x

Đăng nhập

Comming soon...

Review phim

Hàn

Do You Like Brahms?: Khi âm nhạc là liều thuốc chữa lành

Hoài Trinh 09:53 - 17/10/2021

Nhắc đến dòng phim healing ngày càng nở rộ của Hàn Quốc, phần lớn mọi người hẳn sẽ nghĩ ngay đến Hometown Cha-Cha-Cha hay Hospital Playlist với độ phủ sóng mạnh mẽ trong thời gian gần đây. Bên cạnh đó, còn có không ít tác phẩm vừa nhẹ nhàng lại tinh tế chẳng kém nhưng đáng tiếc vẫn chưa được nhiều người biết đến, một trong số đó chính là Do You Like Brahms? (Em có thích Brahms không?).

Bộ phim là câu chuyện về sự nghiệp và tình yêu của những người trẻ đam mê âm nhạc cổ điển. Mỗi người một tính cách, một số phận riêng nhưng đều đối mặt với những trăn trở, băn khoăn lẫn nghi kị trong chặng đường chinh phục ước mơ và cả trong chính bản thân mình.

Chae Song Ah (Park Eun Bin) có một tình yêu say đắm lạ lùng với violin, đến mức vì nó mà cô sẵn sàng từ bỏ tấm bằng tốt nghiệp loại ưu ngành kinh tế của một trường đại học danh giá, chỉ để bắt đầu lại từ con số không khi quyết định theo đuổi sự nghiệp của một nghệ sĩ vĩ cầm.

Vậy mà bất chấp bao công sức tập luyện miệt mài, Song Ah rốt cuộc vẫn xếp chót trong dàn nhạc tại trường, vẫn phải đối diện với những ánh nhìn ái ngại cho khả năng chơi đàn và cho cả tương lai mờ mịt của chính cô. Sau tất cả, Song Ah liệu có tiếp tục cố chấp với điều dường như cứ mãi ngoài tầm với của mình, hay chăng cô sẽ đủ mạnh mẽ để buông tay? 

>> Xem thêm: Đâu là lý do giúp Squid Game trở nên quá nổi tiếng như vậy?

Trái ngược hoàn toàn với Song Ah, Park Joon Young (Kim Min Jae) là thiên tài piano đã từng giành được vô vàn giải thưởng quốc tế. Thế nhưng sau bao chuyến lưu diễn trên khắp thế giới, piano đối với anh chẳng biết tự lúc nào đã trở nên vô hồn và dửng dưng đến lạ. Mỗi bản nhạc anh chơi vẫn xuất sắc như thường lệ, nhưng lại không còn niềm hứng khởi mãnh liệt như thuở ban đầu nữa.

Do You Like Brahms? đã tạo nên những chương đầu tiên về mộng mơ tuổi trẻ đầy thực tế và khắc nghiệt như vậy đấy. Ở đó theo đuổi đam mê chưa bao giờ là điều dễ dàng, và đôi khi không phải cứ nỗ lực hết mình đều sẽ nhận được mọi thành quả xứng đáng, nhưng phải chăng số phận rồi cũng sẽ bù đắp cho ta theo cách khác?

Song Ah và Joon Young đã gặp nhau giữa những lạc lối mơ hồ như thế. Không phải những mô típ kinh điển như “oan gia ngõ hẹp” hay “nhân duyên từ bé”, họ chỉ đơn giản là những người hoàn toàn xa lạ, không may liên tục chứng kiến những khoảnh khắc tồi tệ của đối phương và vô tình chạm mặt quá nhiều lần mà thôi. Để rồi những đồng điệu về tâm hồn từng chút một kéo họ lại gần nhau, khiến người này dần trở thành một phần quen thuộc đầy thân thương của người kia.

Đó là khi Song Ah hỏi Joon Young sau một buổi biểu diễn rằng anh có thích màn thể hiện của mình hay không, một điều đơn giản thế thôi nhưng lại làm anh lúng túng bởi đã từ lâu lắm rồi chẳng ai còn bận tâm đến cảm giác của anh. Đó là khi Joon Young tự mình tấu lên khúc nhạc an ủi Song Ah trong ngày sinh nhật của cô, để những thanh âm đầy dịu dàng ấy vỗ về và xoa dịu mọi tổn thương trong cô.

