x

Đăng nhập

Comming soon...

Review phim

Hàn

Phim Lost của Jeon Do Yeon và Ryu Jun Yeol có gì đáng xem?

Pitaya 15:30 - 29/09/2021

Lost (Lạc Lối) là bộ phim truyền hình Hàn Quốc ra mắt vào đầu tháng 09 vừa qua. Tôi thấy rằng tuy không nổi bật so với các đối thủ lên sóng trong cùng tháng nhưng đối với tôi, Lost vẫn là bộ phim đáng xem và có một sức hấp rất rất riêng. Vì vậy trong bài viết này, tôi sẽ chia sẻ tới các bạn những điều mà tôi thấy cuốn hút ở bộ phim này nhé!

Thông tin phim:

Tựa đề: Lost/ No Longer Human/ Lạc Lối

Đạo diễn: Hur Jin Ho

Biên kịch: Kim Ji Hye

Diễn viên: Jeon Do Yeon, Ryu Jun Yeol, Park Byung Eun, Kim Hyo Jin, Park Ji Young, Park In Hwan

>> Xem thêm: Điểm phim Kbiz: Lovers Of The Red Sky át vía Học Viện Cảnh Sát

Lost là câu chuyện về những con người bình thường khi họ nhận ra rằng cuộc sống thật trống rỗng, dẫu cho họ đã cố gắng hết sức để biến nó trở nên tốt đẹp hơn. Hai mẩu ghép của bộ phim là Boo Jung (Jeon Do Yeon), một cây bút viết thuê ẩn danh ở độ tuổi 30, lạc lõng và có cảm giác không thể hiểu được bất cứ điều gì đang diễn ra xung quanh mình. Người còn lại là Kang Jae (Ryu Jun Yeol), một chàng trai điều hành dịch vụ nhập vai theo yêu cầu khách hàng. 

 Theo tôi điều đầu tiên sẽ đem lại ấn tượng cho các bạn khi xem Lost là bản nhạc nền mà bộ phim sử dụng, đó là ca khúc Hallelujah của Leonard Cohen, phiên bản do Jeff Buckley thu âm ngay trước khi anh quyết định kết thúc cuộc đời của anh vào hai mươi năm trước. 

 Trong phim có một cảnh rất ấn tượng đối với tôi là khi các nhân vật trong phim biết được người bạn của họ đã quyết định kết thúc cuộc đời của mình. Và người bạn đó cũng thích nghe ca khúc này. Với sự thương tiếc trước mất mát, ca khúc Hallelujah đã vang lên, mang lại cảm giác buồn khôn xiết cho tôi khi xem.

 Kang Jae (Ryu Jun Yeol) đã hỏi Tak Yi (Yoo Soo Bin) tên ca khúc cũng như lý do vì sao họ lại nghe nó. Tôi cho rằng, đạo diễn của bộ phim đã rất tinh tế khi sử dụng ca khúc Hallelujah để thể hiện sự mất mát và sự đau buồn của các nhân vật trong cuộc nói chuyện này. 

Kang Jae là một tay chơi điển trai, anh luôn sống dựa vào sự hào phóng của các quý bà giàu có. Anh chàng dân chơi này luôn tỏ ra bản thân sắt đá và không dễ bị tổn thương. Tuy nhiên, sâu thẳm trong tâm hồn, Kang Jae luôn bị ám ảnh bởi sự cô đơn. Kang Jae đã sống một cuộc đời đáng buồn chán như vậy cho đến khi người bạn của anh quyết định chấm dứt cuộc đời mình và cú sốc này gợi lên nỗi sợ hãi mơ hồ trong lòng anh. 

Trên đường trở về sau tang lễ, Kang Jae gặp Boo Jung (Jeon Do Yeol) trên xe buýt. Boo Jung bị trầm cảm và cô có quá nhiều điều bí mật phải che giấu. Vào thời điểm này, cô thường xuyên bị mộng du và thường khóc trên những chuyến xe buýt. Cô không thể chia sẻ với chồng hoặc cha mình về những phiền muộn đang đè nặng trong lòng, nhưng việc cố giải quyết một mình lại khiến cô cảm thấy muốn sụp đổ.

>> Xem thêm: Hometown Cha-Cha-Cha sẽ chinh phục và hấp dẫn khán giả mọi lứa tuổi

Trên chuyến xe buýt vắng người, Kang Jae nhìn thấy Boo Jung đang khóc. Dù cả hai chỉ là những kẻ xa lạ, Kang Jae – người kém Boo Jung 13 tuổi – đã an ủi cô bằng một chiếc khăn tay. Có lẽ trong khoảnh khắc đó, Kang Jae thấy hình ảnh của chính anh ở Boo Jung. Cả hai đều cô đơn và trống rỗng.

