Gửi những kẻ nông cạn, đang nói fan Kpop là "lũ mê muội"

   15:36 - 21/12/2017   

Chúng tôi trẻ trâu, chúng tôi mê muội, chúng tôi dư hơi.... Vâng, chúng tôi chấp nhận hết. Chấp nhận không phải vì các bạn nói đúng, mà là vì chúng tôi không chấp nhất những kẻ nông cạn.

Chúng ta vẫn thường dặn nhau rằng, nếu chuyện gì không biết thì nên tìm hiểu, chuyện gì không thấu hiểu được thì nên im lặng, người văn minh chỉ nên nói lời tốt đẹp, không có lời tốt đẹp để nói thì đừng phát biểu, chứ đừng nói lời nông cạn để tự đánh mất phẩm giá của bản thân mình. "Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói" - chân lí ấy, đi đâu mọi người cũng truyền bá, nhưng liệu mọi người đã hiểu hết được ý nghĩa của điều đó chưa? thực hiện được điều đó chưa? 

Fan Kpop là một lũ bệnh hoạn

Những ngày qua, các bạn đang truyền tai nhau câu chuyện của 8 shawol (tên fan của Shinee) tự tử sau khi nhận tin về cái chết của Jonghyun. Các bạn mắng chửi không thương tiếc bọn họ là "những đứa bệnh hoạn", cha mẹ mang nặng đẻ đau, tốn công tốn của nuôi cho khôn lớn, cuối cùng lại đi chết vì một "thằng ất ơ". Rồi các bạn lật lại những câu chuyện cũ như cắt tay gửi huyết thư cho idol, cắt da cắt thịt viết tên idol lên cơ thể, hay câu chuyện của cô bé 13 tuổi người Trung Quốc bị cha giết vì mê thần tượng... để miệt thị fan Kpop.

Những câu chuyện hi hữu cứ liên tục bị nhắc đến, làm dấy lên thêm sự đau lòng.

Vâng, họ là những kẻ bệnh hoạn. Điều đó đúng, vì chỉ có người bệnh mới có những hành động thiếu tỉnh táo như thế. Bệnh đó là trầm cảm đấy. Những người trầm cảm luôn thấy cuộc sống của mình bế tắc, luôn muốn chết đi để kết thúc sự u ám của cuộc đời, nhưng họ lại vơ được một lí do để họ tiếp tục sống, đó chính là vì idol, nên khi idol của họ rời đi, thì đâu còn lí do gì để họ sống tiếp.

Các bạn mắng chửi họ, chính là các bạn đang miệt thị người bệnh. Thay vì đồng cảm, thương tâm rồi nhìn nhận lại vấn đề để cùng nhau chung tay ngăn chặn căn bệnh này lây lan khắp cộng đồng, thì các bạn lại tiếp sức cho sự lan tỏa của nó bằng những câu nói thiếu suy nghĩ và vô tâm như vậy. Kể ra, các bạn cũng là một trong những nguồn cơn của căn bệnh này. Tệ nạn đến từ những người miệt thị fan Kpop chứ không phải fan Kpop.

Fan Kpop là một lũ dở hơi, dư tiền

Chúng tôi dở hơi? Nếu chúng tôi đồng ý nhận mình là kẻ dở hơi, thì những người giành ngày, giành dêm quan tâm đến những kẻ dở hơi này đang làm để mắng chửi thì gọi là gì?

Các bạn bảo "Tiền mua album, mua lightstick, mua poster, in piccard... của bọn mày, bọn tao đã có thể dùng để mua một cái điện thoại", "Mua một cái vé concert bạc triệu để tới đó giẫm đạp lên nhau mà coi mông thần tượng, bọn mày thật dở hơi", "Bọn mày đã bao giờ tặng quà cho ba mẹ bọn mày chưa mà dám chi mấy chục triệu để tặng idol cái IP X thế", "Lũ fan Kpop điên đến mức mua sao trên trời tặng cho idol cơ đấy, đến sinh nhật của idol là chúng nó lại mua quảng cáo ở các trung tâm thương mại"......

Chúng tôi dư tiền? Chúng tôi nghĩ đó là một lời khen đấy chứ, ít nhất là cũng có tiền để dư. 

Các bạn này, các bạn có biết các fan Kpop đã quyên góp và ủng hộ từ thiện cho các tổ chức xã hội bao nhiêu tiền mỗi năm bằng tên của idol của họ không? Các bạn có bao giờ nghe nói về những buổi hoạt động xã hội như nhặt rác, trồng cây xanh... của các fandom hàng năm chưa? Không biết có đúng không? Số tiền ấy còn nhiều gấp một nghìn lần chiếc IP X mà các bạn đang ao ước đấy. Làm vậy, chúng tôi vẫn là một lũ dở hơi, dư tiền chứ?

