯỜNG



    Đừng trách anh, nghe em yêu thương?
    Lối chúng mình định qua phố phường tấp nập quá
    Dòng người cuốn em đi, đời bao nhiêu sự lạ
    Không dắt tay em, vụng quá, sợ em cười !

    Anh sẽ đi cùng em khi phố đã thưa người
    Khi đã vắng những lời mời đon đả
    Khi em cần tình yêu mà không cần phép lạ
    Khi sánh vai cùng anh, em kiêu hãnh mỉm cười

    Anh sẽ đến cùng em, nếu giữa đường bão nổi
    Nếu gió gầm, đêm tối bỗng choàng buông
    Còn em ơi, nếu lạc giữa phố phường đô hội
    Anh sẽ đợi em ở phía cuối con đường.

  4. #4

    Mặc Định

    CÓ MỘT BUỔI CHIỀU NÀO
    Nguyễn Nhật Ánh

    Rồi ngày mai trong một giấc mơ
    Em có gặp lại những gì đã mất
    Trường lớp lạ ngày nào ta biết mặt
    Bạn bè đông tan học rủ nhau về
    Những tên người vô cớ gọi trong mê
    Sáng thức dậy thấy lòng vui rộn rã
    Những bài thơ chuyền tay nhau vội vã

    Bỗng ngày nào anh chợt nhận ra em
    Một tên người xa lạ tự nhiên quen
    Từ lúc ấy lòng anh như trẻ mãi
    Và lòng em cũng vô cùng thơ dại
    Ta yêu nhau không có một lí do nào
    Khắp đất trời mới mẻ lạ lùng sao
    Thế giới đẹp như trang hoàng trở lại
    Những chiếc lá rụng trong chiều lộng lẫy
    Cũng nghiêng mình thủ thí lúc ta qua
    Và một điều huyền bí được sinh ra

    Như tất cả, hẳn là em cũng có
    Những ngăn kép của lòng mình nho nhỏ
    Ngăn giấu ô mai, ngăn giấu vui buồn
    Và ngăn nào cất giữ những nụ hôn
    Ngăn nào nữa cất những lời hứa hẹn
    Dẫu lời hứa không bao giờ đúng hẹn
    Những chuyến tàu lỡ bến đã từ lâu
    Giữa những mặt người thấp thoáng qua mau
    Em có thấy bóng ai đang sững lại
    Ấy là anh của một thời trẻ dại

    Rồi ngày mai trong một giấc mơ nào
    Em có gặp lại những gì đã mất
    Những thanh kẹo nguyên màu trong kí ức
    Vẫn chưa bong lớp giấy cuối cùng
    Một bầu trời lặng lẽ đến bao dung
    Tiếng chân bước nôn nao ngoài cửa lớp
    Trong ánh mắt bao niềm vui choáng ngợp
    Mỗi ngày qua như một chuyến đi dài
    Tiếng cuộc đời giục giã ở bên tai


    Kỉ niệm cũ xếp đầy trong trí nhớ
    Như nét mực thấm qua từng trang vở
    Bàn tay em hờ hững lật qua dần
    Có lúc nào em dừng lại, bâng khuâng
    Như bóng nắng ngoài kia chưa nỡ tắt
    Mặt trời xuống sợ ngày vui sẽ hết.

    Rồi ngày mai trong một buổi chiều nào
    Trên con đường bóng tối phủ từ lâu
    Em mệt mỏi giữa dòng đời khắc nghiệt
    Những lúc ấy có bao giờ em biết
    Những tháng ngày tươi đẹp đã trôi qua
    Có một phần lầm lỗi của đôi ta?

