Login now! Register Now!
Forgot Password?    The Facebook Platform
Chào bạn! Bạn nhận được thông báo này do chưa đăng nhập vào DienAnh.Net.
Bạn vui lòng đăng nhập vào DienAnh.Net để sử dụng các tính năng của DAN đầy đủ hơn!
kết quả từ 1 tới 13 trên 13
  1. #1
    loveglassmask's Avatar
    loveglassmask vẫn chưa có mặt trong diễn đàn KV.KTĐA's Lovely Friend
    °♥Catch a falling star♥°
    You're my eternal dream


    Tham gia ngày
    Jul 2007
    Địa chỉ
    Có nơi nào cho em?
    Bài gởi
    1,513
    Blog Entries
    57

    Mặc Định Con hủi | Khúc tình ca không trọn...

    True love against all odds…
    Bi kịch tình yêu và khát khao hạnh phúc...


    ...Con hủi - Khúc tình ca không trọn...


    Chàng – Waldemar Michorovski – dũng cảm, can trường, sôi nổi và nồng nhiệt.
    Nàng – Stefchia Ruđeska – xinh đẹp, hiểu biết, đa cảm nhưng không yếu đuối.

    Họ cũng chỉ là những con người bình thường như bao người khác. Nhưng… trái khuáy thay, chàng là đại công tử của một dòng họ quyền quý nhất nước, còn nàng chỉ là con gái một điền chủ nhỏ chẳng có tiếng tăm. Hai con người ấy, thậm chí không được quyền gần gũi, tiếp xúc hay trở thành bạn bè của nhau.

    Nhưng…
    Định mệnh sắp đặt.
    Thất vọng trước mối tình đầu sai lầm và đầy dối trá, nàng rời nhà, trốn chạy khỏi cuộc đời. Nàng đến một nơi hoàn toàn lạ lẫm, cứ ngỡ mình đã đi thật xa, thật xa khỏi những đau đớn và bất hạnh… Nhưng ở đây, nàng gặp chàng.

    Tình yêu tự nó tìm đến, không ồn ào, không ầm ĩ. Chỉ như dòng nước chảy chậm khẽ len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn… Từ ánh nhìn đùa cợt và những lần trêu chọc, mỉa mai. Từ cái giận dữ, bực bội mỗi lần đụng mặt… Những rung động nhẹ nhàng ngân lên mà chính những kẻ trong cuộc kia cũng chẳng rõ và chẳng muốn tin. Để rồi thời gian tự nó trả lời cho tất cả. Tự cất tiếng gọi yêu thương. Âm ỉ nhưng mạnh mẽ.

    Lẽ ra những thanh âm ấy đừng ngân lên. Lẽ ra thứ tình cảm ấy đừng nên tồn tại. Vì nó không được phép tồn tại. Tình yêu ấy… con người không được có. Nó đi ngược lại với truyền thống, với xã hội và với nguyên tắc của giới chàng. Nó hoàn toàn không phù hợp với đẳng cấp của một quý tộc như chàng.

    Những quan niệm, những định kiến, những quy tắc,… tất cả đã được sắp đặt tự muôn đời. Và tất cả đều chống lại tình yêu ấy, để nó chỉ có thể lụi tàn.
    Nàng hiểu, hơn ai hết, xã hội ấy không dành cho nàng. Và nàng cũng hiểu, hơn ai hết, cái quá khứ đầy bất hạnh mà bà ngoại nàng đã đi qua… Một lần nữa, nàng lại chạy trốn. Nàng chạy trốn chàng, chạy trốn tình yêu đích thực của đời mình, chạy trốn khỏi những gì thân thương nhất, chạy trốn khỏi cái kết cục nghiệt ngã mà nàng biết sẽ dành cho nàng. Nàng không muốn lặp lại vết xe đổ của bà ngoại xưa kia… Dù nước mắt lăn dài trên má, nàng vẫn quyết tâm sẽ ra đi. Nàng cứ ngỡ mình có thể làm được. Nhưng chàng giữ nàng lại. Trước ánh mắt chàng, nàng biết mình thất bại. Và nàng đành phó mặc vận mệnh của mình cho chàng.
    Còn chàng? Chàng vốn dĩ chẳng bao giờ chịu khuất phục, đầu hàng. Hoặc là có được nàng, hoặc là chết! Chàng chẳng hề e sợ một mình đứng lên đối đầu với cả giới quý tộc hùng mạnh, bảo thủ và cố chấp. Bởi vì, chẳng ai có thể ngăn cản chàng đến được với nàng. Đẳng cấp ư? Truyền thống ư? Định kiến ư? Tất cả những thứ ấy có là gì chứ? Ông nội chàng xưa kia đã từng gục ngã trước sức mạnh vô hình của chúng. Nhưng chàng thì không. Chàng sẽ không lặp lại sai lầm của ông, hạnh phúc là do chàng quyết định, chàng nắm giữ, chàng sẵn sàng đấu tranh vì nó để không ai có thể tước đi.

