x

Đăng nhập

Comming soon...

Review phim

Âu Mỹ

The Batman: Tôi không thể rời mắt khỏi Robert Pattinson

Hoa Le 15:30 - 02/03/2022

Còn nhớ cách đây 2 năm, Robert Pattinson từng tuyên bố nếu The Batman không thành công, anh sẽ đi đóng “pỏn” (dĩ nhiên là thể loại art-house) cho mà xem. Là một fan cứng của nam tài tử, tôi vừa mừng lại vừa lo. Không thể giấu nổi niềm ao ước được thấy Robert đóng một thể loại phim “xôi thịt”, song cũng lo lắng bởi The Batman là bước đệm tuyệt vời để sự nghiệp của anh được thăng hoa. 

Đến ngày hôm qua, sau khi trải nghiệm 2 tiếng 55 phút thời lượng của The Batman, tôi đã hiểu được lý do vì sao Robert của 2 năm về trước lại tự tin đến vậy. Quả thực, phiên bản Người Dơi đầy đen tối của Matt Reeves đã làm những khán giả như tôi phải căng não, trầm trồ đến tận khi dòng credit cuối cùng trên màn hình vụt qua. 

The Batman 2022 là một phiên bản đen tối hơn The Dark Knight, “tử khí” hơn No Time To Die và dài hơn cả Dune, với một Người Dơi nghiêm túc, độc lập trên chính hành chính của anh ta. Sau bộ 3 phim cực đỉnh về Batman của Christopher Nolan, giờ đây chúng ta mới được thấy siêu anh hùng Gotham thực thụ quay trở lại. 

Trong vai cậu ấm Bruce Wayne, Robert Pattinson hoá thân thành Batman lạnh lùng với những phần võ thuật mạnh mẽ, hạ gục kẻ xấu ở Gotham. Người anh hùng ấy một mình hành động, tạo nên một thứ công lý chế ngự thế lực xấu. Đối với kẻ lầm đường lỡ bước, Batman lẩn khuất trong bóng tối, reo rắc nỗi sợ cho chúng, nhưng thực tế anh chính là bóng tối của thành phố này. 

Từ đây, bộ phim mở ra với những phân cảnh tăm tối của một thành phố đầy rẫy sự nguy hiểm, mục rữa từ bên trong. Nhìn vào thành phố Gotham trong nhiều lần lên màn ảnh rộng, chưa bao giờ tôi thấy nó tối tăm, thối nát đến như vậy. Thậm chí, trong Justice League, Batman Begins, The Dark Knight hay Joker, thành phố này vẫn có sự hiện đại, sôi động, nhộn nhịp của người dân, chính quyền vẫn có những thành phần đấu tranh cho chính nghĩa. Còn với phiên bản Batman của Matt Reeve thì không, kẻ ác chẳng những là người dân bần cùng, nổi loạn mà còn là bộ máy chính quyền tham lam, lũng đoạn, nhúng chàm.

Bruce Wayne không chỉ là người hùng “dị hợm” trong mắt cảnh sát, đáng sợ đối với tội phạm mà còn là đại diện cho tâm lý đau đớn của một đứa trẻ mồ côi. Đây dường như là điểm chung duy nhất của cậu ấm nhà Wayne đối với phản diện Riddler (Paul Dano). 

Cách xây dựng mối liên kết giữa nam chính và phản diện này khiến tôi cảm thấy khá thú vị, hợp lý. Bởi đối với một kẻ bất ổn như Riddler, hắn chẳng thể chấp nhận khi mình cũng mồ côi như Bruce, nhưng tại sao sau khi ông chủ tập đoàn Wayne qua đời, cậu ấm kia được sống trong trên một núi tiền còn hắn lại trở thành những con chuột bị bỏ đói, sống chui rúc dưới đáy xã hội. Vậy là hắn có đủ lý do để tạo nên một cuộc “thanh trừng” nhằm lột mặt nạ đạo đức giả của thành phố Gotham.

