x

Đăng nhập

Comming soon...

Review phim

Âu Mỹ

Cười: Kịch bản ổn về dòng kinh dị nặng tâm lý, coi mà cười không nổi

Salonpas 07:20 - 17/10/2022

Smile (Cười) là dự án mở rộng của phim ngắn Laura Hasn't Slept – bộ phim từng được giới phê bình dành nhiều lời khen ngợi, và mình nghĩ đó là một tiền đề khá ổn để tạo ra được sự thành công của bộ phim mới trong thời điểm hiện tại.

Smile (2022) - IMDb

Sau biến cố về sự ra đi của người mẹ, Rose Cotter (Sosie Bacon đóng) đã quyết định cống hiến sức mình để làm bác sĩ điều trị tâm lý cho những bệnh nhân tâm thần. Tưởng chừng công việc này sẽ là bến đỗ để Rose thoát khỏi những bóng ma tâm lý về sự việc kia, nào ngờ sự xuất hiện của Laura Weaver (Caitlin Stasey) – bệnh nhân kỳ lạ khi luôn miệng cho rằng mình bị một thế lực bí ẩn thao túng tâm lý. 

Nữ bệnh nhân cho rằng chúng sẽ tìm cách tái hiện lại những nỗi đau, tổn thương mà con người ta cố gắng quên đi để khiến họ một lần nữa phải sống trong những sợ hãi cũ. Và nụ cười “vô tri” kia chính là biểu hiện của những nạn nhân đang bị thao túng bởi con quái vật vô hình này.

Sau cuộc nói chuyện thì Laura Weaver cũng tự tay kết liễu cuộc đời mình bằng mảnh gương vỡ trước sự chứng kiến của Rose. Từ đó, cơn khủng hoảng tâm lý bắt đầu kéo đến với vị bác sĩ, Rose bắt đầu tỏ ra sợ sệt và bấn loạn trầm trọng. Liệu nguyên nhân của chứng bệnh kỳ lạ kia từ đâu mà có, và những nụ cười bí hiểm kia là gì, đương nhiên các bạn sẽ phải ra rạp khám phá rồi.

Đầu tiên, mình thấy ý tưởng dùng nụ cười – một thứ gần như là vô hại để làm “vũ khí” thể hiện cho những điều tà ác là một sự sáng tạo mang lại hiệu quả bất ngờ. Trước đó mình không thể hình dung ra được đạo diễn Parker Finn sẽ làm thế nào để lột tả lên được sự nguy hiểm từ những nụ cười mang lại. Nhưng khi được thưởng thức Smile (Cười) thì những ngờ hoặc trong mình đã được giải đáp.

Cười là hành động thể hiện trạng thái tích cực của con người, nhưng ở Smile (Cười), sau nụ cười tưởng chừng như mọi chuyện sẽ ổn đó là một sự gào thét, bấn loạn của những tâm hồn không vượt qua được nỗi sợ của bản thân. Dùng chính nụ cười để nguy trang cho sự bất ổn kia là ý tưởng đã gợi được cho mình nhiều suy nghĩ.

>>> Xem thêm: Trailer Smile: Cốt truyện lạ lùng, đôi khi nụ cười thật đáng sợ

Theo đó, vì là thực thể vô hình chỉ được phát giác qua những nụ cười nên mình nghĩ thật chất thì phản diện trong Smile (Cười) chính là những nổi sợ tâm lý của bản thân nhân vật mà thôi. Quả thật ai trong những người “may mắn” bị lời nguyền nụ cười bám sát đều mang trong mình những dằn vặt riêng trong quá khứ. 

Và khi quá khứ đó một lần nữa được khơi dậy, họ có những cách giải quyết riêng cho mình, có người thì chọn cách né tránh nhưng mãi không thể thoát ra được mà cứ bị dằn vặt mãi, có người thì dũng cảm đối diện để giải quyết được triệt để những rắc rối đó để hướng đến một tương lai hạnh phúc hơn.

Mình cảm thấy thiện cảm với Smile ở những màn jumpscare chất lượng. Phim không hề lạm dụng yếu tố này để thúc đẩy sự kinh dị mà cơ bản, với một kịch bản ấn tượng như vậy thì Smile (Cười) đã hoàn toàn tự tin sẽ khiến những người xem như mình phải “rén” và quả thực bộ phim đã làm được điều đó. Những “cú nhảy” được chắt lọc và chọn thời điểm phù hợp để xuất hiện, điều này tác động khá tốt vào cảm xúc của mình chứ không hề gây cảm giác khó chịu như đại đa số những bộ phim kinh dị khác.

