x

Đăng nhập

Comming soon...

Review phim

Âu Mỹ

Sweet Tooth: Series hấp dẫn nhất Netflix

Lê Minh Mẫn (Robbey) 15:12 - 02/07/2021

Ta đến từ đâu? Ta thuộc về nơi nào? Tại sao ta ở đây?

Không phải chờ đến khi Sweet Tooth (Cậu Bé Gạc Nai) ra đời, những câu hỏi trên mới bật lên trong đầu chúng ta. Suốt hàng vạn năm qua, con người luôn tìm cách lý giải nguồn cội của mình. Bằng tôn giáo. Bằng khoa học. Bằng những giả thuyết. Nhưng không một câu trả lời nào là hoàn hảo. Tự mỗi người phải đi đến cuối con đường mới có được đáp án cho riêng họ.

Đồng hành cùng cậu bé Gus, các đồng đội và cả khán giả như được ôn lại bài học làm người. Ta thường dùng những từ như “nhân đạo”, “nhân văn”, “nhân tính” để tôn vinh giống loài của ta. Tự sướng phết nhỉ? Nhưng nhìn cách con người đối xử với nhau mỗi ngày, liệu có phải hành động nào cũng “nhân đạo” không? Kỳ thị, tấn công những ai khác màu da, tín ngưỡng, giới tính, xu hướng tính dục… là “nhân văn”? May là chung giống loài đó nha.

Vậy thì hãy tưởng tượng cách nhân loại đối xử với alien, với dị nhân, với những người lai thú như Gus - nếu họ có thật. Nhóm học ít thì cười cợt, ném đá, ngắt nhéo làm phiền. Nhóm học cao thì đưa luôn vào phòng thí nghiệm để mổ xẻ. Đấy là chưa kể nhóm tung tin đồn “Thịt con này chữa bách bệnh” và nhóm trọc phú vung tiền ra để chiếm hữu mọi thứ.

>>Xem thêm: Out - Hãy sống theo cách của bạn

So với truyện tranh, tạo hình trong phim của Gus đáng yêu hơn nhiều. Mình thấy điều này hợp lý. Để tồn tại được lâu, nó cần có ngoại hình ưa nhìn, để người ta muốn tha mạng nó, bảo vệ nó, thậm chí đấu tranh vì nó. Chẳng phải tự nhiên mà tạo hoá để mọi loài vật đều dễ thương khi nó vừa chào đời. Đến cá sấu con còn cute không chịu được. God muốn đánh vào lòng trắc ẩn của human - giống loài hiểm độc nhất, dù không phải lúc nào cũng hiệu quả.

Rõ ràng, để Gus sống, một đứa trẻ lai kém dễ thương hơn đã phải thế mạng. Cuộc sống vốn dĩ là như thế. Có điều, ngoại hình hay tính cách chỉ dụ dỗ được những ai tốt bụng như mình thôi. Thử hỏi hội ăn thịt chó xem: “Nó xinh/khôn/ngoan nhưng thịt nó ngon”. Con gì cũng cho vào mồm, ăn được là ăn hết. Họ mặc định con người tốt hơn con vật mà. Really though?

Khi nghe tin giả là người lai gây ra dịch bệnh, họ đã tìm cách tiêu diệt chúng. Khi nghe tin người lai chính là nguyên liệu để chữa bệnh, họ lại săn lùng và bắt cóc chúng, bất chấp sự thật cha mẹ của chúng là con người.

>>Xem thêm: Alice in Borderland: Sự sụp đổ của nhân tính

Chẳng phải là sau khi nhân loại chết bớt, địa cầu như được hồi sinh đấy sao? Nước sông trong vắt trở lại, cây cối mọc um tùm, động vật hoang dã tự do tung tăng. Đây không phải lần đầu hình ảnh ấy xuất hiện trên phim. Và nó hợp lý. Trái Đất vốn dĩ không phải của riêng ai. Nhà chung của muôn loài mà xâm lấn thấy ớn.

 Gus đúng nghĩa là một đứa trẻ lớn lên trong rừng. Nó không hiểu gì về thế giới, luôn nhìn đời bằng ánh mắt vô tư và lạc quan, dù đời không phải lúc nào cũng nhã nhặn với nó. Christian Convery đã thể hiện vai Gus rất có hồn, với đôi mắt biết nói và sự háo hức đầy tự nhiên.

