x

Đăng nhập

Comming soon...

Review phim

Khác

Review Deep: Từ ám ảnh về chứng mất ngủ đến canh bạc sinh tử

Hoa Le 20:30 - 20/07/2021

*CẢNH BÁO: CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC VÌ BÀI VIẾT TIẾT LỘ MỘT PHẦN NỘI DUNG PHIM

Sau thành công của Nano “hư vô”, Netflix tiếp tục bắt tay với điện ảnh Thái Lan để cho ra mắt bộ phim Deep (Tựa tiếng Việt: Tận Sâu). Theo giới thiệu của nền tảng phát hành phim trực tuyến số 1 thế giới, Deep thuộc dòng phim chính kịch (Drama), giật gân (Thriller) và pha lẫn yếu tố khoa học viễn tưởng (Sci-fi). Bộ phim kể về một nhóm học sinh trường y tham gia vào thí nghiệm về chứng mất ngủ để có được số tiền hậu hĩnh, nhưng họ không thể ngờ rằng, chính bản thân đang đối mặt với tử thần. 

 

 Thoạt nghe qua nội dung và thể loại phim, tôi đã cảm thấy vô cùng hứng thú. Bởi vốn dĩ, thể loại chính kịch vốn là thế mạnh của điện ảnh Thái, nay trộn thêm yếu tố giật gân và khoa học viễn tưởng liệu sẽ ra sao. Ngay cả nền điện ảnh lớn của châu Á như Hàn cũng phải dè chừng trước những cái khó của Sci-fi, thì các nhà làm phim xứ sở chùa vàng sẽ xử lý ra sao. Chính điều này đã thôi thúc tôi phải xem bộ phim này ngay và luôn. 

Ám ảnh về chứng mất ngủ đến canh bạc sinh tử

Deep mở màn bằng cảnh quay một chàng sinh viên trường y trong chiếc áo blouse đang trong trạng thái vật vờ như kiệt sức vì thiếu ngủ, đang đứng trên tầng thượng và trực chờ lao xuống. Dù đã rất cố gắng, nhưng không ai có thể cứu anh chàng này và điều gì đến cũng đã đến. Sự gấp gáp trong nhịp điệu của cảnh mở đầu đã báo trước cho nhịp độ của toàn bộ phim. 

Chuyển cảnh, chúng ta có Jane (Panisara Rikulsurakan) cô nữ sinh mắc chứng insomniac - một hội chứng mất ngủ, khiến cô liên tục làm việc không ngừng và thường chỉ đi ngủ vào lúc gần sáng. Sự mất ngủ lâu ngày, khiến Jane dường như bị ám ảnh bởi sự an toàn của ngôi nhà mình đang ở và bà ngoại đến nỗi giữa đêm cô liên tục kiểm tra ổ khóa và đi qua phòng để nhìn bà. 

 Câu chuyện bắt đầu biến cố khi nữ chính có khoản vay mua nhà đã trễ hạn trả. Điều này khiến Jane đắn đo về việc có nên tiếp tục học không. Trước khó khăn tài chính này, cô giáo của Jane - một giáo sư trong trường đã đề nghị cô đăng ký thí nghiệm của công ty dược phẩm Đức. Dự án này nhằm thu thập chất hóa học từ não con người có tên Qratonin, với mục đích sử dụng để đánh thức bệnh nhân bị hôn mê.

Sau khi thực hiện thí nghiệm ở cấp độ 1, Jane phát hiện có 3 người bạn cùng lớp cùng tham gia thí nghiệm là Win (Kay Lertsittichai) - anh chàng mê tiệc tùng, Cin (Supanaree Sutavijitvong) - cô bạn nổi tiếng trên mạng xã hội và Peach (Krit Jeerapattananuwong) - game thủ lập dị, ít giao tiếp với loài người. 

 Ban đầu, họ vui vẻ thực hiện nhiệm vụ và dành số tiền 100.000 bath, nhanh chóng mua sắm đủ thứ và chỉ muốn thực hiện tiếp tục cấp độ 2 để nhanh chóng có thêm tiền. Nhưng đời đâu như mơ, thí nghiệm ngày càng khó và khiến họ suýt chút nữa mất mạng. 

Nói về chủ đề insomniac - chứng mất ngủ, trong đầu tôi sẽ liên tưởng ngay đến Insomnia (2002)Inception (2010) của đạo diễn yêu thích Christopher Nolan hay bộ phim đỉnh cao - Taxi Driver (1976) của lão làng điện ảnh Martin Scorsese. Các nhân vật trong những tuyệt tác này đều mắc hội chứng mất ngủ, nhưng rõ nét nhất là trong phim của Martin, khi Travis Pickle phải đối mặt với hội chứng mất ngủ kéo dài, khiến anh phải đối phó với nó bằng cách lái xe thâu đêm. 