Có lẽ chuyện tình này đã chẳng gây thương nhớ cho mình nhiều đến vậy nếu không được thể hiện bởi Park Eun Bin và Kim Min Jae, cả hai bạn trẻ không chỉ sở hữu visual hoà hợp với nhau đến lạ mà mỗi tương tác đều tinh tế và xao xuyến đến mức có thể làm tan chảy trái tim bất kỳ ai. Dẫu biết trong thế giới phim Hàn đã có vô vàn cặp đôi nức tiếng nhưng mình tin chắc một khi đã xem phim thì kiểu gì bạn cũng sẽ mê mẩn cặp gà bông Joon Young và Song Ah mà thôi, đặc biệt là những phân đoạn ngượng ngùng có một không hai mà vẫn siêu cấp đáng yêu đấy.

Bên cạnh đó phải kể đến những thước phim với tone màu ánh vàng chủ đạo góp phần lột tả rõ nét hoàn cảnh và nội tâm nhân vật, vừa mang vẻ hoài niệm lại pha chút ưu tư tiếc nuối, và trên hết là cảm giác ấm áp chữa lành như nắng mùa thu. Ngoài ra, mình cho rằng OST của Do you like Brahms? cũng là sự hội tụ của những ca khúc ballad đỉnh cao khi được thể hiện bởi hàng loạt gương mặt đình đám quen thuộc của dòng nhạc phim như Taeyeon, Chen, 10cm, Heize, Punch,… 

Là câu chuyện về hành trình trưởng thành của những người trẻ ở ngưỡng cửa 30, Do you like Brahms? chắc chắn là bộ phim mà bạn hoàn toàn không nên bỏ qua với một cốt truyện đời thường nhưng đầy cảm xúc, dàn diễn viên trẻ tài năng và đặc biệt là cách gửi gắm giản dị mà sâu lắng những thông điệp ý nghĩa về tình yêu, ước mơ và đam mê giữa bao hối hả bộn bề của cuộc sống hiện đại.

 >> Xem thêm: Our Blue: Phim truyền hình quy tụ 7 diễn viên nổi tiếng nhất Hàn Quốc

*Bài viết của Hoài Trinh gửi về DienAnh.Net.

Theo dõi DienAnh.Net để cập nhật tin tức phim ảnh mới và chính xác nhất.

trao đổi - bàn luận

Bài Cùng chuyên mục

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi: Yếu tố kinh dị "giả trân", thiếu sự tinh tế

Wukong

Wukong

Kịch bản đưa ra tình huống các nhân vật tham gia trò chơi và buộc họ phải tìm ra lối thoát trước khi lưỡi hái tử thần tìm đến.

Trò Chơi Tử Thần: Chất lượng “uể oải” hơn cả Cù Lao Xác Sống

Lọ Lem

Lọ Lem

Mọi diễn biến của phim có phần đơn giản và thiếu sự tăng tiến, phim giữ đều một nhịp độ và tình tiết ngang nhau mà không dẫn lên được cao trào hay đột phá.

Cự Đà Triệu Baht: Phim quái vật cũ kĩ, không có gì đột phá

Pa Bích

Pa Bích

Cự Đà Triệu Baht là bộ phim Thái Lan gây thất vọng, ngoại trừ phần kĩ xảo cự đà khổng lồ tạm được thì các yếu tố khác trong phim đều không thuyết phục.

Nô Lệ Của Quỷ 2: Phim kinh dị dễ gây mất ngủ vì tạo hình nhạy cảm

Lọ Lem

Lọ Lem

Nô Lệ Của Quỷ 2, với mình là bộ phim kinh dị nặng đồ vì sự táo bạo trong việc tạo dựng tình huống. Nó cũng khiến mình bị mất ngủ vì tạo hình quá nhạy cảm.

Nô Lệ Của Quỷ 2: Kịch bản hấp dẫn, cuốn hơn cả phần 1

Bánh Đúc

Bánh Đúc

Sự u ám, bí ẩn vô tình giúp phim “ăn” thêm độ kinh dị nhờ việc thiết kế bối cảnh, sự bí bách của các nhân vật khi bị bủa vây bởi các thế lực tâm linh, hắc ám.

Bỗng Dưng Trúng Số: Cười "xỉu" với tình huống hài trong phim

Bon

Bon

Phim mang đến một câu chuyện hài hước được nhà làm phim kể một cách tự nhiên. Mô típ “nhầm lẫn tai hại” này không mới.