    Và chàng đã thắng. Giây phút ngựa của chàng đặt chân tới Rutraievô để đón nàng về như khúc khải hoàn vang lên ngợi ca một tình yêu chân chính, trong sáng và tuyệt đẹp. Khúc ca ấy được tấu lên trong niềm vui, trong hạnh phúc vô biên, trong sự phá vỡ những định kiến xã hội lạc hậu, hẹp hòi và ích kỉ của sự phân biệt đẳng cấp. Đôi uyên ương tài sắc như đắm say trong hạnh phúc, như ngây ngất trong tình yêu mà trải qua bao khó khăn, bao tranh đấu với chính bản thân, gia đình và xã hội mới có được. Ngày cưới đã gần kề…

    Nhưng…
    Bi kịch đổ ập xuống, phá tan tất cả.
    “Tương ngộ khó khăn, biệt ly quá dễ dàng.”
    Hạnh phúc quá đỗi mong mang, vụt đến và vụt tan như sương khói, chỉ để lại những mảnh vỡ mãi mãi chẳng thể hàn gắn, cứa vào da thịt, vào tâm khản. Như một cơn mơ, tỉnh dậy ta lại trở về với cái hiện thực trần trụi và cay đắng. Vì cuộc đời chẳng phải màu hồng. Chẳng có một câu chuyện cổ tích thứ hai cho nàng Lọ Lem và chàng hoàng tử. Tình yêu quá đẹp, quá đắm say, để rồi khi bi kịch ập đến, tất cả chỉ còn là một hố đen không lối thoát.

    “Đối với giới quí tộc, bà đang và sẽ mãi mãi là một con hủi, dẫu có đẹp đến mấy đi chăng nữa.”
    “Con hủi” - chỉ hai tiếng ấy thôi, đã giết chết một con người. Cũng là nhát dao đâm vào tim bao người khác.
    Tôi rùng mình, ghê sợ trước con người. Con người có thể nhẫn tâm, có thể tàn độc đến vậy sao? Có thể đố kị đến điên cuồng và thâm hiểm như vậy sao??? Đó không phải là con người. Đó là những kẻ đã mất hết tính người núp dưới lớp áo của cái tầng lớp tự khoe là cao sang nhất.

    Trớ trêu thay!
    Đôi chân chàng đã đi khắp nơi nơi, in dấu trên mọi nẻo đường. Đôi chân ấy giục ngựa phi chiến thắng trên mọi đường đua… Cũng chính đôi chân ấy đã giẫm đạp lên những định kiến xấu xa để kiếm tìm hạnh phúc. Nhưng rồi… đôi chân ấy cũng phải chịu thua trước số phận đầy nghiệt ngã. Chàng ngỡ như đã giẫm được lên nó, bóp chặt nó trong tay, nhưng đến phút cuối, phải, cho đến giây phút cuối, nó vụt thoát ra, bay lên và cất tiếng cười ngạo nghệ trước bao tâm hồn bị dập vùi trong đau đớn. Tiếng cười ấy không phải của con người, mà là của những con quái vật đội lốt người, của thói hằn học ghê tởm đối với hạnh phúc của người khác, của những định kiến tàn nhẫn và ác độc.

    Bàn tay chàng có thể lập những chiến công, có thể nắm chấc dây cương vượt qua mọi nẻo đường gập ghềnh, gian khó. Với bàn tay ấy, một mình chàng từng dũng cảm xông lên đâm chết con lơn rừng hung bạo trước nỗi kinh hoàng của bao người… Cũng chính đôi bàn tay ấy vẫn còn vương lại hơi ấm của nàng những ngày chàng và nàng tay trong tay đầy hạnh phúc… Nhưng giờ đây, trong tay chàng còn lại gì ngoài một bàn tay lạnh ngắt? Giờ đây, đôi tay ấy còn có thể làm gì ngoài việc ôm lấy xác nàng, bất lực? Phải rồi, bàn tay ấy đã từng có thể đập tan mọi rào cản, kể cả những tư tưởng đã ăn sâu vào trí óc bao người tự muôn đời để đến được với nàng, nhưng đau đớn biết bao, nó chẳng thể ngăn nổi những ánh mắt đố kị từ tứ phía. Ai bảo chàng đẹp, chàng quyến rũ quá làm chi? Ai bảo chàng tài năng quá làm chi? Và… ai bảo chàng là đại quý tộc quyền quý bậc nhất làm chi?! Để rồi dù có mạnh mẽ, kiên cường đến đâu cũng chẳng chống nổi thói đời nhan hiểm, đầy ghen tuông, tham vọng…

    Đời ông gây ra, để đời cháu con trả giá. Phải vậy chăng? Người ta bảo rằng: đây là sự trừng trị dành cho ông chàng. Nhưng… vì cái gì? Vì xưa kia ông đã không dám đấu tranh cho hạnh phúc để rồi hại cả cuộc đời mình và cuộc đời người con gái ấy? Nhưng đấu tranh để làm gì, đòi quyền hạnh phúc để làm gì khi dù có đấu tranh hay không thì hạnh phúc ấy cũng không bao giờ đến?
    “Không có con đường chung cho tất cả đi tìm hạnh phúc.”
    Ở đây, tôi thấy điều ngược lại: Không có con đường riêng cho bất cứ ai đi tìm hạnh phúc. Muốn “hạnh phúc”, hãy tuân theo quy luật và đừng chống đối. Hạnh phúc là gì? Tình yêu là gì? Mà ở nơi ấy như chưa bao giờ tồn tại? Hay là có tồn tại nhưng nó không dành cho những con người như chàng, như nàng, như ông chàng, bà ngoại nàng, cho những ai đã ủng hộ họ và bao nhiêu con người hiểu rõ cái thứ định kiến hẹp hòi phân biệt đẳng cấp ấy chỉ là vô nghĩa?