>>> Xem thêm: The Batman: Cảnh ra mắt của Robert Pattinson ở đầu phim quá hay

Lúc này, bộ phim chuyển hướng sang vừa hành động vừa trinh thám. Bruce Wayne cùng thanh tra James Gordon (Jeffrey Wright) trở thành cộng sự, cùng nhau giải từng câu đố của Riddler. Điều này khiến tôi chợt nhớ đến bộ phim Se7en của David Fincher, khi nam chính của Brad Pitt phải điều tra, lần theo manh mối từng vụ án của kẻ phản diện để tìm đến hắn. Và Riddler cũng giống như kẻ ác của Se7en, hắn thông minh, hành động vì công lý của bản thân, đồng thời muốn mượn tay nam chính đưa tội ác ra ánh sáng, chứ không muốn trốn chạy nhằm thoát thân.

Lý do khiến tôi cảm thấy The Batman là một phiên bản tăm tối hơn của Người Dơi là bởi bộ phim đào sâu vào tâm lý nhân vật, những thứ mà Wayne che giấu sau lớp mặt nạ. Đó có thể là những vết thương sau mỗi cuộc vây bắt tội phạm hay là tổn thương tâm lý của một đứa trẻ mất gia đình. Phải chăng đó là lý do trong phân cảnh mở đầu khi bị thủ lĩnh một băng đảng đường phố chế nhạo: “Mày là cái quái gì vậy?”, Người Dơi đã đáp lại: “Tao là Báo Thù (I’m Vengeance)”. Đó là cách Bruce Wayne nghĩ về bản thân sau nhiều năm âm thầm bảo vệ Gotham khỏi bờ vực của sự đổ nát. 

Để rồi đến phân cảnh cuối cùng, khi đồng bọn Riddler bị anh hạ gục, chúng cũng đáp trả bằng một câu tương tự: “I’m Vengeance”. Trong thế giới của những kẻ phạm tội, chúng cũng tự cho mình cái quyền được trở thành người hùng và tạo ra công lý riêng, thanh trừng bất cứ ai. Qua lăng kính của Riddler, những người mang danh quan chức của Gotham chỉ là những kẻ dối trá, lừa đảo.

Sau nhiều năm cố gắng thoát khỏi cái bóng của Edward Cullen, chật vật đóng phim indie, tôi nghĩ rằng Robert Pattinson và màn thể hiện của anh trong The Batman xứng đáng có tràng pháo tay dài 8 phút sau khi phim kết thúc. Khác với toàn bộ siêu anh hùng của DC Comic, Batman không phải thần thánh đến từ ngoài hành tình hay sở hữu năng lực viển vông nào. Tất cả sức mạnh của anh đến từ khối tài sản hàng tỷ đô la được thừa kế từ người cha và công nghệ hiện đại mà anh tự tạo ra. 

Ngoại từ kính áp tròng có gắn camera ẩn, hầu như công nghệ nào Bruce mang trên mình cũng rất thực tế, nên trong cảnh quay tấm lưng trần của Robert Pattinson, thứ được phơi bày trên màn ảnh chính là những vết sẹo chằng chịt. 

Hiếm có Batman nào lại buồn bã, u sầu như của Robert Pattinson. Mặc dù bộ phim không kể về cả một quá khứ đầy đau đớn, tăm tối như trong Batman Begin. Nhưng chúng ta vẫn thấy được nỗi thù hận, sự sợ hãi trong ánh mắt của Bruce khi một lần nữa quá khứ vẫy gọi. 

Anh suy ngẫm và thu mình lại với thế giới, trở thành kẻ tổn thương phức tạp, phải đối diện với những sai lầm của người cha quá cố. Mỗi lần giải được một câu đố từ Riddler, Bruce Wayne lại tiến gần hơn đến sự thật về người cha tỷ phú. 

Phần lớn thời lượng phim, bên cạnh những pha hành động đẹp mắt, Robert Pattinson khiến người xem bị cuốn vào đôi mắt của anh. Từ những phân cảnh khoác lên mình bộ đồ hiệu kiểu cậu ấm nhà Wayne cho đến khi bị che nửa mặt, đôi mắt vẫn là thứ Robert dùng để giao tiếp với khán giả. 

Bên cạnh nam chính, tôi cũng phải dành lời khen cho cô nàng Zoe Kravitz trong vai Selina Kyle (Catwoman) và cả phản diện Riddler. Nếu Miêu nữ tỏ ra nhanh nhẹn, duyên dáng, đôi lúc lém lỉnh thì Riddler lại cho thấy tâm lý bất ổn của một kẻ thông minh, nổi loạn. Mặc dù tập trung nhiều thời lượng cho nam chính nhưng các tuyến nhân vật phụ vẫn được cung cấp đất diễn vừa đủ để họ để lại ấn tượng với người xem. Không những vậy, mối liên kết giữa các nhân vật cũng hợp lý. 