  5. #5

    Mặc Định

    ĐÊM TRĂN TRỞ

    Em kéo màn đêm làm chăn
    Đắp lên hình hài cô độc
    Màu nhung vỡ oà trên tóc
    Thần mộng thở dài quẩn quanh

    Bên vách chập chờn bóng anh
    Kết bằng muôn màu của tối
    Một chút buồn
    Một chút tội
    Giằng co với giấc chiêm bao

    Em gầy guộc, anh xanh xao
    Chỉ nhìn nhau bằng khoé mắt
    Tình yêu ví như khuyết tật
    Dấu vùi vào góc tối tăm

    Để được gì? Còn bao năm
    Nếp nhăn trả về tuổi tác
    Màn đêm bây giờ có khác
    Hôm này em đang trở trăn

    Em kéo màn đêm làm chăn
    Đắp thêm cho dầy bóng tối
    Bóng anh gầy, em không tội
    Hỏi lòng còn yêu ....
    Đêm tan !

  6. #6

    Mặc Định

    ĐIỀU ANH KHÔNG BIẾT

    Riêng điều ấy không bao giờ anh biết
    Có một lần ... em lỡ hẹn với anh
    Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
    Em đến gần cánh cửa xanh hé mở ...
    Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
    Đôi chân em sao khó bước qua
    Chỉ một bước nữa thôi là hết cách xa
    Anh gần lắm ... phía bên kia đôi guốc
    Chẵng biết vì sao chân em lui bước
    Chiều dương xanh bên cánh cửa xanh
    Có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh
    Đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới...

  7. #7

    Mặc Định

    BÀI THƠ ĐÔI DÉP

    Bài thơ đầu anh viết tặng em
    Là bài thơ anh kể về đôi dép
    Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
    Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

    Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
    Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
    Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
    Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

    Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
    Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
    Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
    Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

    Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
    Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
    Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
    Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

    Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
    Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
    Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
    Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

    Đôi dép vô tri khắng khít song hành
    Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
    Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
    Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

    Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
    Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
    Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
    Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

    Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
    Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
    Chỉ còn một là không còn gì hết
    Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia .

  8. #8

    Mặc Định

    ĐÚNG NGHĨA TÌNH YÊU
    Phạm Mạnh Hà

    Anh sợ rằng tình yêu ấy mong manh.
    Và biết đâu chừng một ngày kia lại trở thành cổ tích.
    Dẫu không muốn ở hai đầu khoảng cách.
    Anh:"Vạn lý trường thành ...xa mãi bến bờ em "

    Chẳng thể nào em hiểu được cho anh.
    Những nhớ nhung đợi chờ mòn mỏi.
    Cả nỗi hoài nghi và niềm tin oà vỡ.
    Chuyện của một người ... Muôn thủa phải không em?

    Anh muốn được yêu! Đơn giản chân thành.
    Bằng mắt, bằng môi, bằng nồng nàn tay siết.
    Đời sống tận cùng nào phải anh không biết.
    Nhưng anh muốn chúng mình đúng nghĩa với tình yêu.

  9. #9

    Mặc Định

    EM LÀ ...

    Em là hoa huệ trắng
    Nở trong trái tim anh
    Em là nghìn tia nắng
    Soi đời anh ngọt lành

    Em là những ước mơ
    Mà anh hằng khát vọng
    Em là một hồn thơ
    Chứa chan đầy sức sống

    Em là từng đợt sóng
    Ôm ấp mạn tàu anh
    Em là vì sao sáng
    Soi màn đêm lung linh

    Em là cây tùng xanh
    Vươn cao trong bão tố
    Em là chim mùa xuân
    Bay vờn trên biển cả

    Em là bông lan đá
    Hương tỏa ngát núi rừng
    Em là đồi cây dẻ
    Trăng sáng ôm mênh mông

    Em là dòng suối xanh
    Những buổi chiều anh tắm
    Em là ráng hòang hôn
    Những buổi chiều anh ngắm

    Trong mắt em sâu thẳm
    Anh thấy cả đất trời
    Cách xa tình vẫn đẹp
    Có phải không em ơi ?

  10. #10

    Mặc Định

    BIỂN TÌNH ANH

    Em đừng hỏi anh bằng những câu hỏi
    Sao anh yêu mà lại chẳng nói lời...?
    Em có hiểu những lúc biển trầm lắng
    Ở trong lòng ngầm sóng vẫn sục sôi...

