x

Đăng nhập

Comming soon...

Review phim

Hàn

Barking Dogs Never Bite: Nếu thích black comedy, đây là phim nên xem

Lê Minh Mẫn (Robbey) 09:15 - 30/06/2021

Barking Dogs Never Bite (Chó Sủa Chó Không Cắn) là tác phẩm đầu tay của Bong Joon Ho - người không có nổi 01 phim dở trong cả sự nghiệp. 

Ở thời điểm ra mắt, phim đã gây tranh cãi dữ dội vì đề cập chuyện ăn thịt chó. Hôm trước có người hỏi mình Hàn Quốc có để món thịt chó lên phim bao giờ chưa. Đây. Trong gần cả trăm phim Hàn mình từng thưởng thức, đây là lần đầu tiên mình thấy thịt chó được lên sóng.

Một số khán giả phương Tây chấm 1 điểm vì “Ai thích phim chắc nghĩ ăn thịt chó là bình thường. Bọn *** rợ.” Ha ha. Vậy là xem mà không hiểu rồi. Tất cả những kẻ bắt chó, giết chó, ăn thịt chó trong phim đều là những kẻ hèn hạ, xấu xa, mạt hạng. Bao gồm cả nam chính. Nếu quân tử thì cứ đường đường chính chính, sao lại phải lén lén lút lút?

>>Xem thêm: We Bare Bears The Movie: Ấm áp, thông minh, dễ cưng

Cũng phải có lý do để món thịt chó không được quảng bá rộng rãi qua phim ảnh. Hẳn là “một nét văn hoá”. Nếu từng đọc bình luận của những kẻ ủng hộ việc ăn thịt chó, bạn thấy được chút văn hoá nào mới lạ.

Đầu phim, ta được gặp gỡ Ko Yoon Ju - một thanh niên tốt nghiệp trường Nhân Văn nhưng không kiếm được việc, ở nhà ăn bám vợ. Vợ mang bầu. Mỗi lần vợ nhờ làm cái gì, thái độ anh ta rất bất mãn. Điển hình của dạng đàn ông gia trưởng muốn vợ ở nhà, muốn thể hiện là mình luôn luôn đúng, song chả có tư cách mà thể hiện.

Trong chung cư có một con chó sủa rất hỗn. Không nhịn nổi nữa, Yoon Ju quyết định bắt cóc con chó và giết nó. Sau vài lần nhát tay, anh nhốt nó vào tủ ở dưới tầng hầm, để mặc cho nó chết. Mình mới bảo, “Quái, nếu đây là con chó sủa hỗn, làm gì mà nó im khi bị nhốt?” Đúng là không phải nó thật.

>>Xem thêm: Framing Britney Spears: Đối diện với sự thật đau lòng

 Con chó gây ồn là con chó của bà cụ tốt bụng. Lần này Yoon Ju quyết tâm giết nó thật, và thả nó từ tầng thượng xuống. Mà con chó nhỏ xíu à, chứ thử béc-giê xem. Hành động giết chó của Yoon Ju hèn hạ là vì thế. Ra đường không dám làm gì ai, về nhà không dám bật lại vợ, phải đi bắt nạt mấy con chó cảnh.

Nếu đây là năm 2021, khi mạng xã hội phổ biến, những kẻ như Yoon Ju chắc sẽ lên mạng làm an-pha-mêu chửi nữ quyền, chửi đồng tính, chửi da màu. Sỉ nhục các cộng đồng thiểu số để ra vẻ ta đây thượng đẳng. Chưa có Internet thì xử mấy con cún đỡ vậy.

Hài hước nhất là khi vợ nhờ đi mua sữa dâu, Yoon Ju than thở rằng cửa hiệu cách đó tận 100m. Vợ bảo 50m thôi, đừng nói quá. Để chứng minh mình đúng, Yoon Ju đã lấy cuộn giấy vệ sinh dài 100m để lăn đến cửa hiệu. Mặt chị vợ kiểu… bó tay. Đàn ông đàn ang.

>>Xem thêm: Rurouni Kenshin: The Final: Hành động hay, kịch bản yếu

Có một cảnh Yoon Ju cho tiền người nghèo, mặt kiểu rất tử tế. Bạn nghĩ đây là chi tiết cứu vãn cho nhân cách của hắn à? Khồng. Tiền của ai? Nó làm mình nhớ tới câu thoại trong Parasite: “Họ tốt vì họ giàu.” Lúc nghĩ đời lên hương mới chịu làm việc thiện, đây gọi là tốt có điều kiện à?

Nhắc tới Parasite. Phim này cũng có gã đàn ông sống dưới tầng hầm một thời gian dài mà chả ai để ý, cũng bị tưởng lầm là ma quỷ. Cái chung cư ấy tượng trưng cho tầng tầng lớp lớp của chủ nghĩa tư bản. Người nghèo lúc nào cũng muốn chạy lên sân thượng để cảm nhận sự tự do, để hít thở bầu không khí trong lành.

