x

Đăng nhập

Comming soon...

Review phim

Âu Mỹ

The Black Phone: 2 diễn viên nhí diễn hay lấn át cả Ethan Hawke

Người Đi Trên Dây 10:00 - 25/06/2022

The Black Phone là phim kinh dị có thể nói là ổn áp nhất từ đầu năm 2022 đến giờ mà Người Đi Trên Dây được xem. Tuy nhiên, mình nhận thấy Ethan Hawke lại không được như kì vọng bởi sự thể hiện quá xuất sắc của hai nhân vật nhí do Mason Thames và Madeleine McGraw đã lấn lướt luôn phản diện này. 

Câu chuyện của The Black Phone lấy bối cảnh tại vùng Bắc Denver nước Mĩ năm 1978, trong thị trấn có hàng loạt bé trai bị “giữ tạm thời” bởi một người đàn ông mang mặt nạ có tên là Kẻ Xấu Xa (Ethan Hawke). Ai đã vào tay hắn ta thì chỉ có nước một đi không trở lại và đội điều tra cũng đang đau đầu với vụ này. 

Hai anh em nhà Blake là Finn (Mason Thames) và Gwen (Madeleine McGraw) sống cùng với người bố “bợm nhậu”. Một ngày nọ, Finn cũng rơi vào tay Kẻ Xấu Xa và được hắn cho một nơi ở mới là căn hầm tối thui có cửa kính cách âm hẳn hòi. 

>>> Xem thêm: Trailer The Black Phone: Không khí căng thẳng gợi nhớ về phim IT

Trong hầm Finn ở thì có chiếc điện thoại đen tưởng đã hư nhưng ai ngờ lại giúp cậu liên lạc được với những đứa trẻ đã ra đi trong quá khứ. Finn dựa theo những chỉ dẫn đó tìm đường thoát, cô em gái Gwen bên ngoài cũng dựa vào khả năng “nhìn xa trông rộng” qua những giấc mơ để tìm anh trai mình. 

Điều đầu tiên phải nói đó là kịch bản đã làm quá tốt việc xây dựng tính cách cũng như diễn biến tâm lí của anh em nhà Blake. Mình thấy mọi tình tiết diễn ra khá hợp lí và được thể hiện rất trọn vẹn. 

Nếu anh trai Finn có sự chuyển biến tâm lí rõ rệt và các động cơ rõ ràng để từ một cậu nhóc nhát cáy, thường xuyên bị các bạn cho nếm thử bàn tay thì lúc sau trở nên tháo vát, nỗ lực để sinh tồn đến cùng. 

Tuy nhiên, ở vài phân đoạn thì mình thấy cậu bé này cũng được thể hiện khá đa chiều với nét tính cách tưởng hiền mà không phải hiền. Ngay đoạn đầu tiên, khi cậu bé Robin cho đám nhóc trong nhà vệ sinh ê ẩm thì câu thoại “cố gắng mà sống thôi” của Finn lại khiến mình mập mờ đoán được những màn xử lí rất thông minh tiếp theo của cậu bé nếu rơi vào tay Kẻ Xấu Xa. 

Finn là nhân vật trung tâm nhưng cô em gái Gwen cũng được phân chia đều đất diễn, nhân vật này có nét cá tính rất đắc sặc được thể hiện qua các lời thoại như thể chị đại luôn. Mình coi tới đâu là thấy nể tới đó bởi cách nhả chữ, khớp thoại, biểu cảm và hành động của cô bé này. 

Lời thoại trong The Black Phone cũng có tính chất gây cười nhằm giảm bớt sự căng thẳng, nhất là cuộc đối thoại của mấy nhóc trẩu tre tại trường học. 

Đường dây kịch bản cũng làm khá tốt việc xây dựng tình huống sinh tồn  và giải quyết chúng. Mình thấy mạch phim từ đầu tới cuối vẫn giữ được sự cuốn hút và thậm chí là xem tới đâu thì phải trầm trồ tới đó. 

Các cuộc điện thoại bí ẩn đến với Finn dưới căn hầm cũng được sắp xếp theo trình tự khá logic. Tổng hợp lại thì như những miếng ghép tạo thành kế hoạch hoàn hảo để trốn thoát. Nói thiệt là đoạn Finn “trụng” ông nội đeo mặt nạ rất đáng xem luôn nha. 

>>> Xem thêm: The Black Phone: Góc tối nước Mỹ vào những năm 70 có gì đáng sợ? 

Trở lại với dự án lần này thì Scott Derrickson đã tái hiện khá chỉn chu không khí của thập niên 70-80 của thế kỉ trước. Mình thấy nó không phải kiểu quá màu mè, “ô dề” với các gam màu chói lọi mà len lỏi qua các cuộc hội thoại với những phim ảnh, văn hóa đại chúng đương thời. 

Đoạn chơi bóng bầu dục và tiết mục “khám phá cơ thể” con ếch của các bé học sinh hay kiểu tóc của nhân vật Vance Hopper cũng khiến mình gợi nhớ nhiều về The Beatles và không khí trong Stranger Things

Một điều nữa mà mình thấy Derrickson đã sử dụng rất vừa vặn nữa đó là 2 jumpscare nho nhỏ ở giữa phim. Giữa thị trường phim kinh dị lạm dụng jumpscare thì mình đánh giá cao nước đi vừa đủ để tạo kịch tính này chứ không tới nỗi gây ám ảnh chóng mặt hoa mắt như những phim khác. 

The Black Phone tuy có câu chuyện mới lạ khi pha lẫn yếu tố sinh tồn với siêu nhiên nhưng cũng còn một số điểm chưa thể đánh giá cao được. 