Nhưng Deep (2021) thì khác, bộ phim chỉ lấy chứng mất ngủ để làm tiền đề, giúp kể cho chúng ta nghe về câu chuyện và những âm mưu phía sau của con người, chứ không hề động chạm tới vấn đề điều tra tội phạm, hành động hay giấc mơ như các bộ phim trên. 

Các nhân vật trong Deep đều có những ám ảnh trong cuộc sống khiến họ gặp phải chứng mất ngủ, đó là khi họ bị dằn vặt vì mất người thân hay chán ghét việc học nhưng bị phụ huynh ép buộc. 

>>> Xem thêm: Sweet Tooth: Vẫn còn hy vọng sau hậu tận thế tăm tối, đau thương

Kịch bản non tay, lãng phí ý tưởng thú vị

Trái ngược với ý tưởng khá ấn tượng này, biên kịch của phim đã xử lý khiến cho Deep trở thành mớ hỗn độn, gây ức chế cho người xem. Trong nút thắt đầu tiên, điều khiến tôi thấy khó hiểu là vì sao nữ chính Jane - một cô nàng thông minh, sinh viên trường y loại ưu tú, theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo, lại có thể chỉ thông qua 3 câu hỏi mà nhận lời tham gia thí nghiệm. Trong khi đó, đến lúc được tiêm xong thuốc vào người, Jane mới được thông báo nếu ngủ trong lúc thí nghiệm, cô sẽ mất mạng. 

Tiếp đến là động lực trong việc thực hiện thí nghiệm của 3 người còn lại, nhất là chàng trai mê game - Peach. Chỉ cần nhìn cơ ngơi gia đình cậu, cùng những món đồ chơi, máy ảnh xịn xò mà Peach sử dụng đã thấy nhà cậu giàu đến đâu. Vậy thì số tiền vài trăm bath có đáng để cậu đặt cược mạng sống của mình?

 Trong khi hồi 1 của phim xử lý khá ổn, nhịp độ nhanh ở mức vừa phải khiến người xem dễ chịu thì từ hồi 2, kịch bản đã lộ rõ sự bất ổn định. Sau khi thực hiện mức 2, Jane và nhóm bạn thoát chết và thành công nhận số tiền 500.000 bath, họ quyết định dừng nghiên cứu vì cảm thấy quá nguy hiểm. 

 Nhưng sau một biến cố đến với Jane, cô cầu xin mọi người quay trở lại tham gia để cứu em gái mình. Điều khiến tôi khó hiểu tiếp theo là động lực nào khiến các thành viên chấp nhận. Cin chỉ vì nhớ ơn cứu mạng của Jane, Win thì muốn lấy lòng cô bạn mình thích còn Peach vì hồi tưởng đêm cả 4 người cùng vui chơi mà tất cả bỏ qua mạng sống, hy sinh vì người khác. Điều này thật quá vô lý hoặc động lực này chưa thể thuyết phục tôi. 

Hồi 3 của phim được xử lý nhanh chóng, vội vã và kém thông minh. Nhân vật Jane tưởng là người lanh lợi và chủ động nhất nhưng cũng chẳng khiến khán giả bất ngờ. Tôi đã nghĩ với nhịp độ nhanh gọn lẹ trong những pha nhận thưởng của hồi 1, phim sẽ học hỏi từ Bad Genius để cho ra những cú twist đỉnh và những pha xử lý khôn khéo.

 Nhưng câu trả lời của biên kịch khiến tôi hoàn toàn thất vọng. Jane ngoài việc khóc lóc, sợ hãi, thấy việc khó là nhăn mặt thì không làm được gì hơn. Dẫu cô là người tìm ra cách để Qratonin tăng nhanh nhất và vượt qua thí nghiệm là vận động nhiều. Song đến hồi 3, khi cách Qratonin tăng chậm hơn, cô lại chủ động bảo mọi người cùng nhốt nhau trong 1 căn phòng và sinh hoạt chậm chạp như bình thường?

Khi nhìn thấy Win và Peach đi đường quyền với nhau, Jane và Cin cũng đứng trơ mắt nhìn, rồi cô vội chạy đi tìm giáo sư để rồi biết chân tướng sự việc. Hành động của nhân vật khiến tôi cảm thấy khó chịu vì cảm giác biên kịch đang ép họ làm chứ không phải vì hoàn cảnh buộc họ phải làm thế. 

Còn rất nhiều điểm yếu trong phim mà tôi khó lòng kể hết, nhưng chỉ nhiêu đây đã thấy được một sự yếu kém trong kịch bản. Dẫu ở cuối phim, biên kịch đã cố gắng cài cắm những thông điệp mang tính hàn gắn về tình gia đình, giúp các nhân vật nhận ra được tình yêu thương chữa lành mọi vết thương quá khứ. Nhưng dù sao, điều đó vẫn không thể nào bù đắp lại được những lỗ hổng siêu tệ trong kịch bản. 