Thay vì để nam nữ chính có cuộc tình sến sẩm, bi lụy khi phải lòng nhau thì đến cuối nàng đi đường nàng, chàng về lối của chàng, tưởng vô lý mà cực kỳ thuyết phục, để bộ phim tránh rơi vào kiểu diễm tình không cần thiết. Và ngược lại, các diễn viên phụ cũng biết tiết chế vừa đủ, không xen vào hành động của nam chính quá nhiều. Đây lại là một điểm cộng nữa, bởi nếu như Gordon hay Catwoman giúp Batman quá nhiều, thì cuộc độc hành của anh sẽ thiếu đi sự giằng xé, cô đơn, để rồi khi phát hiện ra sự thật cuối cùng, Người Dơi cũng sẽ chẳng còn phải đau đáu suy nghĩ nữa. 

>>> Xem thêm: The Batman: Riddle của Paul Dano xuất sắc nhưng vẫn thua Joker

Nếu để nói ra một điểm mà tôi không thực sự hài lòng ở bộ phim này, có chăng là phần độc thoại cuối cùng khá “khuôn mẫu” kiểu siêu anh hùng sách giáo khoa. Thời lượng của phim sẽ là vừa đủ, khiến khán giả không thể rời mắt khỏi màn hình dù chỉ là một giây, nếu bạn là fan của thể loại hành động, trinh thám. Nhưng nếu không, có lẽ The Batman sẽ là một trải nghiệm khá “đau lưng”, yêu cầu người xem phải giải quyết “nỗi buồn” trước khi vào rạp nếu không muốn để lỡ mất chi tiết nào. 

Trên thang điểm 10, tôi sẽ dành cho The Batman số điểm 9. Đây quả thực là một trải nghiệm điện ảnh đáng để chúng ta ra rạp, vì vậy chắc chắn tôi sẽ đi xem bộ phim này một lần nữa.

Bài viết được Hoa Le gửi về cho DienAnh.net

Theo dõi DienAnh.net để cập nhật tin tức phim ảnh mới và chính xác nhất.

Facebook - bình luận

Bài Cùng chuyên mục

Hạnh Phúc Máu: Phim giật gân nửa mùa, nội dung quá ngô nghê

Hoa Le

Hoa Le

Tác phẩm điện ảnh của Dược sĩ Tiến có nhiều cái đáng khen, nhưng cũng không thiếu những điểm hạn chế mà tôi khó có thể chấp nhận được.

Black Panther: Wakanda Forever – Chương sử thi hào hùng bậc nhất MCU

Châu Hải Bình

Châu Hải Bình

Màn ra mắt của Black Panther: Wakanda Forever là điều Marvel cần nhất trong lúc này để cân bằng lại cảm xúc cho người hâm mộ.

Black Panther 2: Diễn xuất dàn cast tuyệt vời, âm thanh bắt tai

Wukong

Wukong

Chính cách mở đầu khác lạ này, mình thấy Black Panther: Wakanda Forever là một nốt trầm lớn cho phase 4 của MCU.

Yêu Quái Toàn Thư: Phần nhìn ổn nhưng thông điệp lại chưa sâu sắc

Salonpas

Salonpas

Về tuyến nhân vật hay cốt chuyện, có thể nói Ghost Book (Yêu Quái Toàn Thư) không mắc nhiều sai lầm, mọi việc vẫn đang được bảo hòa ở mức an toàn.

Trại Hoa Đỏ: Sự trở lại của ông hoàng giật gân Victor Vũ

Hoa Le

Hoa Le

Liên tục tung những cú twist ở hồi cuối là cách mà Trại Hoa Đỏ gây bất ngờ cho khán giả, tuy nhiên vẫn còn nhiều điểm làm tôi chưa thực sự hài lòng.

Yêu Quái Toàn Thư: Như chuyến phiêu lưu thần thoại nhưng chưa ấn tượng

Lọ Lem

Lọ Lem

Yêu Quái Toàn Thư như một chuyến phiêu lưu thần thoại, gợi nhớ cho mình đến những thước phim ngày xưa. Mặc dù phim dễ thương nhưng mình thấy vẫn chưa ấn tượng.