>>Xem thêm: Loki tập 1-2: Vai trò của Mobius, Lady Loki?

Ừ thì có những lúc em nó gặp rắc rối vì tham ăn, vì tò mò, vì lì lợm, không nghe lời người lớn. Nhưng bạn mong đợi gì? Nó chỉ mới 9-10 tuổi thôi. Ngoại trừ khả năng đánh hơi và nghe ngóng do giác quan siêu nhạy bén, đến cuối mùa, Gus vẫn chưa cho thấy năng lực chiến đấu hay tự vệ. Liệu đám nhóc sẽ làm cách nào để chống lại đội quân tinh nhuệ của gã Abbot?

Điều mình thích nhất là cách kể chuyện dễ chịu, không lên gân. Tiết tấu vừa vặn giúp ta quan tâm đến câu chuyện của từng nhân vật, chứ không chỉ nôn nóng chờ đợi diễn biến kịch tính tiếp theo. Âm nhạc được đưa vào hợp lý, đem đến cảm giác hoang dại, hoài cổ và phiêu lưu.

CGI khá hiệu quả trong việc tạo nên không khí thần tiên ở những cảnh trong rừng. Những cái vẫy tai theo cảm xúc của Gus cũng là một cách áp dụng CGI tinh tế.

Dàn diễn viên tuy không ai quá quen mặt, nhưng đều hợp vai và hoàn thành rất tốt nhiệm vụ của họ, khiến ta tin vào những gì đang diễn ra trên phim. Nonso Anozie cứ như phiên bản da đen của Ma Dong Seok - ngoài cứng trong mềm, tâm hồn nhạy cảm được bao bọc bởi một thân xác khổng lồ. 

 Robbey’s rating: 10 / 10

*Bài viết của Robbey gửi về DienAnh.Net.

>>Xem thêm: Be With You: Tuyệt phẩm của điện ảnh Nhật Bản

Cùng "hóng" những tin tức nóng sốt , cập nhật từng phút từng giây tại fanpage DienAnh.net

trao đổi - bàn luận

Bài Cùng chuyên mục

Dàn cast Mười 2: Chi Pu tiến bộ, Rima ấn tượng, dàn gạo cội miễn chê

Wukong

Wukong

Bên cạnh bộ 3 kỳ cựu tái xuất, mình thấy phim sở hữu dàn diễn viên trẻ như Chi Pu và Rima Thanh Vy có sự tỏa sáng trong lối diễn xuất rõ rệt.

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh: Phát cọc vì sự ngốc nghếch của nhân vật

Salonpas

Salonpas

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi: Tái Sinh là bộ phim không mấy đặc sắc khi biết cách đặt để vấn đề nhưng lại triển khai một cách lệch hướng.

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh: Kịch bản kinh dị lỗi thời, nhàm chán

Lọ Lem

Lọ Lem

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh đã mang đến cho mình một trải nghiệm kinh dị khá nhàm chán vì kịch bản lỗi thời và đi vào lối mòn cũ kỹ đến khó tin.

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi: Yếu tố kinh dị "giả trân", thiếu sự tinh tế

Wukong

Wukong

Kịch bản đưa ra tình huống các nhân vật tham gia trò chơi và buộc họ phải tìm ra lối thoát trước khi lưỡi hái tử thần tìm đến.

Trò Chơi Tử Thần: Chất lượng “uể oải” hơn cả Cù Lao Xác Sống

Lọ Lem

Lọ Lem

Mọi diễn biến của phim có phần đơn giản và thiếu sự tăng tiến, phim giữ đều một nhịp độ và tình tiết ngang nhau mà không dẫn lên được cao trào hay đột phá.

Cự Đà Triệu Baht: Phim quái vật cũ kĩ, không có gì đột phá

Pa Bích

Pa Bích

Cự Đà Triệu Baht là bộ phim Thái Lan gây thất vọng, ngoại trừ phần kĩ xảo cự đà khổng lồ tạm được thì các yếu tố khác trong phim đều không thuyết phục.