kết quả từ 1 tới 2 trên 2
Ðề tài: To Rome With Love (2012)
-
To Rome With Love (2012)
To Rome With Love

Tên phim: To Rome With Love
Tạm dịch: Thân gửi đến Rome
Đạo diễn: Woody Allen
Kịch bản: Woody Allen
Thể loại: Hài
Thời lượng: 112 phút
Ngày ra mắt: 20/04/2012 (Ý)
Diễn viên:
Judy Davis ... Phyllis
Flavio Parenti ... Michelangelo
Woody Allen ... Jerry
Jesse Eisenberg ... Jack
Penélope Cruz ... Anna
Ellen Page ... Monica
Tóm tắt nội dung: Chuyện diễn ra ở thành phố Rome lãng mạn. Những câu chuyện song song của một công nhân viên chức muốn trở thành ngôi sao, một kĩ sư trở về con phố nơi anh sống khi còn là sinh viên, một cặp đôi trẻ trong chuyến trăng mật, và một đạo diễn opera khó tính có khả năng phát hiện những ca sĩ tài năng.thay đổi nội dung bởi: Trust, 30-07-2012 lúc 03:11 AM
"Phút chốc, tôi rùng mình cảm nhận được thứ được tạo nên trên màn ảnh hóa ra đang phản chiếu chính thế giới này. Chúng ta thỏa mãn với tính thuần ác, bạo lực, đơn côi và sự đớn đau thể xác trên phim, khi thực tế chúng ta vẫn đang đối mặt." - Rv TDKR
-
Vẫn là một nỗi lo của trí thức New York
Ngày: 05/07/2012
Nguồn: NY Times
Người dịch: Trust@DienAnh.Net