Mình đặc biệt chú ý đến phần bối cảnh với những căn phòng được bài trí một cách tỉnh lược hết mức có thể những vật dụng xung quanh. Theo mình thì bối cảnh như vậy càng làm cho những bệnh nhân cảm thấy ngột ngạt và trống trải hơn nữa, điều này đã bổ trợ cho những chứng bệnh tâm lý của họ càng trở nên tồi tệ, khá đúng với mục tiêu mà bộ phim đã tự đặt ra từ ban đâu.

Vì thiên về tâm lý nên mình thấy Smile (Cười) sẽ không làm bạn phải quá sợ hãi hay đem lại một không khí quá ghê rợn. Nên với những ai yêu thích kinh dị “nặng đô” thì có lẽ Smile sẽ không khiến bạn quá hài lòng đâu. Hơn nữa thì mình cảm thấy nhịp phim cũng khá chậm nên sẽ có thách thức sự kiên nhẫn đó nha.

Dù twist trong phim được dập liên tục nhưng mình lại thấy rất dễ để đoán ra, những hành động cùng cách xử lý của nhân vật nữ chính cũng không quá mới mẻ hay đột phá vỡ được những motif phim quen thuộc.

 >> Xem thêm: Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh: Phát cọc vì sự ngốc nghếch của nhân vật

Nhìn chung với những gì đã thể hiện, mình nhận thấy Smile (Cười) là bộ phim đạt được ở mức ổn đến khá. So với những bộ phim có kinh phí eo hẹp thì Smile đã có sự tiến bộ vượt bậc vì được đầu tư nghiêm túc ngay từ khâu kịch bản, quyết định tới 70% độ thành công của bộ phim như hiện tại.

* Bài viết của Salonpas chia sẻ tại box Phim Âu Mỹ

Nếu bạn là người đam mê thể loại kinh dị và loạt tác phẩm chiếu rạp gần đây , mời bạn bấm vào đây để đăng bài trao đổi bàn luận cùng mọi người.

Bạn cần tìm thông tin dữ liệu và đọc review về phim Smile (Cười)? Hãy truy cập vào DAN Wiki để có tất tần tật những nội dung bạn cần đấy: bấm vào đây

trao đổi - bàn luận

Bài Cùng chuyên mục

Hạnh Phúc Máu: Phim giật gân nửa mùa, nội dung quá ngô nghê

Hoa Le

Hoa Le

Tác phẩm điện ảnh của Dược sĩ Tiến có nhiều cái đáng khen, nhưng cũng không thiếu những điểm hạn chế mà tôi khó có thể chấp nhận được.

Black Panther: Wakanda Forever – Chương sử thi hào hùng bậc nhất MCU

Châu Hải Bình

Châu Hải Bình

Màn ra mắt của Black Panther: Wakanda Forever là điều Marvel cần nhất trong lúc này để cân bằng lại cảm xúc cho người hâm mộ.

Black Panther 2: Diễn xuất dàn cast tuyệt vời, âm thanh bắt tai

Wukong

Wukong

Chính cách mở đầu khác lạ này, mình thấy Black Panther: Wakanda Forever là một nốt trầm lớn cho phase 4 của MCU.

Yêu Quái Toàn Thư: Phần nhìn ổn nhưng thông điệp lại chưa sâu sắc

Salonpas

Salonpas

Về tuyến nhân vật hay cốt chuyện, có thể nói Ghost Book (Yêu Quái Toàn Thư) không mắc nhiều sai lầm, mọi việc vẫn đang được bảo hòa ở mức an toàn.

Trại Hoa Đỏ: Sự trở lại của ông hoàng giật gân Victor Vũ

Hoa Le

Hoa Le

Liên tục tung những cú twist ở hồi cuối là cách mà Trại Hoa Đỏ gây bất ngờ cho khán giả, tuy nhiên vẫn còn nhiều điểm làm tôi chưa thực sự hài lòng.

Yêu Quái Toàn Thư: Như chuyến phiêu lưu thần thoại nhưng chưa ấn tượng

Lọ Lem

Lọ Lem

Yêu Quái Toàn Thư như một chuyến phiêu lưu thần thoại, gợi nhớ cho mình đến những thước phim ngày xưa. Mặc dù phim dễ thương nhưng mình thấy vẫn chưa ấn tượng.