x

Đăng nhập

Comming soon...

Review phim

Âu Mỹ

WarHunt: Phim sinh tồn làm không tới, cái kết chán chẳng muốn nói

Xì Bàng 14:35 - 16/05/2022

WarHunt (Rừng Săn Người) có nhiều ưu thế cho phim thuộc thể loại sinh tồn khi khai thác bối cảnh Thế chiến 2 đi kèm với ma thuật. Thế nhưng, câu chuyện lại được dẫn dắt một cách vô cùng nhàm chán. Sinh tồn thì không tới mà ma thuật cũng chẳng ra làm sao. Mình đã càng thất vọng tràn trề hơn trước cái kết không thể lí giải nổi của phim này. 

Câu chuyện phim xoay quanh đội quân tinh nhuệ củaTrung sĩ Brewer (Robert Knepper thủ vai) vào tìm xác một chiếc máy bay của Không quân Mỹ trong Thế chiến 2. Theo lời của Thiếu tá chỉ đạo Johnson (Mickey Rourke), chiếc máy bay nằm trong Rừng Đen của phe Đức mang theo một tập tài liệu mật quan trọng về cuộc chiến. 

Đi theo đội quân của Brewer là anh chàng tình báo Walsh (Jackson Rathbone), người được Thiếu tá Johnson giao nhiệm vụ quan trọng là điều tra về nguồn gốc của Cây sự sống và cuốn sách liên quan các phép thuật ma quái cổ xưa của phù thủy. Càng đi vào rừng sâu, đội quân càng trở nên hỗn loạn khi bị nhóm gồm 3 nữ phù thủy chi phối. 

>>> Xem thêm: Warhunt và những phim kinh dị "nghẹt thở" về đề tài sinh tồn

Đầu tiên, WarHunt có một ý tưởng khá hay khi kết hợp yếu tố nhà binh đi kèm với ma thuật nhưng thực sự mà nói cách thể hiện chẳng đâu vào đâu. Bối cảnh phim chủ yếu diễn ra ở Rừng Đen, nó gợi nhiều cho mình đến các phim như Twillight với màn sương mỏng manh cổ xưa hơn là gợi ra sự kinh dị. 

WarHunt đi theo lối mòn đã quá cũ kì khi khai thác câu chuyện nhà binh có thể thấy ở bất kì phim nào thuộc thể loại quân sự trước đây. Những người lính của Brewer hoàn toàn không biểu hiện được sự tinh nhuệ khi liên tục đưa ra những phán đoán sai lầm. Và phim cũng chẳng có những màn hành động, tác động vật lí như mình đã kì vọng trước đó. 

>>> Xem thêm: Trailer WarHunt: Màu sắc u tối nhưng chưa đủ gây sợ

Người đứng đầu nhóm lính là Trung sĩ Brewer ban đầu được xây dựng rất tốt với nét tính cách tận tụy điển hình nhưng về sau lại thay đổi 180 độ một cách khó hiểu. Nếu ở tình huống bị nhốt trong khu rừng nhiều ngày, sức khỏe tinh thần của nhân vật trở nên bất ổn thì còn hợp lí nhưng đằng này với người dày dạn kinh nghiệm thực chiến như Brewer thì chưa thuyết phục mình lắm. 

Ngoài tình huống bị lạc trong rừng ra thì phim cũng không có gì đặc biệt mang tầm vóc của một phim sinh tồn như đã giới thiệu. Các nhân vật hoàn toàn bị khống chế bởi vòng tròn lẩn quẩn của khu rừng ma quái này. 

Yếu tố tâm linh, ma quái trong phim cũng chưa được đầu tư kĩ lưỡng. Khu rừng Đen cũng chỉ là một khu rừng bình thường không hơn không kém, vừa chẳng thơ mộng mà cũng chẳng kinh dị chút nào. 

Phần lớn ma thuật được thể hiện qua những chiếc lông quạ đen và tiếng thầm thì tụng niệm thần chú của các nữ phù thủy. Các hình vẽ cổ xưa cũng như các hình nộm với những đường may cũng không mang nhiều ý nghĩa liên quan đến phép thuật. 

Và hơn thế nữa, ba nữ phù thủy hoàn toàn chưa đủ ác cũng như chưa đủ mạnh khi không có màn đấu phép nào. Thậm chí họ còn phải đánh tay đôi theo đúng nghĩa đen với Walsh và Johnson về cuối phim. Càng buồn cười hơn là phù thủy cũng bay màu vì trúng đạn và trúng khí gas như người thường. 