Chúng tôi là fan, chúng tôi muốn sở hữu goods không gì là sai cả. Idol của chúng tôi đã bỏ hết thanh xuân, bỏ bao mồ hôi và nước mắt để tập luyện, mang đến cho chúng tôi những sản phẩm nghệ thuật có giá trị, chúng tôi bỏ tiền ra để mua lại những công sức đó, cũng là phục vụ cho bản thân mình và đấy là cuộc sống của chúng tôi, ngồi ngoài cuộc, nếu không hiểu thì các bạn hãy lặng yên.

Cha mẹ chúng bây, chúng bây không khóc, lại đi khóc vì idol

Sao các bạn biết chúng tôi không quan tâm, không yêu thương gia đình mình? Các bạn đừng chỉ nhìn vào những thành phần thiểu số, mà quơ đũa cả nắm. Những người bệnh hoạn cần được quan tâm, chữa trị, những người thiếu suy nghĩ cần răng đe, dạy bảo. Với những phát ngôn như thế, chúng tôi cho rằng các bạn thật thiếu suy nghĩ.

Các bạn thật mạnh miệng khi bảo: "Tao có mê idol đến mấy cũng không dư nước mắt như bọn mày". Vâng, tại vì các bạn đâu có hiểu được giá trị của hai tiếng "thần tượng" là như thế nào.

Có những điều mà chỉ khi bạn là fan Kpop và phải là fan thực sự, thì bạn mới hiểu được, những điều ấy, không dễ gì có thể giải thích bằng lời.

"Ý nghĩa của thần tượng là ở chỗ khi vô tình nhìn lại, bạn sẽ vô tình phát hiện ra một người vốn không thuộc về bạn, không hề liên quan tới bạn lại cùng bạn đồng hành suốt quãng đường trưởng thành, lâu đến mức vượt qua những người bạn thân của bạn, vượt qua cả mối tình đầu tan vào gió, cùng bạn minh chứng một thời gian không bao giờ trở lại" - Sone

Một cô bé học hành ở mức trung bình, không có ước mơ, sống một cuộc đời rất nhạt nhòa, đến mức không ai biết tới sự tồn tại của cô ấy, bỗng chốc trở nên mạnh mẽ hơn, biết mơ ước về tương lai, biết bản thân mình muốn trở thành ai nhờ vào việc coi các show thực tế của thần tượng. 

Một cô bé suốt ngày bị mẹ mắng là vô dụng, bánh bèo, bỗng chốc trở thành thành tượng của cả gia đình khi mỗi tháng kiếm được một khoản tiền kha khá nhờ vào việc làm CTV cho một trang báo mạng, viết các bài viết về Kpop.

Một chàng trai lôi thôi, lúc nào cũng có vẻ "bẩn bẩn, bần bần" bỗng nhiên hóa hotboy trở nên siêu ngầu trong mắt các fangirl ở trường cũng là lấy nguồn cảm hứng từ thần tượng.

Một cậu trò học cực dở tiếng Anh, nhưng quyết tâm đi học tiếng Hàn rồi trở thành một chàng biên dịch kiếm tiền chục triệu mỗi tháng, xuất phát vì ước muốn nhỏ nhoi là học tiếng Hàn chỉ để hiểu được idol nói gì.

Những câu chuyện này, các bạn đã biết tới chưa?

Thần tượng của chúng tôi luôn biết ơn fan, cuối chào fan và luôn nghĩ đến các fan của mình. Họ chẳng bao giờ dám sống cho mình vì sợ có lỗi với fan.

Fan Kpop chúng tôi trẻ có, lớn có, thậm chí người già cũng có. Đa phần các fan của các idol những thế hệ đầu như BoA, DBSK, Super Junior, Bigbang hay SNSD đều là những người có tuổi đời "một nửa 50" trở lên, họ đa phần đều đã thành đạt và đã trở thành một ai đó trong xã hội này rồi.

Thần tượng là nguồn cảm hứng sống của chúng tôi, nhìn vào họ chúng tôi trở nên chăm chỉ hơn, sống có ích hơn, nghiêm khắc với bản thân mình hơn. Nếu các chưa từng dõi theo họ, các bạn sẽ không bao giờ hiểu được lí do vì sao chúng tôi lại yêu thương họ nhiều như vậy, vì họ mà làm nhiều điều đến vậy. Chính vì vậy, nếu không thể thấu hiểu thì mong hãy lặng im để thể hiện sự văn minh.

Bài viết chỉ mang quan điểm cá nhân.

Ảnh: Internet

Tin bên lề

DienAnh.Net

Gửi bình luận

 Close