Điểm đáng chú ý của những dòng thoại từ bầu show âm nhạc đã về hưu tên Jerry trong phim “To Rome With Love,” là những gì một kẻ tôn sùng tiến sĩ Freud có thể gọi là quá quyết tâm. Vai Jerry được đảm nhận bởi Woody Allen – đạo diễn của bộ phim hài hước này và, ờ, bắt đầu từ đâu nhỉ? Để viết về tác phẩm của Mr. Allen là, một cách chắc chắn, sẽ được đứng trong số rất nhiều "người đã thử" của Jerry,, và tôi chỉ có thể nói “xúc động”, amen, và tôi bỏ cuộc.
Tôi nhớ về một sự tráo đổi từ “Stardusts Memories,” một bộ phim giọng Ý trước đây của Woody Allen. “Bạn nghĩ điểm quan trọng của xe Rolls-Royce là gì?” một người nọ hỏi sau khi xem một bộ phim được đạo diễn bởi nhân vật của Allen. Câu trả lời là “Tôi nghĩ nó tượng trưng cho chiếc xe của ông ấy” . Và như vậy, tương tự, tôi hầu như chắc chắn rằng Rome trong bộ phim mới là một phép ẩn dụ cho thủ đô của nước Ý.
Một thành phố mà Freud tình cờ thường xuyên mơ về nhưng ít có cơ hội ghé thăm, cũng là một nơi mà những nhân vật nữ anh hùng trong văn Mỹ như Daisy Miller của Henry James đến để thử thách sự trong sạch trước cái trụy lạc ở châu Âu.
Đoạn đầu của “To Rome With Love” trở lại bối cảnh lâu bền này, khi chúng ta quan sát một người phụ nữ trẻ, quên đường đến đài phun nước Trevi một cách duyên dáng, hỏi đường một người đàn ông Ý trẻ tuổi đẹp trai. Một cô gái chân chất rơi vào tay một gã bản địa nham hiểm chuyên lừa lọc tình cảm? Không. Tên cô gái ấy là Hayley, được Alisin Pill (Zelda Fitzgerald trong “Midnight in Paris”) thủ vai, và người tình của cô, Michelangelo (Flavio Parenti), một luật sư tử tế và đứng đắn, cống hiến cho phe cánh tả. Mối tình của họ gần như không có bất đồng hay xung động nào, mặc dù bố mẹ của Hayley – Ông Allen và Judy Davis – có gây ra một chút ồn ào.
Sự rắc rối trong các chuyện tình yêu có thể được tìm thấy đâu đó, ví dụ như trong những màn cám dỗ khôi hài của Antonio (Alessandro Tiberi) và Milly (Alessandra Mastronardi), cặp vợ chồng trẻ mới cưới vừa rời Pordenone đến Rome. Và ẩn vào trong mớ những câu chuyện rối rắm vui nhộn này (mà Allen đã lấy ra từ một thùng hàng đầy những ghi chú và phác thảo), là chuyện giới trí thức New York, đang lo ngại và rối bời bởi những mong muốn mâu thuẫn nhau.
Anh ta là Jack, một kĩ sư non nớt – thích chơi đùa, nói những điều vượt quá tầm, được thủ vai bởi Jesse Eisenberg – sống chung với cô bạn gái nhân hậu, phần nào nhạt nhòa Sally (Greta Gerwig), trong một căn hộ ấm cúng ở khu Trasevere của Rome. Một ngày nọ bạn của Sally là Monica (Ellen Page) đến chơi, và cô ấy trở thành một diễn viên rất năng nổ, tự phụ, nổi loạn , .. O.K. Không tiết lộ gì ở đây, nhưng cũng không khó đoán.
Trắc trở của Jack được chứng kiến bởi một kiến trúc sư già, John (Alec Baldwin), người (e hèm) bản chất thường là luôn nghi ngờ. Ông có thể là một con ma, hoặc Jack có thể là một nỗi sợ hãi của chính bản thân John lúc trẻ, được trình diễn một cách buồn bã trên những con đường một thời anh từng tung hoành.
Một trong những điểm thú vị nhất ở “To Rome With Love” là cách pha trôn sự thật và siêu thực, và cách chơi đùa không e ngại trong một sự ngốc nghếch thuần túy. Câu chuyện, được tách ra không theo một trật tự nào, sắp đặt vào những thời điểm khác nhau: Kịch tính trong hôn nhân giữa Antonio và Milly (bao gồm cả cô gái điếm do Penélope Cruz đóng, và một ngôi sao điện ảnh do Antonio Albanese đóng) dường như chiếm trọn một buổi chiều, trong khi những mạch chuyện khác lại được kéo giãn ra nhiều tuần và nhiều tháng. Chúng hiếm khi giao nhau, tạo nên một tuyển tập ngẫu hứng, không đều, một sự biến hóa trong số những phim lồng nhiều mẩu chuyện của người đạo diễn đa tài, đã từng là nguyên liệu chính của điện ảnh Ý trong những thập niên 1950 và 1960.
Mặc dù có Marion Cotillard và Léa Seydoux, không gì đặc biệt mang hơi hướng Pháp trong “Mignight in Paris,”. Và mặc dù Allen nổi tiếng là một đạo diễn chuyên về nước Pháp (như Clint Eastwood và Jerry Lewis), nhưng truyền thống xem phim của nước này vẫn không nói gì về công việc của ông. Trong khi chẳng có gì xứng đáng với sự tôn sùng của ông với Ingmar Bergman, thì những phim của Ý với nhiều thể loại – cao và thấp, hài hước và bi kịch, hào nhoáng và cổ điển – rõ ràng đã nuôi trí tưởng tượng của Allen tuyệt đối. (Việc mới nhất mà ông đã làm là bản làm lại, “Small Time Crooks,” dựa theo phim hành động năm 1958 “Big Deal on Madonna Street,” Mario Monicalli đạo diễn).
“To Rome With Love” – một tựa đề khá chung chung, thay cho những tựa khác gợi nhiều liên tưởng hơn như “Bop Decameron” và “Nero Fiddled” – lại đầy tình yêu cho một tác phẩm hỗn đạp nói về văn hóa Ý. Nhạc phim gồm những đoạn opera nổi tiếng và những bài ballad lãng mạn kiểu cũ, nhưng cũng hiện đại, kết hợp pop, giống như một vài sản phẩm truyền hình, khiến một người khách tham quan nghi ngại về danh tiếng của nước Ý, để có thể đưa ra nhận định thẩm mỹ một cách hoàn hảo. Và trong khi chúng ta đang nói về việc này, Allen đã chừa phần cho Roberto Benigni – nhân vật mà có thể một vài người trong chúng ta đã từng hy vọng anh biến mất mãi mãi sau Oscar 1999.
Nhưng Benigni, một chàng hề tài năng, được yêu mến như một người Roman bình dị, trung lưu, đã lao vào vòng xoáy của truyền thông, bị paparazzi săn đuổi (sinh ra và được đặt tên trong Rome of “La Dolce Vita”) và bị phỏng vấn nghẹt thở trong những talk shows.
Các cuộc phiêu lưu của anh là chuyện hoang đường vui tươi, vết rạn trong những đề tài mà Allen theo đuổi với nhiều công kích vào những người nổi tiếng. Allen rất vui khi được xen vào sự lố bịch, mà ông đã đẩy đến một cấp độ gần như rất cao siêu trong chuyện của Giancarlo (Fabio Armiliato), bố dượng tương lai của Hayley, người sở hữu một giọng hát tuyệt vời (Mr. Armiliato là môt giọng opera cao nổi tiếng thế giới trong đời thực) vốn phụ thuộc vào những giới hạn nhất định.
Các hạn chế của “To Rome With Love,” như bọt sữa trên tách capppucino, cuối cùng được tách ra khỏi những ưu điểm. Một bài cảnh có vẻ nhanh chóng và tùy tiện, đoạn đối thoại thường nghe rất dài và thiếu cẩn thận. Nhưng điều này chỉ có thể nói là chúng ta đang xem Woody Allen ở giai đoạn sau. Chê trách sẽ là thừa thãi – mặc dù cũng có thể không thể tránh khỏi – giống như phân tích tâm lý.
“To Rome With Love” được rating R (Dưới 17 tuổi yêu cầu phụ huynh đi kèm hoặc người lớn bảo hộ). Nhiều chi tiết nhạy cảm đã được lược bỏ, nhưng lại bỏ đi rất ít quần áo"Phút chốc, tôi rùng mình cảm nhận được thứ được tạo nên trên màn ảnh hóa ra đang phản chiếu chính thế giới này. Chúng ta thỏa mãn với tính thuần ác, bạo lực, đơn côi và sự đớn đau thể xác trên phim, khi thực tế chúng ta vẫn đang đối mặt." - Rv TDKR
Thread Information
Users Browsing this Thread
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)








Đánh Dấu