Sự xuất hiện của các phù thủy cũng được thực hiện vô cùng sơ sài, như chỉ cho có khiến mình không khỏi hoài nghi về chất lượng của phim này. Hoàn toàn không có sự tà ác, ma quái nào được biểu hiện qua ba nhân vật. Thậm chí, các cảnh quay chớp nhoáng còn khiến mình không kịp nhớ mặt những phù thủy này. 

Điểm trừ lớn nhất phim theo mình chính là cách giải quyết đoạn kết. Sự bay màu của quá nhiều lính lác lại được lí giải bởi một kế hoạch có như không có của chỉ huy Johnson. Nhân vật Walsh sau khi đi ra khỏi căn hầm lại trở thành bộ dạng của phù thủy khiến mình không giải thích nổi và có lẽ đây là khúc mắc lớn nhất của phim. 

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, nhìn mãi Xì Bàng cũng thấy được hai ưu thế của phim này. Thứ nhất, cốt truyện nhiệm vụ song song giữa Walsh và đội quân ít nhiều cũng góp phần thu hút sự chú ý ở mở đầu phim cho mình. Tiếp đó, diễn xuất của Jackson Rathbone thực sự gánh còng lưng cả phim. Nhân vật Walsh thu hút mình từ đầu đến cuối bởi sự khôn lõi và đôi mắt tinh ranh của người trong ngành tình báo. 

Nhìn chung, WarHunt đã quá tham vọng khi gồng gánh nhiều chất liệu từ kinh dị, ma thuật đến sinh tồn, chiến tranh và cả tâm linh. Các yếu tố được hòa trộn một cách hời hợt, thoáng qua và thực sự thiếu điểm nhấn. Với Xì Bàng, đây không phải là một trải nghiệm điện ảnh xuất sắc và sẽ phí tiền nếu bạn đến rạp. 

Nếu bạn đã xem phim, hãy comment để lại ý kiến bên dưới nhé. 

*Bài viết của Xì Bàng gửi về DienAnh.Net

Xem đầy đủ thông tin và review hay về WarHunt (Rừng Săn Người) tại Thư Viện Phim và Phim Hay Sắp Chiếu nhé.

trao đổi - bàn luận

Bài Cùng chuyên mục

Quyết Tâm Chia Tay: Cách kể chuyện lôi cuốn, dày đặc ngôn ngữ điện ảnh

Lọ Lem

Lọ Lem

Quyết Tâm Chia Tay có cách kể chuyện đầy ẩn ý, lôi cuốn và hấp dẫn trong từng khung hình. Tuy là phim kinh dị, hình sự nhưng cũng có những cảnh phim lãng mạn.

Sát Thủ Nhân Tạo 2: Nghe - nhìn hấp dẫn nhưng mạch phim chậm

Wukong

Wukong

Siêu phẩm Hàn Quốc được nhiều người đón chờ tiếp tục chứng tỏ khả năng vượt trội về mặt nghe - nhìn ở mọi góc độ. Tuy nhiên bộ phim vẫn còn chậm ở một số đoạn.

Quyết Tâm Chia Tay: Phim kịch tính, bí ẩn về chuyện tình "lạ"

Salonpas

Salonpas

Ở đây, một tình yêu lãng mạn được bao bọc sau lớp vỏ màng về một vụ án bí ẩn. Đó là cách mà Park Chan Wook luôn muốn thể hiện trong phim ảnh của mình.

Sát Thủ Nhân Tạo 2: Shin Si Ah nhập vai tốt, không thua gì Kim Da Mi

Lọ Lem

Lọ Lem

Sát Thủ Nhân Tạo 2 đổi nữ chính, ban đầu mình hơi e ngại nhưng xem xong mình thấy Shin Si Ah diễn tâm lý và ánh mắt rất tốt, không thua gì Kim Da Mi.

Sát Thủ Nhân Tạo 2: Kinh dị hơn phần 1 năm 2018 gấp ngàn lần

Bánh Đúc

Bánh Đúc

Nếu để sử dụng tính từ dành cho Sát Thủ Nhân Tạo 2: Mẫu Vật Còn Lại của đạo diễn Park Hoon Jung, mình sẽ cho là căng thẳng, kịch tính, tàn khốc.

Minions: Phim tấu hề như các phần trước, thông điệp rõ ràng, dễ hiểu

Salonpas

Salonpas

Bộ phim khiến mình cảm thấy khá dễ chịu vì một cốt truyện chỉn chu mạch lạc, bên cạnh đó còn là những mảng miếng hài hước coi mà cười muốn xỉu nữa.