Đầu tiên, nhân vật Kẻ Xấu Xa tuy có xây dựng được dấu ấn riêng là xe van với chùm bóng đen nhưng lại không thể hiện được động cơ cho hành vi của mình là gì. Các đối tượng được Ethan cho “lên xe” ngoài việc đều là các thiếu niên thì cũng không có nét tính cách gì chung. Mình thấy như thể cứ chọn bừa một ai đó rồi dụ vậy thôi. 

Mình thấy việc thể hiện quá tốt tính cách của anh em nhà Blake cũng khiến cho nhân vật của Ethan Hawke bị dìm kha khá. 

Nhân vật của Ethan tuy mang vai trò phản diện nhưng mình thấy hoàn toàn không đủ ác và thậm chí là đối xử với Finn hơi bị tốt lành luôn. Nói chuyện tử tế và rất vỗ về nữa chứ, có nhiều đoạn mình muốn cười sặc vì như kiểu phản diện đang giận dỗi gì đó nên mới đóng cửa căn hầm lại. 

Hơn thế nữa, nhân vật kẻ phản diện này cũng được khắc họa qua quá nhiều chi tiết ẩn mà chưa được giải đáp thỏa đáng. Chẳng hạn như việc vì sao hắn phải đeo mặt nạ toàn mặt chồng lên mặt nạ nửa mặt và biểu cảm của hắn khi chúng bị tháo xuống. 

Thêm một nhân vật nữa được khắc họa như thể có rất nhiều câu chuyện đằng sau nhưng thực ra chẳng có gì là ba của hai đứa nhóc. Backstory cho việc ông thường xuyên tác động con cái lại được giải thích quá nhanh chóng về sau. 

Một điểm thiếu sót nữa của kịch bản đó là cho nhân vật Finn quá nhiều hào quang nam chính. Mình thấy Finn hiện lên như kiểu “con giời” thì auto được cứu vậy đó. 

Hoàn toàn không lí do vì sao Finn là người duy nhất nghe được cuộc gọi từ điện thoại đen trong khi các bạn khác thì không. Game sinh tồn này cũng quá dễ dàng với Finn vì cậu được chỉ dẫn mọi đường đi nước bước, thậm chí là được thị phạm luôn kĩ năng combat trong hầm. 

Kịch bản cũng chưa tạo được liên kết giữa cuộc trốn thoát của Finn và những giấc mơ của cô em gái Gwen. Mình thấy ngoài việc làm cho Gwen thêm phần đặc biệt ra thì khả năng của cô bé không có tác dụng cụ thể. Nếu Gwen là người bình thường thì Finn vẫn sẽ trốn thành công. 

Nhìn chung thì The Black Phone với mình như một làn gió mới cho dòng phim kinh dị từ đầu năm tới nay vậy đó. Tuy nhiên, mình có phần hơi thất vọng bởi sự thể hiện không mấy xuất sắc của chàng thơ Ethan Hawke, một phần cũng là do kịch bản không cho nhân vật này quá nhiều đất diễn. 

Còn bạn thì nghĩ sao về phim này, hãy comment bên dưới cho mình biết nhé. 

* Bài viết của Người Đi Trên Dây chia sẻ tại box Mọt phim Review

Nếu bạn quan tâm đến phim kinh dị và nhất các bom tấn Hollywood , mời bạn bấm vào đây để đăng bài trao đổi bàn luận cùng mọi người.

Bạn cần tìm thông tin dữ liệu và đọc review về phim The Black Phone (Điện Thoại Đen)? Hãy truy cập vào DAN Wiki để có tất tần tật những nội dung bạn cần đấy: bấm vào đây

trao đổi - bàn luận

Bài Cùng chuyên mục

Nhập Hồn: Phim kinh dị siêu nhiên kiểu cũ và nhàm chán

Lọ Lem

Lọ Lem

Nhập Hồn đúng kiểu phim kinh dị siêu nhiên được làm theo lối cổ điển. Phim khơi gợi nỗi sợ từ những thứ rất cũ như tạo hình, bối cảnh và những cú jumpcare.

Alienoid: Cuộc chiến xuyên không hỗn loạn và căng đét

Bánh Đúc

Bánh Đúc

Alienoid là một trong những bom tấn mà mình nghĩ ít nhiều gì cũng nên có được một giải đề cử cho phim có kỹ xảo điện ảnh hoặc nội dung ấn tượng của năm.

Uncoupled: Bộ phim chữa lành độc đáo giành cho cộng đồng LGBTQ+

Chekov

Chekov

Uncoupled là bộ phim chữa lành cho những tâm hồn bị tổn thương sau mối quan hệ đổ vỡ. Việc khám phá cộng đồng LGBTQ+ khiến Uncoupled càng thêm thú vị.

Nhập Hồn: Jumpcare "ô dề", bối cảnh ổn nhưng không biết vận dụng

Salonpas

Salonpas

Riêng mình thấy cốt truyện của Nhập Hồn không hề mới mẻ, thậm chí còn theo lối mòn quen thuộc trong dòng phim kinh dị cổ điển.

Alienoid - Cuộc Chiến Xuyên Không: Phép thử thú vị của điện ảnh Hàn

Lọ Lem

Lọ Lem

Alienoid - Cuộc Chiến Xuyên đã đem đến cho mình một trải nghiệm vượt ngoài mong đợi vì có sự pha trộn của nhiều thể loại nhưng đều được làm đến nơi đến chốn.

Sát Thủ Đối Đầu: Kịch bản chắc, hành động mãn nhãn

Lọ Lem

Lọ Lem

Sát Thủ Đối Đầu có một kịch bản chắc tay với những pha hành động mãn nhãn, miếng hài thông minh đến nỗi không một động tác hay chi tiết thừa.