Tôi bước vào buổi giao lưu đoàn phim Đại tiệc trăng máu 8 với một sự tò mò không hề nhỏ. Khi đạo diễn Phan Gia Nhật Linh và nhà sản xuất Charlie Nguyễn chính thức xác nhận đây là bản làm lại (remake) của hiện tượng phòng vé Nhật Bản One Cut of the Dead (Quay trối chết), không khí hội trường lập tức xôn xao. Nhưng điều giữ chân tâm trí tôi, và có lẽ là của tất cả những ai yêu điện ảnh ngồi ở đó, không phải là cái mác "remake", mà là một lời tuyên bố đầy tham vọng: Một cú máy one-shot kéo dài trọn vẹn 35 phút.

Đối với những người làm nghề, "one-shot" (quay một cú máy dài không cắt ghép) luôn là một bài toán khó nhằn. Kéo dài bài toán đó đến 35 phút lại là một sự "điên rồ". Bản thân đạo diễn Phan Gia Nhật Linh thừa nhận, trong quá trình Việt hóa kịch bản, anh và Charlie Nguyễn đã nhiều lần phải ngồi lại để cân đo đong đếm: Liệu có nên giữ lại cú máy kỷ lục này từ bản gốc hay không? Và câu trả lời của họ là "Có".

Từ góc độ của một người quan sát, tôi đánh giá cao sự ngoan cố này. Đạo diễn khẳng định họ giữ lại không phải để làm một chiêu trò PR rẻ tiền, mà bởi nó là xương sống của toàn bộ cấu trúc kể chuyện. Hơn thế nữa, nó dường như là một lời khẳng định đầy tự hào của Phan Gia Nhật Linh về tay nghề của ekip Việt Nam hiện tại. Đã qua rồi cái thời chúng ta e dè trước những kỹ thuật phức tạp; điện ảnh Việt Nam giờ đây đã đủ "độ chín" để đương đầu với những thử thách tầm cỡ này.
Để thực hiện cú máy kỷ lục này, bộ phim buộc phải đặt nhân vật chính - đạo diễn chuyên làm "phim rác" Tâm OK (do Vân Sơn thủ vai) - vào một tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Anh phải quay trực tiếp một bộ phim kinh dị cổ trang zombie bằng một cú máy duy nhất, với một dàn diễn viên "đầy bất ổn", cốt chỉ để ghi điểm với cô con gái nhỏ (Lâm Thanh Mỹ).

Sự hỗn loạn trên phim hoàn toàn phản chiếu áp lực đời thực của dàn diễn viên ngồi trước mặt tôi. Khi nghe Lê Khánh trải lòng, tôi mới thực sự cảm nhận được sức nặng của 35 phút không tắt máy ấy.
"Ngày quay đầu tiên, Liên Bỉnh Phát đã bị sai, làm mình rất áp lực. Ai cũng phải tập trung cao độ hơn, não bộ căng thẳng hơn rất nhiều. Bản thân mình lại còn có tiền sử rối loạn lo âu," Lê Khánh bộc bạch, ánh mắt vẫn còn lưu lại chút dư chấn của những ngày trên set quay.

Cả Miu Lê hay nghệ sĩ Vân Sơn cũng không giấu được sự xúc động. Thử tưởng tượng, một tập thể hàng chục con người phải phối hợp nhịp nhàng như những bánh răng đồng hồ trong suốt 35 phút. Chỉ một cú vấp ngã, một câu thoại trật nhịp, một cái quay đầu sai thời điểm của bất kỳ ai – từ diễn viên chính đến người cầm hắt sáng – mọi thứ sẽ phải làm lại từ con số 0. Cảm giác khi tiếng "Cut!" cuối cùng vang lên sau cảnh quay đó, có lẽ là một sự giải thoát và vỡ òa tột độ. Ngay cả trong clip hậu trường, Miu Lê đã khóc nức nở vì đã hoàn thành cú máy quay khó nhất trong cuộc đời làm diễn viên của mình.

Điều thú vị nhất tại buổi giao lưu là lời "cảnh báo" đầy ẩn ý từ những người cầm trịch. Đại tiệc trăng máu 8 mang tinh thần phê và tự phê rất mạnh. Đạo diễn đưa chính bản thân và những "thâm cung bí sử" của giới làm phim ra để cà khịa, giễu nhại. Nghệ sĩ Quang Minh hay diễn viên Hứa Vĩ Văn đều đồng tình rằng giới điện ảnh xem sẽ thấy "nhột", còn khán giả sẽ có cái nhìn trần trụi hơn về cái nghề hào nhoáng này.

Nhưng để chạm đến những tràng cười "đã nư" và sự vỡ òa về mặt cảm xúc, khán giả phải vượt qua được phép thử đầu tiên: Cú máy 35 phút mở màn. Đó là một sự đánh cược. Phan Gia Nhật Linh đã chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận mọi khen chê, thậm chí chấp nhận việc có người gọi đây là "phim rác" trong 1/3 thời lượng đầu. Anh chọn sự can đảm của cái tên Quay trối chết: máy đã bấm là không thể dừng lại.
Rời khỏi buổi họp báo, tôi mang theo một sự kỳ vọng lớn lao. Không chỉ kỳ vọng vào việc được thấy tận mắt kỷ lục mới của màn ảnh Việt, mà còn kỳ vọng vào một cú hích thực sự cho chất lượng kể chuyện của phim nội địa. Phim Đại Tiệc Trăng Máu 8 sẽ ra rạp vào 24/04/2026 và chiếu xuyên mùa lễ 30/04 và Giỗ Tổ Hùng Vương
* Bài viết của Trường Duy chia sẻ tại box Phim Việt Nam











Facebook - bình luận