 Diễn xuất, âm thanh, hình ảnh đều ở tầm trung 

Với một dàn diễn viên còn khá trẻ và mới mẻ, tôi có cảm giác Deep đang làm một phép thử, song rất tiếc nó không hề thành công. Lối diễn của cả nữ chính cho đến dàn diễn viên phụ đều gượng gạo, thiếu tự nhiên. 

Nhất là nữ chính, nhân vật Jane cần một gương mặt sắc lạnh, quyết đoán hơn nhưng đáng tiếc tôi không nhìn thấy điều này trong phim. Bên cạnh đó, kịch bản hời hợt, thiếu hấp dẫn cũng không giúp nâng đỡ cho các diễn viên trẻ một chút nào. 

Điểm sáng duy nhất có lẽ là cậu bạn Win. Nhân vật này được kể một câu chuyện quá khứ khá trọn vẹn và có một nỗi đau ẩn sâu, nên có thêm đất diễn, nhất là khoản nội tâm sâu sắc. Dù diễn chưa phải quá xuất sắc, nhưng nhân vật Win cũng phần nào khiến tôi cảm thấy đồng cảm. 

 Phần hình ảnh không có gì nổi bật, ở mức đủ xem giống với nhiều bộ phim Thái Lan khác. Còn về âm thanh, tôi sẽ phải trừ điểm nặng cho bộ phim khi phần đầu mờ nhạt, nhưng phần cao trào cuối phim bỗng dưng để ánh sáng nhấp nháy, tiếng sấm chớp vô cớ, khiến tôi có cảm giác như đang xem Kính Vạn Hoa tập Con Mả Con Ma vậy. Vâng, ý tôi muốn nói đó là phần âm thanh và hình ảnh dành cho thiếu nhi mà Việt Nam làm cách đây đến hơn 1 thập kỷ. 

 >>> Xem thêm: Promising Young Woman: Màn báo thù hoang dại và táo bạo

Với một bộ phim lê thê, rườm rà, nói nhiều làm ít và đầy lỗi kịch bản như thế này, tôi sẽ dành cho Deep số điểm 4/10. Nhưng nếu bạn vẫn muốn tìm một bộ phim để giải trí, xem xong không cần suy nghĩ và lãng quên ngay lập tức, thì bộ phim này có lẽ là một gợi ý không tồi.  

*Bài đóng góp của Hoa Lê gửi về DienAnh.Net.

Phim Chiếu Rạp là chuyên mục mà chúng mình khai thác đặc thù về tất cả các phim đã đang và sắp chiếu. Nơi bạn có thể tìm kiếm mọi thứ về điện ảnh từ các bài tham khảo, phân tích, đánh giá, nhận định đến bàn tán, cung cấp thông tin… một cách nhanh chóng, chính xác và dễ hiểu nhất. Là một “mọt phim” có tâm, chúng mình sẽ mang đến cho các bạn những bài viết hay và thú vị nhất.

Đừng quên theo dõi fanpage DienAnh.Net để cập nhật tin tức mới nhất về làng giải trí nhé!

trao đổi - bàn luận

Bài Cùng chuyên mục

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh: Phát cọc vì sự ngốc nghếch của nhân vật

Salonpas

Salonpas

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi: Tái Sinh là bộ phim không mấy đặc sắc khi biết cách đặt để vấn đề nhưng lại triển khai một cách lệch hướng.

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh: Kịch bản kinh dị lỗi thời, nhàm chán

Lọ Lem

Lọ Lem

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh đã mang đến cho mình một trải nghiệm kinh dị khá nhàm chán vì kịch bản lỗi thời và đi vào lối mòn cũ kỹ đến khó tin.

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi: Yếu tố kinh dị "giả trân", thiếu sự tinh tế

Wukong

Wukong

Kịch bản đưa ra tình huống các nhân vật tham gia trò chơi và buộc họ phải tìm ra lối thoát trước khi lưỡi hái tử thần tìm đến.

Trò Chơi Tử Thần: Chất lượng “uể oải” hơn cả Cù Lao Xác Sống

Lọ Lem

Lọ Lem

Mọi diễn biến của phim có phần đơn giản và thiếu sự tăng tiến, phim giữ đều một nhịp độ và tình tiết ngang nhau mà không dẫn lên được cao trào hay đột phá.

Cự Đà Triệu Baht: Phim quái vật cũ kĩ, không có gì đột phá

Pa Bích

Pa Bích

Cự Đà Triệu Baht là bộ phim Thái Lan gây thất vọng, ngoại trừ phần kĩ xảo cự đà khổng lồ tạm được thì các yếu tố khác trong phim đều không thuyết phục.

Nô Lệ Của Quỷ 2: Phim kinh dị dễ gây mất ngủ vì tạo hình nhạy cảm

Lọ Lem

Lọ Lem

Nô Lệ Của Quỷ 2, với mình là bộ phim kinh dị nặng đồ vì sự táo bạo trong việc tạo dựng tình huống. Nó cũng khiến mình bị mất ngủ vì tạo hình quá nhạy cảm.