Sự đạo đức giả còn thể hiện qua con bé nhà giàu. Khi chó nhà nó bị bắt, nó bảo, “Không tìm ra thì con sẽ nhịn đói tới chết.” Dóc. Cuối phim, nó ôm một con chó khác. Chỉ vài giây trên màn ảnh, không kèm thoại, mà ta đã phải nheo mày rồi bật cười. Đạo đức giả từ bé.

Cái mùi nghèo len lỏi khắp các nhân vật trong Chó Sủa. Họ có những hành vi không chuẩn mực, song hiểu được, vì họ nghèo họ… có quyền.

 Dẫu sao, không phải ai cũng tồi tệ. Park Hyun Nam (Bae Doona) chính là tia sáng trong cái địa ngục tăm tối ấy. Cũng nghèo, cũng bất mãn với hiện tại, nhưng Hyun Nam vẫn giúp đỡ những ai kém may mắn hơn cô. Giúp đỡ một cách nhiệt tình, chứ không phải ném tiền vào mặt họ. Thực ra cô nàng cũng khao khát được nổi tiếng, muốn lên TV đồ. Nhưng ngay cả khi không có ai nhìn, Hyun Nam vẫn chủ động làm việc tốt, vì đó là bản chất của cô.

Rốt cục, kẻ sống hèn và hối lộ thì có kết thúc tốt đẹp. Còn người tốt lại bị đuổi việc vì tối ngày lo chuyện bao đồng. Sự phũ phàng ấy nhằm lên án sự thối nát của một xã hội đội tiền lên đầu, giẫm đạp lên người nghèo, không cho phép họ sống lương thiện.

Chả sao cả. Đầu phim, Yoon Ju bảo muốn leo núi, nhưng chưa bao giờ làm được việc đó. Anh luôn bị giam trong khu phố ấy. Cuối phim, Hyun Nam lại là người được leo núi, mỉm cười dưới ánh nắng mặt trời. 

Bác Bong có phong cách kể chuyện rất đặc trưng, bàn về đề tài đao to búa lớn mà không hề bị lên gân, châm biếm sâu cay mà background vẫn chơi nhạc Jazz êm dịu. Nếu thích thể loại black comedy, đây là phim dành cho bạn. 

Robbey’s rating: 10 / 10

*Bài viết của Robbey gửi về DienAnh.Net.

>>Xem thêm: Be With You: Tuyệt phẩm của điện ảnh Nhật Bản

Cùng "hóng" những tin tức nóng sốt , cập nhật từng phút từng giây tại fanpage DienAnh.net

trao đổi - bàn luận

Bài Cùng chuyên mục

Tân Siêu Nhân Điện Quang: Hành động hấp dẫn, thông điệp ý nghĩa

Bánh Đúc

Bánh Đúc

Dù không được phân bổ dày đặc các suất chiếu như Love Destiny hay 6/45, mình thấy Shin Ultraman vẫn hấp dẫn mình bằng câu chuyện và thông điệp ý nghĩa.

Mười - Lời Nguyền Trở Lại: Tưởng "xu" mà đậm nhân văn, đề cao tình bạn

Lọ Lem

Lọ Lem

Thoạt nhìn Mười - Lời Nguyền Trở Lại, mình cứ tưởng drama tiểu tam ba xu, ai dè lại đậm chất nhân văn và đề cao tình bạn giữa Hằng và Linh khá sâu sắc.

Trò Chơi Tử Thần: Đầu tư tạo hình zombie, kịch bản "ảo ma canada"

Bánh Đúc

Bánh Đúc

Mọi diễn biến trong phim chưa thật sự cao trào như một bộ phim sinh tồn. Đặc biệt phim có sự nhúng tay của Nhật, nhưng lại chưa thật sự ấn tượng.

Dàn cast Mười 2: Chi Pu tiến bộ, Rima ấn tượng, dàn gạo cội miễn chê

Wukong

Wukong

Bên cạnh bộ 3 kỳ cựu tái xuất, mình thấy phim sở hữu dàn diễn viên trẻ như Chi Pu và Rima Thanh Vy có sự tỏa sáng trong lối diễn xuất rõ rệt.

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh: Phát cọc vì sự ngốc nghếch của nhân vật

Salonpas

Salonpas

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi: Tái Sinh là bộ phim không mấy đặc sắc khi biết cách đặt để vấn đề nhưng lại triển khai một cách lệch hướng.

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh: Kịch bản kinh dị lỗi thời, nhàm chán

Lọ Lem

Lọ Lem

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh đã mang đến cho mình một trải nghiệm kinh dị khá nhàm chán vì kịch bản lỗi thời và đi vào lối mòn cũ kỹ đến khó tin.