Đối với tôi, Lost sở hữu những khung hình tuyệt đẹp, mang tính nghệ thuật. Tôi không hề bất ngờ với ưu điểm này, bởi đây là bộ phim truyền hình đầu tiên của đạo diễn Hur Jin Ho. Trước đó, vị đạo diễn họ Hur đã nhào lặn rất nhiều bộ phim điện ảnh như Forbidden Dream, The Last Princess, Five Senses of ErosApril Snow

 Với Lost, đạo diễn Hur khiến cho tôi cảm thấy như bản thân là người đồng hành trên chuyến xe bus đêm khuya vắng vẻ đó và muốn được an ủi cả hai linh hồn cô đơn của Kang Jae và Boo Jung.

Một điều tôi nghĩ rằng nhiều khán giả sẽ đồng ý với tôi, đó là dàn diễn viên của phim đã hoàn thành xuất sắc vai diễn. Ryu Jun Yeol thể hiện khả năng nhập vai tài tình, anh hoàn toàn thoát khỏi hình ảnh của các vai diễn trước đó trong Reply 1988, Taxi Driver, Money, The KingBeliever… để trở thành Kang Jae. 

 Vai diễn trong Lost có lẽ là một thử thách lớn với nam diễn viên khi nó vừa có vẻ ngạo mạn lại vừa có vẻ cô độc đến đáng thương. Cá nhân tôi cho rằng Ryu Jun Yeol rất xứng nhận được thêm một giải Baeksang Arts Awards nữa cho vai diễn này. 

Jeon Do Yeon – nữ diễn viên xuất sắc tại Liên hoan phim Cannes lần thứ 60 – cũng đã có một màn thể hiện đầy thuyết phục. Trong Lost, cô vào vai Boo Jung – người phụ nữ đầy đau khổ trên chuyến xe bus. Bằng kinh nghiệm dày dặn lẫn lối diễn xuất tự nhiên, Jeon Do Yeon đã khiến tôi thực sự đồng cảm với Boo Jung. 

Tuy Lost u ám và nặng nề, nhưng lại đi sâu vào khắc họa nội tâm nhân vật một cách chân thật, khiến tôi như đang ở trong câu chuyện của chính bộ phim.

 Tôi cho rằng, các nhà làm phim Hàn luôn có thế mạnh khi sản xuất phim tâm lý. Vì vậy, Lost (Lạc Lối) cũng không phải ngoại lệ, đặc biệt khi họ có trong tay những diễn viên tài năng như Ryu Jun Yeol và Jeon Do Yeon. Nên tôi hy vọng rằng Lost (Lạc Lối) sẽ tiếp tục nhận được sự ủng hộ từ người xem và đạt được thành công trong những tập còn lại.

>>Xem thêm: High Class: Đẳng Cấp Thượng Lưu liệu có gây sốt như Penthouse?

* Bài viết Pitaya gửi về DienAnh.net

Cùng follow Phim Hàn Quốc để cập nhật những tin tức phim ảnh và chuyện hậu trường nhanh, chính xác nhất!

trao đổi - bàn luận

Bài Cùng chuyên mục

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh: Phát cọc vì sự ngốc nghếch của nhân vật

Salonpas

Salonpas

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi: Tái Sinh là bộ phim không mấy đặc sắc khi biết cách đặt để vấn đề nhưng lại triển khai một cách lệch hướng.

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh: Kịch bản kinh dị lỗi thời, nhàm chán

Lọ Lem

Lọ Lem

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi - Tái Sinh đã mang đến cho mình một trải nghiệm kinh dị khá nhàm chán vì kịch bản lỗi thời và đi vào lối mòn cũ kỹ đến khó tin.

Kẻ Săn Lùng Sợ Hãi: Yếu tố kinh dị "giả trân", thiếu sự tinh tế

Wukong

Wukong

Kịch bản đưa ra tình huống các nhân vật tham gia trò chơi và buộc họ phải tìm ra lối thoát trước khi lưỡi hái tử thần tìm đến.

Trò Chơi Tử Thần: Chất lượng “uể oải” hơn cả Cù Lao Xác Sống

Lọ Lem

Lọ Lem

Mọi diễn biến của phim có phần đơn giản và thiếu sự tăng tiến, phim giữ đều một nhịp độ và tình tiết ngang nhau mà không dẫn lên được cao trào hay đột phá.

Cự Đà Triệu Baht: Phim quái vật cũ kĩ, không có gì đột phá

Pa Bích

Pa Bích

Cự Đà Triệu Baht là bộ phim Thái Lan gây thất vọng, ngoại trừ phần kĩ xảo cự đà khổng lồ tạm được thì các yếu tố khác trong phim đều không thuyết phục.

Nô Lệ Của Quỷ 2: Phim kinh dị dễ gây mất ngủ vì tạo hình nhạy cảm

Lọ Lem

Lọ Lem

Nô Lệ Của Quỷ 2, với mình là bộ phim kinh dị nặng đồ vì sự táo bạo trong việc tạo dựng tình huống. Nó cũng khiến mình bị mất ngủ vì tạo hình quá nhạy cảm.