    Tình yêu đến làm chi để rồi lại bắt họ phải chia ly, phải xa lìa mãi mãi?
    Xã hội ấy không có chỗ cho tình yêu, cho những yêu thương chân chính chăng? Xã hội ấy chỉ toàn những bất công, tàn nhẫn chăng?

    Không, ngay trong cái bóng đen của cuộc đời đầy tăm tối, lòng nhân ái vẫn bừng sáng, chiếu rọi lên tất cả…
    “Đừng trừng trị… chúng… Valđy…”
    Đó là lời cuối cùng nàng nói. Như nốt ngạc trong trẻo ngân lên trong hoàn cảnh bi thương, câu nói toả sáng cả không gian đầy đớn đau và tang tóc, toả sáng nhân cách và tâm hồn nàng.
    Chỉ một lần thôi, cho yêu thương là mãi mãi…
    Chỉ một lần thôi, cho lòng nhân ái chiến thắng vĩnh hằng…

    Xtefchia có đáng trách chăng? Đáng trách chăng khi nàng đã biết trước kết cục mà vẫn cứ yêu? Đáng trách chăng khi chưa bao giờ hé lộ cho chàng biết về những bức thư nặc danh đầy đe doạ ấy?
    Chỉ vì không muốn chàng buồn phiền, lo lắng, nàng đã hại chính mình. Và… cả chàng. Đáng trách chăng khi tình yêu ấy có thể trong sáng và thuần khiết đến thế? Khi nó không hề bị những tư tưởng xấu xa làm vấy bẩn, đổi thay?!

    “Anh rải hoa cho em… Anh rải hoa cho em…”

    Nàng đã ra đi. Chỉ còn mình chàng ở lại, sau tiếng súng tự tử không thành. Cuộc sống còn giữ chàng lại để trả nợ đời, và vì vẫn còn những người cần chàng để sống. Ra đi trong cay đắng, nhưng đi rồi, ở nơi ấy, nàng còn được thanh thản. Còn chàng vẫn phải tiếp tục ở lại để chịu sự dày vò. Kẻ ra đi và người ở lại, ai đau đớn hơn ai? Khi ngày cưới trở thành ngày đưa tang lễ? Khi hạnh phúc cuối cùng đã lụi tàn?

    “Con hủi” với tôi, mãi mãi là một khúc tình ca không trọn, trong trẻo nhưng nghiệt ngã, say đắm nhưng đầy bi thương… "Con hủi" - ấy là bi kịch tình yêu và khát khao hạnh phúc, bi kịch về cái đẹp bị chà đạp phũ phàng...

    Anh à, xin đừng rơi lệ vì em… Em rất hạnh phúc. Hạnh phúc vì em biết mọi người yêu thương em… Và… hạnh phúc vì em đã yêu anh, vì được ra đi trong tấm áo cưới trắng tinh này… Đừng lo lắng cho em ở nơi đây. Anh có nghe thấy không tiếng em cười trong gió? Anh có thấy không linh hồn em, hình bóng em trong những cành hoa, những vòng hoa tuyệt đẹp mà anh rắc? Nơi đây, em hoàn toàn thanh thản, chẳng có những khổ đau hay phiền muộn… Em đợi anh, anh nhé! Rồi chúng ta sẽ lại bên nhau, lại nắm tay nhau trên những cánh đồng đầy cỏ hoa, đầy hạnh phúc…


    -----------
    Màu tím đậm: trích dẫn
    Đoạn in nghiêng cuối: thay lời Stefchia
    thay đổi nội dung bởi: loveglassmask, 07-01-2009 lúc 07:54 PM
    NEW LIFE

  2. #2
    vạn lý độc hành's Avatar
    vạn lý độc hành vẫn chưa có mặt trong diễn đàn ♫ Jin no nasu no mise ♫
    to live to fight Bakanishi ♥ Love Juice Pinky ring ♥ Akame ♥ Bond & Care

    Tham gia ngày
    Jul 2007
    Địa chỉ
    Bất cứ đâu/
    Bài gởi
    5,605
    Blog Entries
    52

    Mặc Định

    Sis đọc xong rùi nè!Em có link truyện(hay phim) này cho sis nhé,sis chưa đọc nhưng nghe thấy thích quá!

    "Con hủi"-nghe chua chát quá,đáng tiếc số phận con người cùng khổ là vậy,chỉ là một cọng cỏ ven đường mặc người ta dẫm đạp lên...Ngọn cỏ ấy lại đứng bên một loài hoa xinh đẹp,tất thảy sẽ bị nhổ bỏ đi...Không thương tiếc,không đau xót...Chỉ là thân phận ngọn cỏ mà thôi...trên thế gian có muôn vàn ngọn cỏ mà....
    Chỉ một lần thôi, cho yêu thương là mãi mãi…
    Chỉ một lần thôi, cho lòng nhân ái chiến thắng vĩnh hằng…
    yêu thương là mãi mãi,hay lắm em ạ!

    còn chàng vẫn phải tiếp tục ở lại để chịu sự dày vò. Kẻ ra đi và người ở lại, ai đau đớn hơn ai? Khi ngày cưới trở thành ngày đưa tang lễ? Khi hạnh phúc cuối cùng đã lụi tàn?
    Không hiểu em có khóc khi viết bài này không nhỉ?Có lẽ với một cô bé đa sầu đa cảm như em...
    Không biết,em có đọc qua bài "Vô ảnh đăng!Hãy thử một lần tin vào cổ tích "của sis chưa?Sis sẽ dùng tư tưởng đó để nói rằng"hãy tin vào cổ tích" dẫu kết cuộc không trọn ven thì nơi thiên đường họ sẽ lại gặp nhau...
    Xin hãy, thật vui vẻ.
    Xin hãy, luôn mỉm cười.
    Xin hãy, sống thật hạnh phúc.

    Watashi no sukida hito

  3. #3
    hell_princessXXs's Avatar
    hell_princessXXs vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Hey, Sunshine!
    ]...Bright Summer Sky...[
    Lennon ♥ McCartney Rhythm of falling rain h [John ♥ Paul] ♥ Two of Us

    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Địa chỉ
    Over the Rainbow
    Bài gởi
    849
    Blog Entries
    20

    Mặc Định

    Em chưa đọc cuốn sách này, cũng chưa xem phim nhưng sao khi đọc bài ss vẫn cảm thấy nhiều cảm xúc đến thế...

    Một cuộc tình bị chia ly. Có tiền bạc, có quyền lực làm gì để rồi mãi không có được tình yêu. Có chức tước, có công lao lớn để làm gì rồi mãi không nắm được một giấc mơ hạnh phúc, nhỏ nhoi. Có tất cả trong tay, nhưng tình yêu thì mãi mãi không có. Có tất cả để rồi thành không có gì. Có cuộc sống nhưng liệu có có được trái tim, có yêu thương và có hơi ấm ?...

    Bản tình ca mãi mãi chẳng thể hoàn thành, chỉ vì những định kiện, luật lệ, những thành kiến, giai cấp và xã hội. Mãi mãi sẽ chẳng thể thành hiện thực, một tình yêu chỉ tồn tại trong cổ tích....
    I've always said it isn't who you love, it's how you love. Genitalia is simply God's way of accessorizing.

    Debbie Novotny, Queer As Folk

  4. #4

    Mặc Định

    love glassmask viết thật cảm động. Moulin đọc "con hủi" từ năm cấp hai, đến bây h đã hơn 5 năm rồi nhg dư âm thì vẫn luôn vang vọng. Dg như là đang sống lại nhg cảm xúc ngày nào, khóc cùng Xtefa, đau cùng Valdy trong từng trang truyện, từng dòng chữ.
    Moulin rất thik 1 câu trong "con hủi", tuy là bắt nguồn từ chủ đick châm chick, mỉa mai nhg lại vô tình khắc họa nên một mối tình tuyệt đẹp: "Les extremes qui se louchent" (Nhg cực trái dấu thì hút nhau).
    Nhg "trái dấu" này k phải là sự phân biệt đẳng cấp xã hội hay cách biệt quyền lực và địa vị. Đó chính là "2 cực" dương âm của 2 tâm hồn, là thiên sứ vẫy đôi cánh trắng tg như mong manh nhg lại có thể khiến cho ác quỷ biết rung động!
    Tình yêu ấy - đối với Moulin như một nỗi xót xa, tiếc nuối , như cánh đồng xanh ngát nơi Xtefa bay lượn trong tà váy trắng của thiên thần bên Valdy: "Ông rắc hoa cho em này!".
    Tuy xót xa, tiếc nuối, đau đớn nhg tình yêu ấy mãi mãi bất diệt: "Lâu đài chìm vào trong sự im lặng vĩnh viễn, duờng như niềm hạnh phúc cuối cùng đã chết!".
    thay đổi nội dung bởi: Moulin rouge, 09-01-2009 lúc 04:32 PM
    [I][B]"Je suis heureuse. Il m'a dit hier qu'il m'aimait. Je suis heureuse et fière et libre comme le jour. Il n'a pas ajouté que c'était pour toujours."[/I][/B]
    ( Jacques Prevert)

  5. #5
    loveglassmask's Avatar
    loveglassmask vẫn chưa có mặt trong diễn đàn KV.KTĐA's Lovely Friend
    °♥Catch a falling star♥°
    You're my eternal dream


    Tham gia ngày
    Jul 2007
    Địa chỉ
    Có nơi nào cho em?
    Bài gởi
    1,513
    Blog Entries
    57

    Mặc Định

    "Con hủi"-nghe chua chát quá,đáng tiếc số phận con người cùng khổ là vậy,chỉ là một cọng cỏ ven đường mặc người ta dẫm đạp lên...Ngọn cỏ ấy lại đứng bên một loài hoa xinh đẹp,tất thảy sẽ bị nhổ bỏ đi...Không thương tiếc,không đau xót...Chỉ là thân phận ngọn cỏ mà thôi...trên thế gian có muôn vàn ngọn cỏ mà....
    Ss nói giống hệt mẹ em .
    Cách so sánh của ss thật hay. Có lẽ, ss nói đúng. Thân phận của Stefchia, có lẽ cũng chỉ như ngọn cỏ, một ngọn cỏ đẹp nhưng bị chà đạp phũ phàng. Vì ngọn cỏ ấy, dù có là đẹp nhất đi chăng nữa, nó cũng chỉ là một loài cỏ dại khao khát vươn mình lên để sống giữa muôn ngàn loài cỏ kiêu sa, cao quý. Làm sao có thể cơ chứ?! Em thương cho cô gái ấy, vì cả hai lần yêu, thì một lần là lầm lỡ, còn một lần còn lại, khi yêu với tất cả trái tim mình, thì lại phải ra đi trong đau đớn, trong ám ảnh. Nàng có lỗi chăng khi lọt vào cái chốn ko dành cho mình? Khi trao trọn trái tim cho hạnh phúc mà mình ko bao giờ với tới?
    Để rồi mọi niềm tin, hy vọng đều mãi ko thành...
    Vâng ss ạ, em cũng mong và tin rằng họ sẽ gặp nhau nơi thiên đường (chính vì thế em mới viết đoạn cuối thay lời Stefchia). Ở nơi ấy, chắc chắn họ sẽ được hạnh phúc.

    Một cuộc tình bị chia ly. Có tiền bạc, có quyền lực làm gì để rồi mãi không có được tình yêu. Có chức tước, có công lao lớn để làm gì rồi mãi không nắm được một giấc mơ hạnh phúc, nhỏ nhoi. Có tất cả trong tay, nhưng tình yêu thì mãi mãi không có. Có tất cả để rồi thành không có gì. Có cuộc sống nhưng liệu có có được trái tim, có yêu thương và có hơi ấm ?...
    Nếu được, ss cũng tin rằng Valdemar sẵn sàng đánh đổi tất cả những giàu sang, quyền lực ấy để được ở bên Stefchia. Nhưng chàng cũng ko có cơ hội để làm điều đó. Ko thể trách Valđy. Chàng đã làm tất cả, đã đấu tranh biết bao nhiêu,... nhưng đến giây phút cuối cùng, tất cả vẫn biến mất. Đáng giận thay cuộc đời, khi mà hạnh phúc ấy, tình yêu ấy bị cướp đi lại chẳng hoàn toàn là do những định kiến ấy, mà lại do chính lòng dạ đen tối của con người. Tình yêu ko còn, tình thân vẫn còn đấy, nhưng chẳng đủ để sưởi ấm trái tim. Ss vẫn luôn nghĩ, có khi, nếu chết đi được, còn hạnh phúc hơn là tiếp tục sống.

    Nhg "trái dấu" này k phải là sự phân biệt đẳng cấp xã hội hay cách biệt quyền lực và địa vị. Đó chính là "2 cực" dương âm của 2 tâm hồn, là thiên sứ vẫy đôi cánh trắng tg như mong manh nhg lại có thể khiến cho ác quỷ biết rung động!
    Cảm ơn ss, ss viết hay ghê . Nhưng em ko hoàn toàn hiểu "ác quỷ" ở đây, ss muốn nói đến ai? Em ko nghĩ Valdemar là ác quỷ, cũng ko nghĩ những người đã ủng hộ họ cũng như những con người đã bị chàng thuyết phục là ác quỷ. Họ không hề đáng trách. Vì bản chất của họ là tốt, có điều những định kiến ấy đã ăn sâu tự bao đời, thì cũng khó lòng thay đổi.
    Còn "ác quỷ" thật sự thì ko bao giờ biết rung động. Và chính chúng đã giết chết tình yêu ấy. Có điều, chúng ko bao giờ hiểu được rằng, tình yêu ấy là BẤT DIỆT.
    thay đổi nội dung bởi: loveglassmask, 09-01-2009 lúc 06:29 PM
    NEW LIFE

  6. #6
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Địa chỉ
    Bệnh viện tâm thần
    Bài gởi
    115
    Blog Entries
    2

    Mặc Định

    thank ss lắm lắm ,hồi đó em cũng đọc qua tác phẩm này rồi , nhưng cũng không có gì ấn tượng (có lẽ lúc đó còn quá bé) cho đến khi đọc bài này của ss, rất hay.Tình yêu đôi khi cũng không như con người mong đợi, có những chuyện tình mãi là dang dở nhưng là bất diệt.
    [I][CENTER][COLOR="yellow"]Still in my heart....
    Untill the time is through
    ...........36 years...............[/COLOR][/CENTER][/I]

  7. #7

    Mặc Định

    Thực ra, luk viết trả lời glassmask là moulin nhớ đến cảnh Xtefa chơi đàn dương cầm cho Valdy nghe. Tình huống lúc đó; Valdy muốn chạy tới ôm lấy Xtefa nhg lại như có một tầm màn mỏng manh, tinh khiết che chở cho thiên thần Xtefa, làm dập tắt nhg ham muốn trần tục của chàng công tử! Nên ngẫu nhiên mà moulin nghĩ đến hình ảnh Thiên thần và Ác quỷ thôi.
    Còn glassmask nói, ác quỷ k biết yêu! Thế thì moulin k đồng ý đâu! Dù có là ác quỷ, nhg trong cơ thể vẫn chảy dòng máu nóng bỏng, vẫn có trái tim biết đập thành từng nhịp thì vẫn còn có thể biết yêu cơ mà. Tình yêu kỳ diệu lắm; tình yêu làm cho hoa hồng thắm đỏ, làm cảm hóa trái tim "ác quỷ" của bất cứ sinh vật nào!
    Cũng như glassmask nói đó, tình yêu ấy là bất diệt,làm sao có thế lực nào có thể vùi dập nổi, có ác quỷ nào đủ sức mà hủy diệt đây!
    Một con ng chết đi k có nghĩa là k tồn tại. Nàng Xtefa xinh đẹp, yêu kiều luôn ở trong tâm trí của chàng Valdy: Mãi mãi tuổi 19 trẻ trung và trong trẻo!
    Moulin mượn lời của Đasa trong "Con đường đau khổ" để minh chứng cho tình yêu bất diệt vượt khỏi mọi ranh giới tử sinh:
    _Teleghin: "Đasa ah, em có yêu anh k?"
    _Đasa: "Có chứ, em yêu anh cho đến cây liễu nhỏ!"
    _Teleghin: "Cho đến cây liễu nhỏ nghĩa là sao?"
    _Đasa: "Anh k biết sao, khi ng ta chết đi, trên mộ sẽ mọc lên một cây liễu nhỏ. Em yêu anh cho đến cây liễu nhỏ nghĩa là kể cả khi em có chết, tình yêu của em dành cho anh vẫn mãi xanh tươi và lớn lên cùng năm tháng."
    thay đổi nội dung bởi: Moulin rouge, 09-01-2009 lúc 10:59 PM
    [I][B]"Je suis heureuse. Il m'a dit hier qu'il m'aimait. Je suis heureuse et fière et libre comme le jour. Il n'a pas ajouté que c'était pour toujours."[/I][/B]
    ( Jacques Prevert)

  8. #8
    Tham gia ngày
    May 2008
    Địa chỉ
    trên một vì sao
    Bài gởi
    346
    Blog Entries
    5

    Mặc Định

    một tác phẩm hht chưa từng đọc, một bộ phim mà hht cũng chưa từng biết đến, vậy mà đọc những lời của glass, thấy lạnh hết cả người, cái xã hội châu âu ngày xưa tàn nhẫn quá, pk quá, đã chia lìa biết bao đôi uyên ương, đẳng cấp là gì chứ, chẳng phải người ta sống là để mưu cầu hạnh phúc sao, sống mà chỉ biết đến tiền bạc, địa vị liệu còn ý nghĩa gì?Nhưng đó lại là một thực tế của xã hội, ko phải chỉ ở C.Âu, ko phải chỉ ở xã hội phong kiến xưa, mà nó vẫn còn tồn tại đến tận bây giờ, chẳng phải những gia đình giàu có bây giờ vẫn áp đặt con cái phải lấy những gia đình "môn đăng hộ đối" ư?Những định kiến này đến bao giờ mới chấm dứt hẳn đây, đọc mà thấy đau xót quá, đau xót cho những số phận con người ko thể có một tình yêu trọn vẹn...
    Tôi rùng mình, ghê sợ trước con người. Con người có thể nhẫn tâm, có thể tàn độc đến vậy sao? Có thể đố kị đến điên cuồng và thâm hiểm như vậy sao??? Đó không phải là con người. Đó là những kẻ đã mất hết tính người núp dưới lớp áo của cái tầng lớp tự khoe là cao sang nhất.
    Em có nghe câu này ko"Con người mới là loài động vật tàn ác, hung bạo nhất", loài động vật tiêu diệt nhau để sống, để sinh tồn, còn loài người, hại nhau ko phải chỉ để sinh tồn, mà còn để khẳng định địa vị, tiền bạc, đẳng cấp của nhau, bao nhiêu mới thoả lòng tham của con người đây khi mà cái lòng tham ấy là vô đáy? những người ở địa vị cao ko ngừng chà đạp vào thân phận, phẩm giá của người kém hơn khiến họ tới nước đường cùng, ko lối thoát. Nhưng rất may xã hội này ko phải ai cũng như vậy, những kẻ đó chỉ là một phần trong cuộc sống, đó là mặt trái của xã hội, và dù sau này có thế nào đi nữa, hht luôn tin rằng luôn tồn tại những trái tim đẹp, thuần khiết để làm đẹp cho trái đất, cho cuộc đời.
    Stefchia ko những xinh đẹp, mà cô ấy còn có một tâm hồn trong sáng, thuần khiết quá đỗi, và có một tấm lòng thật khoan dung, cao thượng:
    “Đừng trừng trị… chúng… Valđy…”
    Đó là lời cuối cùng nàng nói. Như nốt ngạc trong trẻo ngân lên trong hoàn cảnh bi thương, câu nói toả sáng cả không gian đầy đớn đau và tang tóc, toả sáng nhân cách và tâm hồn nàng.
    nàng đã xin Valdy tha cho những kẻ đã khiến nàng rơi vào hoàn cảnh này, những kẻ đã giết chết nàng, xúc xiểm nàng ko thương tiếc, xã hội chúng ta có mấy ai đc như vậy? Thế mà nàng lại phải ra đi, để Valdy lại một mình đơn độc, anh sẽ sống thế nào suốt quãng đời còn lại dài đằng đẵng đây, khi mà ko còn Stefchia bên cạnh nữa???
    thay đổi nội dung bởi: hoahongtim1641, 10-01-2009 lúc 12:39 PM
    love Masumi nhứt nhứt nhứt

    Ai cũng tự nhiên cảm thấy rằng tất cả những tình cảm tốt đẹp trên thế giới này đều ko giá trị bằng 1 hành động yêu thương...

  9. #9
    loveglassmask's Avatar
    loveglassmask vẫn chưa có mặt trong diễn đàn KV.KTĐA's Lovely Friend
    °♥Catch a falling star♥°
    You're my eternal dream


    Tham gia ngày
    Jul 2007
    Địa chỉ
    Có nơi nào cho em?
    Bài gởi
    1,513
    Blog Entries
    57

    Mặc Định

    Còn glassmask nói, ác quỷ k biết yêu! Thế thì moulin k đồng ý đâu! Dù có là ác quỷ, nhg trong cơ thể vẫn chảy dòng máu nóng bỏng, vẫn có trái tim biết đập thành từng nhịp thì vẫn còn có thể biết yêu cơ mà. Tình yêu kỳ diệu lắm; tình yêu làm cho hoa hồng thắm đỏ, làm cảm hóa trái tim "ác quỷ" của bất cứ sinh vật nào!
    Chị hiểu nhầm ý em rồi! Em ko nói chung rằng "ác quỷ" ko biết yêu. Mà em nói về "ác quỷ" trong chính tiểu thuyết (hay bộ phim) này. Ko lẽ ss ko đồng ý với em là trong "Con hủi" có bao ác quỷ dưới vẻ mặt con người, và những kẻ ấy ko hề biết yêu thương ư?! Nếu biết yêu thương, chúng sẽ ko bao giờ hành động như thế... Và nếu biết yêu thương, chắc chắn một điều: đó đã ko còn là ác quỷ [dù trước đó họ có thế nào đi chăng nữa] (và em cũng sẽ ko bao giờ cất lên hai tiếng "ác quỷ" với những người như thế!
    NEW LIFE

  10. #10
    loveglassmask's Avatar
    loveglassmask vẫn chưa có mặt trong diễn đàn KV.KTĐA's Lovely Friend
    °♥Catch a falling star♥°
    You're my eternal dream


    Tham gia ngày
    Jul 2007
    Địa chỉ
    Có nơi nào cho em?
    Bài gởi
    1,513
    Blog Entries
    57

    Mặc Định

    Những định kiến này đến bao giờ mới chấm dứt hẳn đây, đọc mà thấy đau xót quá, đau xót cho những số phận con người ko thể có một tình yêu trọn vẹn...
    Cảm ơn chị đã com .
    Vâng, những định kiến ấy thật bất công, ích kỉ và nghiệt ngã, nhưng nghiệt ngã hơn thế nữa là tình yêu ko trọn vẹn chẳng hoàn toàn là do những định kiến ấy mà lại do tâm hồn đen tối và sự tàn nhẫn, độc địa của con người.
    "Con người mới là loài động vật tàn ác, hung bạo nhất"
    Câu này em đã nghe nhiều lần, nhưng giờ đây khi đọc truyện mới thấu hết và thấu rồi thì lại càng cảm thấy đau đớn hơn. Nhưng chị nói đúng, dù là xã hội có thế nào đi chăng nữa, vẫn luôn có những tâm hồn đẹp và cao thượng. Ko nói đến Valdemar, Stefchia hay ông nội chàng,... vẫn có những nhân vật phụ khiến em rất cảm kích. "Con hủi" bi thương thật, nhưng ở đấy ko chỉ có tình yêu, mà còn có tình cảm gia đình, tình bạn, tình chị em, có tình yêu thương đầy cảm động của người bà dành cho Valdemar (dù cho ban đầu nó có chút ích kỉ), có tấm lòng trong trắng và tình cảm đầy cao thượng của tiểu thư Rita khi ko một chút ghen tuông với Stefchia dù cho cô cũng yêu Valdemar lắm...
    Đó chính là niềm tin, niềm tin vào những câu chuyện tưởng như cổ tích, niềm tin vào lòng nhân ái, vào tình yêu thương của con người...



    @Chuoioff: bạn lên google, gõ phim "Tredowata" sẽ tìm thấy link (có điều là ko có phụ đề đâu ). Nhưng mà phim này dựng lên ko hay như truyện đâu bạn ạ.
    thay đổi nội dung bởi: loveglassmask, 10-01-2009 lúc 07:52 PM
    NEW LIFE

  11. #11
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Địa chỉ
    bí mật
    Bài gởi
    221

    Mặc Định

    Tớ đang đọc truyện này, cốt truyện không có gì ặc sắc nhưng văn phong rất ổn, đọc cũn hấp dẫn. Quả thật số phận Stefchia quá bi thảm, nó mang nặng tính phê phán. Mình rất hứng thú với những dòng phê phán ở trang cuối cuốn sách. Tuy vậy, Stef chết chỉ vì bị xúc phạm thì hơi vô lí.........
    [COLOR="red"]TaeSu- JaeSic[/COLOR]
    [COLOR="#48d1cc"]YongSeo[/COLOR]
    [COLOR="lime"]Cậu- mợ[/COLOR]

  12. #12
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Địa chỉ
    Hiding in the wind...
    Bài gởi
    124
    Blog Entries
    4

    Mặc Định

    Mình đã đọc tác phẩm này, riêng mình lại có cái nhìn khác về Stef.
    Đọc Con hủi lại nhớ tới tiếng chim hót trong bụi mận gai.
    Hai tình yêu bị cấm
    một giữa sự phân biệt đẳng cấp
    một giữa con chiên và cha sứ
    Nhưng ....
    Trong khi đại công tử làm hết sức để có thể được bên nhau thì vị cha xứ kia lại xa lánh tình yêu của mình, chàng ra sức phủ định trong khi chàng yêu Mec từ thủa Mec chỉ là một cô bé con.
    Trong khi Mec không hề trốn tránh, tìm mọi cách để được bên chàng, để có một thứ của chàng thuộc về cô thì Stef lại luôn thụ động.
    Stef, nàng thông minh, xinh đẹp như một bức tranh nhưng nàng đã làm được gì cho tình yêu của nàng và đại công tử?
    Tỏ tình là chàng
    Cầu hôn là chàng
    Đấu tranh cho tình yêu là chàng
    Cuối cùng cũng chỉ còn lại chàng, cô đơn trong căn phòng với những bức tranh các thành viên trong gia tộc
    Tình yêu này bất hạnh không phải vì chàng, dĩ nhiên
    Tình yêu này bất hạnh
    Cuộc đời chàng trở lên bi kịch vì nàng
    Tôi chưa từng thấy Stef mạnh mẽ, nàng không hề mạnh mẽ, nàng có tin vào tình yêu của bản thân không? Không! Vì nếu tin nàng đã hiểu, hiểu nàng quan trọng với đại công tử như thế nào, hiểu sự tồn tại của nàng mang lại không phải nỗi đau mà là niềm hạnh phúc tột cùng cho chàng.
    Nhưng nàng lại để tâm trí mình bị vẩn đục vì những bức thư mạo danh.
    Không phải nàng thông minh và tỉnh táo lắm sao?

    Đột nhiên lại nhớ tới Melani trong cuốn theo chiều gió, cô ấy cũng chết, khi cô ấy chết, tôi đã khóc nhiều, còn khi Stef chết, tôi chỉ thấy thương cho đại công tử, chàng đã yêu nhầm rồi.
    Thậm chí Scarlet dù cố chấp nhưng ít ra cô ấy cũng tin vào tình yêu cô ấy dành cho Rett và " ngày mai ta sẽ đi tìm chàng"
    [FONT=Times New Roman][COLOR=purple][I]Đôi khi tôi muốn gần gũi với một người xa lạ.
    Hỏi người ấy đi đâu, mang tôi theo được không ...
    Dương Lâm~
    [/I][/COLOR][/FONT]

  13. #13
    Dennis O'neil's Avatar
    Dennis O'neil vẫn chưa có mặt trong diễn đàn ♫Hàm Tếu Ướt Mưa♫
    ♥Ái Hữu Lai Sinh♥
    |Den ♥ Hara| Forever love J.D - Forever Young

    Tham gia ngày
    Apr 2007
    Địa chỉ
    Số 7 - đường Phiền Não
    Bài gởi
    6,138
    Blog Entries
    11

    Mặc Định

    Cuốn này tớ xem dang dở rồi ko xem nữa. Xem cách đây 2 năm trc thì phải. Tớ thích đoạn đầu của cuốn truyện hơn, Waldema và Stefchia ban đầu họ ghét nhau (họ lầm tưởng là vậy), ghét cay ghét đắng.
    Nhưng giống như ông của Waldema đã nói "Nó nói ghét con bé nhưng không bao giờ rời mắt khỏi cô ấy". Nếu Waldema là cực dương thì Stefchia chính là cực âm, nhưng họ lại hút nhau một cách không giải thích nổi.
    Bạn loveglassmark viết về đoạn khi Waldema và Stefchia yêu nhau, tớ thì tớ thích lúc đầu khi Stefchia về làm gia sư cho nhà ông nội Wsldema í Lúc ấy, nhìn họ dễ thương lắm.
    thay đổi nội dung bởi: Dennis O'neil, 20-01-2010 lúc 02:52 AM
    My First Ladies: ucuc_nhoxinh, Chocopie117, +WS+,TRĂM NĂM CÔ ĐƠN

    "Dream as if you'll live forever. Live as if you'll die today" -James Dean

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh Dấu

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không được quyền gửi bài trả lời
  • Bạn không được quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không được quyền chỉnh sửa bài viết
  •