Lưu Diệp

Lưu Diệp

Sinh nhật: 23/03/1976
Quê quán: Trường Xuân
Tiểu sử: Lưu Diệp sinh trong một gia đình ba thế hệ. Liu Jianhua (cha Lưu Diệp) là người phụ trách bộ phận ánh sáng của xưởng phim Changchun. Mẹ anh cũng làm ở công ty chiếu bóng, trong nhà Lưu Diệp còn có một người chị gái.

Lưu Diệp (刘烨 ) được sinh ra và lớn lên ở Changchun. Tuổi thơ ở Changchun thời tiết lạnh quanh năm. "Mùa đông khi tuyết rơi, ngay lập tức bạn ngửi thấy mùi của nó, nghĩ rằng đó là một loại cảm giác hạnh phúc. Khi tôi còn nhỏ nghe tiếng tuyết rơi ở Changchun trong công viên Nanhu, cảm nhận mùi hương của nó, thật vô cùng phấn khích, giống như là tình yêu vậy." - Lưu Diệp hồi tưởng. Đạp xe ở Changchun thấy con đường rất rộng, ko chật chội bởi xe ô tô. Có những chiếc lá lớn rơi từ trên trời xuống. Hình ảnh những chiếc lá lớn xoay tròn rụng xuống, đẹp một cách đặc biệt và cổ điển, như hình ảnh thường nhìn thấy trong các bộ phim.

Lưu Diệp sinh năm 1978 trong một gia đình ba thế hệ. Liu Jianhua (cha Lưu Diệp) là người phụ trách bộ phận ánh sáng của xưởng phim Changchun. Mẹ anh cũng làm ở công ty chiếu bóng, trong nhà Lưu Diệp còn có một người chị gái. Nhìn chung gia đình Lưu Diệp mọi người sống vui vẻ bình yên. Tuy thế, họ ko bình thường, vì trong những ngày đó, những người làm việc trong xưởng phim và những đứa trẻ được sinh ra trong gia đình đó là một niềm vinh dự cao quý.

Lưu Diệp kể lại: "Xưởng phim không cho phép người ngoài vào, nhưng mỗi khi bác hoặc cô tôi phụ trách cửa thì tôi đều ngay lập tức chạy vào trong. Trong con mắt của những người ngoại đạo, sự huyền bí trang nghiêm của xưởng phim là thiên đường của tuổi thơ tôi, toà nhà chính, khoảng không gian mở, trường quay, là những nơi dấu chân tuổi thơ của tôi còn in lại.

Xưởng phim có một khoảng sân trống ở giữa, có cơ cấu quay phim trên không. Chúng tôi thường che cái cabin để hở lại và chui vào bên trong chơi đùa.

Dọc hành lang của xưởng phim hai bên có dán những poster lớn. Một số poster bạn có thể xem hình ở cả hai mặt. Tuy thế, kí ức sâu sắc và sinh động nhất về xưởng phim của tôi là được nhìn người ta quay phim. Dưới cặp mắt trẻ thơ, quá trình quay phim chỉ có thể được diễn tả bằng một từ "kỳ diệu".

Trong quá khứ, xem một bộ phim để thấy Tề Thiên Đại Thánh, Hoả Diệm Sơn. Khi thấy một Tôn Ngộ Không giả được treo bởi dây cáp, và bay từ nơi này qua nơi khác, lúc đó tôi còn tương đối nhỏ, xem xong tôi đã nghĩ rằng trường quay giống như ảo thuật vậy. Mỗi bộ phim mang trong mình một giấc mơ, và trường quay là một nhà máy chế tạo giấc mơ ... Ở đây những bộ phim được ghi tạc bởi thời gian và ký ức, đồng thời cũng lấy đi nhiều những giọt mồ hôi khó nhọc."

Làm một bộ phim là việc không hề dễ dàng, Lưu Diệp nhận thức rất rõ về điều này. Bản thân cha Lưu Diệp làm trong bộ phận chiếu sáng, thường xuyên phải nhẫn nại với sự nóng nực, leo lên những độ cao, đi lại quanh năm. Trong trí óc của Lưu Diệp hình ảnh người cha được lưu lại rất ít.

Có lẽ vì làm việc trong ngành điện ảnh nên cha của Lưu Diệp nhận thấy được những khó khăn của công việc này. Khi Lưu Diệp quyết định theo nghiệp diễn xuất, cha anh đã là người đầu tiên phản đối. Ông cảm thấy Lưu Diệp bản tính bẽn lẽn hướng nội không thích hợp để dẫn thân vào lĩnh vực điện ảnh.

Lưu Diệp nhớ lại:

"Cha tôi không thực sự muốn tôi làm nghề này, vì từ khi còn nhỏ tôi đã tỏ ra khá điềm đạm. Thực sự thì tôi cùng những đứa trẻ khác cũng chỉ làm theo những gì người ta bảo. Nếu tôi muốn học làm phim, học làm ánh sáng, hoặc quay phim, biên kịch, tất cả đều được. Nhưng để trở thành diễn viên thì cần phải cân nhắc kỹ."

Tình yêu dành cho cha là lí do khiến những đứa con theo bước cha mình. Nghề diễn là một nghề không ổn định. Mẹ Lưu Diệp là nguồn động viên anh theo đuổi những gì anh muốn. Lưu Diệp được nhận vào Học viện kịch nghệ là nhờ nỗ lực của cả gia đình. Tuy thế vào năm đầu tiên, Lưu Diệp đã từng có ý định thay đổi.

"Trong năm đầu tiên, tôi đã từng gọi về Changchun cho cha. Tôi không muốn tiếp tục học. Vào thời điểm đó, những bộ phim làm ra chỉ có sức sống ở nội địa, việc có tiếng vang ở hải ngoại như Châu Nhuận Phát, Lí Liên Kiệt hay Jackie Chan là hết sức khó khăn. Trong khi lựa chọn cho tương lai của Lưu Diệp bị lung lay, hai cha con đã có cuộc trò chuyện "giữa 2 người đàn ông" với nhau.

Cha tôi nói rằng khi đã bắt đầu cuộc hành trình, dù cho có phải làm gì, một khi đã chọn lựa, thì cần phải kết thúc đủ 4 năm ở trường đại học. Sau khi kết thúc tôi có thể cân nhắc làm những việc khác nếu muốn. Tôi nói tốt thôi, tôi sẽ tiếp tục, và sau đó tôi tham gia diễn bộ phim "Ngọn núi đó, con người đó, con chó đó" vào năm thứ hai của đại học. Bộ phim ít nhiều được biết đến, ý định từ bỏ của tôi vì thế không còn nữa."
 Close