    Anh thương nhớ cả khi tim vụn vỡ
    Và yêu em cả khi cạn máu hồng
    Em có hiểu ngôn ngữ anh muốn nói
    Thơm vô cùng đợm hương sắc thủy chung

    Anh không nói nhưng rồi em sẽ hiểu
    Anh yêu em hơn mọi thứ trên đời
    Anh muốn nói bằng tình yêu diệu vợi
    Biển tình anh sâu thẳm lắm em ơi !

  11. #11

    Mặc Định

    BÃO

    Cơn bão nghiêng đêm
    Cây gãy cành bay lá
    Ta nắm tay em
    Qua đường cho khỏi ngã

    Cơn bão tạnh lâu rồi
    Hàng cây xanh thắm lại
    Nhưng em đã đi xa
    Và cơn bão lòng ta thổi mãi

  12. #12

    Mặc Định

    Ngày & Đêm



    Trước đêm có cả ban ngày
    Trước mưa có nắng vương đầy lối đi
    Trước con mắt có hàng mi
    Trước khi yêu chẳng có gì khổ đau...

    Chưa có em anh mang một gánh buồn
    Nặng đến nỗi tưởng chừng ko gánh nổi
    Em đến, nào ngờ chỉ giúp anh đánh đổi
    Gánh buồn này bằng gánh buồn khác nặng hơn

  13. #13

    Mặc Định

    Thủa ban đầu



    THỦA BAN ĐẦU

    Thủa đầu tiên anh đến bất ngờ như cơn mưa
    Cuốn phăng em đi bằng tình yêu ào ào dữ dội
    Đốt môi em bằng môi, ủ mắt em bằng mắt
    Cả ngày và đêm chỉ riêng của chúng mình

    Thủa đầu tiên những nụ hôn lung linh
    Lời tỏ tình của anh thắp khuôn mặt em bừng sáng
    Khao khát, say mê, tình yêu như mặt trời mới rạng
    Đỏ rực phía chân trời ...

    Giờ thì thủa đầu tiên ấy đã xa xôi
    Tình yêu thành bình dị như em, như anh, như cuộc sống
    Chúng mình cần có nhau giữa cuộc đời rất rộng
    Như giữa biển khơi cần thấy một bến bờ

    Lời yêu thương dẫu chẳng cháy thành thơ
    Vẫn sâu lắng dịu dàng trong ánh mắt
    Câu nguyện thề thốt lên nơi vòng tay rất chặt
    Tình yêu sẽ vẹn nguyên như thuở ban đầ

  14. #14

    Mặc Định

    Em buồn



    Ta cũng biết rằng em buồn ghê lắm
    Biết làm sao để nói hết lòng đây
    Trông thấy em cứ thở dài than ngắn
    Ta chỉ ngồi yên lặng ở nơi này .

    Ta biết lắm cũng một đời con gái
    Bến đục trong đâu có dễ biệt phân
    Chỉ một phút là cuộc đời bị mất
    Nhận niềm đau, cay đắng gấp vạn lần .

    Thôi em nhé cố vượt qua nỗi khổ
    Rồi thời gian làm phai lãng nguôi ngoai
    Em có lại niềm tin và mọi vật
    Ngày mai kia em lại nở môi cười .

  15. #15

    Mặc Định

    NHỚ

    Lạ quá ! Không hiểu vì sao
    Ðứng trước em anh lạnh lùng đến thế ?
    Nhưng anh đi rồi mình anh với bóng lẻ
    Mới thấy mình khẽ nói : Nhớ làm sao ?!

    Chúng nó cứ bảo nhớ là yêu
    Còn anh thì không biết nữa
    Tình yêu với anh sao kỳ lạ thế
    Lúc xa rồi mới thấy mình yêu !

    Tình yêu đến nào ai có biết
    Tình yêu đi nào ai có hay ?
    Theo thời gian, trái đất nó cũng quay
    Tình yêu đến, tình yêu đi ... nào ai có biết

Trang 1/2 12 Trang CuốiTrang Cuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •