Login now! Register Now!
Forgot Password?    The Facebook Platform
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!
kết quả từ 1 tới 8 trên 8
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    Moonland
    Bài gởi
    749

    Mặc Định [Longfic] Hoàng cung 2 : Nước mắt hoàng thái tử - move

    Tác giả : bada
    Thể loại : tình cảm hiện đại.
    Casting : Joo Ji Hoon

    "Cái hành lang dài và trắng toát khiến cho Shin có cảm giác ghê sợ.Anh lao ngay đến ban trực và hỏi ngay cô y tá.Họ vừa trả lời xong là Shin vội chạy ngay không kịp để họ nhận ra người vừa hỏi mình là hoàng thái tử.Shin chạy đến cuối góc hành lang bệnh viện đến phòng cấp cứu.Ngay ngoài cửa là dáng 1 chàng trai khác thấp hơn Shin 1 chút đang đứng tựa lưng vào tường,trên khuôn mặt anh còn lắng đọng những giọt nước mắt.Shin lao thẳng đến chỗ chàng trai ấy và túm lấy cổ áo anh ta lôi ra và đấm 1 cái thật mạnh vào mặt.Chàng trai ngã nhào xuống đất,tuy nhiên anh lại đứng dậy va không hề chống cự.Shin tiếp tục đấm anh ta thêm phát nữa,lúc này gương mặt của chàng trai kia bắt đầu bầm tím.
    -Giết tôi đi.Nếu như làm thế Chea gyung có thể tỉnh lại được thì hãy giết tôi đi!.Yul quát vào mặt Shin.Anh túm lấy cổ áo Shin và ẩn Shin vào tường.Giết tôi đi...anh nói mà nước mắt đã chảy giàn giụa.Shin ngẩng mặt lên ,trong đôi mắt anh lúc này cũng long lanh.Yul không biết được rằng anh cũng khóc... "




    Shin từ từ mở mắt.Bên cạnh anh,Chea gyung vẫn đang ngủ ngon lành.Shin cảm thấy thật dễ chịu,một cảm giác rất an toàn.Anh khẽ lấy tay vuốt lên mãi tóc cô.Rồi tự nhiên cái di động của anh reo lên inh ỏi khiến Shin giật nảy mình.Anh vôi cầm lấy chiếc di động và nhìn số máy.Đó là 1 số máy lạ hay nói đúng hơn là đã lâu lắm rồi Shin chưa gọi đến số máy này.Anh vội nghe máy và quay ra nhìn Chea gyung.Thật may mắn là cô vẫn đang ngủ.Shin rụt rè nói với vẻ cẩn trọng xem Chea gyung có thật sự đang ngủ hay không:
    -Alô?
    -Shin àh.Là mình đây.Shin khẽ im lặng.
    -Cậu quên mình rồi sao. Đầu dây bên kia có tiếng thở dài.Chà,mình mới đi có 1 năm mà cậu đã quên bẵng mình rồi cơ đấy.
    -Cậu gọi cho tôi có chuyện gì vậy?.Shin nói nhanh ,giọng nói to hơn sau khi chắc chắn rằng Chea gyung vẫn ngủ say.
    -Chẳng lẽ cứ có chuyện thì mới được gọi cho cậu sao?.Người đó bật cười.Tôi đã về đến sân bay Hàn Quốc.Cậu có thể ra đón tôi không?.
    Shin lưỡng lự chần chừ trong 1 vài giây.Một lần nữa,anh lại quay sang nhìn Chea gyung...



    ***

    Chea gyung khẽ ngáp dài một tiếng.Cô quờ tay sang bên cạnh nhưng trống không.Shin đã đi từ lúc nào.Cô không cảm thấy ngạc nhiên lắm vì thường thường Shin luôn là người dậy trước cô.Cô nằm biếng thêm khoảng 15 phút rồi ngồi bât dậy.Cô nghĩ chắc Shin lại đến trường sớm để làm gì đó.Cô đi ra ngoài cửa .Quan nội cung đã đứng ở đó sẵn từ lúc nào.Thấy ngạc nhiên,cô vội hỏi:
    -Shin đi đến trường rồi àh?.Quan nội cung lúng túng quay ra nhìn mấy cô cung nữ.Họ cũng nhìn nhau với vẻ bối rối.
    -Shin không đến trường sao?.Chea gyung hỏi nhưng cô đã biết rõ câu trả lời khi nhìn thấy thái độ của quan nội cung và các cung nữ.Mất 1 hồi lâu,quan nội cung mới lên tiếng:
    -Dạ thưa cung phi,thái tử đã đi ra ngoài từ rất sớm...thần cũng không biết là đi đâu...Nói đến đây quan nội cung khẽ ngẩng đầu lên theo dõi thái độ của Chea gyung nhưng cô lại mỉm cười:
    -Được rồi.Không sao đâu.Các người hãy đi đi.
    Chea gyung nói nhưng lòng cô cảm thấy bồn chồn và lo lắng.Linh tính mách bảo cô rằng Shin đang che giấu cô một điều gì đó.
    ***

    Shin lái xe chở về cung.Anh biết chắc rằng giờ này Chea gyung đã dậy và chờ đợi anh trả lời rằng mình vừa đi đâu.Shin cố tỏ ra không hồi hộp nhưng mồ hôi đã đầm đìa ở bàn tay khiến cho anh bị lỏng tay lái.Quan nội cung đã đứng sẵn ở trước cửa cung Geong Bok đợi anh.Shin dừng xe lai trước cửa cung và đi ra khỏi xe.Quan nội cung hơi gập người cúi chào anh.
    -Thái tử đã về rồi ạ,thần...Quan nội cung chưa kịp nói hết câu thì Shin đã chen ngang:
    -Thái tử phi đâu?.
    -Dạ,thưa thái tử,thái tử phi đang đợi người ở bên trong.Shin không nói gì cả mà cứ tiến thẳng vào bên trong khiến quan nội cung ngăn không kịp.Hình như quan nội cung cũng đoán lờ mờ là Shin vừa đi đâu.Shin ẩy cửa vào thư phòng thì đã thấy Chea gyung đã ngồi sẵn ở đó.
    -Em ngồi đợi ở đây làm gì? .
    -Em nghe quan nội cung nói anh đã đi đâu từ sáng ngày.Chea gyung nhìn thẳng vào mắt Shin làm Shin hơi bối rối trong giây lát.Lấy lại được bình tĩnh,anh đi về phía chiếc bàn làm việc để tránh đi căp mắt của cô.
    -Sáng nay anh có việc bận.
    -Bận đến mức em gọi mà anh cũng phải tắt máy ư?.Một lần nữa,Chea gyung lại làm Shin bối rối.Anh quay ra nhìn cô.
    -Lúc đó anh không tiện nghe máy.Thấy Chea gyung im,anh noi thêm:
    -Không phải em định tra hỏi xem anh đi đâu và làm gì đấy chứ.Chả lẽ những việc đó anh cũng phải nói cho em biết sao?.
    -Em không có ý tra hỏi anh.Chỉ là em là vợ anh,em có quyền quan tâm đến anh...
    -Anh không cần em quan tâm đến những chuyện vô bổ và vô ích này đâu.Tốt nhất em hãy tự lo lắng cho bản thân mình trước đi đã.Nói đến đây thì giọng Shin đã gần như là gắt.Anh rất ghét người khác quan tâm đến việc của mình.
    -Chả lẽ việc em hỏi anh đi đâu và làm gì cũng là vô bổ,vô ích hay sao?.Em chỉ muốn quan tâm đến anh thôi vậy mà anh...
    -Thế tóm lại em muốn biết anh vừa đi đâu chứ gì?.Shin vội vang ngắt lời cô khi nghe thây s giọng Chea gyung như là sắp khóc.Thấy Chea gyung im lặng,Shin khẽ thở dài,anh lấy tay đưa lên mũi và hơi cúi mặt xuống.
    -Anh vừa đi gặp cô ấy.
    Cái từ”cô ấy” rất chung chung của Shin lại làm cho cái sự ngờ vực trong lòng Chea gyung ngày càng tăng.Cô khẽ nhìn Shin nhưng Shin lại lẩn tránh cái nhìn của cô.Dường như để chắc chắn hơn,cô hỏi thêm:
    -Cô ấy là ai?.Nhưng Shin lại im lặng.Chea gyung rụt rè nói tiếp.Là Hyorin phải không?.Shin vẫn tiếp tục im lặng.Anh chỉ khẽ gật đầu.Chea gyung bật cười và ngước mắt nhìn lên nói mà giọng như sắp khóc.
    -Em thật ngu ngốc khi đã ngồi đây đợi anh.Nếu biết thế này thì em đã đến trường cùng các bạn chứ không phải đưng đây nghe anh nói như 1 kẻ ngốc.
    -Em lai đang hiểu lầm gì anh vậy?.Không phải như em nghĩ đâu Chea gyung...
    -Thế em phải nghĩ như thế nào đây?.Rằng chồng mình đi gặp người yêu cũ vào buổi sang sớm để ôn lại kỷ niệm xưa à?.Shin tiến đến bên cô,đặt nhẹ tay lên vai cô an ủi nhưng cô khẽ hất đi.
    -Em thật sai lầm khi đã trở về cung cùng em.Đáng lẽ...em...giọng Chea gyung nấc nghẹn lên.Em...em phải...
    -Được rồi mà Chea gyung.Anh xin lỗi.Đáng lẽ anh phải nói trước với em.Shin cố gắng ôm cô nhưng cô lại cố gắng ẩn anh ra.
    -Em không muốn nghe.Anh tránh ra.Chea gyung lạnh nhạt ẩn anh ra.Shin cố gắng ôm cô một lần nữa nhưng lần này Chea gyung đã dứt khoát hất tay anh đi.
    -Anh tránh ra.TRÁNH RA!.Cô quát lên làm Shin hơi hoảng.Chea gyung vội chạy ra khỏi phòng.Shin đứng bất động.Anh biết mình vừa làm sai...

    ***
    Anh khẽ ngó ra ngoài cửa sổ.Anh mở toang hai cánh cửa,tận hương cái không khí mát mẻ của cuối hè.Vì đây là ngoại ô thành phố nên quang cảnh rất thoáng đãng,tuyệt nhiên không có một bóng xe cộ.Cái căn nhà nhỏ anh mua không được to bằng mấy cái nhà hồi trước anh ở nhưng anh vẫn thích nó nhất .Nó khá ấm cúng với chiếc lò sưởi ở góc phòng,ở giữa la 1 cái bàn gỗ nho nhỏ được đặt sẵn 1 lọ hoa mà anh vừa mới đặt.Căn nhà nhỏ này chỉ có 2 phòng ngủ,không nhiều phòng như mấy ngôi nhà trước.Trong cái ngôi nhà nhỏ bé và yên bình ấy không có bất cứ đồ vật nào gợi nhớ cho anh nhớ lại trước kia.Bản thân anh cũng không muốn nhớ về nó.Thế nhưng hôm nay có cái gì đó bắt buộc anh phải nhớ lại.Anh đã xoá số máy cuả người đó trong máy nhưng trong đầu anh lúc nào cũng nhớ rõ số điện thoại của người ấy.Không biết đã có cái gì thôi thúc anh gọi đến số máy ấy.Anh chần chừ một hồi lâu,rồi mới nhấn phím gọi.Chuông đổ 1 hồi lâu mà không có ai nghe máy.Đang định tắt thì có người nghe máy.
    -A lô?.Ai đấy?.Tiếng nói hơi đứt quãng cũng đủ làm cho anh nhận ra người đó đang khóc.
    -Chea gyung àh.Em vẫn khoẻ chứ?.Chea gyung im lặng 1 hồi lâu,cố nhớ xem đây là giọng nói của ai.Rồi cô rụt rè hỏi
    -Anh Yul phải không?.
    -Uhm...
    -Lâu lắm rồi anh không viết thư cho em.Anh vẫn khoẻ chứ?.
    -Uh.Anh vẫn thế.Em KHÔNG SAO chứ Chea gyung?.
    -Không.Tất nhiên là em không sao.Sao anh lại hỏi thế?.Giọng Chea gyung hơi bối rối.Cô vẫn chưa hoàn toàn quên đi chuyện lúc nãy. moi nguoi ui!.Mun doc thi chiu kho save vo may roi dinh dang kieu chu Vn.times la doc dc day!.Sorry nha!
    Quan néi cung ®ang kiªn nhÉn ®äc lÞch tr×nh trong ngµy cho Shin nh¬ng anh ch¼ng my may ®Ó ý.C¸i lµm Shin b¨n kho¨n tõ n•y giê ®ã chÝnh lµ c©u nãi cña Chea gyung:§¸ng lÏ ra c« kh«ng nªn vÒ cung cïng anh.Nã lµm cho Shin phi b¨n kho¨n rÊt nhiÒu v× c©u nãi Êy.Thó thùc tõ tr¬íc ®Õn giê Shin lu«n lo sî r»ng sÏ cã 1 ngµy Chea gyung sÏ rêi bá anh,rêi bá cung ®Ó trë vÒ thÕ giíi cua c«.§ét nhiªn,Shin vøt m¹nh c©y bót trªn tay xuèng bµn lam quan néi cung giËt m×nh
    -Quan néi cung!.Shin ®ét ngét lªn tiÕng c¾t ngang bÇu kh«ng khÝ tÜnh lÆng.
    -D¹,cã chuyÖn g× vËy th¬a th¸i tö?.
    -T«i ra ®©y 1 l¸t.L¸t n÷a t«i sÏ quay l¹i.Shin ®øng th¼ng dËy vµ ®i ra phÝa cöa kh«ng cÇn ®îi c©u tr lêi cña quan néi cung v× anh còng ch¼ngcã t©m trÝ nµo mµ nghe n÷a.Shin ®i th¼ng 1 m¹ch ®Õn cung Chang deok.§øng tr¬íc cöa phßng cña Chea gyung ®¬îc mét vµi gi©y,Shin thu hÕt can ®m Èn cöa vµo nh¬ng bªn trong ch¼ng cã ai c.Hai c« cung n÷ véi vµng ch¹y ra tiÕp ®ãn.
    -Th¸i tö phi ®i ®©u råi?.Shin quay ra nh×n 2 c« cung n÷ ®ang ®øng chÕt tr©n.
    -D¹...chóng thÇn còng kh«ng biÕt n÷a,lóc n•y thÇn thÊy th¸i tö phi nãi chuyÖn ®iÖn tho¹i víi ai ®ã råi véi v• bá ra ngoµi.Shin im lÆng 1 håi l©u,kh«ng tá phn øng g× qu¸ ®¸ng,vÉy tay ra hiÖu cho 2 co cungn÷ kia cã thÓ ®i.Cã thÓ Chea gyung ®Õn nhµ b¹n chi ®Ó gii sÇu,hay cã thÓ c« vÒ nhµ th¨m bè mÑ.Shin cø tù an ñi m×nh r»ng kh«ng cã chuyÖn Chea gyung sÏ bá trèn anh.

    ChiÕc xe « t« dõng l¹i tr¬íc 1 trang tr¹i nhá.Theo lêi Yul kÓ th× chÝnh lµ nã.Chea gyung nh×n quanh ni nµy 1 lóc th× cã ng¬êi tiÕn ®Õn tõ phÝa sau c«.
    -C« ®Õn ®©y lµm g× vËy?.TiÕng nãi lµm cho Chea gyung giËt m×nh ngonh l¹i.C« cè g¨ng në nô c¬êi vµ lÔ phÐp ®¸p.
    -D¹,th¬a th¸i phi,con ®Õn ®©y ®Ó th¨m Yul vµ ng¬êi.
    -ë ®©y kh«ng chµo ®ãn c« ®©u.Mµ tõ giê ta còng kh«ng cßn lµ hoµng th¸i phi n÷a.C« vÒ ®i.Bµ mÑ Yul l¹nh nh¹t ®i vµo trong nhµ lµm Chea gyung v« cïng bèi rèi.§óng lóc Êy,cã 1 cËu thanh niªn víi m¸i toc hi dµi mµu vµng,mÆc 1 chiÕc ¸o s mi mµu xanh da trêi ®i ra tõ c¨n nhµ nhá.Anh në 1 nô c¬êi r¹ng rì vµ tiÕn vÒ phÝa c«.
    -Chea gyung!Em ®Õn råi ®Êy µh?.Yul võa nãi võa kÐo tay c«.Vµo nhµ ®i!.
    -D¹ th«i...Chea gyung ®¸p víi vÎ e dÌ.MÑ cña anh...C©u nãi lÊp löng cña Chea gyung lµm Yul hiÓu ra.Nô c¬êi cña Yul hi nh¹t ®i 1 tý nh¬ng anh vÉn nãi víi vÎ nång hËu.
    -NÕu vËy anh sÏ ®¬a em ®Õn 1 ni kh¸c nãi chuyÖn.Cã ®¬îc kh«ng?.
    Yul ®ua Chea gyung lªn 1 ®åi chÌ xanh m­ít..V× ®©y lµ cuèi hÌ nªn kh«ng khÝ kh¸ tho¸ng m¸t vµ dÔ chÞu.Hai ng­êi võa ®i võa nãi chuyÖn.Chea gyung kÓ hÕt cho Yul nghe viÖc Shin võa ®i gÆp Hyorin.Giäng c« cã vÎ hi chïng xuèng.
    -Em kh«ng biÕt m×nh nªn lµm g× ®©y.Anh nãi xem em phi lµm sao b©y giê?.Chea gyung quay sang nh×n Yul nh­ng anh kh«ng nãi g× c.Hai ng­êi im lÆng 1 lóc l©u.Chea gyung nh×n ra phÝa ®åi chÌ xa x¨m.C« hÝt thËt s©u vµ thë ra 1 hi.Chea gyung dang 2 canh tay ra phÝa sau vµ nh¾m m¾t l¹i.Yul nh×n c« vµ mØm c­êi.
    -Anh nghÜ r»ng Shin sÏ kh«ng quay vÒ víi Hyorin ®©u.Anh sèng víi Shin tõ nhá nªn anh hiÓu râ tÝnh cËu Êy...Cßn vÒ Hyorin.Nãi ®Õn ®©y Yul hi ngËp ngõng.Anh còng kh«ng biÕt lµ lÇn nµy c« Êy vÒ ®©y víi môc ®Ých g×.Nh­ng anh nghÜ r»ng ch¾c Hyorin sÏ kh«ng lµm g× qu¸ ®¸ng qu¸ ®©u.Chea gyung ch¼ng nãi g× c nh­ng Yul biÕt lµ c« ®· cm thÊy bít ®i g¸nh nÆng 1 phÇn nµo.§ét nhiªn ,Chea gyung lai lªn tiÕng.
    -Anh Yul.Chóng ta h·y ch¹y trèn ®i.H·y ch¹y trèn ®Õn 1 ni kh«ng cã ai c.Kh«ng cã Shin,kh«ng cã Hyorin.ChØ cã em vµ anh.Yul nh×n Chea gyung cã vÎ hi khã hiÓu tr­íc c©u nãi võa råi cña Chea gyung.Tuy nhiªn anh vÉn dÉn c« ®i xuèng d­íi ®åi.

    ChiÕc xe « t« cung ®· ®i ®­îc kh¸ l©u.Suèt c chÆng ®­êng mµ 2 ng­êi ch¼ng nãi víi nhau c©u nµo.B©y giß


    còng ®· sang chiÒu.Yul ®· nhiÒu lÇn ®Þnh nãi,nh­ng thÊy Chea gyung cã vÎ kh«ng muèn nghe nªn anh còng kh«ng nãi g× c.ChiÕc xe dõng lai tr­íc 1 b·i biÓn cã treo rÊt nhiÒu mùc trªn nh÷ng c¸i d©y ®­îc ch¨ng æ gãc xa xa..
    -Chea gyung µ..§Õn ni råi.Yul quay ra gäi c« nh­ng c« ®· thiÕp ®i tõ lóc nµo.Yul quyÕt ®Þnh im lÆng ®Ó c« ngñ.Anh víi tay ra ®»ng sau lÊy chiÕc ¸o kho¸c ®¾p lªn ng­êi c«.

    Shin kh«ng cm thÊy lo l¾ng.§óng hn lµ anh ®ang cm thÊy rÊt håi hép.Anh ®· gäi ®iÖn ®Õn c nhµ vµ b¹n cña c« nh­ng hä ®Òu nãi c« kh«ng cã ë ®ã.Suèt c ngµy h«m nay Shin ®· nhèt m×nh trong phßng.Anh cm thÊy hèi hËn vÒ viÖc ®· kh«ng nãi cho Chea gyung biÕt viÖc m×nh ®i gÆp Hyorin.Anh cÇm chiÕc di ®éng , ®ãng ra më vµo suèt c chôc lÇn.C ngµy h«m nay anh chØ ®îi ®iÖn tho¹i cña c«.Nh­ng ®· tèi råi mµ vÉn chua thÊy c« gäi ®iÖn vÒ...
    Posted 2
    Chea gyung bÞ nh÷ng tiÕng sãng vç cña thuû triÒu ®¸nh thøc.C« nh×n ra bªn ngoµi.BÇu trêi ®en kÞt.Cã lÏ ®· muén l¾m råi.Ch¾c giê nµy ë nhµ Shin ®ang rÊt lo l¾ng cho c«.Chea gyung më c¸nh cöa « t« ®i vÒ phÝa bê biÓn.Yul ®ang ®øng ë ®ã,cã lÏ ®· ®øng ®ã suèt mÊy tiÕng ®ång hå.
    -Sao ®Õn ni råi mµ anh kh«ng gäi em?.Chea gyung nãi víi giäng ®Çy vÎ tr¸ch mãc.
    -T¹i anh thÊy em ngñ ngon qu¸ nªn kh«ng d¸m ®¸nh thøc.Yul khÏ mØnm c­êi víi c«.Em co thÝch ni nµy kh«ng?.
    -Em biÕt ni nµy v× ®©y chÝnh lµ ni mµ em vµ Shin ®· tõng chi ®ïa ë ®©y.§ã lµ nh÷ng qu·ng thêi gian h¹nh phóc nhÊt.Chea gyung noi mµ g­ng mÆt c« cã vÎ hi buån buån.
    -Anh xin lçi.NÕu biÕt em vµ Shin ®· tõng ®Õn ®©y th× anh ®· kh«ng...
    -Kh«ng sao ®©u.Em biÕt cho dï em cã ®i ®Õn ®©u th× còng toµn lµ nh­ng kû niªm vÒ anh Êy.Yul quay ra nh×n c« råi l¹i quay ra nh×n biÓn.
    -Em cã thª ch¹y chèn tÊt c mäi ng­êi,kÓ cae anh,nh­ng em kh«ng thÓ ch¹y chèn chÝnh bn th©n m×nh ®­îc.Chea gyung ng¹c nhiªn quay ra nh×n Yul..Yul kh«ng nãi g× c,anh quay vÒ phÝa « t«.
    -Lªn xe ®i.Anh sÏ ®­a em vÒ.
    Posted Xe « t« lao vun vót ra phÝa ®­êng cao tèc víi tèc ®é kh¸ nhanh.D­êng nh­ Yul kh«ng quan t©m ®Õn®iÒu ®ã l¾m.Tr­íc m¾t anh b©y giê chØ cã Chea gyung.Anh ®· lµm nhiÒu viÖc ®Ó c« chó ý tíi anh,vËy mµ c« lóc nµo còng chØ nghÜ tíi Shin.§«i khi anh l¹i cm thÊy c¨m ghÐt chÝnh bn th©n m×nh khi ®· lµm nhiÒu viÖc kh«ng phi víi Shin.Nh­ng anh biÕt,dï thÕ nµo còng kh«ng thÓ giÊu ®i 1 sù thËt lµ anh ®· tõng lµ hoµng th¸i tö vµ Chea gyung còng ®· tõng lµ vî ch­a c­íi cña anh.NÕu cha anh kh«ng mÊt,nÕu nh­ kh«ng cã Shin,nÕu nh­ mÑ anh kh«ng lÊy cha Shin...th× cã lÏ giê nµy Chea gyung sÏ kh«ng phi ®au khæ v× Shin.Võa l¸i xe mµ anh l¹i võa nghÜ tíi ®iÒu Êy.ChiÕc xe t¨ng dÇn tèc ®é .Anh d­êng nh­ quªn hÕt mäi thø xung quanh,c tiÕng gäi cña Chea gyung
    -Anh Yul!§i chËm l¹i!PhÝa tr­íc cã xe ti k×a!.MÊt gÇn mÊy phót Yul míi ®Þnh thÇn l¹i.Anh cè hÕt søc k×m ga l¹i vµ cè g¾ng tr¸nh chiÕc xe ti.ChiÕc xe bÞ xoay vong mÊy lÇn vµ va ®Ëp vµo thµnh cÇu kh¸ m¹nh.Yul ®Ëp manh ®Çu vµo tay l¸i.Anh tõ tõ më m¾t.M¸u ®· chy ra 1 Ýt ë mòi anh.Anh quay ra phÝa Chea gyung.
    -Chea gyung,em kh«ng sao chø?.Nh­ng kh«ng cã tiÕng tr lêi.Yul l¹i hái l¹i lÇn n÷a.
    -Chea gyung,em vÉn æn ®Êy chø?.Yul hái vµ lÊy tay lay lay ng­êi c«.Anh ng ng­êi c« ra phÝa sau vµ chît nhËn ra tay m×nh ®ang dÝnh m¸u.Kh«ng phi m¸u cña anh mµ lµ m¸u cña c«.Tõ trªn tr¸n c«,m¸u ®· chy ra rÊt nhiÒu.
    -Chea gyung!Chea gyung!TØnh l¹i ®i!Chea gyung.
    Posted Shin cm thÊy bån chån v« cïng.Kh«ng hiÓu sao anh cø cã linh tÝnh kh«ng hay .§· 11 gi­Ü råi mµ Chea gyung

    vÉn ch­a vÒ.Shin quyÕt ®Þnh Ên m¸y gäi cho c«.Chu«ng ®æ 3,4 lÇn míi cã ng­êi nghe m¸y.
    -Al«?Chea gyung...
    -Shin.Anh ®Õn ®©y mau ®i.Chea gyung...c« Êy...Shin cã thÓ nghe thÊy tiÕng nÊc râ rµng cña 1 ng­êi con trai.MÊt mÊy gi©y suy nghÜ anh míi ®Þnh thÇn ®­îc ng­êi ®ã lµ ai.
    -Yul phi kh«ng?§· cã chuyÖn g× víi Chea gyung vËy.Shin hái giäng ®Çy vÎ lo l¾ng.
    -M¸u,c« Êy chy rÊt nhiÒu m¸u...Yul vÉn tiÕp tôc nãi nghÑn ngµo.T«i... kh«ng biÕt phi lam sao ®©y...
    -YUL!ANH §ANG NOI GI VAY?Sao l¹i cã m¸u?.Nh­ng Yul ko nãi thªm ®­îc g× c.Anh h·y ®Õn ®©y ®i råi sÏ râ...
    Yul quÖt ®i hµng n­íc m¾t trªn g­ng mÆt.Anh bÕ Chea gyung ra khái xe.§óng lóc Êy,chiÕc vßng cæ cña Chea gyung bÞ tuét vµ ri leng keng xuèng mÆt ®­êng...
    Posted Shin lao thẳng ra khỏi cung và phóng xe đi như điên trong gió.Anh phóng xe nhanh đến nỗi suýt nữa đâm phải người sang đường .Trong đầu Shin lúc này chỉ có ý nghĩ duy nhất là đến đó thật nhanh.Anh cảm thấy hối hận.Nếu như anh không gây ra chuyện sáng nay thì Chea gyung sẽ không như thế...Là lỗi tại anh...Tại anh tất cả.
    Xe dừng ở bên đường nơi có chiêc xe ô tô màu đen của Yul bỏ lại.Bên trong không có ai cả.Có lẽ giờ này Yul đã đưa cô đến bệnh viện.Shin đấm mạnh vào cửa xe ,anh cúi gằm mặt xuống và chợt nhận ra có 1 vật gì đó ở dưới chân anh.Shin cúi xuống và nhặt lên và anh nhận ra đó chính là sợi dây chuyền của Chea gyung.Anh nắm chặt nó trong lòng bàn tay.Shin vội vã phóng xe đến bệnh viện...
    ***

    Cái hành lang dài và trắng toát khiến cho Shin có cảm giác ghê sợ.Anh lao ngay đến ban trực và hỏi ngay cô y tá.Họ vừa trả lời xong là Shin vội chạy ngay không kịp để họ nhận ra người vừa hỏi mình là hoàng thái tử.Shin chạy đến cuối góc hành lang bệnh viện đến phòng cấp cứu.Ngay ngoài cửa là dáng 1 chàng trai khác thấp hơn Shin 1 chút đang đứng tựa lưng vào tường,trên khuôn mặt anh còn lắng đọng những giọt nước mắt.Shin lao thẳng đến chỗ chàng trai ấy và túm lấy cổ áo anh ta lôi ra và đấm 1 cái thật mạnh vào mặt.Chàng trai ngã nhào xuống đất,tuy nhiên anh lại đứng dậy va không hề chống cự.Shin tiếp tục đấm anh ta thêm phát nữa,lúc này gương mặt của chàng trai kia bắt đầu bầm tím.
    -Giết tôi đi.Nếu như làm thế Chea gyung có thể tỉnh lại được thì hãy giết tôi đi!.Yul quát vào mặt Shin.Anh túm lấy cổ áo Shin và ẩn Shin vào tường.Giết tôi đi...anh nói mà nước mắt đã chảy giàn giụa.Shin ngẩng mặt lên ,trong đôi mắt anh lúc này cũng long lanh.Yul không biết được rằng anh cũng khóc...
    Posted ***
    Hyorin đứng ra ngoài ban công,cô ngắm nhìn những xe cộ chạy tấp nập dưới đường.Nhìn thành phố vào ban đêm thật là đẹp,tựa như những con đom đóm đang lấp lánh trên đường phố.Hôm nay la đã tròn 4 năm cô quen Shin.Lúc đầu mới đến sân bay,người đầu tiên cô nghĩ đến là Shin.Cô cũng không biết ngoài Shin thì còn có ai có thể giúp mình lúc này.Cô đã đứng đợi ở đó gần 2 tiếng , mong có ai đó sẽ ra đón mình nhưng tuyệt nhiên chẳng có ai cả.Và cuối cùng cô quyết định gọi cho Shin mặc dù cô biết như thế là không phải.Suốt mấy năm qua,không đêm nào là cô không chờ điện thoại của Shin,chờ đợi anh 1 cách vô vọng mặc dù cô biết điều đó là không thể.Vậy mà cô vẫn cứ chờ.Cô không hiểu là tại sao mình lại như thế nhưng có lẽ bây giờ ngoài Shin ra thì không chàng trai nào cô muốn quan tâm .Hyorin gọi cho Shin mấy lần nhưng anh đều tắt máy.Cô mỉm cười 1 mình,rồi nhấn vào hộp thư thoại
    -Shin àh.Là em.Hyorin đây.Anh đang làm gì vậy?.Cả chiều nay em gọi cho anh nhưng không thấy anh nghe máy.Nhận được tin này nhớ gọi lại cho em.Àh...nói đến đây Hyorin hơi ngập ngừng.Chea gyung cô ấy vẫn khoẻ đấy chứ?.Anh gửi lời hỏi thăm cô ấy cho em nhé.Hôm nào rảnh thì em sẽ qua thăm 2 người..Nói đến đây,Hyorin tắt máy.Cô quay trở vào trong phòng ,không biết được là đang có 1 chuyện tồi tệ xảy ra...
    ***
    Yul ngồi bất động như thế đã gần 1 tiếng.Anh nhìn đồng hồ.Bây giờ đã quá nửa đêm.Anh quay ra nhìn Shin.Từ nãy giờ Shin chỉ im lặng mà không nói gì.Shin cúi gằm mặt xuống đất,mái tóc dài che đi đôi mắt nhoè nước mắt của anh.Đúng lúc ấy , cửa phòng cấp cứu bật mở.Cả Shin và Yul đều quay ra nhìn.Shin sốt sắng chạy lại gần hỏi.
    -Thế nào rồi bác sĩ?.Cô ấy có làm sao không?.
    -Thưa thái tử,tình hình của thái tử phi...
    -Ông hãy nói luôn vào vấn đề đi!.Shin gắt làm ông ta hơi giật mình.
    -Dạ,thái tử phi bị tụ máu ở não.Hiện giờ đã qua khỏi cơn nguy hiểm.Thế nhưng...việc thái tử phi tỉnh lại phải phụ thuộc vào chính thái tử phi.Chúng tôi đã làm hết sức.
    Nghe đến đây,Yul quay ra đập đầu vào tường.
    Anh cố gắng khóc không thành tiếng.Mồm thì cứ lẩm bẩm.Lỗi tại anh...Chea gyung ,tất cả là lỗi của anh.Shin đứng bất động 1 lúc,anh không nói gì cả nhưng đôi mắt anh ánh lên những giọt nước
    -Liệu...cô ấy có tỉnh dậy được không?
    -Điều này...Bác sĩ ấp úng 1 hồi lâu.Tôi e là...Shin túm lấy vai ông bác sĩ rất chặt.Trong giây lát đó anh đã định sẽ đánh bác sĩ.Nhưng cuối cùng Shin ẩn ông ta ra anh bước đi loạng choạng ra khỏi dãy hành lang như người mất hồn bỏ mặc Yul đang đứng dựa vào tường khóc.Shin đi ra bằng lối cầu thang thoát hiêm và đóng cửa lại.Anh lấy tay lên che mồm cố ngăn cho tiếng khóc không phát ra nhưng không được.Anh ngồi bệt xuống sàn,tay phải của anh vẫn nắm chặt sợi dây chuyền...




    Chea gyung từ từ mở mắt .Cô nhìn xung quanh căn phòng trắng toát .Tất cả đều xa lạ với cô .Cô đã không hiểu đã có chuyện gì xảy ra với mình. Chea gyung ngồi dậy. Đầu óc cô choáng váng.Cô gỡ những thứ dây dợ quấn đầy tay ra. Đúng lúc ấy,có 1 người con trai xa lạ bước vào.Anh mặc 1 chiếc áo sơ mi xanh và gương mặt của anh có vẻ mệt mỏi lắm.Khi nhìn thấy cô,gương mặt của anh trở nên rạng rỡ .Anh tiến đến gần cô và định chạm vào người cô nhưng cô hất tay anh ra.
    -Anh là ai?.Chea gyung hơi giật lùi vào bên trong giường.
    -Chea gyung ,anh là Yul đây,em quên anh rồi sao?.Yul ngạc nhiên định kéo cô ra nhưng Chea gyung lại càng sợ hãi và la lớn.
    -Đừng động vào người tôi!Tránh ra!.Yul hoảng hốt anh không biết phải làm gì.
    -Chea gyung!Em sao vậy?Hãy nhìn anh đi!.Yul khẩn khoản nói với cô.
    -Không!Tôi không biết anh!Anh đi đi!.Chea gyung bắt đầu bật khóc.Tôi muốn gặp ba mẹ tôi.Tôi nhớ ba mẹ tôi lắm rồi.Anh cho tôi gặp ba mẹ đi... Cánh cửa phòng bệnh bật mở vì tiếng hét của Chea gyung,một người con trai cao to bước vào,gương mặt anh trông cũng rất tiều tuỵ.Gương mặt anh cũng rạng rỡ khi thấy Chea gyung nhưng anh không tiến lại ngay gần cô mà vẫn bình thản hỏi.
    -Đang có chuyện gì vậy?.Yul quay sang nhìn Shin tỏ thái độ lo lắng :
    -Shin àh.Chea gyung không nhớ gì hết.Cô ấy không nhận ra anh.Chea gyung nhìn Yul rồi lại nhìn Shin,cô lấy tay gạt nước mắt.
    -Anh là ai vậy?Hai người là ai?.Tại sao tôi lại ở đây?. Đến lúc này thì Shin mới tỏ rõ sự lo lắng.Anh tiến lại gần Chea gyung.
    -Đừng lai gần đây!.Chea gyung nói với giọng đầy vẻ cảnh giác.Nói ở đấy cũng được!.
    -Em không nhớ gì hết sao?.Chea gyung àh.Em đừng làm anh sợ.Em...
    -Tôi...tôi...Chea gyung lung búng trong mồm.Thực sự thì...tôi có quen các anh sao?.Shin tiến chậm rãi về phía Chea gyung,từng bước ,từng bước 1.
    -Em hãy cố nhớ đi.Shin cố nói giọng thật bình tĩnh.Chea gyung ôm lấy đầu. Đầu cô đau như búa bổ.
    Posted -Chea gyung?.Shin vừa hỏi vừa tiến lại gần phía cô.Lúc này anh cách cô chưa đầy 1 mét.Cô ngẩng đầu lên nhìn anh.
    -Nhìn anh quen lắm.Hình như tôi đã nhìn thấy ở đâu rồi...A!tôi nhớ ra rồi!.Chea gyung chợt reo lên.Anh là Shin đúng không?.Shin thở phào nhẹ nhõm.
    -Phải.Anh là Shin.
    -Đúng rồi.Anh chính là hoàng thái tử phải không nào.Tôi đã nhìn thấy anh ở trên ti vi và cả ở trường.Bọn bạn tôi nó thích anh lắm đấy.
    -Không.Chúng ta không chỉ gặp nhau ở trường đâu.Chúng ta...
    -Thái tử ,tại sao tôi lại ở đây?.Chea gyung ngắt lời Shin.Shin điềm tĩnh lặp lại.
    -Chea gyung àh.Giữa chúng ta không phải quan hệ bình thường đâu.
    -Không phải ư?.Nhưng gia đình tôi đâu có lien quan đến dòng dõi hoang thất.Hay ý anh là...Chea gyung ra vẻ mặt trầm tư nghĩ ngợi.Chúng ta là bạn của nhau ư?.Anh không đùa tôi đấy chứ?.Làm sao chúng ta có thể là bạn của nhau được?.Cô bật cười .Nếu không muốn nói là...
    -Em là vợ của anh.Shin nhìn thẳng vào mắt Chea gyung với vẻ mặt rất nghiêm túc.
    -C.. á...i gì..c.. ơ?Chea gyung thốt lên.Tôi..là vợ của anh?
    Shin gật đầu.Chea gyung bật cười.
    -Nhưng tôi mới 17 tuổi.Mà tôi cũng không thể là vợ của thái tủ được.
    Posted -Chea gyung.Em là vợ anh. Đó là sự thật.Và bây giờ em đã 19 tuổi rồi.Chea gyung há hốc mồm không nói được gì 1 lúc lâu.Cô lắc đầu lien tục.
    -Không.Không thể nào.Tôi không tin.Tôi là Shin Chea gyung.Tôi là 1 cô nữ sinh trung học bình thường.Tôi có bố mẹ và em trai.Tôi không nhớ gì về anh. Đến lúc này thì Shin không thể nhịn nổi nữa.
    -Chea gyung ,em không nhớ gì sao?. Ông nội của em và tiên hoàng đã đính hôn ước giữa 2 chúng ta. Chea gyung vẫn không tin
    -Không thể như thế được.Nếu thế thì tại sao tôi lại đồng ý lấy anh?.Shin đưa tay lên vò tóc,anh thở gấp có vẻ như không còn kiên nhẫn nữa.
    -Được.Nếu như em không tin anh thì hãy đi theo anh.Shin lôi xềnh xệch cô ra khỏi giường bệnh.Thấy vậy Yul liền ra ngăn.
    -Anh định làm gì thế?Chea gyung đang ốm.Anh không được làm thế.
    -Tránh ra!Ai đã làm cho cô ấy ra nỗng này?.TRÁNH RA!.Shin hất Yul ra.Chea gyung bị lôi đi trước mặt Yul.Cô cố gắng gỡ tay Shin ra.
    -Bỏ tay tôi ra!Anh là đồ khốn!Shin lôi Chea gyung đi ra khỏi dãy hanh lang trước sự chứng kiến của bao người.
    Posted Shin lôi cô băng qua dãy hành lang trước cặp mắt của bao người tiến ra phía đại sảnh.Ai cũng xì xào bàn tán cô và Shin.
    -Kia chả phải thái tử và thái tử phi sao?.Sao thái tử phi lại vào đây nhỉ?.Chả lẽ cô ấy bị ốm nặng lắm sao?.Chea gyung trố mắt nhìn đám người với vẻ hết sức kinh ngạc.Cô quay sang nhìn Shin lắp bắp:
    -Chuyện này…là sao?.Tại sao mọi người lại nhìn tôi như thế?. Đầu óc bọn họ có vấn đề hết phải không?.
    -Chea gyung, đây là sự thật.Em là thái tử phi.Shin đặt 2 tay lên vai cô trấn an.
    -Không,không thể nào.Có phải anh sắp đặt chuyện này không?.Tôi muốn gặp ba mẹ tôi!.Chea gyung gào lên và chạy ra phía cửa bệnh viện.Shin vội vã đuổi theo cô.
    -Chea gyung,khoan đã!.Anh đuổi kịp và kéo cô lại nhưng cô hất tay anh ra và đánh vào người anh không ngừng.
    -Anh là đồ nói dối!, là đồ khốn!.Hãy nói là sự thật ko phải như thế đi!.Cô oà khóc ngay trước đại sảnh,2 tay vẫn còn đánh Shin nhưng bắt đầu yếu dần.Shin từ từ gỡ những ngón tay cô ra khỏi người anh.
    -Được rồi.Anh xin lỗi.Anh sẽ đưa em về nhà ba mẹ em. Có được không?.Chea gyung ngừng khóc,ngẩng lên nhìn anh và khẽ gật đầu, đôi mắt cô sưng húp hết cả lên.Trông thấy cô như thế,Shin bật cười lớn.
    -Trông em kìa, đôi mắt sưng húp lên chả khác gì 1 con mèo.Shin lấy tay lau đi những giọt nước mắt còn đọng trên gương mặt cô. Đột nhiên,Chea gyung lại bắt đầu khóc nức nở.
    -Trông tôi thế này mà anh còn cười được sao?.Anh đúng là đồ vô tâm…Chea gyung lấy 2 tay dụi mắt.Shin trông rất bối rối 1 phần vì những người xung quanh đang càng chú ý đến 2 người hơn,1 phần vì anh ko biết phải làm sao cho Chea gyung ngừng khóc.Anh từ từ ôm lấy cô .Chea gyung gục mặt vào người anh.
    -Anh là đồ đáng ghét mà…Chea gyung bắt đầu thôi khóc,chỉ còn tiếng nấc cục.Shin ôm ghì lấy cô thật chặt.Trong khoảnh khắc ấy,anh thề là sẽ không bao giờ để tuột mất cô lần nữa…
    Hôm nay, bà cảm thấy có điều gì đó rất lạ. Đã lâu lắm rồi bà chưa vào cung thăm con.Bà ngồi tay cầm bút viết sổ sách vậy mà chả hiểu sao lại viết ra tên cô. Đến bây giờ bà vẫn còn cảm thấy hối hận vì đã cho con gái mình lấy chồng ở cái tuổi sớm như thế,huỷ hoại cả tuổi học trò của con gái mình.Bà lại nghĩ nếu như không có cuộc hôn nhân định trước này thì bà sẽ không phải xa cách con gái như bây giờ.Trong thâm tâm bà vẫn luôn muốn rằng người Chea gyung lấy sẽ phải là 1 người đàn ông tốt,biết đem lại hạnh phúc cho cô và không làm cho cô đau khổ.Nhưng thái tử Lee Shin thì lại là con người quá lạnh lùng và luôn làm cho con gái bà đau khô.Giá như…con gái bà có thể lấy người khác.
    -Mẹ,mẹ ơi!.Bà chợt giật nảy mình và ngẩng đầu nhìn lên. Đứa con trai cao hơn bà cả1 cái đầu đang nói trong tình trạng ngái ngủ.
    -Có ai ấn chuông kìa!.Mẹ ra xem đi.Bà đứng dậy và đi ra phía cửa.Không hiểu mới sáng ra mà đã có người đến tìm.Bà vội đi ra chạy ra cửa và nói liên hồi :”Tôi ra đây!”.Khi cánh cửa mở ra,bà ngạc nhiên,có phần hơi hoảng hốt và không tin vào những gì mình thấy.
    -Chea…chea gyung àh.?.Sao con lại về đây?.Có chuyện gì sao?.Chưa kịp nói gì thì Chea gyung đã oà khóc và ôm chầm lấy mẹ mình
    -Mẹ ơi…Bà hơi hoảng sợ trước thái độ của con gái và vỗ lưng con an ủi.
    -Được rồi.Vào nhà đi rồi chúng ta nói chuyện.Thái tử cố ý đi sau mẹ con bà để 2 người có nhiều thời gian nói chuyện với nhau hơn.Nhưng khoảng thời gian ấy không kéo dài được bao lâu vì chồng bà đã đôn đả chạy ra.
    -Có chuyện gì thê?.Chea gyung,sao con lại ở đây.Cả thằng con cũng từ trong buồng lóc cóc chạy ra.
    -Heo,chị về lúc nào thế?.Nó ngáp và lấy tay lên che mồm.Shin vội lên tiếng.
    -Hãy để con giải thích.Mọi người đều quay ra nhìn Shin.


    ***

    -Thái tử nói cái gì cơ?.Chea gyung nó làm sao?.Mẹ Chea gyung thảng thốt kêu lên và trợn tròn mắt.
    -Bà nói khẽ thôi kẻo Chea gyung nó nghe thấy thì nguy.Bố Chea gyung trấn an,ngó ra phía phòng của Chea gyung. Mẹ Chea gyung cố gắng lấy lại bình tĩnh,bà nói với Shin mặc dù đã bắt đầu lạc giọng.
    -Thế tức là bây giờ nó không nhớ gì mọi chuyện xảy ra trước đây hết àh?.Shin chỉ im lặng và cúi đầu nhìn xuống,2 tay anh khẽ đan vào nhau.
    -Trong việc này con cũng có lỗi 1 phần,vì thế con mong bố mẹ hãy thông cảm cho con…
    -Thông cảm cho thái tử ư?.Thái tử đã làm con tôi ra như thế này mà bảo tôi phải thông cảm ư?.Mẹ Chea gyung bắt đầu không kiềm chế nổi nữa,giọng bà bắt đầu cao dần lên
    -Kìa bà…Bố Chea gyung vội vàng lên tiếng can ngăn .
    -Con xin lỗi.Shin đáp 1 cách khó nhọc.Mẹ Chea gyung nhìn Shin với thái độ hết sức tức giận tuy nhiên cuối cùng bà lại nói rất nhỏ nhẹ.
    -Tạm thời Chea gyung sẽ ở đây cho đến khi nó nhớ ra tất cả.Giờ thì mời thái tử về cho!.Thấy mẹ Chea gyung đứng dậy định đi ra cửa Shin cũng vội vàng đứng dậy.
    - Thưa mẹ,con muốn đưa Chea gyung vào cung .
    -Cậu nghĩ bây giờ nó còn có thể vào cung với cậu nữa sao?.Liệu vào đó nó có nhớ ra tất cả không?.Hay cậu muốn nó CHẾT đi cậu mới thoả mãn?.Mẹ Chea gyung lúc này ngó trừng trừng nhìn Shin.Bố Chea gyung cố gắng kéo bà lại.
    -Kìa bà,bà bình tĩnh lại đi. Ông quay ra nhìn Shin ôn tồn đáp.
    -Bây giờ thái tử cứ hồi cung trước đi.Bây giờ vợ tôi đang nóng. Đợi mấy hôm nữa thái tủ hãy quay lại đây. Đến lúc đó chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.
    -Không nói gì nữa cả!Nhất định tôi sẽ không cho nó vào đó nữa!Mẹ Chea gyung cắt ngang lời chồng.Bố Chea gyung cố gắng hết sức đưa bà vào phòng.Vừa đi bà vừa lẩm bẩm.
    -Tôi thật là sai lầm khi để con bé vào đó. Ôi,thật khổ cho nó quá…
    -Bà..bình tĩnh lại đi…
    Shin đứng đó 1 lúc lâu.Anh lặng lẽ bước đi mà sao nặng nề quá…
    Posted ***
    Chea gyung ngắm nhìn căn phòng của mình như thể lâu lắm rồi cô mới được gặp lại nó.Mọi thứ vẫn như xưa,chả có gì thay đổi cả.Cô thả người xuống giường 1 cách thoải mái và nhắm mắt lại,quên đi tất cả những việc mình đã gặp trong ngày. Đột nhiên,có người ẩn cửa vào và ngồi xuống cạnh cô.
    -Con ra ăn cơm đi.Hôm nay có món sường nướng mà con thích đấy.Chea gyung không nói gì cả. Tự dưng cô lại không muốn ăn.
    -Mẹ biết.Con đang cảm thấy rất sốc.Nhưng Chea gyung àh…Mẹ Chea gyung nói đến đây thì tự dưng ngừng lại.Mẹ chỉ có mỗi mình con là con gái.Cho nên…mẹ muốn con được hạnh phúc.Vì thế…con đừng bận tâm đến những gì mà thái tử nói .Con có hiểu ý mẹ không?.Chea gyung không nói gì cả.Hình như cô đã ngủ thiếp đi.

    ***
    -Heo,dậy ăn sáng đi!.Chị định làm biếng đến bao giờ nữa?.
    -Hoàng tử,em có im đi để cho chị ngủ 1 chút không.Cả đêm qua không tài nào chợp mắt nổi…
    -Sao lại ko chợp mắt nổi?.Chị đã ngủ li bì suốt cả tối qua cơ mà?.Chea gyung im lặng ,cô không muốn nói cho em cô biết là đêm qua cô đã không ngủ,mà thực ra là không thể ngủ nổi,vì cả đêm qua các hình ảnh lạ cứ ùa vào đầu cô làm đầu cô đau buốt.
    -Chea Jung àh, để chị con ngủ đi.Lâu rồi nó không về đây ngủ.Mẹ Chea gyung gọi với ra từ phía nhà bếp.Chea Jung làu bàu mấy tiếng rồi cũng đóng sầm cửa đi ra.Chea gyung không thể nào ngủ nổi nữa.Cô trở mình dậy và vén rèm cửa sổ. Ánh sáng chiếu qua cửa sổ làm cô loá mắt.Chea gyung lấy tay che bớt ánh sáng và mỉm cười thoả mãn…
    Chea gyung ra phía nhà bếp ,mọi người đều đang chuẩn bị ăn.Mẹ chea gyung vẫn đang đứng nấu nướng ở bếp.Ngạc nhiên khi thấy cô,mẹ Chea gyung liền hỏi:
    -Sao con dậy sớm thế?.Không ngủ thêm chút nữa à?.
    -Dạ không,con muốn ăn sáng nhanh để đến trường.Lâu rồi con chưa gặp các bạn con.Mẹ Chea gyung giật mình đánh rơi cái chảo.Mọi người đều sửng sốt nhìn bà.Bố Chea gyung ấp úng không thành câu.
    -Chea gyung à,thực ra thì…
    -Chea gyung,con không còn học ở trường trung học nữa.Mẹ Chea gyung nói nhanh.Bà không dám nhìn vào mặt cô.
    -Kìa bà ,sao bà có thể…
    -Sao lại như thế?.Chea gyung nhìn mẹ với vẻ sốt sắng. Mẹ,tại sao con ko học ở trường nữa?.
    -Vì nhà ta quá nghèo ,Chea gyung ạ.Con biết đấy ,hiện nay nhà ta đang nợ tằng nợ tổ.
    -Con hiểu,nhưng…
    -Cho nên nhà mình không đủ tiền để cho con ăn học ở trường ấy nữa.Bây giờ con phải đi làm thêm để kiếm tiền nuôi cả nhà.Con đã bị tai nạn và đã quên mất điều đó.Mẹ Chea gyung quay ra nhìn cô.Chea gyung đứng ngây người 1 lúc.Quả thật cô chả nhớ gì hết.
    -Thật sao?.Vậy bây giờ con đang làm ở đâu?.Mẹ Chea gyung lúng túng quay sang nhìn bố Chea gyung. Ông lắp bắp.
    -Àh, đó là quán ăn nhanh ở gần đây.
    Posted ***
    Cô chần chừ đứng trước cửa hàng ăn nhanh.Sau 1 hồi lâu đắn đo suy nghĩ cuối cùng cô cũng đẩy cửa vào.Mấy người phục vụ đều có vẻ bận rộn lắm.
    -Xin lỗi,cho hỏi…Nhưng dường như không ai nghe cô nói cả.Họ tất tả chạy ngược chạy xuôi.”1 suất kimchi!””1 suất JaJamiwon!”.Chea gyung nhìn quanh ,họ đi qua ngay trước mắt cô mà không thèm nói gì cả.Chea gyung liền đi ra đứng ở quầy va gọi to.
    -Chú ơi!CHÚ GÌ ƠI!.Khắp cửa hàng trở nên im phăng phắc.Bọn họ dồn sự chú ý vè phía Chea gyung.Chea gyung cố gắng nở 1 nụ cười.
    -Cháu là Shin Chea gyung.Người đàn ông nhìn cô từ đầu đến chân.
    -Shin Chea gyung?.
    -Vâng.Và cháu nghe nói ở đây đang cần người làm.Chea gyung mở to mắt nhìn người đàn ông 1 cách thành thật.
    -Uhm…thực ra thì chúng tôi cũng đang thiếu người.Nên nếu cô muốn làm thì…
    -Thật chứ ạ?.Thế bây giờ cháu có thể bắt tay vào làm luôn được không ạ?.Người đàn ông khẽ gật đầu.Chea gyung cúi người xuống cảm ơn rối rít.
    -Cháu cảm ơn chú nhiều lắm ạ!.Chea gyung liền bắt tay ngay vào việc. Đột nhiên,chuông điện thoại của người đàn ông rung lên, ông liền nghe máy.
    -Tôi nể ông bà lắm mới để cho cô ấy làm ở đây đấy.Thú thực là từ trước cô ấy đến thì việc làm ăn chả mấy suôn sẻ gì.Bây giờ nếu cánh nhà báo đến thì đúng là…
    -Ông đừng lo,chúng tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu.Chỉ mong ông quan tâm đến nó giúp tôi.
    -Thôi được.Nhưng nếu mà có chuyện gì xảy ra thì ông bà phải tự lo liệu hết đấy.
    -Cảm ơn ông.Người đàn ông khẽ thở dài và nhìn về phía Chea gyung.

    ***
    Mấy hôm nay Shin cảm thấy trong lòng rất bực bội.Anh đã không gặp Chea gyung suốt mấy ngày nay và việc đó đã làm cho anh cảm thấy lo lắng. Đến ngày hôm nay thì anh ko thể nào chịu nổi nữa.Shin phóng xe đến nhà Chea gyung. Đến nơi ,anh gặp bố Chea gyung và nói muốn gặp Chea gyung nhưng ông chỉ ậm ừ và nói Shin mấy bữa nữa hãy qua. Ông đóng sầm cửa lại trước mặt Shin mà không thèm nói thêm câu nào nữa.

    ***
    Đối với Chea gyung công việc phục vụ ở cửa hàng ăn nhanh tuy vất vả nhưng khá là vui.Dần dà,cô đã học được rất nhiều thứ.Việc đó đã giúp cô bỏ thói quen ngủ nướng và làm việc nhanh nhẹn hơn.Hôm nay là Chủ nhật vì thế Chea gyung được nghỉ làm.Cô nằm ườn trên giường chăng muốn ngồi dây nữa.Cô nhắm tịt mắt lại. Đột nhiên,những hình ảnh rời rạc lại xuất hiện trong đầu cô.Rồi cả tiếng nói và gương mặt của 1 người con trai mà cô không nhìn rõ.Cô cố gắng nhìn và sắp nhìn ra người đó thì đúng lúc ấy chiếc di động của cô rung lên làm cô ngồi bật dây,mồ hôi đầm đìa trên trán.Chea gyung cầm lấy máy điện thoại . Đang định nghe thì tiếng chuông ngừng kêu. Đúng lúc ấy,chuông cửa lại rung lên.Có cái gì đó đã thôi thúc Chea gyung ra xem người đó là ai. Đó là 1 chàng trai mặc 1 cái áo khoác màu trắng,anh đang cúi đầu chào mọi người.Nhìn thấy cô,anh có vẻ gì đó hơi đắn đo.Cuối cùng,anh mỉm cười nhìn cô.
    -Chào em,Chea gyung.
    Lúc này không hiểu sao Chea gyung có cảm giác rất lạ,như thể cô đã gặp người này rất nhiều lần rồi.Cô biết chắc 1 điều rằng những hình ảnh về 1 người con trai đã ám ảnh cô suốt mấy ngày qua chắc chắn là phải rất yêu cô và cô cũng rất yêu người đó vì mỗi lần nghĩ đến là tim cô lại nhói đau…


    Hyorin quay ra nhin Shin noi hoi ngap ngung:
    -Neu bay gio Chea gyung khong the nho lai ,sau nay va co the suot ca cuoc doi co ay khong the nho noi anh la ai ...va neu co ay van tiep tuc nghi Yul la ban trai cua minh thi lieu anh co con co the tiep tuc yeu co ay nua khong?.Shin van cui gam mat xuong,anh khong nhin Hyorin nhung noi voi giong chac chan:
    -Neu bay gio va ke ca sau nay suot ca cuoc doi ma Chea gyung khong nhan ra anh,cho du co ay co yeu Yul di chang nua thi bay gio va ke ca cuoc doi nay anh cung se chi yeu minh co ay thoi.Shin quay ra nhin Hyorin.Co the Chea gyung ko phai la moi tinh dau cua anh nhung co ay se la moi tinh cuoi cung.Noi xong Shin dung day va di ra khoi dau tau hoa.Hyorin ngoi cam lang o do kha lau.Co tu mim cuoi voi minh va lam bam.Hyorin a,chang con co hoi cho may nua dau.Lee Shin da thuc su quen may roi.Co cuoi ,cuoi dai trong lan nuoc mat...
    Hyorin noi voi Yul 1 cau cuoi.
    -Yul a.Hay bo cuoc di.Hay de cho chea gyung den voi Chea gyung.Nhu vay thi ca toi va anh moi duoc hanh phuc.Neu cu tiep tuc keo dai thi chi lam cho tat ca chung ta dau kho...Tat ca la do duyen so da sap dat cho Shin quen Chea gyung truoc anh.Yul cuoi nhech mep:
    -Co the duyen so da cho Shin gap Chea gyung truoc toi nhung chi la de ho quen nhau ma thoi.Duyen so khong the lam cho ho yeu nhau duoc.Toi khong tin la tren doi nay la khong co viec gi la khong the lam duoc.



    Chea gyung lững thững đi trong công viên,Yul cũng đi bên cạnh cô như thế suốt gần 1 tiếng đồng hồ. Đột nhiên,cô dừng lại,mặt vẫn cúi gằm xuống đất,cô hỏi Yul:
    -Tôi tai nạn như thế nào?.Dường như câu trả lời quá bất ngờ khiến cho Yul không kịp phản ứng gì cả.Yul nhún vai,anh tiến lên phía trước Chea gyung và quay mặt đi hướng khác.
    -Anh thấy 1 chiếc taxi bị đâm vào thành cầu,và anh đã thấy em ở trong đó.Không biết…đã có cái gì đó thôi thúc anh phải cứu sống em.
    -Đó là lần đầu tiên chúng ta quen nhau ư?.Chea gyung quay ra nhìn Yul,Yul quay lại và khi bắt gặp phải ánh mắt của cô anh liền quay đi hướng khác.Anh liền vội vàng đi lên phía trước khiến Chea gyung phải chạy theo mới đuổi kịp anh.
    Cuộc nói chuyện lại chìm trong im lặng cho đến khi đã xế trưa,2 người quyết định về nhà Chea gyung.Khi chiếc xe dừng lại ở trước cửa nhà Chea gyung ,Chea gyung có ý rủ Yul vào ăn cơm cùng nhưng anh không muốn.
    -Chea gyung này…Chea gyung đang định mở cửa xe thì nghe thấy tiếng Yul,cô quay lại nhìn anh.Yul nhìn cô chần chừ trong giây lát.
    -Nếu anh ko có gì để nói thì em vào nhà đây.Chea gyung quay đầu đi định mở cửa xe lần nữa thì Yul đột ngột lên tiếng.
    -Chea gyung à…em…em hãy chờ anh.Chea gyung im lặng trong vài phút,cô không biết phải làm gì.Cuối cùng cô ra khỏi xe và đi thẳng vào nhà.
    -Em hãy nhớ đợi anh.Yul nhìn cho Chea gyung đóng cổng anh mới cho xe đi.Chea gyung không hiểu câu anh vừa nói có ý nghĩa gì nhưng đột nhiên cô có cảm giác là anh muốn nói với cô 1 điều gì đó.

    ***
    Hôm nay Chea gyung đến quán ăn nhanh.Khi cô bước vào tất cả mọi người trong quán đều nhìn cô nhưng khi thấy cô nhìn họ lại vội vàng quay vào bàn ăn.Khi cô bê suất ăn nhanh đến bàn số 4 vô tình cô làm đổ lon nước vào người khách đi qua.
    Cả quán ăn trở nên im lặng.Chea gyung hoảng hốt lấy khăn lau lên người ông khách.
    -Cái con này. Ông ta lấy tay cầm chỗ áo bị dính bẩn và định ngẩng lên cho người đổ nước lên ông ta 1 trận nhưng khi vừa nhìn thấy Chea gyung ông ta giật nảy mình.
    -Tôi xin lỗi.Tôi không cố ý làm vậy đâu ạ.Chea gyung vừa lau vừa cúi đầu xin lỗi.Nhưng người đàn ông vừa thấy cô làm thế đã hoảng hốt cúi đầu chào lại và lắp bắp.
    -Không …sao đâu ạ…tôi …tự…tự lau được. Ông ta vội vớ lấy cái khăn và quay vào bàn ăn mà không 1 lời phàn nàn kêu ca.Sau đó mọi thứ lại trở nên bình thường .Chea gyung cảm thấy rất lạ trước thái độ của ông ta .Cô để ý là suốt cả ngày hôm nay mọi ngườ nhìn trộm cô liên tục.Hầu như là lúc nào cũng nhìn cô , có lẽ chỉ trừ lúc họ ăn.Ai cũng dè dặt đối với cô và đối xử với cô rất kỳ cục .Chea gyung cảm thấy rất thắc mắc về điều đó.Vào giờ nghỉ trưa,bố cô đến cửa hàng và xách theo gói đồ ăn.Vừa nhìn thấy cô, ông đã tươi cười lại gần.
    -Lại đây đi Chea gyung.Bố mang thức ăn cho con này.Có cả món tôcbuki mà con thích nhất đấy.Bố đã tự tay làm những thú này rất vất vả.Chea gyung ngồi xuống bàn , cô nhìn thức ăn mà bố cô vừa bày ra. Ông vội vàng giục con ăn.
    -Ăn nhanh đi để tý nữa còn làm việc.
    -Bố này…Chea gyung ngắt lời bố. Ông ngẩng đầu lên nhìn cô có vẻ ngạc nhiên.
    -Con thấy hôm nay mọi người trong quán rất lạ…
    -Lạ là sao?.Có gì mà lạ chứ?.Chắc con không quen đấy thôi.
    -Không phải, ý con là họ đối xử với con rất lạ như thể…không phải là con vậy.
    -Không phải là con?. Ôi cái con bé này lại ăn nói vớ vẩn rồi.Chắc tại con ít ra ăn quán ăn nhanh.Họ đối xử lịch sự với mình có gì là lạ. Ông lấy tay gạt đi và bật cười,nụ cười gượng ép.
    -Tức là họ đối xử không giống như khách hàng với 1 nhân viên phục vụ.Giống như là…Chea gyung ngập ngừng.Giống như là người trong hoàng tộc vậy.Bố Chea gyung đang uống ngụm nước chợt phun luôn xuống đất. Ông lấy tay xoa lấy ngực và ho sặc sụa.Chea gyung vội vàng lại gần và vỗ lưng ông.
    -Bố!Bố không sao chứ?. Ông cố gắng thở đều và quay lên nhìn con gái.
    -Con đang nói cái gì vậy?.Nếu để người ta nghe thấy thì không hay đâu.
    -Thì con thấy sao nói vậy mà.Với lại…
    Đứng ngay ngoài cửa là 1 người con trai.Anh đã đứng đó nghe hết từ đầu đến cuối câu chuyện.Anh khẽ để vuốt lên cửa kính,chỗ gương mặt của Chea gyung.Rồi anh bỏ đi.

    ***
    Shin đăm chiêu ngồi trong bàn làm việc.Trong đầu anh lúc này chả nghĩ được gì cả.Cả nhà Chea gyung đã không cho anh gặp được cô.Bây giờ,mong muốn lớn nhất của anh là được nhìn thấy cô,dù chỉ 1 giây,1 phút.Shin chống 2 tay lên bàn.Anh vuốt lên mái tóc của mình và đăm chiêu suy nghĩ 1 cái gì đó. Đột nhiên anh đứng dậy và lao thẳng ra ngoài…



    Mẹ Chea gyung đang ngồi trong nhà thì đột nhiên có tiếng chuông cửa vang lên.Bà vội ra ngoài cửa và hỏi ai đấy nhưng không có tiếng trả lời.Tiếng chuông tiếp tục vang lên.Bà đành mở cửa. Đứng sững 1 hồi lâu,bà hỏi.
    -Có chuyện gì mà tôi hỏi lại không lên tiếng.Hay là đã có chuyện gì rồi.Người đó thở dài và bước vào trong nhà,ngồi phịch xuống ghế.
    -Đã có chuyện gì thế?.Hả?.
    -Chea gyung…nó…đã bắt đầu nghi ngờ rồi.
    -Nghi ngờ?.Nhưng là nghi ngờ cái gì mới được chứ?.Bà càng hỏi dồn dập hơn,vẻ mặt đầy vẻ lo lắng.
    -Nó đang nghi ngờ về thân phận thật của nó.Hôm nay, những người trong quán đều nhìn nó.Có lẽ chúng ta không thể giấu được nữa rồi…Đúng lúc ấy , tiếng chuông lại kêu lên lần nữa.Hai người nhìn nhau rồi mẹ Chea gyung lại vội ra mở cửa.Bả kinh ngạc khi nhận ra đó là Shin.
    -Chea gyung bây giờ nó không có nhà vì vậy lúc khác thái tử hãy đến đây đi.Bà toan đóng cửa thì Shin lấy tay chặn lại.
    -Con biết là cô ấy không có nhà.Với lại…con đến đây để gặp bố mẹ.
    -Gặp tôi ư?.Bà nói với vẻ rất ngạc nhiên và quay vào nhìn chồng bà.Không hiểu thái tử đang định nói gì với bà đây.

    ***

    Sáng hôm nay,Yul chả biết nên làm gì cả.Mẹ của anh đã ra ngoài từ rất sớm cho nên trong nhà chỉ có mỗi mình anh.Yul bước vào phòng khách và ngồi ngay xuống ghế.Trên bàn đã bày sẵn đồ ăn sáng.Yul vớ lấy cái remote và bật nó lên như mọi lần.
    -Thưa quý vị,sau chương trình thời sự chúng tôi có 1 sự kiện rất quan trọng. Đó là hôm nay hoàng thái tử sẽ đến quán ăn nhanh Dongwan để làm phục vụ cho nhà hàng.Chúng tôi hiện đang đứng trước cửa hàng để phỏng vấn thái tử.
    -Vâng ,thưa thái tử.Chúng tôi được biết là hôm nay thái tủ sẽ trực tiếp làm ở quán ăn nhanh này.Thái tử có thể cho biết lý do tại sao không ạ?.
    -Vâng,như các bạn đã biết.Hoàng tộc coi thần dân như con đẻ và thần dân coi hoàng tộc như 1 người cha,người mẹ của mình vậy.Chính vì thế lần này tôi quyết định sẽ xoá đi những định kiến về việc thần dân và hoàng tộc không thể giống nhau.Người trong hoàng tộc không được phép làm những việc của thường dân.Nhưng tôi cho rằng nếu người trong hoàng tộc mà không làm những công việc bình thường của 1 thường dân thì không thể hiểu hết được nỗi vất vả của dân chúng.Chính vì thế hôm nay tôi quyết định sẽ làm công việc của 1 người dân bình thường.Mong rằng sau việc lần này thần dân và hoàng tộc sẽ càng hiểu nhau hơn.
    -Rất cảm ơn thái tử đã cho chúng tôi phỏng vấn.Ngay sau đây chúng tôi sẽ tường thuật trực tiếp buổi làm việc của thái tử trong quán ăn nhanh. À,chúng tôi còn nghe nói thái tử phi Shin Chea gyung hiện cũng đang làm ở đây.Thật đúng là 1 cặp vợ chồng hạnh phúc phải không anh Min sâk.?.
    -Vâng,tôi cũng thấy như thế.Sau chuyện này chắc chắn vợ chồng thái tủ sẽ càng được ủng hộ hơn.Yul tắt phụt cái ti vi.Anh không tin về những điều mình vừa nghe thấy.Yul đấm mạnh tay lên bàn làm cho cốc cà phê bị đổ hết ra ngoài.

    Chea gyung cuống cuồng lao ra khỏi nhà.Cô đã bị muộn làm gần 30’ vì tính “đoảng” của ông bố mình vì “quên” mất chỗ cất chìa khoá nhà. Đã thế hôm nay bố mẹ cô còn cư xử rất kỳ cục,họ không cho cô mở tivi vì sợ “lãng phí điện của nhà nước”.Chea gyung không biết là liệu ông chủ sẽ trừ lương hay đuổi việc mình đây. Đi làm chưa được 1 tháng vậy mà đã đến muôn nửa tiếng.Chea gyung đến gần quán ăn nhanh và rất ngạc nhiên khi thấy trước cửa có đám đông đứng bu xung quanh.Cô vội vã lách qua đám đông và đi vào cửa hàng.Phía bên ngoài có rất nhiều phóng viên và báo chí.Có cả vệ sĩ nữa.Cô ẩy cửa vào và ngạc nhiên khi thấy không khí bên trong vẫn bình thường.Nhưng cô còn ngạc nhiên hơn nữa khi thấy người phục vụ hôm nay có thêm người mới,không phải là người bình thường.Nói đúng hơn là không giống như cô.Anh ta ăn mặc khá lịch sự trong bộ đồ vét tuy nhiên lại mặc một cái tạp dề.Trông anh ta chạy đi chạy lại rất buồn cười,khá vụng về.Chea gyung từ từ tiến lại phía quầy và thấy ông chủ vẫn đang bình thản đứng đó.
    -Chú à,cháu rất xin lỗi,vì hôm nay nhà cháu có việc…
    -Được rồi,làm việc đi. Ông chủ quán côc lốc đáp làm Chea gyung vô cùng sửng sốt.Không trừ lương,không đuổi việc thậm chí không hề khiến trách.
    -Nhưng chú à,thái tử …
    -Tôi bảo cô đi làm cơ mà!. Đột nhiên ông chủ quán gắt lên làm cô hơi giật mình.Cô khẽ gật đầu và lóc cóc đi làm việc.Nhưng hôm nay cô dường như chẳng chú tâm vào công việc mấy hay đúng hơn là chẳng thể chú tâm được.Việc xuất hiện của thái tử Lee Shin đã làm cho không khí vô cùng căng thẳng.Chea gyung đã suýt mấy lần bật cười khi thấy Shin đưa nhầm lẫn thức ăn cho khách hàng.Cô không hiểu tại sao Shin lại phải đến đây để làm việc này.Chẳng lẽ anh ta lại rảnh rỗi thế sao?.Hay là vì…cô.Cô cố gắng xua đi cái ý nghĩ đen tối ấy.Cứ nhớ đến lần đầu tiên gặp anh là cô không thể nào tin được.”Chea gyung,em là vợ của anh.Em là thái tử phi.”Cô cứ cười thầm 1 mình.Mình là thái tử phi ư?.Thật nực cười.Có nằm mơ mình cũng không dám nghĩ đến điều ấy.
    -Này!này!.Cô giật mình quay lại khi thấy có người vỗ nhẹ vào vai cô.Cô định quay ra gắt thì giật nảy mình khi nhận ra người đó là Shin.
    -Có…chuyện gì thế?.Có nọi giọng run run,mắt cô đảo liên tục ,khó khăn lắm mới nhìn Shin.
    -Còn chuyện gì nữa?.Bàn số 6 kêu suất kimpac từ nãy giờ đấy.Tôi gọi từ nãy giờ mà cô chả nói gì cả.Cô đang nghĩ cái gì thế?.
    -Tôi…Chea gyung lúng túng chả biết nên nói gì.Chả lẽ nói là tôi đang nghĩ đến anh.
    -Còn đứng đấy làm gì.Nhanh lên!.Nghe thấy tiếng Shin giục Chea gyung vội vàng đi lấy thức ăn.Cô định bê đến bàn số 6 thì Shin giành lấy.
    -Để tôi bê cho.Nhưng Chea gyung vẫn giữ lấy,
    -Anh cứ để tôi.Tôi bê cũng được…
    -Đã nói là để anh bê mà.Shin chợt nói to làm cho mọi người trong quán im bặt.Họ quay ra phía 2 người.Shin giằng lấy suất thức ăn và đi đến bàn số 6.
    -Xin lỗi đã để 2 người đợi lâu.Shin vừa nói vừa mỉm cười.Chea gyung đứng trơ mắt ra nhìn Shin.
    -Này ,cô sao thế?.Sao ko đi làm việc tiếp đi!. Ông chủ quán gọi cô làm cô giật mình vội vàng đi làm việc tiếp.

    ***
    Cung nữ Choi hoảng hốt chạy vào bên trong hạ cung nơi thái hậu đang nghỉ ngơi.Cô đi thẳng 1 mạch vào bên trong.Thái hậu đang bận tỉa cành mấy chậu cây quý của bà.Nhìn thấy cô bà nở nụ cười rạng rỡ.
    -A cung nữ Choi đây rồi.Ngươi xem ta tỉa thế này có được không?.Cung nữ Choi không trả lời ,chỉ khẽ cúi đầu xuống và thở gấp.
    -Thưa thái hậu…người mở ngay tivi lên đi ạ.Thái hậu vẫn không quay ra,bà vẫn mải cắt.
    -Có tin gì mới trên tivi sao?.
    -Dạ phải,thưa thái hậu.Là về thái tử ạ.Nghe đến đây thái hậu ngừng lại bà quay ra nhìn cung nữ Choi nhưng cô chỉ khẽ cúi đầu.Thái hậu vội đi vào bên trong và bật tivi lên.
    -Vâng thưa quý vị,việc vợ chồng thái tử làm ở quán ăn phục vụ là 1 việc chưa từng có tròg lịch sử hoàng thất trong suốt 50 năm qua. Đây có lẽ là 1 sự kiện chưa bao giờ xảy ra.Việc này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến dân chúng về 1 cái nhìn mới về hoàng thất. Hiện giờ vợ chồng thái tử vẫn đang làm việc rất chăm chỉ ở cửa hàng ăn nhanh. Phóng sự phỏng vấn thái tử sẽ được chúng tôi cập nhật trong thời gian ngắn nhất…Thái hậu vội tắt ngay ti vi và quay ra nhìn cung nữ Choi có vẻ hơi sốc.
    -Chuyện này là thật à?.Có thật là thái tử đã làm thế không?.Cung nữ Choi chỉ khẽ im lặng và cúi đầu thấp xuống.Thái hậu nhìn cô với vẻ mặt nghiêm nghị.
    -Ta hỏi sao ngươi không nói?.Cung nữ Choi rối rít giải thích.
    -Dạ thưa thái hậu về chuyện này thần cũng không rõ lắm.Chỉ nghe người bên hoàng cung nói lại vậy thôi.Thái hậu thở dài,bà ngả người ra ghế salông và nhắm mắt lại.
    -Lát nữa gọi thái tử tới đây.
    -Vâng.Cung nữ khẽ nói và liền đi ra ngoài cửa.

    ***
    Chea gyung trở về nhà và vào thẳng phòng mà không nói năng gì.Bố mẹ cô nhìn nhau với vẻ lo lắng.Không biết sáng nay đã có chuyện gì xảy ra ở cửa hàng.Mẹ Chea gyung khẽ đẩy cửa vào phòng cô.Chea gyung đang nằm ngủ trên giường.Bà nhẹ nhàng lại gần và ngồi bên cạnh cô,khẽ thì thầm.
    -Con chưa ngủ phải không?.Chea gyung vẫn nằm bất động.
    -Có điều này mẹ cần phải nói với con.Bà hơi ngập ngừng.Chea gyung à về lí do tại sao mọi người và cả thái tử nói con là thái tử phi.Nghe đến đây Chea gyung liền mở mắt.
    -Cách đây 3 năm,hoàng thất đã lập thái tử phi.Không may là thái tử phi này mắc bệnh và mất sớm.Trớ trêu thay là hôm thái tử phi mất lại rơi vào ngày sinh nhật của thái hậu mà có tang trong ngày sinh nhật là 1 điềm gở nên hoàng thất quyết định không công khai đám tang, định bao giờ qua lễ sinh nhật của thái hậu sẽ phát tang.Nhưng thái tử đã ra lệnh không cho phép ai được phát tang.Kể từ đó thái tử rơi vào trạng thái trầm uất…
    -Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến con.Chea gyung quay lại ngồi bật dậy,cô không nín nổi sự tò mò nữa.
    -Vấn đề là con có gương mặt hao hao thái tử phi và khi thái tử nhìn thấy con người cứ ngỡ đó là người vợ đã mất của mình.Có lẽ là vì quá yêu vợ nên người đã lầm tưởng con là cợ mình và lúc nào cũng muốn ở bên con.Cho nên…Mẹ Chea gyung nói giọng lạc đi.Con cũng đừng ngạc nhiên về chuyện ngày hôm nay.Chea gyung chả nói gì cả.Bây giờ trong cô thấy thương hại thái tử.Một chút gì đó thương hại…

    ***
    Thái hậu đang ngồi yên lặng trong thư phòng .Từ ngoài cửa có tiếng bước chân đang đến.
    -Thưa thái hậu,thái tử đã đến rồi ạ.Thái hậu nghe thấy thế liền ngó ra ngoài cửa.Shin ẩn cửa vào,gương mặt biểu lộ 1 chút lo lắng.Anh biết mình sẽ phải đối mặt với tình huống bị người trong hoàng gia phản đối nhưng anh không thể ngờ rằng người đó là thái hậu.Shin tiến lại về phía thái hậu và hơi gập người xuống.
    -Cháu đến rồi đây.Thái hậu muốn nói gì với cháu ạ?.Nói đến đây Shin nhìn ra chỗ khác.Nếu thái hậu gọi cháu đến chỉ vì việc sáng nay thì cháu không có gì để nói cả.Thái hậu bật cười lớn.Người ngước lên nhìn Shin.
    -Ta không gọi cháu đến vì chuyện đó đâu.Ngồi xuống đi.Nghe thái hậu nói thế , Shin khẽ thở phào.Anh ngồi xuống ghế và lắng nghe thái hậu nói.
    -Ta gọi cháu đến đây để gặp Chea gyung.Sao không thấy nó đi cùng cháu?.Shin ngập ngừng thoáng chút bối rối.
    -Cô ấy…hơi mệt nên không đến được.Thái hậu thở dài nhìn xuống.
    -Cũng phải.Sáng nay nó làm việc vất vả thế cơ mà. À này.Thái hậu quay ra nhìn Shin.Hai đứa định bao giờ có cháu nội cho ta bế đây?.Nói đến đây thái hậu cố gắng nhịn cười khi nhìn thấy gương mặt hết sức bối rối và hơi đỏ của Shin.Bà nói tiếp cho Shin đỡ ngượng.
    -Dù sao thì việc làm sáng nay của 2 đứa làm ta rất vui.Các cháu đã làm đẹp bộ mặt của hoàng gia. À.Dạo này cháu có gặp Yul không?.Dạo gần đây ta cũng không thấy nó tới đây. Đã có chuyện gì sao?.
    -Dạ không.Cháu cũng không biết.Cháu vẫn chưa gặp anh ta.Shin nói mà gương mặt anh thoáng vẻ khỏ chịu,các ngón tay anh khẽ đan vào nhau.Thái hậu à,nếu không có việc gì nữa thì cháu đi có được không?.Cháu chợt nhớ ra là có việc cần phải làm.Shin nói và đứng dậy.
    -Được thôi.Khi nào rảnh rỗi nhớ đưa Chea gyung đến thăm bà già này nhá.Ta nhớ thái tử phi quá.Không có nó ở đây thật lạnh lẽo.Thái hậu nói mà người khẽ thở dài.Shin không nói gì cả. Bàn tay phải nắm chặt lại.

    Hôm nay Chea gyung đến làm từ rất sớm.Bây giờ còn khá sớm nên vẫn chưa có ai đến.Chea gyung đang lau bàn thì có người ẩn cửa vào.Theo thói quen Chea gyung ngẩng đầu lên nhìn.Một người con trai cao hơn cô cả 1 cái đầu đang tiến lại phía cô.Chea gyung hoảng sợ vội cúi ngay đầu xuống giả vờ lau bàn.Cả cái bàn mà cô chỉ lau đi lau lại 1 chỗ.
    -Cho tôi 1 tách cà phê đen không đường!.Chàng trai ghé mặt gần lại phía Chea gyung.Chea gyung hoảng hốt nhìn lên.
    -À..va.. â..ng.Cô lắp bắp.Không hiểu sao cô có cảm giác khó chịu khi anh ta ghé lại gần mặt cô.Chea gyung lại vội vã cúi xuống ,tiếp tục cái công việc lau bàn.
    -Này.Tôi nghĩ chỗ đó đã sạch lắm rồi đấy.Sao cô cứ lau mãi chỗ đó thế.Nghe thấy thế Chea gyung ngơ ngác ngẩng lên nhìn.
    -Hả?.Shin bật cười và nhìn cô làm cô càng thêm bối rối hơn.
    -Tốt nhất là cô đi pha cà phê cho tôi đi.Tôi ghét phải chờ đợi lắm.Shin nói và bỏ ra phía chỗ ngồi ngay ngoài cửa.Thấy thế Chea gyung vội lè lưỡi ra.
    -Xì !Anh ta tưởng đây là đâu?.Tưởng đây là cung điện của anh ta chắc?.
    -Này.Shin quay mặt lại làm Chea gyung giật mình im bặt.Nhớ đừng bỏ đường vào cà phê.Khi Shin quay đi Chea gyung thở dài .
    -Tưởng anh ta giết mình luôn chứ.Ai dè…

    Chea gyung cố gắng pha thật nhanh cốc cà phê.Cô muốn Shin uống thật nhanh và đi ra khỏi tầm mắt của cô.Quả thật,sau khi nghe lời mẹ cô nói cô lại càng cảm thấy khó xử khi đối mặt với Shin.Cô không biết phải nói gì mỗi khi gặp anh.
    Chea gyung chậm chạp bê cốc cà phê tiến về phía Shin.Cô đặt mạnh cái cốc xuống và quay đi.
    -Này.Shin gọi cô làm cô giật mình quay lại.
    -Lại gì nữa?.Cô quắc mắt lên nhìn.
    -Cô không có thói quen chúc khách ăn ngon miệng sao. Ở hầu hết các nơi tôi đều thấy họ làm thế mà.Chea gyung bật cười,cô tiến lại gần.
    -Thì đã sao nào?. Ở đây không thế.Mà tại sao tôi lại phải chúc anh ăn ngon nhỉ?.Shin uống 1 ngụm và nhìn lên.
    -Tất nhiên rồi.Vì tôi là khách.Còn cô là nhân viên mà.Mà khách hàng là thượng đế,phải không nào?.
    -Anh…Chea gyung phồng mồm hít thở thật sâu.Shin vẫn thản nhiên uống cà phê. Được lắm…Tôi…không việc gì phải cãi nhau với loại người như anh.Loại vô liêm sỉ,loại…vừa nói đến đây thì Shin đứng thẳng dậy trước mặt cô làm cô phải ngước lên nhìn.
    -Cô vừa nói tôi là gì?.Chea gyung tròn to đôi mắt nhìn Shin với vẻ bối rối.Shin nhìn xuống và từ từ cúi xuống mặt Chea gyung.
    -Cô…Chea gyung chớp chớp mắt ngửa người ra sau.
    -Chào mọi người tôi đền rồi đây!. Đúng lúc đó ông chủ cửa hàng đi vào.Hai người đều quay ra nhìn.
    -Hai người đang làm gì vậy?. Ông chủ cửa hàng ngạc nhiên nhìn Shin và Chea gyung.
    -Tôi…Chea gyung ấp úng thì Shin đã vội ngồi xuống.
    -Lần sau thì cô nên cẩn thận hơn.Hãy nhớ đấy.Shin vớ lấy cốc cà phê tiếp tục uống.Chea gyung trơ mắt nhìn Shin uống mà không nói được gì.
    -Sao cô còn không mau đi làm việc đi!.Ngh e tiếng ông chủ giục Chea gyung vội vã đáp.
    -Dạ vâng.Trước khi quay đi cô còn không quên lườm Shin 1 cái.

    ***
    Hôm nay Chea gyung cố tình đến sớm.Chả biết cô làm sao nữa nhưng từ sáng đến giờ cô chỉ ngóng ra ngoài cửa.Khi nghe thấy tiếng ẩn cửa là cô vội vã cúi ngay đầu xuống giả vờ lau bàn.Có tiếng bước chân tiến thẳng về phía cô.Chea gyung nín thở chờ đợi.
    -Chea gyung?.Nghe thấy tiếng gọi cô vội vã ngẩng lên.
    -Anh Yul?.Sao anh biết em làm ở đây mà đến vậy?.
    -À.Mẹ em bảo cho anh biết.Mà chừng nào thì em làm xong?.Anh có việc này cần nói với em.Rất quan trọng…Chea gyung nói với vẻ đầy bối rối trước lời đề nghị quá bất ngờ của Yul.
    -Có quan trọng lắm không?.Em còn phải làm mà.Yul nhìn cô với vẻ khẩn thiết.Anh quay ra nhìn ông chủ.
    -Bác có thể cho cô ấy đi 1 lát không?.Chỉ 1 lát thôi. Ông chủ ậm ừ.
    -Chỉ 1 lúc thôi đấy.Lát nữa là khách sẽ đến đông.
    -Cảm ơn bác.Yul nở 1 nụ cười thân thiện.
    -Nhưng…Chea gyung chưa nói chưa hết câu thì Yul đã kéo tay cô ra khỏi cửa hàng.Cách đó không xa Shin đã nhìn thấy hết…

    -Anh đưa em ra đây là có chuyện gì vậy?.Chea gyung nhìn Yul đầy vẻ thắc mắc .Chiếc xe ô tô dừng bên bờ sông,nơi nhìn thấy 1 cây cầu xa xa…
    -Chea gyung à.Anh muốn nói với em 1 việc.Sự việc hôm nọ đã làm anh không thể chịu nổi nữa.
    -Yul à.Anh đang nói gì vậy?.Chea gyung nhìn Yul đầy vẻ lo lắng.Cô cảm thấy trong ánh mắt của Yul có ẩn chứa điều gì đó. Đột nhiên Yul nắm lấy tay cô làm cô hoảng sợ.
    -Chea gyung à.Hãy nghe anh nói này.Em…Yul cố gắng giữ bình tĩnh.Chea gyung nhìn Yul đầy vẻ sợ hãi,cô cố gắng gỡ tay Yul ra nhưng anh vẫn nắm rất chặt.
    -Thực ra …em và anh đã quen nhau từ trước khi em tai nạn.Em và anh…là bạn học cùng lớp với nhau.Và em đã từng là…Nói đến đây Yul ngừng lại.Anh buông tay Chea gyung ra và quay đi.
    -Em…đã từng là gì cơ?.Yul,anh mau nói đi.Chea gyung càng thúc giục Yul thì Yul càng im lặng.Ngập ngừng 1 hồi lâu ,Chea gyung nói tiếp.
    -Có phải…em từng là bạn gái của anh không?.Chea gyung nín thở nhìn Yul.Yul không nói gì,chỉ khẽ nhắm mắt và gật đầu.Chea gyung ngồi bất động 1 hồi lâu.Cô quá bất ngờ trước điều này.Cô đã từng là bạn gái của Yul ư?.Tại sao cô lại chả nhớ gì cả.
    -Đó chính là lí do tại sao khi anh gặp em anh lại tỏ ra như thế.Yul nói tiếp.Anh không dám nhìn cô.Anh sợ nếu nhìn vào đôi mắt kia anh sẽ không thể tiếp tục nói nữa…
    -Chea gyung à.Yul vội lên tiếng.Anh xin lỗi vì đã nói với em những lời này.
    -Không.Người xin lỗi phải là em mới đúng . Đáng lẽ ra em phải biết ngay từ đầu.Vậy mà em lại đối xử với anh như vậy.Chea gyung nói mà đầu óc cô trống rỗng.
    -Chea gyung à…
    -Yul à.Em muốn về nhà.Hôm nay em hơi mệt.Chea gyung cắt ngang lời Yul.Yul khẽ im lặng và gật đầu.Suốt cả quãng đường đi 2 người chả nói với nhau câu nào.Chea gyung đi thẳng vào nhà.Lúc này cô không còn tâm trạng nào để đi làm nữa.

    ***
    Sáng hôm sau cô đến cửa hàng.Yul đã xin phép với ông chủ cho cô nghỉ ngày hôm qua.Chea gyung làm việc như người mất hồn.Cả ngày hôm nay cô chả nói gì cả. Đúng lúc ấy,một chàng trai ẩn cửa vào và đi thẳng về phía cô.Chea gyung vẫn im lìm,dường như cô chẳng hề để ý tới.
    -Bác có thể cho tôi mượn cô ấy 1 lát không?.Chỉ 1 lát thôi.Nói xong chang trai vội kéo tay Chea gyung đi.Thấy thế ông chủ vội kêu lên:
    -Này !Hôm qua cô đã nghỉ làm rồi đấy!.Này!.
    Chiếc ô tô đỗ lại trước cổng trường.Chea gyung ngạc nhiên hỏi.
    -Đây là trường học mà.Anh đưa tôi đến đây làm gì vậy?.
    -Xuống xe đi rồi em sẽ biết.Shin đáp cộc lốc và đi ra khỏi xe.Chea gyung cũng đi theo.
    Hai người đi vào trường.Có nhiều người nhìn 2 người nhưng Shin chẳng để ý, anh vẫn kéo tay đưa Chea gyung đi.Anh đưa cô vào bên trong hành lang đến chỗ tủ đựng đồ hồi trước.Anh thả tay cô ra.Chea gyung đứng tần ngần.
    -Đây là gì vậy?.
    -Em không nhớ gì sao?. Đây chính là nơi đầu tiên chúng ta gặp nhau.Shin cười và nhẹ nhàng nói với cô.Lần đần tiên gặp em là chính ở chỗ này,lúc đó em đã đổ cả xô nước bẩn lên giày của anh.Chea gyung im lặng.Shin liền quay qua nhìn cô.
    -Lúc đó em đã vội vàng xin lỗi và cúi xuống lau giày cho anh.Bộ dạng của em lúc đó trông thật đáng thương.Em…
    -Thôi đủ rồi!.Chea gyung lên tiếng ngắt lời Shin.Tôi không muốn nghe nữa.Chea gyung nhìn thẳng vào Shin mặc dù cô rất sợ khi nhìn vào ánh mắt đang đau khô đó.Shin im lặng rồi lại nắm lấy tay cô lôi đi,như cái cách mà anh đã làm khi ở bệnh viện.
    -Này!Anh bỏ tay tôi ra!. Đủ rồi đấy!.Này!.Chea gyung gào lên và cố gắng gỡ tay Shin.
    -Em có thể im đi và đi theo anh được không?.Chỉ 1 lát thôi,sẽ không làm phiền em lâu đâu.Chea gyung im lặng để cho Shin đưa đi.Anh dừng lại trước cửa 1 lớp học trống. Đến nơi,anh bỏ tay cô ra.Chea gyung liền nắn bóp cái cổ tay tê rần vừa bị anh nắm rất chặt.
    -Đây chính là nơi anh cầu hôn Hyorin.
    -Hyorin?.Chea gyung kêu lên.Shin khẽ gật đầu.Cô ấy là mối tình đầu của anh.Và cũng chính tại nơi này cô ấy đã từ chối anh…Shin quay ra nhìn Chea gyung …để anh có thể kết hôn với em.
    -Anh đang nói gì vậy?.Chea gyung nói với vẻ hoảng hốt.Tại sao anh lại không kết hôn với cô ấy?.Shin khẽ mỉm cười.
    -Điều đó bây giờ không còn qua trọng nữa rồi. Điều quan trọng là anh đã được gặp và yêu em…Chea gyung bật cười,cô quay đi hướng khác cố tình lảng tránh ánh mắt của Shin.
    -Điều đó quan trọng đến vậy sao?. Đối với anh thì điều đó quan trọng nhưng đối với tôi thì điều đó không có ý nghĩa gì hết.
    -Em nói vậy là sao?.Shin ngạc nhiên nhìn cô.Chea gyung tiếp tục nói,mắt cô đảo đi liên tục.
    -Thực ra chúng ta là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.Vì thế…
    -CHEA GYUNG!Anh đang hỏi em ĐANG NÓI gì vậy?.Chea gyung cầm lấy vai Chea gyung và quay về phía mình.Chea gyung tiếp tục nói mà nước mắt như muốn ứa ra:
    -Shin àh.Thực ra tôi không phải là người anh cần tìm đâu.Anh tìm nhầm người rồi.Người mà anh cần tìm đã chết rồi…Cô ấy không còn tồn tại trên cõi đời này nữa.Hơn nữa…Chea gyung quay đi hướng khác và lấy tay quệt đi nước mắt.Hơn nữa…người yêu tôi không phải là anh mà là Yul.Anh ấy nói anh ấy là bạn trai của tôi.
    -Sao tên Yul đó nói thì em nghe còn anh nói thì em lại không tin anh vậy?.Anh mới là người yêu em.Chea gyung à,anh là chồng em.Chea gyung ẩn Shin ra.
    -Bỏ tôi ra!.Tôi không muốn nghe!.Chea gyung hất tay Shin ra và cố gắng chạy đi nhưng Shin giữ chặt lấy cô.
    -Em hãy tin anh.Em chính là thái tử phi.Chea gyung , hãy làm ơn nghe anh nói.
    -KHÔNG!Tôi không muốn nghe!.Mẹ tôi nói tôi là tanh là kẻ nói dối.Tôi là Shin Chea gyung,1 cô gái bình thường.Tôi không phải thái tử phi!.
    -Chea gyung!Hãy tin anh.Anh xin em…Shin nói với giọng yếu ớt như van nài.Anh gục mặt xuống cố giấu đi những giọt nước mắt.
    -Tôi chỉ tin lời người thân của tôi thôi.Chea gyung hất tay Shin ra 1 cách lạnh lùng và bỏ đi.Cô chạy thật nhanh và lấy tay che miệng cố ngăn không cho mình khóc thành tiếng.Xin lỗi anh.Tôi xin lỗi.Thật sự thì tôi không muốn như thế đâu…ngàn lần xin lỗi anh…Chea gyung chạy được 1 đoạn thì cô dừng lại và thở gấp.Cố ngoái đầu nhìn lại.Shin không đuổi theo cô.Cô dựa lưng vào tường và ngồi bệt xuống.
    -Em xin lỗi.Xin lỗi vì đã làm tôn thương anh



    ***
    Shin lao thẳng vào trong phòng.Từ lúc nghe Chea gyung nói những lời đó mà trái tim anh như tan nát ra thành hàng trăm,hàng nghìn mảnh.Shin leo lên gác xép,nơi đặt 1 con gấu nhỏ màu trắng dường như đã bị ai đó bỏ quên.Anh khẽ cầm con gấu và nói với nó.
    -Shin à.Mày đừng khóc.Mày đừng vì Chea gyung mà đau lòng , đừng vì Chea gyung mà không thể ngủ,không thể sống được nếu thiếu cô ấy.Shin nắm chặt sợi dây chuyền mà mình đang đeo trên cổ.Con gấu vẫn im lặng nhìn Shin.Dường như chỉ có nó lắng nghe tâm sự của Shin.Dường như chỉ có nó biết rằng Shin đang khóc…

    Quan néi cung ®ang kiªn nhÉn ®äc lÞch tr×nh trong ngµy cho Shin nh¬ng anh ch¼ng my may ®Ó ý.C¸i lµm Shin b¨n kho¨n tõ n•y giê ®ã chÝnh lµ c©u nãi cña Chea gyung:§¸ng lÏ ra c« kh«ng nªn vÒ cung cïng anh.Nã lµm cho Shin phi b¨n kho¨n rÊt nhiÒu v× c©u nãi Êy.Thó thùc tõ tr¬íc ®Õn giê Shin lu«n lo sî r»ng sÏ cã 1 ngµy Chea gyung sÏ rêi bá anh,rêi bá cung ®Ó trë vÒ thÕ giíi cua c«.§ét nhiªn,Shin vøt m¹nh c©y bót trªn tay xuèng bµn lam quan néi cung giËt m×nh
    -Quan néi cung!.Shin ®ét ngét lªn tiÕng c¾t ngang bÇu kh«ng khÝ tÜnh lÆng.
    -D¹,cã chuyÖn g× vËy th¬a th¸i tö?.
    -T«i ra ®©y 1 l¸t.L¸t n÷a t«i sÏ quay l¹i.Shin ®øng th¼ng dËy vµ ®i ra phÝa cöa kh«ng cÇn ®îi c©u tr lêi cña quan néi cung v× anh còng ch¼ngcã t©m trÝ nµo mµ nghe n÷a.Shin ®i th¼ng 1 m¹ch ®Õn cung Chang deok.§øng tr¬íc cöa phßng cña Chea gyung ®¬îc mét vµi gi©y,Shin thu hÕt can ®m Èn cöa vµo nh¬ng bªn trong ch¼ng cã ai c.Hai c« cung n÷ véi vµng ch¹y ra tiÕp ®ãn.
    -Th¸i tö phi ®i ®©u råi?.Shin quay ra nh×n 2 c« cung n÷ ®ang ®øng chÕt tr©n.
    -D¹...chóng thÇn còng kh«ng biÕt n÷a,lóc n•y thÇn thÊy th¸i tö phi nãi chuyÖn ®iÖn tho¹i víi ai ®ã råi véi v• bá ra ngoµi.Shin im lÆng 1 håi l©u,kh«ng tá phn øng g× qu¸ ®¸ng,vÉy tay ra hiÖu cho 2 co cungn÷ kia cã thÓ ®i.Cã thÓ Chea gyung ®Õn nhµ b¹n chi ®Ó gii sÇu,hay cã thÓ c« vÒ nhµ th¨m bè mÑ.Shin cø tù an ñi m×nh r»ng kh«ng cã chuyÖn Chea gyung sÏ bá trèn anh.

    ChiÕc xe « t« dõng l¹i tr¬íc 1 trang tr¹i nhá.Theo lêi Yul kÓ th× chÝnh lµ nã.Chea gyung nh×n quanh ni nµy 1 lóc th× cã ng¬êi tiÕn ®Õn tõ phÝa sau c«.
    -C« ®Õn ®©y lµm g× vËy?.TiÕng nãi lµm cho Chea gyung giËt m×nh ngonh l¹i.C« cè g¨ng në nô c¬êi vµ lÔ phÐp ®¸p.
    -D¹,th¬a th¸i phi,con ®Õn ®©y ®Ó th¨m Yul vµ ng¬êi.
    -ë ®©y kh«ng chµo ®ãn c« ®©u.Mµ tõ giê ta còng kh«ng cßn lµ hoµng th¸i phi n÷a.C« vÒ ®i.Bµ mÑ Yul l¹nh nh¹t ®i vµo trong nhµ lµm Chea gyung v« cïng bèi rèi.§óng lóc Êy,cã 1 cËu thanh niªn víi m¸i toc hi dµi mµu vµng,mÆc 1 chiÕc ¸o s mi mµu xanh da trêi ®i ra tõ c¨n nhµ nhá.Anh në 1 nô c¬êi r¹ng rì vµ tiÕn vÒ phÝa c«.
    -Chea gyung!Em ®Õn råi ®Êy µh?.Yul võa nãi võa kÐo tay c«.Vµo nhµ ®i!.
    -D¹ th«i...Chea gyung ®¸p víi vÎ e dÌ.MÑ cña anh...C©u nãi lÊp löng cña Chea gyung lµm Yul hiÓu ra.Nô c¬êi cña Yul hi nh¹t ®i 1 tý nh¬ng anh vÉn nãi víi vÎ nång hËu.
    -NÕu vËy anh sÏ ®¬a em ®Õn 1 ni kh¸c nãi chuyÖn.Cã ®¬îc kh«ng?.
    Yul ®ua Chea gyung lªn 1 ®åi chÌ xanh m­ít..V× ®©y lµ cuèi hÌ nªn kh«ng khÝ kh¸ tho¸ng m¸t vµ dÔ chÞu.Hai ng­êi võa ®i võa nãi chuyÖn.Chea gyung kÓ hÕt cho Yul nghe viÖc Shin võa ®i gÆp Hyorin.Giäng c« cã vÎ hi chïng xuèng.
    -Em kh«ng biÕt m×nh nªn lµm g× ®©y.Anh nãi xem em phi lµm sao b©y giê?.Chea gyung quay sang nh×n Yul nh­ng anh kh«ng nãi g× c.Hai ng­êi im lÆng 1 lóc l©u.Chea gyung nh×n ra phÝa ®åi chÌ xa x¨m.C« hÝt thËt s©u vµ thë ra 1 hi.Chea gyung dang 2 canh tay ra phÝa sau vµ nh¾m m¾t l¹i.Yul nh×n c« vµ mØm c­êi.
    -Anh nghÜ r»ng Shin sÏ kh«ng quay vÒ víi Hyorin ®©u.Anh sèng víi Shin tõ nhá nªn anh hiÓu râ tÝnh cËu Êy...Cßn vÒ Hyorin.Nãi ®Õn ®©y Yul hi ngËp ngõng.Anh còng kh«ng biÕt lµ lÇn nµy c« Êy vÒ ®©y víi môc ®Ých g×.Nh­ng anh nghÜ r»ng ch¾c Hyorin sÏ kh«ng lµm g× qu¸ ®¸ng qu¸ ®©u.Chea gyung ch¼ng nãi g× c nh­ng Yul biÕt lµ c« ®· cm thÊy bít ®i g¸nh nÆng 1 phÇn nµo.§ét nhiªn ,Chea gyung lai lªn tiÕng.
    -Anh Yul.Chóng ta h·y ch¹y trèn ®i.H·y ch¹y trèn ®Õn 1 ni kh«ng cã ai c.Kh«ng cã Shin,kh«ng cã Hyorin.ChØ cã em vµ anh.Yul nh×n Chea gyung cã vÎ hi khã hiÓu tr­íc c©u nãi võa råi cña Chea gyung.Tuy nhiªn anh vÉn dÉn c« ®i xuèng d­íi ®åi.

    ChiÕc xe « t« cung ®· ®i ®­îc kh¸ l©u.Suèt c chÆng ®­êng mµ 2 ng­êi ch¼ng nãi víi nhau c©u nµo.B©y giß


    còng ®· sang chiÒu.Yul ®· nhiÒu lÇn ®Þnh nãi,nh­ng thÊy Chea gyung cã vÎ kh«ng muèn nghe nªn anh còng kh«ng nãi g× c.ChiÕc xe dõng lai tr­íc 1 b·i biÓn cã treo rÊt nhiÒu mùc trªn nh÷ng c¸i d©y ®­îc ch¨ng æ gãc xa xa..
    -Chea gyung µ..§Õn ni råi.Yul quay ra gäi c« nh­ng c« ®· thiÕp ®i tõ lóc nµo.Yul quyÕt ®Þnh im lÆng ®Ó c« ngñ.Anh víi tay ra ®»ng sau lÊy chiÕc ¸o kho¸c ®¾p lªn ng­êi c«.

    Shin kh«ng cm thÊy lo l¾ng.§óng hn lµ anh ®ang cm thÊy rÊt håi hép.Anh ®· gäi ®iÖn ®Õn c nhµ vµ b¹n cña c« nh­ng hä ®Òu nãi c« kh«ng cã ë ®ã.Suèt c ngµy h«m nay Shin ®· nhèt m×nh trong phßng.Anh cm thÊy hèi hËn vÒ viÖc ®· kh«ng nãi cho Chea gyung biÕt viÖc m×nh ®i gÆp Hyorin.Anh cÇm chiÕc di ®éng , ®ãng ra më vµo suèt c chôc lÇn.C ngµy h«m nay anh chØ ®îi ®iÖn tho¹i cña c«.Nh­ng ®· tèi råi mµ vÉn chua thÊy c« gäi ®iÖn vÒ...
    Posted 2
    Chea gyung bÞ nh÷ng tiÕng sãng vç cña thuû triÒu ®¸nh thøc.C« nh×n ra bªn ngoµi.BÇu trêi ®en kÞt.Cã lÏ ®· muén l¾m råi.Ch¾c giê nµy ë nhµ Shin ®ang rÊt lo l¾ng cho c«.Chea gyung më c¸nh cöa « t« ®i vÒ phÝa bê biÓn.Yul ®ang ®øng ë ®ã,cã lÏ ®· ®øng ®ã suèt mÊy tiÕng ®ång hå.
    -Sao ®Õn ni råi mµ anh kh«ng gäi em?.Chea gyung nãi víi giäng ®Çy vÎ tr¸ch mãc.
    -T¹i anh thÊy em ngñ ngon qu¸ nªn kh«ng d¸m ®¸nh thøc.Yul khÏ mØnm c­êi víi c«.Em co thÝch ni nµy kh«ng?.
    -Em biÕt ni nµy v× ®©y chÝnh lµ ni mµ em vµ Shin ®· tõng chi ®ïa ë ®©y.§ã lµ nh÷ng qu·ng thêi gian h¹nh phóc nhÊt.Chea gyung noi mµ g­ng mÆt c« cã vÎ hi buån buån.
    -Anh xin lçi.NÕu biÕt em vµ Shin ®· tõng ®Õn ®©y th× anh ®· kh«ng...
    -Kh«ng sao ®©u.Em biÕt cho dï em cã ®i ®Õn ®©u th× còng toµn lµ nh­ng kû niªm vÒ anh Êy.Yul quay ra nh×n c« råi l¹i quay ra nh×n biÓn.
    -Em cã thª ch¹y chèn tÊt c mäi ng­êi,kÓ cae anh,nh­ng em kh«ng thÓ ch¹y chèn chÝnh bn th©n m×nh ®­îc.Chea gyung ng¹c nhiªn quay ra nh×n Yul..Yul kh«ng nãi g× c,anh quay vÒ phÝa « t«.
    -Lªn xe ®i.Anh sÏ ®­a em vÒ.
    Posted Xe « t« lao vun vót ra phÝa ®­êng cao tèc víi tèc ®é kh¸ nhanh.D­êng nh­ Yul kh«ng quan t©m ®Õn®iÒu ®ã l¾m.Tr­íc m¾t anh b©y giê chØ cã Chea gyung.Anh ®· lµm nhiÒu viÖc ®Ó c« chó ý tíi anh,vËy mµ c« lóc nµo còng chØ nghÜ tíi Shin.§«i khi anh l¹i cm thÊy c¨m ghÐt chÝnh bn th©n m×nh khi ®· lµm nhiÒu viÖc kh«ng phi víi Shin.Nh­ng anh biÕt,dï thÕ nµo còng kh«ng thÓ giÊu ®i 1 sù thËt lµ anh ®· tõng lµ hoµng th¸i tö vµ Chea gyung còng ®· tõng lµ vî ch­a c­íi cña anh.NÕu cha anh kh«ng mÊt,nÕu nh­ kh«ng cã Shin,nÕu nh­ mÑ anh kh«ng lÊy cha Shin...th× cã lÏ giê nµy Chea gyung sÏ kh«ng phi ®au khæ v× Shin.Võa l¸i xe mµ anh l¹i võa nghÜ tíi ®iÒu Êy.ChiÕc xe t¨ng dÇn tèc ®é .Anh d­êng nh­ quªn hÕt mäi thø xung quanh,c tiÕng gäi cña Chea gyung
    -Anh Yul!§i chËm l¹i!PhÝa tr­íc cã xe ti k×a!.MÊt gÇn mÊy phót Yul míi ®Þnh thÇn l¹i.Anh cè hÕt søc k×m ga l¹i vµ cè g¾ng tr¸nh chiÕc xe ti.ChiÕc xe bÞ xoay vong mÊy lÇn vµ va ®Ëp vµo thµnh cÇu kh¸ m¹nh.Yul ®Ëp manh ®Çu vµo tay l¸i.Anh tõ tõ më m¾t.M¸u ®· chy ra 1 Ýt ë mòi anh.Anh quay ra phÝa Chea gyung.
    -Chea gyung,em kh«ng sao chø?.Nh­ng kh«ng cã tiÕng tr lêi.Yul l¹i hái l¹i lÇn n÷a.
    -Chea gyung,em vÉn æn ®Êy chø?.Yul hái vµ lÊy tay lay lay ng­êi c«.Anh ng ng­êi c« ra phÝa sau vµ chît nhËn ra tay m×nh ®ang dÝnh m¸u.Kh«ng phi m¸u cña anh mµ lµ m¸u cña c«.Tõ trªn tr¸n c«,m¸u ®· chy ra rÊt nhiÒu.
    -Chea gyung!Chea gyung!TØnh l¹i ®i!Chea gyung.
    Posted Shin cm thÊy bån chån v« cïng.Kh«ng hiÓu sao anh cø cã linh tÝnh kh«ng hay .§· 11 gi­Ü råi mµ Chea gyung

    vÉn ch­a vÒ.Shin quyÕt ®Þnh Ên m¸y gäi cho c«.Chu«ng ®æ 3,4 lÇn míi cã ng­êi nghe m¸y.
    -Al«?Chea gyung...
    -Shin.Anh ®Õn ®©y mau ®i.Chea gyung...c« Êy...Shin cã thÓ nghe thÊy tiÕng nÊc râ rµng cña 1 ng­êi con trai.MÊt mÊy gi©y suy nghÜ anh míi ®Þnh thÇn ®­îc ng­êi ®ã lµ ai.
    -Yul phi kh«ng?§· cã chuyÖn g× víi Chea gyung vËy.Shin hái giäng ®Çy vÎ lo l¾ng.
    -M¸u,c« Êy chy rÊt nhiÒu m¸u...Yul vÉn tiÕp tôc nãi nghÑn ngµo.T«i... kh«ng biÕt phi lam sao ®©y...
    -YUL!ANH §ANG NOI GI VAY?Sao l¹i cã m¸u?.Nh­ng Yul ko nãi thªm ®­îc g× c.Anh h·y ®Õn ®©y ®i råi sÏ râ...
    Yul quÖt ®i hµng n­íc m¾t trªn g­ng mÆt.Anh bÕ Chea gyung ra khái xe.§óng lóc Êy,chiÕc vßng cæ cña Chea gyung bÞ tuét vµ ri leng keng xuèng mÆt ®­êng...

    Chea gyung về nhà với tâm trạng khà là nặng nề .Cô chả buồn ăn mà đi ngay vào phòng ngủ và thiếp đi.Những hình ảnh rời rạc bắt đầu xuất hiện trong đầu cô.Cô không thể nhìn rõ chúng là cái gì.Hình ảnh cuối cùng là 1 bãi biển khá rộng, đứng gần bờ biển là một chàng trai quay mặt ra hướng biển.Cô cố gắng lại gần để nhìn rõ mặt của chàng trai thì đúng lúc ấy mẹ cô gọi cô dậy.
    -Chea gyung! Mau dậy ăn cơm đi con!.Chea gyung giật mình ngồi bật dậy,mồ hôi chảy đầm đìa.
    -Chea gyung con không sao đấy chứ?.Mẹ cô hỏi đầy vẻ lo lắng.Trông sắc mặt con không được tốt lắm.Chea gyung không nói gì,chỉ khẽ lắc đầu.Suốt cả buổi tối hôm ấy hình ảnh người con trai lạ mặt đó cứ đeo đuổi cô mãi.Cô tự hỏi không biết chàng trai lạ mặt đó có quan hệ gì với mình.

    Chea gyung đến cửa hàng 1 cách uể oải.Cả đêm qua cô đã bị mất ngủ.Cô ngồi bần thần 1 góc mà suy nghĩ.Cô không để ý rằng đã có người ân cửa vào và ngồi sẵn 1 góc.
    - Làm ơn cho tôi 1 cốc cà phê đen không đường.Tiếng nói vang lên làm Chea gyung giật mình ngẩng đầu lên.Không hiểu từ bao giờ Shin đã ngồi sẵn ở đó.Anh đang chăm chú đọc 1 quyển sách.Chea gyung cảm thấy hơi ngần ngại vì chuyện hôm qua .Vậy mà anh vẫn thản nhiên ngồi đây.Dường như anh không để ý đến những lời cô nói hôm qua.Cô bê cốc cà phê đến chỗ anh.Lần này Shin chả nói gì với cô cả.Anh ngồi ở đó suốt 1 tiếng đồng hồ.Cả hai người chả nói với nhau câu nào.Rồi đột nhiên Shin đứng dậy, đặt tiền lên bàn và bỏ đi.Chea gyung cảm thấy khó hiểu về hành động của Shin.Sáng nào anh cũng đến chỉ để uống 1 cốc cà phê và lần nào cũng đúng là vị trí ấy-vị trí thẳng chỗ quầy thu ngân.Chính cái sự im lặng đó của Shin làm cho cô khó chịu.Hôm nay đến,ngày mai đến rồi ngày kia cũng đến…mà chả nói gì với cô cả.Trong mắt cô thì Lee Shin đúng là 1 anh chàng máu lạnh,là 1 con người lạnh lùng và cũng rất đáng thương…
    ***
    Chea gyung nhìn thấy chàng trai đó đang rất gần mình.Chỉ cách cô chưa đầy mấy mét .Chea gyung cô gắng đến gần nhưng ánh sáng mặt trời làm cô loá mắt.Cô lấy tay che lên mặt.Cô từ từ tiến lại gần và với tay ra định chạm vào chàng trai. Đúng lúc ấy chuông đồng hồ báo thức reng lên làm cô giật mình tỉnh giấc.

    Shin đang định ra khỏi nhà thì di động của anh rung lên.Anh nhấc máy lên.
    -Alô,Shin à.Là em đây.Anh có thể gặp em 1 lát được không?.Shin chần chừ trong giây lát,anh nhìn vào đồng hồ đeo tay.

    -Được.Vậy gặp nhau ở đâu đây?.

    Chea gyung kiên nhẫn ngó ra ngoài cửa.Hôm nay Shin không đến.Hết người này đến người khác vào mà không thấy Shin.Theo thói quen cô nhìn ra chỗ ngồi của Shin.Cái hình ảnh Shin ngồi ở đó đã trở thành 1 thói quen ,bây giờ không thấy anh thì có cảm giác thiếu đi 1 cái gì đó. Đúng lúc ấy,có người ẩn cửa vào và tiến về phía Chea gyung.Cô ngẩng mặt lên và tươi cười.
    -Sao hôm nay a..nh…

    -Chea gyung à.Em vẫn khoẻ chứ?.

    -Anh Yul.Nụ cười trên gương mặt cô tắt ngấm.Em vẫn ổn.

    -Hôm nay em có rảnh không?.Anh muốn đưa em đi đến chỗ này.Chea gyung lưỡng lự một chút ,cô quay ra nhìn chỗ ngồi của Shin rồi lại quay ra nhìn Yul.

    -Không.Em không bận,Yul nở nụ cười với cô.

    -Vậy lát nữa anh sẽ đón em.

    ***
    Shin bước vào ga tàu hoả bỏ hoang . Ở ngay chiếc ghế đợi ngay sát ngoài cửa,một cô gái đội mũ lưỡi trai đã ngồi sẵn ở đó.Shin tiến lại gần và ngồi xuống cạnh cô.Cô gái quay sang nhìn Shin và mỉm cười.
    -Đây là nơi đầu tiên chúng ta quen nhau.Khi ấy anh và em đều bỏ nhà đi.Lúc đó anh cũng đến và ngồi xuống cạnh em như thế này.Anh đã quay ra nhìn em và nở 1 nụ cười:”Cô cũng bỏ nhà đi phải không?”.Cái hình ảnh về anh lúc đó đã in sâu trong lòng em và em không thể nào quên được nó.Anh còn nhớ không,Shin?.




    chôn ở dưới gốc cây ở đây 1 vật và hẹn nhau 10 năm sau sẽ cùng nhau ra đó lấy.Shin im lặng,anh không nói gì cả.Cô gái vẫn tiếp tục nói.
    -À.Dạo này Chea gyung có khoẻ không ,cô ấy sao rồi?.Cô nhìn Shin nhưng Shin dường như rất bối rối.Anh quay sang nhìn cô:
    -Hyorin à.Chea gyung…

    ***
    -Đến nơi rồi.Yul mỉm cười và quay sang nhìn Chea gyung.

    -Đây là đâu vậy?.Chea gyung nhìn quanh.

    -Cứ xuống đi rồi em sẽ biết.Yul bỏ dây an toàn và đi ra khỏi xe.Chea gyung cũng ra khỏi xe.

    -Đây là trang trại .Nó rất đẹp phải không?.Yul quay ra nhìn Chea gyung.Anh biết 1 nơi có cái cây sồi rất to.Em có muốn lên đó không?.


    Hyorin quay ra nhin Shin noi hoi ngap ngung:
    -Neu bay gio Chea gyung khong the nho lai ,sau nay va co the suot ca cuoc doi co ay khong the nho noi anh la ai ...va neu co ay van tiep tuc nghi Yul la ban trai cua minh thi lieu anh co con co the tiep tuc yeu co ay nua khong?.Shin van cui gam mat xuong,anh khong nhin Hyorin nhung noi voi giong chac chan:



    Neu bay gio va ke ca sau nay suot ca cuoc doi ma Chea gyung khong nhan ra anh,cho du co ay co yeu Yul di chang nua thi bay gio va ke ca cuoc doi nay anh cung se chi yeu minh co ay thoi.Shin quay ra nhin Hyorin.Co the Chea gyung ko phai la moi tinh dau cua anh nhung co ay se la moi tinh cuoi cung.Noi xong Shin dung day va di ra khoi dau tau hoa.Hyorin ngoi cam lang o do kha lau.Co tu mim cuoi voi minh va lam bam.Hyorin a,chang con co hoi cho may nua dau.Lee Shin da thuc su quen may roi.Co cuoi ,cuoi dai trong lan nuoc mat...

    Có vài đoạn fic bị lỗi, nếu bạn nào muốn đọc chịu khó copy về word rồi chuyển sáng font Vn Times nhé. Hiện choy đang bận nên không edit lại đc
    thay đổi nội dung bởi: choy, 24-06-2007 lúc 12:48 PM

  2. #2
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    Moonland
    Bài gởi
    749

    Mặc Định

    -Chea gyung à em c ó bi ết t ại sao n ơi n ày hay đ ư ợc ch ọn l àm n ơi h ẹn h ò
    kh ông?.Yul h ỏi Chea gyung.L úc n ày hai ng ư ời đang ng ồi ngay tr ên c ái gh ế d ài ở d ư ới g ốc c ây.

    C ô kh ẽ l ắc đ ầu.Yul li ền ng ẩng đ ầu l ên. Đ ó l à v ì c ái c ây n ày.

    -C ái c ây n ày ư?.Chea gyung c ũng ng ẩng đ ầu l ên nh ìn.Yul kh ẽ g ật đ ầu.Ng ư ời ta
    n ói n ếu 1 ng ư ời m à ch ôn 1 v ật d ư ới g ốc c ây n ày sau đ ó h ẹn nhau 10 n ăm quay
    l ại đ ể đ ào l ên xem đ ó l à v ật g ì.N ếu 10 n ăm sau m à c ả 2 đ ều quay l ại đ ây th ì
    t ức l à h ọ c ó duy ên ph ận v ới nhau.

    -C òn n ếu kh ông?.Chea gyung nh ìn Yul đ ầy v ẻ t ò m ò.Yul m ỉm c ư ời v à l ắc đ ầu.
    -Anh c ũng kh ông bi ết n ữa.Th ực ra anh kh ông tin m ấy chuy ện n ày l ắm. Đ ột nhi ên Yul quay ra nh ìn Chea gyung.

    -Em c ó mu ốn th ử kh ông?.

    -Th ử g ì c ơ?.Chea gyung ng ạc nhi ên nh ìn Yul.

    -Th ử xem ch úng ta c ó duy ên ph ận v ới nhau kh ông.Yul c ư ời m ỉm v à đi ra ph ía sau g ốc c ây.Chea gyung v ẫn ng ồi y ên,c ô ng ẩng đ ầu l ên nh ìn tr ời.M ột l át sau Yul quay l ại ch ỗ Chea gyung.
    -Xong r ồi!.Yul v ừa n ói v ừa ph ủi tay.

    -Anh v ừa ch ôn c ái g ì v ậy?.Chea gyung li ền quay ra h ỏi Yul.

    - Đ ợi 10 n ăm sau quay l ại.Khi đ ó em s ẽ bi ết .Yul nh ìn ra ph ía trang tr ại.N ào , Chea gyung,ch úng ta đi th ôi .Ch ợt,anh nh ận ra c ái g ì đ ó ở ph ía trang tr ại.Anh đ ứng s ững l ại.

    -Chea gyung à.Em c ó th ể ng ồi đ ây đ ợi anh 1 l át đ ư ợc kh ông?.Yul quay ra nh ìn Chea gyung.
    - Đ ư ợc .Nh ưng…C ô ch ưa k ịp n ói h ết c âu th ì Yul đ ã đi v ề ph ía trang tr ại.C ô
    đ ành ng ồi xu ống gh ế.

    ***
    Yul đi l ại g ần ph ía c ô g ái đ ội chi ếc m ũ l ư ỡi trai.Th ấy c ó ng ư ời đi v ề ph ía m ình c ô quay ra nh ìn.
    -Anh v ẫn kho ẻ ch ứ?.M ẹ anh th ế n ào,b ác v ẫn t ốt ch ứ.H yorin quay ra nh ìn Yul.C ô đ ứng t ỳ tay v ào h àng r ào.Yul tr èo l ên v à ng ồi tr ên h àng r ào,anh kh ẽ g ật đ ầu.
    -M ấy n ăm nay c ậu v ẫn s ống ổn đ ấy ch ứ?.H yorin b ật c ư ời v à đ ưa m ắt ra nh ìn
    ph ía b ãi c ỏ xa xa.

    -T ôi th ì c ó g ì ch ứ?.V ẫn ch ỉ l à 1 con H yorin ng ốc ngh ếch ng ày n ào th ôi.
    -N ói v ậy…Yul quay ra nh ìn H yorin.C ậu v ẫn c òn c ó ý đ ịnh v ới Shin?


    - Ý đ ịnh th ì v ẫn m ãi ch ỉ l à ý đ ịnh m à th ôi.H yorin kh ẽ th ở d ài.Th ôi, đ ã đ ến l úc
    t ôi ph ải v ề r ồi.
    Tr ư ơ ớc khi đ I,H yorin n ói v ới Yul 1 c âu cu ối:
    -Yul à.H ãy b ỏ cu ộc đi.H ãy đ ê cho Chea gyung đ ến v ới Shin.Nh ư v ậy th ì c ả t ôi v à anh m ới đ ư ợc h ạnh ph úc.N ếu c ứ ti ếp t ục k éo d ài th ì ch ỉ l àm cho t ất c ả ch úng ta th ê m đau kh ổ...T ất c ả l à do duy ên s ố đ ã s ắp đ ặt cho Shin quen Chea gyung tr ư ớc anh.Yul c ư ời nh ếch m ép:

    -C ó th ể duy ên s ố đ ã cho Shin g ặp Chea gyung tr ư ớc t ôi nh ưng ch ỉ l à đ ể h ọ quen nhau m à th ôi.Duy ên s ố kh ông th ể l àm cho h ọ y êu nhau đ ư ợc.T ôi kh ông tin l à
    tr ên đ ời n ày l à kh ông c ó vi ệc g ì l à kh ông th ể l àm đ ư ợc. H yorin quay qua nh ìn Yul,c ô n ở 1 n ụ c ư ời nh ạt.
    -R ồi anh s ẽ ph ải h ối h ận v ề nh ững vi ệc l àm m à m ình đ ã g ây ra.C ó th ể b ây gi ờ anh gi ấu đ ư ợc Chea gyung,nh ưng anh kh ông th ể che gi ấu c ô ấy su ốt c ả cu ộc đ ời
    đ ư ợc.R ốt cu ộc ng ư ời b ị t ổn th ư ơng nhi ều nh ất ch ính l ại l à anh.N ói xong
    H yorin li ền b ỏ đi.Yul nh ìn cho H yorin đi h ẳn r ồi m ới l ên đ ồi .
    V ừa nh ìn th ấy Yul Chea gyung li ền đ ứng d ậy v à đi v ề ph ía anh.
    -Anh v ừa đi đ âu v ậy?.Sao l âu th ế?.

    -Anh xin l ỗi.T ại l úc n ãy anh c ó vi ệc b ận.Chea gyung à.Yul v ội n ói v ới Chea gyung.C ũng đ ã mu ộn r ồi hay ch úng ta v ề đi.Chea gyung ch ưa k ịp n ói g ì th ì Yul
    đ ã đi xu ống d ư ới đ ồi.Chea gyung c ảm th ấy kh ó hi ểu tr ư ớc h ành đ ộng c ủa Yul.
    Tr ên đ ư ờng v ề nh à Yul ch ả n ói v ới c ô c âu n ào.Tr ông anh c ó v ẻ r ất c ăng th ẳng.
    -Yul à.Chea gyung kh ẽ g ọi .Anh kh ông sao ch ứ?.Yul gi ật m ình quay sang nh ìn Chea gyung.

    -Kh ông.Anh kh ông sao.Ch ỉ l à anh h ơi m ệt 1 ch út.Chea gyung kh ông h ỏi g ì th êm
    n ữa .C ô quay ra c ửa xe nh ìn đ ư ờng ph ố.B ây gi ờ c ũng g ần s ập t ối n ên đ ư ờng
    ph ố c ũng kh á đ ông.Chi ếc ô t ô d ừng l ại tr ư ớc c ửa nh à Chea gyung.V ừa ch ào c ô
    l à Yul ph óng xe đi th ẳng kh ông đ ợi c ô v ào nh à nh ư m ọi khi n ữa.

    “R ồi anh s ẽ ph ải h ối h ận v ề nh ững vi ệc l àm m à m ình đ ã g ây ra.C ó th ể b ây gi ờ anh gi ấu đ ư ợc Chea gyung,nh ưng anh kh ông th ể che gi ấu c ô ấy su ốt c ả cu ộc đ ời
    đ ư ợc.R ốt cu ộc ng ư ời b ị t ổn th ư ơng nhi ều nh ất ch ính l ại l à anh”.Câu nói của Hyorin cứ ám ảnh trong đầu Yul su ốt.Yul đi xe với tốc độ khá cao.Anh cảm thấy tội lỗi đang tràn ngập trong người mình.Yul chống tay lên trán.”Anh kh ông th ể che gi ấu c ô ấy su ốt c ả cu ộc đ ời đ ư ợc”.Yul ph óng xe đ ột ng ột t ạt v ào l ề đ ư ờng.Anh ng ả
    ng ư ời ra sau v à đ ể hai tay l ên đ ầu.

    ***
    S áng nay Chea gyung đ ến c ửa h àng ăn nhanh.H ôm nay , Shin v ẫn kh ông đ ến.
    Kh ông hi ểu đ ã c ó chuy ện g ì m à đ ã m ấy h ôm nay anh kh ông h ề đ ến đ ây.Ngo ài vi ệc đ ó ra th ì Chea gyung c òn quan t âm đ ến chuy ện gi ấc m ơ h ôm qua .V ẫn c ái
    h ình ảnh ch àng trai đ ứng quay l ưng v ề ph ía c ô.Ch ả l ẽ ngo ài Yul ra c ô c òn c ó
    ng ư ời kh ác?.Chea gyung c ố g ắng xua đi c ái ý ngh ĩ ngu ng ốc ấy.N ếu đ úng l à nh ư th ế th ật th ì c ô th ật c ó l ỗi v ới Yul.Tr ên đ ư ờng ra tr ạm xe bu ýt đ ể v ề nh à tr ong
    đ ầu c ô v ẫn quanh qu ẩn c ái ý ngh ĩ ấy.C ô ch ợt đ ể ý th ấy m ình v ừa đi qua 1 c ửa
    h àng v òng.M ọi khi c ô đi l àm v ề đ ều đi qua nh ưng kh ông đ ể ý.C ô d ừng l ại v à ng ó v ào đ ó. Đ úng l úc ấy c ó 1 c ảm gi ác r ất l ạ b ên trong ng ư ời c ô.C ô đ ứng nh ìn
    nh ững chi ếc v òng đ ó kh á l âu r ồi khi xe bu ýt đ ến c ô v ội v ã l ên xe bu ýt.
    V ừ a v ề đ ến nh à l à Chea gyung lao ngay v ào trong ph òng.C ô b ới tung t ất c ả
    c ác ng ăn k éo l ên ,l ật tung t ất c ả c ác ng ăn t ủ c ủa m ình l ên.Chea gyung đeo h ết chi ếc v òng n ày đ ến chi ếc v òng kh ác.Th ấy ồn ào,m ẹ c ô li ền ch ạy v ào xem.
    -C ó chuy ện g ì th ế?.Con m ất g ì à?.


    -Kh ông.Con đang t ìm c ái v òng.Chea gyung v ừa n ói v ừa l ục t ìm.

    -C ái v òng n ào c ơ?.M ẹ c ô ng ạc nhi ên h ỏi c ô.T ừ tr ư ớc đ ến nay m ẹ c ó th ấy con đeo v òng v èo bao gi ờ đ âu?.

    -Kh ông. Ý con n ói l à c ái v òng con v ẫn hay đeo ấy.Chea gyung c ố g ắng nh ấn
    m ạnh.

    -C ái v òng đ ó tr ông nh ư th ế n ào?.M ẹ Chea gyung nh ìn c ô v ới con m ắt ái ng ại.

    -Con…Chea gyung ng ừng t ìm.Con c ũng ch ả nh ớ n ó nh ư th ế n ào n ữa…

    -V ậy th ì l àm sao m à t ìm đ ư ợc?.Th ôi ,con đi thay qu ần áo đi đ ể c òn ăn c ơm.M ẹ
    c ô v ừa đi kh ỏi th ì Chea gyung l ại ti ếp t ục t ìm ki ếm.
    C ô đ ã t ìm ki ếm su ốt c ả bu ổi t ối m à kh ông th ấy n ó.Kh ông bi ết t ại sao n hưng
    c ô nh ất đ ịnh ph ải t ìm th ấy n ó.C ô c ó c ảm gi ác n ó l à 1 v ật r ất quan tr ọng đ ối
    v ới c ô.

    ***

    Chea gyung đ ến c ửa h àng làm vi ệc nh ư m ọi khi.H ôm nay,Shin đ ến c ửa h àng t ừ
    r ất s ớm.Anh v ẫn g ọi 1 t ách c à ph ê nh ư m ọi khi.L úc Chea gyung b ê t ách c à ph ê
    đ ến ch ỗ anh ,c ô c úi xu ống đ ặt t ách c à ph ê xu ống b àn. Đ ột nhi ên c ô nh ìn th ấy 1 th ứ tr ê n c ổ Shin l àm c ô kh ông th ể n ào r ời m ắt đ ư ợc.C ô c ứ đ ứng đ ó ng ó
    ch ằm ch ằm v ào n ó nh ư b ị th ôi mi ên.Shin đang đ ọc s ách v à ng ạc nhi ên khi th ấy Chea gyung đang đ ứng đ ó nh ìn.Anh c úi xu ống xem c ô nh ìn c ái g ì v à kh ẽ m ỉm
    c ư ời.

    -C ô th ích chi ếc v òng n ày ph ải kh ông?.Shin đ ứng d ậy,th áo n ó ra kh ỏi c ổ m ình.
    T ặng cho c ô n ày.Shin đeo n ó v ào c ổ Chea gyung m à c ô kh ông h ề ph ản ứng
    g ì.Kho ảng m ấy ph út sau c ô m ới gi ãy n ảy l ên:

    -N ày anh v ừa l àm g ì th ế?.Ai cho ph ép anh đeo n ó v ào ng ư ời t ôi?.Tuy n ói th ế
    nh ưng Chea gyung kh ông gi ả l ại cho Shin chi ếc v òng.Su ốt c ả bu ổi c ô ch ỉ m ân
    m ê s ờ v ào m ặt d ây chuy ền.Kh ông hi ểu sao khi Shin đeo chi ếc v òng n ày v ào c ổ
    c ô c ô c ó c ảm gi ác r ất l ạ.Nh ư th ể n ó đ ã th ân thu ộc v ới c ô t ừ tr ư ớc c ả l úc Shin đeo n ó cho c ô.N ó kh ông gi ống nh ư b ất k ỳ chi ếc v òng kh ác c ô t ừng đeo. Đeo
    n ó,c ô c ảm th ấy th ật an to àn…

    Chea gyung b ây gi ờ đang đ ứng r ất g ần ch àng trai đ ó.C ô ti ên l ại ph ía anh.Anh t ừ
    t ừ quay m ặt v ề ph ía c ô . Đ úng l úc g ần nh ìn ra th ì c ô gi ật m ình t ỉnh d ậy.
    -Chea gyung?.Con kh ông sao ch ứ?.M ẹ c ô nh ìn c ô v ới v ẻ m ặt h ết s ức lo l ắng..
    C ô ng ồi b ật d ậy tay s ờ l ên m ặt d ây chuy ền.C ô th ở h ôn h ên,m ồ h ôi v ã ra ư ớt
    h ết c ả áo.M ẹ c ô n ói ti ếp.
    -M ẹ nghe th ấy ti ếng con la n ên v ội ch ạy sang xem.Con ng ủ m ơ th ấy g ì à?.

    -D ạ..kh ông ạ.Chea gyung n ói d ối m ẹ .C ô kh ông mu ốn l àm cho m ẹ th êm lo l ắng.
    -Uhm. Đ ư ợc r ồi.V ậy con ng ủ ti ếp đi.M ẹ c ô nh ẹ nh àng n ói v à đi ra kh ỏi
    ph òng.Ngay khi m ẹ c ô v ừa đi kh ỏi th ì Chea gyung li ền n ằm xu ống v à c ố g ắng
    ng ủ ti ếp.

    ***
    K ể t ừ sau khi Shin t ặng c ô c ái v òng th ì đ êm n ào c ô c ũng m ơ v ề ch àng trai l ạ
    đ ó.Nh ưng m ỗi l ần g ần nh ìn đ ư ợc m ặt ng ư ời đ ó l à c ô l ại t ỉnh d ậy v à tay c ô
    th ì s ờ li ên t ục l ên m ặt d ây chuy ền.H ôm nay Shin v ẫn đ ến v ới 1 quy ển s ách tr ên tay.L úc b ê c à ph ê cho anh,Chea gyung r ụt r è c ố g ắng n ói m ột đi ều g ì đ ó.

    -T ôi…C ảm ơn anh v ề chuy ện chi ếc v òng.Chea gyung b ối r ối nh ìn Shin nh ưng anh l ại ch ả ph ản ứng g ì c ả.
    -Chuy ện h ôm n ọ t ôi n ói v ới anh,anh đ ừng đ ể ý nh á.Th ực ra th ì t ôi kh ông c ó ý
    đ ó đ âu.Ch ỉ l à…

    - Đ ư ợc r ồi!.Shin c ắt ngang l ời c ô.Anh g ập quy ển s ách l ại v à ng ẩng l ên
    nh ìn c ô.

    - Ngo ài chuy ện đ ó ra th ì c ô c òn mu ốn n ói g ì v ới t ôi n ữa kh ông?.Chea gyung c ảm th ấy v ô c ùng b ối r ối khi th ấy Shin nh ìn c ô.C ô ấp úng m ãi ch ả n ói đ ư ợc g ì c ả.

    -N ếu kh ông c òn g ì đ ể n ói th ì t ôi đi đ ây.T ôi nh ớ ra l à c ó vi ệc c ần ph ải l àm.Shin đ ứng d ậy v à đi ra ph ía c ửa.

    -L àm sao m à anh c ó đ ư ợc chi ếc v òng n ày?.Chea gyung bu ột mi ệng th ốt ra c ái ý ngh ĩ đ ã ám ảnh c ô su ốt m ấy ng ày qua.Shin đ ứng s ững l ại,anh kh ông quay m ặt v ề ph ía c ô:

    -T ôi nh ặt đ ư ợc.Shin n ói v à đ ịnh ẩn c ửa đ ể ra.

    -Anh nh ặt đ ư ợc n ó ở đ âu?.Chea gyung s ốt ru ột h ỏi anh th êm c âu n ữa nh ưng anh
    đ ã b ỏ đi.

    ***
    H yorin đang chu ẩn b ị ra qu ầy đ ể l àm th ủ t ục.Ch ỉ c òn kho ảng 15’ n ữa l à m áy bay s ẽ c ất c ánh.C ô c ầm t ấm v é m áy bay v à h ộ chi ếu ng ó ra ng o ài c ửa s ân bay 1 l ần cu ối.Shin v ẫn ch ưa đ ến .C ô bu ồn b ã quay đ ầu l ại v à b ư ớc đi.

    -H yorin!.Ti ếng n ói r ất quen thu ộc vang l ên ngay ph ía đ ằng sau c ô.H yorin ng ạc
    nhi ên quay l ại nh ìn.C ô th ể tinh đ ư ợc r ằng Shin đ ã đ ến.Shin th ở g ấp v à ch ạy l ại g ần c ô.

    -Em t ư ởng anh s ẽ kh ông đ ến ch ứ?.H yorin c ư ời v à nh ẹ nh àng n ói v ới anh.

    -Th ực ra ban đ ầu anh đ ịnh kh ông đ ến.Nh ưng ngh ĩ đ ây c ó l ẽ s ẽ l à l ần cu ối c ùng anh đ ư ợc g ặp em n ên anh đ ã đ ến.Shin c úi xu ống v à n ói h ơi ng ập ng ừng.Sang
    b ên ấy,em h ãy c ố g ắng t ìm đ ư ợc ng ư ời n ào t ốt h ơn anh đ ể c ó th ể d ựa d ẫm
    đ ư ợc.H yorin b ật c ư ời v à v ỗ m ạnh l ên vai Shin.

    -Anh đang n ói g ì th ế?.T ất nhi ên r ồi!.H yorin n ày nh ất đ ịnh ph ải ki ếm đ ư ợc
    ng ư ời n ào y êu em nhi ều nh ư em đ ã t ừng y êu anh.N ói đ ến đ ây,c ô h ơi ng ừng
    l ại.Nh ất đ ịnh amh ph ải s ống th ật t ốt đ ấy.R õ ch ưa?.Shin im l ặng ch ỉ kh ẽ g ật
    đ ầu.Th ôi,em đi đ ây.Ch ào anh.H yorin c ố g ắng n ở n ụ c ư ời g ư ợng g ạo v à v ẫy tay t ừ bi ệt anh.C ô quay đi v à c ố g ắng đi th ật nhanh.V ĩm bi ệt anh,v ĩnh bi ệt ho àng t ử
    c ủa l òng em…V ĩnh bi ệt anh,L ee Shin…

    ***
    Yul đi vào cửa hàng Chea gyung.Anh thấy cô đang ngồi đờ đẫn 1 góc.Bây giờ đã là buổi chiều nên rất ít khách.Cô đang mải ngắm sợi dây chuyền.
    -Này!.Cô phục vụ trốn việc!.Ngồi đờ đẫn ở đây làm gì thế!.Nghe thấy tiếng nói đột ngột vang lên từ đằng sau,Chea gyung giật mình quay lại.

    -Anh Yul!Anh làm em giật mình đấy!.Cô đập nhẹ vào người Yul.Yul mỉm cười và ngồi dựa vào bàn.

    -Này,em làm việc sắp xong chưa?.Bây giờ chúng ta đi chơi có được không?.Yul khẽ thì thầm và ngó ra phía quầy bán hàng nơi có cô quản lý đứng ở đó.

    -Không được đâu anh Yul!Bây giờ vẫn đang trong giờ làm việc.Nếu em mà lại trồn đi nữa thì..

    -Đừng lo.Anh đã có cách.Yul cười mỉm và đi về phía quầy bán hàng.

    -Cô ơi.Yul gọi người quản lý trạc tuổi 40 .Cô khẽ ngẩng đầu lên.

    -Cậu gọi tôi có chuyện gì vậy?

    -Bạn cháu.Cái cô gái ngồi đằng kia ý ,là thái tử phi đó.Yul khẽ thì thầm.

    -Tôi biết rồi.Không cần cậu nói đâu.Cô ta lại cúi đầu xuống đống sổ sách.
    -Nhưng thái hậu gọi cô ấy về cung gấp.Mà việc của hoàng cung là trên hết ,phải không cô?.Cô ta nghe thế liền ngẩng lên có vẻ lúng túng.Yul nở 1 nụ cười.

    -Cô cho cô ấy về đi.Nếu không cháu e rằng cô cũng không thể chịu trách nhiệm được hết mọi chuyện đâu.Yul làm mặt vẻ nghiêm trọng.Cô ta suy nghĩ hồi lâu cuối cùng ậm ờ.
    -Được rồi.Vậy cậu bảo cô ấy về trước đi.Yul vội vã cúi đầu xuống cảm ơn.

    -Cháu cảm ơn cô.Yul quay về chỗ Chea gyung đang ngơ ngác chả hiểu chuyện gì.

    -Ta đi thôi ,Chea gyung.Yul nói và kéo tay Chea gyung.Cô ngoái đầu nhìn về phía cô quản lý.

    ***

    -Cái gi?.Anh đã nói thế thật à?.Chea gyung quay sang nhìn Yul tròn to mắt ngạc nhiên.Yul khẽ gật đầu.

    -Anh hay thật đấy. Anh lừa bà ta em là thái tử phi mà bà ta cũng tin. Chea gyung cười lớn nhưng Yul thì lại không cười.Anh chả nói gì cả.

    -Thế bây giờ chúng ta đi đâu?.Chea gyung hỏi nhưng Yul không nói gì.Anh vẫn lái cho xe chạy.Chiếc xe dừng lại ở cái 1 mương .Yul dừng xe lại và đi ra khỏi xe.Chea gyung cũng đi theo anh.Hai người ngồi xuống mương nước và cho chân hăn xuống dưới nước.Nước ở đây trong và mát.Chea gyung lấy chân nghịch nước.Yul khẽ ngắm nhìn cô.Rồi đột nhiên anh ngả người nằm xuống bãi cỏ êm mượt.Thấy thế Chea gyung ngoái lại nhìn anh.
    -Em có muốn nằm xuống không?.Yul nhẹ nhàng nói với Chea gyung.Chea gyung nằm xuống cạnh anh có vẻ hơi ngần ngại.Không hiêủ tại sao khi ở bên Yul cô có cảm giác rất hồi hộp.Thấy Yul quay ra nhìn mình ,Chea gyung liền đánh trống lảng,cô chỉ tay lên bầu trời.
    -Yul,anh nhìn kìa!.Bầu trời đẹp quá!.Chea gyung cố gẳng nở 1 nụ cười nhạt để phá tan bầu không khí yên lặng.Những áng mây ửng hồng và xôm xốp lơ lửng bay giữa không trung. Ánh chiều tà hắt xuống mương nước tạo thành 1 thứ nước màu vàng long lanh huyền ảo.Hai người cứ nằm ườn ở đó,dường như họ chả suy nghĩ gì cả. Đột nhiên,Yul nhỏm dậy,anh lấy tay vuốt mái tóc của Chea gyung làm cô giật bắn mình, đúng hơn là cảm thấy sợ.Cô cố gắng không để cho Yul thấy điều đó,cô cố gắng nhìn anh mỉm cười.Rồi tự nhiên Yul cúi sát xuống mặt cô và khẽ nhắm mắt lại.Chea gyung hoảng hốt nhắm tịt mắt lại và quay đi. Yul tiến sát mặt đến gần môi cô thì đột nhiên anh mở mắt ra.Anh ngồi dậy.Chea gyung nằm yên 1 lúc rồi cũng từ từ mở mắt ra.Yul ngó xuống nhìn Chea gyung và mỉm cười.Anh đứng dậy.Chea gyung cũng ngơ ngác ngồi dậy.

    -Chúng ta về thôi!.Yul nói và đi ra phía ô tô.Chea gyung đứng nhìn anh rồi cũng đuổi theo anh.Yul lái xe đưa cô về nhà.Trên đường đi,Chea gyung không dám nói gì với Yul cũng không dám nhìn Yul.Có lẽ chuyện lúc nãy làm cô hơi ngượng.Rõ ràng là khi Yul muốn hôn cô cô đã cảm thấy rất sợ hãi.Nói đúng hơn là khi ở bên cạnh Yul cô không có cảm giác thoải mái.Thậm chí,trong đầu cô không có chút ấn tượng nào về Yul cả.Nhưng mỗi lần gặp Shin thì cô lại cảm thấy rất hồi hộp,cảm giác như tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.Bàn tay cô thì chảy mồ hôi đầm đìa.Gặp Shin cô có cảm giác rất khó xử nhưng không gặp thì lại cảm thấy rất nhớ anh…Nói chung khi ở bên Shin cô có cảm giác rất an toàn nhưng khi ở bên Yul thì cô lại cảm thấy không thoải mái.Có cái gì đó mà mỗi khi gặp Yul cô đều không có được cái cảm giác an toàn khi ở bên Shin mặc dù anh là người yêu cô.

    Yul lái xe dừng lại trước cổng nhà cô.Chea gyung cởi dây an toàn và quay ra nhìn anh.
    -Em phải vào nhà rồi.Tạm biệt anh.Chea gyung định mở cửa xe thì Yul giữ tay cô lại.Cô ngạc nhiên quay lại nhìn thì anh cầm nhẹ lên bờ vai cô và từ từ tiến sát lại mặt cô.Lần này thì Chea gyung hơi ngửa người ra sau để tránh.Yul nhận thấy sự lảng tránh của cô,anh đành vòng tay ra mở cửa xe.

    -Em vào nhà đi.Yul nói với vẻ không vui.Chea gyung nhìn anh có vẻ khó xử.

    -Yul à.Em xin lỗi.Có phải em làm anh khó xử lắm phải không?.Yul nhìn cô và vuốt nhẹ mái toc cô.

    -Không sao đâu.Nếu bây giờ em không muốn thì anh cũng không ép em.Anh có thể đợi được.Chea gyung nhìn Yul với vẻ áy náy.
    -Anh không giận em thật chứ?Yul bật cười.

    -Có gì mà phải giận?.Thôi,em mau vào nhà đi.Yul giục Chea gyung vào nhà.Ngay khi cô vừa vào nhà thì có người đến trước cửa xe ô tô của Yul.Yul ngẩng đầu lên nhìn.

    ***
    Người con trai ẩn Yul mạnh vào tường.Anh túm lấy cổ áo của Yul.

    -Tại sao anh lại làm thế?.Tại sao?.Yul bật cười mỉa mai.

    -Anh nói tôi làm cái gì cơ?.Tôi không hiểu.Người con trai đó cũng cười nhếch mép.

    -Làm gì mà anh còn không biết ư?.Tại sao anh dám nói dối Chea gyung anh là bạn trai của cô ấy.Nghe đến đây,mặt Yul vẫn bình thản.

    -Tôi nói thế thì đã sao?.Người con trai đó tức quá đấm cho Yul 1 phát vào mặt.Yul ngồi bật dậy và đấm lại.

    -Thế còn anh thì có khác gì ,Shin?.Ai đã làm cho Chea gyung trở nên thế này,ai đã làm cho cô ấy phải khóc và chạy đến tìm tôi?.

    -Anh nói gì cơ?.Chea gyung,cô ấy đến tìm anh?.Shin nhắc lại câu nói của Yul 1 cách khó nhọc.

    -Phải.Cô ấy đã đến tìm tôi sau khi biết anh vừa đi gặp Hyorin.Shin lặng người,anh không nói được gì cả.Yul nhìn anh với thái độ khinh miệt,anh nói tiếp.

    -Thế nào?.Bây giờ anh đã biết lý do tại sao mỗi khi gặp khó khăn là cô ấy đều tìm tôi đầu tiên rồi chứ?. Ít ra thì tôi không như anh ,Shin ạ.Tôi không bao giờ che giấu Chea gyung bất kỳ chuyện gì.
    -Anh IM đi!.Shin quát to và ẩn Yul vào tường.

    -Bây giờ Chea gyung không còn là của anh nữa nên anh không có quyền ra lệnh cho tôi phải tránh xa cô ấy.Yul hất tay Shin ra.Nếu đủ bản lĩnh thì anh hãy cạnh tranh công bằng với tôi để giành lại Chea gyung.Nên nhớ là lần này tôi sẽ không nhẹ tay như lần trước nữa đâu.Yul đi về phía xe ôtô và lái đi thẳng.Shin im lặng nhìn theo chiếc xe.Yul nhìn Shin trong chiếc gương chiếu hậu. Ánh mắt của anh đầy vẻ căm hờn.Lee Shin , anh hãy nhớ đây.Tôi bây giờ không còn là Yul của ngày trước nữa.Nhất định tôi sẽ giành lại Chea gyung từ tay anh.

    Hôm nay Chea gyung có cảm giác là Shin trông rất khác lạ.Anh không nói gì cả ,chỉ ngồi im 1 góc thậm chí không thèm gọi cả cà phê.Có lẽ do anh là thái tử nên mọi người không ai dám đuổi anh.Cả ngày hôm nay Shin cứ ngồi đó mà không lam gì cả.Cho đến khi cửa hàng bắt đầu đóng cửa Shin đứng dậy và đến chỗ Chea gyung:
    -Cô có thể đi với tôi 1 lát được không?.Chea gyung im lặng nhìn Shin,cô có cảm giác là hình như anh đang có tâm sự .Chần chừ 1 hồi lâu cô khẽ gật đầu đồng ý.Shin lái xe đưa cô lên 1 vùng đồi, ở đó có 1 cái ghế gỗ.Tuy chưa bao giờ đến đây nhưng cô có cảm giác rất quen thuộc.Shin ngồi xuống cái ghế và nhìn cô ra hiệu cho cô ngồi xuống.Chea gyung khẽ ngồi xuống cạnh anh.Hai người cứ ngồi đó được 1 lúc Chea gyung quyết định lên tiếng:
    -Anh có chuyện gì cần nói với tôi à?.Shin không nhìn Chea gyung và nói với giọng trầm trầm..

    -Tôi đã từng nói với 1 người rằng các ngôi sao cũng có chu kỳ của nó.Con người cũng vậy,2500 năm sau thì những người chúng ta đã gặp sẽ gặp lại nhau. Đến lúc đó thì tôi cũng sẽ gặp lại người ấy và tôi muốn nói với cô ấy rằng 2500 vạn năm sau tôi cũng chỉ yêu mình cô ấy.Chea gyung quay sang nhìn Shin,cô cảm thấy rõ sự đau khổ trong anh.
    -Tại sao anh lại nói điều này với tôi?.Shin không trả lời mà vẫn tiếp tục nói.

    -Trước đây,khi còn nhỏ tôi đã không được giống như các bạn cùng trang lứa khác,thay vì những lúc đi chơi thì lúc đó tôi phải học tứ thư,ngũ kinh,hcj những luật lệ trong cung.Là 1 thái tử thì lúc nào cũng phải tỏ ra là hơn người khác.Là hoàng thái tử thì không được đến những khu vui chơi đông người lúc nào cũng chỉ có công việc vì nếu chỉ đến 1 khu vui chơi bình dân nào đó thì họ sẽ nói thái tử quá rảnh rỗi và không lo đến việc triều chính.Là 1 hoàng thái tử thì từng câu từng chữ của mình sẽ đều bị người khác chú ý và nếu chỉ làm sai 1 việc nhỏ thôi thì ngay ngày hôm sau sẽ có mặt trên khắp các mặt báo và thổi phồng sự việc lên.Là 1 hoàng thái tử thì không được phép gọi mẹ vì điều đó sẽ bị coi là bất kính…Một khi đã là hoàng thái tử thì sẽ không có tự do,không có đời tư riêng.Nhiều lúc tôi muốn gạt bỏ tất cả để sang nước ngoài du học.Tôi đã dự định vài năm nữa sẽ từ bỏ vị trí thái tử.và sẽ theo đuổi ước mơ của mình.Nhưng bây giờ tôi chợt hiểu ra rằng ước mơ đó sẽ mãi chỉ là ước mơ mà thôi vì vị trí của tôi đó là trở thành vua 1 nước.

    -Anh sai rồi Shin ạ.Chea gyung liền lên tiếng ngắt lời Shin.Con người ta ai cũng muốn theo đuổi ước mơ của mình.Chỉ cần nó không quá viển vông và có quyết tâm thì mọi ước mơ sẽ trở thành hiện thực.Tuy tôi không biết ước mơ của anh là gì nhưng tôi tin rằng không phải sự sắp đặt trước của người khác là tương lai của anh mà tương lai của anh phụ thuộc vào chính sự lựa chọn của bản thân anh.Shin àh.Chea gyung nhìn Shin và khẽ mỉm cười.Cho dù ước mơ của anh có là gì thì anh cũng đừng bỏ cuộc nhé.Shin im lặng nhìn Chea gyung,trong đôi mắt anh loé lên tia sáng.Thấy Shin im lặng Chea gyung liền bối rối nói.

    -Shin àh.Tôi…Đột nhiên Shin ôm chầm lấy Chea gyung làm cô hơi bất ngờ.

    -Shin àh.Anh…

    -Cảm ơn em đã lắng nghe tôi nói những lời này.Shin gục lên vai cô,anh không sao ngăn được cho nước mắt mình ngừng rơi.Chea gyung khẽ vỗ vai anh và an ủi

    -Anh đừng bỏ cuộc.Hãy cố gắng thực hiện ước mơ của mình.Chea gyung khẽ thì thầm vào tai anh nhưng Shin không nói gì cả.Cho dù ước mơ của tôi có là gì đi chăng nữa nhưng nếu cả cuộc đời này mà tôi không có em thì tôi sẽ phải ân hận cả đời.Shin càng ôm chặt cô hơn.Chea gyung à…xin em đừng rời bỏ tôi…nếu em rời xa tôi thì mới làm cho tôi buồn đấy.Chea gyung không hiểu tại sao Shin lại ôm mình chặt như thế nhưng cô vẫn để anh ôm.Không hiểu sao khi ở bên Shin cô lại có cảm giác rất an toàn.


    ***

    Chiếc xe ô tô dừng lại ở trước ngõ nhà Chea gyung.Cô xuống xe và chào tạm biệt Shin.Chea gyung đi bộ vào nhà mình và bắt gặp Yul đang đứng đợi trước cửa nhà mình.Vừa nhìn thấy,Yul đã vội ôm chầm lấy cô:

    -Anh Yul?.

    -Em có biết là anh lo lắng cho em đến mức nào không?.Anh đã gọi điện hỏi em khắp nơi nhưng họ đều nói em không có ở đó.Anh đã đứng chờ em suốt mấy tiếng đồng hồ.Không gặp được em,anh cảm thấy rất là đau khổ…anh đã tưởng em sẽ bỏ trốn anh 1 lần nữa…

    -Yul à.Em xin lỗi vì đã để anh lo lắng.Nhưng em sẽ không bao giờ bỏ trốn anh đâu.Chea gyung nói với giọng trấn an Yul mặc dù trong long cô đang rất rối bời.Yul bỏ cô ra,anh khẽ mỉm cười trìu mến. và nhẹ nhàng nói với cô.

    -Nói với anh đi.Em vừa đi đâu về vậy?.Chea gyung cảm thấy hoảng sợ khi Yul hỏi cô câu hỏi đó.Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh vì cô sợ anh srx phát hiện ra mình đang nói dối.

    -Em…vừa đi gặp người quen.Người đó là họ hang xa nên anh không biết đâu.Yul nhìn cô và thở phào nhẹ nhõm.

    -Vậy à.Chea gyung gật đầu lấy lệ mấy cái rồi đi vào nhà.Vừa rồi khi nãy cô cảm thấy rất hồi hộp.Cô không hiểu sao mình lại giấu Yul chuyện vừa đi gặp Shin.Suốt cả buổi tối hôm đó cô ngồi lì trong phòng và kiểm điểm lại tình cảm của mình.Cô không thể làm điều gì có lỗi với Yul được vì dù sao anh cũng là bạn trai cô.Chea gyung đang cố gắng xua đi cái cảm xúc ban nãy khi ở cùng Shin.Cô nghĩ từ bây giờ,cô nên giữ khoảng cách với Shin.
    thay đổi nội dung bởi: choy, 24-06-2007 lúc 12:50 PM

  3. #3
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    Moonland
    Bài gởi
    749

    Mặc Định

    ***
    Shin không đến cửa hàng. Điều đó làm cho Chea gyung cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.Khi cửa hàng đóng cửa,cô thấy Yul đến.Anh rủ cô đi chơi và Chea gyung đã dồng ý.Cô nghĩ đây là cách tốt nhất để quên Shin. Đúng lúc ấy,Shin cũng đi vào.Anh nhìn Chea gyung rồi lại quay sang nhìn Yul.Yul không nói gì cả,giả vờ lờ Shin đi ,anh khẽ kéo nhẹ tay Chea gyung.

    -Chea gyung,chúng ta đi thôi!.Yul định kéo tay Chea gyung đi thì Shin nắm lấy tay kia của Chea gyung.

    -Tôi nghĩ đi hay ở là do cô ấy tự quyết định.Chea gyung quay ra nhìn 2 người.Không khí lúc này rất căng thẳng.Chea gyung giật nhẹ tay Shin ra.

    -Tôi nghĩ anh mới là người không đủ tư cách để làm điều đó.Yul là bạn trai của tôi và chúng tôi đi đâu với nhau thì cũng không lien quan đến anh đâu.Chea gyung cúi gằm mặt xuống,cô không dám nhìn vào mắt Shin.

    -Yul,chúng ta đi thôi!.Cô vội giục Yul.Thấy thế Shin vội nắm tay cô lại.

    -Có thật em muốn như thế không?.Shin bắt đầu lạc giọng.Chea gyung quay ra nhìn Shin và nói 1 cách quả quyết

    -Phải.Tôi muốn anh hãy tránh xa tôi ra.Chea gyung nói mà không hiểu sao cô cảm thấy rất đau khổ.Yul kéo tay cô ra khỏi cửa hàng và lái xe đi.

    -Yul à,em muốn về nhà.Hôm nay em hơi mệt.Chea gyung nói với Yul mà chả nhìn mặt anh.Quả thật bây giờ trong long cô cảm thấy rất rối bời.

    ***
    Chea gyung nghĩ rằng mình có thể quên được Shin. Đã 2 hôm nay cô đều không nhìn thấy anh đến cửa hàng,Lần nào cô cũng cố tình quên đi cái chỗ ngồi để trống ở cửa hàng nhưng lần nào cô cũng không thể làm được.Quên 1 người quả thật khó hơn cô tưởng.Nhất đó lại là Shin…Cô nghĩ mình không thể tiếp tục lừa dối Yul như vậy nữa.Cô cần có thời gian để suy nghĩ lại tình cảm thật của mình,Yul đưa cô về nhà nhưng cô lại bảo anh dừng ở trước ngõ.

    -Có chuyện gì vậy?.Sao em lại muốn dừng ở đây?.Yul quay sang nhìn cô với vẻ rất ngạc nhiên.Chea gyung không nhìn anh,cô nói nhanh.

    -Yul à,thực sự thì em đã nghĩ tới nó rất nhiều và hôm nay em quyết định phải nói với anh. Đó là…Chea gyung quay sang nhìn Yul.Em cần có them thời gian suy nghĩ xem mình có thể chấp nhận tình cảm của anh được không.Bây giờ em cảm thấy rất mệt mỏi…Yul không nói gì anh quay đi hướng khác. Được 1 lúc ,anh mới lên tiếng.

    -Anh hiểu.Anh sẽ cho em thời gian suy nghĩ.Nhưng đừng quá lâu đấy.Anh quay qua nhìn Chea gyung nhưng cô không dám nhìn anh mà chỉ khẽ gật đầu.Yul có cảm giác cái gật đầu vừa rồi của Chea gyung có vẻ không thật lòng.Yul lái xe đi được 1 đoạn rồi anh đột ngột dừng xe lại.Anh nghĩ bây giờ là thời điểm để thổ lộ cho Chea gyung biết tình cảm thật của anh.Yul vội vã quay xe lại.

    ***
    Chea gyung đi bộ về nhà thì cô thấy Shin đã đứng đợi cô ở trước cửa.Cô đi chậm lại về phía anh .

    -Anh đến đây làm gì thế?.Không phải tôi đã nói với anh rồi sao?.TRÁNH xa tôi ra!.Chea gyung cố gắng nói với giọng cứng rắn nhất có thể.Cô định đi tránh qua 1 bên nhưng Shin giữ tay cô lại.

    -Tại sao em lại không muốn gặp anh?.Chẳng lẽ nhìn thấy anh em khó chịu đến thế sao?.Chea gyung cố gắng gơc tay Shin ra.Shin buông cô ra cô nhìn thẳng vào mặt anh.

    -Phải.Mỗi khi nhìn thấy anh tôi cảm thấy rất khó chịu.Vì thế làm ơn hãy tránh xa tôi ra!.Chea gyung cố gắng nói giọng thật bình tĩnh.Sau đó định quay đi thì Shin nói tiếp.

    -Tại sao em lại cảm thấy khó chịu khi thấy anh?.Anh cảm thấy rất tò mò và hiếu kỳ về điều đó.Chea gyung không nhịn nổi được nữa,cô quay lại và gào lên với anh.

    -Vì mỗi lần nhìn thấy anh tôi cảm thấy rất mệt mỏi, đã được chưa?.
    -Còn anh mỗi khi nhìn thấy em anh cảm thấy rất đau khổ.Chea gyung im lặng nhìn Shin.Cô không hiểu tại sao anh lại nói thế.Cô cố tình bật cười..

    -Anh thật nực cười. Đau khổ mà vẫn muốn nhìn thấy tôi sao?.Cô nói và quay đi.

    -Chính vì đau khổ mà tôi càng muốn được nhìn thấy em, được gặp em hằng ngày để được nhìn thấy nụ cười của em.Nhìn thấy nụ cười của em tôi lại càng them đau khổ.Chính em đã biến tôi thành ra thế này em có biết không?.Chea gyung đứng sững lại rồi cô quay lại nhìn Shin.

    -Tôi…Đột nhiên Shin kéo cô lại gần và đặt lên môi cô một nụ hôn,nó nhanh đến nỗi cô chẳng kịp nhận ra điều gì nữa.
    http://static.flickr.com/78/21177719...413a89.jpg?v=0
    Yul cảm thấy bị sốc trước điều đó.Nước mắt anh lăn dài trên má.Yul vội vã quành xe lại và đi thẳng…

    Chea gyung ẩn Shin ra và vội vã chạy ù vào nhà.Cô đứng dựa lưng vào cửa,gưong mặt cô ửng hồng lên.Bây giờ tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì hồi hộp.Cô không biết tại sao khi nãy Shin hôn cô cô lại không hề chống cự.Chea gyung chạy 1 mạch vào trong phòng và đặt tay lên môi mình.Rồi cô lấy 2 tay tự đánh vào đầu mình.
    -Mình đang điên thật rồi.

    ***
    Tôi đến cửa hàng với gương mặt phờ phạc.Cả đêm qua tôi bị mất ngủ.Vẫn là cái giấc mơ kì lạ ấy và “người trong mộng” của tôi lại ra đi đúng lúc không cần thiết.Thú thực là cả đêm qua tôi vẫn còn bị ảm ảnh về chuyện ấy.Sao anh ta lại có thể làm thế với tôi nhỉ?.Và tại sao lại là tôi?. Đúng rồi,có lẽ do tôi giống người vợ đã mất của anh ta quá chăng.Dù thế nào thì tôi cũng không được nghĩ vớ vẩn,tôi còn có Yul mà…Nhưng rõ rang là anh ta đã…Tôi không sao quên được cái hình ảnh quái quỷ ấy.Cả ngày hôm nay không thấy bong dáng tăm hơi của anh ta đâu.Anh ta có thể đi đâu được nhi?.Không biết từ lúc nào cái hình ảnh của anh ta cứ hiện hữu trong đầu tôi.May mà hôm nay ít khách nên được nghỉ sớm.Tôi bắt chuyến xe buýt đi về nhà.Cả ngày hôm nay tôi chả làm được gì cả. Đi đến đâu tôi cũng nghĩ về anh ta.Có lẽ bây giờ tôi nên về nhà đánh 1 giấc.Cái quái gì thế nhỉ. Ôi trời đất quỷ thần ơi là anh ta.Anh ta đang đứng trước cửa nhà tôi.Tôi phải làm sao đây?.

    ***

    Chea gyung đứng ngó trân trân Shin 1 lúc rồi mới lên tiếng.

    -.Này, đứng có đứng chắn trước cửa nhà người khác như thế.Anh có biết làm như thế là phạm pháp không?.Chea gyung cố gắng ẩn Shin ra.

    -Tôi chỉ nói đúng 1 câu thôi rồi tôi sẽ đi.Shin đáp 1 cách nhẫn nại.

    -Tránh ra!.Tôi không muốn nghe!.Nếu không tránh tôi sẽ hét lên đấy.Chea gyung nói hất hàm.Shin bật cười nhìn cô nói lại với vẻ châm biếm.

    -Được thôi,nếu thích thì cô cứ hét đi.Chea gyung rất ngạc nhiên cô vẫn cứng lưỡi.

    -Anh tưởng tôi không dám hét sao?.

    -Không phải tôi tưởng cô không dám hét mà tôi biết chắc rằng cô không dám hét.Shin bật cười lớn và nói với giọng mỉa mai.Trông cô thế này thì ai dám làm gì cô chứ.

    -Anh…Chea gyung lườm nguýt Shin 1 cái.Cô hít vào thở ra liên tục.

    -Từ nãy đến giờ nói chuyện với anh chỉ tổ tốn nước bọt thôi.Nào,có gì thì nói luôn ở đây đi.Tôi không…

    -Tôi sắp đi du học ở Anh rồi.Shin ngắt lời làm Chea gyung im bặt.Cô không nói được lời nào.

    -Thế…anh…

    -Tôi đã mua vé rồi.Có lẽ mai tôi sẽ đi.Shin nhìn đi hướng khác.Cô nói đúng,tôi phải theo đuổi ước mơ của mình đến cùng,không vì bất cứ thứ gì bên ngoài tác động làm thay đổi nó.Chea gyung vẫn không nói được thành câu,cô quá bất ngờ.

    -Tôi có nói thế nhưng…đâu nhất thiết là bây giờ?.
    -Không đâu.Tôi nghĩ nếu càng trì hoãn thì sẽ càng khó thực hiện được.Bây giờ là thời điểm tốt nhất để tôi làm việc đó.Nói đến đây,Shin bỏ ra ngoài xe ô tô.

    -Tốt thôi!.Anh đi rồi sẽ không có ai làm phiền tôi nữa!.Chea gyung cố gắng nói to để Shin nghe thấy.Cô nở nụ cười giả tạo khá nhạt.Shin đứng sững lại.
    -Àh.Quên mất.Shin quay đầu lại nhìn Chea gyung và nở nụ cười.Về chuyện hôm qua cô cứ coi như đó là món quà cuối cùng tôi tặng cho cô.Anh quay lưng đi tiếp.

    -Anh…Chea gyung lấy tay chỉ trỏ mà không thốt nên lời.Cái gì?.Món quà cuối cùng ư?.Mình mà them món quà ấy à?.Chea gyung cố gắng lấy lại bình tĩnh.Cô đứng ngó cho chiếc xe đi hẳn rồi mới vào nhà không quên lẩm bẩm mấy câu.

    -Lee Shin,anh hãy đợi đấy.Qua bên đó tôi sẽ cho anh biết tay.

    ***
    Chea gyung đến cửa hàng với tâm trạng vô cùng thoải mái.Cô cố tỏ ra như vậy vì cô biết ngày hôm nay là Shin sẽ đi.Vừa vào cửa hàng thì cô đã thấy Shin đã đợi cô sẵn ở đó.

    -Cô đây rồi.Shin quay ra nhìn cô.Chea gyung hơi ngạc nhiên., đúng hơn là rạng rỡ.

    -Tôi tưởng hôm nay anh đi cơ mà.Sao lại…

    -Cô đừng lo.Sẽ không có chuyện gì khiến tôi bỏ chuyến bay đâu.Chỉ là…tôi qua đây để từ biệt cô thôi.Chea gyung bật cười mỉa mai.

    -Từ biệt tôi ư?.Không cần phải làm thế đâu.Tốt nhất anh nên chuẩn bị để kịp cho chuyến bay của anh đi là vừa.Chea gyung giả bộ không quan tâm tiến vào quầy.Bây giờ tôi nhiều việc lắm,không có thời gian để nói chuyện với anh đâu.

    -Tốt thôi.Tôi cũng đâu có ý định nói chuyện với cô.Tôi chỉ định qua đây để nói cho cô biết 6.00 chiều là tôi sẽ lên máy bay.Chea gyung ngẩng đầu lên nhìn anh và nở 1 nụ cười.

    -Vậy chúc anh lên đường thượng lộ bình an.Cô giả bộ cầm cái bút và ghi chép cho giống với người bận rộn.Shin hơi bất ngờ trước câu nói của Chea gyung.

    -Cô chỉ định nói thế thôi à?.Shin bật cười.Shin Chea gyung à,cái đầu của cô làm tôi bất ngờ quá đấy.Thôi , không làm phiền cô nữa.Tôi phải về chuẩn bị đây.Shin nói và đi ra phía cửa. Đợi cho anh đi khỏi,Chea gyung vứt mạnh cây bút đi.
    Suốt cả buổi sáng ,cô chả làm được việc gì nên hồn.Cô cứ hết gắt gỏng với người này rồi lại với người khác.

    -Này ,Chea gyung.Hôm nay cô làm sao vậy?.Cô bệnh à?. Ông chủ ngạc nhiên hỏi cô với vẻ quan tâm.Chea gyung giật bắn mình , cô ngẩng đầu lên nhìn.

    -Dạ không ,tôi không sao.

    -Trông cô cứ như người mất hồn ý. Ông chủ nói bang quơ rồi bỏ đi.Chea gyung ngồi thừ người một góc.Cả ngày cô cứ ngó mãi vào đồng hồ đôi lúc lại lẩm bẩm “còn 3 tiếng nữa”Cô chẳng buồn làm gì cả.Thoắt cái mà đã 5 giờ chiều,cửa hàng đóng cửa sớm vì hôm nay ông chủ có việc đột xuất.Yul đưa cô về nhà.Chea gyung ngồi trong xe mà ruột gan như lửa đốt.Cô cứ ngó vào đồng hồ lien tục.Thấy vậy Yul hỏi cô:
    -Em có hẹn với ai sao?.Nghe Yul hỏi cô giật mình ngẩng lên.

    -À không.Chả là…hôm nay thái tử Shin đi du học ở Anh.Còn gần tiếng nữa là anh ta lên máy bay.Em đã tưng động viên anh ta phải biết theo đuổi ước mơ của mình.Không ngờ anh ta lại làm thật.Nhưng em nghĩ dù sao anh ta cũng là thái tử,nếu anh ta bỏ đi như vậy e rằng mọi người sẽ cho rằng anh ta trốn tránh trách nhiệm. Đáng lẽ phải chờ them vài năm nữa…

    -Nếu đã vậy sao em còn nói với anh ta như thế?.Yul đột ngột lên tiếng.

    -Anh Yul…

    -Bây giờ em hãy đến nói với anh ta đi.Yul dừng xe lại.Mau đi đi ,vẫn còn kịp đấy.

    -Nhưng…

    -Chea gyung à…thực ra anh không phải bạn trai em.Anh đã lừa dối em.Yul cúi gằm mặt xuống.Hãy đến với Shin đi.Bây giờ thì em không có lý do gì để ở bên anh nữa.Chea gyung nhìn Yul với vẻ có lỗi.

    -Em…

    -ĐI ĐI!.Yul quát lên.Chea gyung vội vã mở cửa xe và bắt taxi.Yul gục mặt xuống tay lái,anh bật khóc…

    ***
    Chea gyung ngó vào đồng hồ liên tục.Còn nửa tiếng nữa là Shin lên máy bay.Cô rối rít giục bác tài xế.
    -Bác ơi!.Làm ơn chạy xe nhanh nhanh cho cháu!.Cháu có việc gấp.
    Chiếc xe dừng lại trước sân bay,Chea gyung cuống cuồng chạy thật nhanh vào bên trong.Cô nhìn quanh cố gắng tìm Shin.Chả lẽ đã lên máy bay rồi ư?.Cô nhìn lên đòng hồ. Đã 6 giờ rồi.Quá muộn…Chea gyung đứng bất động giữa sân bay dần dần thưa thớt.
    Cô lững thững đi bộ vào ngõ nhà mình.Yul đã đứng đợi cô ở đó.

    -Thế nào?.Em có tìm được Shin không?.Chea gyung không nói gì cả,cô khẽ lắc đầu.Cô đờ đẫn đi qua Yul.Yul nhìn theo cô.Rồi đột nhiên cô đứng sững lại.

    -Sao anh ta lại có thể làm thế nhi?.Tại sao anh ta lại nghe lời em nói nhỉ?.Anh ta đúng là đồ ngốc,siêu ngốc!.Chea gyung bật khóc rất to.Yul tiền lại gần và quay người cô lại.

    -Anh xin lỗi.Xin lỗi vì đã không nói với em sớm hơn.Nhưng Chea gyung lại càng khóc to hơn.

    -Em không muốn thế đâu!.Thực ra em không muốn anh ấy đi đâu!.Em đã nói dối anh ấy rằng em không muốn nhìn thấy anh ấy.Cô oà khóc nức nở.Em đã để mất anh ấy rồi!.Em đúng là đồ ngốc,là con ngốc nhất trên đời!.Yul ôm chầm lấy cô,anh vỗ vai cô an ủi và chỉ nói được mỗi câu xin lỗi. Đột nhiên Chea gyung ẩn nhẹ anh ra.Cô lắc đầu.Em đã mất anh ấy thật rồi…Yul nhìn ánh mắt đau khổ của cô mà long anh cũng đau theo…

    -Chea gyung à. Yul nhìn cô.Nếu 10 năm,20 năm…có thể suốt cả cuộc đời mà Shin vẫn không quay trở lại thì liệu em có đợi anh ta không?,Cho dù Shin có quay trở lại thì anh ta vẫn là hoàng thái tủ thì liệu em có đủ dũng cảm để trở thành thái tử phi không?.Chea gyung nấc nghẹn ngào,cô không nhìn Yul.

    -Em không biết tại sao mình lại có cảm giác này nhưng nếu 10 năm,20 năm,30 năm…kể cả có phải chờ đợi suốt cả cuộc đời này em cũng vẫn chờ đợi anh ấy.Có thể số phận đã cho anh ấy là hoàng thái tử nhưng số phận không thể bắt em không được yêu anh ấy.Nói đến đây Chea gyung lấy tay lau nước mắt.Bây giờ tim em đang rất đau…Cô lững thững đi về nhà.Yul nhìn theo cô, đôi mắt anh cũng bắt đầu ướt..
    -Em không biết là tim anh cũng đang rất đau vì em sao?.Anh quay vào xe và lái xe đi rất nhanh.Anh nhìn bong cô qua kính chiếu hậu.Nước mắt lan dài trên má anh.Từ bây giờ cô gái có tên là Shin Chea gyung sẽ vĩnh viễn đi ra khỏi cuộc đời của anh.Từ bây giờ sẽ không bao vì cô ấy mà đau long,vì cô ấy mà tổn thương nữa.Từ bây giờ sẽ không bao giờ nhớ thương cô ấy nữa…Shin Chea gyung từ bây giờ sẽ không có ý nghĩa gì đối với Lee Yul cả…Chẳng là gì cả…

    ***
    Chea gyung buồn bã đi về nhà.Lúc này cô chẳng muốn nghĩ đến điều gì nữa.Cô lấy chum chìa khoá ra mà cắm mãi không vào ổ.

    -Ai đã làm cho Shin Chea gyung phải rơi nước mắt vậy?.Chà,kẻ nào mà lại có gan lớn như thế nhỉ.Chea gyung giật mình quay ra .

    -Anh…Sao anh còn chưa đi?.Chea gyung nói với giọng nấc cục.Shin bật cười và nói với giọng mỉa mai.

    -Sao thế?.Tôi tưởng mình đi thì cô sẽ vui lắm mà?.Nếu biết thế này thì tôi đã chẳng nói cho cô biết rồi.

    -Anh,anh…dám true tôi sao?.Sao anh có thể đối xử với tôi như thế?Anh…anh đúng là đồ khốn nạn…Chea gyung bắt đầu nấc nghẹn.

    -Tôi đâu có bắt cô phải tin tôi ,cũng đâu có bắt cô phải khóc vì tôi.Shin bật cười.Thật ra tôi cũng định đi nhưng chợt nhớ là mình để quên 1 thứ…

    -Anh thật quá đáng, đi mà chả nói với người ta 1 câu,bây giờ thì đùng đùng xuất hiện nói là quên 1 thứ nên không đi nữa.Sao anh có thể tàn nhẫn như thế.Chả lẽ…ở đây không có gì để anh phải luyến tiếc sao?.Chea gyung không ngừng trách móc Shin.Shin tiến lại gần cô,Chea gyung giật lùi ra sau.

    -Anh tránh xa tôi ra!. Đừng lại gần tôi.Anh là đồ đáng ghét,là đồ vô lương tâm…Shin vẫn tiến lên phía trước,anh nhẹ nhàng giữ 2 cổ tay cô.Chea gyung cố gắng đánh mạnh vào người anh..
    -Bỏ tôi ra!.Bỏ ra!.

    -Em nói anh thế đã đủ chưa?. Đột nhiên Shin lên tiếng làm Chea gyung im bặt.Cô ngừng đánh anh.Shin bỏ tay cô ra.Chea gyung khẽ cúi đầu xuống.

    -Anh xin lỗi.Nếu biết em thế này thì anh đã không…

    -Thôi đủ rồi!.Tôi không muốn nghe câu xin lỗi từ cái miệng của 1 tên khốn như anh đâu!.Chea gyung giận giữ ngắt lời Shin và định đi vào trong nhà thì Shin kéo tay cô lại và ôm cô vào lòng.

    -Anh đã nói xin lỗi em rồi mà.Chả lẽ em không thể tha thứ cho anh được sao?.

    -Shin Chea gyung là người thế nào đây?.Cô ta là người rất nhỏ nhen mà, đâu thể dễ dàng tha thứ cho người khác được.Chea gyung vẫn chưa nguôi giận.Shin ẩn nhẹ cô ra.

    -Em nói thế tức là sao?.Anh mà cũng được coi là người khác sao?

    -Tất nhiên rồi.Tôi vốn là 1 người rất nhỏ nhen.Nhất là 1 kẻ vô lương tâm như thái tử Lee Shin tôi lại càng không thể tha thứ.Shin bật cười.

    -Này!.Anh không nghĩ em lại xấu tính như thế.Chea gyung quắc mắt lên nhìn.

    -Ai xấu tính hơn ai chứ?.Chính anh bày ra trò này trước mà.Lại còn bày đặt tha thứ.

    -Em…
    Hai người cứ đứng đó tranh cãi suốt cả buổi tối.Tuy nhiên mối hiềm khích giữa họ đã được xoá bỏ.

    ***

    ***

    Thái hậu nhấm nháp trà sen trắng.Bất chợt bà liền ngẩng đầu lên.

    -Hye Myung àh,dạo này vợ chồng thái tử thế nào?.Thái hậu quay sang nhìn cô làm cô giật mình,

    -Dạ dạo này con cũng chưa gặp họ.Thái hậu thở dài,bà ngẩng lên nhìn trời.

    -Nhớ ngày này mấy năm trước,mọi người còn quay quần bên nhau.Bây giờ thì chẳng còn ai cả.Hoàng thượng và hoàng hậu thì đã đi cả rồi,ngay cả thái tử cũng đối xử với ta như thế sao?.Trong mắt bọn nó không còn có bà lão này nữa rồi.Hye myung vội lên tiếng thanh minh.

    -Không phải như thế đâu thưa thái hậu,dạo này thái tử bận thật mà. Đền cháu bây giờ mới có dịp đến thăm người.Thái hậu à,hay là người cho tổ chức 1 buổi yến tiệc tập trung tất cả các thành viên trong hoàng tộc.Người thấy sao?.Gương mặt thái hậu trở nên rạng rỡ hẳn lên.Bà khẽ gật gù.

    -Hay lắm.Cháu thấy tối thứ 7 này có được không?.

    -Vâng.Vậy cứ thế đi.Cháu sẽ sai người đi báo với mọi người.Thái hậu bật cười.

    -Như vậy là ta đã thoả mãn lắm rồi. Đúng là chỉ có cháu mới hiểu ta.Cô nhìn thái hậu với vẻ e ngại,cô ấp úng.

    -Thưa thái hậu,cháu có chuyện này muốn nói với người.Thực ra…Thái hậu ngạc nhiên nhìn cô.

    ***
    Chea gyung đã làm ở cửa hàng gần 2 tháng.Bây giờ cô không còn lung túng như lúc mới làm nữa.Cô làm rất thành thạo, đâu ra đấy khiến ông chủ tuy khó tính thế nhưng cũng phải khen cô.Shin thỉnh thoảng cũng ghé qua chỗ cô.Tuy nhiên Chea gyung vẫn chưa thật sự bày tỏ tình cảm của mình với Shin. Đôi khi cô rất muốn để anh ra nước ngoài để thực hiện mơ ước bấy lâu nay của anh nhưng nhiều lúc cô lại không muốn anh đi,muốn anh ở lại làm hoàng thái tử để cô có thể được ở bên anh.Khi Shin đề nghị muốn cùng cô ra nước ngoài cô dã rất muốn đi cùng anh nhưng cô không thể đi được vì cô còn gia đình.Hơn nữa ,cô không thể hiểu được lý do tại sao bố mẹ cô lại ghét Shin đến thế.Chẳng lẽ truớc đây , đúng thật là cô đã từng là thái tử phi sao?.Cô không muốn tin điều đó là sự thật nhưng cô tinh rằng Shin không lừa dối mình.Từ nãy giờ Chea gyung cứ nhìn ra phía cửa. Đã 2 hôm nay Shin không đến cửa hàng.Không hiểu đã có chuyện gì mà anh cũng không lien lạc với cô.Chea gyung đi ra ngoài cửa, định bụng sẽ đứng chờ anh.

    -Không có an hem không thể chịu đựng nổi phải không?.Nghe thấy tiếng Shin Chea gyung giật mình ngoảnh ra.Anh đang đứng tựa lưng vào cửa..

    -Sao nào?.Không gặp được anh thấy nhớ anh quá chứ gì?.Shin tiếp tục true Chea gyung.Lúc này gương mặt cô đã đỏ lựng lên.

    -Ai them đợi anh chứ!.Chea gyung giận dữ định bỏ vào trong. Đi biệt tích suốt mấy ngày cơ mà.Shin vội kéo tay cô lại.

    -Khoan đã.Anh có việc muốn nói với em.Chea gyung ngạc nhiên quay ra.

    -Tối thứ nay thái hậu muốn mời em đến hoàng cung ăn tối.Nếu muốn có thể đưa ba mẹ và em trai em đi cùng.Chea gyung đứng sững lại,cô quá bất ngờ trước lời mời của Shin.

    -Thái…thái hậu á?.Chea gyung lặp lại 1 lần nữa.Shin khẽ gật đầu.

    -Phải.Vì vậy hôm đó em hãy ăn mặc cho tử tế vào.Trông em kìa,chả khác gì 1 con ngốc.Shin lấy tay gí vào đầu cô.Chea gyung gạt tay anh ra,cô quắc mắt lên nhìn.

    -Tại sao em lại phải đi chứ?.Em đâu có lý do gì để đi nào, đúng không?.Shin thở dài và quay ra nhìn cô.

    -Nhưng thái hậu muốn gặp em.Với lại,anh cũng không quyết định chuyện này.Thế thôi nhé.Shin quay mặt đi hướng khác.Tối thứ nay tám giờ anh sẽ qua đón em trước cổng nhà em.Shin bỏ r axe ô tô.Thấy thế Chea gyung liền hét to.

    -Này!Này!.Anh còn chưa nghe em nói câu trả lời cơ mà!.Này!.Shin vẫn lái xe đi thẳng,Chea gyung hậm hực nhìn theo xe anh và bỏ vào trong.

    -Đúng là tên đáng ghét lắm mà.

    Tuy nói thế nhưng đến tối trong bữa ăn cô vẫn bảo với bố mẹ về lời mời của thái hậu.Bố cô không nói gì nhưng mẹ cô thì nói thẳng.

    -Ba mẹ không muốn đi đâu.Với lại,người thái hậu mời là con.Chea gyung ngạc nhiên nhìn mẹ.

    -Sao lại thế?.Thái hậu cũng nói là có thể mời bố mẹ và Chea Jun đi cùng mà.

    -Thật sao hả Heo?.Như vậy thì chắc là em sẽ phải đi kiếm bộ nào đó thật oách cho giống em của thái…Á…á…

    -Shin Chea Jun!.Mẹ Chea gyung liền kéo tai cậu con trai mình. Ăn nói cho cẩn thận.Con sẽ không đi đâu cả.Tối nay con sẽ ở nhà.Chea Jun gân cổ lên cãi lại.

    -Nhưng con đâu có nói gì sai?.Vả lại,người được mời đi là chị Chea gyung cơ mà,ba mẹ đâu có quyêng quyết định…Á.. á…Mẹ Chea gyung véo them 1 cái nữa thật mạnh.

    -Có im ngay đi không?.Vào phòng ngay nếu không mẹ sẽ cho con 1 trận,Chea Jun đành hậm hực đi vào phòng.Chea gyung quay ra nhìn bố mẹ có vẻ thất vọng.

    -Như vậy là bố mẹ sẽ không đi thật à?.Mẹ Chea gyung không nói gì cả bà vẫn tiếp tục ăn nhưng bố Chea gyung thì khẽ gật đầu.

    Chea gyung không biết nên mặc gì cả.Cô thử hết bộ này đến bộ khác mà vẫn chưa chọn ra bộ đồ ưng ý.Cuối cùng,sau gần tiếng đồng hồ “vật lộn”,cô mới tìm ra bộ đồ tàm tạm.Chea gyung ngó lên đồng hồ. Đã gần 8 giờ rồi mà cô vẫn chưa chuẩn bị đầu tóc.Chea gyung cuống cuồng bới tung ngăn kéo lên buộc vội tóc lại,trang điểm qua loa rồi đi thay quần áo .Cô vừa xong đúng lúc tiếng chuông cửa reng lên,cô hộc tốc lao ra cửa.

    -Em làm gì mà thở hổn hển vậy?.Shin ngạc nhiên nhìn cô.Chea gyung không trả lời vội vàng giục anh.
    -Mau đi đi kẻo muộn.Anh còn đứng đó làm gì thế?.Nhanh lên!.Shin lái xe đưa cô đến hoàng cung.Trên dường đi,Chea gyung khá là hồi hộp.Cô cứ thở ra hít vào liên tục.Thấy thế,Shin quay ra hỏi cô.

    -Em bệnh à?.Chea gyung quay ra lườm Shin rồi tiếp tục thở.

    -Anh đang hỏi em đang làm sao đấy?. Shin quát cao giọng.

    -Im đi.Phiền phức quá.Chea gyung vừa nói vừa thở.Em đang tập trung.Shin nhìn Chea gyung và bật cười.

    -Tập trung?. Đầu óc em đúng là có vấn đề thật rồi.Nghe thấy thế,Chea gyung liền quay sang nhìn anh.

    -Anh nói gì cơ?. Đầu óc em có vấn đề ư?.Này, ít ra thì vẫn còn tốt hơn kẻ tự cho mình là hơn người khác như anh.

    -Em…Shin nhìn cô và quay ra thở dài.Thấy thế Chea gyung lại quay sang hỏi anh.

    -Này!.Có phải đầu óc anh lại có vấn đề không?.Sao anh lại bắt chước em?.

    -Im đi.Phiền phức quá.Anh đang tập trung.

    ***
    Trong cung,bàn tiệc đã được sắp sẵn.Thái hậu ngồi ở vị trí đầu bàn,vị trí quan trọng nhất.Kế đến là chỗ của nữ hoàng Hye myung và bố mẹ của cô.Thái hậu nhìn quanh.Có đến 4 chỗ trống.

    -Sao thiếu nhiều thế này?.

    -Dạ,thái tử đang trên đường đến.Còn Yul thì con không lien lạc được.Thái hậu ngạc nhiên quay ra nhìn Hye myung.

    -Sao không lien lạc được?.Hye myung tỏ ra hơi bối rối.Cô biết thái hậu rất thương Yul.

    -Dạ,hình như họ đã chuyển chỗ ở…

    -Tại sao bọn họ chuyển chỗ ở lại không nói cho ta biết?. Ôi trời ơi…Thái hậu để tay lên trán.

    -Thái hậu!.Hye myung kêu lên

    -Mẫu hậu!.Hoàng thượng cũng vội vàng lên tiếng.Người không sao chứ?.Có cần đi nghỉ không?.Thái hậu vội khua tay.

    -Không ,ta không sao.Vợ chồng thái tử sắp tới đây rồi. Ít nhất ta cũng phải găp chúng nó chứ.

    -Nhưng sức khoẻ của người mới là quan trọng…Thưa thái hậu…Đúng lúc ấy quan tổng quản đi vào ngắt lờ hoàng thượng.Thái tử đã đến rồi ạ.

    -Bảo chúng nó vào đi.Thái hậu mừng rỡ nói.Shin bước vào và cúi đầu chào mọi người,Chea gyung cũng rụt rè chạy theo sau.Vừa nhìn thấy cô thái hậu đã vội vàng nói.

    -Vào đây ,Chea gyung!.Lâu lắm rồi ta không gặp cháu!.

    -Thái hậu!.Hye myung lên tiếng nhắc nhở.Thấy vậy người liền chỉnh lại giọng.

    -Uhm…hai đứa ngồi xuống đi.Shin và Chea gyung liền ngồi vào chỗ.Mọi người bắt đầu ăn.Thái hậu mỉm cười và trìu mến nói.

    -Lâu lắm rồi mọi người mới tề tựu đông đủ.Hôm nay ta cảm thấy rất vui.Chỉ tiếc là không có mẹ con Yul ở đây.Nói đến đây thái hậu liền thở dài.Chea gyung ngạc nhiên thốt lên ngắt lời thái hậu.

    -Sao?.Yul cũng được mời ư?.Mọi người im lặng quay ra nhìn Chea gyung nhìn quanh và cúi thấp đầu xuống cắm cúi ăn tiếp.Thái hậu lại tiếp tục nói.

    -Bởi vậy hôm nay ta cũng không được vui lắm.Nhưng dù sao được thế này là ta cũng mãn nguyện lắm rồi.Thái hậu mỉm cười.Chea gyung ngước nhìn thái hậu và cũng mỉm cười mặc dù cô chả hiểu gì.

    ***
    Chea gyung chạy đi chạy lại khắp nơi.Hoàng cung rộng lớn hơn cô tưởng tượng nhiều.Cô ngó quanh khắp các phòng đến nỗi suýt nữa thì đi lạc.Chea gyung ngẩng lên nhìn đồng hồ. Đã gần 10 giờ tối,cũng đã khá muộn.Chea gyung tnhìn quanh tìm Shin nhưng không thấy anh đâu cả.Cô tiến lại hỏi quan nội cung.

    -Chú gì ơi.Chú có biết thái tử đi đâu rồi không?.

    -Dạ bẩm,thái tử đang ở trong phòng ngủ ở điện Đông Cung.

    -Điện Đông Cung?.Chea gyung lặp lại.

    Quan nội cung dẫn cô tới điện Đông Cung.Chea gyung ngó đầu vào.Cô thấy có 2 phòng khác nhau.Quan nội cung chỉ cho cô cái phòng bên trái.

    -Thế cái phòng kia của ai?.Quan nội cung không nói gì, ông chỉ cúi đầu quay đi hướng khác.Thấy thế,Chea gyung liền gật đầu.

    -Tôi biết rồi, ông không dám nói phải không?.
    -Dạ.Quan nội cung khẽ gật đầu.Nếu không có gì nữa thì thần xin lui. Đợi cho quan nội cung đi khỏi Chea gyung mới đi vào phòng của Shin.Căn phòng cũng khá rộng rãi và tiện nghi.Nó to gấp 3,4lần phòng hiện giờ của cô.Shin không có ở trong phòng.Chea gyung ngồi xuống giường và chống tay nhún nhún cái đệm.

    -Thích thật.Bỗng Chea gyung để ý thấy bên trong có 1 căn phòng mở toang.Tò mò,cô lại gần. Đó là phòng ảnh.Bên trong khá tối.Cô để ý bên trong treo rất nhiều ảnh.Chea gyung lấy 1 tấm ảnh xuống.Cô vô cùng sửng sốt khi nhận ra người trong ảnh là mình.Cô lấy thêm mấy tấm ảnh nữa.Tất cả đều là hình của cô.

    -Không…không thể nào.Chea gyung lắc đầu liên tục.

    -Chea gyung,em đang tìm anh à?.Nghe thấy tiếng Shin,Chea gyung hoảng hốt chạy ra khỏi phòng ảnh làm như đang tìm anh.

    -Đúng.Mặt cô trông rất hoảng sợ.

    -Em không sao chứ?.Trông mặt em lạ lắm.Chea gyung vội vàng lắc đầu.

    -Không.Em không sao.Shinà,em muốn về nhà.Shi nhìn vào đồng hồ đeo tay của mình.

    -Phải rồi. Đã hơn 10 giờ rồi. Được,vậy em ra xe đi.Chea gyung khẽ gật đầu và đi ra khỏi phòng,Shin cũng đi theo đằng sau cô.


    Suốt cả quãng đường Chea gyung chẳng nói năng gì cả.Trông mặt cô rõ rang là rất lo lắng điều gì đó.Shin dừng xe trước cửa nhà Chea gyung.

    -Chea gyung à, đến nơi rồi.Chea gyung?.Cô giật mình quay ra nhìn Shin.

    -À.Vâng.Tạm biệt anh.Chea gyung liền mở cửa xe.Trông cô như người mất hồn.Chea gyung lên thẳng phòng mà không nói gì cả.Cô đặt mình xuống giường và nhắm mắt lại.Cô nhớ lại tất cả những lời mà từ trước đến giờ Shin đã từng nói với cô.Rồi cô nhỏm dậy và sờ lên mặt dây chuyền.

    -Shin Chea gyung à,thực ra mày là ai?.

    ***
    Shin đi vào phòng ngủ của mình.Anh không đi ngủ như mọi khi mà đi ngay vào phòng ảnh.Shin cầm lấy những bức ảnh của Chea gyung và cất tất cả chúng vào 1 cái hộp.Anh ngồi sờ lên mặt chiếc hộp và cẩn thận cất nó dưới ngăn cuối cùng của bàn làm việc.Sau đó Shin ngồi xuống và trầm tư suy nghĩ.

    ***
    Chea gyung không phải đi làm vì hôm nay là chủ nhật. Đúng lúc ấy di động của cô rung lên làm cô choàng tỉnh giấc.Chea gyung lấy gối bịt lên đầu nhưng tiếng kêu inh ỏi của chiếc di động không sao làm cô ngủ được.Chea gyung đành mắt nhắm mắt mở xem ai gọi đến.Cô làu bàu nhấc máy.

    -Alô…

    -Này, đừng có ngủ nữa cô mèo lười.Mau dậy đi.Anh có món quà bất ngờ cho em ở trước cửa nhà em đấy.Mau xuống dưới này ngay đi.

    -Anh đang làm gì thế?.Mới sáng sớm mà đã dựng em dậy…Chea gyung vẫn chưa dứt cơn buồn ngủ.

    -Nhanh lên!.Không em sẽ phải hối hận đấy.Shin cúp luôn máy.Chea gyung tức giận dập máy.Cô nằm lật qua lật lại trên giường 1 lúc cuối cùng cũng phải lồm cồm bò xuống vì tiếng nhấn chuông inh ỏi trên tầng.Chea gyung lấy ngáp dài và lấy tay che mồm.Cô liền ra mở cửa.

    -Chea gyung!.Chea gyung ngạc nhiên không thốt nên lời.

    -Lee Kang Hyun,Yoon Hye Soon,Kim Soon Young!. Ôi!.Tôi nhớ các cậu quá!.Cả ba người ôm chầm lấy nhau.

    -Dạo này cậu thế nào?.Vẫn khoẻ chứ.Kang Hyun nhìn cô và hỏi.Chea gyung làm ngơ cô đánh trống lảng.

    -Thôi,mau vào nhà đi chúng ta nói chuyện.

    ***

    -Các cháu nói sao cơ?.Mẹ Chea gyung vô cùng ngạc nhiên. Đi cắm trại qua đêm á?.Ba cô bạn khẽ gật đầu.

    -Vâng chúng cháu muốn đi để ôn lại kỷ niệm cũ.Bác cho bọn cháu đi nha bác.Hê Soong nài nỉ.

    -Phải đấy bác.Với lại Chea gyung đâu đi có 1 mình.Soon Young tiếp lời huých huých vai Chea gyung.

    -Soon Young nói đúng đấy mẹ ạ.Anh Shin chỉ chở bọn con đến đó thôi.

    -Anh Shin?.Mẹ cô ngạc nhiên thốt lên.Chea gyung cứng lưỡi quay sang nhìn Shin.

    -Ý con là thái tử chỉ chở bọn con đến nơi thôi.Phải không nào?.Chea gyung quay sang nhìn Shin làm anh bối rối chẳng hiểu gì.Anh quay sang nhìn mẹ Chea gyung và mỉm cười.
    -Dạ. Đúng như thế đấy ạ.Mẹ Chea gyung im lặng 1 hồi lâu rồi mới lên tiếng.

    -Thôi được,nhưng sáng sớm mai tất cả phải trở về đây đấy.Bốn cô nhóc vội vã đáp “Vâng ạ” và cùng Chea gyung vào phòng xếp đồ.Shin ra ngoài xe đợi sẵn.Một lát sau,chiếc xe bắt đầu xuất phát.Chea gyung ngồi đằng trước xe cạnh Shin,3 cô bạn ngồi đằng sau cười hú hí.

    -Này,các cậu định rủ tôi đi đâu đấy?.Chea gyung đằng hắng giọng quay qua lườm.

    -Chúng ta sẽ ra biển.Tất nhiên rồi.Hee Soong nhanh nhảu nói.

    -Nhưng có lẽ đến tối mới tới nơi.Kang hyun chợt lên tiếng.

    -Sao lại thế được.Hee Soong quay qua nhìn Kang hyun.

    -Các cậu xem này.Từ đây đến Gangneung còn mất 3,4 tiếng nữa.Mà chúng ta còn phải mua đồ ăn nữa chứ.Thế thì chả đến tối mới tới nơi à..

    -Ai bảo các cậu không chuẩn bị thức ăn từ trước?.Tôi đã bảo rồi mà đâu có nghe.Soon Young thở dài. Đến đấy thì chơi chẳng được bao lâu nữa.

    -Thôi,các cậu đừng cãi nhau nữa.Dù sao được đi cùng nhau thế này đã là tốt lắm rồi.Chea gyung liền lên tiếng can ngăn.Tôi cứ tưởng là mình sẽ không được gặp các cậu nữa cơ.

    -Chea gyung à.Kang hyun nhìn cô với ánh mắt ái ngại.Thực ra bọn mình đã muốn gặp cậu từ lâu rồi nhưng…

    -Thôi, đến siêu thị rồi đấy.Mấy người vào mua mau lên đi kẻo trời sắp tối rồi đấy.Shin vội lên tiếng ngắt lời.Thấy thế,mấy cô bạn đều vội vã xuống xe.Chea gyung quay ra nhìn Shin.

    -Anh không vào à?.Shin lắc đầu nhìn cô.

    -Không,anh sẽ ngồi đợi ở trong này.Em qua đó đi.Shin giục cô.Mau lên!.Chea gyung đành đi đến chỗ bạn cô.

    ***

    Trời vừa chập tối là xe vừa đến biển.Mọi người lo dựng trại lều.Riêng Chea gyung và Shin lo việc chuẩn bị thức ăn.

    -Nhanh lên!.Chúng tôi đói lắm rồi.Kang hyun giục Chea gyung.Cô đang căng dở chiếc lều.

    -Sắp xong rồi.Cố đợi thêm chút nữa đi.Chea gyung nói với lại rồi quay ra nhìn Shin.

    -Thịt sắp chin chưa?.Shin ngẩng lên nhìn cô,tay thì cầm cái quạt phe phẩy.

    -Anh cũng không biết nữa.Chắc là sắp được rồi.Không hiểu sao lửa không cháy.Chea gyung vội kêu lên.

    -Này,có phải anh đã lấy củi ướt không?.Thảo nào từ nãy giờ mà chưa chin.Khói bốc lên tùm lum.Cả Shin và Chea gyung đều ho sặc sụa.

    -Có chuyện gì thế sao khói thế!.Soon Young lấy tay bịt mũi.Khó thở quá…

    ***

    Mất 1 tiếng sau,thịt mới nướng vchín.Tất cả đều đói meo sau “tác phẩm” của Shin.Bây giờ tất cả đang ngồi quanh đống lửa.Chea gyung ngồi đối diện Shin.Cô quay ra ngắm biển.Tiếng song vỗ rì rào tới tấp vào bờ. Đột nhiên,Kang hyun huých vào tay Hee soong làm cô giật mình quay ra.

    -Ôi!.Tôi đau bụng quá!.Hee Soong ôm bụng và rên hừ hừ.

    -Hee soong?.Cậu sao vậy?.Chắc lại trúng gió rồi.Cậu vào đây để tôi bôi dầu cho.Kang hyun lên tiếng giục và kéo tay Hee soong đứng dậy.Thấy vậy,Soon young liền nhanh nhảu nói.

    -Để mình qua xem bọn họ có cần gì không.Cô nói và vội chạy vào lều bỏ mặc lại Chea gyung và Shin.Hai người nhìn nhau rồi chẳng biết nói gì cả.

    -Cậu nghĩ liệu anh ta có thành công không?.Soon young thì thầm.Cả ba người lúc này đang nấp sau lều.

    -Tất nhiên rồi. Đây là kế hoạch của ai chứ?.Nhất định sẽ thành công.Hee soong lên tiếng khẳng định .

    -Này,nhưng liệu anh ta có làm nổi chuyện đó không?.Chỉ sợ…lại hỏng bét tất cả.Kang hyun thở dài.Thấy thế Hee soong quay lại nhìn Kang hyun.

    -Cậu nói cái gì thế?.Phỉ phui cái mồm cậu đi!.Chúng ta đã dạy anh ta suốt 2 ngày nay,chẳng lẽ lại không có kết quả gì chắc?.Kang hyun nhìn ra bên ngoài.

    -Chưa biết thế nào đâu.Cứ để xem đã.

    ***
    Shin ngẩng đầu nhìn ra phía lều rồi đột nhiên anh quay ra đằng sau lôi ra 1 vật khá to.

    -Cái gì thế?.Chea gyung ngạc nhiên nhìn anh.Shin lôi ra 1 cây đàn ghi –ta.

    -Anh mà cũng biết mấy thứ này sao?.Tôi tưởng anh chỉ biết mấy món cưỡi ngựa ,bắn cung chứ?.

    -Thực ra anh học nó cũng lâu rồi.Shin ấp úng.Hôm nay mới có dịp trổ tài.Shin đằng hắng giọng và gẩy đàn nhưng không hiểu sao các nốt nhạc cứ rời rạc.

    -Anh không…anh không biết…anh cứ ấp úng mãi không thành câu.Chea gyung cố gắng nín cười.

    -Sao thế?.Có vấn đề gì sao?.Shin gãi đầu gãi tai giải thích.

    -Thực ra thì anh cũng mới học nó thôi.

    Từ đằng xa ,Hee soong và Soon young đã ôm bụng cười sặc sụa.Kang hyun đứng nhìn hai cô bạn.

    -Đấy.Tôi đã nói rồi thấy chưa.Làm sao mà thành công được.

    -Nhưng…a..i…là người đưa ra.. ý tưởng này trước.Hee Soong cố gắng nín cười.Soon young vội giơ 2 tay lên

    -Không phải mình. Đừng nhìn mình như thế.Hai người quay ra nhìn Kang hyun.Cô ậm ừ.

    -Thì đúng là tôi là người đưa ra ý tưởng này.Nhưng ai bảo các cậu tán thành chứ?.Thấy vậy hai cô quay ra cãi lại.

    -Thì chính cậu ban đầu chả nói kế hoạc này chắc chắn sẽ thành công còn gì.Việc này sẽ làm cho Chea gyung nhớ ra tất cả..Ai đã nói thế nào?.Soon young chống trả lại.

    -Hay thật.Bây giờ các cậu lại quay sang đổ hết lỗi cho tôi à.Kang hyun đứng khoanh tay.Biết thế này thì tôi đã chẳng tham gia.Cô bỏ vào trong lều.

    -Này Lee Kang hyun!.Hai cô bạn hét lên và đuổi theo.

    ***
    Shin ậm ừ suốt mà không vào nổi bài.Thấy vậy,Chea gyung liền lên tiếng.

    -Nếu anh không hát được thì thôi.Em không ép.Shin ngẩng lên nhìn cô. Đột nhiên anh lại đánh được đàn.

    -“Anh không biết từ khi nào
    Đầu óc anh trở nên bối rối,bởi những suy nghĩ về em
    Thường xuyên hiện lên trong trí óc anh
    Anh lo lắng khi trái tim mình mở rộng đón em
    Không là gì cả…chỉ là chuyện nhỏ thôi mà
    Trái tim anh không ngừng nói “anh yêu em”
    Nó muốn hét to cho cả thế giới biết
    Nếu em muốn cho anh biết cảm xúc của em như thế nào
    Chỉ có 1 cách duy nhất là anh trở thành em
    Em đã ở trong tim anh
    Cũng như anh đã ở trong tim em

    Bây giờ hối hận thì đã muộn.Anh biết rằng không thể nào quay trở lại.
    Anh đã sai rồi.Anh rất xin lỗi
    Lúc đó anh đã không nói những lời này,thay cho thái độ đáng ghét của mình
    Vì vậy anh ở đây van xin em tha thứ nhưng không khỏi lo lắng
    Xin đừng như thế,hãy suy nghĩ lại
    Hãy nghĩ về những gì đã mang chúng ta lại với nhau
    Hãy nghĩ 1 lần nữa để em không phải hối hận.

    Anh đã sai rồi.Anh rất xin lỗi.
    Em và anh,cả hai chúng ta đều ngốc
    Xin đừng rời anh 1 lần nữa
    Ngay cả 1 giây phút ngắn ngủi không có em cũng khiến anh lo lắng.”.

    ***
    Chea gyung nằm trăn trở trong lều.Cô không thể nào ngủ được.Cô cầm mặt dây chuyền lên và ngắm nhìn nó.Shin cũng không ngủ đuợc.Anh ngồi dậy đọc sách và quay sang nhìn lều của Chea gyung.Chea gyung bỏ chiếc vòng xuống và tắt đèn đi ngủ.Shin cũng gập sách lại và tắt đèn.
    Sá ng sớm hôm sau Chea gyung thức dậy từ rất sớm.Cô kéo lều nhìn ra ngoài và thấy Shin đứng bên bờ biển.Cô đi ra và định gọi thì bất chợt cô có cảm giác cái khung cảnh này rất quen.Chea gyung nhắm mắt lại. Cái hình ảnh chàng trai đứng bên bờ biển hiện rõ lên mồn một.Lần này người con trai đó quay lại nhìn cô và đưa tay ra với cô.Chea gyung nhận ra người con trai đó là Shin.

    -Chea gyung?.Em không sao chứ?.Chea gyung mở mắt ra.Cô thấy Shin đứng trước mặt mình.Chea gyung nở nụ cười nhìn anh…
    thay đổi nội dung bởi: choy, 24-06-2007 lúc 12:51 PM

  4. #4

    Mặc Định

    hình như cái truyện này được post hơi lộn xộn, mình đọc mà ko hỉu gì hết
    mà hết chưa bạn???
    Nếu còn sống sẽ còn gặp lại

  5. #5
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Địa chỉ
    Moonland
    Bài gởi
    749

    Mặc Định

    Fic này hết rồi nên mới được chuyển vào khu SMFF chứ bạn ? Mình không hiểu bạn nói lộn xộn chỗ nào ? Đúng là có vài đoạn fic bị lỗi nhưng đó là vì mình cop nguyên của tác giả chứ có chỉnh sửa gì đâu ? Choy sẽ cố gắng gõ lại mấy đoạn đó trong thời gian sớm nhất có thể..

  6. #6

    Mặc Định

    hix... vậy sao mình đọc mà ko hiểu gì hết á... Hoàng tử hôm trước đã đi làm ở cái tiệm đó, sao hôm sau còn vào ăn như khách
    Nếu còn sống sẽ còn gặp lại

  7. #7

    Mặc Định

    Trích Nguyên văn bởi Misaki View Post
    hix... vậy sao mình đọc mà ko hiểu gì hết á... Hoàng tử hôm trước đã đi làm ở cái tiệm đó, sao hôm sau còn vào ăn như khách
    Vì hoàng tử chỉ làm một ngày để quảng cáo trên ti vi cho công chúng thấy hoàng tộc cũng lao động.Đọc ký là thấy mà có gì khó hỉu đâu.
    ღI'm waiting here for that someone everyday and night. .Someone to show me that there is no fear.Always helping me to get me through. Someone there to say I LOVE YOU. someone to be there when I'm cold. Someone there for me to think of. Someone there to show me ... ღ

  8. #8

    Mặc Định

    Topic nì là dzì đê?Khó hỉu qué!
    [b]My life is nothing without u[/b]

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •